Chương 6: Cuồng Phong Hí Quần Ma – Tốc Độ Tuyệt Vọng

Gió trên đỉnh Hoa Sơn tựa như tiếng khóc than của ngàn vạn oan hồn, rít gào qua những khe đá sắc lẹm.

Sau khi Hồng Thất Công sảng khoái lùi bước, không khí trên khoảng sân đá khổng lồ không hề có dấu hiệu dịu lại, ngược lại còn trở nên vẩn đục, tanh tưởi.

Âu Dương Phong bước ra.

Mỗi bước chân của hắn đạp xuống, lớp rêu xanh bám trên phiến đá hàng trăm năm lập tức chuyển sang màu đen kịt, héo úa rồi vỡ vụn.

Sát khí bừng bừng bốc lên từ thân hình cao lớn của vị Tông sư Tây Vực, hòa quyện cùng mùi độc dược gay gắt tản mác từ cây Xà trượng trên tay hắn.

Hai con mãng xà điêu khắc trên đầu trượng phảng phất như sống lại, thè chiếc lưỡi đỏ lòm, hai mắt khảm ngọc lục bảo lóe lên thứ ánh sáng quỷ dị, thèm khát máu tươi.

Hắn là Tây Độc.

Cả đời hắn chỉ tin vào sức mạnh và sự tàn nhẫn.

Kẻ thắng làm vua, kẻ thua mất mạng, làm gì có chuyện nhường nhịn hay đạo lý

"Nhu khắc Cương"

buồn cười như của bọn ăn mày?"

Tiểu tặc mũi trâu, thủ đoạn lừa gạt của ngươi dùng với tên ngốc Hồng Thất Công thì được, nhưng muốn qua mặt Âu Dương Phong này, ngươi còn non nớt lắm!

"Giọng nói của Âu Dương Phong khàn đục như tiếng ma xát kim loại.

Đôi mắt sâu hoắm của hắn vằn lên những tia máu đỏ ngầu.

Hắn không có ý định thăm dò, cũng chẳng màng đến phong thái của bậc tiền bối.

Đối với hắn, thực dụng và trí mạng mới là chân lý.

"Vút!

"Chưa dứt lời, Âu Dương Phong đã bạo khởi.

Cây Xà trượng trong tay hắn hóa thành một đạo hắc quang, mang theo kình phong độc địa đâm thẳng tới yết hầu Huyền Thiên Cơ.

Cùng lúc đó, từ trong ống tay áo bào của hắn, hàng chục điểm hàn quang xanh lè – những mũi phi châm tẩm kịch độc Thất Bộ Đoạn Trường – bắn ra như mưa sa bão táp, phong tỏa hoàn toàn mọi đường lùi của đối thủ.

Tàn độc!

Nhanh chóng!

Bức người vào chỗ chết ngay từ chiêu đầu tiên!

Nhưng đối mặt với thiên la địa võng sát cơ đó, Huyền Thiên Cơ chỉ khẽ rũ mi mắt.

Hắn chắp tay sau lưng, đứng im như một pho tượng đá cô tịch giữa tuế nguyệt vạn năm.

"Muốn giết gió, trước tiên phải bắt được gió."

Ngay khoảnh khắc mũi Xà trượng cách yết hầu Huyền Thiên Cơ chưa tới nửa tấc, và đám phi châm sắp găm vào da thịt hắn, một luồng chân khí mỏng manh nhưng vô cùng cực tốc bùng nổ dưới lòng bàn chân hắn.

Phong Thần Cước – Thức thứ nhất:

Bộ Phong Tróc Ảnh!

"Phập!

Phập!

Phập!

"Hàng chục mũi phi châm đâm xuyên qua thân ảnh của Huyền Thiên Cơ, cắm phập vào vách đá phía sau, làm tan chảy cả đá tảng thành những vũng nước đục ngầu.

Âu Dương Phong nở một nụ cười tàn độc, kình lực trên Xà trượng tiếp tục dồn ép, đánh nát cơ thể thanh niên áo xanh.

Thế nhưng.

không có máu thịt bắn ra.

Không có tiếng kêu thảm thiết.

Cơ thể Huyền Thiên Cơ mờ đi rồi tan biến vào hư không, tựa như một ảo ảnh được tạo ra từ sương mù.

"Tàn ảnh?."

Âu Dương Phong kinh hãi, đồng tử co rụt lại tột cùng.

"Âu Dương tiền bối, sát khí của ngài quá nặng, thân pháp tự nhiên cũng trở nên nặng nề theo.

"Một thanh âm nhàn nhạt, mang theo ba phần chế giễu vang lên ngay sát bên tai phải của Âu Dương Phong.

Hơi thở lạnh lẽo phả vào gáy khiến lông tóc toàn thân Tây Độc dựng đứng.

Hắn gầm lên một tiếng, xoay người vung trượng quét ngang một vòng bán nguyệt, kình lực bạo phát có thể chặt đứt cả một gốc cổ thụ ngàn năm.

"Vù!

"Xà trượng quét qua không khí, chỉ chém trúng hư vô.

Huyền Thiên Cơ lại biến mất.

Lần này, thanh âm của hắn vang lên từ trên đỉnh đầu Âu Dương Phong:

"Tốc độ của ngài, e rằng ngay cả rùa bò trên núi Tuyết Sơn cũng phải bật cười."

"Ngươi muốn chết!"

Âu Dương Phong tức điên.

Sự kiêu ngạo của một đại tông sư bị giẫm đạp không thương tiếc.

Hắn dồn toàn bộ nội lực vào đôi chân, bay vọt lên không trung, thi triển Linh Xà Quyền Pháp.

Hai cánh tay hắn đột nhiên trở nên uốn éo kỳ dị, vặn vẹo như không có xương cốt, từ những góc độ xảo quyệt nhất liên tục oanh kích về phía bóng áo xanh đang lơ lửng.

"Bùm!

Bùm!

Bùm!

"Quyền ảnh đen kịt mang theo độc khí bao trùm cả một vùng không gian.

Đám người Vương Trùng Dương, Hoàng Dược Sư đứng xem sắc mặt đều ngưng trọng.

Bọn họ tự hỏi, nếu đổi lại là mình, phải làm sao để phá giải thế công điên cuồng và quỷ dị này?

Nhưng đối với Huyền Thiên Cơ, trận chiến này chưa từng là một cuộc đọ sức.

Đây là một trò chơi săn mồi, mà hắn là gã thợ săn đang ung dung vờn chết con mồi hung hãn nhất.

Huyền Thiên Cơ hai tay vẫn chắp sau lưng, không hề tung ra một quyền, một chưởng nào để phản công.

Hắn hoàn toàn buông lỏng cơ thể, giao phó sinh mệnh cho sự dẫn dắt của Phong Thần Cước.

Thức thứ tư:

Phong Trung Kình Thảo!

Thân hình hắn trở nên linh hoạt và phiêu dật đến mức vi phạm mọi định luật vật lý.

Hắn uốn lượn, nghiêng người, lùi bước, bay lượn giữa hàng ngàn đạo quyền ảnh có độc của Âu Dương Phong.

Mỗi một lần quyền kình sượt qua mép áo hắn, hắn lại nương theo chính luồng gió của đòn đánh đó để trượt đi nơi khác.

Âu Dương Phong điên cuồng tấn công.

Mười chiêu.

Trăm chiêu.

Ba trăm chiêu!

Sức lực của Tây Độc tiêu hao như nước chảy.

Mồ hôi ứa ra ướt đẫm y phục, trán nổi đầy gân xanh.

Hắn thở dốc, hai mắt đỏ ngầu như dã thú mắc bẫy.

Hắn cảm thấy mình không phải đang đánh với người, mà đang tuyệt vọng vung nắm đấm vào một cơn lốc xoáy vô hình.

Hắn càng đánh càng nhanh, đối phương càng lùi càng nhàn nhã.

Hắn càng bạo phát nội lực, đối phương càng như một chiếc lá khô mượn lực bay cao.

"Tiểu tử thối!

Ngươi chỉ biết trốn chui trốn nhủi như một con chuột nhắt thôi sao?

Có giỏi thì đối đầu với ta!"

Âu Dương Phong gào lên thảm thiết, giọng nói đã khàn đặc vì hao tổn tinh khí.

Huyền Thiên Cơ lướt lùi lại, mũi chân điểm nhẹ lên ngọn một cây tùng bách mọc chìa ra bên mép vực.

Hắn nhìn gã Tông sư Tây Vực đang thở hồng hộc phía dưới, khóe môi nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn và lạnh lẽo.

"Như ngài mong muốn.

Bần đạo sẽ không trốn nữa."

Huyền Thiên Cơ từ từ rút một chân lên, chân khí phong thuộc tính trong đan điền cuộn trào, bạo phát ra một trận cuồng phong khiến đất đá trên đỉnh Hoa Sơn bay tứ tung.

"Tới đây!"

Âu Dương Phong mừng rỡ như điên.

Trốn tránh hắn không sợ, hắn chỉ sợ đối phương không dám đánh trực diện.

Hắn lập tức ném Xà trượng sang một bên, nằm sấp xuống mặt đá.

Bụng hắn phình to rồi xẹp xuống liên hồi, phát ra những tiếng kêu

"Ộp.

ộp.

.."

rúng động tâm can.

Toàn bộ thiên địa nguyên khí và độc tố tích tụ cả đời hắn đều dồn nén vào một đòn quyết tử này.

Cỏ cây xung quanh hắn trong nháy mắt úa vàng, héo rũ rồi hóa thành tro bụi.

Tuyệt học trấn phái:

Cáp Mô Công – Đệ Cửu Trọng!

"Chết đi cho ta!

"Âu Dương Phong hóa thành một quả pháo đạn khổng lồ tẩm kịch độc, mang theo sức mạnh dời non lấp biển, xé rách không gian, bắn thẳng về phía Huyền Thiên Cơ đang đứng trên ngọn tùng.

Đòn này uy lực lớn đến mức Vương Trùng Dương phải lùi lại nửa bước, nhíu mày vận Khởi Tiên Thiên Công để hộ thể bảo vệ những người xung quanh.

Thế nhưng, Huyền Thiên Cơ vẫn không hề rút tay ra khỏi lưng.

Hắn chỉ híp mắt, nhếch mép:

"Vẫn là quá chậm.

"Phong Thần Cước – Thức thứ năm:

Thần Phong Nộ Hào!

"Vút!"

Thân ảnh Huyền Thiên Cơ đột nhiên xoay tròn trên không trung với tốc độ vượt xa giới hạn thị giác của phàm nhân.

Hàng ngàn, hàng vạn cú đá vô hình được tung ra trong một chớp mắt, đan xen vào nhau tạo thành một cơn bão lốc khổng lồ khép kín.

"U ù ù ù.

.."

Một vòi rồng khổng lồ, cao tới mười trượng, màu xanh xám, gầm thét giáng trần.

Sức hút ly tâm của nó khủng khiếp đến mức nhổ bật cả những tảng đá nặng hàng tạ trên đỉnh Hoa Sơn cuốn lên trời.

Âu Dương Phong mang theo đòn Cáp Mô Công mạnh nhất cuộc đời, đâm sầm vào cơn lốc xoáy đó.

Hắn tưởng rằng với nội lực bá đạo của mình, có thể xé rách mọi chướng ngại.

Nhưng hắn đã lầm.

Sai lầm chí mạng!

Ngay khi chạm vào rìa cơn lốc, lực đẩy của Cáp Mô Công lập tức bị lực hút ly tâm của vòi rồng tóm gọn.

Cả cơ thể đồ sộ của Âu Dương Phong bị cuốn phăng vào tâm bão.

Độc khí mà hắn phun ra chưa kịp khuếch tán đã bị gió lốc cuộn ngược lại, ép chặt vào chính cơ thể hắn.

"A.

A.

A.

.."

Bên trong cơn lốc, Âu Dương Phong gào thét thảm thiết.

Hắn bị gió quăng quật, nhào lộn điên cuồng.

Những luồng kình phong sắc như đao lam không ngừng cứa qua lớp chân khí hộ thể của hắn.

Hắn dốc toàn lực để thoát ra, giãy giụa, gào rống, tung quyền, tung cước.

nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng.

Sự tàn khốc của tốc độ tuyệt đối chính là đây.

Mọi đòn tấn công vật lý của hắn bị gió đẩy lệch, mọi sự phản kháng đều khiến hắn tiêu hao gấp mười lần thể lực bình thường chỉ để giữ thăng bằng trên không trung.

Huyền Thiên Cơ trôi nổi trên tâm bão, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống con mồi đang vùng vẫy trong vô vọng.

Hắn không hề tung ra một đòn chí mạng nào để kết liễu.

Hắn muốn Âu Dương Phong tự đốt cạn giọt máu cuối cùng, tự nghiền nát sự tự tôn cao ngạo nhất.

Đó là cách tra tấn tàn nhẫn nhất của một Đạo Khách vô tình.

Chín nhịp thở trôi qua.

Tiếng gào thét bên trong cơn lốc nhỏ dần, rồi hóa thành những tiếng rên rỉ yếu ớt.

Khí tức của một Tông sư Hậu Thiên đỉnh phong đã suy kiệt đến mức đèn cạn dầu khô.

Huyền Thiên Cơ khẽ phẩy tay áo.

"Tán."

Cơn bão lốc khổng lồ lập tức ngừng bặt, tan biến vào hư không như một giấc mộng.

"Bịch."

Từ trên cao mười trượng, một cơ thể tàn tạ rơi uỵch xuống mặt đá rắn chắc của đỉnh Hoa Sơn.

Là Âu Dương Phong.

Hắn nằm bẹp dưới đất, tứ chi dang rộng, hai mắt trợn ngược, sùi bọt mép.

Bộ y phục bằng gấm Tây Vực hoa lệ nay rách bươm như xơ mướp.

Toàn bộ chân khí trong cơ thể hắn trống rỗng.

Cơ bắp co giật liên hồi vì kiệt sức tột độ.

Hắn không chết, trên người thậm chí không có một vết thương chí mạng nào, nhưng hắn đã hoàn toàn trở thành một phế nhân, không còn khả năng nhấc nổi một ngón tay.

Hắn thoi thóp thở, trong ánh mắt vô hồn chỉ còn lại sự tuyệt vọng và hoảng loạn tột cùng khi nhìn thấy bóng áo xanh từ từ hạ xuống.

Áo xanh của Huyền Thiên Cơ không hề dính một vệt bụi.

Hắn từ tốn chắp tay đi tới, đứng nhìn xuống Âu Dương Phong bằng ánh mắt thương hại của một kẻ đứng ngoài luân hồi.

"Âu Dương tiền bối, tốc độ của ngài.

làm bần đạo thất vọng quá.

"Thanh âm nhàn nhạt vang lên giữa khoảng không im phăng phắc.

Vương Trùng Dương, Hoàng Dược Sư, Đoàn Trí Hưng và Hồng Thất Công đứng đằng xa, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm y phục.

Bọn họ kinh hãi tột độ.

Giết một cao thủ tuyệt đỉnh không đáng sợ.

Nhưng trêu đùa một cao thủ tuyệt đỉnh đến mức kiệt lực, sụp đổ hoàn toàn về cả thể xác lẫn linh hồn mà không hề dính một giọt máu.

Cảnh giới này, sự tàn khốc này, đã vượt xa phạm trù của võ học phàm nhân!

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập