Chương 8: Nghịch Phạt Tiên Thiên – Tam Phân Quy Nguyên Động Càn Khôn

Đỉnh Hoa Sơn.

Mặt trời ngả bóng về Tây, rải những tia nắng đỏ ối như máu tươi lên những tảng đá lởm chởm.

Khắp mặt đất là những khe nứt sâu hoắm, những gốc tùng già ngàn năm bị cày nát, dấu tích tàn khốc sau những màn long tranh hổ đấu của các bậc tông sư.

Đông Tà, Tây Độc, Nam Đế, Bắc Cái những kẻ vốn tự coi mình là thiên chi kiêu tử, giờ phút này đều lùi xa tận mép vực, sắc mặt trắng bệch, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào trung tâm quảng trường.

Bọn họ không màng đến thương thế, bởi lẽ một cảnh tượng ngàn năm có một đang diễn ra trước mắt.

Giữa khoảng sân đá trống trải, chỉ còn lại hai người.

Một lão đạo sĩ râu tóc bạc phơ, tiên phong đạo cốt, tay cầm một thanh kiếm gỗ đào bình dị.

Một thanh niên thân mặc đạo bào xanh đã rách nát nhiều chỗ, khóe môi vương vết máu, nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp tựa trường thương, đôi mắt sáng rực như vì sao cô độc giữa tinh không.

Vương Trùng Dương nhìn Huyền Thiên Cơ, sâu thẳm trong mắt lóe lên một tia tán thưởng, nhưng giọng nói lại mang theo sự lạnh lẽo vô tình của Đạo trời:

"Tiểu hữu, thiên tư của ngươi, lão đạo bình sinh mới thấy.

Hậu Thiên cảnh giới mà có thể dùng tốc độ, mưu trí và lực lượng ép quần hùng cúi đầu.

Nhưng Hậu Thiên chung quy vẫn là Hậu Thiên.

Con kiến dù có khỏe đến đâu, cũng không thể hám ngã đại thụ.

"Vương Trùng Dương từ từ nhắm mắt lại.

"Oanh!"

Khoảnh khắc y nhắm mắt, toàn bộ đỉnh Hoa Sơn dường như chìm vào tĩnh lặng tuyệt đối.

Gió ngừng thổi, mây ngừng trôi.

Rồi đột nhiên, một cỗ uy áp không thuộc về phàm nhân ầm ầm giáng xuống từ cửu thiên!

Đó không phải là sát khí, cũng không phải là chân khí bức người, mà là Uy áp của Thiên Địa.

Vương Trùng Dương dường như không còn là một con người bằng xương bằng thịt, mà đã dung nhập làm một với ngọn núi, với bầu trời, với biển mây.

Hô hấp của y chính là nhịp đập của tự nhiên.

Tiên Thiên Cảnh Giới!

Ranh giới giữa Hậu Thiên và Tiên Thiên chỉ cách nhau một màng mỏng, nhưng bước qua được chính là cá chép hóa rồng, phàm nhân hóa tiên.

Hậu Thiên dùng khí trong cơ thể, dùng hết sẽ cạn.

Tiên Thiên câu thông thiên địa kiều, mượn sức mạnh của tự nhiên, sinh sinh bất diệt, lực lượng vô cùng vô tận!

Bốn vị tông sư đứng ngoài rìa đồng loạt rên lên một tiếng, cảm giác như có một ngọn núi Thái Sơn đè nặng lên lồng ngực.

Âu Dương Phong nghiến răng đến bật máu, sự tuyệt vọng dâng trào.

Đứng trước cảnh giới này, mọi mưu hèn kế bẩn, mọi độc dược thiên hạ đều trở thành nực cười!

"Đây chính là Tiên Thiên sao!"

Huyền Thiên Cơ lẩm bẩm.

Khớp xương toàn thân hắn kêu lên răng rắc dưới áp lực kinh hồn.

Lực cản của không khí xung quanh đột nhiên tăng lên gấp chục lần, tựa như hắn đang đứng dưới đáy biển sâu.

Nhưng trong đôi mắt hắn, không có sự khuất phục, mà là ngọn lửa chiến ý điên cuồng bùng cháy.

Đạo của hắn là nghịch thiên mà đi, tước đoạt khí vận.

Nếu sợ hãi trước thiên địa, thì tu Đạo làm gì?"

Vương Chân Nhân!

Xin chỉ giáo!"

Huyền Thiên Cơ gầm lên một tiếng xé rách bầu không khí tĩnh mịch.

Hắn bạo phát toàn bộ mười hai thành công lực.

Phong Thần Cước – Thức thứ sáu:

Lôi Lệ Phong Hành!

Mặt đá dưới chân hắn nổ tung thành một hố sâu.

Thân hình hắn hóa thành một tia chớp xanh chói lọi, xé rách màng uy áp của Tiên Thiên, lao thẳng về phía Vương Trùng Dương.

Tốc độ nhanh đến mức không khí cọ xát bốc cháy, tạo ra những tiếng nổ

"lốp bốp"

Đối mặt với đòn sấm sét, Vương Trùng Dương không hề mở mắt.

Cánh tay y nhẹ nhàng nâng lên, thanh kiếm gỗ đào vạch một đường vòng cung chậm rãi, mang theo quỹ đạo của Thái Cực.

"Keng!

"Một tiếng vang thanh thúy của kim loại va chạm phát ra.

Chân mang theo cuồng phong của Huyền Thiên Cơ đá trúng thanh kiếm gỗ.

Kình lực có thể đá nát núi đá của hắn giống như bùn nhão ném vào rào sắt, nháy mắt bị một cỗ Tiên Thiên chân khí thuần túy, hạo hãn phản chấn lại.

"Phốc!"

Huyền Thiên Cơ cảm thấy khí huyết quay cuồng, một búng máu trào ra cổ họng.

Hắn mượn lực phản chấn, mạo hiểm xoay người trên không trung.

"Sương Tuyết Phân Phi!"

Tay trái hắn đấm ra Thiên Sương Quyền, hàn khí bạo phát âm độ, muốn đóng băng huyết mạch đối thủ.

"Phi Vân Tế Nhật!"

Tay phải hắn bồi thêm Bài Vân Chưởng, mây đen cuồn cuộn mang theo lực ép ngàn cân bổ xuống đỉnh đầu Vương Trùng Dương.

"Phân tâm nhị dụng, dung hợp võ học.

Rất tốt!"

Vương Trùng Dương khẽ khen.

Nhưng thân hình y lướt nhẹ về phía sau nửa tấc, vừa vặn thoát khỏi tầm khống chế.

Thanh kiếm mộc lại đâm ra.

Nhất Khí Hóa Tam Thanh!

Một đạo kiếm khí trong suốt tách làm ba, nhẹ nhàng nhưng sắc bén vô cùng, đánh nát sương hàn, đâm thủng biển mây, rồi điểm nhẹ lên ngực Huyền Thiên Cơ.

"Bịch!"

Huyền Thiên Cơ lảo đảo lùi lại hơn mười bước, mỗi bước chân lún sâu xuống đá tảng.

Đạo bào trước ngực rách toạc, lộ ra một vết xước rỉ máu.

Nếu Vương Trùng Dương dùng chân kiếm, e rằng tim hắn đã bị xuyên thủng.

"Ngươi thua rồi, Huyền đạo hữu."

Vương Trùng Dương thu kiếm, thanh âm bình thản.

"Chân khí của ngươi đã cạn.

Còn bần đạo, thiên địa nguyên khí bù đắp liên tục, vĩnh viễn không biết mệt mỏi.

Trận chiến này, không có kết quả thứ hai."

"Thua?

Trên từ điển của bần đạo, chưa từng tồn tại chữ này!

"Huyền Thiên Cơ lau vệt máu trên môi, nụ cười trở nên dã tính và lạnh lẽo.

Trận chiến sinh tử không chỉ đọ sức mạnh, mà đọ ý chí và sự điên cuồng.

Hắn lại xông lên!

Một ngày.

Hai ngày.

Rồi ba ngày ba đêm!

Đỉnh Hoa Sơn hóa thành một chiến trường của địa ngục.

Quần hùng dưới núi đã sớm tản đi vì không chịu nổi dư chấn, chỉ còn lại Tứ Tuyệt vẫn kiên trì bám trụ, ánh mắt từ chấn kinh chuyển sang hoảng sợ, rồi cuối cùng là chết lặng.

Bọn họ chứng kiến một kẻ điên!

Ba ngày qua, Huyền Thiên Cơ đã tấn công hàng vạn lần.

Nội lực cạn kiệt, hắn ép ép tủy xương sinh ra nội lực.

Kinh mạch nứt nẻ, hắn dùng ý chí thép cưỡng ép vá lại.

Đạo bào trên người đã nhuộm thành màu đỏ thẫm.

Thân thể hắn bầm dập, rướm máu, hơi thở khò khè như bễ lò rèn.

Vương Trùng Dương cũng không còn giữ được vẻ ung dung ban đầu.

Râu tóc y xõa xượi, trên người cũng lưu lại vài vết cào xé của Bài Vân Chưởng và vết bỏng lạnh của Thiên Sương Quyền.

Y dùng Tiên Thiên khí hộ thể, nhưng sự lỳ lợm, sát phạt và ý chí chiến đấu ngoan tuyệt của thanh niên này khiến Đạo tâm của y cũng phải rung động.

"Đủ rồi!

Khăng khăng cố chấp, ngươi sẽ đứt kinh mạch mà chết!"

Vương Trùng Dương gầm lên, một chưởng đẩy lùi Huyền Thiên Cơ, uy lực Tiên Thiên áp bức khiến hắn quỳ một chân xuống đất.

Huyền Thiên Cơ gục đầu, tóc xõa che khuất khuôn mặt.

Máu từng giọt, từng giọt rơi xuống phiến đá lạnh lẽo.

Cạn kiệt.

Đây là ranh giới của cái chết.

Hắn có thể cảm nhận sinh mệnh đang trôi tuột đi.

Thiên địa bất nhân, dưới áp lực của Tiên Thiên, hắn chỉ là một con kiến hôi đang giãy giụa.

Thế nhưng, trong cái ranh giới mờ mịt giữa sống và chết ấy, linh đài của hắn bỗng trở nên vô cùng thanh minh.

"Vì sao ta không thể thắng?

Vì sao Hậu Thiên không thể đấu Tiên Thiên?"

Hắn tự hỏi.

Trong đan điền khô cạn của hắn, ba luồng chân khí yếu ớt đang thoi thóp:

Phong, Vân, Sương.

Suốt ba năm qua, hắn luyện chúng riêng biệt.

Hắn dùng tốc độ của Gió, sự biến ảo của Mây, sự lạnh lẽo của Sương để chế địch.

Nhưng, bản chất của chúng là gì?"

Sương là nước đóng băng.

Vân là hơi nước ngưng tụ.

Phong là không khí lưu chuyển để đẩy Mây và Sương đi.

Cả ba thứ này, vốn dĩ chung một cội nguồn!

Chúng là biểu hiện của tự nhiên, là vạn vật tuần hoàn!

"Trong khoảnh khắc sinh tử tồn vong, một đạo linh quang xẹt qua thức hải của Huyền Thiên Cơ.

Ánh mắt hắn trợn trừng, một cỗ chấp niệm điên cuồng bùng cháy.

"Tiên Thiên mượn sức thiên địa.

Vậy thì ta sẽ tự tạo ra thiên địa của riêng mình!"

"Đứng lên đi, nhận thua, ta sẽ giúp tiểu hữu chữa thương"

Vương Trùng Dương bước tới, định đưa tay đỡ.

"Không cần!

"Huyền Thiên Cơ đột ngột ngẩng phắt đầu dậy.

Đôi mắt hắn lúc này không còn tròng trắng đen, mà hóa thành một màu u ám hỗn loạn.

Hắn cắn chót lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết, dùng chút sức lực cuối cùng, vận chuyển một khẩu quyết chưa từng có trong lịch sử:

Ép ba loại chân khí vốn tương khắc, bài xích lẫn nhau trong đan điền dung hợp làm một!

"Điên rồi!

Hắn định tự bạo đan điền sao?."

Hoàng Dược Sư đứng ngoài hét lên thất thanh.

Trong cơ thể Huyền Thiên Cơ, Phong, Vân, Sương va chạm mãnh liệt.

Cơn đau tột cùng như hàng vạn lưỡi đao lăng trì ngũ tạng lục phủ.

Nhưng hắn cười, nụ cười man rợ của kẻ nghịch thiên cầu đạo.

"Đại đạo quy nhất.

Vạn pháp quy tông!"

"Oanh!

"Một tiếng nổ chấn động phát ra từ sâu trong cơ thể hắn.

Ngay lập tức, thiên địa biến sắc!

Bầu trời trên đỉnh Hoa Sơn vốn đang xế chiều bỗng nhiên đen kịt.

Những tầng mây đen đặc quánh như chì từ bốn phương tám hướng điên cuồng kéo tới, che khuất hoàn toàn ánh mặt trời.

Sấm sét nổ vang rền!

Một cơn lốc xoáy khổng lồ nối liền trời và đất xuất hiện, lấy Huyền Thiên Cơ làm trung tâm.

Thiên địa nguyên khí trong bán kính mười dặm như bị đun sôi, điên cuồng rót vào cơ thể tàn tạ của người thanh niên áo xanh, cọ rửa kinh mạch, tái tạo cốt nhục.

Cái rào cản Hậu Thiên và Tiên Thiên mỏng manh kia, trước sức mạnh dung hợp bạo liệt này, ầm ầm sụp đổ!

Huyền Thiên Cơ lơ lửng bay lên giữa tâm bão.

Vết thương trên người hắn bốc hơi khói trắng, khép miệng với tốc độ mắt thường có thể thấy.

Khí tức của hắn tăng vọt, đột phá Hậu Thiên, hung hăng cắm rễ vào Tiên Thiên Cảnh Giới!

Nhưng đó chưa phải là tất cả.

Huyền Thiên Cơ từ từ dang hai tay.

Giữa hai lòng bàn tay hắn, Phong, Vân, và Sương không còn là những hình thái riêng biệt.

Chúng đan xen, xoắn xuýt, cắn nuốt lẫn nhau, cuối cùng ngưng tụ thành một quả cầu năng lượng to bằng đầu người.

Quả cầu trong suốt, bên trong phảng phất chứa đựng một tiểu thế giới:

Có gió lốc rít gào, có mây mù vần vũ, có sương băng tịch diệt.

Ba nguồn sức mạnh tạo thành một vòng tuần hoàn khép kín, sinh sinh bất diệt, tỏa ra cỗ khí tức hủy diệt vạn vật!

Tuyệt học tự sáng tạo:

Tam Phân Quy Nguyên Khí!

"Vương Trùng Dương!

Tiếp ta một chiêu!

"Huyền Thiên Cơ thanh âm lạnh lẽo như thần linh phán quyết.

Hắn đẩy hai tay về phía trước.

Quả cầu năng lượng xé rách không gian, mang theo vệt sáng chói lòa, kéo theo cả sự cuồng bạo của lốc xoáy và bão tuyết, ầm ầm lao thẳng vào Trung Thần Thông.

Uy lực của chiêu này, đã vượt qua giới hạn chịu đựng của Tiểu thiên thế giới!

Mặt đất nơi quả cầu bay qua bị xé toạc thành một khe nứt sâu hàng trượng.

Vương Trùng Dương sắc mặt đại biến, không còn giữ nổi vẻ thong dong.

Y cảm nhận được mùi vị của cái chết.

"Khởi!"

Y cắn răng dốc cạn toàn bộ Tiên Thiên chân khí cả đời tu vi.

Hai tay y vẽ nên một đồ án Thái Cực khổng lồ bằng cương khí, rực rỡ kim quang, dùng Đạo lý chí nhu của tự nhiên để chống đỡ.

"ẦM ẦM ẦM!

"Vụ va chạm tạo ra một vụ nổ ánh sáng trắng xóa che mù mắt tất cả những người chứng kiến.

Một luồng sóng xung kích khủng khiếp quét ngang đỉnh Hoa Sơn, gọt phẳng một góc ngọn núi.

Bọn người Âu Dương Phong, Hồng Thất Công bị hất văng ra xa hàng chục trượng, hộc máu ngã gục, không thể tin vào mắt mình.

Khi ánh sáng chói lòa tản đi, bụi bặm dần lắng xuống.

Đỉnh Hoa Sơn hoang tàn như tỳ phế.

Vương Trùng Dương đứng đó, y phục rách bươm, tóc xõa tung tóe.

Thái Cực đồ án trước mặt y đã vỡ nát thành hàng vạn mảnh sáng li ti.

Y khẽ ho một tiếng, khóe môi rỉ ra một vệt máu đỏ chói.

Thanh kiếm mộc trên tay y chỉ còn là cái cán.

Cách đó mười trượng, Huyền Thiên Cơ từ trên không trung chầm chậm đáp xuống.

Toàn thân hắn tản mác ra khí tức cường đại của Tiên Thiên sơ kỳ.

Mặc dù vô cùng suy yếu sau khi thi triển chiêu thức vắt kiệt sinh lực, nhưng sống lưng hắn vẫn thẳng tắp, ngạo nghễ bễ nghễ thiên hạ.

Vương Trùng Dương nhìn mảng núi bị gọt phẳng phía sau mình, rồi nhìn thanh niên trước mặt.

Y cười khổ một tiếng, nụ cười mang theo sự giải thoát và khâm phục tột độ:

"Phá kén hóa bướm, tử địa hậu sinh.

Lấy ba loại khí dung hợp thành quy nguyên, uy lực bực này, lão đạo không cản nổi.

Là lão đạo bại rồi."

Nói xong, Vương Trùng Dương thò tay vào ngực áo, lấy ra một quyển bí kíp bọc lụa vàng, vung tay ném tới.

"Đây là 《 Cửu Âm Chân Kinh 》.

Võ lâm từ nay, lấy ngươi làm tôn.

Hy vọng đạo hữu bảo trọng!

"Huyền Thiên Cơ đưa tay bắt lấy bí kíp.

Cảm nhận được hệ thống trong đầu rung lên từng hồi vì một luồng Khí vận khổng lồ đổ vào, khóe môi hắn rốt cuộc cũng nhếch lên một nụ cười thỏa mãn.

Hắn nhìn Vương Trùng Dương quay lưng bước xuống núi với bóng lưng tiêu sái, rồi ngẩng đầu nhìn về phía chân trời đang dần ló rạng ánh bình minh.

Vấn đỉnh Hoa Sơn.

Bước chân Tiên Thiên.

Đây, mới chỉ là sự khởi đầu của một Đạo Khách vạn giới!

Hết Quyển 1!

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập