Chương 11:
Ông Bụt
"Vậy là do chấp Niệm phải không?
"
Nguyên suy đoán hỏi.
Đang lúng túng chưa biết làm gì, bỗng một giọng nói trầm ấm vang lên:
"Phải.
Ông lão khẽ gật, giọng trầm mà hiền:
Nguyên đang tò mò nhìn quanh bốn phía thì chọt phát hiện vòng xoáy đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một loại quả màu lam, lơ lửng giữa không trung, tỏa ra làn sáng trong suốt.
“Thần Thụ là căn nguyên của muôn vàn thế giới, rễ nó cắm vào cõi hư vô, cành lá vươn ra khắp thế giới, ngươi hiện giờ chỉ đang đứng.
trên một chiếc lá của nó mà thôi.
”
"Sức mạnh và nhanh nhẹn của ta đều trên 90, nhưng các chỉ số khác.
tại sao lại là dấu hỏi chấm?
"Ngươi mau ăn đi, chớ để lâu, nếu không năng lượng của nó sẽ dần tiêu tán.
Nghe vậy, hắn chắp tay hướng về phía Ông Bụt tỏ ý cảm tạ.
"Cảm ơn tiền bối đã chỉ dạy, ta tên là Nguyên, không biết nên xưng hô người thế nào cho phải?
Khuôn mặt ông hiền từ, da dẻ hồng hào, ánh mắt như có cả bầu trời trong đó, sâu mà không.
thấy đáy.
Nguyên đứng trước vòng xoáy do dự một lát rồi quyết định bước chân đi vào.
Nghe vậy Nguyên mới nhớ, lúc ở chung cư Ánh Trăng, hắn từng hái và ăn loại quả này không ít, quả có vị ngọt thanh, thom nhẹ, người thường ăn vào có thể gặp nguy hiểm, còn hắn thì chẳng vấn đề gì, bởi thân thể hắn đã khác xa so với người thường.
"Về chuyện này thì ta có thể giúp ngươi một chút.
Ông mặc y bào trắng giản dị, chân đi guốc mộc, thân người phủ một tầng quang mang nhàn nhạt, khiến kẻ đối diện tự khắc sinh tâm kính phục.
“Ta không có tên, nhưng ở một vài thế giới, người ta thường gọi ta là Ông Bụt, ngươi cũng cc thể gọi ta như vậy.
Vả lại, sau lần trải nghiệm ở chung cư Ánh Trăng, hắn bắt đầu thích cái cảm giác phiêu lưu, khám phá, đi được nhiều nơi, gặp được nhiểu người, trải nghiệm nhiều cảm xúc khác nhau, cuộc đời được như thế, há chẳng vui sướng biết bao.
Nguyên nhìn thông tin của mình có chút cau mày, hắn thắc mắc hỏi:
"Người cai quản nơi đây, vậy người có biết tại sao ta lại đến nơi này và ta phải làm gì để có thể rời khỏi bây giò?
“Phải.
Giọng ông lão vang lên chậm rãi, từng chữ như khắc vào hư không.
Lập tức, trước mắt hắn hiện ra một màn sáng mờ ảo, như khung gương treo giữa không gian Ông Bụt nói đúng, biết đâu khi tiến vào niệm cảnh, hắn có thể tìm cho mình một cơ hội mới thì sao?
Nguyên giật mình rụt tay lại, lui ra sau mấy bước quan sát.
Quả có hình bầu dục, bốn cạnh hơi lồi ra, trông như quả lộc vừng khổng lồ, ánh sáng lam chảy qua bề mặt, tựa như chất lỏng sống đang lưu động, dịu mà thanh khiết.
Nhanh nhẹn:
90
"Người thường, mỗi thuộc tính cao nhất chỉ có mười thôi, còn ngươi.
hừm, có thể coi như một tiểu siêu nhân rồi đấy, còn vì sao những chỉ số khác không hiển thị, thì phải hỏi thân thể của ngươi chứ ta làm sao biết được.
"Niệm cảnh được hình thành như thế nào vậy?
Nghe vậy, Nguyên liền làm theo.
"Là quả lộc vừng sao?
"Được chứ.
Ông lão gật đầu, nụ cười nhẹ như khói sương.
Khi tiếng cười dứt, hình bóng ông đã tan vào hư vô, chỉ còn lại quang điểm trắng từ từ rơi xuống như bụi sao.
Nếu bạn có được con mắt của thần, có lẽ bạn có thể thấy trong muôn vàn tỉnh vực đang xoay chuyển kia, tồn tại một thứ không thuộc về bất kỳ thế giới nào, nó như một cái cây khổng lồ vắt ngang qua vô số vũ trụ, rễ bám vào cõi hư vô, thân vươn.
qua cõi vĩnh hằng, cành lá tỏa r:
khắp muôn vàn thế giói.
"Là ngươi sao?
Nơi này đang yên ổn.
Ngươi qua đây làm gì.
?
Tinh thần:
"Thếnào, thân thể ngươi cảm thấy khỏe hơn chứ?
"Niệm Cảnh được hình thành bởi ý niệm của sinh linh, khi ý niệm đủ mãnh liệt, kèm theo điều kiện thuận lợi, Niệm Cảnh sẽ được hình thành.
"Ta là người cai quản nơi này, còn vật trong tay ngươi là quả gì thì ngươi phải là người biết rí hơn ta chứ?
"Đúng vậy ạ, nhưng.
ta không.
biết mạnh hơn được bao nhiêu.
"Có điều, ngươi có thể tiến vào các Niệm Cảnh để thăm dò, biết đâu sẽ mở ra một con đường sáng.
Nguyên kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn ra vô tận không gian trước mặt, vô số điểm sáng đang trôi nổi, bồng bềnh, tựa như cả vũ trụ đang thở nhè nhẹ, hắn không thể nào hình dung nổi chiết lá này có thể rộng lớn đến đường nào.
"Vậy.
ta có thể ăn chứ?
hắn đè đặt hỏi.
Bỗng, một vòng xoáy xanh lam từ chỗ bề mặt mà hắn chạm vào xuất hiện.
Kỹ năng:
Không khí xung quanh êm dịu, mang theo mùi hương lạ thoang thoảng, xen lẫn chút tươi mát của mầm sống.
Ánh mắt Ông Bụt thoáng lóe một tia sáng.
rồi nhanh chóng bị nụ cười che đi, ông nói:
"Hình dáng bên ngoài thì là quả lộc vừng, nhưng bản chất nó cũng không phải là một loại quả, nó chỉ là tỉnh thể năng lượng thuần khiết hoá thành mà thôi, nó mang hình hài kia là vì trong lòng ngươi từng lưu dấu hình ảnh loại quả ấy.
Nguyên khẽ chau mày, thầm đáp:
Nguyên giật mình:
“Thần Thụ?
Chẳng lẽ hiện tại ta đang ở trên một cái cây?
Nguyên đứng đó thử suy nghĩ đóng, mở bảng thông tin mấy lần xem những dấu hỏi chấm khia liệu có thay đổi thành số liệu gì không, nhưng thật đáng tiếc, cũng không có chuyển biến gì cả, hắn tặc lưỡi, đời bước chân, thong thả đi tới.
Trước mắt Nguyên, vòng xoáy xanh lam đang dần khép lại, ánh sáng yếu đi từng nhịp, dần dần tan thành hư vô.
Ông lão khẽ cười, nụ cười tựa gió xuân ấm áp:
"Ngươi thử chú tâm nghĩ đến hai chữ “thông tin xem.
Tĩnh không bao la, vũ trụ vô tận.
Phía sau, trong làn sáng lơ lửng, hiện ra một ông lão tóc bạc phơ, râu dài đến ngực, tay cầm cây phất trần lông trắng.
Ông bụt khẽ cười:
Thể chất:
Ông Bụt khẽ hỏi, giọng như gió thổi qua:
Những điểm sáng li ti quanh hắn khẽ dao động, gợn sóng, như thay một lời đáp rồi lại trở vé tĩnh lặng.
“Người nói ta giúp Thần Thụ tiêu trừ một vết sần, nhưng khi ở trong đó, ta gặp một nhóm người, họ bảo đó là phó bản, chuyện ấy là sao?
Niệm Cảnh giới thiệu:
]
Nguyên không biết tại sao bản thân mình lại đến nơi này, khung cảnh nơi đây cũng không trùng lặp với những dòng ký ức nhỏ giọt trong hắn, hắn phải làm gì ở nơi mênh mông, vô tận này bây giờ?
Nguyên nhìn Ông Bụt ánh mắt mong chờ hỏi:
Nguyên vâng lời, đưa quả lên miệng cắn một miếng.
Dứt lời, ông bật cười ha hả, tiếng cười vang vọng khắp không gian.
"Cảm ơn!
Ông Bụt.
Nhìn thân hình Nguyên bước vào vòng xoáy rồi biến mất, phía xa, ông lão đầu tóc bạc phơ khẽ thở dài một hơi, miệng lẩm bẩm:
Nguyên hít một hơi sâu, rồi cúi đầu chắp tay:
Vừa vào miệng, quả tan ngay, hóa thành luồng sáng lam thấm vào người, quả có vị ngọt thanh, trong như nước suối, lan tỏa khắp lồng ngực, khiến hắn có cảm giác lâng lâng, sảng khoái.
Sức mạnh:
95 Lại một tiếng thở dài.
Xa xa, có những khối màu xanh hình thù bất định nhô lên khỏi mặt đất, có khối to, khối nhỏ, trông tựa như bề mặt của chiếc lá sung khổng lồ với vô vàn vết sần vậy.
Vẫn một giọng giải đáp ôn hoà:
Dưới chân, mặt đất phủ lên một tầng xanh lục mềm như rêu non, mỗi bước chân Nguyên đặ xuống đều lún nhẹ, để lại vệt ẩm loáng ánh lam.
Giây phút tò mò, hào hứng qua đi rất nhanh, hắnnhìn qua khung cảnh xa lạ nơi đây, trong lòng lại có chút hoang mang, vô định.
Nguyên khẽ cúi đầu:
Phía trên là vô số quang điểm Iï ti trôi nổi, bọn chúng sáng yếu ớt nhưng không tắt, như sao trời treo giữa tầng mây, chúng toả ra ánh sáng dịu nhẹ, phủ lên khắp không gian một sắc màu huyền điệu, lung lĩnh như mộng.
Nguyên gật đầu:
Hiện tại, ở nơi xa lạ này hắn cũng không biết phải làm gì, chỉ có thể đi loanh quanh, như con ruồi không biết phương hướng.
Cảnh giới:
22?
Thiên phú:
"Cũng không hẳn vậy, chấp niệm chỉ là một phần của ý niệm thôi, sau này ngươi trải qua nhiều Niệm Cảnh, ngươi sẽ rõ.
Nói đoạn, ông nâng cây phất trần nhẹ nhàng vẩy, một luồng sáng trắng bay thẳng vào ngực Nguyên.
Trên đó, từng dòng chữ phát sáng hiện lên:
Một khung cảnh quen thuộc hiện ra trước mắt, vẫn vòng xoáy ấy, vẫn sức hút ấy, chỉ có điều không biết lần này sẽ đưa hắn đến đâu mà thôi.
Nguyên đưa tay sờ thử, cảm giác tron bóng, hơi đàn hồi, như sờ lá sen vậy.
"Ông là ai?
Ông biết thứ quả này sao?
Hắn ngập ngừng, rồi tò mò hỏi tiếp:
Nguyên giật mình quay lại.
Nguyên ngơ ngác nhìn xung quanh, không thấy người đâu, chỉ đành chắp tay, hướng về nơi Ông Bụt từng đứng, cung kính nói lời cảm tạ.
Quả khá nhẹ, chỉ to bằng nắm tay, bên trong hình như có chứa một loại năng lượng nào đó luôn hấp dẫn hắn, như thể muốn nói:
"hãy ăn ta đi".
Ông Bụt nhìn Nguyên khẽ lắc đầu, nhẹ giọng nói:
Đi cũng không bao lâu, Nguyên đã đến gần một vết sần khá lớn.
Dừng lại một chút, Ông Bụt nói tiếp:
Còn hắn.
nơi đây liệu có phải thế giới của hắn chăng?
"Chuyện này ta cũng không biết, từ lúc ta bắt đầu cai quản nơi đây đến bây giờ thì ngươi là người đầu tiên đặt chân đến nơi này, vậy nên cũng không biết phải giúp đỡ ngươi rời đi như thế nào.
"Ngươi không định nếm thử một miếng sao?
[ Họ tên:
Nguyên Ông lão mỉm cười, ánh mắt hiển hậu như nhìn một đứa trẻ:
Nguyên không biết mình đã phiêu du bao lâu trong vòng xoáy ánh sáng ấy, từ lúc nắm tay Lan Anh bước vào, đến khi mở mắt ra, cũng chỉ như một cái chớp mắt mà thôi.
"Đó là lễ vật mà Thần Thụ ban tặng cho ngươi, ngươi đã giúp nó tiêu trừ một vết sần trên thân thể, nó đáp lại ân tình ấy cũng là lẽ đương nhiên.
Nguyên cẩn thận giơ tay, chạm thử, một cảm giác mát lạnh lan dọc lòng bàn tay, như chạm vào sương mai.
Ông Bụt nhìn Nguyên mim cười, nhẹ nhàng khuyên:
Nó to cỡ một căn nhà, bề mặt rất đồng đều, trông như một cái thúng úp khổng lồ.
Ông Bụt cười khẽ, giọng trầm ấm:
"Cái mà ngươi vừa trải qua, gọi là Niệm Cảnh, “Phó Bản!
chỉ là cách gọi khác của thế giới họ mà thôi.
Nguyên chỉ kịp thốt khẽ một tiếng, nhưng cũng không cảm thấy đau đón gì, chỉ thấy luồng sáng ấy tan vào người, đem theo cảm giác ấm áp, nhẹ tựa gió xuân.
Lan Anh hiện tại đã không còn ở bên, hắn đoán, có lẽ nàng đã được dẫn về thế giới của riêng mình.
Hắn cúi nhìn bản thân thì ngạc nhiên phát hiện bộ y phục rách nát của mình đã khôi phục nguyên vẹn.
Nguyên dè dặt hỏi, giọng khẽ run vì kinh ngạc:
Một luồng khí ấm dâng lên, rồi tràn ra toàn thân, khiến hắn cảm giác như có sức lực hơn, đẻ‹ dai hơn.
Đang loai hoay kiểm tra thân thể thì giọng nói trầm ấm lại vang lên:
Nguyên không có phương hướng tiến lên phía trước, những điểm sáng li ti như những con đom đóm nhỏ bay vờn xung quanh, hắn đi đến đâu, bọn chúng cũng dập dòn theo đó.
Nguyên lẩm bẩm hai từ
"Niệm Cảnh"
rồi thắc mắc:
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập