Chương 1: Người bảo vệ hòa bình - Aegis

Ánh nắng vàng hoe xuyên qua ô cửa sổ, chiếu rọi lên những món đồ chơi nằm lung tung trên sàn, cạnh bên chúng là một cậu bé đang mải mê đùa nghịch những mô hình quái vật và siêu anh hùng trên tay.

Cậu đắm chìm trong trí tưởng tượng và câu chuyện do chính mình tạo ra.

“Gào!

Phừng, phừng, phừng.

“Agh!

Ai đó cứu chúng tôi với!

“Gào!

Tay trái cậu bé cầm một mô hình quái vật Chimera “tấn công” những món đồ chơi khác.

“Nắm đấm công lý – Bùm!

” Tay phải cậu bé cầm đồ chơi siêu anh hùng đánh vào Chimera:

“Mọi người không cần phải sợ nữa!

Bởi vì…”

“THIÊN THANH!

Con mau xuống nhà ăn sáng!

Ngay cho mẹ!

” Một tiếng quát chói tai vọng lên từ dưới nhà khiến cậu bé hoảng hốt mà vứt ngay đống đồ chơi trên tay xuống sàn.

“Dạ!

Con xuống ngay!

” Cậu lảo đảo đứng lên, chạy một mạch ra khỏi phòng rồi lon ton đi xuống cầu thang.

Thiên Thanh vừa bước xuống phòng khách thì thấy được ba mình đang ngồi trên chiếc ghế mát xa, vừa tận hưởng, vừa đọc tin tức trên màn hình ảo màu xanh lam nhạt của chiếc Light tab (máy tính bảng màn hình ảo/trong suốt)

Ngô Thiên Tùng nghe được tiếng bước chân thì ngoắt đầu nhìn thấy con trai, thì ông liền mỉm cười trêu ghẹo:

“A!

Siêu anh hùng của ba cũng chịu xuống ăn sáng rồi à!

“Ba đang xem gì thế?

Thanh cười tươi, nhảy chân sáo đến chỗ Thiên Tùng.

Cậu nhón chân nhìn những dòng tiêu đề màu trắng trên màn hình ảo:

“Siêu anh hùng đang làm gì?

cùng một tiêu đề phụ “Tại sao ngân hàng bị đánh cướp và vô số dân chúng gặp nguy hiểm, thế mà anh hùng vẫn đang bận ăn bánh bích quy?

Thanh liếc xuống đọc những thông tin của bài báo mạng, thì biết được hiện tại lũ cướp vẫn chưa bị bắt giữ:

“Aegis chắc chắn sẽ bắt được bọn chúng!

” Cậu phồng má, phụng phịu nói.

Thiên Tùng thấy con trai mình như thế thì bật cười:

“Haha!

Đúng rồi, đúng rồi, ngài Aegis sẽ giải quyết chúng.

Còn con thì mau đi ăn sáng đi, không là mẹ sẽ giải quyết con đó.

Ầm!

Đúng lúc này, một tiếng nổ lớn vang lên, mặt đất và ngôi nhà rung chuyển dữ dội, trần nhà rơi xuống những bụi mịn vương lên tóc hai cha con.

“Chuyện gì xảy ra vậy ông xã?

Mỹ Hoa chạy vội ra từ bên trong phòng bếp với chiếc tạp dề vẫn còn trên người và giá canh vẫn cầm trên tay.

“Anh không biết!

” Thiên Tùng bật khỏi ghế và dùng một tay che đầu Thanh và tay còn lại thì ôm eo nhấc bổng cậu lên.

“Mình chạy trước đã bà xã!

Gia đình ba người vội vàng rời khỏi căn nhà đang rung chuyển theo chấn động từ mặt đất.

Họ vừa mới bước ra đường thì thấy được các hộ dân xung quanh cũng đang tẩu tán và một trận chiến giữa người và quái đang diễn ra cách nhà họ không quá xa.

Có một số cư dân tốt bụng thấy ba người đang hơi ngơ ngác thì chạy tới kéo đi và nhanh chóng giải thích.

“Chạy đi còn đứng đây làm gì nữa!

“Không biết vì sao mà bọn Loser lại có thể vào thành.

Chuyện xảy ra bất chợt quá nên hiện chỉ có vài dị nhân đang chống cự với chúng thôi.

Trên gương mặt Thiên Tùng hiện rõ nét lo lắng.

Một tay ông thì bế Thiên Thanh, một tay nắm chặt bàn tay nhỏ đang run rẩy của Mỹ Hoa.

Đám người không dám quay đầu lại nhìn mà chỉ có thể cắm đầu chạy thục mạng về phía trước.

Nhưng!

“Ê!

Bên đó mau tránh ra!

Thiên Thanh nghe được thì tò mò quay lại nhìn.

Cậu thấy thấy được một sinh vật to gấp đôi người lớn với lớp giáp ngoài đầy gai nhọn đang bay ngược tới chỗ mình.

“Ba!

” Cậu muốn hét lên và nói rõ cho ba biết, nhưng chỉ có thể dùng bàn tay nhỏ bé bấu chặt cổ áo của ông mà kéo giật.

Thiên Tùng vô thức quay đầu nhìn thì tấm lưng của con quái vật đã bay đến trước mặt ông.

Thời gian như ngừng lại, ông sững sờ nhìn những gai nhọn chầm chậm đâm tới, rồi liếc mắt nhìn qua con trai thì đôi mắt cậu đã đỏ hoe và đang mếu máo khóc, vợ ông thì sợ đến mặt cắt không còn giọt máu.

Ông cũng chỉ có thể đứng chết lặng và đau thương nhắm chặt đôi mắt.

Dù vậy cánh tay và cơ thể ông vẫn theo vô thức cúi người che chở cho con trai mình.

Vút!

Thế nhưng, một giây trôi qua…rồi hai giây…ba giây…cơn đau không hề ập tới.

Thiên Tùng vẫn còn cảm nhận được sức nặng của con trên tay mình, vẫn cảm thấy cơn đau do Thiên Thanh bấu chặt lấy bờ vai.

Ông vẫn còn nghe được tiếng khóc nấc của vợ và tiếng thở dài nhẹ lòng của người bên cạnh.

Cuối cùng là tiếng hét lớn đầy cuồng nhiệt và đầy tín niệm của con trai đã đánh thức ông:

“AEGIS!

Thiên Tùng mở to đôi mắt của mình.

Không có những gai nhọn và thân hình đồ sộ lao đến, mà chỉ có một bóng người đang đứng trước mặt Thiên Thanh.

Anh ta đang nở một nụ cười ấm áp như mặt trời ban mai.

Không một lời hỏi han cũng không lời động viên, hoặc lời an ủi, mà chỉ cần một nụ cười và sự xuất hiện của anh ta đã đủ tạo ra cảm giác an toàn tuyệt đối và một sự xoa dịu cho ông cùng tất cả mọi người lúc này.

Vị anh hùng Aegis có vóc dáng cao hơn mét tám, thân hình cân đối được bao bọc bởi một bộ nano armor sát người có màu trắng bạc cùng những đường nét năng lượng màu vàng cam rực rỡ.

Anh ta vỗ nhẹ bả vai Thiên Tùng rồi quay người đi tới chỗ con quái đang nằm rạp dưới nền đất cách đó không xa.

Nó nằm bất động trên nền xi măng sập lún, nứt toát, như thể đang bị một thế lực vô hình đè ép.

Aegis đi đến cạnh con quái vật và dùng chân chạm nhẹ hai cái vào mạn sườn nó.

Thiên Tùng thấy thế thì nhớ lại điều gì đó, liền đưa tay che đi đôi mắt của Thiên Thanh.

Ngay sau đó, cơ thể của con quái vật như bị hai bàn tay đối nghịch nhau kéo đứt ra làm đôi.

Tiếng kêu thảm thiết của nó vang lên cùng với dòng máu đặc sệt và nội tạng văng tung tóe ra bên ngoài.

“Thao túng Vector!

Đó là thao túng Vector của ngài Aegis!

Con cuối cùng cũng được nhìn tận mắt rồi!

“Đó là Vector đối nghịch…quá…” Thiên Tùng cũng sững sờ trước hình ảnh này.

Những dị nhân khác có lẽ phải chật vật đối đầu với Loser nhưng với Aegis thì lại quá nhẹ nhàng.

“Quá mạnh luôn đúng không ba!

Đừng có che mắt con nữa, để con nhìn trọn vẹn đi nào.

Thiên Thanh không hề yên phận mà dùng những ngón tay nhỏ nhắn của mình nắm kéo những ngón tay thô ráp của ba, chỉ để có thể nhìn qua những kẽ ngón tay mà thấy được cái hình ảnh đẫm máu đó.

Dù vậy, cậu không hề sợ hãi, mà thay vào đó tiềm thức cậu lại đốt lên một ngọn lửa vô danh.

Aegis hơi nghiêng đầu nhìn về đằng sau, rồi anh khom người phóng thẳng lên bầu trời.

Đôi mắt của Thanh khi nhìn bóng lưng thẳng tắp dần khuất một cách đầy say mê và cuồng nhiệt.

Tấm lưng ấy, nụ cười ấy và hành động ấy bắt đầu in sâu vào tâm thức của cậu.

“Thần bảo hộ – Aegis…”

…o0o…

Giữa quảng trường ánh sáng rộng lớn và tấp nập người qua lại, nơi đây đặt một bức tượng được tạc từ đá cẩm thạch trắng, cao ba mươi mét và rộng năm mét – tượng đài kỷ niệm của vị anh hùng Aegis.

Dưới chân tượng có một chàng thiếu niên tuấn tú ở độ tuổi đôi mươi đang vươn mắt nhìn bóng lưng cao ngất của bức tượng đài tráng lệ.

Sau mười năm, cậu bé Thiên Thanh năm ấy đã trở thành một anh chàng điển trai, sáng sủa.

Ánh mắt cậu khi nhìn tấm lưng ấy vẫn như năm đó – cuồng nhiệt, say mê và đầy tín ngưỡng.

“Ngô Thiên Thanh!

Đừng ngẩn người ra nữa.

” Một tiếng hô hoán cắt ngang suy nghĩ của chàng trai.

“Được rồi tới liền đây.

Thiên Thanh thân mặc âu phục trắng chỉnh chu, mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng bước theo dòng người tiến vào bên trong tòa nhà cao tầng chọc trời – Tòa nhà hiệp hội Liên minh Ánh sáng, được thành lập và xây dựng vào mười năm trước và chịu quyền điều hành của hội đồng tối cao thành phố và anh hùng Aegis.

Ngày hôm nay – ngày năm tháng hai, mỗi năm liên minh sẽ tổ chức buổi phân cấp năng lực cho các dị nhân hay còn được gọi là Evolver và kiểm tra – xét duyệt cho các dị nhân có mục tiêu trở thành anh hùng.

Thiên Thanh chen qua đám đông để có thể tiến vào hành lang bên trong, vừa vào thì cậu đã thấy được người bạn chí cốt của mình – Trần Phong – một thiếu niên có làn da hơi ngâm với mái tóc dài được buộc đuôi ngựa đang đứng dựa lưng vào tường ở đại sảnh

“Yo!

Chào buổi sáng vị siêu anh hùng trễ hẹn!

(1623)

~ Kết chương ~

[Aetherials Universe (AU)

là một series cực dài!

Tôi muốn kiến tạo ra một vũ trụ điện ảnh bằng truyện chữ để thỏa mãn cái đầu đầy ý tưởng của mình!

Mỗi một bộ truyện sẽ nói về một nhân vật và sự kiện liên quan.

[Tôi là một tác giả mới đang viết và tự học cách viết đúng chính tả, cấu trúc và ngữ pháp tiếng Việt.

Tôi đặt tâm huyết vào đam mê này rất nghiêm túc.

Vì vậy tôi có mua vài cuốn sách học cách xây dựng nền tảng để cải thiện văn phong của mình (Trước đây tôi bị lậm văn phong truyện convert quá nhiều, may thay tôi có làm quen được các bạn tác giả cùng đam mê hỗ trợ và dạy bảo lại cho tôi.

Vì lẽ đó các chương truyện sau này các bạn có lẽ sẽ thấy được sự tiến bộ của tôi.

[Tôi cũng xin cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã ghé qua vũ trụ Aetherials!

Mong các bạn có thể đồng hành cùng tôi thật lâu trong chặng đường dài sắp tới!

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập