Đỉnh Hoa Sơn, mây mù cuồn cuộn như sóng bể.
Gió lạnh từ ngàn vạn hạp cốc thổi lên, gào thét qua những vách đá sắc lẹm, mang theo sự cô tịch và hoang tàn của tuế nguyệt.
Bầu trời xám xịt, thiên địa nơi đây dường như vĩnh viễn là một mảng bi tráng không màu.
Năm vị tuyệt đỉnh tông sư đứng trên phiến đá rộng lớn, khí thế bừng bừng tỏa ra, đan xen vào nhau tạo thành những luồng áp lực vô hình xé rách cả hư không.
Ở chính giữa vòng vây ấy, Huyền Thiên Cơ một thân thanh bào, lẳng lặng chắp tay sau lưng, tà áo bay bay trong gió, đứng đó mà tựa như không tồn tại, hoàn toàn hòa nhập vào sự mờ mịt của đất trời.
"Luận kiếm hôm nay, không màng sống chết, chỉ hỏi đỉnh cao!
"Vương Trùng Dương vuốt chòm râu bạc, thanh âm mang theo nội lực thâm hậu chấn động màng nhĩ mọi người:
"Sáu người chúng ta, tự tìm đối thủ, kẻ nào đứng vững đến cuối cùng, sẽ là Thiên Hạ Đệ Nhất!"
Lời vừa dứt, không khí lập tức đông đặc.
Ánh mắt của Âu Dương Phong, Hoàng Dược Sư, Đoàn Trí Hưng đều lóe lên quang mang sắc bén, âm thầm vận chuyển chân khí, sẵn sàng tung ra sát chiêu bất cứ lúc nào.
Bọn họ đều là những kẻ đứng trên đỉnh kim tự tháp của võ lâm, tâm cao khí ngạo, không ai phục ai.
Thế nhưng, kẻ đánh vỡ sự tĩnh lặng đầu tiên lại là vị đạo nhân trẻ tuổi nhất.
Huyền Thiên Cơ khẽ cất bước, vạt áo lướt trên mặt đá không một tiếng động.
Hắn hướng ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía gã ăn mày trung niên đang ôm hồ lô rượu, giọng điệu bình thản, không chứa lấy một tia khói lửa nhân gian:
"Tố văn Hồng Bang chủ, một bộ Hàng Long Thập Bát Chưởng cương mãnh đệ nhất thiên hạ, chí dương chí dũng.
Bần đạo bất tài, có tu một môn chưởng pháp tên gọi Bài Vân, nay muốn mượn con Rồng của Bang chủ, để nghiệm chứng cái lý của Mây trời.
Xin chỉ giáo.
"Hồng Thất Công nghe vậy, đôi mày rậm nhíu lại.
Lão tuy hào sảng, nhưng thân là Bắc Cái uy chấn tứ phương, nay lại bị một tiểu bối vắt mũi chưa sạch công khai
"lấy làm đá mài đao"
, trong lòng không khỏi dấy lên ba phần chân hỏa.
"Tiểu đạo sĩ, khinh công của ngươi quả thực quỷ khốc thần sầu, lão khiếu hóa tự thẹn không bằng."
Hồng Thất Công cất hồ lô rượu vào thắt lưng, gân cốt toàn thân nổ lách cách như đậu rang, bước lên một bước, khí thế bá đạo như mãnh hổ xuống núi lập tức bùng nổ:
"Nhưng nếu luận về chưởng pháp đánh trần, Hàng Long Thập Bát Chưởng của Cái Bang ta chưa từng ngán một ai!
Có bản lĩnh, nếm thử một chưởng này xem!"
"Kháng Long Hữu Hối!"
Chưa đợi dứt lời, Hồng Thất Công đã trầm người xuống tấn.
Tay trái vạch một vòng tròn, tay phải thu lại bên hông rồi đột ngột vung ra.
"Rống!
"Bầu không khí trước mặt lão dường như bị ép nát.
Một luồng kình phong nóng rực, dương cương đến cực điểm hóa thành hình bóng một cái đầu rồng vàng rực, rít gào xé rách màn sương mù, hung hãn ập thẳng vào ngực Huyền Thiên Cơ.
Tốc độ cực nhanh, lực đạo ngàn cân, đất đá dưới chân Hồng Thất Công nứt toác thành những rãnh sâu.
Đấu phá chi đạo, nhanh và mạnh!
Ngay cả Vương Trùng Dương đứng bên cạnh cũng phải khẽ gật đầu tán thưởng uy lực của một chưởng này.
Đối mặt với sức mạnh hủy diệt, Huyền Thiên Cơ không hề lùi bước.
Ánh mắt hắn tĩnh lặng như nước giếng cổ.
Hắn từ từ giơ tay phải lên.
"Gió vô tướng, Mây vô thường.
Cương quá ắt gãy, nhu nhược vô thủy.
"Bài Vân Chưởng – Thức thứ nhất:
Lưu Thủy Hành Vân!
Chưởng pháp của Huyền Thiên Cơ đánh ra, không hề có khí thế long trời lở đất, cũng không phát ra tiếng rít gào.
Bàn tay hắn mềm mại, uyển chuyển, phảng phất như một đám mây trôi lững lờ trước gió.
"Bùm!
"Chưởng lực của Hồng Thất Công va chạm với tay Huyền Thiên Cơ.
Nhưng cảnh tượng hai cỗ lực lượng đối oanh vỡ nát đã không xảy ra!
Ngay khoảnh khắc tiếp xúc, Huyền Thiên Cơ vận dụng tinh túy
"Nhu khắc Cương"
Bàn tay hắn tựa như một vòng xoáy bằng bông, kình lực dương cương của Hàng Long chưởng vừa chạm vào, liền bị một luồng chân khí âm nhu kéo lệch đi.
Thân hình Huyền Thiên Cơ nương theo kình lực của đối phương, phiêu dật lui về sau ba bước, nhẹ nhàng hóa giải toàn bộ sức mạnh dời non lấp biển kia vào hư không.
"Hả?"
Hồng Thất Công trố mắt kinh ngạc.
Lão cảm giác như mình dốc toàn lực đánh một đấm vào vũng bùn lầy, không những không gây tổn thương được đối thủ, mà kình lực còn bị hút đi mất một phần, trong ngực bí bách vô cùng.
"Đến mà không đi phi lễ dã.
Hồng Bang chủ, cẩn thận!"
Huyền Thiên Cơ thản nhiên nói.
Hắn lật bàn tay, thiên địa nguyên khí trên đỉnh Hoa Sơn nháy mắt chấn động.
Dưới sự thao túng của hắn, biển mây mù cuồn cuộn xung quanh đỉnh núi dường như sống lại, hóa thành những dải lụa trắng vần vũ quanh người hắn.
Bài Vân Chưởng – Thức thứ sáu:
Trọng Vân Thâm Tỏa!
Huyền Thiên Cơ chớp mắt đã áp sát Hồng Thất Công.
Song chưởng hắn huyễn hóa ra hàng trăm đạo chưởng ảnh mờ mịt.
Không phải là những đòn đánh trực diện cương mãnh, mà là sự bủa vây, trói buộc.
Những luồng chân khí hình thành nên vô số tầng mây đặc quánh, bọc lấy Hồng Thất Công từ bốn phương tám hướng.
"Phá cho ta!
"Hồng Thất Công gầm lên, liên tục thi triển Kiến Long Tại Điền, Phi Long Tại Thiên.
Từng luồng chưởng lực màu vàng kim đánh tung ra, như dã thú vùng vẫy trong rọ.
Mỗi một chưởng của lão đánh ra, mây mù của Huyền Thiên Cơ liền bị đánh tan một mảng.
Thế nhưng, mây vốn vô hình vô thể.
Vừa bị đánh tan chỗ này, chúng lại tụ lại ở chỗ khác.
Những tầng mây chân khí này mang theo sự dai dẳng, kéo dài, dính dấp tựa như tơ nhện vạn năm.
Chưởng lực của Hồng Thất Công càng lúc càng chậm lại.
Lão hoảng hốt nhận ra, kình phong dương cương của mình mỗi khi xé rách được lớp mây, lại bị hao tổn đi một phần.
Đánh ra mười phần lực, chạm đến người Huyền Thiên Cơ chỉ còn lại chưa tới ba phần.
Ba phần đó, lại bị Huyền Thiên Cơ dùng khinh công tuyệt luân nhẹ nhàng né tránh.
Đây là sự tĩnh mịch tàn khốc của Đạo trời.
Nước mềm mại chảy qua đá, trăm năm sau đá mòn.
Mây mù mong manh, nhưng có thể che khuất cả mặt trời rực rỡ!
"Tiểu đạo sĩ, ngươi khinh người quá đáng!
Có giỏi thì đối chưởng sòng phẳng với lão khiếu hóa một lần!
"Hồng Thất Công tức giận đến đỏ mặt tía tai.
Đường đường là một tông sư lấy ngạnh công xưng hùng, nay lại bị một tiểu tử dùng lối đánh
"nước sôi luộc ếch"
vây hãm, nội lực bị bòn rút từng chút một, uất ức không sao tả xiết.
Huyền Thiên Cơ trôi nổi giữa không trung, vạt áo phiêu phiêu, khóe môi khẽ nhếch lên:
"Bang chủ đã yêu cầu, bần đạo sao dám từ chối."
Nghe vậy, Hồng Thất Công lập tức thu chưởng, hít một hơi thật sâu.
Không khí quanh lão nóng lên sùng sục.
Y phục rách rưới trên người lão bay phần phật, cốt cách rung lên những tiếng rồng ngâm trầm đục.
Lão đem toàn bộ chân khí tích tụ mười mấy năm nay, dồn cả vào một đòn quyết định.
Lão muốn dùng sự Cương Mãnh tuyệt đối, xé rách mọi thủ đoạn âm nhu!
"Thần Long Bái Vĩ!
"Hai tay Hồng Thất Công vẽ một vòng tròn khổng lồ, gầm lên một tiếng rúng động núi rừng.
Một con Kim Long chân khí dài tới năm trượng ngưng tụ thành hình, vảy rực ánh vàng, mang theo uy thế hủy diệt, gầm thét lao vọt lên bầu trời, cắn thẳng về phía Huyền Thiên Cơ.
Nơi con rồng bay qua, mây mù tan tác, không gian vặn vẹo.
Đám người Âu Dương Phong, Hoàng Dược Sư sắc mặt đại biến, vội vã lùi ra xa để tránh sóng xung kích.
Đối mặt với con Kim Long đang há cái miệng khổng lồ chực nuốt chửng mình, Huyền Thiên Cơ không trốn tránh.
Đôi mắt hắn trở nên sâu thẳm như hắc động.
Hai tay hắn bắt quyết, dẫn động toàn bộ biển mây trên đỉnh Hoa Sơn.
"Cương tuyệt ắt sinh Nhu, Nhu cực ắt hóa Cương.
Bài Vân Chưởng.
Tụ!
"Thức thứ tám:
Phi Vân Tế Nhật!
(Mây bay che kín mặt trời)
Hàng vạn tấn mây mù trên đỉnh núi trong nháy mắt bị nén lại, hóa thành một khối cầu mây xám xịt, đặc quánh như chì, lơ lửng ngay trước mặt Huyền Thiên Cơ.
"Rầm!
"Kim Long mang theo dương cương chi khí húc sầm vào khối cầu mây.
Không có tiếng nổ kinh thiên động địa.
Thay vào đó là một âm thanh trầm đục, nghèn nghẹt như ai đó quăng một viên đá nóng đỏ vào vũng bùn lầy.
Đám người phía dưới trố mắt nhìn lên.
Một màn dị tượng chưa từng có xuất hiện.
Con Kim Long hung hãn đâm ngập đầu vào khối mây xám.
Kình lực bạo phát của nó cố gắng xé rách lớp mây.
Thế nhưng, khối mây kia không vỡ.
Nó giống như một tấm bọt biển khổng lồ, lõm sâu xuống, bao bọc lấy toàn bộ cơ thể Kim Long.
"Rống.
.."
Con rồng chân khí phát ra tiếng kêu gào giãy giụa.
Sức nóng của nó làm bốc hơi một phần mây mù, nhưng ngay lập tức, vô số lớp mây khác lại cuộn tới, dính chặt lấy từng chiếc vảy rồng.
Sự bá đạo của Bài Vân Chưởng lúc này mới bộc lộ.
Nó không dùng lực lượng ép nát đối thủ, mà dùng sự âm nhu, nặng nề, huyễn hoặc để
"đồng hóa"
và
"triệt tiêu"
Dương cương chi khí của Hàng Long Thập Bát Chưởng giống như một ngọn lửa bừng bừng, bị ném vào trong một đầm lầy vô tận.
Càng giãy giụa, ngọn lửa càng yếu đi, cho đến khi bị bóng tối và sự ẩm ướt nuốt chửng.
Chỉ trong ba nhịp thở!
Ánh sáng vàng kim của Kim Long mờ dần, mờ dần, rồi.
tắt ngấm.
Kình lực dời non lấp biển của Hồng Thất Công đã bị biển mây tiêu biến hoàn toàn, không để lại dù chỉ một luồng gió mạnh.
Khối mây xám trên trời từ từ tản ra.
Huyền Thiên Cơ từ trên cao giáng xuống, mũi chân điểm nhẹ lên phiến đá.
Đạo bào xanh của hắn ngay cả một nếp nhăn cũng không có.
Hắn thở hắt ra một hơi sương trắng, bình thản chắp tay:
"Hồng Bang chủ, đa tạ đã nhường.
"Phía đối diện, Hồng Thất Công mồ hôi nhễ nhại, sắc mặt trắng bệch, ngực phập phồng kịch liệt.
Đòn vừa rồi đã bòn rút sạch sẽ nội lực của lão, nhưng lại giống như ném đá ao bèo, khiến lão sinh ra một loại cảm giác bất lực tột độ.
Lão nhìn đôi bàn tay mình, rồi ngước nhìn Huyền Thiên Cơ, đột nhiên ngửa mặt cười to, tiếng cười tuy mệt mỏi nhưng cực kỳ hào sảng:
"Ha ha ha!
Tốt cho một câu 'Nhu khắc Cương'!
Tốt cho một bộ Bài Vân Chưởng!
Là lão khiếu hóa ếch ngồi đáy giếng.
Lấy âm nhu hóa giải chí dương, lấy tĩnh chế động, thủ đoạn của đạo hữu đã đạt đến cảnh giới hóa cảnh.
Trận này, lão khiếu hóa thua tâm phục khẩu phục!"
Nói xong, lão dứt khoát lui về phía sau, cầm hồ lô rượu lên tu ừng ực, không màng đến tranh đoạt nữa.
Lão hiểu rõ, trước mặt quái thai này, có cố đánh thêm cũng chỉ tự rước lấy nhục.
Cả đỉnh Hoa Sơn rơi vào tĩnh mịch.
Vương Trùng Dương ánh mắt rực sáng, trong đầu dường như lóe lên một tia minh ngộ về Đạo lý Âm Dương.
Còn Âu Dương Phong, đôi mắt sâu hoắm của hắn giờ phút này đã nheo lại thành một đường chỉ.
Sát khí bừng bừng bốc lên từ người Tây Độc, xà trượng trong tay hắn run bần bật vì kìm nén.
Hắn là một kẻ độc ác, tàn nhẫn, luôn lấy việc giết người để chứng minh bản thân.
Chứng kiến một màn
vừa rồi, thay vì sợ hãi, dã thú trong lòng hắn lại càng gào thét đòi xé xác kẻ bề trên.
"Hừ!
Mây mù lòe lẹt!
Để xem thứ tà môn oai đạo của ngươi có đỡ nổi kịch độc của ta không!
"Âu Dương Phong bước ra, gầm lên một tiếng trầm đục, sát cơ khóa chặt lấy Huyền Thiên Cơ.
Trận chiến thứ hai, đã chạm ngõ!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập