Chương 9:
Tịnh hoá Tí tách.
tí tách.
nghe như có tiếng giọt nước rơi xuống.
Nó muốn ở bên nàng mãi mãi, nhưng có lẽ không được rồi.
Những sợi tơ linh tính màu trắng kia không chỉ đơn thuần làm lá chắn bảo vệ linh hồn nàng, mà chúng đã thực sự hòa vào làm một với lĩnh hồn của nàng, khiến linh hồn nàng lột xác thành một dạng linh thể nào đó.
Không ai để ý rằng, những giọt nước mắt ấy rơi vào bé gấu bông trên tay Lan Anh, đang không ngừng thấm vào.
Điều đó đối với Thiên Phú của hắn thì rất dễ, chỉ có điểu, lúc đó MiMïi cũng không còn.
Nguyên ngước nhìn lên Luồng khói đen dần dần ngưng tụ, hóa thành một bóng người đen kịt, lơ lửng giữa không trung.
Những sợi tơ màu đen bắt đầu tan ra, hóa khói rồi dần tiêu tán.
Âm thanh gầm rú vang lên.
Nó khựng lại trên không trung, không ngừng run rẩy.
Mặc dù cắn nuốt kiểu này để nó đột phá thành dạng Phá Kén cũng có rất nhiểu thiếu sót, nhưng có lẽ, đây là đường sống duy nhất của nó.
Ba người họ đang có dấu hiệu tỉnh lại.
Bởi vì nó biết tên nhân loại này muốn làm gì, một khi để hắn thực hiện, nó sẽ vĩnh viễn biến mất khỏi thế giới này.
Trải qua hai vòng lặp, đáng nhẽ ra tên này phải biến thành một con rối gấu bông, nhưng sự thật thì hắn vẫn nhảy nhót tưng bừng.
"Vì vậy, ngươi bất chấp cảm nghĩ của nàng sao?
Nàng không cần ngươi g-iết ai cả vì tâm nàng trong sáng, ngươi chỉ là vì tư lợi, đừng đem nàng ra làm cái có.
"
Nhưng hiện tại thì không được.
Lúc này, vẻ mặt Lan Anh đang tràn đầy lo lắng, đôi mắt to tròn chăm chú nhìn cảnh tượng phía trước, cứ mỗi sợi tơ màu hồng biến mất đi, thì ánh mắt ấy dường như cũng ướt át thêm một phần.
Nhưng tên ghê tởm này không biết từ đâu xuất hiện, phá hỏng toàn bộ kế hoạch của nó.
Âm thanh rùng rọn vọng lại:
Khi bàn tay của hắn vừa chạm vào, thì một luồng khói đen từ trong con gấu bông thoát ra ngoài.
Lan Anh nhìn khuôn mặt nhỏ bé, thân thuộc ấy, ánh mắt không khỏi long lanh, từng giọt nước mắt trong suốt trượt dài, lăn xuống.
"Ngươi làm vậy không sợ Lan Anh buồn sao!
?
"Ta phải griết hết những kẻ làm tổn thương nàng, đày xéo nàng, ngươi có biết không!
Mỗi đêm ta lại nghe nàng thút thít.
Mỗi ngày ta lại nghe nàng bị mắng, từng tiếng vun vrút.
từng tiếng dày xéo.
Tất cả khiến ta muốn phát điên!
Ta phải griết.
phải giết.
phải griết hết!
!
Thời gian chậm rãi trôi qua, giữa không trung mờ ảo như phủ sương, những sợi tơ đen đang từng chút một nuốt chửng những sợi hồng còn sót lại, như bóng tối tham lam đang xóa nhòa hơi thở của ánh bình minh.
Trước mắt hai người, chỉ thấy muôn vàn sợi tơ màu đen và màu hồng đang quấn quýt, bám lấy nhau, căn nuốt lẫn nhau.
Nói rồi, hắn nhìn xuống bé gấu bông mà Lan Anh đang ôm trong ngực.
"Nhân loại ghê tởm!
Ta vì nàng, là vì nàng!
Cho dù nàng không cần, ta vẫn sẽ làm!
Ngay lúc đó, khi những vệt sờn đỏ đầu tiên bị lau đi, con rắn hung ác kia như bị Thiên Lôi đánh trúng vậy.
Kế hoạch của nó đang tiến triển thuận lợi, chỉ cần cứ bình thường trải qua mấy vòng lặp nữa thôi, là nó có thể hoàn mỹ thôn phệ người gấu bông MiM]
, tiến giai thành dạng Phá Kén.
"Ta phải mạnh lên!
Như vậy mới có thể bảo vệ nàng, griết hết những ai làm tổn thương nàng.
Lúc nấy, Nguyên nói sẽ đưa Lan Anh về gặp mẹ cũng là sự thật.
Những sợi tơ màu đen tan biến, kéo theo những người gấu bông ở bên ngoài cũng lụi tàn theo.
Đôi mắt nó lấp loé hồng quang, tức giận nhìn về phía Nguyên.
Nó cảm thấy bản thân đang yếu dần đi, như dòng sông bị cắt đứt đầu nguồn, mực nước đang không ngừng hạ thấp, rồi trở nên khô cạn.
Không những thế, tên này lại còn không ngừng thôn phệ bản nguyên của nó, điều đáng sợ hơn nữa là nó phát hiện, những thứ mà tên này đã thôn phệ mất đi, nó cũng không thể bổ sung và phục hồi được.
Nó thực sự rất ghê tởm tên nhân loại này.
Nó hoảng sợ, nó gào thét, nó không cam tâm, nhưng nó cũng hoàn toàn bất lực.
Nhìn tình hình trước mắt, Nguyên dự định, một khi MiM]
ĩ bị hoàn toàn thôn phê thì hắn sẽ quả quyết ra tay, kết thúc tất cả.
Nó đã từ bỏ chống lại.
"Dạ!
Em cảm ơn anh.
Lan Anh vui vẻ trả lời, ánh mắt toát lên vẻ mong đợi.
Cùng lúc đó, một giọng nói rùng rợn, pha chút sợ hãi vang lên:
"Bây giờ anh đưa em về với mẹ nhé.
Không còn cách nào khác, nó đành để tên ghê tởm này tự do tự tại sống ở đây.
Những sợi tơ màu đen có vẻ hung mãnh và cuồng bạo hơn, những sợi tơ màu hồng đang không ngừng bị cắn nuốt lấy, số lượng bắt đầu giảm dần.
Lúc này nàng không còn khóc nữa, ánh mắt trở nên tươi vui hơn, ánh mắt ấy vẫn đang nhìn chăm chú khuôn mặt người thân thuộc kia.
Nguyên giơ tay định cầm lấy thì con gấu bông run rẩy kịch liệt, như sợ hãi điểu gì vậy.
Những sợi lông trên thân của Tường Vi và Nam cũng rụng xuống, tan biến không còn dấu tích, chiếc nhẫn trên tay Phong cũng trở nên ảm đạm.
Nguyên phản bác:
Nguyên ngạc nhiên nhìn tình huống xoay chuyển trong chớp mắt.
Nguyên giật mình, ôm Lan Anh lui lại.
Trải qua ảo cảnh và cảnh tượng v-ết thương của Lan Anh rất nhanh khôi phục, hắn có thể chắc chắn một điều:
Lan Anh hiện tại là một dạng linh thể.
Nguyên thấy vậy, rất thương nàng, nhưng cũng không biết làm gì để cứu MiMïĩ bây giờ.
Nguyên thấy sự việc càng thêm trầm trọng cũng chỉ đành im lặng, không dám nói gì thêm, sợ MiMĩi càng nhanh bị thôn phệ.
Một con rắn khổng lồ từ muôn vàn sợi tơ màu đen hóa thành xuất hiện, nó xoay tròn một vòng trên không trung rồi lao xuống, cặp mắt hồng quang hưng phấn lấp loé, nó há miệng, muốn nuốt chửng khuôn mặt người nhỏ bé kia.
Nguyên cúi xuống nhìn Lan Anh, lau giúp nàng hai vệt nước mắt vẫn còn đọng lại.
Những sợi tơ màu hồng cuối cùng ấy hóa thành một khuôn mặt người, ngoảnh lại nhìn về phía Lan Anh một cách say đắm.
Hắn ngẩng đầu, quát lớn:
"Tạm biệt nàng!
Chủ nhân của ta.
Điều đó giải thích vì sao Huyết Linh Châu của Phong khi gặp MiMi cũng sẽ phát sáng.
Khi những vệt sờn đỏ cuối cùng bị lau đi, cũng là lúc nó hoàn toàn biến mất khỏi thế giới này.
chỉ thấy khuôn mặt người MiMi hơi cúi đầu xuống, như muốn nói lời cảm ơn với hắn, rồi hóa thành hàng ngàn sợi tơ li ti, chui vào con.
gấu bông trên tay Lan Anh.
Nước mắt ngấm đến đâu, những vệt sờn màu đỏ tan biến đến đấy, như ánh sáng chiếu đến đâu, bóng tối cũng thối lui đến đó vậy.
Nghĩ đến đây, nó hóa thành muôn vàn sợi tơ màu đen, mục tiêu đích thị là người gấu bông MiMi.
Nguyên nhìn nàng mỉm cười:
Điều đáng sợ là năng lực của nó đối với tên này lại vô dụng.
"Ngươi đừng ép ta.
Bọn chúng tuy hóa thành Thiện Linh và Ác Linh, nhưng thực tế cũng chỉ là một, và con gấu bông nhỏ trong tay Lan Anh, chính là bản thể của chúng.
Giọng nói điên cuồng, rùng rọn thét lên, kèm theo đó là những sợi tơ màu đen cũng trở nên cuồng bạo hơn, tốc độ cắn nuốt cũng trở nên nhanh hơn.
Nó muốn trực tiếp thôn phệ MiMï.
Nguyên quay qua chỗ khác, chớp mắt mấy cái rồi quay lại nhìn Lan Anh, nhẹ giọng nói:
Lan Anh nghe vậy cũng không nghĩ ngợi gì, nàng nói
"dạ"
một tiếng rồi cầm con gấu bông đưa về phía Nguyên.
Còn sợi tơ linh tính màu đen và màu hồng thì lại khác.
"Được tổi, trước tiên em cho anh mượn bé gấu bông này một chút được không?
Hiện tại, Nguyên chỉ cần thôn phệ con gấu bông là xong.
Nàng không khóc thành lời, chỉ có những giọt nước mắt không ngừng rơi, cũng đủ để cảm nhận được trong lòng nàng đau thương đến nhường nào.
Trước khi bị thôn phệ hết, nó chỉ muốn nhìn Lan Anh nhiều thêm một chút, người đã thức tỉnh nó bằng hơi ấm của sự sống, chăm bẵm nó bằng cảm xúc yêu thương.
Sau khi Ác Linh chết, hẳn là phó bản này cũng sụp đổ, lúc đó có khả năng cao hắn và Lan Anh sẽ trở lại được với thế giới của mình.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập