Chương 7: Thần Biển (1)

Sam thoát khỏi trạng thái thiền định bởi tiếng mở cửa khu bếp.

Những gã mặt lợn bước vào bên trong, đẩy theo những chiếc xe chất đầy bát đĩa đã sử dụng, chắc hẳn bọn chúng đã dùng xong bữa.

Gần chục tên mặt lợn không để ý đến hắn mà tập trung vào việc thu dọn, đem bát đĩa cho vào một chiếc máy rửa khổng lồ.

Sam quan sát và thấy có hàng trăm khay đựng thức ăn chứng tỏ quân số trên con tàu này tương đối.

Hắn đoán, loại tàu này chắc hẳn giống với khu trục hạm ngày trước.

Có một điều Sam khá thắc mắc, đó là nhìn cơ sở vật chất trong căn bếp này lại khá lạc hậu, ít nhất là so với thời đại của hắn.

Sam đã từng bước lên những tàu chiến hiện đại trước đây và nếu so sánh thì những gì hắn thấy bây giờ hoàn toàn không thể đặt lên bàn cân.

Những hình ảnh hiện tại làm Sam nhớ đến những con tàu chiến từ chiến tranh thế giới thứ 2.

Những điều này làm cho Sam có cảm giác đây không phải thế giới sau 1000 năm mà bản thân bị xuyên không sang một vũ trụ khác, nơi loài lợn là bá chủ thế giới và dòng thời gian của thế giới này đang ở những năm 1940 nếu so với thế giới của hắn.

“Đi nào, đến giờ giải trí rồi!

Gã đồ tể lúc này đã không còn khoác tạp dề, trên tay cũng chẳng còn dao mổ.

Hắn mặc một bộ quân phục màu đen, trên ngực trái có một bảng tên, bên cạnh là mấy ký tự mà Sam đoán là cấp bậc.

Sam nhìn kỹ bảng tên, một dòng chữ ngắn gọn:

“ Bert Hull”.

Chắc hẳn là tên của gã đồ tể.

Bên cạnh tên là 2 ký hiệu đầu lợn rừng màu xanh mà Sam đoán là cấp bậc.

Những tên khác cũng đã thay quân phục, trên ngực cũng là bảng tên và ký hiệu đầu lợn.

Bọn chúng toàn ký hiệu 1 đầu lợn màu xanh, chứng tỏ gã đồ tể có cấp bậc cao nhất ở đây.

Bert Hull tháo dây buộc Sam rồi quay người bước về phía cửa.

Sam đứng lên, chậm rãi bước theo sau hắn, sợi dây võng xuống sát sàn tàu.

Sau lưng Sam, bọn cấp dưới của Bert Hull hồ hởi bước theo.

“Con này nhìn chiến lắm, tao nghĩ hôm nay thắng chắc.

“Ừ, tao thấy nó rất lì lợm.

Người chiến quan trọng nhất là lì đòn.

Ngày trước nhà tao cũng nuôi một con người chọi như thế này, vô địch làng luôn.

Sau bị ốm chết nên bố tao đem làm thịt.

“Thịt bọn người chiến này ngon hơn là bọn nuôi nhốt công nghiệp.

“Mày toàn nói những điều mà ai cũng biết, rõ chán.

“Thế nên bọn người chiến này mới có giá đắt hơn gấp nhiều lần.

Ở những lò nuôi người chiến, họ không ăn thịt hay sao đó…”

“Đúng rồi, khi người chiến chết, bọn họ chôn cất đàng hoàng giống như lợn.

Nhưng chỉ vài nơi thôi, còn lại chén hết, siêu thực phẩm bổ dưỡng, bó đi phí.

“Vẽ chuyện, người lại đi chôn cất và đối xử như lợn, thế giới này sắp mạt đến nơi rồi.

Trên đường đi, Sam chăm chú lắng nghe cuộc trò chuyện của đám lính.

Với hắn, đó là những mảnh ghép nhỏ bé để xếp thành hình dạng thế giới sau 1000 năm này.

Đám người khu bếp dắt hắn lên boong tàu, nơi tụ tập rất đông thuỷ thủ của chiến hạm.

Sam khá ngợp bởi sự đồ sộ của chiếc chiến hạm này.

Nó to như một chiếc thiết giáp hạm thời chiến tranh thế giới thứ 2.

Thực sự con tàu giống với thiết giáp hạm hơn là một tàu khu trục của loài người nhưng Sam suy đoán, chắc hẳn vì bọn đầu lợn này toàn cao từ hơn 2m trở lên nên đối với chúng thì đây là một tàu chiến loại nhỏ, với hơn 100 thủy thủ.

Thông thường, với các thiết giáp hạm loài người, số lượng thủy thủ trên tàu phải tầm từ hơn 1000 đến 2000 người phục vụ.

Nhưng mà, đó là do Sam suy đoán dựa trên những gì hắn biết như vậy chứ cũng không rõ bọn mặt lợn quy ước ra sao.

Chiến hạm này gồm 3 ụ pháo lớn được bố trí 2 phía trước và 1 phía sau.

Mỗi ụ là 4 nòng pháo khổng lồ, Sam nhìn qua thì có vẻ tương đương với pháo 380 mm được lắp trên các thiết giáp hạm Châu âu thời thế chiến 2.

Hình ảnh những khẩu pháo này càng làm cho suy đoán của Sam về văn minh thời kỳ này tương đương với những năm 1940 ngày trước.

Xung quanh con tàu này, Sam thấy cả một hạm đội đang thả neo trong đó phía xa là một khối kim loại khổng lồ, giống như một con quái vật đang nổi trên mặt biển.

Đó là một tàu sân bay cực lớn mà nếu so sánh, nó phải to gấp 4 lần tàu sân bay USS Gerald R.

Ford của hải quân Mỹ.

Sam đã từng lên con tàu này trong một khóa đào tạo về tác chiến của đặc nhiệm SEAL.

Vào thời điểm đó, USS Gerald R.

Ford là hàng không mẫu hạm lớn nhất thế giới, được đặt theo tên vị Tổng thống thứ 38 của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ.

Sam đoán hạm đội này đang ở trên khu vực cách bờ biển nước Anh khoảng 400km bởi khi hắn nổi lên và ngất đi, vị trí tương tự như vậy.

Nhưng Sam biết, hiện tại đã không còn nước Anh, không còn Mỹ, Trung Quốc và các quốc gia như trước đây nữa.

“Không hiểu nước Anh hiện nay ra sao?

, Sam thở dài, ký ức về quê hương tràn ngập trong đầu.

Trên cột cờ chính, Sam thấy một đại kỳ màu đen, hoạ tiết chính giữa trông giống như một ngôi sao màu đỏ có 12 cánh.

Sam nhớ ngôi sao 12 cánh tượng trưng cho may mắn và thịnh vượng.

“Chào mừng anh em đã đến với đấu trường người của tàu “Thịnh nộ”

Phía cách đó không xa, trong đám đông túm tụm lại, một giọng nói vang lên khiến Sam phải hướng sự chú ý của mình tới đó.

Gã đồ tể dắt Sam tiến tới đám đông, nhiều ánh mắt nhìn xuống hắn với sự phấn khích, bọn chúng liên tục vỗ tay, chu mõm lợn lên huýt sáo inh ỏi.

“Các anh em, hôm nay có 2 cặp đấu.

Cặp đấu đầu tiên là giữa Chiến Binh Thép của tổ máy và động cơ gặp Kẻ Hủy Diệt từ ban quân nhu.

Sau lời giới thiệu, 2 gã mặt lợn dắt theo con người tiến vào khu vực thi đấu.

Khu vực thi đấu rộng khoảng 80 m2, trông giống như võ đài boxing trước đây.

Ở bên phía tổ máy và động cơ, đó là một con người da đen, cao to, cơ bắp cuồn cuộn.

Hắn mặc một cái khố bẩn thỉu, có lẽ nó là chiếc khăn lau dầu máy.

Con người này đôi mắt trợn ngược, hàm răng trắng ởn liên tục nhe ra, gào thét inh ỏi, có vẻ nó đang nóng lòng muốn xé xác đối thủ.

Sam nhìn trên cơ thể rắn chắc kia đều chằng chịt vết sẹo, chứng tỏ con người này đã trải qua nhiều trận sinh tử.

Hắn đoán, gã này tầm 45-50 tuổi, nếu trước đây thì hẳn là đã phải nghỉ hưu rồi.

Phía bên kia, một con người cũng có nước da ngăm đen, đầu hắn trọc lóc, khuôn mặt dữ tợn với đôi mắt vằn vện những tia máu.

Sam cũng ước chừng gã này cũng bằng tuổi đối thủ.

“Chiến Binh Thép của tổ máy và động cơ là một người chiến chuyên nghiệp, đã tham gia nhiều trận sinh tử tại kinh đô.

Sau khi già quá đã được tổ trưởng mua lại và đem đi đánh ở các giải cỏ.

Nó rất khát máu, từng đập nát đầu đối thủ.

”, Sam nghe xung quanh bàn tán.

“Kẻ Hủy Diệt kia nghe nói là đội quân nhu mua lại từ đế quốc Mặt Trời.

Hình như nó cũng đã từng đánh giải.

“Này Bert Hull, con này có phải hôm trước vớt lên được dưới biển không?

Nhìn nó kém hơn hẳn so với bọn kia, liệu chịu được mấy đòn?

Hy vọng là thời gian sống dài hơn so với con trước.

Một gã lợn nhìn Sam rồi hỏi Bert Hull với giọng mỉa mai.

Qua cách nói, Sam có thể đoán được người chiến của tổ bếp này đã bị đánh chết trong trận trước.

“Chưa biết ai ăn ai đâu, đừng to mồm”, Bert Hull tức giận quát lớn khiến cả bọn cười phá lên.

“Sắp đến giờ diễn ra trận đấu, anh em đặt cửa nào thì nhanh chân đến bàn đăng ký.

Tỷ lệ đặt là 1 ăn 3 cho Chiến Binh Thép và 1 ăn 1 cho Kẻ Hủy Diệt.

Giọng nói vừa cất lên, đám lính đã ùn ùn kéo đến một chiếc bàn đặt ở gần sàn đầu.

Bọn chúng móc trong túi ra những tờ tiền và bắt đầu chọn cửa.

“10 đồng cho chiến binh thép”

“5 đồng cho chiến binh thép”

“5 đồng rưỡi cho chiến binh thép.

“20 đồng cho kẻ hủy diệt.

Cả khu vực nhốn nháo bởi tiếng hô đặt cửa.

Theo những tiếng đặt cửa thì Sam thấy bọn lợn chọn Chiến Binh Thép nhiều nhưng xem tỷ lệ cược thì có vẻ Kẻ Hủy Diệt được coi trọng hơn.

Bert Hull dắt Sam vào một khu vực chờ đợi cạnh sàn đấu để chuẩn bị cho trận tiếp theo.

Từ đây, hắn có thể quan sát trận đấu một cách thuận lợi nhất.

Sam có một chút hồi hộp và lo lắng.

Đây không phải lần đầu tiên hắn giao đấu tay đôi nhưng lúc trước hầu hết đều là trận chiến có quy ước rõ ràng.

Còn đây, là một trận sinh tử thực sự, chỉ cần sai lầm sẽ dẫn đến một con đường duy nhất, đó là tử vong.

Hình ảnh này làm cho Sam nhớ đến những trận đấu chó, đấu gà, trâu…trước đây, khi con người đang thống trị trái đất.

Bọn họ đưa tất cả những con vật nào có khả năng chiến đấu lên lôi đài để phân thắng bại nhằm phục vụ nhu cầu giải trí và cá cược.

Giờ đây, chính con người lại bước vào trận đấu sinh tử với nhau để mua vui cho loài khác, thật mỉa mai.

“Anh em đã sẵn sàng chưa?

Người dẫn trận đấu hô vang, phía dưới đám lính đồng thanh gào hết cỡ:

“Rồi!

“Trận đấu bắt đầu!

Sau tiếng hô vang, dây trói được tháo ra khỏi cổ 2 con người kia.

Bọn chúng gào lên man dại rồi xông vào nhau, không thủ thế, không ngón đòn, đơn giản là lao vào đối thủ.

Đôi mắt Sam trầm xuống, cơ thể hắn tràn ngập sự sợ hãi.

Trước mặt hắn, đó là 2 con thú hoang chứ không phải người lúc trước.

Có chăng, bọn chúng chỉ sở hữu hình dạng của loài người.

“Mình rồi cũng sẽ giống như họ ư?

Tươi lai của mình đây ư?

Cũng điên cuồng, mất nhân tính, là trò tiêu khiển cho những kẻ đứng đầu chuỗi thức ăn?

Hắn phẫn nộ hỏi trí tuệ nhân tạo.

“Đó là quy luật vận động của tự nhiên thưa cậu chủ!

Loài chiến thắng, đứng trên đỉnh thức ăn có thể tùy ý làm điều mình muốn với những giống loài thấp kém hơn”

Ade đáp lại hắn, lạnh lùng và vô cảm.

Suy cho cùng, nó cũng chỉ là một chương trình máy tính được cài vào trong não Sam, nó cũng không phải con người, không phải sinh vật, chỉ là một chương trình.

“Grao!

Kẻ Hủy Diệt gào lên, miệng há to, đôi chân nhún xuống rồi bật mạnh, tung người bay về phía Chiến Binh Thép.

Khoảng cách 5 mét mà hắn bật nhẩy và lao đến cực kỳ mạnh mẽ khiến cho Sam nhíu mày.

Uỵch một tiếng, Kẻ Hủy Diệt lao thẳng vào Chiến Binh Thép, cả hai theo đà ngã lăn ra sàn đấu, lăn mấy vòng.

Kẻ Hủy Diệt túm chặt lấy Chiến Binh Thép, đôi tay như thép nguội ôm lấy đối thủ, hai chân quắp chặt vào hông.

“A.

a…!

Chiến Binh Thép bị đối thủ khóa cứng, há mồm kêu gào.

Cốp!

cốp!

Kẻ Hủy Diệt lấy phần trán của mình, liên tục đập đầu vào mặt Chiến Binh Thép khiến hắn la lên dữ dội.

“Giết!

Giết…giết!

“Đòn đánh tuyệt hảo!

Phía bên ngoài vừa cổ vũ, vừa tấm tắc khen.

“Đầu tiên là bật nhảy khóa cứng đối thủ, sau là đòn đầu sắt, Kẻ Hủy Diệt không hổ là người chiến thi đấu chuyên nghiệp.

Bert Hull ngồi cạnh Sam, tấm tắc khen còn hắn thì hai mắt tập trung theo dõi trận đấu, trong đầu phân tích trận chiến.

“Chiến Binh Thép thua rồi!

Sam nói với Ade.

Trí tuệ nhân tạo im lặng, đoạn phân tích:

“Quan sát khả năng vận động thì chưa chắc.

Vừa dứt lời, một tiếng cốp lớn vang lên, Kẻ Hủy Diệt đột nhiên buông cả chân và tay, đầu óc giống như có hàng ngàn ngôi sao đang bay phấp phới.

Chiến Binh Thép thấy vòng kiềm tỏa bị nới, tay chân vung mạnh, cơ thể lập tức thoát ra.

Hắn nhào về phía trước, lăn mấy vòng rồi quay lại phía Kẻ Hủy Diệt lúc này đang tối mắt tối mũi.

“Làm sao!

Làm sao?

“Chuyện gì xảy ra vậy?

Những tiếng ngạc nhiên vang vọng, toàn bộ đám lính không hiểu điều gì đang diễn ra.

“Khá thật, nó hơi chùn cổ xuống, hướng xương đỉnh vào vị trí mà đối thủ húc xuống.

Với việc rụt lại cổ, Kẻ Hủy Diệt tự húc mặt mình vào chỗ xương cứng nhất hộp sọ, choáng vàng là đương nhiên.

Sam lầm bẩm một mình khiến cho Bert Hull chợt liếc xuống nhìn, khuôn mặt ánh lên một vẻ rất khó giải thích, không hiểu hắn có nghe được những gì Sam vừa thốt ra hay không.

Nhưng hình như là hắn nghe thấy.

“Grao!

Chiến Binh Thép lao lên, xông thẳng vào Kẻ Hủy Diệt đang lảo đảo, choáng váng.

Vun vút, những nắm đấm thủ sẵn liên tục đánh về phía đầu Kẻ Hủy Diệt.

“Ô…ô…ô!

Xung quanh, tiếng hò reo của những người đặt cược vào Chiến Binh Thép lại vang lên inh ỏi.

Chiến Binh Thép vừa lật ngược thế cờ một cách ngoạn mục và hiện tại đang giành thế chủ động với việc liên tục tung ra những cú đấm như trời giáng vào mặt Kẻ Hủy Diệt.

Kẻ Hủy Diệt khom người, thu tay lại che chắn phần trọng yếu ở mặt khiến cho phần lớn những cú đấm của Chiến Binh Thép đều là vào cánh tay hắn, còn lại vài cú đấm trúng vào hộp sọ, tuy không gây nguy hiểm tức thì nhưng cũng khiến đầu óc choáng váng.

Kẻ Hủy Diệt bị đấm, liên tục lùi lại còn Chiến Binh Thép thì vừa đấm vừa gào thét đinh tai nhức óc.

Trước thế tấn công như vũ bão của Chiến Binh Thép, Kẻ Hủy Diệt chỉ ôm đầu, khom người lùi lại liên tục.

Bỗng Chiến Binh Thép khựng lại một nhịp, chờ Kẻ Hủy Diệt lùi xa, đúng tầm thì hắn co chân lên rồi đột ngột tung ra một cước vòng từ dưới đất lên rất hoàn hảo.

Mu bàn chân Chiến Binh Thép nhắm đúng gương mặt Kẻ Hủy Diệt.

Bốp một tiếng, Kẻ Hủy Diệt ngã ngửa người ra phía sau.

“Đá vòng cầu!

Hai mắt Sam sáng lên.

Đó chính là kỹ thuật đá vòng cầu hay còn gọi là Roundhouse kick của Muay Thái.

Sam được học khá nhiều phương pháp chiến đấu từ các lực lượng đặc nhiệm uy tín trên khắp thế giới.

Mà lực lượng đặc nhiệm đều tổng hợp các đòn thế mạnh mẽ nhất của các môn phái võ thuật toàn cầu như Muay Thái, Vovinam, Karate v.

v….

“HÚ!

Chiến Binh Thép hú lên, tung người lao xuống đối thủ đang vừa nằm lăn ra đất.

Kẻ Hủy Diệt lúc này hoàn toàn thất thế, chỉ kịp kéo hai tay che mặt.

Hự một tiếng, hai đầu gối của Chiến Binh Thép như hai tảng đá, hạ xuống lên ngực Kẻ Hủy Diệt.

Một tiếng rắc vang lên kèm theo sau là hộc một tiếng, máu tươi từ mồm Kẻ Hủy Diệt hộc ra một bãi, hai tay y buông thõng.

“Vỡ xương ức và gãy xương sườn!

Sam sợ hãi trước đòn cực nặng mà Chiến Binh Thép vừa ra trước đối thủ.

Dính đòn này, xương ức vỡ, xương sườn gãy sẽ xuyên vào phổi.

Kẻ Hủy Diệt chín phần là đi đời nhà ma.

“Thôi…thôi…thôi!

Trọng tài gào lên thất thanh, hai bên ùa lên sàn, kéo Chiến Binh Thép đang không ngừng nện gót xuống mặt Kẻ Hủy Diệt, lúc này đã nằm im thin thít, thậm chí hô hấp cũng không còn thấy.

“Ô.

ô…ô!

Những người đặt cửa Chiến Binh Thép vui mừng hô hoán điếc tai còn phía ủng hộ Kẻ Hủy Diệt thì mặt tiu nghỉu như mèo rơi xuống nước.

“Người chiến thắng là.

Chiến Binh Thép!

Xin chúc mừng các anh em của tổ máy và động cơ.

Một trận đấu vô cùng bất ngờ thưa quý vị.

Bản thân tôi cũng không thể nghĩ đến việc Chiến Binh Thép lại có thể lật ngược thế cờ như thế này.

Một lần nữa, xin chúc mừng.

Phía dưới, những tràng pháo tay không ngớt vang lên, những gã của tổ máy và động cơ nhấc bổng Chiến Binh Thép lên, nâng cao giống như một chiếc cúp.

Chiến Binh Thép hưởng ứng bằng cách nhe răng, vung tay rồi gào lên man rợ.

Sam im lặng nhìn thứ được gọi là con người kia.

“Các anh em đã ổn định chưa?

Có muốn xem tiếp hay không?

Gã MC trèo lên sàn đầu, gào to.

“CÓ.

Ó…Ó!

Phía dưới, đám lính hô lên ầm ầm.

“Tốt rồi!

Xin giới thiệu cặp đấu tiếp theo, đó là con quái vật đến từ phòng hỏa lực, kẻ khát máu nhất của tàu “Thịnh nộ”, xin giới thiệu Ác Nhân.

ân.

ân.

n.

n…!

Sau lời giới thiệu, một gã mang quân hàm 2 đầu lợn màu xanh dắt theo con người rất lực lưỡng, mặc một tấm vải màu đen quanh hông, che đi bộ phận sinh dục.

Hắn có mái tóc bạch kim, làn da trắng bệch, cao cỡ 1, 90m.

Cũng giống như 2 con người trước, trên cơ thể của hắn chằng chịt vết sẹo.

Ngay cả khuôn mặt hắn cũng có 3 vết sẹo song song, kéo dài từ sống mũi xuống xương hàm.

Con người chiến được gọi là Ác Nhân này không phô trương như Kẻ Hủy Diệt hay Chiến Binh Thép.

Hắn bước lên đài một cách chậm rãi, hơi thở đều đều còn ánh mắt thì đầy chết chóc, nhìn về phía góc đài, nơi đối thủ chuẩn bị xuất hiện.

“Bert Hull, người chiến của mày gọi là gì để tao giới thiệu?

Gã MC tiến tới góc đài nơi Sam đang được đưa lên giới thiệu, đoạn hỏi Bert Hull.

“Gọi nói là gì bây giờ nhỉ?

Bert Hull nheo mắt nhìn Sam rồi quay lại phía sau, nơi đồng đội đang đứng, chờ đợi một ý kiến.

“Khát Máu!

Một tên đưa ra ý kiến

“Kẻ Ăn Chay!

Vì nó không ăn thịt”

Tên khác bày tỏ nhưng có vẻ Bert Hull không hài lòng.

“Gọi nó là Thần Biển đi!

Nó được vớt lên từ biển!

Một gã khác nói khiến cho Bert Hull có vẻ hài lòng bèn gật đầu nói với MC:

“Thần Biển!

Bọn tao gọi nó là Thần Biển.

“Được rồi, tao sẽ giới thiệu nó là Thần Biển.

Tên MC gật gù rồi bước ra giữa võ đài, hô lớn:

“Đối thủ của Ác Nhân, người chiến đến từ tổ bếp, xin giới thiệu Thần Biển!

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập