Chương 66: Trẫm dùng cách cứng rắn

Theodorine ngồi bên mép giường, trên chiếc ghế tựa lưng cao chạm trổ hoa văn.

Hai tay cô đan lại đặt trên gối, lưng giữ thẳng tắp, ánh mắt không chớp lấy một lần, chỉ chăm chăm nhìn người nằm trên giường.

Claude Bauer đang nằm ở đó.

Sắc mặt anh tái nhợt, gần như không còn chút máu.

Môi khô nứt, mím rất chặt, đường môi hơi trĩu xuống vì cảm giác khó chịu trong hôn mê, hoặc vì bản năng nhẫn nhịn nào đó vô thức còn sót lại.

Anh nghiêng người nằm, vai trái và lưng quấn kín băng trắng dày cộp.

Từ mép băng và dưới nách, vẫn có thể thấp thoáng thấy những mảng bầm tím lớn trên da.

Chăn chỉ đắp tới dưới ngực, để lộ lớp băng bó và chiếc áo ngủ mở hờ.

Anh vẫn còn sống.

Theodorine lại tự nhắc chính mình trong lòng một lần nữa.

Bác sĩ nói ca phẫu thuật rất thành công, viên đạn đã được lấy ra, không chạm vào chỗ hiểm, chỉ là mất máu quá nhiều, cơ thể tiêu hao quá nặng, cần thời gian hồi phục.

Tác dụng của thuốc mê còn chưa tan hẳn, thêm nữa cơ thể vẫn đang tự bảo vệ mình, cho nên anh vẫn còn mê man.

Còn sống là được.

Chỉ cần còn sống là được.

Chỗ viên đạn ghim vào hẳn đã rách toạc cả da thịt, nói không chừng xương cũng nứt mất rồi.

Máu chảy nhiều đến mức cả nền đá trước cổng Tổng nha cũng nhuộm đỏ một mảng.

Cecilia đã báo lại như vậy.

Lúc đó hẳn phải đau đến nhường nào?

Khi trúng đạn, anh đã nghĩ gì?

Kinh ngạc?

Phẫn nộ?

Hay là.

đau đến mức chẳng còn kịp nghĩ gì nữa?

Thứ cuối cùng anh nhìn thấy trước khi ngất đi là gương mặt dữ tợn của tên điên nọ đang chĩa súng, hay là bóng Cecilia lao tới?

Có phải.

dù chỉ trong thoáng chốc, anh đã từng nghĩ đến cô hay không?

Theodorine không biết.

Cô chỉ ngồi đó nhìn, nhìn gương mặt vốn ngày thường đầy thần sắc của anh giờ vì mất máu và đau đớn mà trở nên yếu ớt đến lạ, thậm chí xa lạ đôi phần.

Gương mặt ấy, bình thường luôn thoáng qua hoặc nét trầm tư, hoặc vẻ tính toán, hoặc đôi khi là thứ biểu cảm rất khẽ khiến tim cô đập nhanh hơn.

Còn lúc này, thứ còn lại chỉ là vẻ suy nhược.

Từ cơn thịnh nộ khi mới nhận được tin, đến mệnh lệnh thanh trừng lạnh lùng quyết đoán, rồi đến lúc ngồi đây nhìn anh bất động trên giường, mọi cảm xúc dữ dội đều theo mặt trời lặn ngoài cửa sổ mà chậm chạp lắng xuống, nguội đi từng chút một.

Cô đã hạ lệnh bắt rất nhiều người.

Người có tên trong danh sách, người không có tên nhưng bị liên lụy, cả những kẻ nhân dịp này bị thanh toán luôn món nợ cũ.

Nghe nói ngục thất dưới lòng đất của Sanssouci giờ đã chật kín.

Đám quý ông tự do phái ngày thường hăng hái diễn thuyết trong nghị viện, chỉ tay vạch đời trên mặt báo, đám giáo sư học giả tưởng mình nắm chân lý mà ngồi cao đàm luận trong các salon, đám chủ xưởng lòng dạ đen tối phất lên nhờ bóc lột công nhân, trốn thuế, giở thủ đoạn trong nghiệp đoàn.

Bây giờ tất cả đều chen chúc như lũ lợn trong những phòng giam ẩm thấp tối tăm, chờ đợi một số phận chắc chắn chẳng thể tốt đẹp.

Phía Eisenbach làm việc cực kỳ hiệu quả.

Con cáo già ấy tuy có đôi lời bất mãn vì cô ra tay trước, nhưng lúc hành động lại không hề chậm trễ.

Lực lượng của Phủ tể tướng và mật cảnh vận hành hết công suất, lần theo những đầu mối đã nổi lên để đào sâu ra những thế lực lớn hơn đang thực sự núp phía sau, hoặc muốn nhân cơ hội này đục nước béo cò, thậm chí kéo cả cô và Claude cùng chìm xuống.

Điều lão tể tướng muốn là nhổ tận gốc, là một thắng lợi triệt để trên bàn cờ chính trị.

Số người bên ông ta bắt được e rằng chẳng ít hơn bên cô, mà tầng cấp còn có thể cao hơn, phạm vi dính líu cũng rộng hơn.

Những nhà máy đen và xưởng chui bị niêm phong ở khu Đông Berlin đã bị cô trực tiếp hạ lệnh giao cho Tổng nha tiếp quản.

Máy móc, nguyên liệu, đất đai, tất cả đều bị tịch thu.

Ông chủ cũ và đám cai xưởng, kẻ nào không biết sống chết mà dám chống trả thì hoặc bị bắn chết ngay tại chỗ, hoặc đã bị áp giải đi rồi.

Còn công nhân thì sao?

Phần lớn đều được tạm thời sắp xếp ổn thỏa, được hứa hẹn rằng sau khi Tổng nha tiếp quản, nhà máy sẽ tái vận hành, đãi ngộ chỉ có thể tốt hơn chứ không thể kém đi.

Đám tư bản cỡ nhỏ và vừa nào dám có ý kiến, giờ cũng đang ngồi làm bạn với đám tự do phái kia trong ngục tối.

Còn tư bản lớn?

Bọn chúng mừng còn không kịp.

Những con sâu làm rầu nồi canh, chuyên chơi trò phá giá vô đáy, phá hoại quy củ ngành nghề, kéo tụt tỷ suất lợi nhuận chung bị dọn sạch, thị trường vừa khéo lại có thể chia lại, giá cả cũng có thể quay về mức

"hợp lý"

Có khi bọn chúng còn ngấm ngầm đưa thêm ít tài liệu đen, tiện tay giúp Eisenbach một phen.

Đám Junker lão gia thì lại càng vỗ tay tán thưởng.

Lũ nhà giàu mới nổi phất lên nhờ đầu cơ và những thủ đoạn chẳng quang minh, vừa cướp mất hào quang của họ, vừa gặm nhấm ảnh hưởng truyền thống của họ, vốn đã nên bị dọn dẹp từ lâu rồi.

Bệ hạ hoàng đế lần này hành động quyết liệt tuy hơi quá tay đôi chút, nhưng đã giữ vững trật tự cũ.

Tốt, rất tốt.

Còn tiểu thị dân với công nhân?

Những lời xì xào ngoài đầu đường cuối ngõ Cecilia cũng đã báo lên.

Dĩ nhiên có sợ hãi, nhưng nhiều hơn là một thứ khoái trá lẫn mong chờ.

Nhìn những kẻ ngày thường cao cao tại thượng, tác oai tác quái bỗng dưng sa cơ, vốn dĩ luôn khiến người ta hả hê.

Nhất là khi phía sau tên điên nổ súng bắn bị thương cố vấn Bauer lại lôi ra được lắm kẻ thể diện như thế, người ta càng cảm thấy hoàng đế bắt đúng, bắt hay.

Còn sau khi các nhà máy ấy bị tiếp quản, liệu thật sự có khá hơn không?

Họ sẵn lòng tin, bởi Tổng nha và ngài cố vấn trước giờ chưa từng lừa họ.

Ít nhất cũng tốt hơn nhiều so với việc tiếp tục rơi vào tay lũ ma cà rồng ban đầu.

Thoạt nhìn, mọi chuyện đều rất thuận lợi.

Uy quyền của cô thông qua cuộc thanh trừng đẫm máu lần này đã được phô bày và củng cố đến mức chưa từng có.

Kẻ địch tiềm tàng bị chấn nhiếp và làm suy yếu trên diện rộng.

Những lực lượng ủng hộ cô dường như rất hài lòng.

Eisenbach đang làm nốt những việc bẩn thỉu, nặng nhọc mà ông ta phải làm.

Thế lực của Tổng nha thì trong hỗn loạn lại phình ra chóng mặt.

Lúc hạ lệnh, cô quả quyết bao nhiêu, giờ ngồi ở đây lại bất lực bấy nhiêu.

Sắt máu có thể nghiền nát kẻ thù, có thể bịt miệng thiên hạ, có thể chấn nhiếp bốn phương, nhưng không thể khiến chút huyết sắc trên gương mặt tái nhợt trước mắt này trở về thêm một phần nào, không thể làm đôi môi đang mím chặt ấy giãn ra thêm một chút, càng không thể khiến da thịt xương cốt bị viên đạn xé toạc kia lập tức khép lại.

Những sự thuận lợi ấy, những củng cố ấy, những bành trướng ấy, lúc này trong mắt cô đều nhẹ bẫng, như ngọn gió cuối chiều mang theo hương hoa lùa qua ô cửa sổ, lướt qua da thịt mà không để lại chút ấm áp thực nào.

Cô thà đem thứ uy quyền chưa từng có vừa vào tay, đem chiến quả từ cuộc bắt bớ thanh toán ấy, đem toàn bộ lợi ích mà Đế quốc có thể thu được từ chuyện này ra đổi lấy việc anh lập tức mở mắt, dù chỉ là để trách cô hồ đồ cũng được.

Nhưng cô biết, không đổi được.

Đó mới là điều bất lực nhất.

Cô là hoàng đế, có thể quyết sinh sát, có thể điều động thiên quân vạn mã, có thể chỉ bằng một câu nói mà khiến vận mệnh của vô số người đảo lộn, vậy mà lại không thể ra lệnh cho viên đạn kia chưa từng được bắn ra, không thể ra lệnh cho dòng máu đã chảy ngược về cơ thể, càng không thể ra lệnh cho thời gian nhảy vọt đến khoảnh khắc anh bình phục.

Cô chỉ có thể ngồi đây, giống như một người chăm bệnh tầm thường nhất, bó tay nhất.

Không, còn chẳng bằng người chăm bệnh.

Người chăm bệnh ít ra còn có thể đút nước, lau người.

Cô thì chẳng làm được gì, bác sĩ và nữ hầu sẽ lo liệu mọi thứ cả rồi.

Cô ngồi ở đây, chỉ bởi vì.

cô muốn ở gần anh thêm một chút.

Trong phòng vô cùng yên tĩnh.

Chỉ có tiếng hô hấp yếu ớt của anh, và hơi thở của chính cô đã bị cố ý nén nhẹ đi.

Tàn quang cuối cùng của buổi hoàng hôn xuyên qua cửa sổ, kéo thành những đốm sáng cam ấm trên sàn nhà, chầm chậm trôi, bò lên thành giường rồi dần dần tối đi.

Bóng tối bắt đầu lan ra từ bốn góc phòng.

Cô nhìn ánh sáng và bóng đổ trườn trên gương mặt anh, nhìn hàng mi khép hờ in xuống mí mắt một mảng bóng nhỏ hình cánh quạt, nhìn gò má hơi hõm xuống vì gầy rộc.

Xót xa, sợ hãi sau cơn nạn, phẫn nộ và một nỗi đau âm ỉ đều đang đọng lại trong ngực cô, nặng trĩu đến mức khiến cô gần như khó thở.

Cô không thích cảm giác này.

Cực kỳ không thích.

Nó làm cô thấy mình nhỏ bé, vô dụng đến đáng ghét.

Giống hệt năm xưa, lúc cô nhìn thấy con mèo đầu tiên mình nuôi nằm thoi thóp trên tấm đệm.

Cô đã thử mọi cách, tìm thầy thuốc giỏi nhất, dùng loại thuốc đắt nhất, vậy mà cuối cùng con mèo nhỏ ấy vẫn lạnh dần, cứng dần trong vòng tay cô.

Cái cảm giác tuyệt vọng và sợ hãi vì có đủ mọi thứ mà vẫn chẳng giữ nổi điều quan trọng ấy lúc này lại quay về, còn hung mãnh hơn xưa gấp bội.

Không, Claude không phải mèo con.

Anh quan trọng hơn mèo con một ngàn lần, một vạn lần.

Anh không được chết.

Tuyệt đối không được chết.

Hàng mi của Claude bỗng khẽ rung lên.

Đôi mắt xanh băng của Theodorine lập tức mở to.

Cơ thể cô nghiêng hẳn về phía trước, đến cả hô hấp cũng quên mất.

Là ảo giác sao?

Là ánh sáng lay động đánh lừa mắt cô sao?

Không phải.

Mi mắt anh lại động thêm lần nữa.

Rồi dưới ánh nhìn chăm chú của Theodorine, đôi mắt ấy khó nhọc hé mở một khe nhỏ.

Lúc đầu, ánh mắt ấy còn tan rã, không có tiêu điểm, tràn ngập mờ mịt và sự khó chịu trước ánh sáng.

Rồi như bị một sức hút vô hình nào đó kéo lấy, nó từng chút từng chút hạ xuống gương mặt cô.

Dừng lại.

Môi anh khẽ động, như muốn nói gì đó, nhưng hai cánh môi nứt nẻ chỉ mấp máy không tiếng, chẳng thể phát ra âm thanh.

Anh thử nuốt, yết hầu khó nhọc lăn lên lăn xuống, giữa mày hơi nhíu lại vì đau và khó chịu.

".

Nước.

"Theodorine chấn động mạnh, gần như bật dậy khỏi chiếc ghế lưng cao.

Cô quay phắt người, lao về phía chiếc bàn cạnh đó, luống cuống rót nước.

Ấm nước và cốc chén va vào nhau phát ra những tiếng lanh canh trong trẻo.

Nước rót đầy quá mức, suýt nữa tràn ra ngoài.

Cô vụng về dùng tay còn lại giữ cốc, hít sâu một hơi, cố ép mình bình tĩnh lại, rồi mới bưng chén nước ấm, cẩn thận quay về bên giường.

Cô không dám đỡ anh ngồi hẳn dậy, sợ động vào vết thương.

Chỉ dám ghé chén nước đến bên môi anh, tay kia còn hơi lóng ngóng mà cố hết sức nhẹ nhàng nâng sau gáy anh lên, giúp anh hơi ngẩng đầu.

Nước mát làm dịu đôi môi, đầu lưỡi và cuống họng khô khát của anh.

Claude khép mắt lại, yết hầu lại động thêm lần nữa, chậm rãi nuốt từng ngụm nhỏ.

Một chén nước xuống bụng, sắc mặt anh trông như có thêm được chút sinh khí, tuy gương mặt vẫn trắng như tờ giấy nhưng ánh mắt đã tỉnh táo hơn hẳn.

Theodorine đặt chiếc cốc rỗng lại lên tủ đầu giường, ngồi về ghế cũ, hai tay một lần nữa chồng lên nhau trên đầu gối, sống lưng vẫn thẳng băng.

Chỉ có đầu ngón tay cô là còn khẽ run, rất khó nhận ra.

Cô nhìn anh, anh cũng nhìn cô.

Khoảng lặng giữa hai người chảy trôi.

Chỉ còn tiếng hít thở của anh, tuy vẫn yếu nhưng đã ổn định hơn đôi chút.

Sau đó, ánh mắt Claude như vượt qua vai cô, lướt qua trời chiều đã sẫm màu ngoài cửa sổ, rồi lại quay về người cô.

"Teo-lin.

ngực ta đau lắm.

Ta đã hôn mê bao lâu rồi?

Xảy ra chuyện gì vậy?"

Anh vừa tỉnh, không hỏi thương thế của mình, không hỏi thích khách ra sao, lại hỏi đã xảy ra chuyện gì.

Những cảm xúc nén chặt từ lâu trong lồng ngực như trận lũ bị đè nén quá mức rốt cuộc cũng tìm được chỗ vỡ, ầm ầm trào ra.

"Oa.

"Cô như một cô bé cuối cùng cũng tìm được nơi để trút ra, mím miệng một cái rồi nước mắt lăn xuống từng hạt lớn.

"Anh.

anh làm ta sợ chết khiếp!

Hu hu.

Claude, đồ đại ngốc nhà anh!

Sao anh có thể.

sao anh có thể cứ thế mà.

hu.

bị người ta bắn!

Còn chảy nhiều máu như vậy!

Bác sĩ nói.

nói viên đạn chỉ cần lệch thêm một chút là.

là.

"Cô nức nở, nói chẳng còn liền câu, nước mắt làm mờ cả tầm mắt, khiến cô không nhìn rõ biểu cảm của anh lúc này, chỉ có thể theo bản năng trút hết nỗi sợ và tủi thân dồn nén trong lòng ra ngoài.

Khóc được vài tiếng, cô lại hít mạnh mũi, dùng tay áo quệt nước mắt thật lung tung, cố bày ra bộ dạng nghiêm túc.

Nhưng quầng mắt đỏ hoe, chóp mũi cũng đỏ, cộng thêm giọng nói vẫn còn nặng đặc hơi khóc khiến vẻ nghiêm nghị ấy chẳng có chút lực uy hiếp nào.

"Trẫm.

trẫm ra lệnh cho anh!

Không được chết!

Nghe rõ chưa!

Anh là cố vấn của trẫm!

Là người của trẫm!

Trẫm không cho anh chết thì anh không được chết!

Lần này.

lần này là tại anh sơ ý!

Lần sau.

không đúng, không có lần sau!

Sau này mỗi lần ra ngoài, anh nhất định phải.

phải mang theo mười.

không, một trăm hộ vệ!

Không, hai trăm!

Mang hết những kẻ lợi hại nhất của Tổng nha theo!

Mỗi lần xuống phố đều phải cho người chiếm hết các ngõ hẻm!

Để xem còn ai dám động vào anh nữa!

Hu.

"Vừa nói những mệnh lệnh ngang ngược vô lý tới cực điểm ấy, nước mắt cô lại càng rơi dữ hơn.

Dáng vẻ ấy nào còn có chút uy nghiêm của vị hoàng đế ban ngày đứng trên lễ đài duyệt binh tiếp nhận tiếng vạn tuế vang trời, rồi lạnh lùng hạ lệnh thanh trừng cả phe đối lập ở Berlin.

Lúc này trông cô chỉ như một cô gái mười mấy tuổi vừa bị dọa cho phát hoảng, vừa tức vừa gấp, chỉ biết dùng cái cách ngốc nghếch nhất để biểu đạt sự quan tâm lẫn ý muốn chiếm hữu của mình.

Claude lặng lẽ nhìn cô khóc, nhìn cô nói năng lộn xộn mà ban ra đống mệnh lệnh tuyệt đối không thể thi hành ấy.

Trên gương mặt tái nhợt không hề có chút khó chịu nào vì bị ngắt mạch suy nghĩ hay bị xúc phạm, dù sao lúc này anh cũng đang mệt đến rã người, chẳng còn sức mà để tâm thêm chuyện gì.

Anh không lập tức đáp lại những lời trẻ con ấy của cô, cũng không vội vàng an ủi bảo cô đừng khóc.

Chỉ đến lúc cô nấc lên ngắt quãng, anh mới yếu ớt chen vào một câu:

"Teo-lin."

".

Em khóc cái gì.

Người bị bắn một phát là ta, đâu phải em.

"Cô khựng lại, hàng mi còn đọng giọt nước khẽ rung lên, nhìn anh ngẩn ngơ.

Trong thoáng chốc dường như cô không kịp hiểu câu ấy của anh có ý gì, hoặc là bị thái độ bình tĩnh quá mức ấy chặn họng mất rồi.

Sau đó, nỗi ấm ức còn lớn hơn cùng thứ bực bội không sao gọi tên nổi lại dâng lên.

"Ta.

trẫm khóc thì sao!"

Cô cãi lại bằng giọng mũi nặng trĩu, vừa gấp vừa giận, nước mắt lại rơi dữ hơn.

"Trẫm cứ khóc đấy!

Anh quản được chắc!

Anh.

anh có biết nguy hiểm đến mức nào không!

Anh suýt chết rồi!

Anh chết rồi thì ta.

trẫm biết làm sao đây!

"Claude nghe cô vừa khóc vừa tố cáo, vừa ra lệnh bằng thứ logic chẳng đâu vào đâu, nhất thời cũng không biết phải chen lời vào từ chỗ nào.

Có quá nhiều điểm để phản bác, thành ra anh lại chẳng còn hơi sức mà phản bác.

"Suỵt.

"Anh bỗng hít ngược một hơi lạnh, mày nhíu chặt, trán rịn ra lớp mồ hôi mịn.

Thuốc mê đang nhanh chóng tan đi, cơ thể bắt đầu đòi anh phải trả cái giá tương xứng.

Theo phản xạ, anh muốn khẽ động một chút, đổi tư thế, dù chỉ là hơi nhích vai cũng được.

Nhưng ý nghĩ ấy vừa nhen lên, cơn đau như xé toạc đã bùng nổ từ dưới xương bả vai trái, khiến cả người anh lập tức cứng đờ, sắc mặt dường như lại trắng thêm một phần, đôi môi mím thành một đường mỏng hơn.

".

Đau.

"Nước mắt và lời trách cứ của Teo-lin cùng lúc nghẹn lại.

Cô nhìn đôi môi thoắt chốc mất sạch máu của anh, nhìn lớp mồ hôi lạnh trên trán anh, nhìn hàng mi khẽ run vì cố nhịn đau, tim lại bị bóp chặt.

Chút ấm ức và tức giận vừa rồi lập tức bị ném vèo ra tận chân trời.

"Đau lắm sao?

Có phải vết thương lại rách rồi không?

Ta đi gọi bác sĩ!

Bác sĩ!"

Cô lại luống cuống định bật dậy, tay chân chẳng biết đặt đâu, trong đôi mắt xanh băng chỉ còn lại vẻ sốt ruột.

".

Không cần."

Claude khó nhọc nhả từng chữ.

"Bình thường thôi.

Thuốc mê.

hết rồi.

"Anh dừng một chút, phải qua vài giây sau mới có thể nói tiếp.

"Với lại.

đói.

Rất đói.

Từ sáng tới giờ.

chưa ăn gì cả.

"Đói?"

Đúng rồi!

Đồ ăn!"

Như thể tới giờ cô mới nhớ ra, Teo-lin vội vàng quay người, bước nhanh tới phía lò sưởi.

Trong lò không đốt lửa, nhưng trên chiếc bàn nhỏ đặt cạnh đó có một hộp cơm bạc hai tầng rất tinh xảo, bên cạnh còn chuẩn bị sẵn bát sứ trắng và thìa sạch sẽ.

"Trẫm.

ta đã cho người chuẩn bị từ sớm rồi!"

Vừa nói, cô vừa hơi vụng về mở nắp tầng trên của hộp thức ăn.

Làn hơi nóng mang theo mùi ngũ cốc nhàn nhạt bốc lên.

Bên trong là cháo yến mạch ninh đến mức gần như nhuyễn hẳn, nhiệt độ vừa vặn, không quá nóng cũng không quá nguội.

Bên cạnh còn có một chén nhỏ đựng chút mật ong.

Cô lại mở tầng dưới.

Bên trong là vài món thanh đạm đến mức gần như chẳng thấy chút dầu mỡ nào.

Một ít thịt gà xay mịn, một đĩa rau nghiền đã lọc bỏ xơ cứng, cùng một bát canh gà nhỏ chỉ lơ lửng vài giọt mỡ.

"Bác sĩ dặn bây giờ anh chỉ có thể ăn đồ lỏng và những món thật mềm, thật nhừ, phải dễ tiêu hóa, tuyệt đối không được có kích thích.

"Cô cẩn thận múc một thìa cháo yến mạch, đưa lên miệng khe khẽ thổi, rồi còn chạm môi mình vào mép thìa để thử nhiệt độ, lúc này mới quay người lại, bưng bát ngồi xuống bên giường một cách hơi lóng ngóng.

"Trẫm.

trẫm đút anh nhé.

"Lần này cô lại đỡ sau gáy anh lên, động tác đã thuần thục hơn trước đôi chút, khẽ kê cao đầu anh, tránh sang bên vai trái bị thương để anh có thể nằm thoải mái hơn chút mà không động vào vết thương.

Rồi cô múc một thìa cháo ấm, cẩn thận đưa đến bên môi anh.

Claude không phản kháng.

Hoặc phải nói rằng, lúc này anh cũng chẳng còn tâm trí lẫn sức lực để phản kháng kiểu được chăm sóc như vậy.

Cơn đau dữ dội đã tiêu hao của anh quá nhiều thể lực, mà cảm giác đói bụng lại theo ý thức tỉnh táo dần lên mà trở nên chân thật và cấp bách hơn.

Anh hé đôi môi khô nẻ, đón lấy thìa cháo sánh mịn.

Cháo ấm mềm, mượt và mang theo vị ngọt thanh tự nhiên của ngũ cốc trượt xuống cổ họng, tạm thời làm dịu cơn trống rỗng trong dạ dày.

Anh khép mắt lại, chậm rãi nuốt xuống.

Vết thương vẫn còn gào lên đau đớn, nhưng chút hơi ấm và năng lượng ít ỏi do thức ăn mang tới dường như cũng khiến dây thần kinh căng chặt của anh nới lỏng được một tia.

Teo-lin không chớp mắt nhìn anh nuốt từng ngụm, nhìn yết hầu anh khẽ động, nhìn hàng mày vì khó chịu mà hơi nhíu lại dường như cũng giãn ra thêm được một chút.

Mãi đến lúc ấy, đôi mắt xanh băng mới có lại một tia sáng.

"Thế nào?

Có nóng không?

Vị.

còn nuốt được chứ?

Có phải nhạt quá rồi không?"

Cô hạ giọng hỏi, vừa thấp thỏm vừa mong chờ, như đứa trẻ dâng vật quý rồi đứng đợi người ta nhận xét.

".

Được."

Claude nuốt xuống ngụm cháo ấy, khẽ đáp.

"Không nóng.

Vị.

cũng ổn.

"Thực ra trong miệng anh đang đắng ngắt, chẳng nếm được mấy mùi vị.

Chỉ cần không quá khó nuốt, có thể bổ sung chút năng lượng là được rồi.

"Vậy thì tốt."

Teo-lin thở phào, tiếp tục đút anh từng thìa từng thìa.

Động tác của cô từ chỗ hơi cứng ngắc ban đầu dần dần trở nên trơn tru hơn.

Mỗi lần đưa thìa đều hết sức cẩn thận, chú ý cả góc nghiêng lẫn lượng cháo, sợ làm anh sặc, cũng sợ vô tình chạm vào anh.

Mỗi khi anh chuẩn bị nuốt, cô đều dừng lại, kiên nhẫn đợi, ánh mắt từ đầu đến cuối chưa từng rời khỏi gương mặt anh, chăm chú quan sát từng thay đổi rất nhỏ:

đau hơn rồi, hay là đã dễ chịu hơn một chút.

Trong phòng lại yên tĩnh trở lại.

Chỉ còn tiếng thìa bạc thỉnh thoảng khẽ chạm vào miệng bát và tiếng anh chậm rãi nuốt xuống.

Mặt trời đã lặn hẳn, trong phòng có vài ngọn đèn treo tường sáng lên dịu nhẹ, ánh sáng vàng mờ phủ lấy hai người, kéo bóng của họ lên vách.

Một bát cháo đã hết sạch.

Teo-lin lại cẩn thận đút anh chút canh gà, thêm ít thịt gà xay và rau nghiền.

Chỉ riêng việc ăn uống thôi dường như cũng tiêu hao của Claude không ít sức lực.

Khi Teo-lin đặt bát thìa xuống, dùng khăn ấm nhẹ nhàng lau khóe miệng cho anh, sắc mặt anh tuy vẫn tái nhợt nhưng vẻ đau đớn giữa hai đầu mày đã dịu đi đôi chút.

Anh nhắm mắt lại, hơi thở cũng đều hơn lúc trước.

Lúc nãy mải đút anh ăn, cảm giác tập trung cao độ ấy khiến cô tạm thời quên đi chuyện khác, quên luôn những lời vẫn lượn vòng trong lòng mình.

Nhưng giờ mọi thứ lại yên xuống, anh nhắm mắt, tựa như sắp rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê, mà luồng xung động quen thuộc vừa chua xót vừa đầy dũng khí ấy lại len lén dâng lên, lần này còn rõ hơn, khiến lòng cô càng thêm rối loạn.

Cô nhìn gương mặt anh dưới ánh đèn vàng ấm.

Tái nhợt, mỏng manh, vậy mà anh đang ở đây, còn sống, còn thở, ở gần cô đến vậy.

Cô đã bắt rất nhiều người, đã làm rất nhiều việc, đã dùng cách dữ dội nhất để tuyên cáo với thế giới này, nhưng tất cả đều vô ích.

Chúng chẳng thể lấp đầy được khoảng trống đang bị niềm mừng rỡ vì anh tỉnh lại và nỗi sợ hãi sau khi anh bị thương cùng lúc xé rộng trong lòng cô.

Cô cần một sự xác nhận.

Xác nhận một điều đối với riêng cô còn quan trọng hơn quyền lực, trả thù hay thanh trừng.

"Claude.

"Người trên giường khẽ động hàng mi, chậm rãi hé mắt.

"Trẫm.

trẫm hôm nay đã trưởng thành rồi.

Đã mười tám tuổi.

"Nói xong, cô dừng lại một chút, như thể đang đợi phản ứng của anh, cũng như đang âm thầm gom góp nốt dũng khí còn lại.

Tim cô đập nhanh hơn trong lồng ngực.

"Ừm.

Chúc mừng sinh nhật, Teo-lin.

"Câu chúc mừng đơn giản ấy chẳng hiểu vì sao lại chạm thẳng vào lòng cô, khiến sống mũi cô cay lên, suýt nữa lại rơi lệ.

Nhưng lần này cô nhịn được.

Cô ưỡn lưng lên, như muốn nhấn mạnh điều gì, rồi nhắc lại một lần nữa:

"Trẫm đã lớn rồi.

"Không còn là cô bé cứ phải để anh chỉ dẫn khắp nơi, để anh dọn tàn cuộc, để rồi vì bị lơ đi mà âm thầm giận dỗi nữa.

Hôm nay cô đã đứng trên lễ đài duyệt binh, đã hạ lệnh thanh trừng, đã ngồi ở đây nhìn anh, chăm sóc anh.

Cô đã lớn rồi.

Và còn.

Luồng dũng khí kia cuối cùng cũng dâng lên tới đỉnh điểm.

Đôi mắt xanh băng của cô nhìn chằm chằm vào anh, không cho anh có lấy một cơ hội né tránh:

"Với lại, trước đây trẫm đã nói là trẫm thích anh.

Anh cũng đã hứa rồi, chỉ được thích một mình trẫm."

"Bây giờ trẫm đã lớn rồi, anh thấy thế nào?"

Căn phòng yên đến mức dường như có thể nghe rõ tiếng kim rơi.

Ánh mắt rực lửa của cô khóa chặt lấy anh, không chịu rời đi dù chỉ một ly.

Tim cô đập như trống trận, ù cả màng tai.

Sự trấn tĩnh lúc đút cháo đã tan sạch từ lâu, chỉ còn lại nỗi căng thẳng của việc dốc toàn bộ thân tâm ra chờ một đáp án.

Claude lặng lẽ nhìn cô mấy giây liền.

Ánh mắt anh có chút phức tạp, phản chiếu ánh đèn lay động, như thể nơi sâu thẳm có gì đó đang lặng lẽ trôi qua, mà cũng có thể chỉ là sự rã rời do đau đớn gây ra.

Sau đó anh hít vào rất khẽ, giữa mày lại nhíu lại vì một động tác nào đó kéo trúng vết thương, rồi khàn giọng buông ra một câu:

".

Bây giờ, ngực ta đau lắm.

"Teo-lin đờ ra.

Cô từng hình dung ra rất nhiều kiểu trả lời.

Có thể là vẻ xa cách quen thuộc rồi lái chuyện đi, có thể là nụ cười bất đắc dĩ, có thể là một lời hứa thật nghiêm túc, thậm chí là.

cự tuyệt.

Nhưng tuyệt đối không có kiểu nào như thế này.

Ngực đau?

Đấy mà cũng là câu trả lời ư?

Cái bực vì bị qua loa, bị né tránh trộn lẫn với nỗi hồi hộp và mong chờ tích tụ ban nãy, lập tức bùng thẳng lên đầu cô.

Gò má cô hơi nóng ran, trong mắt xanh băng tức khắc phủ lên một lớp mỏng vừa giận vừa ướt.

Giọng cô bất giác cao lên, đầy tủi thân và chất vấn:

"Trẫm hỏi không phải cái đó!"

"Ai hỏi anh vết thương có đau hay không!

Trẫm đang hỏi anh.

hỏi anh.

"Cô nói không nổi nữa, chỉ đành trừng mắt nhìn anh, lồng ngực phập phồng vì thở gấp.

Dường như Claude cũng hơi ngẩn ra trước giọng điệu đột ngột nâng cao cùng khí thế bức tới của cô, hoặc cũng có thể cơn đau khiến phản ứng của anh chậm mất nửa nhịp.

Anh nhìn gương mặt vừa phồng mang vừa tủi thân của cô, trong mắt dường như thấp thoáng một chút bất lực.

Anh nhắm mắt lại, dùng giọng điệu hờ hững như đang dỗ trẻ con:

"Lớn rồi thì tốt.

"Anh dừng một chút, khẽ nhích vai phải không bị thương, rồi mới nói nốt:

"Lớn rồi thì tốt.

Biết gánh việc rồi.

"Teo-lin hoàn toàn ngẩn người.

Như thể bị câu ấy niệm đứng tại chỗ, mọi giận dữ, tủi thân, chờ mong, căng thẳng đều đông cứng hết trên gương mặt cô.

Cô hé miệng định nói gì, vậy mà nửa chữ cũng chẳng thốt nổi.

Lớn rồi thì tốt.

Biết gánh việc rồi.

Thế là ý gì?

Cô hỏi anh nghĩ sao về tình cảm của cô, về việc cô thích anh, về ý nghĩa của chuyện cô đã trưởng thành.

Vậy mà anh lại đáp cô một câu

"biết gánh việc rồi"

Anh hiểu.

Cô biết chắc anh hiểu.

Cái câu ngực đau kia vốn dĩ là cố ý!

Anh chỉ đang tránh nặng tìm nhẹ, dùng cái kiểu vụng về và đáng ghét nhất để gạt phăng câu hỏi cô đã phải gom hết can đảm mới hỏi ra được.

dùng chuyện gánh việc để lấp liếm chuyện thích hay không thích!

Một cảm giác thất bại khổng lồ và bức bối chẳng biết trút vào đâu trào lên, còn dữ hơn lúc nãy tủi thân nhiều.

Cô nhìn gương mặt anh lại nhắm mắt, có vẻ như chỉ nói vài câu thôi mà đau đớn đã lại kéo tới quấy nhiễu, nhìn lớp mồ hôi lạnh lấm tấm trên làn da tái nhợt, nhìn cặp mày hơi nhíu.

Tất cả lửa giận bỗng như quả bóng bị kim châm vào, xì một tiếng là xẹp sạch.

Cô còn biết làm sao nữa?

Chẳng lẽ đi so đo với một người vừa lết khỏi quỷ môn quan trở về, thuốc mê vừa hết đã đau đến vã mồ hôi lạnh?

Chẳng lẽ ép anh lập tức, ngay bây giờ, rõ rõ ràng ràng trả lời rằng

"Ta cũng thích em, chúng ta ở bên nhau đi"

Nắm tay Teo-lin siết lại rồi buông ra, buông ra rồi lại siết chặt.

Cô trừng trừng nhìn người đàn ông nằm trên giường, gương mặt trắng bệch, yếu đến cùng cực, thế mà vẫn chỉ bằng mấy câu đã khiến cô nghẹn đến chết.

Cái bực trong ngực cứ nghẹn mãi không sao xuôi nổi.

Nhưng hết lần này đến lần khác, đối diện với gương mặt viết đầy bốn chữ

"trọng thương suy yếu, đụng vào là chết"

ấy, mọi nóng nảy của cô đều giống như đập vào bông.

Đúng lúc cô đang cắn môi, sống mũi lại bắt đầu chua lên, nghĩ rằng hay là cứ đùng đùng bỏ đi, hoặc ít nhất cũng phải trừng mắt lườm anh một cái cho hả, thì.

Khóe môi đang mím chặt của người trên giường bỗng cong lên rất khẽ.

"Lúc đó.

ai hứa chỉ thích một mình em đâu?"

Đầu Teo-lin ong lên một tiếng, còn chưa kịp hiểu hết câu ấy là có ý gì.

Claude như thể đến cả hít một hơi cũng rất tốn sức, nhưng vẫn chậm chạp nối tiếp:

"Cái ta nói.

là không được cười với người phụ nữ nào khác thật vui, thật vui như thế.

"Anh cố tình nhấn lặp hai chữ

"thật vui, thật vui"

, khiến Teo-lin lập tức nhớ ngay đến dáng vẻ mình ngày đó vừa ngang ngược vừa thiếu tự tin khi nói câu ấy.

Ký ức chợt ào về, kéo theo nỗi xấu hổ vì tâm tư bị bóc trần và cả bực bội vì anh nhớ rõ như thế còn lôi ra nhắc lại.

Gò má Teo-lin lập tức bốc cháy, chút ấm ức và nghẹn trong lòng ban nãy lại bị châm nổ:

"Anh.

.."

"Nhưng mà.

.."

Ngay trước khi núi lửa sắp phun, Claude lại rất đúng lúc thả ra một câu nhẹ bẫng,

".

ta cũng chưa thích ai khác.

"Ngọn lửa đang phun được một nửa, cứ thế bị chặn ngang giữa chừng.

Teo-lin khựng lại, hé miệng, hơi thở mắc nghẹn nửa vời, đôi mắt xanh băng mở tròn xoe.

Dường như Claude cuối cùng cũng gom được chút sức mà nhìn trò vui.

Ánh mắt anh lướt một vòng trên gương mặt vừa xấu hổ vừa tức tối, vừa mơ hồ lại còn in rõ vệt nước mắt của cô, dừng một thoáng, rồi mới dùng giọng trêu chọc rất quen thuộc, chậm rãi bồi thêm câu cuối cùng:

"Teo-lin.

.."

"Có đầu óc rồi đấy."

".

"Teo-lin hoàn toàn đứng hình, phải mất đúng hai giây đầu óc mới tiêu hóa nổi câu ấy.

"Ngày xưa là heo con."

"Bây giờ lại còn mọc cả đầu óc rồi.

".

Im lặng.

Biểu cảm trên mặt Teo-lin đóng băng.

Từ xấu hổ, chuyển sang đờ đẫn, từ đờ đẫn chuyển sang không thể tin nổi, từ không thể tin nổi lại biến thành cơn giận dữ vì bị trêu đến nghiến răng nghiến lợi.

Heo con?

Mọc cả đầu óc rồi?

Anh.

anh dám nói cô như thế thật sao?

Trong khi cô vừa mới vì anh mà khóc đến rối tinh rối mù, vì anh mà sợ mất hồn, vì anh mà lật tung nửa cái Berlin lên?

Ngay sau khi cô vừa dốc hết can đảm hỏi ra câu ấy?

Cô là hoàng đế!

Hoàng đế nước Đức!

Vị hoàng đế vừa hạ lệnh bắt vô số người, khiến cả Berlin phải run lên kia!

Vậy mà anh dám bảo trước kia cô là heo con?

Bây giờ chẳng qua chỉ mọc ra cái đầu óc?

"Claude.

"Cô bỗng đứng bật dậy khỏi ghế, chân ghế cọ xuống sàn phát ra tiếng chói gắt.

Người trên giường dường như đã đoán trước, gần như cùng lúc cô đứng dậy, anh liền kín đáo hít ngược một hơi, chân mày đột ngột nhíu chặt, mặt cũng trắng thêm một phần.

Cái bộ dạng yếu ớt đến cùng cực, thương thế chưa lành của anh bị anh diễn tới mức triệt để.

Teo-lin giơ tay lên, chỉ vào người nằm trên giường, đầu ngón tay run lên bần bật.

Cô muốn mắng, muốn lôi anh khỏi giường, muốn bóp nát gương mặt tuy trắng bệch nhưng lúc này nhìn sao cũng thấy đáng ghét kia!

Thế nhưng mọi lời cay nghiệt dồn lên đầu lưỡi, đến lúc nhìn thấy bờ vai còn quấn băng dày cộp ấy, nhìn cái bát cháo trống không do chính tay cô vừa đút xong.

Toàn bộ khí thế lại xìu xuống như quả bóng bị chọc thủng.

Ngón tay đang chĩa ra của cô nặng nề rũ xuống.

Cô trợn mắt nhìn anh, dùng sức mà trừng anh, hận không thể dùng ánh mắt đốt thủng hai cái lỗ trên mặt anh.

Nhưng người kia đã nhắm mắt, làm ra cái vẻ

"ta đã hôn mê, đừng làm phiền"

Cuối cùng, mọi giận dữ, tủi thân, xấu hổ, thất bại, cả cái vị ngọt rất khẽ lén lút nổi lên vì câu

"ta cũng chưa thích ai khác"

kia, tất cả trộn vào nhau, biến thành một tiếng:

".

Hừ!

"Cô ngồi phịch lại xuống ghế, quay đầu sang chỗ khác, không thèm nhìn anh nữa, chỉ để lộ vành tai đỏ bừng vì giận.

Lồng ngực vẫn phập phồng kịch liệt, rõ ràng cơn giận còn chưa tiêu.

Căn phòng lại chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng hít thở của cô hơi nặng, và tiếng hô hấp yếu mỏng của anh.

Qua một lúc lâu, có lẽ sau khi chắc chắn cô không thực sự nổi điên, trên giường mới vọng ra một tiếng:

".

Nước.

"Teo-lin cứng người lại, nhưng không nhúc nhích.

".

Vết thương đau.

"Cô vẫn không động đậy, chỉ có bờ vai hơi sụ xuống thêm chút nữa.

Qua thêm mấy giây, cái giọng yếu ớt kia lại được đà lấn tới:

"Đói."

".

"Teo-lin bỗng quay ngoắt đầu lại, trong đôi mắt xanh băng lửa giận lại bùng lên, còn lẫn cả lời tố cáo rằng anh đúng là chẳng biết điểm dừng là gì.

Cô đứng bật dậy, sa sầm mặt bước tới bàn, rót nước, thử nhiệt độ, rồi bưng cốc quay lại bên giường, mặt mũi rõ rành rành viết rằng trẫm đang rất không vui nhưng trẫm không thèm chấp nhặt với anh.

Cô vẫn không chịu nhìn anh, chỉ đưa cốc nước đến bên môi anh, động tác thậm chí còn thô hơn hồi nãy đôi chút.

Claude khẽ hé miệng, thuận theo tay cô mà uống nước.

Động tác nuốt dường như lại động vào vết thương, nếp nhăn giữa mày càng sâu thêm, trong cổ bật ra một tiếng rên nặng nề bị nén lại.

Tay Teo-lin khựng đi một nhịp, nhưng cổ vẫn cứng ngắc, quyết không nhìn anh.

Đợi đến lúc anh uống xong, cô rút tay về thật nhanh, đặt cốc xuống tủ đầu giường thật mạnh, phát ra tiếng

"cốp"

rõ to.

"Đói."

Cái giọng yếu ớt nhưng ngang ngược kia lại cất lên lần nữa.

"Đói cái gì mà đói!

Vừa mới ăn hết một bát cháo rồi!

Cháo trong ngự thiện phòng là để nấu chơi chắc?

Anh là heo à mà ăn khỏe thế!

Bị thương thành ra thế này rồi còn chỉ nghĩ tới ăn!

Ăn ăn ăn, sao anh không ăn chết luôn đi!

"Cô bắn ra cả tràng, nói nhanh như pháo liên thanh, chữ nào chữ nấy đều tóe lửa.

Nhưng cơ thể lại làm trái hẳn với cơn giận trong lời nói.

Cô đứng dậy, đi tới bên lò sưởi, mở lại chiếc hộp bạc hai tầng.

Bên trong vẫn còn giữ ấm một ít canh gà và rau nghiền.

Cô múc một thìa, động tác vẫn còn nặng nề bực bội, tiếng thìa chạm vào thành bát vang hơn khi nãy.

Nhưng đến lúc bưng bát quay lại bên giường, múc một thìa canh đưa đến bên môi anh, chiếc thìa lại dừng giữa không trung.

Cô nhìn gương mặt trắng nhợt của anh, nhìn hàng mi khẽ run lên vì đau, nhìn bờ môi khô nẻ còn vương nước.

Những lời cay nghiệt vừa rồi lúc này vang lại trong chính tai cô bỗng trở nên vừa yếu ớt vừa buồn cười.

Cô ghét anh sao?

Ghét anh luôn không chịu làm theo lẽ thường, ghét cái kiểu vừa xa cách vừa nhìn thấu lòng người ấy, ghét việc bị thương nặng đến vậy mà vẫn chỉ cần vài ba câu đã chọc cô nhảy dựng lên, ghét việc anh.

rõ ràng yếu đến mức dường như ngay giây sau sẽ lại ngất đi, vậy mà còn dám gọi cô là heo con, còn bảo cô có đầu óc rồi.

Nhưng.

Cô càng ghét hơn cái cảnh anh nằm đây không có chút sức sống nào, ghét việc anh chảy nhiều máu như thế, ghét việc anh suýt chút nữa đã chết.

Ghét cái cảm giác bất lực ấy, ghét cả cái thế giới dường như đang ra sức nói với cô rằng cô là hoàng đế, có thể có được mọi thứ, vậy mà ngay đến việc bảo vệ một người cũng làm không nổi.

Thứ cô ghét nhất, là mình đã gom hết can đảm để hỏi ra câu quan trọng nhất đối với bản thân, vậy mà lại bị anh dùng ngực đau, lớn rồi thì tốt, heo con có đầu óc rồi.

một cách rất khéo léo mà chặn ngược trở lại.

Anh hiểu.

Cô biết anh hiểu.

Nhưng anh không muốn trả lời.

Hoặc là không dám trả lời.

Hoặc là cảm thấy câu hỏi của cô ở thời điểm này trẻ con đến buồn cười.

Nỗi tủi thân dâng lên, còn dữ dội và sắc hơn ban nãy, đánh sập cơn giận mà cô cố chống đỡ.

Nước mắt không báo trước lại dâng lên, chớp mắt đã làm mờ cả tầm nhìn.

Bàn tay đang cầm bát của cô bắt đầu run ngoài ý muốn, thìa canh trong tay rung nhẹ, một giọt nước canh rơi xuống tấm chăn trắng, loang thành một vết ướt nhỏ.

"Ta ghét anh."

"Bây giờ ta ghét anh muốn chết, Claude.

"Cô đặt đánh

"cạch"

cả bát lẫn thìa xuống tủ đầu giường, âm thanh còn lớn hơn lúc nãy.

Rồi cô đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống Claude trên giường.

Nước mắt lại một lần nữa vỡ đê, lăn xuống từng hạt lớn dọc theo gò má đỏ bừng vì xúc động của cô, rơi xuống vạt trước bộ quân lễ phục ngay ngắn.

"Anh.

anh chết luôn đi cho rồi!

Dù sao anh cũng chỉ biết chọc tức ta!

Chỉ biết qua loa với ta!

Ta.

ta không muốn gặp anh nữa!

Không đúng.

không được!

Ta tuyệt giao với anh năm phút!

Năm phút!

Không thể nhiều hơn nữa!

"Nói xong câu tuyệt giao năm phút ấy, Teo-lin quay phắt người, đưa lưng về phía anh, vai khẽ run lên vì tiếng nấc.

Nước mắt vẫn rơi không ngừng.

Cô vùi mặt vào hai lòng bàn tay, lại thấy bộ dạng này của mình quá mất mặt, quá chẳng ra hoàng đế, nhưng cũng chẳng sao kiềm nổi.

Tủi thân, tức giận, thất bại, đau lòng, cả chút ngọt ngào lén lút nổi lên vì câu anh chưa thích ai khác, tất cả bị dòng nước mắt nóng hổi ấy xáo thành một mớ hỗn độn.

Căn phòng lại yên xuống.

Năm phút.

Cô bắt đầu đếm giây.

Mỗi một giây đều như phải đặt mình trên than hồng mà nướng.

Cô ghét anh, thật sự ghét.

Nhưng lại chẳng dám đi xa thật, sợ vết thương anh đau mà chẳng ai chăm, sợ anh khát, sợ anh đói, sợ rằng.

lỡ anh lại ngất đi thì sao.

Đến lúc cô đếm được chừng hơn hai trăm giây, nước mắt dần dừng lại, chỉ còn thỉnh thoảng hít mũi một cái, tâm trạng cũng từ nỗi tủi thân giận dữ tột cùng lắng xuống thành một thứ giận dỗi nghèn nghẹn.

Thì một ý nghĩ bất chợt lóe lên.

Bốn bề không người.

Anh đang suy yếu đến cùng cực, bị trọng thương, thuốc mê vừa tan, động khẽ một chút thôi cũng mệt.

Lại còn vừa rồi.

trêu cô.

Dùng những câu như ngực đau, heo con có đầu óc rồi để nhẹ nhàng gạt phăng câu hỏi mà cô đã phải gom hết can đảm mới hỏi ra, chọc cô tức đến muốn phát điên.

Mềm mỏng không được.

Vậy thì.

dùng cách cứng rắn?

Ý nghĩ ấy vừa bật ra, ngay cả Teo-lin cũng giật nảy mình.

Tim cô như bị bàn tay vô hình nào đó bóp chặt rồi lại buông ra, lập tức đập điên cuồng, dữ dội hơn bất cứ lúc nào trước đó.

Sắc đỏ vừa vì khóc mà nhạt bớt đi đôi chút nơi gò má, chớp mắt đã bùng lên lại còn dữ hơn, lan thẳng tới vành tai rồi xuống tận cổ.

Cô.

cô là hoàng đế cơ mà!

Sao lại có thể.

có thể nảy ra thứ ý nghĩ như thế!

Nhưng.

Nhưng vừa rồi anh quá đáng như thế cơ mà!

Rõ ràng biết cô muốn nghe gì, rõ ràng biết cô đã phải lấy hết dũng khí ra sao, vậy mà vẫn qua loa với cô như thế, còn trêu cô, còn dám nói heo con có đầu óc rồi!

Cô giống heo con chỗ nào chứ?

Tuy ngày xưa quả thật hơi giống một chút.

nhưng đó là ngày xưa!

Hơn nữa.

anh còn nói rằng mình chưa thích ai khác.

Đã không thích người khác, vậy tức là.

ít nhất anh cũng không ghét cô?

Nếu thế thì.

cô hơi mạnh tay một chút, chắc cũng không đến mức.

quá đáng lắm nhỉ?

Với lại, anh là người của cô!

Là vị cố vấn từ một kẻ vô danh được chính tay cô cất nhắc lên.

Là người năm đó cô kéo ra khỏi cái tòa soạn chết tiệt gì kia.

Nếu nói theo lời phương Đông thì anh chính là thiên lý mã, còn cô là Bá Nhạc hiếm có trên đời!

Với lại hồi nãy, dù yếu đến thế, anh chẳng phải vẫn ngoan ngoãn uống nước và ăn cháo do cô đút đó sao?

Điều ấy chứng tỏ điều gì?

Chứng tỏ ở trước mặt cô, anh.

anh không phản kháng nổi!

Ít ra là bây giờ không phản kháng nổi!

Rồi một lý do còn hợp lý hơn, còn đủ sức thuyết phục chính cô hơn nữa lại xuất hiện.

Anh là thần tử, cô là quân vương.

Quân muốn thần.

ừm, quân muốn thần làm cái gì đó, thì thần đành phải làm cái gì đó!

Tuy cái

"cái gì đó"

cụ thể là gì, trong đầu cô lúc này vẫn chỉ là một vũng hồ màu hồng lầy nhầy, mơ hồ chẳng phân rõ được, nhưng tóm lại cô là hoàng đế, cô nói là tính!

Anh chỉ có thể nghe theo cô!

Đúng!

Làm vậy đi!

Mềm mỏng đã không hỏi ra được, trẫm sẽ dùng cách cứng rắn!

Trẫm muốn xem thử, bây giờ anh còn qua loa được thế nào!

Còn dám gọi trẫm là heo con nữa hay không!

Teo-lin bỗng quay phắt người lại.

Claude dường như vì cuộc đối thoại vừa rồi và cơn đau mà đã hao hết quá nhiều sức lực, giờ đang nhắm mắt, giữa mày hơi nhíu, hơi thở trầm xuống hơn một chút, như lại rơi vào trạng thái nửa mê nửa tỉnh.

Gương mặt tái nhợt mỏng manh, hoàn toàn không phòng bị.

Tim Teo-lin đập như muốn nổ tung.

Cô dừng bên mép giường, khom người xuống, bóng cô phủ lên người anh.

"Claude.

"Người trên giường khẽ động hàng mi, chậm rãi mở mắt.

Anh nhìn cô, dường như có chút khó hiểu vì sao cô lại quay lại, còn là với bộ dạng.

hùng hổ nhưng mặt đỏ lên rất đáng ngờ như thế.

"Trẫm ra lệnh cho anh.

"Teo-lin hít sâu một hơi, nhìn thẳng vào anh bằng đôi mắt xanh băng, gằn từng chữ bằng thứ giọng mà cô cho là không thể nghi ngờ được nhất:

"Không được động."

"Không được nói chuyện."

"Càng không được.

gọi trẫm là heo con nữa!"

"Anh.

anh là người của trẫm!

Chỉ được nghe lời trẫm!

Hiểu chưa!

"Đám mệnh lệnh này nghe thì hung hăng, nhưng trước sau chẳng đâu vào đâu.

Nói là ra lệnh, chẳng bằng nói là đang cố bày ra thanh thế.

Nhưng Teo-lin chẳng còn hơi sức đâu mà quản.

Cô chỉ biết mình phải làm vậy, nhất định phải làm vậy, nếu không sẽ bị đống cảm xúc vừa chua vừa căng, vừa xấu hổ vừa tức giận, vừa mong chờ vừa sợ hãi trong lòng làm cho nghẹt chết.

Claude dường như hơi khựng lại.

Anh không lên tiếng, cũng không động đậy, chỉ lặng lẽ nhìn cô.

Sự thuận theo ấy cho Teo-lin một luồng can đảm khổng lồ, đồng thời cũng khiến sợi dây lý trí cuối cùng trong đầu cô

"phựt"

một tiếng mà đứt lìa.

Chính là lúc này!

Cô không do dự nữa.

Hoặc đúng hơn, cô không dám cho mình có cơ hội do dự, bởi chỉ cần chần chừ là dũng khí sẽ trôi mất.

Cô bỗng cúi hẳn người xuống, hai tay chống lên mép giường ở hai bên người Claude, cả người ép sát xuống.

Mục tiêu vô cùng rõ ràng:

môi anh.

Lần này không còn là cú va chạm vụng về trong khu vườn nọ, cũng không phải cái chạm môi nhẹ như chuồn chuồn lướt nước lần cuối ở vườn hôm trước, càng không có thăm dò dè dặt nào.

Cô nhắm mắt lại, đem hết toàn bộ nhiệt tình và non nớt của thiếu nữ mười tám tuổi, thật sự hôn lên môi anh.

Tim cô ở khoảnh khắc ấy như ngừng lại, rồi ngay sau đó đập điên loạn gấp trăm lần, ù đến mức tai cô ong lên.

Cả thế giới dường như biến mất sạch, chỉ còn lại cảm giác lạ lẫm mà nóng hổi nơi bờ môi, cùng hơi thở mang mùi vị của riêng anh đang quẩn quanh trước chóp mũi.

Cô không biết hôn.

Chỉ ngốc nghếch áp chặt môi mình lên môi anh, như thể muốn đem hết mọi ấm ức, giận dữ, lo sợ, thích thú, cùng lời tuyên cáo

"anh là người của trẫm"

đóng dấu lên nụ hôn này một cách ngang ngạnh.

Thời gian như bị kéo dài vô hạn, mà cũng có thể chỉ trôi qua trong một chớp mắt ngắn ngủi.

Cô cảm nhận được cơ thể anh cứng lại, cảm nhận được cơn rên nghẹn nơi cổ họng anh khi động tác của cô có thể đã kéo trúng vết thương.

Nhưng cô mặc kệ.

Cô chỉ biết, mình đã hôn anh.

Theo cách rất cứng rắn.

Mà anh không hề phản kháng.

Nhận thức ấy làm ngọn lửa nhỏ xíu dưới đáy lòng cô

"ầm"

một tiếng, bốc thành lửa cháy đồng.

Một cơn rùng mình kỳ lạ, pha lẫn cảm giác chinh phục, chiếm hữu cùng ngọt ngào mãnh liệt, men theo đôi môi đang dán vào nhau mà lan thẳng khắp tứ chi bách hải.

Không biết qua bao lâu, có lẽ chỉ là mấy giây, nhưng với Teo-lin thì dài như cả thế kỷ.

Không khí trong phổi cô gần cạn sạch, đầu óc cũng bắt đầu choáng lên vì thiếu dưỡng khí và kích thích quá mạnh.

Cuối cùng cô ngẩng đầu lên, kéo giãn khoảng cách.

Cô thở dốc, hai gò má đỏ rực như sắp rỉ máu, đôi mắt xanh băng long lanh nước, vừa còn vương nhiệt ý chưa tan lại vừa ngập tràn ngượng ngùng.

Cô không dám nhìn vào mắt anh, chỉ dám nhìn chằm chằm đôi môi đã bị mình làm ướt, dường như còn hồng hơn lên đôi chút kia.

Anh.

anh vẫn chưa động.

Cũng chưa lên tiếng.

Đúng là.

phản kháng không nổi.

Cái nhận thức ấy khiến gan Teo-lin lại phình thêm một chút.

Cô đứng thẳng lên, vẫn không dám nhìn vào mắt anh, chỉ cứng cổ dùng thứ giọng đầy uy nghi mà mình cố miễn cưỡng dựng lên, lắp bắp tuyên bố:

"Hừ!

Thế.

thế mới đúng!

Sau này.

sau này đều phải nghe lời trẫm!

Còn dám qua loa với trẫm nữa.

trẫm sẽ.

sẽ lại làm như vậy!

"Nói xong, cô như con gấu con vừa trộm được mật ong lại sợ bị ong đốt, chẳng còn dám nấn ná thêm một nhịp nào, thậm chí cũng không dám đợi anh có phản ứng gì, quay ngoắt người rồi lảo đảo chạy khỏi phòng.

"Rầm!

"Cánh cửa bị cô kéo mạnh tới đóng sầm lại, âm vang vọng dài trong hành lang trống.

Trong phòng, mọi thứ lại quay về yên lặng.

Chỉ còn ánh đèn tường dịu nhẹ vẫn phủ lên người nằm trên giường.

Claude nằm im rất lâu không hề nhúc nhích.

Chỉ có lồng ngực hơi phập phồng, chứng tỏ anh vẫn còn thở.

Sau đó, anh nâng bàn tay phải lên, dùng mu bàn tay rất khẽ chạm vào môi mình.

Ở đó dường như vẫn còn vương lại sự mềm mại của đôi môi thiếu nữ, sức nóng bỏng rẫy, và một thoáng hương ngọt.

Qua rất lâu, một tiếng thở dài mỏng như không mới nhẹ nhàng thoát khỏi đôi môi nứt nẻ của anh.

".

Nha đầu ngốc."

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập