“Mày, lại đấu với Thần Biển đi, mấy thằng người kia không phải đối của nó”
Josh chỉ vào một huấn luyện viên rồi nói.
Sau hơn 1 tuần tập luyện ở đấu trường, những con người chiến không phải đối thủ của Sam, hắn tỏ ra hoàn toàn vượt trội.
Sau những buổi rèn thể lực, Josh hay bố trí cho con người đấu tay đôi với nhau và toàn bộ người chiến tại đây đều bị Sam hạ gục một cách nhanh gọn.
Điều này khiến cho Josh, một huấn luyện viên người chiến phải thắc mắc, không hiểu hắn được đào tạo ở đâu mà có thể ra tay một cách gọn lẹ đối thủ như vậy.
Josh biết, nếu là một cuộc đấu sống chết, đối thủ của Sam thậm chí còn thua nhanh hơn thế.
“Mẹ kiếp, nếu để nó Đấu Bùn thì chúng ta đã là nhà vô địch rồi.
Công chúa kiếm được nó ở đâu hay thật.
Josh lẩm bẩm một mình.
Tay huấn luyện viên bực bội bước tới phía Sam nhưng lại nhìn Josh, hậm hực:
“Sếp nói thật hay nói đùa vậy?
Đấu một chọi một với con người?
“Mày đấu với nó đi xem nào, cằn nhằn con mẹ gì?
“Tôi được bóp chết nó không?
Tay huấn luyện viên cười mỉa, giống như giao đấu một chọi một với con người là sự sỉ nhục
“Nếu mày muốn đắc tội với công chúa thì cứ việc”
“Chỉ là một con người thôi”
Tay kia vẫn cằn nhằn.
“Nó là người nhưng mạng nó bằng nhiều thằng lợn như chúng ta đó thằng đần.
Sam im lặng nhìn gã huấn luyện viên cao hơn 2m tiến về phía mình, tim hắn đập mạnh vì kích thích.
Đây là lần đầu tiên hắn giao đấu với một gã đầu lợn.
Sam nhớ lại con gấu nâu hắn đã hạ, trông tên huấn luyện viên này cũng không khác mấy.
Hắn cũng nghe câu chuyện mà Josh nói với gã huấn luyện viên.
Ở thế giới loài người trước kia, cũng không hiếm câu chuyện vật nuôi của người giàu có còn giá trị hơn một mạng sống của con người.
Sam hiểu, vị trí thống trị có thể thay đổi nhưng bản chất và giai cấp xã hội không lay chuyển, kẻ giàu có, quyền lực luôn đứng trên đỉnh của đỉnh.
Tay huấn luyện viên nhấc lên một cây gậy gỗ dài 2m và bắt đầu xoay xoay chúng trong không khí, đôi mắt nhìn về Sam.
“Thần Biển!
Đấu với nó, tìm vũ khí đi.
Josh hướng về Sam, hô.
Toàn bộ lợn và người xung quanh dừng hết việc tập luyện, chăm chú nhìn vào cuộc đấu này.
Đám người có vẻ sợ sệt bởi vì bọn họ chưa bao giờ được giao đấu với lợn.
Ở đây, lợn là bá chủ, là những người ra lệnh, chỉ bảo.
Tay huấn luyện viên bước xuống vũng bùn, đôi chân lập tức bị kéo lại, di chuyển khó khăn.
Cơ thể nặng nề lún xuống, bùn ngập qua bàn chân.
“Nào!
Vào đây thằng người!
Nhanh chóng kết thúc trận đấu chết tiệt này đi”
Hắn hậm hực kêu lên.
Sam cũng bước xuống hố bùn, cảm nhận được cơ thể lún xuống.
Hắn lập tức chống cây gậy, nhấc chân rồi hạ gót, mũi chân hướng ra ngoài.
Kiểu di chuyển này làm cho Sam nhanh nhẹn hơn và không bị bùn ghìm lại.
Hắn học được cách di chuyển này từ đội Delta của quân đội Mỹ.
Tên huấn luyện viên vung gậy, thân hình đồ sộ lao về phía Sam nhưng bùn khiến cho hắn giảm linh hoạt đáng kể.
Sam cắm cây gậy thật mạnh, lấy đà bật lên khỏi mặt bùn, cơ thể trượt sang một bên, tránh được cú đập mạnh của huấn luyện viên rồi nhanh chóng đứng lên tuy có hơi khó khăn.
Tên huấn luyện viên vội vàng nhấc cây gậy bị chìm sâu trong bùn sau cú đập mạnh nhưng lực kéo của thứ đất nhão nhoét kia khiến hắn phải khó khăn.
Sam chớp thời cơ, cắm cây gậy xuống rồi lại tung người lên đá thẳng về phía tay huấn luyện viên.
Bàn chân hắn nhắm thẳng vào mặt gã lợn.
Bốp một tiếng, bùn bắn tung tóe, Sam bật ra phía sau, ngã xuống bùn còn tay huấn luyện viên chỉ loạng choạng suýt thì ngã.
Nhưng tay huấn luyện viên không hề hấn gì, Sam tim đập thình thịch, hắn đá vào gã lợn nhưng giống như sút vào tảng đá.
Cú đá vừa rồi, nếu là con người, chắc chắn trọng thương nhưng gã lợn hoàn toàn chẳng gặp vấn đề gì.
Đó là chênh lệch sức mạnh giữa 2 loài.
Josh híp đôi mắt, nhìn cảnh tấn công của Sam, Miệng chửi:
“Con mẹ nó!
Tuy gã huấn luyện viên không hề hấn gì nhưng bị một con người đạp vào mặt khiến y nóng mắt.
Hắn lấy hết sức, nhấc cây gậy lên, cơ thể xoay về phía Sam, vung tay đập mạnh.
Bốp một tiếng, Sam đưa ngang cây gậy, chắn phía trước mặt, đỡ được một đòn nặng nhưng hai tay hắn tê dại và suýt nữa chùn xuống.
Lực đập thật kinh khủng.
Tay huấn luyện nhanh chóng vung gậy, nhắm xuống Sam đập tiếp.
Lần này, Sam ôm lấy cây gậy dọc thân thể, lăn ngang trong đống bùn như bánh xe, thoát khỏi cú đập thứ hai.
Gã huấn luyện đập hụt, cây gậy phang xuống mặt bùn khiến thân hình hắn chới với, ngã úp mặt xuống.
“Ồ!
Đám người đứng xung quanh xem ồ lên ngạc nhiên còn Josh và mấy tên huấn luyện khác thì cười phá lên.
Sam nhanh chóng đứng lên, hắn lúc này hoàn toàn chiếm lợi thế khi gã lợn vừa ngã úp mặt xuống bùn và đang loay hoay tìm cách đứng dậy.
Lúc này, gã lợn hoàn toàn không thể phản kháng, Sam nhấc gậy, nhìn y nhưng trong lòng tràn ngập những đắn đo.
Hắn hoàn toàn có thể xông tới gã lợn trước mắt, tới tấp ra đòn vào đầu và gáy, những yếu điểm không phải chỉ của con người mà bất cứ loài vật nào.
Nhưng chiến thắng một con lợn trong thế giới mà bọn chúng đang là bá chủ để làm gì?
Sam suy nghĩ rất nhanh.
Có điều, nếu không ra tay, tất cả những con lợn kia sẽ nghĩ rằng con người tha cho loài lợn?
Liệu có chạm đến tự ái của những kẻ đang thống trị?
Bốp!
Sam vung gậy đập xuống.
Nhưng không phải đầu mà là lưng gã huấn luyện viên.
Hắn gầm lên giận dữ, xoay người và túm được cây gậy vừa hạ xuống lần thứ hai.
Hắn nắm chặt cây gậy, kéo mạnh, Sam nhào về phía hắn.
Gã lợn vươn tay, chộp lấy Sam, bóp mạnh.
“A!
Sam kêu lên đau đớn, lực tay của con lợn này cực kỳ mạnh.
Gã lợn cuộn tay thành nắm đấm, kéo ra sau, nhắm vào đầu Sam, rít lên:
“Tao đấm chết mẹ mày!
Nhưng rồi hắn khựng lại khiến Josh và đám người cùng huấn luyện viên ngạc nhiên.
Nhìn theo ánh mắt đó, tất cả ngoái lại phía sau rồi đều quay người, cúi xuống:
“Công chúa!
Công chúa đến khi nào vậy?
Sam nhìn thấy Juliana đứng ở phía kia, lặng lẽ quan sát, phía sau cô là vài tên lính bảo vệ.
Gã huấn luyện viên lập tức biến mất cơn giận dữ, đặt Sam xuống rồi cúi người chào Juliana.
Sam uể oải bước khỏi vũng bùn, hắn biết trận đấu đã kết thúc.
Nếu Juliana không xuất hiện, chẳng biết hắn có bị đấm văng óc ra ngoài hay không nữa.
“Cho nó đi tắm rửa, hôm nay nghỉ sớm!
”, Juliana lạnh nhạt nói với Josh.
“Đi đi, vào tắm đi!
”, Josh nhìn Sam rồi vẫy vẫy tay.
Khi hắn vừa rời khỏi, Josh nhìn công chúa, thận trọng nói:
“Thưa công chúa, con người này…nếu được thì…có thể đem đi…Đấu Bùn.
Có hắn, đội Đấu Bùn Hoàng Gia sẽ lấy lại vinh quang như ngày trước.
Juliana nghe vậy cũng không lập tức thể hiện thái độ, một lúc sau liền nói:
“Ta sẽ suy nghĩ!
“Công chúa suy nghĩ làm gì?
Cho nó vào đội luôn, đội Đấu Bùn Hoàng Gia cần những con người như vậy…”
Josh nói với một giọng vồn vã và đầy hứng khởi.
“Ngài Josh, cẩn trọng lời nói!
”, phía sau, chỉ huy đội bảo vệ gằn giọng, bước lên một bước.
Xin lỗi công chúa, tôi thật vô phép!
”, Josh vội vàng lùi lại, cúi người nhận lỗi.
Juliana hỏi:
“Ông đánh giá nó thế nào nếu là một Vệ Nhân?
“Chuyện này…nếu là một Vệ Nhân, tôi nghĩ nó sẽ rất giỏi và trung thành tuyệt đối.
Giống như…”
“Được rồi, chỉ cần trả lời như vậy thôi, đừng dài dòng!
”, Juliana không để Josh nói hết câu, dường như cô biết hắn định nói ra điều gì.
“Vâng!
”, Josh ngoan ngoãn ngậm miệng, có thể thấy hắn hơi run.
Sam ngồi bên cạnh Juliana trên xe.
Hắn im lặng nhìn đường, không nói gì.
Juliana đột nhiên quay lại hỏi:
“Khi nãy có cơ hội kết thúc trận đấu, vì sao không ra tay?
Sam giật mình nhưng vẫn giữ một thái độ bình thản, chậm rãi trả lời:
“Không dám thưa công chúa!
“Lúc ở trên tàu, mày đã rất quyết đoán để hạ cái máy bay đó.
Juliana nhắc lại.
Lúc này, Sam mới nhận ra, hắn được công chúa lựa chọn làm Vệ Nhân chính vì hành động này.
“Khi đó, là hành động theo bản năng thưa công chúa!
Hắn trả lời.
Juliana dường như mỉm cười sau lớp mặt nạ lạnh lẽo kia.
Cô đưa tay vuốt lên đầu Sam khiến hắn bất ngờ, vội thu mình lại, một cảm giác khó tả xuất hiện trong lòng.
“Tao không cần biết vì lý do gì nhưng đã là Vệ Nhân của tao thì không cần phải sợ hãi bất cứ ai.
Từ nay về sau, chỉ cần làm theo mệnh lệnh của tao là được.
Mày là một con người rất đặc biệt.
Với tao, loài lợn không hề đáng tin.
Sam nghe những lời này thì biết mình phải làm những gì, đó chính là bán mạng cho cô công chúa này.
Cô ta không tin loài lợn, xã hội này cũng nguy hiểm như thế giới hắn sống trước đây, đều thủ đoạn và mưu mô.
Ở thế giới hắn sống lúc trước, con người cũng chẳng thể tin nhau, họ yêu quý và tin tưởng loài chó vì chúng trung thành.
Người như hắn ở thế giới này đâu khác gì chó lúc trước?
Sam đột nhiên bật cười khiến Juliana tưởng hắn đang tận hưởng sự yêu thương mà cô dành cho kẻ trung thành, vật nuôi của mình bởi vậy công chúa càng xoa mạnh lên đầu.
“Cái này dành riêng cho mày.
Juliana đưa cho hắn một chiếc túi.
Sam mở ra, bên trong là một con dao găm, một khẩu súng lục và súng máy.
Những thứ này đều có kích thước vừa vặn với hắn, giống như được làm dành cho con người.
“Đa tạ công chúa!
”, hắn nói.
“Tao đã mất rất nhiều công mới thuyết phục được mẹ để xin mày làm Vệ Nhân.
Cô nói tiếp.
Hắn im lặng, trong lòng thấy khó hiểu.
Vì sao xin một Vệ Nhân mà lại khó đến vậy?
Chỉ như nuôi một con chó bảo vệ thôi, vậy mà lại phải được sự đồng ý của nữ hoàng.
“Giờ chúng ta đi tới một chỗ cần sự trung thành và nghe lời của mày.
Sam thấy đoàn xe không trở về cung điện mà chạy đi một hướng khác…
Rầm một tiếng, cánh cửa gỗ bật mở toang khiến toàn bộ lợn trong phòng đang chăm chú lắng nghe một kẻ mặc quân phục, trên ngực là 4 huy hiệu đầu lợn màu tím phải giật mình nhìn ra.
Juliana bước vào trong, theo sau là Sam cùng đám lính lợn.
Sam cũng mặc quân phục, trước ngực hắn là một bảng tên ghi “Vệ Nhân”.
Hắn lăm lăm trên tay khẩu súng máy, bên hông đeo dao găm cùng súng lục.
Vẻ mặt của hắn lạnh lẽo như băng và được che đi bởi một chiếc mặt nạ, chỉ hở ra đôi mắt.
“Công…công chúa!
“Chào ngài Viện trưởng Viện chiến tranh!
Cô nói, sau lớp mặt nạ có lẽ là một nụ cười mỉa.
Toàn bộ những lợn trong phòng đồng loạt đứng lên, khẽ cúi chào.
Juliana liếc nhìn, ánh mắt dừng ở một gã lợn già, có huy hiệu 2 đầu lợn tím, bảng tên ghi “R.
Adetch”
“Chuyện này là sao thưa công chúa?
, gã lợn đang thuyết trình híp mắt hỏi, thái độ của hắn có vẻ rất khó chịu nhưng cố kìm nén cảm xúc riêng.
“Tôi đến tìm ngài Adetch thưa Viện trưởng.
Rất xin lỗi vì đã đường đột phá ngang cuộc họp của Viện Chiến tranh”
Mọi ánh mắt đổ dồn vào Adetch khiến lão ta trông có vẻ lúng túng giống như vừa bị phát hiện ra việc làm khuất tất của mình.
“Ngài Adetch, tôi có một số chuyện cần trao đổi, ngài vui lòng đi cùng chứ?
, Juliana hỏi, giọng lạnh như băng.
Adetch dường như cảm nhận được độ lạnh lẽo trong lời nói, khuôn mặt hắn tái đi.
“Tôi…tôi…đang họp với Viện trưởng, khi nào xong tôi sẽ đến gặp công chúa.
”, hắn ấp úng nói.
“Cục trưởng tình báo phải ở lại, e rằng không theo công chúa đi được.
”, Viện trưởng Chiến tranh nói, ánh mắt nhìn về tên cận vệ của Adetch.
Hắn hiểu ý, đứng lên chắn phía trước.
“Ai cản đường, giết!
”, Juliana gằn giọng.
Đoàng!
Một tiếng nổ chát chúa vang lên, tên cận vệ đôi mắt trợn ngược, giữa trán thủng một lỗ, cơ thể to lớn ngã vật ra sàn, máu phọt ra thành vòi.
Toàn bộ nhìn về Sam, hắn ra tay vô cùng dứt khoát và nhanh gọn.
“Adetch, ông bị bắt để điều tra về tội phản quốc, gây phương hại đến quân đội Đế quốc Tahi.
Juliana thông báo nhanh gọn.
“Lệnh của ai?
Thưa công chúa?
Viện trưởng Chiến tranh híp mắt nhìn Sam, run run hỏi, bàn tay như sẵn sàng rút khẩu súng lục bên hông.
Toàn bộ tướng lĩnh bên trong phòng ngồi im lặng, ánh mắt nhìn thẳng xuống những hồ sơ bày trước mặt.
Nếu là lính lợn, bọn họ có thể ra oai nhưng đó là một vệ nhân.
Vệ nhân không lợi ích, không gia đình để chi phối, chỉ là một cỗ máy giết chóc máu lạnh nếu nhận được lệnh.
“Lệnh từ nữ hoàng!
Juliana đáp lại cộc lốc rồi hất hàm.
Sam bước tới bên cạnh Adetch, họng súng máy lạnh lẽo chĩa về phía hắn.
“Công chúa vui lòng cho tôi xem lệnh được không?
Viện trưởng Viện Chiến tranh yêu cầu.
“Khẩu dụ trực tiếp từ nữ hoàng.
Nếu ông muốn nó hãy đến hỏi trực tiếp nữ hoàng.
Còn hiện tại, kẻ nào ngăn cản ta là đang trực tiếp đối đầu với nữ hoàng, tội này có thể xử tử ngay lập tức”
Juliana thông báo, giọng cực kỳ lạnh lùng rồi liếc nhìn sang phía Sam.
Hắn không do dự, hướng nòng súng về phía Viện trưởng Chiến tranh khiến ông ta lạnh gáy.
Vị tướng 4 đầu lợn oai phong của quân đội Đế quốc Tahi, đã vào sinh ra tử nhiều trận giờ đây bị một Vệ Nhân chĩa súng.
Nếu là một gã lính lợn của đế quốc, có cho 10 lá gan cũng không dám hành động như vậy.
Nhưng đây là một con người, một vệ nhân, nó không biết ông là ai, oai phong như thế nào.
“Được rồi, ta sẽ hỏi nữ hoàng sau”, Viện trưởng Viện Chiến tranh siết chặt nắm tay, gằn giọng.
Họng súng lại di chuyển về phía Adetch, hắn hiểu ý rồi từ từ đứng lên, ra khỏi chỗ ngồi, khẽ liếc nhìn Viện trưởng Chiến tranh rồi bước về phía Juliana.
Những người lính phía sau còng tay ông ta rồi dẫn ra ngoài.
Juliana nhìn Viện trưởng Chiến tranh, đoạn nói:
“Ngài cứ tiếp tục cuộc họp!
Nói xong, cô quay người ra khỏi, Sam đi cuối cùng, hắn lịch sự đóng lại cánh cửa.
Viện trưởng toàn thân run lên, trừng mắt nhìn về phía cánh cửa vừa khép.
Tội phản quốc, lệnh từ nữ hoàng, ông ta có 10 cái đầu cũng không dám phản ứng mạnh.
Những gã trong cuộc họp nhìn nhau, tâm trạng cũng khác, có mừng, có lo…
“Việc này…ngài Thomas.
Một gã lợn ngồi gần liếc mắt về phía Viện trưởng Chiến tranh rồi ấp úng hỏi.
Viện trưởng Chiến tranh đảo mắt một vòng, xem thái độ của những viên tướng trong bộ máy của mình phản ứng như thế nào rồi khịt mũi nói:
“Ta sẽ hỏi rõ việc này với nữ hoàng.
Ai có tội thì phải đền tội, các ngài đừng lo lắng quá”
“Cục trưởng tình báo đã bị công chúa bắt vì tội phản quốc.
Trong lúc chờ điều tra, Cục tình báo cần có lãnh đạo tạm quyền.
Một gã có 2 đầu lợn màu tím nói rồi nhìn về Viện trưởng, sau đó ánh mắt dừng lại tại vị trí của một tướng có 1 đầu lợn tím.
“Tạm thời ngài Petr sẽ nắm Cục tình báo”
Viện trưởng đảo mắt một vòng rồi liếc Petr nói.
Vị tướng tên Petr đứng lên, mặt lạnh như băng, cúi đầu nói:
“Xin nhận phân công”
Ánh mắt Viện trưởng dừng ở Petr một lát, trong lòng ông ta xuất hiện một vài cảm giác lạ.
Ông ta nhìn Petr và tự hỏi có phải hắn vừa khẽ nhếch mép cười?
Petr chính là người ngồi trong chiếc xe đi đón công chúa khi nàng vừa trở về.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập