Chương 3: Âm mưu

Chương 3:

Âm mưu

"Thích thì cũng không hắn là thích, đúng như ngươi nói, hồng nhan đối với ta chỉ là trò tiêu khiển, nhưng ở nàng có một sức hút vô hình, khiến ta khó lòng dứt ra được, lần đầu tiên ta gặp phải chuyện như vậy.

không biết là do đâu.

"

"Anh à, từ nay để em thay anh thực hiện giấc mộng còn dang dở, để em bảo vệ gia đình này.

Nam gật đầu, nhếch môi:

"Chắc ngươi cũng có thể dễ dàng đoán được tổi, cái tên Nguyên kia, không đến từ cùng một thế giới với chúng ta, đúng không?

"

"Khi ở dạng Con Nhộng, tức là Ác Linh chưa hoàn toàn nắm giữ được năng lực mà nó thức tỉnh, bản thân nó vẫn còn đang phải đấu tranh với chính thiện niệm của mình, khi Ác Linh ở dạng này, trừ khi nó tự bộc lộ ra, hoặc có những năng lực đặc thù từ Thiên Phú hay bảo vật, thì mới có thể phát hiện được, còn không, nếu chỉ bằng mắt thường, chúng ta rất khó có thể nhận ra Ác Linh.

"

Hắn liếc nhìn Phong, giọng đầy ẩn ý:

"Ngươi biết đây là gì chứ?

"

Nói xong, nàng khoanh tay, bình thản nhìn ba người, chờ phản ứng.

"Còn dạng Phá Kén thì sao?

"

Nói đến đây, giọng Nam trầm xuống, pha chút lạnh nhạt:

Phong đi sát phía sau, đồng thời mở miệng châm chọc:

Hắn đảo mắt nhìn cả ba người, rồi tiếp lời:

"Ta không biết, ngươi có ý đồ gì sao?

"

"Nếu không có những thứ quỷ dị này, cùng đám gấu bông ở đây.

thì nơi này thật ra cũng l nơi đáng để sinh sống.

"

Ngày anh mất, nàng không khóc, chỉ lặng lẽ nhặt lại bức tượng, đặt lên đầu giường mình, và khẽ nói trong lòng:

Tường Vi liếc Nguyên một cái, ánh mắt thâm ý rồi tiếp lời:

Thế nhưng, hiện thực tàn nhẫn đã crướp mất anh trai khỏi tay nàng, bức tượng vẫn ở đó, nhưng người thì đã mãi mãi rời đi.

Hắn dừng bước, tiến tới lan can hành lang, một tay gõ nhè nhẹ lên mặt đá rồi quay sang nhì:

Phong với ánh mắt chế giễu:

Hắn ngừng lại một chút, giọng trầm xuống:

"Mọi người đừng lo lắng, theo lời các tiền bối, phải hoàn thành ít nhất mười phó bản mới có thể gặp được ÁcLinh dạng Phá Kén, giờ ta cứ tạm chia nhau ra tìm kiếm trước, xem có dấu hiệu gì lạ không, đến tối, chúng ta tập trung lại đây bàn tiếp.

"

"Là ngươi thật sự không biết, hay đang giả vờ không biết đây, Phong công tử?

"

"Chúng ta đã tiến vào phó bản gần một giờ rồi, dù thời gian còn nhiều, nhưng nơi này thực sự quá rộng lớn, ta nghĩ, nên chia ra làm hai đội, mỗi đội phụ trách một khu vực tìm kiếm.

"

"Có lẽ.

hiện thực cũng có một nơi xa hoa như thế này, chẳng qua, bị chuyển hóa thành phó bản nên mới xuất hiện mấy thứ quỷ dị kia thôi.

"

Nam gật gù:

"Ta đoán có lẽ Thiên Phú của ngươi và nàng có sự liên kết nào đó, mà theo ta thấy, nàng đối với ngươi cũng chẳng có thiện cảm mấy, vậy nên, khả năng cao là Thiên Phú của ngươi bị Thiên Phú của nàng thu hút.

"

Ba cặp mắt nhìn nhau trao đổi, cũng không ai đưa ra được ý kiến gì khả thi hơn.

Khi mẹ sinh em gái út, anh trai nàng buộc phải nghỉ học, đi làm thuê khắp nơi để kiếm tiền nuôi gia đình, những năm tháng cơ cực ấy đã mài giũa Tường Vĩ thành người sớm biết nghĩ, sớm hiểu, sớm chịu đựng hơn bạn bè đồng trang lứa.

Ba người nhìn nhau, chưa kịp phản ứng, Nam lại nói thêm:

Anh à.

hãy tin ở em.

Nàng ngừng lại, quétánh mắt qua ba người để thu hút sự chú ý, rồi tiếp:

Nam mỉm cười, vươn vai nói:

Phong khẽ thở dài, rồi cũng đứng dậy, ngầm thừa nhận sự hợp tác, thong thả bước theo sau.

Tường Vi vẫn nhớ rõ buổi chiều hôm ấy, anh trai cười rạng rỡ, khoe với nàng bức tượng Phù Đổng Thiên Vương vừa khắc xong, bức tượng gỗ mộc thô nhưng chứa đựng niềm tin và tự hào, luôn được anh đặt ngay đầu giường như báu vật.

Nam nghe vậy thì chau mày, giọng châm chọc:

Nói xong, hắn đứng dậy, liếc sang Phong, ra hiệu xuất phát.

"Thế nào?

Đi thôi.

"

Phong nghe vậy cũng thấy hợp lý, gật đầu tán thành.

Phong không cười, giọng hắn trầm xuống:

"Ngươi tự tin như vậy, chỉ dựa vào hai người chúng ta, có thể hoàn thành nhiệm vụ lần này sao?

Dù ban thưởng được tính theo cống hiến mỗi người, nhưng muốn ôm trọn phần thưởng, thì cũng phải có thực lực mới được.

"

Giọng nàng trầm xuống:

"Nhưng nếu mục tiêu nhiệm vụ lần này là ÁcLinh dạng Phá Kén, thì ta khuyên tất cả mọi người nên quay lại đền thờ, chờ hết bảy ngày, để nhiệm vụ thất bại, trở lại làm người bình thường, còn hơn là c-hết ở trong tay Ác Linh.

"

Chần chờ một chút, Tường Vĩ nêu lên vấn để:

"Ánh mắt của hắn khi nhìn tượng thờ Lạc Long Chân Quân, thiếu đi sự tôn thờ và lòng thàn kính, mà ngươi biết rồi đấy, tất cả con dân thuộc nòi giống Lạc Hồng, khi đứng trước tôn nhan Ngài, đều tôn thờ, thần phục và thành kính, điều đó đã khắc sâu vào huyết mạch của mỗi người chúng ta, vậy nên, tên Nguyên đó, chắc chắn không đến từ cùng một thế giới với chúng ta.

"

Phong im lặng một lát rồi hỏi:

Phong khẽ vuốt chiếc nhẫn, nhướng mày cười đáp:

Tường Vi nhìn những con cá chỉ còn trơ lại bộ xương khô mà vẫn tung tăng bơi lội dưới làn nước trong xanh, lòng dâng lên một cảm giác khó tả, bóng chúng lấp loáng dưới mặt nước, uốn lượn như trêu ngươi quy luật sinh tử của đời sống vậy.

"Ngươi có thể nhận ra được vật này, xem ra gia cảnh cũng không phải dạng.

tầm thường.

"

"Đường đường là công tử nhà quyền quý, hồng nhan chắc cũng phải xếp thành hàng, nay vì một cô gái mà do dự thế kia.

Ngươi thích nàng rồi sao?

"

"Cũng lạ thật, thông thường, chỉ những vị tiền bối đạt đến giai đoạn Thỉnh Thần, khi tiến vàc phó bản, mới có cơ hội gặp cường giả đến từ các thế giới khác, chúng ta mới lần đầu tiến vào vừa mở Tĩnh Đổ, thức tỉnh Thiên Phú, mới bước vào giai đoạn Khai Tinh.

mà đã gặp phải thì đúng là lạ.

"

Nàng dừng lại, ánh sáng mờ ảo hắtlên gò má khiến nét mặt càng thêm nghiêm nghị.

"Hai người cẩn thận một chút, đừng nên xung đột với đám gấu bông.

"

Phong không biết Tường Vi đang nghĩ gì, hắn chỉ thấy nàng cảm thán một câu rồi thở dài, nên cũng tiếp lời tỏ vẻ hiểu biết:

"Ta với Phong một đội, dò xét trong tòa nhà chính này, còn Tường Vi và Nguyên sẽ tìm kiếm ở khu vực xung quanh, mọi người thấy sao?

"

"Không đám, không đám.

"

Hắn đứng thẳng dậy, bước chậm dọc hành lang tầng một, hắn không cần đợi Phong trả lời, vì hắn đã đoán được kết quả.

Tường Vi hít một hơi thật sâu, không khí thoáng mát len qua lồng ngực, rồi theo hơi thở khẽ buông ra, tan vào khoảng trống trước mặt, dường như theo hơi thở ấy, những cảm xúc nặng nề cũng dần trôi đi.

Nam khẽ gật đầu, ra vẻ đồng ý với giả thuyết của Phong.

Năm nàng lên mười, anh nàng được tuyển làm người chơi, dẫu biết phó bản là nơi sinh tử khó lường, nhưng với những kẻ dưới đáy xã hội, đó lại là cơ hội duy nhất để đổi đời.

"Quyết định như vậy đi.

"

"Ngươi gấp gáp muốn tách ra hành động với họ như vậy sao?

"

Phong cười khẽ, đáp chậm rãi:

Nói rồi hắn im lặng, chờ phản ứng của Nam.

Phải biết rằng, đồ vật có linh tính rất khó thăng giai, mỗi lần thăng một cấp, lĩnh tính tăng thêm, sức mạnh cũng cường đại hơn, tối đa có thể đạt đến Cửu giai.

"Đúng là Phong công tử có khác, ngay cả Huyết Linh Châu cũng chỉ để làm vật trang sức.

"

Nam cười cười, giơ thanh kiếm gỗ trong tay ra trước mặt Phong, hỏi:

"Ngươi cũng biết lý do thật sự ta muốn tách nhóm rồi chứ?

"

Thế nhưng, mỗi lần thăng giai đều tiềm ẩn nguy cơ rất lớn, chỉ cần một sai sót nhỏ, linh tính sẽ tan biến, vật phẩm hóa phế, những vật phẩm từ Thất giai trở lên, cho dù có tiền cũng không mua nổi.

Giọng nàng nhỏ, tan vào không gian thoáng đãng của đại sảnh, một hơi thở dài buông ra, ánh mắt Tường Vi xa dần, nhớ về hình ảnh người anh trai vẫn còn vẹn nguyên trong tâm trí.

Cả bốn người đồng loạt đứng lên, chia làm hai hướng khác nhau.

Nam quắc mắt nhìn lại:

Nguyên và Tường Vi đồng thanh nói

"biết rồi"

cũng không quay đầu lại, tiếp tục tiến về phía trước.

Nam liếc xéo Tường Vĩ, giọng pha chút trấn an:

"Chúng ta có nên mời thêm Tường Vi cho chắc ăn không?

Nàng.

lấy sao Nhất Bạch làm chủ, sát thương đối với Ác Linh cũng rất lớn.

"

Phong nghe xong, khẽ nhíu mày, trầm ngâm nói:

"Mộc Linh Kiếm.

"

Phong buột miệng đáp.

"Nhiệm vụ yêu cầu chúng ta tìm ra và tiêu diệt Ác Linh, nhưng.

làm thế nào để phân biệt được nó?

"

Ánh mắt ấy, nụ cười ấy, giọng nói ấm áp ấy.

đều đã khắc sâu trong lòng nàng, không thể phai.

"Ngươi lấy sao Tam Bích, nàng mở sao Nhất Bạch, ngươi hệ Mộc, nàng hệ Thủy, Thủy sinh Mộc, nhưng điều này cũng chỉ làm cho người ta dễ có thiện cảm hơn mà thôi.

"

Nàng vốn sinh ra trong một gia đình nghèo khó, cha bỏ đi khi nàng còn chưa hiểu được ý nghĩa của hai chữ

"gia đình"

mẹ ở lại, gầy gÒ mà kiên cường, một mình nuôi hai anh em khôi lớn giữa dòng đời khắc nghiệt.

"Nếu là Ác Linh ở dạng Phá Kén, thì chúng ta lại có thể phát hiện bằng mắt thường, khi Ác Linh ở dạng này, nghĩa là bọn chúng đã hoàn toàn nắm giữ được năng lực thức tỉnh, đồng thời phát triển và tiến hóa không ngừng, ngày càng mạnh lên, lúc đó, chúng sẽ gây ảnh hưởng rất lớn đến hình dạng ban đầu của vật chủ, xuất hiện nhiều đặc điểm quỷ dị, dễ dàng nhận biết.

"

Nam nhìn qua ba người một lượt, không thấy ai có ý kiến phản đối liền quả quyết:

Nói xong, hắn liếc sang những người còn lại, như chờ được tán đồng.

Phong không giận, chỉ nở một nụ cười thâm sâu, cũng tiến tới, tựa vai vào lan can bên cạnh Nam, nói chậm rãi:

"Huyết Linh Châu của ngươi có thể phát hiện Ác Linh từ xa, Mộc Linh Kiếm của ta thì có sát thương cực lớn với chúng, chúng ta phối hợp, chẳng phải hoàn mỹ sao?

"

Phong lập tức trố mắt Phong giả vờ ngây ngô:

Anh nàng từng nói, sau này khi trở thành cường giả Thỉnh Thần, vị thần đầu tiên anh muốn thỉnh chính là Phù Đổng Thiên Vương, khi ấy, anh sẽ đưa mẹ và hai em đến ở biệt thự sang trọng, mua cho các em đủ mọi thứ, và sẽ bảo vệ gia đình này mãi mãi.

Sau vài giây trầm mặc, Nam lên tiếng:

"Thất giai?

"

Nam cười nhạt, ánh mắt liếc xuống chiếc nhẫn ngọc màu ruby trên tay Phong, nói:

"Theo như ta biết, bất cứ thứ gì có linh tính đều có thể chuyển hóa thành Ác Linh, tùy thuộc vào tư chất, ý thức, sức mạnh và chấp niệm của vật chủ mà sẽ mạnh yếu khác nhau, nhưng chúng chỉ có hai dạng, một là dạng Con Nhộng, hai là dạng Phá Kén.

"

Nam nghe vậy, khóe miệng hơi nhếch lên.

"Điều đó mà cũng cần ngươi nói nhảm?

Tên đó tuy có ngoại hình, ngôn ngữ tương đồng rất lớn với nòi giống Lạc Hồng chúng ta, lại nhanh trí hòa nhập, nhưng hắn đâu biết rằng, ngoại hình, ngôn ngữ, hành vi có thể bắt chước được, còn tín ngưỡng thì không.

"

Nói đến đây, nàng ngừng lại một chút để lấy hoi.

Nguyên đang nghe say sưa, bị dừng ngang nên buột miệng hỏi:

Nam bật cười ha hả:

"Lạ thì đúng là lạ, mà thôi, bỏ qua chuyện đó đi.

"

Nam thấy Phong đã có vẻ xiêu lòng, liền tiếp lòi:

Nam nhìn Nguyên và Tường Vi đi ra được mấy bước, không an lòng nói với theo:

Nam gõ nhè nhẹ lên lan can, suy nghĩ một chút TỔi nói:

Cả ba lại liếc mắt nhìn nhau, không ai phản đối.

Nói xong, hắn quay sang nhìn Nam, ánh.

mắt đầy dò xét.

Nàng khẽ cảm thán:

Nam thấy vậy, không nói gì thêm, nhanh chân tiến vào khu hành lang lầu một.

"Mộc Linh Kiếm, một mặt hàng rất phổ thông, ai cũng biết nó có thể gây tổn thương cho Ác Linh, nhưng hiệu quả rất thấp, nhưng nếu là Thất giai Mộc Linh Kiếm thì sao?

"

"Theo quan sát của ta, chỉ cần không gây sự với đám gấu bông kia, thì chúng sẽ không chủ động tấn c:

ông, nên mọi người cứ an tâm mà hành động.

"

Hôm nay, khi chính nàng là người bước vào phó bản đầu tiên trong đời, lòng dâng lên cảm giác bồi hồi, nhưng nhiều hơn cả vẫn là quyết tâm.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập