Chương 3: Phong Sa Cổ Đạo – Huyết Lạnh Trấn Quần Hùng

Ánh chiều tà như máu, nhuộm đỏ cả một dải quan đạo tiêu điều.

Gió thu mang theo hoàng sa cuồn cuộn thổi qua, cuốn theo những chiếc lá úa tàn tạ.

Giữa vùng hoang vu tịch mịch ấy, một bóng người mặc thanh bào chậm rãi bước đi.

Huyền Thiên Cơ vừa rời khỏi thập vạn đại sơn.

Dọc đường, hắn tiện tay trừng trị vài tên cường đạo, lấy chút bạc vụn đổi lấy một bộ đạo bào sạch sẽ.

Cốt cách hắn vốn thanh kỳ, nay trải qua ba năm tẩy kinh phạt tủy bằng thiên địa linh khí, cả người toát lên một cỗ đạo vận xuất trần, phiêu miểu như mây khói, nhưng ẩn sâu dưới đáy mắt lại là sự tĩnh lặng tàn khốc của một vực băng vạn trượng.

Phía trước, bên lề quan đạo hiện ra một quán trọ nhỏ lợp mái tranh tồi tàn.

Chữ

"Tửu"

viết bằng chu sa trên lá cờ xỉn màu bay phấp phới trong gió gió tây bấc, kêu phần phật, mang theo một tia bi lương của kiếp giang hồ.

Huyền Thiên Cơ vỗ nhẹ lớp bụi trần trên vai, vén rèm bước vào.

Bên trong quán trọ ám mùi rượu rởm, mùi thịt nướng mỡ màng và mùi mồ hôi đặc trưng của đám lục lâm thảo khấu.

Không gian ồn ào bỗng chốc lặng đi một nhịp khi thấy một tiểu đạo sĩ trẻ tuổi, dung mạo tuấn dật bước vào.

Nhưng rất nhanh, thấy trên người hắn không mang theo đao kiếm, cũng không tỏa ra sát khí cường liệt, đám giang hồ lại tiếp tục hò dô ầm ĩ.

Huyền Thiên Cơ chọn một chiếc bàn sát góc khuất, hờ hững gọi một bình rượu nhạt và đĩa đậu phộng, lẳng lặng nhắm mắt dưỡng thần.

Ở cõi hồng trần, nơi hỗn tạp nhất lại chính là nơi thu thập tin tức sắc bén nhất.

"Cạch!

"Một gã đại hán râu quai nón đập mạnh bát rượu xuống bàn, bọt rượu văng tung tóe.

Gã hưng phấn gào lên:

"Các vị huynh đài!

Quỷ Môn Quan dạo này mở rộng rồi!

Nghe nói chưa, cuốn kỳ thư võ học 《 Cửu Âm Chân Kinh 》 đã xuất thế!

Tương truyền kẻ nào luyện được sẽ hiệu triệu thiên hạ, mạc cảm bất tòng (không ai dám không theo)

"Bốn chữ

"Cửu Âm Chân Kinh"

vừa thốt ra, không khí trong tửu quán như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.

Ánh mắt kẻ nào kẻ nấy đều rực lên ngọn lửa tham lam cuồng nhiệt.

Tuế nguyệt vô tình, nhân sinh ngắn ngủi, đối với người luyện võ, một cuốn tuyệt thế bí kíp chính là thứ hấp dẫn hơn cả sinh mạng.

"Hừ, tin tức của ngươi đã thiu rồi!"

Một gã gầy gò, mặt mày xảo trá ngồi bàn bên cạnh cười nhạt.

"Vì cuốn chân kinh đó, nửa năm qua hắc bạch hai đạo chém giết đến máu chảy thành sông, thi thể chất cao như núi.

Ngay cả những lão quái vật bế quan mấy chục năm cũng phải mò ra.

"Gã gầy gò hạ giọng, nhưng cố tình để cả quán đều nghe thấy:

"Nhưng cường giả chân chính đã ra tay rồi.

Trung Thần Thông – Vương Trùng Dương của Toàn Chân Giáo đã đích thân xuất sơn, bằng vào tu vi cái thế đánh lùi quần hùng, tạm thời giữ lấy bí kíp.

Ngài ấy đã phát ra Anh Hùng Thiếp, mời những kẻ mạnh nhất thiên hạ vào ngày mùng 9 tháng 9 tới đây, tề tựu tại đỉnh Hoa Sơn để Luận Kiếm.

Kẻ nào chiến thắng, danh chính ngôn thuận đoạt lấy danh hiệu 'Thiên Hạ Đệ Nhất', cuốn Cửu Âm Chân Kinh sẽ thuộc về kẻ đó!"

"Tê.

.."

Cả tửu quán đồng loạt hít một ngụm khí lạnh.

"Vậy những ai có tư cách nhận thiếp mời?"

Một tên lâu la nuốt nước bọt hỏi.

"Đương nhiên là những nhân vật tựa như thái sơn bắc đẩu!"

Gã gầy gò đắc ý vuốt râu.

"Đông Tà Hoàng Dược Sư của Đào Hoa Đảo, Tây Độc Âu Dương Phong của Bạch Đà Sơn, Nam Đế Đoàn Hoàng gia của Đại Lý, và Bắc Cái Hồng Thất Công của Cái Bang!

Cuộc chiến của năm vị tuyệt đỉnh cao thủ, e rằng đến mây trời Hoa Sơn cũng phải tan nát!

"Trong góc khuất, Huyền Thiên Cơ nhấp một ngụm rượu nhạt.

Rượu lạt như nước ốc, nhưng ánh mắt hắn lại lóe lên một tia tinh quang sắc lẹm.

"Thì ra là thời điểm này."

Hắn thầm tính toán.

Cốt truyện Xạ Điêu vẫn chưa chính thức bắt đầu, Quách Tĩnh, Hoàng Dung còn chưa ra đời.

Đây là kỷ nguyên hoàng kim của Ngũ Tuyệt.

"Cầu Đạo Hệ Thống cần khí vận thế giới để quy đổi.

Ở giai đoạn này, không thứ gì mang theo số mệnh và nhân quả cường liệt hơn cuốn 《 Cửu Âm Chân Kinh 》.

Chuyến đi Hoa Sơn này, bần đạo không thể không đi.

"Logic tu chân trong đầu Huyền Thiên Cơ vận hành cực kỳ minh mẫn.

Hắn không có tham vọng xưng vương xưng bá ở cái Tiểu thiên thế giới này, mọi hành động của hắn chỉ phục vụ duy nhất một mục đích:

Tích lũy tài nguyên, trùng kích Đại Đạo.

Hắn đặt vài đồng tiền đồng lên bàn, chuẩn bị đứng dậy.

"Đứng lại!"

Đột nhiên, ba bóng người cao lớn chắn ngang trước mặt hắn.

Một cỗ sát khí rẻ tiền, sặc mùi máu chó lợn phả tới.

Là ba tên đao khách thân hình vạm vỡ, ánh mắt dâm tà và tham lam quét qua bộ đạo bào sạch sẽ và khuôn mặt tuấn mỹ của hắn.

"Tiểu bạch kiểm (kẻ ăn bám)

, đạo bào trên người ngươi dệt bằng tơ thượng hạng đấy.

Các đại gia dạo này lộ phí đến Hoa Sơn đang kẹt, ngươi mượn tạm cái đầu và túi tiền của ngươi dùng chút nhé?"

Tên cầm đầu liếm mép, thanh quỷ đầu đao trên tay gã vẫn còn vương vệt máu khô.

Giữa tửu quán, không một ai lên tiếng can ngăn.

Bọn họ lạnh lùng đứng xem kịch vui.

Đạo trời vô tình, giang hồ đẫm máu, kẻ yếu định sẵn là tấm thớt cho kẻ mạnh xẻ thịt.

Huyền Thiên Cơ không ngẩng đầu.

Bóng lưng hắn dung nhập vào sự tĩnh lặng của bóng tối.

"Giun dế."

Hắn khẽ thốt lên hai chữ.

"Ngươi muốn chết!"

Tên cầm đầu gầm lên, quỷ đầu đao mang theo kình phong chém thẳng xuống đỉnh đầu Huyền Thiên Cơ.

Tốc độ khá nhanh, chứng tỏ gã cũng là một kẻ liếm máu trên lưỡi đao nhiều năm.

Thế nhưng, trong mắt Huyền Thiên Cơ, động tác này chậm chạp tựa như rùa bò.

Hắn lười biếng nâng tay phải lên, ngón trỏ khẽ búng vào chén rượu còn sót lại trên bàn.

Đấu pháp:

Phân Thủy Tụ Sương!

"Vút!"

Một giọt rượu trong chén bắn lên không trung.

Ngay khoảnh khắc ấy, Thiên Sương Chân Khí trong đan điền Huyền Thiên Cơ bạo phát.

Nhiệt độ xung quanh chiếc bàn giảm xuống dưới mức đóng băng trong một phần ngàn cái chớp mắt.

Giọt rượu bé nhỏ tức thì ngưng kết thành một mảnh băng sắc lẹm như mũi kim, mang theo kình lực xuyên thủng kim thạch, xé rách không khí.

"Phốc!"

Mũi băng tiễn cắm ngập vào yết hầu tên đại hán.

Thân hình đồ sộ của gã khựng lại giữa không trung.

Thanh đao chỉ còn cách đầu Huyền Thiên Cơ nửa tấc, nhưng vĩnh viễn không thể chém xuống.

Từ vết thương ở cổ gã, không có một giọt máu nào chảy ra.

Bởi vì hàn khí khủng khiếp đã lập tức xâm nhập, đóng băng toàn bộ huyết mạch từ cổ xuống đến tim.

"Bang!"

Thanh đao rơi xuống đất.

Tên đại hán ngã vật ra sau, hai mắt trợn ngược, khí tuyệt thân vong, thân thể lạnh toát như khối băng ngàn năm.

Hai tên đồng bọn đứng sững sờ.

Bọn chúng chưa kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

Huyền Thiên Cơ khẽ thở dài, bước chân không dừng lại, lướt ngang qua hai kẻ còn lại.

Phong Thần Cước – Thức thứ nhất:

Bộ Phong Tróc Ảnh!

Thân hình hắn hóa thành một tàn ảnh nhạt nhòa.

Hai tên đao khách chỉ cảm thấy một trận cuồng phong lạnh lẽo thổi lướt qua cổ mình.

Khi Huyền Thiên Cơ đã bước ra tới cửa quán trọ, tà áo xanh vẫn bay nhẹ nhàng không nhiễm một hạt bụi.

"Xuy.

xuy.

"Đầu của hai tên đao khách đột nhiên trượt khỏi cổ, rơi lăn lóc xuống đất.

Máu tươi phun trào như suối, nhuộm đỏ cả một góc quán trọ tồi tàn.

Chân lực của Phong Thần Cước sắc bén như đao, vô hình vô tướng, trảm nhân vô huyết (chém người không thấy máu)

Cả tửu quán tĩnh mịch như bãi tha ma.

Những kẻ vừa ôm bụng cười nhạo nay mặt cắt không còn một giọt máu, hàm răng đánh bò cạp, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo.

Bọn chúng vội vã quỳ rạp xuống, không dám thở mạnh.

Ngoài cửa, ánh chiều tà hắt lên bóng lưng gầy gò của Huyền Thiên Cơ, kéo dài trên dải hoàng sa.

Hắn không quay đầu lại, nhàn nhạt cất bước hướng về phía Tây Tần Lĩnh.

"Hướng đi, Hoa Sơn.

"Sơn phong lạnh lẽo, vách đá dựng đứng như dao gọt.

Chỉ mất chưa đến hai ngày, nương tựa vào tốc độ tuyệt luân của Phong Thần Cước, Huyền Thiên Cơ đã có mặt dưới chân núi Hoa Sơn.

Lúc này, thị trấn dưới chân núi đã chật ních người.

Các bang phái, tông môn, lục lâm thảo khấu từ khắp nơi đổ về, ồn ào và hỗn loạn.

Mọi người đều muốn chứng kiến ngày hội cao nhất của võ lâm.

Huyền Thiên Cơ chán ghét sự ồn ào.

Hắn chọn một phiến đá lớn dưới bóng cây cổ thụ tĩnh tọa.

Bốn bề người đông nghìn nghịt chen lấn, dẫm đạp lên nhau.

Hắn khẽ nhíu mày.

Thiên Sương Chân Khí trong cơ thể hơi lưu chuyển, một luồng hàn ý lãnh liệt, bễ nghễ tỏa ra xung quanh, tạo thành một cái lồng khí vô hình bán kính ba trượng.

Những võ giả đang định chen vào khu vực đó bỗng rùng mình ớn lạnh, cảm giác như một thanh kiếm băng giá kề sát cổ.

Bản năng sinh tồn khiến bọn họ hoảng hốt dạt ra xa, chừa lại một khoảng không gian trống rỗng, u tĩnh cho vị đạo sĩ trẻ tuổi.

Ánh mắt mọi người nhìn hắn tràn ngập sự kính sợ xen lẫn nghi hoặc.

Cảnh giới này.

e rằng đã tiệm cận những lão quái vật trên giang hồ!

"Vô lượng Thiên Tôn!

"Một giọng nói trầm ổn vang lên.

Huyền Thiên Cơ từ từ mở mắt.

Trước mặt hắn, sáu nam một nữ khoác đạo bào màu xanh thẫm, lưng đeo trường kiếm, bước chân trầm ổn, nội khí dài lâu đang rẽ đám đông đi tới.

Kẻ đi đầu tiên phong đạo cốt, ánh mắt hòa ái nhưng không mất đi sự cẩn trọng, chắp tay thi lễ:

"Bần đạo là Mã Ngọc của Toàn Chân Giáo.

Vị đạo hữu này khí độ phi phàm, công lực nội liễm, không biết là cao đồ của tiên sơn nào?"

Huyền Thiên Cơ chậm rãi đứng dậy, ánh mắt tĩnh lặng vô ba nhìn thẳng vào

"Toàn Chân Thất Tử"

lừng danh.

Hắn vuốt nhẹ ống tay áo, thanh âm trong trẻo như ngọc thạch va chạm, từ tốn nhả từng chữ:

"Bần đạo Huyền Thiên Cơ.

Sư thừa.

Thuần Dương nhất mạch."

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập