Chương 4: Đạp Tuyệt Vân Tiêu – Ngự Phong Vô Ảnh Trấn Ngũ Tuyệt

Gió núi thổi qua gò má, mang theo cái lạnh thấu xương của tiết trời chớm thu.

Dưới chân núi Hoa Sơn, bóng cây ngả dài.

Sự im lặng bao trùm lấy không gian bán kính ba trượng quanh phiến đá nơi Huyền Thiên Cơ tĩnh tọa.

Hàn khí vô hình từ Thiên Sương Quyền tản mác ra, phảng phất như một vực băng không đáy, khiến vạn vật phải kiêng dè.

"Thuần Dương nhất mạch?"

Mã Ngọc khẽ giật mình, đôi lông mày điểm bạc nhíu lại.

Quý phái Toàn Chân Giáo của y vốn thừa kế đạo thống từ Lữ Tổ Thuần Dương Tử, nay lại xuất hiện một thanh niên tuấn mỹ tự xưng là truyền nhân mạch này.

Lời nói tuy bình thản, nhưng khí tràng phát ra lại khiến một cao thủ nội gia như y cảm thấy linh giác rung lên từng hồi cảnh báo.

Cảm giác đó giống hệt như con kiến ngước nhìn ngọn núi lở, một sự chênh lệch cảnh giới đến mức nghẹt thở.

"Thì ra là đồng môn đạo hữu."

Mã Ngọc nén sự kinh hãi trong lòng, chắp tay cung kính thêm ba phần.

"Đã là người một nhà, thỉnh đạo hữu nể mặt gia sư Trùng Dương Chân Nhân, thu lại uy áp, tránh làm kinh động quần hùng.

Việc luận kiếm, xin cứ theo quy củ trên đỉnh núi mà định."

Huyền Thiên Cơ khép hờ đôi mắt, không hỉ không nộ.

Hắn khẽ thu liễm khí tức, hàn ý xung quanh nháy mắt tan biến, tựa như chưa từng tồn tại.

"Bần đạo vốn thích thanh tịnh, chỉ vì hồng trần quá ồn ào.

Đạo hữu cứ tự nhiên."

Nói xong, hắn lại chìm vào trạng thái thổ nạp, không để ý đến Toàn Chân Thất Tử thêm một ánh nhìn.

Mã Ngọc gật đầu, mang theo sáu vị sư đệ vội vã lùi lại.

Đi được một quãng xa, Khâu Xử Cơ tính tình nóng nảy mới lau mồ hôi lạnh trên trán, hạ giọng:

"Đại sư huynh, người này rốt cuộc là thần thánh phương nào?

Vừa rồi đứng gần hắn, đệ cảm thấy huyết khí trong kinh mạch như bị đông cứng lại.

Nếu hắn ra tay, e rằng cả bảy chúng ta hợp sức cũng không đỡ nổi một chiêu."

Mã Ngọc thở dài, ánh mắt phức tạp nhìn về phía bóng thanh bào cô độc dưới gốc cây:

"Giang hồ xuất hiện một nhân vật đáng sợ như vậy, không biết là phúc hay họa.

Sư đệ, lát nữa lên núi, ngàn vạn lần đừng trêu chọc hắn.

"Sáng mùng 9 tháng 9, tiết Trùng Cửu.

Đỉnh Hoa Sơn cao vút tận mây xanh, vách đá dựng đứng tựa như ngọn kiếm khổng lồ cắm thẳng lên bầu trời.

Sương mù dày đặc cuồn cuộn như sóng biển, che khuất tầm nhìn.

Thiên địa tại nơi này lộ rõ vẻ hoang vu, hiểm ác và hùng vĩ, phảng phất như một chiến trường cổ xưa bị thần linh lãng quên.

Giờ Ngọ sắp điểm.

Quần hùng tụ tập dưới chân núi đã lên tới hàng ngàn người, ai nấy đều cọ quyền sát chưởng, ánh mắt rực lửa tham lam.

Đột nhiên, từ bốn phương tám hướng, năm cỗ khí thế cường hãn bạo phát, phóng thẳng lên trời cao, đánh tan cả một mảng sương mù đè nặng trên đỉnh núi.

Phía Bắc, một lão ăn mày tay cầm đả cẩu bổng bích lục, bước đi trầm ổn, mỗi bước chân nện xuống đất đều mang theo kình lực của rồng gầm hổ gầm, nóng rực dương cương.

Bắc Cái – Hồng Thất Công.

Phía Nam, một vị hoàng bào lão tăng chắp tay niệm Phật, mi mục từ bi nhưng uy áp tỏa ra lại nặng tựa thái sơn, đế vương chi khí lẫm liệt.

Nam Đế – Đoàn Trí Hưng.

Phía Đông, một văn sĩ áo xanh tay cầm ngọc tiêu, bước chân phiêu miểu khó lường, tà khí lẫm liệt, tựa như một cơn lốc xoáy không thể nắm bắt.

Đông Tà – Hoàng Dược Sư.

Phía Tây, một nam tử vóc dáng cao lớn, mũi cao mắt sâu, tay chống xà trượng.

Sát khí từ người hắn tản ra ngưng tụ thành thực chất, tanh hôi và âm hiểm, khiến đám cỏ dại dưới chân héo úa tức thì.

Tây Độc – Âu Dương Phong.

Và cuối cùng, từ trên một tảng đá cao nhất, một vị đạo nhân tóc bạc râu trắng, tiên phong đạo cốt, từ từ giáng xuống.

Hư không dưới chân y phảng phất như có những bậc thang vô hình.

Y vừa xuất hiện, bốn cỗ khí thế kia dường như bị một luồng sức mạnh dung hòa, bao trùm lấy tất cả.

Trung Thần Thông – Vương Trùng Dương.

Năm bóng người đứng đó, tựa như năm ngọn sơn mạch trấn áp toàn bộ không gian.

Quần hùng dưới chân núi nín thở, không ai dám phát ra nửa điểm âm thanh.

Khí tràng của những kẻ đứng trên đỉnh cao võ học quả thực quá mức chấn động.

Trong góc khuất, Huyền Thiên Cơ lẳng lặng mở mắt.

"Vương Trùng Dương.

nội tức đã có dấu hiệu câu thông với thiên địa nguyên khí, e rằng đã chạm đến ngưỡng cửa Tiên Thiên.

Bốn người còn lại đều ở Hậu Thiên đỉnh phong, chân khí dồi dào.

Cấu trúc sức mạnh của thế giới này quả nhiên dựa vào sự tích lũy nội lực trong kinh mạch."

Hắn phân tích một cách cực kỳ thực dụng.

Với thực lực của hắn hiện tại – Nhất lưu đỉnh phong, kỳ kinh bát mạch đã thông – nếu đấu nội lực thuần túy, chưa chắc đã áp đảo được những lão quái vật tích lũy mười mấy năm này.

Nhưng hắn có Hệ thống, có tam đại tuyệt học cao võ, và quan trọng nhất:

hắn hiểu rõ quy luật của thiên nhiên hơn họ.

Trên tảng đá, Vương Trùng Dương cất giọng, thanh âm được nội lực truyền đi cuồn cuộn như sấm rền, lọt vào tai hàng ngàn người:

"Luận kiếm hôm nay, định ra 'Thiên Hạ Đệ Nhất', quyết định quyền sở hữu Cửu Âm Chân Kinh.

Cửa ải thứ nhất:

Từ đây lên đến đỉnh Hoa Sơn.

Một trăm người đến đầu tiên sẽ có tư cách tham dự vòng tiếp theo.

Giờ Ngọ đã điểm.

Bắt đầu!

"Hai chữ

"Bắt đầu"

vừa dứt, hàng ngàn bóng người như ong vỡ tổ, điên cuồng lao về phía vách núi dựng đứng.

Thế nhưng, vách Hoa Sơn trơn trượt, mây mù che khuất nẻo đường, sức gió sắc như dao cắt.

Vừa bám lên được mười trượng, vô số tiếng la hét thảm thiết đã vang lên.

Kẻ thì trượt tay rơi xuống đáy vực thịt nát xương tan, kẻ thì bị nội lực của người bên cạnh ám toán hất văng.

Máu tươi bắt đầu nhuộm đỏ vách đá tàn khốc.

Cầu đạo, tranh đoạt cơ duyên, vốn dĩ là một con đường trải đầy xác chết.

Bỏ mặc đám giun dế đang cấu xé nhau, Ngũ Tuyệt bắt đầu hành động.

Bọn họ chính là những nhân vật chính của thời đại này, xuất thủ liền kinh thiên động địa.

Âu Dương Phong cười gằn, hai chân co lại như một con cóc khổng lồ.

"Bùm!"

Đất đá dưới chân hắn vỡ nát.

Mượn lực bạo phát của Cáp Mô Công, thân hình hắn bắn vọt lên cao hơn mười trượng, xà trượng cắm phập vào vách đá tạo điểm tựa, rồi lại tiếp tục bắn lên.

Chỗ nào hắn đi qua, độc khí tỏa ra làm vách đá xì xèo khói trắng, không kẻ nào dám đến gần.

Hồng Thất Công gầm lên một tiếng, chưởng lực Kháng Long Hữu Hối đánh ngược xuống đất.

Kình lực phản chấn cực mạnh đẩy vọt thân hình mập mạp của lão lên cao như một mũi tên.

Hoàng Dược Sư thi triển khinh công Đào Hoa Đảo, mũi chân điểm nhẹ lên những gờ đá nhô ra, thân hình uyển chuyển như chim én lượn trong bão, phiêu dật vô cùng.

Đoàn Trí Hưng thì dùng Nhất Dương Chỉ bắn ra những luồng chỉ phong xuyên thủng đá cứng, tạo thành những hốc bám tay vững chãi, ung dung leo lên.

Vương Trùng Dương là người dẫn đầu.

Y thi triển Kim Nhạn Công đến mức lô hỏa thuần thanh, trên không trung dường như mọc thêm cánh, lướt đi trong mây mù nhẹ tựa lông hồng, bỏ xa bốn người còn lại cả một khoảng dài.

Sức mạnh áp đảo của Ngũ Tuyệt khiến quần hùng bên dưới chỉ biết tuyệt vọng ngước nhìn.

Bọn họ quá mạnh mẽ, quá hoành tráng!

Thế nhưng.

có một bóng người vẫn chưa di chuyển.

Huyền Thiên Cơ lẳng lặng đứng dưới chân vách núi.

Hắn ngẩng đầu, đôi đồng tử thâm thúy phản chiếu những đám mây cuồn cuộn trên đỉnh Hoa Sơn.

"Leo núi, mượn lực từ đá, dùng chân khí đối kháng với trọng lực?

Phàm nhân chung quy vẫn là phàm nhân, chỉ biết dùng cái dũng của kẻ thất phu để chống lại thiên địa."

Khóe môi Huyền Thiên Cơ khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt.

Hắn nhắm mắt lại.

Tâm trí hắn buông lỏng hoàn toàn, không có sát khí, không có khao khát tranh đoạt, chỉ có một sự dung hợp tuyệt đối với tự nhiên.

Gió.

Gió từ thung lũng thổi lên, luồn qua các khe đá, cuộn thành những xoáy khí vô hình mang theo sương mù lạnh lẽo.

Người thường chỉ thấy gió là lực cản, nhưng trong mắt kẻ luyện Phong Thần Cước, gió chính là phương tiện đi lại, là những bậc thang đã được thiên nhiên trải sẵn.

"Thiên nhiên có linh, vạn vật có đạo.

Mượn gió mà đi, cớ sao phải đạp đá?"

Huyền Thiên Cơ khẽ mở mắt.

Ngay khoảnh khắc đó, chân khí phong thuộc tính trong đan điền hắn khẽ rung lên.

Không gian quanh hắn như đọng lại.

Hắn lười biếng bước tới trước một bước.

Mũi chân hắn không chạm vào vách đá cứng ngắc, mà điểm nhẹ lên một luồng gió đang cuộn ngược lên trên.

Phong Thần Cước – Cảnh giới:

Ngự Phong Nhi Hành!

Không có tiếng đá vỡ.

Không có tiếng gầm rú của chân khí bạo phát.

Không dấy lên dù chỉ là một hạt bụi trần.

Thân hình Huyền Thiên Cơ hóa thành một dải khói xanh, dung nhập hoàn toàn vào luồng sương mù.

Hắn như một chiếc lá khô bị cuồng phong cuốn đi, nhưng lại mang theo sự khống chế tuyệt đối, bồng bềnh lướt thẳng lên vách núi dựng đứng với tốc độ kinh hoàng.

Im lặng tuyệt đối.

Tốc độ tuyệt đối.

Âu Dương Phong đang cắn răng bạo phát chân khí, mồ hôi nhễ nhại đập vỡ từng tảng đá để leo lên.

Chợt, hắn cảm thấy một cơn gió lạnh buốt lướt qua bên gò má.

Tây Độc kinh hãi liếc mắt sang, đồng tử co rụt lại tột cùng.

Một bóng thanh bào mờ ảo vừa lướt qua hắn, hoàn toàn không chạm vào vách núi, cứ thế mà trôi thẳng lên trời!

"Cái.

quái gì thế này?

Ma quỷ sao?"

Mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm lưng Âu Dương Phong.

Sự kiêu ngạo của một đại tông sư trong khoảnh khắc bị nghiền nát bấy.

Hồng Thất Công đang đánh chưởng ầm ầm cũng giật mình suýt cắn phải lưỡi.

Lão chỉ kịp thấy một cái bóng xanh phiêu dật vượt qua mình như một tia chớp im lặng.

Chưởng lực tự hào của lão so với sự nhàn nhã này, chẳng khác nào kẻ phàm phu hì hục cuốc đất trước mặt thần tiên đang dạo bước.

Hoàng Dược Sư, Đoàn Trí Hưng đều ngây bạt đi.

Đạo tâm của bọn họ rung lên bần bật.

Cảnh giới khinh công gì đây?

Trọng lực thiên địa dường như không tồn tại đối với người thanh niên kia!

Ngay cả Vương Trùng Dương, người đang dẫn đầu, cũng cảm thấy một luồng hàn ý áp sát từ phía sau.

Khi y quay đầu lại, bóng dáng Huyền Thiên Cơ đã vượt ngang qua y.

Trong khoảnh khắc giao thoa, Vương Trùng Dương bắt gặp ánh mắt của người thanh niên đó.

Một ánh mắt tĩnh lặng như vực sâu, không có lấy một tia nhìn khinh miệt hay khiêu khích, mà là sự thờ ơ tĩnh mịch của kẻ đứng ở một không gian khác đang nhìn xuống chúng sinh.

"Gió từ đâu đến, bần đạo từ đó đi.

"Một thanh âm thì thầm nhàn nhạt theo gió lọt vào tai Vương Trùng Dương.

Ngay sau đó, bóng thanh bào đã hòa vào biển mây trên đỉnh núi, bỏ lại Trung Thần Thông trân trối đứng trên vách đá, trong lòng dâng lên một sự hoang mang tột độ.

Đỉnh Hoa Sơn, mây mù bao phủ, lạnh lẽo tiêu điều.

Khi Vương Trùng Dương đáp xuống phiến đá rộng lớn trên đỉnh núi, hô hấp của y đã hơi dồn dập, tiên phong đạo cốt cũng nhuốm vài phần bụi bặm.

Nhưng đập vào mắt y, là bóng lưng của một người thanh niên mặc đạo bào xanh, đang chắp tay sau lưng, đứng sát mép vực nhìn xuống biển mây cuồn cuộn.

Tà áo hắn không hề xô lệch, hơi thở đều đặn và tĩnh lặng đến mức như hòa làm một với nhịp đập của thiên địa.

Lát sau, Âu Dương Phong, Hồng Thất Công, Hoàng Dược Sư, Đoàn Trí Hưng lần lượt trèo lên tới nơi.

Ai nấy đều thở dốc, nội lực hao tổn không nhỏ.

Khi nhìn thấy người thanh niên đứng nhàn nhã trên đỉnh núi, sắc mặt của tứ tuyệt đồng loạt biến đổi.

Âu Dương Phong nắm chặt xà trượng, gân xanh nổi đầy trán.

Kẻ cuồng ngạo luôn thèm khát danh hiệu Đệ Nhất Thiên Hạ như hắn, nay lại bị một kẻ vô danh vắt mũi chưa sạch đè đầu cưỡi cổ trong một màn đọ sức về khinh công.

Sát cơ cường liệt bùng lên trong đôi mắt sâu hoắm của Tây Độc.

Hoàng Dược Sư và Đoàn Trí Hưng nhìn nhau, thấy rõ sự kiêng kỵ sâu sắc trong mắt đối phương.

Hồng Thất Công thì gãi đầu gãi tai, nuốt nước bọt cái ực.

Bọn họ mang theo khí thế hủy thiên diệt địa để leo núi, cuối cùng lại thảm bại trước một kẻ bước đi trong câm lặng.

Đại âm hi thanh.

Màn áp đảo không một tiếng động này, chẳng khác nào một cái tát vô hình tát thẳng vào sự kiêu ngạo của Ngũ Tuyệt.

Huyền Thiên Cơ từ từ quay người lại.

Dưới ánh mặt trời mờ ảo trên đỉnh Hoa Sơn, khuôn mặt hắn điềm tĩnh, lạnh lẽo, toát ra một cỗ đạo vận phiêu miểu nhưng tàn nhẫn của kẻ tu chân.

Hắn nhìn năm vị tông sư trước mặt, thanh âm nhàn nhạt vang lên, đánh vỡ sự tĩnh mịch của đỉnh núi:

"Đã đến đủ rồi sao?

Vậy.

tiếp theo tỷ thí thế nào, mong các vị tiền bối chỉ giáo."

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập