Chương 2: Chung cư Ánh Trăng

Chương 2:

Chung cư Ánh Trăng

"Ta.

không có.

"

Thấy không khí dần dịu lại, Nam liền hắng giọng, nói với vẻ nghiêm nghị:

Tốc độ của hắn, đúng là rất nhanh.

Nguyên không phải người chơi, cũng chẳng có

"nhiệm vụ"

nào, nhưng hắn suy đoán, chỉ cần giúp nhóm người này hoàn thành mục tiêu, có lẽ hắn sẽ tìm được lối ra.

Trước ánh nhìn chờ đợi của cả ba, Nguyên khẽ ho nhẹ một tiếng, rồi tỉnh bơ đáp bừa:

Sàn đá bóng mờ màu xám nhạt, phản chiếu ánh đèn vàng dịu, trên trần là những dải mây mờ được vẽ bằng sơn nhũ bạc, khiến người ta có cảm giác như đang bước giữa một bầu trời thu nhỏ.

Hắn nói xong còn nhoẻn cười, giơ bàn tay thư sinh lên nắm lại, làm động tác

"thị uy".

Đứng song song hai bên cổng là hai

"người"

gấu bông mặc đồng phục bảo vệ.

"Vậy thì tốt, xuất phát thôi.

Những mảnh ký ức còn sót lại chỉ để hắn nhớ được duy nhất bản thân mình tên Nguyên, ngay cả họ gì hắn cũng không nhớ.

Mặt tiền được ốp kính trong suốt, phản chiếu bầu trời trong xanh, từng tầng đều có ban công riêng, trồng đầy cây xanh rủ xuống, tạo một cảm giác rất gần gũi với thiên nhiên, các khung cửa sổ hình vòm cong cong, như ánh trăng khuyết giữa trời đêm.

Trên mặt họ hiện rõ hai chữ “không tin”.

Tiếng chim ríu rít, tiếng gió lao xao, hòa cùng âm thanh róc rách của thác nước.

Nguyên khi ấy vẫn đang gác chân thánh thơi, thấy thế liền hơi khựng lại, nét mặt lập tức trở nên nghiêm túc.

Chỉ cần có đủ lực lượng, thì mọi thứ đều sẽ nhẹ tựa lông hồng.

Nguyên gãi đầu, nở nụ cười ngượng nghịu:

Nam mỉm cười, trong giọng lộ chút hứng khỏi:

Bên ngoài, tiếng gió xào xạc luồn qua những tán thông quanh ngôi đền cổ, con đường lát gạch đỏ rộng chừng ba mét bắt đầu từ cổng đền, uốn lượn kéo dài về phía xa, hai bên là những hàng thông thẳng tắp, bóng râm đan xen, mùi nhựa thông thoang thoảng trong gió.

Không biết từ đâu, hắn rút ra một thanh kiếm gỗ, cầm chắc trong tay, sự cảnh giác này, không phải vì hai chữ

"Ánh Trăng"

kia, mà bởi vì những cư dân trong khu chung cư này mới là điều khiến hắn phải đề phòng.

Nam cầm chặt thanh kiểm gỗ trong tay, đi đầu, mắt đảo như rang lạc, cẩn trọng quan sát từng phương hướng.

Hai bên lối vào đặt những chậu cây được cắt tỉa thành hình mặt trăng xen kẽ các khóm hoa, tỏa mùi hương thơm mát.

Dù vậy, Nguyên vẫn chẳng máy may bận tâm, hắn thoải mái gác chân, nhịp nhịp theo điệu, trông rất ung dung.

Bốn người tiến vào, tiếng bước chân vang vọng giữa không gian tĩnh lặng.

Phần chân đế tòa nhà mở rộng ra, vững chãi như một bệ đá, mái hiên nhô ra phía trước, được đỡ bằng những trụ đá ốp giả cẩm thạch màu ngà, trên thân trụ khắc họa chu kỳ trăng non, trăng rằm, trăng khuyết nối tiếp nhau.

Chúng ăn mặc, đi đứng, vui chơi như người thật, chỉ là không hề có sinh khí.

Trước mắt là chiếc cổng chào khổng lồ vươn cao, hai cột trụ chính bằng đá trắng, nhẫn bóng như ngà voi, khắc chìm những họa tiết vầng khuyết cách điệu, chính giữa vòm cổng là dòng chữ

"Ánh Trăng"

hiện lên mềm mại và nổi bật như một vệt sáng giữa trời.

"Được rồi, thông tin cơ bản mọi người đều đã nắm rõ, theo ta, trước mắt nên cùng nhau thăn dò, nếu phó bản này quá rộng, khi đó chúng ta mới tách nhóm, mọi người thấy sao?

"

Âm thanh nghe thật du dương, nhưng hình ảnh lại khiến người ta nổi hết cả da gà.

Có con to lớn, có con nhỏ bé, có màu nâu, màu đen, thậm chí màu hồng phấn.

Có một điều kỳ lạ là không nghe thấy tiếng nói nào cả, dù hàng trăm

"cư dân"

đang chuyển động quanh họ.

Ánh mắt hắn hướng về phía Nguyên, khẽ nhíu mày:

May thay, ở vòng lặp thứ ba này, hắn không còn một mình nữa.

Tất cả sẽ như một bức tranh thanh bình, nếu như.

những con chim kia không phải chỉ còn mỗi bộ xương trắng, và đàn cá bơi trong hồ không phải còn lại toàn xương cốt.

Bước vào đại sảnh, không gian mở ra sang trọng mà không phô trương.

Hai người còn lại liếc mắt nhìn Nguyên, ánh mắt cũng chứa đầy bất lực.

Nam ngẩng đầu, ánh mắt dừng lại nơi hai chữ ấy, miệng khẽ lẩm bẩm:

Sự tự tin ấy không phải giả vờ, hắn biết rõ, nếu thực sự giao đấu, hắn có thể hạ gục cả ba người kia mà không quá khó khăn.

Càng tiến gần tòa nhà chính, số lượng gấu bông càng nhiều.

(Hy vọng tên đồng đội này có thể ra sức một chút.

)

Nhưng bây giờ, điều đó cũng chẳng còn quan trọng nữa, điều khiến hắn bận tâm hơn là việc mình đã bị kẹt ở đây suốt hai vòng lặp rồi.

"Vũ khí của ngươi đâu?

"

Nguyên nhanh chân bước đến đài phun nước, ngồi xuống bên bậc thềm, thở ra một hơi thật dài.

Tường Vi và Phong vừa nhìn thấy cảnh ấy, liền không hẹn mà cùng lấy ra v-ũ khí.

Trái ngược với sự căng thẳng của ba người, những cư dân gấu bông kia lại hoàn toàn thờ ơ.

Chẳng bao lâu, không gian phía trước dần mở ra, con đường cũng rộng hơn, rồi rẽ về bên trái.

Không để chậm trễ thêm, Nam dẫn đầu đoàn người tiến vào khu chung cư Ánh Trăng.

Từ những hình ảnh mơ hồ còn sót lại cho thấy, hắn hình như đã từng sống ở một nơi rất bìn!

yên và ấm áp.

Đôi mắt tròn xoe bằng nhựa đen bóng, trông vô hồn và lạc lõng như mắt cá c hết, chiếc mũi nhỏ hình tam giác hơi nhô, được khâu bằng chỉ đen, cái miệng cong nhẹ, được thêu bằng chỉ xám, cố gắng tạo một nét thân thiện giả tạo.

Không ai bảo ai, cả nhóm đồng loạt tăng tốc, tiến vào ngã rẽ.

Tòa chung cư cao 18 tầng, được thiết kế theo hình bán nguyệt, ôm trọn khuôn viên trung tâm.

Cuối cùng, con đường lát gạch đỏ kết thúc trước một tòa nhà khổng lồ.

Tường Vi rút ra một chiếc roi da màu đen tuyển, dài chừng nửa mét, còn Phong cầm trong tay một thanh kiếm đồng cổ, thân dài khoảng một thước.

Thực ra, Nguyên không phải người của thế giới này, nói một cách chính xác hơn, hắn cũng chẳng biết mình đến từ đâu, khi mở mắt ra, hắn đã ở trong ngôi đền cổ này rồi.

Hắn vừa dứt lời, đang định dẫn đầu tiến vào, thì chợt dừng bước.

"Ánh Trăng.

"

Dứt lời, hắn đứng dậy, dẫn đầu bước ra ngoài.

Bởi lẽ, họ không phải con người, mà là những con gấu bông mang hình dáng người.

Nhưng việc bị giam cầm mãi ở một chỗ, dấu yên ổn đến đâu, cũng là điểu hắn không mong muốn.

Tường Vi thì nắm chắc chiết roi da, bước chậm rãi, thỉnh thoảng quay đầu nhìn về phía sau.

Có lẽ.

Bọn chúng đang giao tiếp bằng một phương thức vô hình nào đó.

Đoàn người đi ngang qua, chúng.

chẳng hềchú ý, không một lời nói, không một cái ngoảnh lại, không một cử động khác thường, tựa như trong.

mắt chúng, bốn người không hề tồn tại.

Ở trung tâm đại sảnh là một đài phun nước hình tròn, giữa hồ là tượng b:

án thân một thiếu nữ đang ngước nhìn lên cao, mái tóc nàng xõa dài, hòa vào dòng nước chảy, trên đầu đội mộ vầng trăng khuyết tỏa ánh sáng nhè nhẹ, như đang soi đường cho người lữ khách.

Xa xa trong khuôn viên, cũng là những

"người"

gấu bông với đủ màu sắc, đủ hình dáng, đang thảnh thơi dạo chơi.

Phía trước, tầm mắt trở nên khoáng đạt, xa xa là một khu chung cư phức hợp rộng lớn, bốn người đưa mắt nhìn nhau, ngầm xác định mục tiêu rồi tiếp tục tiến về phía trước, rất nhanh, họ đã đi tới sát bên ngoài khu chung cư.

Chúng mặc bộ đồ bảo vệ màu xanh lam, bên hông đeo bộ đàm, trên tay cầm chiếc dùi cui điện dài chừng nửa mét.

Ba người còn lại thấy thế cũng thả lỏng một hơi, lần lượt ngồi xuống xung quanh, tạm thời buông bỏ sự căng thẳng.

Ba người còn lại cũng lần lượt đứng lên, lặng lẽ theo sau.

Nguyên thì cảm thấy sức mạnh của bản thân vẫn được, nhưng ba người kia.

hình như không nghĩ thế.

Bốn người chậm rãi bước đi trên con đường ấy.

"Mọi người cẩn thận một chút.

"

Nắm đấm của hắn, quả thật rất cứng.

"Ta Khai Tỉnh cũng lấy sao Lục Bạch làm chủ, ta.

chạy rất nhanh, và nắm đấm cũng rất cứng.

"

Bốn người chầm chậm bước trên con đường lát gạch đỏ, xung quanh là vòm cây xanh mát, ghế đá, và những hồ nước nhân tạo nhỏ.

Nguyên đi ở sau cùng, vừa đi vừa quan sát ba người phía trước, thầm thấy buồn cười, nhưng nghĩ kỹ lại, hắn cũng chẳng dám chê cười ai, vì lần đầu tiên đặt chân đến đây, bộ dạng hắn cũng chẳng khá hơn là bao.

Nam quay lại, giọng thấp mà nghiêm:

Ba người còn lại đưa mắt nhìn nhau, không ai có ý kiến gì, rồi cùng gật đầu đồng ý.

Dù nơi này đối với hắn không hề nguy hiểm gì, thậm chí hắn còn phát hiện mình có vài năng lực kỳ dị.

Cả nhóm bỗng có cảm giác như lạc vào một thế giới kỳ ảo, thế giới của những

"người"

gấu bông, nơi mà bốn người họ trở thành những vị khách lạ, những kẻ lạc loài.

Nam nhìn hắn từ đầu đến chân, không biết phải nói lời gì, chỉ đành thở dài rồi quay đi.

Cả hai cao khoảng một mét tám, thân hình vạm vỡ, lớp lông ngắn màu đen mượt, ánh lên chút sắc bóng dưới nắng.

Phong theo sát phía sau, thanh kiếm đồng đã rút ra khỏi vỏ, ánh thép ánh lên sắc lạnh.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập