Con quái vật trắng bệch đau điếng, ngửa người ra sau một cách đột ngột, thân hình đồ sộ như một con voi mộng, sức mạnh cũng khủng khϊếp như voi mộng, hất văng Hàn Tố đang bám trên lưng hắn bay như một cái lá khô.
Lưng cậu đập mạnh vào thành tủ âm tường, xương cốt toàn thân như muốn vỡ vụn ra từng mảnh, nhưng cậu vẫn cắn răng chịu đựng, không một tiếng rên la.
Người cậu trượt mạnh xuống, ngồi bệt xuống đất.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cả thân hình đồ sộ của con quái vật cũng đâm sầm vào cái tủ âm tường.
Và cú va chạm trời giáng này vô tình lại khiến cho mảnh thép đang chìa một đoạn trên lưng hắn lút sâu hơn vào cơ thể.
Nhờ cú trượt người xuống kịp thời, Hàn Tố đã không bị kẹp như miếng chả giữa hắn và cái tủ, ngược lại, còn nhanh như chớp chớp lấy thời cơ, giật phắt chùm chìa khóa đồng thau lủng lẳng ở hông con quái vật da trắng.
Sau đó, cậu cúi gập người chui tọt qua háng hắn, lao như bay về phía cửa phòng.
Miệng hét toáng lên một tiếng vỡ cả giọng:
“Chạy mau!
”
Trong phòng, tất cả bọn trẻ giật bắn mình như bị điện giật, đứa nào đứa nấy co giò lên cổ mà chạy, trông chẳng khác nào một đàn chuột nhắt vỡ tổ, nối đuôi nhau bám sát gót Hàn Tố.
Thế nhưng cô bé tóc đuôi ngựa, vì đứng quá gần tủ kính, lúc định thần lại để chạy thì đã muộn.
Một bàn tay nhựa xương xẩu, lạnh ngắt đột ngột từ trong tủ thò ra, túm chặt lấy bím tóc của cô bé, giật ngược đầu cô bé ra sau.
Phía sau lưng, cả một đám búp bê lúc nhúc, không còn gì cản trở, lũ lượt bò ra khỏi tủ kính.
Chỉ trong nháy mắt đã đè nghiến lấy cô bé, nhấn chìm cô bé trong vô số những thân hình bằng gỗ và nhựa.
Tiếng thét thất thanh vì sợ hãi tột độ của cô bé đáng thương vang lên xé nát không gian giữa biển lửa ngùn ngụt, nhưng chẳng một đứa nào dám ngoảnh đầu lại, tất cả chỉ biết cắm đầu cắm cổ chạy bán sống bán chết ra ngoài cửa.
Nào có ai ngờ, con quái vật tưởng chừng đã bị mảnh thép đâm trúng tim, cử động đã có phần chậm chạp lờ đờ, vậy mà đúng vào lúc dầu sôi lửa bỏng này lại lồm cồm bò dậy.
Hắn giận dữ vung vẩy hai cánh tay béo mập phù nề, quơ loạn xạ sang hai bên như một gã điên.
Đúng lúc đó, cậu bé đầu úp nồi và cậu bé đuôi tôm đang chạy ngang qua liền bị hắn tóm được, tiện tay ném thẳng vào bức tường bên cạnh như ném hai cái túi vải.
Đầu cậu bé úp nồi đập mạnh vào thành tủ, cổ vẹo đi một cách kỳ dị, trông như một sợi dây thun đã mất hết độ co giãn.
Cái đầu cứ thế mà lắc qua lắc lại, lủng lẳng như một cái trống bỏi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập