Chương 7: Giằng co

Chương 7:

Giằng co Nam, Phong và Tường Vi tỉnh dậy, bất ngờ khi phát hiện đám gấu bông không còn tụ tập ở cổng đền nữa.

Ánh kiếm thu về, hai thân thể bông vải run rẩy rồi đổ sụp xuống đất, ba bóng người hiện ra trong làn sáng mờ, đó chính là Nam, Phong và Tường Vi.

Mặt trời từ tốn nhô lên khỏi đường chân trời, những vầng sáng đầu tiên như tấm vải lụa vàng nhạt, khẽ phủ lên vạn vật.

Không để ý hai người la hét, Nguyên bất ngờ kéo mạnh tay phải, khiến Phong mất đà, tuột chuôi kiếm, ngã chúi về trước, hắn vứt kiếm sang bên rồi nhanh như chớp, chộp lấy cổ Phong.

"Theo ta đoán, MiMĩ không phải Ác Linh như mọi người nghĩ đâu.

"

Nhưng cũng chỉ trong thoáng chốc, khói đen đột ngột thối lui, tan biến như chưa từng tồn tại, ánh trăng mờ lại có cơ hội vươn ra, chiếu rọi khắp không gian.

Ngay khi hai người gấu bông đổ gục xuống, tiếng ồn ào lại dấy lên khắp nơi, đám cư dân gấu bông từ các tầng, các hành lang, bắt đầu chạy rầm rập về hướng này.

Tay phải hắn nắm chặt lưỡi kiếm đồng, vai trái kẹp chặt Mộc Linh Kiếm, không một vết miáu, cũng không một giọt mổ hôi.

Nguyên khẽ nhíu mày, mặt trầm xuống, ẩn chứa cơn giận kìm nén, nếu hắn phản ứng chậm hơn một chút thôi, thì MiMĩ đã không còn.

Nam và Phong trố mắt, đồng thanh kêu lên:

Họ lặng lẽ bám theo đến nơi đây, và thế là mới có cảnh tượng như vừa rồi.

Sàn đá vỡ vụn, nứt toác như mạng nhện, mượn lực đó, Nguyên bật người, lướt ra sau, dùng thân mình che chắn trước MiMi.

Kỳ lạ thay, đám gấu bông bây giờ lại trở lại sinh hoạt như bình thường, không còn trấn công họ nữa.

"Ngươi còn chờ gì nữa?

!

Giết nó đi!

"

Ánh sáng len lỏi qua từng tán lá, phản chiếu những giọt sương li ti còn đọng trên đầu cỏ, đât đó, tiếng chim cất lên ríu rít, rỘn ràng mà êm đềm.

Nghĩ đến đây, ánh mắt nàng dần trở nên lạnh lùng.

Lúc này, ánh kiếm vừa đến.

Họ đứng lặng, đôi mắt trống rỗng nhìn chằm chằm vào MiM]

, ánh nhìn như mang mệnh lệnh thúc giục con bé trở về.

Nguyên ngáp dài, vươn vai, xương cốt kêu răng rắc.

Ba người đưa mắt nhìn nhau, một kế hoạch chớp nhoáng hiện ra trong đầu.

Nguyên nhận ra ngay đó là ba mẹ của MiMi.

Tuy đã tan đi, nhưng những làn khói ấy cũng cuốn theo tất cả đám người gấu bông đang chen chúc bên ngoài.

Nguyên còn đang do dự, không biết có nên ngăn cản MiMĩ trở về hay không thì hai luồng sáng xanh lục lóe lên, xé tan khoảng không, xuyên thẳng qua lồng ngực của hai người gấu bông.

Nam nhanh tay đóng cửa, cài then chặt lại, rồi cả ba lập tức tiến về phía MiMI.

Nguyên vẫn đứng vững.

Mặt đất thôi bị dày xéo, không gian lại trở nên tĩnh lặng.

Hai bóng dáng gấu bông, một nam một nữ, từ bên ngoài bước vào.

Nhưng sự yên bình ấy cũng chỉ kéo dài trong chốc lát.

Nguyên giật mình, không ngờ hai người này lại ra tay nhanh và dứt khoát như vậy.

Tường Vi sững người.

Giọng nói non nót vang lên hòa cùng nụ cười tươi, khiến căn phòng thoáng chốc trở nên ấm áp lạ thường.

Nguyên thấy thế, kinh hãi, hắn lập tức buông Nam và Phong ra, toan lao tới cản.

Một luồng khói đen không biết từ đâu bốc lên, làn khói dày đặc như có linh hồn, âm thầm lan rộng, nuốt chửng cả bầu trời, ánh trăng bị che khuất, bóng tối ập xuống, bao trùm toàn bộ khu chung cư.

"Vậy ngươi giải thích đi.

"

Thời gian chầm chậm trôi, đêm đã về khuya.

Tường Vi hơi khựng lại, ánh mắt dao động.

Phong cúi nhìn chiếc nhẫn trên tay, ánh đỏ lập lòe như nhịp tim, hắn liếc sang Nam, cả hai gật đầu hiểu ý.

Cùng lúc đó, chân trái hắn quét ngang khiến Nam buộc phải buông kiếm, lùi lại tránh né, Nguyên được đà lao lên, chộp lấy tay Nam, khóa chặt, ép cả hai xuống sàn, rồi ngồi đè lên khống chế.

Hai đứa nhỏ lúc này đang run rẩy, nép sát vào góc tường, đôi mắt sợ hãi nhìn về bọn họ.

Mẹ nàng vẫn chờ, em nàng vẫn đợi, còn giấc mơ dang dở của anh, không thể để nó vụt tắt được.

Hắn cười vui vẻ:

Thấy Tường Vi nhìn Nguyên với ánh mắt khác lạ, Nam gào lên lần nữa, giọng khàn đi:

Nam và Phong trừng mắt, hai người sợ hệ thống phán định bản thân n-gộ s-át đồng đội, muốn dừng lại, nhưng không kịp nữa rồi.

Tường Vi đề nghị nên đi qua khu vui chơi tìm Nguyên trước, cả ba đồng thuận rồi nhanh chóng men theo con đường lát gạch đỏ, dẫn về khu trẻ em.

Nói rồi hắn liếc nhẹ về phía Phong, ra hiệu.

Ba người khựng lại cách Nguyên vài bước.

Một đêm dài trôi qua, bình minh bắt đầu hé rạng.

"Ngày mới tốt lành nha hai đứa.

"

Hai người bị ghì cứng, mặt đỏ như gà chọi, giãy giụa vô ích, cơ thể Nguyên rắn như thép, hơi thở hắn phả ra nặng nể, pha lẫn chút tức giận và thất vọng.

Hắn đạp mạnh xuống đất.

Sau khi thu dọn đổ đạc, họ vội tiến về khu chung cư để thăm đò.

Một quầng sáng lam nhạt lan tỏa, phủ kín đôi đồng tử, chiếc roi trong tay nàng cũng phát sáng, từng sợi ánh sáng xanh lam quấn quanh như dòng điện sống.

Trên đường, họ ngạc nhiên khi trông thấy ba mẹ MiMi vẫn còn sống, đang hướng về khu vui chơi tiến đến.

Nguyên gật gù đắc chí rồi quay lại, Lan Anh và MiMi lúc này cũng đang lồm cồm ngồi dậy, mắt còn lờ đờ ngái ngủ.

"Dạ!

Chúc anh ngày mới tốt lành.

"

Nàng bước tới, ánh mắt lạnh lẽo như băng, vung roi, quất tới, mục tiêu, chính là người gấu bông MiMi.

Qua cửa sổ, hắn thấy vài con chim đang đậu trên cành, chỉ còn mỗi bộ xương trắng mà vẫn đang hót líu lo, bất chấp mọi quy tắc vật lý thì bật cười hài lòng.

Tất cả những sinh vật trong khu chung cư này, chỉ còn mỗi bộ xương cốt, đều là

"kiệt tác"

của hắn cả, bằng không, nơi này đã chẳng mang dáng vẻ quỷ dị đến thế.

Rồi nàng nhìn sang Nguyên.

Mục tiêu nhiệm vụ trước mắt, họ tin vào Huyết Linh Châu, tin rằng nó không thể sai, huống hồ bên ngoài, đám người gấu bông đang đập cửa ầm ầm, thời gian đâu mà nghe Nguyên lải

"Ngươi.

không phải người chơi!

"

Gió sớm khẽ luồn qua khe cửa, mang theo hương đất ẩm và mùi hoa dại vừa chóm nở, cả không gian như vừa thức giấc sau một giấc ngủ dài.

Nguyên thở ra một hơi, đang chuẩn bị ngôn từ để giải thích, nhưng chưa kịp mở miệng thì Nam và Phong đã đồng loạt bạo khởi.

Nhưng hai người kia hiểu rõ ý hắn, cả hai cùng nhào lên, ôm chặt lấy Nguyên, không để hắn thoát ra.

"Hắn không giống chúng ta, hắn không phải người chơi!

Tường Vị, ta biết chính ngươi mới là người khát khao hoàn thành nhiệm vụ nhất, tỉnh lại đi!

Nhớ về gia cảnh của ngươi.

"

Đúng.

chính nàng mới là người khát khao hoàn thành nhiệm vụ nhất.

Nam nghiến răng, gào lên với Tường Vi:

Chỉ thấy, Nam và Phong mỗi người chia một hướng, lách qua Nguyên, hai người đồng thời xuất kiếm, quang mang xanh lục cắt xé không khí, lao thẳng về phía người gấu bông MiMi.

"Bình tĩnh lại đi,"

hắn nói, giọng trầm nhưng kiên quyết.

Những lời ấy như gáo nước lạnh đội thẳng vào mặt nàng.

Hai người ngạc nhiên hét lên như vậy, không phải vì Nguyên mạnh mẽ bao nhiêu, mà là vì bọn họ cũng không nghe được âm thanh hệ thống cảnh báo, điều đó có nghĩa là Nguyên không phải người chơi.

Nửa giờ trước.

Trong ánh nhìn của hắn, có lo lắng, ẩn ẩn có chút van xin, như sợ nàng làm tổn thương đến người hắn yêu mến nhất vậy.

Quay người thì đã muộn.

Nguyên thấy tình hình không ổn, lập tức bước lên chắn trước mặt, dang tay bảo vệ.

Ánh kiếm giáng xuống, tiếng gió rít lên, nhưng âm thanh máu thịt bị xuyên thủng lại chẳng hề phát ra.

Nam lạnh giọng:

Ánh mắt ấy.

quá giống anh trai nàng, người từng che chở cho nàng, cũng.

bằng cái dáng vẻ ấy, mạnh mẽ nhưng dịu dàng, sợ nàng tổn thương.

Nàng nhìn về phía Lan Anh, cô bé đang run rẩy, ôm chặt gấu bông, ánh mắt cầu khẩn nhìn nàng.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập