Chương 4: Lan Anh

Chương 4:

Lan Anh Gương mặt nàng ánh lên niềm vui trong sáng, đôi mắt to tròn dõi theo chuyển động của vòng xoay, thỉnh thoảng, nàng lại quay sang cười vui vẻ với người gấu bông nhỏ màu hồng nhạt đang cưỡi ngựa song song bên cạnh.

"Thật!

Nhất định là thật!

"

Hai người gấu bông này hình như là một cặp vợ chồng.

Tường Vi liếc sang Nguyên, ánh mắt ra hiệu rằng đã phát hiện điều bất thường, Nguyên thấy vậy khẽ gật đầu, tỏ ý đã hiểu.

Nói đến đây, nàng quay sang nhìn Nguyên, nở một nụ cười tinh nghịch:

"Một lời đã định.

"

Nguyên nghe vậy chỉ biết gãi đầu cười trừ, trong lòng thầm than:

Hai người song song bước, ánh mắt thỉnh thoảng liếc ngang dọc, cảnh giác trước mọi dấu hiệu bất thường.

Hai người tiếp tục men theo con đường lát gạch đỏ, đi dọc bên hông tòa nhà chính, nơi đây, dần dần hiện ra những công trình vui chơi dành cho trẻ em như:

xích đu, cầu trượt, vòng xoay ngựa gỗ… tất cả đều nhuốm màu thời gian nhưng vẫn toát lên vẻ tươi vui, ngây ngô.

"Một lời đã định.

"

Tường Vi đứng bên, nhìn cảnh ấy mà lòng se lại.

"Em yên tâm, anh sẽ bảo vệ MiMi giúp em, và cũng sẽ giúp em tìm lại ba mẹ, vậy nên, đừng buồn nữa nhé.

"

Đó là một bé gái chừng bảy, tám tuổi, dáng người nhỏ nhắn, làn da có chút hơi trắng bạch.

Họ xoay người, lặng lẽ rời đi về hướng tòa nhà chính, trước khi khuất bóng, MiMi còn quay lại vẫy tay chào tạm biệt.

Cũng như hai lần vòng lặp trước, Lan Anh vẫn thân thiện và dễ gần lạ thường.

Chiếc váy đầm ren trắng xòe nhẹ, từng lớp vải mỏng khẽ lay động theo nhịp gió và chuyển động chậm rãi của vòng xoay ngựa gỗ.

Ánh sáng vàng dịu hắt xuống, phản chiếu lên chiếc váy, khiến nàng trông như một thiên thần bé nhỏ lạc giữa khung cảnh cổ tích.

Chưa kịp nghĩ cách trả lời làm sao cho hợp lý, thì nàng lại nói tiếp:

Lan Anh nhìn theo bóng hình ấy, giọng nhỏ đi, ánh mắt đượm buồn:

Không khí trở nên ấm áp, tiếng cười vang lên xen giữa tiếng nhạc vòng xoay lặp đều.

Đến khi tỉnh dậy… tất cả mọi người đã hóa thành gấu bông, ba mẹ nàng cũng biến mất, không còn ở đâu trong tòa nhà này nữa.

Nguyên nhận ra một điều kỳ lạ là:

sau mỗi vòng lặp, Lan Anh đều quên hết mọi chuyện, kể cả hắn, ký ức của nàng như bị một bàn tay vô hình nào đó xoá sạch vậy, còn bản thân hắn thì lại không bị ảnh hưởng gì, vẫn nhớ từng chi tiết về nàng.

"Chào em!

Anh tên là Nguyên.

"

Nguyên nhìn khung cảnh ấy, trong lòng như có thứ gì nghẹn lại.

Thật ra, Nguyên biết rất rõ cô bé dễ thương này, hai vòng lặp trước, hắn đều đã từng gặp nàng, tên nàng là Lan Anh, còn người gấu bông đi cạnh kia là MiMi.

Bên ngoài, Nguyên và Tường Vi đang đi vòng quanh khuôn viên.

"Còn chị gái này tên là Tường Vi, anh chị có thể chơi vòng xoay cùng em được không?

"

"MiMi bị ba mẹ mang về rồi.

"

"Em đừng buồn, anh sẽ ở đây chơi với em mà.

"

Nói rồi, hắn giơ tay lên, bốn ngón khép lại, chỉ chừa ngón út giơ ra, Lan Anh hiểu ý, đưa bàn tay nhỏ nhắn của mình lên, móc vào tay hắn.

Hai ánh mắt nhìn nhau, cùng nở nụ cười tươi, trong khoảnh khắc ấy, thế giới dường như sáng hơn, dịu hon.

Nàng mỉm cười, nhưng trong mắt khẽ ánh lên một nỗi buồn sâu lắng, vì lần cuối cùng nàng chơi cầu trượt, là cùng anh trai, từ ngày anh mất đi, nàng chẳng còn chạm vào bất cứ trò chơi nào nữa…

Mái tóc đen mượt được buộc bằng một dải ruy băng trắng, vài sợi con buông xuống khiến cho nàng càng thêm phần ngây thơ, trong sáng.

Tường Vi và Nguyên bước chậm, ánh mắt không ngừng quan sát xung quanh.

Lan Anh ngước lên, đôi mắt ngấn nước long lanh phản chiếu ánh đèn vàng.

Lâu dần, cả hai trở nên thân thiết, nàng cũng đỡ buồn và không còn sợ hãi nữa, nàng đặt cho người ấy cái tên MiMi, giống tên con gấu bông nhỏ mà mẹ của nàng đã tặng.

Không khí chùng xuống, ánh nắng cũng trở nên ảm đạm hơn, Nguyên nói thêm:

Nguyên đang vui vẻ tận hưởng cảm giác đi dạo cùng người đẹp, thì bất ngờ bị hỏi, có chút khựng lại.

"Mỗi lần MiMi xuống đây… đều bị mẹ đánh đòn, em nói bạn ấy đừng xuống nữa, nhưng bạn ấy vẫn cứ xuống, bạn ấy sợ em buồn…"

Lan Anh cúi đầu, hai tay siết chặt con gấu bông nhỏ, giọng run run:

MiMi khựng lại một giây, rồi bất ngờ tụt xuống khỏi lưng ngựa, vội vã chạy theo hai người gấu bông ấy.

"Ngươi không cần giấu làm gì, không chỉ ta, mà hai tên kia chắc cũng đoán được ngươi đến từ một thế giới khác.

"

(Thế giới của mình?

Nhóm người tiên phong?

Chẳng lẽ nàng biết ta đến từ nơi khác sao?

)

"Dạ được ạ!

Em tên là Lan Anh, còn đây là bạn em, MiMi.

"

Nàng ngồi trên lưng một chú ngựa gỗ màu kem, một tay nắm hờ vào trụ đồng sáng bóng, tay còn lại ôm chặt một con gấu bông nhỏ màu trắng đục, thân thể được vá chi chít bằng những đường chỉ đỏ đã sờn.

Nhìn ánh mắt ấy, Nguyên lòng dâng lên một nỗi thương cảm mơ hồ, hắn nhẹ giọng an ủi:

Không khí bỗng trở nên căng.

thẳng, nó như bị nén lại trong khoảnh khắc vậy.

Nàng tìm họ khắp nơi, gọi khản cả giọng, nhưng chỉ có tiếng gió và những ánh nhìn trống rỗng của đám gấu bông đáp lại.

"Biết đâu, ở thế giới của ngươi, sau này ngươi lại được người đời sau tôn làm Tổ Sư cũng nên.

"

Nguyên nghe vậy, đầu óc lập tức vận chuyển với tốc độ cao.

Hai vòng lặp trước, hắn chỉ mải mê tìm tòi và khai phá Thiên Phú của mình, mà bỏ qua cô bé.

Nói rồi nàng như muốn nấc lên, đôi mắt long lanh dường như muốn nhỏ lệ.

Đi được một đoạn, Tường Vi bỗng hỏi:

Nàng chợt nhớ đến anh trai, người từng cõng nàng đi khắp khu vui chơi, từng dịu dàng nắm tay nàng qua những nẻo đường.

Người chồng cao to, mặc một bộ âu phục màu đen, người vợ thì thấp bé hơn, khoác trên thân bộ đồ nội trợ màu xám tro.

Thấy Nguyên im lặng, Tường Vi khẽ cười, giọng nhẹ như gió:

Tường Vi đưa mắt nhìn Nguyên, cả hai đều không biết nên nói gì.

Theo sau là giọng trẻ con, trong veo, nhẹ như gió:

Lan Anh cất tiếng lần nữa, nghẹn ngào hơn:

Nguyên mỉm cười nhìn nàng, giọng hiền hòa mà chắc chắn:

Tường Vi vẫn thong thả bước, vừa đi vừa nói:

Có lẽ nàng đã quen với sự kỳ dị nơi đây, nên gặp người lạ cũng chẳng hề sợ sệt, trái lại còn vui mừng như gặp lại bạn cũ.

Nhưng rồi… bỗng có hai người gấu bông từ đâu tiến lại, họ không nói gì, khuân mặt cũng chẳng biểu cảm, chỉ đứng đó, lặng lẽ nhìn chằm chằm vào MiMi, như có ý muốn thúc dục.

"Được rồi mọi người, hay là bây giờ chúng ta qua chơi cầu trượt đi, vui lắm đấy, lâu rồi ta chưa chơi lại.

"

"Nhưng… MiMi sẽ b·ị đ·ánh.

"

Ba người, hai người lớn, một đứa trẻ, trông chẳng khác gì một gia đình nhỏ, đang tận hưởng một buổi chiều êm đềm.

"Hay là, ở thế giới của ngươi, ngươi thuộc nhóm người tiên phong?

"

"Thật.

thật không ạ?

"

Nguyên đưa tay vẫy chào MiM;

]

, rồi leo lên một chú ngựa gỗ màu xám, Tường Vĩ cũng chọn một con ngựa bạc, ngồi sau lưng Lan Anh, thỉnh thoảng, nàng khẽ hỏi chuyện, khơi gợi thông tin.

Rồi hắn đưa tay về phía Tường Vi:

Hít sâu một hơi, nàng cố giấu nỗi xúc động, rồi cười nói khẽ:

Một giọng nói non nớt, trong veo đáp lại:

Nhưng giờ đây, khi chứng kiến những chuyện này, trong lòng hắn như có gì thôi thúc, lương tâm của hắn mách bảo, bản thân cần phải làm gì đó để giúp đỡ nàng.

"Ngươi không gia nhập thế lực nào sao?

"

Đúng như Nguyên đoán, Lan Anh rất cởi mở và ngây thơ, hỏi gì, nàng cũng trả lời thật thà, chẳng bao lâu, Tường Vi đã nắm rõ toàn bộ những điều cơ bản về cô bé.

"Chắc MiMi chỉ về nhà nghỉ ngơi thôi, lát nữa lại ra chơi với em mà.

"

Nghĩ sơ qua thông tin về Lan Anh, Nguyên khẽ thở ra, rồi tiến lại gần vòng xoay ngựa gỗ, hắn mỉm cười ấm áp, giọng nhẹ nhàng vang lên:

"Ta không gia nhập thế lực nào cả… cũng chẳng rõ ở thế giới của ta, có thế lực nào hay không nữa.

"

Theo lời Lan Anh kể, mẹ đã dẫn nàng đến đây để gặp ba, trong lúc hai người lớn nói chuyện riêng, nàng ngồi đợi ở ghế đá thì một cơn gió thoảng qua, đôi mắt khép lại, và nàng ngủ th·iếp đi.

Lúc đó, nàng cảm thấy rất buồn và sợ hãi, cũng may, có một người gấu bông nhỏ đã đến chơi với nàng, dắt nàng đi khắp nơi.

"Anh ta từng kể, rất lâu trước đây, thế giới của ta cũng như vậy, lúc đó, những vị tiền bối đời đầu tiến vào phó bản đều mơ hồ, không có tài nguyên hay hệ thống bên ngoài hỗ trợ nào cả, người trước ngã xuống, người sau tiến lên mới dần dần hình thành nên hệ thống phát triển hoàn thiện như hôm nay.

"

Đã lâu rồi, nàng không được nghe giọng người, không được trò chuyện vui vẻ cùng ai.

Và từ đó, Lan Anh vẫn ngồi đây, chờ đợi một bóng hình, vì nàng tin rằng… một ngày nào đó, mẹ sẽ quay lại và mang nàng về nhà.

Nguyên nhẹ nhàng tiến đến, xoa đầu nàng, giọng khẽ mà vững vàng:

Không gian lặng đi, một khoảng im lặng dài, nặng nề, đến mức nghe rõ cả tiếng gió lùa qua hàng cây.

(Tổ Sư hay không thì không biết… trước hết phải thoát khỏi chỗ này cái đã.

)

Một giọng trầm ấm vang lên:

Bỗng, một bóng dáng khác thường giữa đám người gấu bông thu hút ánh nhìn của cả hai.

Nguyên nghe vậy, đành cười gượng:

Những người gấu bông quanh đây đều im lặng như tượng, còn MiMi thì cũng không thể phát ra tiếng, nàng chỉ có thể hiểu bạn mình qua ánh mắt và cảm nhận trong tim.

Tường Vi không cầm lòng được, nàng tiến đến ôm lấy Lan Anh, bàn tay khẽ vuốt mái tóc bé, vỗ về, an ủi.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập