Chương 1: Thần Khởi

[Đang liên kết hệ thống thần kinh 0%, 10%, .

90%]

[Đang vào trò chơi, vui lòng chờ…]

[Chào mừng người chơi i D số 0001 đến với thế giới “Thần Khởi”]

Trước mắt lâm vào hắc ám một khắc này Lãnh Phong nghe thấy một thanh âm máy móc vang lên bên tai, tiếp theo một cái chớp mắt toàn thân mãnh liệt đau đớn khiến hắn gần như sụp đổ,

Ý thức còn tại nhưng thân thể đau đớn khiến hắn không nhúc nhích nổi một đầu ngón tay, hắn ước gì hiện tại mình có thể bất tỉnh đi, thật sự là đau, rất đau,

Hắn không biết hiện tại mình đang ở đâu, chỉ nhớ là mình nhận lời mời của một công ty tham gia thử một thiết bị VR mới được ra mắt với hứa hẹn là trò chơi sẽ mang lại trải nghiệm chân thực 100% cho người chơi,

Hắn là một người mê game đã chơi rất nhiều thể loại game cũng đã chán với những thiết bị chơi game truyền thống, nghe được thiết bị chơi game mới hắn rất phấn khởi lập tức nhận lời mời, mới sáng hôm nay hắn đến nơi thử nghiệm,

Sau khi nằm vào một khoan thiết bị hắn cảm giác cơ thể mình có rất nhiều mũi kim luồn vào, sau đó dường như có một dòng điện chạy qua đại não, trước mắt lập tức lâm vào hắc ám,

Cơ thể đau đớn và mùi bùn non xen lẫn máu tươi khiến hắn có thể xác định bản thân không phải nằm trong phòng thí nghiệm, hắn muốn mở miệng hô ngừng, hắn không muốn lại thử cái trò chơi chó má gì nữa nhưng việc mở miệng nói chuyện với hắn hiện tại hoàn toàn xa xỉ,

Không biết qua bao lâu,

Gâu, gâu, gâu, .

Không biết qua bao lâu một tiếng chó sủa vang lên phá tan không gian yên tĩnh của hắn và một tiếng bước chân dồn dập đang tới gần, hắn cảm có một bàn tay luồn qua cổ nâng đầu của hắn lên, một thanh âm êm tai vang lên bên tai:

“anh ơi anh ơi, …”

Hắn cảm thấy có người đưa tay trước mũi hắn xác nhận hơi thở sau đó nữa người trên bị nâng lên, lên khiến một cơn đau dữ dội kịch liệt ập đến, nhưng không biết sau lúc này hắn lại có thể ngất đi.

Không biết qua bao lâu Lãnh Phong từ từ mở mắt, đập vào mi mắt là một vách container cũ kĩ, hắn hiện tại toàn thân vẫn còn đau nên việc nhúc nhích có thể khiến hắn co rút, thứ duy nhất có thể nhúc nhích hiện tại chỉ có đôi mắt,

Hắn cố gắng cử động đôi mắt biên độ lớn nhất có thể để biết bản thân mình đang ở đâu, nhưng hắn thất bại, ngoài việc mở hắn cà nhìn trần nhà thì hắn không thể làm được gì khác,

“Kẽo kẹt.

” Lúc này có tiếng mở cửa vang lên, một thiếu nữ trên tay cầm khay cháo, dưới chân nàng còn có một đoàn lông nhung nhỏ xíu lãnh lợi chạy theo,

Nhìn thấy Lãnh Phong mở mắt thiếu nữ bước vội đi vào lo lắng nói:

“anh Lãnh Phong anh tỉnh rồi à, dậy ăn chút cháo đi?

Đoàn lông nhung cũng nhảy từ dưới giường lên ủi ủi cánh tay hắn hừ, hừ mấy tiếng.

Đập vào tầm mắt khuôn mặt xinh đẹp, giọng nói ôn nhu đầy lo lắng truyền vào trong tai, hắn muốn nói chuyện nhưng căn bản là không há miệng được, thế là hắn chớp chớp mắt.

Thiếu nữ thấy hắn chớp chớp mắt, nàng hơi nghi ngờ hỏi:

“anh sao vậy?

Lãnh Phong lại chớp chớp mắt, thiếu nữ vẻ nghi ngờ càng sâu:

“ông nội nói anh đâu có bị thương, chỉ là kiệt sức quá độ thôi, anh ăn chút cháo là khoẻ lại thôi.

Hắn chớp mắt biên độ càng nhanh, thiếu nữ thấy vậy vội lo lắng hướng bên ngoài hô:

“ông nội ông nội, ông mau vào đây cứu người, anh ấy bị gì lạ lắm.

Chốc lát một thân ảnh già nua chậm rãi đi vào, nghe tiếng bên ngoài có mấy người đi vào, mọi người đều mắt lộ lo lắng nhìn hắn mồm năm miệng mười hỏi thăm :

“làm sao rồi Uyển Nhi, người kia sao rồi.

“ cậu trai trẻ này làm sao lại ngất xỉu.

“Uyển Nhi, người kia còn sống không?

“.

Lãnh Phong chớp rã rời mí mắt nhưng cơ bản không ai hiểu, tâm hắn mệt nên dứt khoát nhắm mắt lại,

“Yên lặng, ồn ào như cái chợ vậy?

Lúc này một giọng già nua vàng lên, một ông lão chậm rãi đi vào, không có cách người đã già xương cốt cũng yếu, ông đến bên giường ngồi xuống bên cạnh hắn hai bàn tay già nữa bắt lại tay hắn từ trên tay ông đạo ánh sáng xanh như hoà từ tay ông truyền vào khắp toàn thân hắn,

Lãnh Phong cảm giác toàn thân đau đớn có chút dịu đi, hắn lúc này mở mắt ra nhìn ông, chỉ thấy bên cạnh ngồi một lão ông tuổi chừng 70, râu tóc đã bạc trắng ông nhìn hắn, ôn hoà hỏi:

“con thấy trong người thế nào rồi?

Lãnh Phong lại dùng chiêu cũ chớp mắt ra hiệu, ông lão nhìn lấy có chút sợ râu nói:

“thân thể không có bị thương, chắc do bị trúng tinh thần công kích.

Ông quay sang hỏi thiếu nữ bên cạnh:

“Lâm Uyển, nói ta nghe hôm qua các con gặp phải cái gì?

Lâm Uyển nghe vậy nói:

“ hôm này con với tiểu Tuyết muốn đi ra ngoài căn cứ tìm chút thức ăn nhưng đi giữa đường thì gặp anh này ngất xỉu bên ngoài.

Ông lão nghe vậy lại hỏi:

“cách căn cứ xác không?

ông dừng một chút chợt hỏi:

“hôm qua con ra ngoài lúc nào sao ta không biết.

Lâm Uyển lựa chọn không nghe câu hỏi phía sau mà chỉ nói:

“là trên đường ra thị trấn, là tiểu Tuyết phát hiện ra, lúc con đến nơi thì anh ấy đã nằm bất động.

” Ông lão càng nghe chân mày nhíu càng sâu Lâm Uyển thấy vậy vội hỏi:

“làm sao rồi ông nội, anh ấy bị thế nào, sao tới giờ anh ấy vẫn không nhúc nhích.

Ông lão lắc đầu:

“ông cũng không biết, ông cũng không am hiểu chữa trị tinh thần bị thương.

Lâm Uyển nghe vậy thì khuôn mặt trắng nhợt, giọng cô có chút nghẹn ngào hỏi:

“vậy phải làm sao bây giờ?

“Có thể vài ngày sẽ trở lại bình thường cũng có thể…” ông nói tới đây không lại nói nữa, ông có chút đau lòng vừa có chút không biết làm sao nhìn xem cháu gái mình lại mắt nhìn Lãnh Phong, ông đứng dậy ra hiệu mọi người ra ngoài rồi nói:

“con cho nó ăn chút gì đi.

” Nói rồi ông cũng đi theo ra ngoài.

Trong container chỉ còn lại Lãnh Phong đang nằm, bên cạnh ủi tay hắn tiểu Tuyết và khóc không thành tiếng Lâm Uyển,

Đang lúc Lãnh Phong hối hận mình không nên thử nghiệm cái chó má trò chơi này thì một thanh tiến độ xuất hiện trước mắt hắn “ …98%, 99%”

Lãnh Phong lúc này trong lòng kích động, hắn nhớ ra rồi, đây là thanh tiến độ kết nối thần kinh, kết nối thần kinh chưa đầy nên hắn chưa thể khống chế thân thể trong trò chơi là đúng rồi.

Lãnh Phong rất bất lực, thanh tiến độ 99% hắn bây giờ ngoài trừ đau ra thì đang rất đói, hương cháo thơm xông vào mũi khiến hắn hận không thể đem cả bát cháo đổ vào trong họng nhưng hắn bất lực,

Nhìn Lâm Uyển khóc lóc hắn hận không thể cho cái tên viết code cho NPC này hai bàn tay, chợt thanh tiến độ lại có đổi mới “99, 1%”.

Lúc này Lâm Uyển đang khóc bỗng cảm nhận được có gì đó đang móc móc đùi cô, cổ xưa tay nói:

“tiểu Tuyết em đừng nghịch.

Tiểu Tuyết là tên của đoàn bông nhỏ bên cạnh, nó chợt nhìn về phía ngón tay Lãnh Phong “gâu, gâu” hai tiếng, Lâm Uyển theo tiếng nhìn lại chợt vui mừng, cô nhìn thấy tay hắn đang khều lấy chén cháo vội vàng nói:

“anh đói bụng à, em cho anh ăn em cho anh ăn.

Lãnh Phong thở dài, tâm hắn mệt, tạo ra cái NPC như thế thằng viết code cũng đủ chó, nó muốn hành người chơi gần chết mới chịu à?

Lâm Uyển múc một muỗng cháo đưa lên miệng thổi thổi, cô đưa muỗng lại bên môi hắn đầy mắt lo lắng nói:

“ngoan, há miệng.

Cái dm, công ty có trả đủ lương cho thằng viết code không?

Không có thì tôi còn chút tiền anh muốn bao nhiêu tôi trả đừng hành hạ tôi như thế!

Hắn trong lòng gào thét không có đáp lại chỉ có cháo ấm bên cạnh môi và thiếu nữ đầy mắt lo lắng, chợt thiếu nữ vỗ ót le lưỡi nói:

“em quên, anh không mở miệng được, anh đợi em tý.

Nói cô đăng đăng chạy ra ngoài, không bảo lâu cô chạy trở về nhét vào trong miệng hắn vật gì đó, không bao lâu trong cổ họng thấy âm ấm, cháo loãng chạy thẳng vào cổ họng khiến Lãnh Phong không lời nào nói, mới đầu hắn còn tưởng rằng nào nhớ ra hắn không động được miệng sẽ môi kề môi đút hắn cái gì, dù sao cũng là game hưởng thụ chút sao vậy,

Nhưng không, hắn đánh giá thấp cái game này cũng đánh giá thấp thằng bại não viết code cho cái NPC này rồi.

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập