Chương 6:
Trở lại Toàn bộ khu chung cư lúc này im lìm đến lạ, không còn lấy một bóng gấu bông nào cả, có lẽ, tất cả bọn chúng đều đã kéo nhau về phía ngôi đền.
Nguyên bật cười, đáp:
Tường Vi im lặng một lúc lâu, ánh mắtxa xăm, ngũ vị lãnlộn trong lòng, cuối cùng, nàng ch khẽ đáp:
Phong nhìn ra ngoài ánh chiều tà khẽ thở dài:
"Dạ được ạ!
Em ngủ ở căn nhà kia.
"
Bóng người ấy, từng bước, từng bước một, vẫn chậm rãi tiến về phía trước.
Thân ảnh ấy, như con thuyền lạc giữa trùng khơi giông tố, chập chờn giữa cơn sóng, có bị xô đẩy, nhưng vẫn không bị nhấn chìm.
Giờ đây, toàn bộ gấu bông đều tập trung ở đền, còn MiMĩ thì chẳng hề bị ảnh hưởng, vẫn vu đùa như không có gì xảy ra, điều đó như là một lời xác thực cho câu khẳng định của Phong.
Nguyên vui vẻ đáp:
Dưới ánh trăng, đám người gấu bông vẫn chen chúc thành hàng, vô tri vô thức.
"Có lẽ là vì một lời hứa.
Hắn khẽ nói, như để tự hỏi:
Tiêu diệt MiMĩ thì không khó, nhưng.
hắn biết ăn nói thế nào với Lan Anh?
"Tên này nhìn vậy mà có nghĩa khí ra phết!
Nguyên khụy xuống, thở dốc, ánh mắt vẫn sáng rực như lửa.
Nhưng sự việc đâu theo ý.
Hắn cần sự hợp tác của tất cả mọi người, nên mới cúi đầu nhận lỗi, mong kéo Tường Vi về cùng một phía.
Chỉ thấy một bóng người nhỏ bé đang vật lộn giữa biển người gấu bông đen đặc.
Nam im lặng.
Xa xa, qua ánh chiều nhạt dần, Nguyên thấy Lan Anh đang vui vẻ chơi bập bênh cùng MiMi Ở ngôi đền.
Giờ, đám gấu bông vẫn bao vây bên ngoài, hắn chẳng thể đơn độc mà thoát được.
Qua hai vòng lặp, Nguyên nhận ra:
đêm đầu tiên, trăng bao giờ cũng là tròn nhất, sau đó, mỗi đêm lại khuyết dần đi một chút, đến đêm thứ bảy thì hoàn toàn biến mất.
"Các ngươi không cần xin lỗi, các ngươi là con nhà quyền quý, đâu cần để ý đến những người nghèo khó như ta.
Tường Vi đang kiểm tra lại đồ trong ba lô, dừng tay một chút.
Nam và Tường Vi nhìn nhau, chẳng nói gì thêm, cũng lần lượt theo sau.
Tường Vi dù không vui vì hai người họ giấu diếểm hành động riêng, nhưng thấy họ ngẩn ngẹ chẳng hiểu gì, nàng đành kể lại chuyện Nguyên gặp Lan Anh.
Nguyên hít sâu một hơi, rồi cất bước chạy vào khuôn viên chung cư.
Không gian lại trở về tĩnh lặng, chỉ còn tiếng thở nhè nhẹ vang lên trong không gian vắng lặng.
Hắn vốn sinh ra trong một dòng họ lớn, từ nhỏ đã quen sống bằng toan tính, khi thấy Phong có Huyết Linh Châu, trong lòng liền dấy lên ý muốn chiếm đoạt phần thưởng cho riêng mình.
Nói rồi hắn chỉnh lại quần áo, phủi sạch lông bám, rồi đi vào chính điện.
Nguyên biết, nơi đó là căn nhà mà hai vòng lặp trước hắn từng thấy Lan Anh ở trong, hắn chỉ giả vờ hỏi để đêm nay có cớ túc trực bên cạnh cô bé mà thôi.
"Ngươi biết hắn quay lại làm gì không?
Tường Vi vẫn giữ giọng lạnh nhạt:
Tường Vi khẽ chau mày, nhỏ giọng khuyên:
Lan Anh gật đầu liền, vui vẻ đáp:
"Đám gấu bông còn chặn ở kia, thì làm được gì bây giờ.
Một lát sau, Nam quay lại bên bàn trà, ngồi xuống rồi hỏi khẽ:
Hai người nghe xong, mới dần hiểu ra.
Nguyên bước vào trong nhà, chọn một chiếc bục gần cửa sổ rồi nằm xuống, Lan Anh và MiMI thì chạy vào khu nhà bóng, vui đùa ríu rít.
Hắn cúi nhìn bộ quần áo tả tơi trên người, rồi ngẩng lên nhìn lại đám gấu bông rậm rạp như rừng sau lưng.
Mặt trời đã ngả về tây, bầu trời khoác lên mình tấm áo lụa pha sắc cam hồng nhạt, những tia nắng cuối cùng vắt ngang qua dãy chung cư, khiến không gian như nhuộm một tầng bụi mo hồ.
Bên ngoài, trời đã sằm tối.
Nguyên hít sâu một hơi, khẽ lẩm bẩm:
Lan Anh cười tươi, đôi mắt lấp lánh:
Nguyên đứng khựng lại, một cảm giác ấm áp lạ thường dâng lên, xua tan đi phần nào mệt mỏi trong lòng.
"Ta tới đây.
Như có một cái miệng tham lam, mỗi đêm cắn dần một miếng bánh, cho đến khi chẳng còn gì ngoài khoảng không lạnh lẽo.
"Giờ chúng ta nên làm gì?
Nam đứng dậy, tiến lại gần cửa, nhìn ra ngoài.
(Đâu như hai ngươi.
)
"Ngươi một mình xông ra như vậy, nguy hiểm lắm.
Lan Anh chắc không sao đâu.
Dù bề ngoài trông rất thảm, nhưng cơ thể hắn lại không hề có một vết thương nào, dù chỉ là một viết xước.
"Vậy cảm ơn em nhé, chúng ta đi chứ?
Không gian quanh chúng tĩnh lặng, êm đềm, đến mức tưởng như thời gian cũng ngừng trôi, để ngắm nhìn nụ cười ngây thơ ấy.
"Chuyện lúc trưa là ta không đúng, cho ta xin lỗi.
Nam và Phong đồng loạt ngẩng lên, ánh mắt ngạc nhiên, chẳng hiểu hắn đang định làm gì.
Nguyên nhìn đám người gấu bông bên ngoài, trong đầu thoáng qua một tia trầm ngâm, ánh mắt hắn dần trở nên kiên định hơn.
Rồi hắn lao thẳng vào biển người gấu bông.
Nói rồi, Lan Anh tung tăng đi trước, thỉnh thoảng quay lại nhìn hắn và MiMï, như sợ hai
"vị khách"
bị lạc mất đồng dạng.
"Hai đứa đấy à, chơi vui không?
Nguyên cứ thế nhìn ánh trăng, suy tư chẳng dứt.
"Chúc anh ngủ ngon.
Nói rồi, hắn không để ai kịp nói thêm gì, quay người bước nhanh ra ngoài và đóng cửa lại.
Hắn ngồi xuống chiếc ghế đá gần đó, lặng lẽ quan sát hai bóng nhỏ chơi đùa, trong lòng không khỏi suy tư.
"Cũng gần tối rồi, nghỉ ngơi đi, mai rồi tính tiếp.
Hắn lặng lẽ men theo lối hông, tiến về phía khu vui chơi trẻ em.
Cũng may, mục tiêu của bọn chúng không phải hắn.
Ánh trăng đêm nay tròn xoe, nó đang dần lên cao và tỏa ánh sáng nhàn nhạt, nhẹ rải khắp khoảng sân.
Nguyên chỉ mỉm cười nhẹ, giọng nói mang theo một sự quyết tâm không thể lay chuyển:
Nam bắt gặp ánh mắt lạnh nhạt ấy, chỉ đành cười khổ, hắn hiểu rõ, bản thân có toan tính riêng, giờ bị xa cách cũng.
chẳng trách được ai.
"Cảm ơn!
Nhưng ta phải đi.
Nam, Phong, Tường Vi, mỗi người một góc, tiếng lạo xạo của thảm trải, tiếng nước mở nắp chai vang khẽ trong không gian yên ắng.
"Hai đứa ngủ ngon.
"Anh Nguyên!
Nhưng mà, Nguyên nhận ra, màu sắc trên người MiMĩi lúc này đã nhạt hơn nhiều so với vòng lặp đầu hắn gặp, trong khi những gấu bông khác lại không có hiện tượng đó.
Ba người còn lại đứng trong tiền đường, nhìn ra ngoài.
Gió buổi chiều mang theo hơi ẩm mát lạnh phả vào mặt, trước mắt hắn, đám người gấu bông chen chúc dày đặc, lặng lẽ chuyển động như một dòng sông ngược.
Hắn nhìn sang Tường Vị, thấp giọng nói:
Nguyên ước chừng, cũng phải hơn ngàn con, chúng nó xếp hàng dọc theo con đường, chen chúc, mà lặng câm, như bầy xác sống đang chờ lệnh.
Từ xa, một bóng người rách rưới lao ra khỏi biển người gấu bông hỗn loạn.
Nếu MiMI thực sự là Ác Linh, thì tại sao màu sắc lại phai đi?
Thường thì năng lượng càng mạnh, màu sắc phải càng đậm chứ?
Nhạt đi là dấu hiệu của yếu dần, hay là thứ gì khác sâu xa hơn?
Hắn nhẹ nhàng xoa đầu Lan Anh, rồi hỏi:
Nguyên đang mải suy tư thì bỗng nghe thấy giọng nói trong trẻo vang lên:
Một nụ cười tự nhiên nở trên môi:
"À, anh hoạt động quá sức nên bị rách thôi, còn chị Vi đang bận chút việc, không qua được.
Nam dõi theo bóng hình ấy khuất dần trong biển người gấu bông, lòng dấy lên một cảm xúc khó tả.
"Dạ vui ạ!
Mà quần áo anh bị sao thế?
Chị Vi không về cùng ạ?
Dù lòng đã dịu đi phần nào, nhưng nàng.
vẫn lạnh giọng đáp:
Hắn quay lại, hắng giọng một cái để gây chú ý, rồi nói với ba người:
Hắn ngoái đầu lại, lúc này Lan Anh và MïMi đã nằm xuống, ánh trăng phủ một lớp sáng dịu lên khuôn mặt nhỏ xinh.
Chẳng biết đã qua bao lâu, giọng nói trong trẻo lại vang lên:
Sau khi làm xong một nghỉ thức khấn vái đơn giản, ba người đi ra tiền đường, bắt đầu sắp xếp chỗ nghỉ ngơi.
Hắn ngẩng lên, thấy hai thân ảnh nhỏ nhắn, đáng yêu đang chạy về phía mình.
"Bình thường tối em ngủ ở đâu?
Hôm nay cho anh ngủ nhờ nhé.
"Mọi người cứ ở đây nghỉ ngơi đi nhé, ta phải quay lại chung cư, có chút việc cần làm.
Namăn uống xong, lòng khẽ dâng lên một chút áy náy.
Ánh chiều tà buông xuống, rải một sắc cam mỏng manh lên mái tóc và chiếc váy của hai đứa nhỏ.
Nói rồi, nàng chỉ tay về phía căn nhà vui chơi phía trước.
"Vâng a!
Để em dẫn đường cho!
Nam và Phong nghe vậy lại càng mơ hồ.
Tường Vi bĩu môi, trong lòng thầm nghĩ:
Phong cảm thán:
Theo lời Phong nói thì MiMĩ chính là Ác Linh.
Một tiếng
"dạ"
khẽ vang lên trong bóng tối, hắn mỉm cười, nhắm mắt lại, yên tâm chìm vào giấc ngủ.
Một làn gió đêm lùa vào, khiến hắn khẽ rùng mình, hắn lắc đầu, quay lại chỗ tấm thảm rồi khoanh chân ngồi thiền.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập