Thập vạn đại sơn, cổ mộc lang lâm.
Nơi đây là một khu rừng nguyên sinh ngự trị giữa hai châu lộ, nhân tích hiếm đến.
Những tán cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi vươn cành lá đan xen vào nhau, che khuất cả ánh mặt trời, khiến cho không gian bên dưới luôn chìm trong một màu âm u, u tịch.
Dưới lớp lá khô mục nát là vô số độc trùng, xà nhãn đang rình rập.
Quy luật duy nhất ở đây chính là thiên đạo tàn khốc nhất:
Cá lớn nuốt cá bé, cường giả vi tôn.
Huyền Thiên Cơ khoác trên mình bộ đạo bào màu xanh đã ố màu, lẳng lặng bước đi trên lớp thảm mục.
Mỗi bước chân của hắn đều cực kỳ cẩn trọng, không phát ra nửa điểm thanh âm.
Mục tiêu của hắn là tìm một nơi bế quan.
Đi chừng nửa ngày, tai hắn khẽ động.
Từ phía xa vọng lại tiếng nước chảy ầm ầm như sấm rền.
Phóng người qua mấy tán cây lớn, đập vào mắt Huyền Thiên Cơ là một ngọn thác hùng vĩ, từ độ cao gần trăm trượng đổ ập xuống một đầm nước sâu thẳm, bọt nước trắng xóa bắn lên tung tóe, tạo thành một tầng sương mù mỏng bao phủ xung quanh.
"Thiên địa nguyên khí nơi đây nồng đậm hơn bên ngoài gấp mấy lần, lại có thủy khí dồi dào, cực kỳ thích hợp để tu luyện Bài Vân Chưởng và Thiên Sương Quyền.
"Huyền Thiên Cơ ánh mắt sáng lên.
Hắn thả người nhảy xuống, men theo vách đá trơn trượt đi ra phía sau thác nước.
Quả nhiên, thiên địa tạo hóa chung linh, phía sau bức rèm nước khổng lồ ấy lại ẩn chứa một hang động cạn, không gian rộng chừng trượng vuông, vừa vặn đủ để một người tĩnh tọa.
"Chính là chỗ này.
"Huyền Thiên Cơ phất tay áo quét sạch lớp rêu phong, khoanh chân ngồi xuống.
Đầm nước lạnh lẽo tỏa ra hàn khí thấu xương, nhưng với hắn, đây lại là môi trường tuyệt hảo.
Hắn nhắm mắt, điều chỉnh nhịp thở, bắt đầu vận chuyển tâm pháp của Thiên Sương Quyền.
Khí cảm, nãi là bước đầu tiên của người tu luyện.
Tinh khí thần hợp nhất, dẫn dắt thiên địa nguyên khí bên ngoài tiến vào cơ thể, tẩy luyện huyết nhục, cuối cùng ngưng tụ tại đan điền tạo thành Chân khí.
Ở Địa cầu, linh khí khô kiệt, kinh mạch của hắn dẫu có cố gắng mười lăm năm vẫn chỉ là những cái rãnh cạn khô.
Nhưng hiện tại, trong cái hốc đá bồng bềnh thủy khí này, mọi chuyện đã khác.
Theo từng nhịp thổ nạp của Huyền Thiên Cơ, sương mù xung quanh đầm nước dường như bị một lực hút vô hình kéo tới, hóa thành những luồng khí lạnh buốt chui qua lỗ chân lông, tràn vào kinh mạch hắn.
"Tê.
.."
Cơn đau buốt tận xương tủy ập đến.
Nguyên khí thiên địa vốn cuồng bạo, nay lại mang theo hàn độc của đầm nước sâu, điên cuồng cọ xát vào những đường kinh mạch mỏng manh của hắn.
Thế nhưng, khuôn mặt thanh tú của Huyền Thiên Cơ vẫn tĩnh lặng như mặt hồ chết, không một nếp nhăn, không một tiếng rên rỉ.
Đạo tâm mười lăm năm mài giũa đã giúp hắn coi thường loại đau đớn xác thịt này.
Một canh giờ.
Hai canh giờ.
Sắc trời bên ngoài đã tối mịt.
Đột nhiên, trong đan điền Huyền Thiên Cơ truyền đến một tiếng
"Tách"
khẽ khàng, tựa như giọt sương rơi xuống mặt lá.
Một cỗ khí lưu nhỏ bé bằng sợi chỉ, mang theo hàn ý cực độ, rốt cuộc cũng hình thành!
Thiên Sương Chân Khí – Nhập môn!
Huyền Thiên Cơ mở bừng mắt.
Trong không gian tối tăm của hang động, đôi đồng tử của hắn lóe lên một tia sáng xanh lạnh lẽo.
Hắn thành công rồi!
Dù chỉ là một tia chân khí mỏng manh, nhưng nó chính là hạt giống để hắn quật khởi.
"Bụng đói thì không thể tu luyện.
Cần phải ra ngoài kiếm chút huyết nhục.
"Huyền Thiên Cơ xoa xoa cái bụng đang réo rắt.
Hắn đứng dậy, thân hình khẽ động, mượn nhờ một chút chân khí vừa ngưng tụ dồn xuống hai chân.
Phong Thần Cước – Bộ Phong Tróc Ảnh!
"Vút!"
Bóng dáng hắn lướt qua rèm thác nước, nhẹ nhàng đáp xuống một cành cây cổ thụ cách đó mười trượng, nhanh như một cơn gió thoảng.
Màn đêm buông xuống, khu rừng càng thêm âm u tĩnh mịch, nhưng sát cơ lại nồng đậm gấp bội.
Huyền Thiên Cơ nín thở, dung nhập khí tức bản thân vào bóng tối.
Đột nhiên, linh giác của hắn cảnh báo một cỗ nguy hiểm đang áp sát từ phía sau.
Không một tiếng động, không một tiếng gầm, chỉ có tiếng gió xé rách không khí mang theo mùi tanh hôi tưởi.
Huyền Thiên Cơ ánh mắt lạnh lẽo, không chút hoang mang xoay người.
Một cái bóng đen khổng lồ dài gần trượng, móng vuốt sắc nhọn lấp lánh dưới ánh trăng mờ, đang vồ thẳng vào yết hầu hắn.
Là một con Thiết Bối Thanh Lang (Sói lưng sắt)
đã thành tinh, lớp lông trên lưng cứng như cương châm.
Khoảng cách quá gần, sát khí phả vào mặt!
Nhịp điệu chiến đấu bùng nổ trong chớp mắt.
Huyền Thiên Cơ không lùi mà tiến.
Mũi chân hắn điểm nhẹ lên thân cây, thân hình ngửa ra sau theo một góc độ xảo quyệt, mũi vuốt của con sói sượt qua chóp mũi hắn chỉ vài tấc.
Cùng lúc đó, tay phải hắn nắm chặt thành quyền, một luồng sương trắng lạnh lẽo tức thì bộc phát.
Thiên Sương Quyền Thức thứ hai:
Sương Hàn Bão Nguyệt!
"Bùm!
"Nắm đấm của Huyền Thiên Cơ tàn nhẫn nện thẳng vào phần hông mềm yếu nhất của con sói đang lơ lửng trên không.
Một tiếng gãy xương giòn giã vang lên.
Nhưng đáng sợ hơn, hàn khí thấu xương từ quyền phong nháy mắt xâm nhập vào cơ thể xảo thú.
Máu tươi vừa ứa ra từ vết thương chưa kịp nhỏ xuống đã bị đông cứng thành những hạt băng đỏ thẫm.
Con sói khổng lồ rên lên một tiếng thảm thiết, rơi uỵch xuống đất, nửa thân dưới bị kết một lớp sương trắng, run rẩy không thể đứng dậy.
Ánh mắt Huyền Thiên Cơ không có nửa phần thương xót.
Trong thế giới sinh tử này, chần chừ chính là tự sát.
Hắn tiến lên một bước, mũi chân vung lên, một đường vòng cung lăng lệ xé gió đá thẳng vào yết hầu con thú.
Phong Thần Cước:
Lôi Lệ Phong Hành!
"Rắc."
Cái cổ của con Thiết Bối Thanh Lang gãy gập.
Sinh mệnh tắt ngấm.
Huyền Thiên Cơ đứng lặng giữa vũng máu chưa kịp đông, tà áo xanh bay phấp phới trong gió đêm.
Hắn móc ra một thanh chủy thủ, thuần thục lột da, xẻ thịt con thú, đem về hang động nướng ăn.
Thịt dã thú chứa đựng tinh khí dồi dào, hòa cùng Thiên Sương Chân Khí giúp hắn nhanh chóng bổ sung thể lực.
Kể từ đêm đó, ngọn thác nước và khu rừng nguyên sinh này trở thành đạo tràng tu luyện của hắn.
Sơn trung vô tuế nguyệt, hàn tận bất tri niên.
Xuân qua thu lại, hoa nở hoa tàn, thời gian thấm thoắt trôi qua ròng rã ba năm.
Ba năm nay, Huyền Thiên Cơ sống cuộc đời của một khổ tu sĩ chân chính.
Đói ăn thịt dã thú, khát uống nước suối trong.
Ngày thì cởi trần đứng dưới thác nước tu luyện Bài Vân Chưởng, dùng nhục thân chống chọi với sức ép ngàn cân của dòng nước đổ từ độ cao trăm trượng.
Đêm thì ngồi trên mỏm đá ngậm sương, vận chuyển Thiên Sương Quyền hấp thu khí lạnh của đất trời.
Khi đối mặt với thú dữ, hắn dùng Phong Thần Cước để sinh tử bác sát, rèn luyện phản xạ và tốc độ.
Thiên địa vô tình, nhưng lại là người thầy nghiêm khắc nhất.
Năm thứ nhất:
Huyền Thiên Cơ mượn sức mạnh của dã thú và linh khí đất trời, liên tiếp xung kích kinh mạch.
Cơn đau xé rách kinh mạch diễn ra mỗi đêm, nhưng hắn nghiến răng vượt qua.
Mười hai đường chính kinh, hắn đả thông được sáu đường.
Chân khí trong cơ thể từ một tia nhỏ bé nay đã to bằng ngón tay, chảy xuôi cuồn cuộn.
Hắn chính thức bước chân vào hàng ngũ Nhị lưu cao thủ.
Lúc này, Thiên Sương Quyền của hắn đánh ra đã có thể khiến một thân cây lớn bọc trong một lớp băng mỏng.
Phong Thần Cước thi triển, thân hình hắn dung nhập vào cuồng phong, dã thú bình thường căn bản không thể chạm vào góc áo hắn.
Năm thứ hai:
Huyền Thiên Cơ hoàn thiện mười hai đường chính kinh, đạt tới Nhị lưu đỉnh phong.
Hắn không còn tìm dã thú để luyện tập nữa, vì khu rừng này đã không còn con thú nào chịu nổi một kích của hắn.
Hắn dành toàn bộ thời gian đứng dưới thác nước.
"Hư thực giao nhau, Bài Sơn Đảo Hải!"
Dưới sức ép kinh hồn của dòng thác, hắn liên tục vung chưởng.
Nước nương theo chưởng thế của hắn mà văng ngược lên trời, tạo ra những khoảng chân không ngắn ngủi.
Bài Vân Chưởng của hắn đã đạt đến cảnh giới mượn lực đánh lực, vân thủy tương dung.
Năm thứ ba:
Đây là năm lột xác quan trọng nhất.
Kỳ kinh bát mạch vốn là những đường kinh mạch ẩn sâu và khó đả thông nhất.
Huyền Thiên Cơ dùng sự kiên nhẫn cực độ, dẫn dắt ba loại chân khí (Sương, Phong, Vân)
không ngừng xung kích.
Một đêm mùa đông tuyết rơi dày đặc, hắn xếp bằng trên đỉnh ngọn thác.
Gió bấc gào thét, tuyết đọng trắng xóa trên mái tóc và bờ vai hắn, nhưng hắn phảng phất như một bức tượng đá không hề có chút sinh cơ.
Đột nhiên, trong cơ thể hắn phát ra tiếng nổ sấm rền.
Nhâm mạch, Đốc mạch.
Kỳ kinh bát mạch toàn bộ bị xuyên thủng!
Mười hai chính kinh và tám mạch kỳ kinh nối liền thành một đại chu thiên hoàn chỉnh.
Chân khí trong cơ thể tự sinh tự diệt, tuần hoàn không dứt.
Một cỗ khí thế cường hãn, sâu thẳm đột nhiên từ trên người hắn bộc phát, thổi bay toàn bộ tuyết đọng trong phạm vi ba trượng.
"Nhất lưu đỉnh phong.
Chỉ cách Tiên Thiên một tầng màng mỏng.
"Huyền Thiên Cơ từ từ mở mắt.
Đôi đồng tử của hắn thâm thúy tựa vực sâu, ẩn chứa sự tĩnh lặng của băng tuyết, sự phiêu mạc của mây ngàn và sự sắc bén của cuồng phong.
Hắn từ từ đứng dậy.
Đạo bào trên người sau ba năm đã rách nát tơi tả, lộ ra thân hình thon dài nhưng ngập tràn sức mạnh bạo phát, từng khối cơ bắp rắn chắc ẩn chứa kình lực kinh người.
Tóc đen xõa dài ngang lưng tung bay trong gió.
Huyền Thiên Cơ phất nhẹ tay, một luồng sương khí uốn lượn quanh ngón tay hắn rồi tan vào không trung.
Ba năm khổ tu, nếm trải sự tàn khốc của thiên nhiên, đạo tâm của hắn không những không mài mòn mà còn kiên định hơn bao giờ hết.
Hắn đã hoàn toàn rũ bỏ cái cốt cách của một tên đạo sĩ phàm tục yếu ớt, lột xác thành một cường giả chân chính, mang trong mình sát phạt quả quyết và uy lực của ba môn tuyệt học cái thế.
"Ba năm.
Đã đến lúc rời khỏi nơi này.
"Huyền Thiên Cơ ngẩng đầu nhìn về hướng Đông, nơi mặt trời đang dần ló rạng xua tan sương mù.
Giang hồ cuồn cuộn sóng ngầm, hồng trần luyện tâm, hắn đã sẵn sàng để dấn thân.
Thân ảnh hắn lóe lên, tựa như một đạo cuồng phong xé rách không gian, biến mất khỏi khu rừng nguyên sinh, bỏ lại sau lưng ngọn thác nước vẫn ầm ầm đổ xuống như một khúc tráng ca bất tận.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập