Chương 10: Tam Hồ Dụng Mưu

Chương 10 :

Tam Hồ Dụng Mưu Trên bậc thềm trước tổng đàn Cẩm Y Vệ, khí tượng uy nghiêm tựa thiên phủ hạ phàm.

Ởchính giữa là Trình Uyên, tuổi gần năm mươi, dáng vẻ thư sinh nho nhã, thân khoác trường bào trắng thêu vân bạc, thắt đai ngọc tỉnh xảo.

Tay trái phe phẩy chiếc quạt xếp bằng ngà, động tác khoan thai;

gương mặt thường trực nụ cười ôn hòa như gió xuân.

Thế nhưng, ẩn sau vẻ nhã nhặn ấy là một luồng sát khí thâm trầm, tựa gươm giấu trong vỏ.

Ánh mắt sâu thẳm, thoáng nhìn thì hiển hậu, song kẻ đối diện vẫn bất giác run sợ.

ftai ngờ vị quan nhã nhặn này chính là Tổng chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ, kẻ nắm giữ sinh sát trong tay, uy chấn thiên hạ dưới trời Đại Mạc.

Phía sau, hai tâm phúc đứng kề cận:

Lý Tụng Hàn mặc hắc bào chỉ huy sứ, thân hình cao gầy đôi mắt băng lãnh, tóc đen vương hai vệt trắng, khí thế tựa hàn phong.

Hạ Chấn Nham khoác cẩm y đen tuyền, cao lớn như sơn nhạc, râu ria xồm xoàm, ánh mắt rực nóng như nham thạch, khí thế bức người.

Hai bên bậc thềm, hàng ngũ Cẩm Y Vệ chỉnh tể:

phi ngư phục đỏ thẫm, gấm dày thêu kim tuyến, eo buộc đai da, giáp hộ thủ sáng loáng.

Ánh đỏ phản chiếu dưới nắng chiều như sóng lửa dập dờn, sát khí ngùn ngụt.

Giữa màu đen trầm và đỏ rực ấy, Trình Uyên áo trắng sừng sững như tâm nhãn của bức họa, nhã nhặn mà uy nghỉ, khiến cả khoảng sân rộng lặng ngắt, không ai dám thở mạnh.

Trình Uyên bước ra nghênh tiếp.

` dừng nơi bậc thềm, chắp tay hành lễ, giọng ôn hòa mà trang trọng:

“Công công hạ cố quang lâm tệ phủ, thực khiến hàn xá rạng rỡ vô cùng.

” Tạ Thọ Xương vội khom người, tay áo rộng quét ngang gối, nụ cười cung kính hiện nơi khóe môi:

“Đại nhân quá lời.

Lão nô chỉ là kẻ hầu bên cạnh long tọa, hôm nay chẳng qua có chút việc nhỏ, muốn phiền Đại nhân một phen.

” Trình Uyên khẽ gật đầu, thần sắc điềm đạm, đưa tay ra hiệu:

“Công công khách khí rồi.

Xin mời vào phủ, để chúng ta chậm rãi luận bàn.

” Bước qua cổng lớn, hai hàng thị vệ khom người hành lễ.

Trình Uyên cùng Tạ Thọ Xương sóng vai tiến thẳng vào chính sảnh.

Ánh sáng hắt qua song cửa rọi xuống nền gạch lát ngọc, không khí càng thêm nghiêm cẩn.

Vào đến nơi, Trình Uyên khẽ chắp tay:

“Công công hạ cố quang lâm, thật khiến tệ phủ rạng rỡ.

Trình mỗ lấy làm vinh hạnh vô cùng.

” Tạ Thọ Xương đáp lễ:

“Đại nhân quá lời.

Lão nô hôm nay đến đây, chẳng qua có chút việc nhỏ, muốn phiền Đại nhân một phen.

” Trình Uyên khiêm tốn cười:

“Chức vị hôm nay của Trình mỗ cũng nhờ Công công thường ngày nâng đỡ, lại thêm Thánh thượng anh minh soi xét Nếu không, há có thể an tọa nơi này?

Tạ Thọ Xương khoát tay cười sang sảng:

“Đại nhân chớ tự hạ mình thế.

Năng lực của Đại nhân, thiên hạ đều tỏ tường.

Thánh thượng thường khen ngợi, coi Đại nhân là trụ cột triều đình, khó ai sánh bằng.

” Hai người đối đáp nhã nhặn, lễ nghĩa chu toàn;

song dưới lớp vỏ cung kính, đều ẩn giấu thâm ý.

Trình Uyên khẽ đưa mắt ra hiệu.

Lập tức, thị vệ và thái giám hầu cận đồng loạt cúi đầu, lặng lẽ lui ra ngoài, trả lại không gian tĩnh mịch cho đại sảnh.

Ngoài cửa, Lý Tụng Hàn và Hạ Chấn Nham đã đứng sẵn:

một người sắc diện băng lãnh, một người uy vũ như sơn nhạc, thủ hộ nghiêm mật.

Trong đại sảnh, ánh nến lay động, bầu không khí càng thêm ngột ngạt.

Tạ Thọ Xương đặt tách trà xuống, nụ cười biến mất, giọng trầm hẳn:

“Đại nhân, lão nô đến vì việc hệ trọng.

Có kẻ mật báo Hoàng thượng:

biên ải phương Bắc đang ngấm ngầm b-uôn lậu binh khí—gươm đao, cung nỏ, áo giáp— số lượng không nhỏ.

Triều đình từng phái người dò xét, nhưng kẻ m-ất tích, kẻ bỏ mạng, không ai trở về.

Thánh thượng lo ngại trong ngoài đều có kẻ cấu kết.

Nay lệnh cho hai ta phối hợp;

song sự việc dính líu nhiều thế lực, lão nô chẳng dám khinh suất.

Ý Đại nhân thế nào?

Trình Uyên khẽ nhấp trà, thong thả phe phẩy quạt, trầm giọng:

“Công công, tội này nhẹ thì mất đầu, nặng thì tru di.

Buôn lậu binh khí khác nào thông đồng ngoại bang, mưu phản xã tắc?

Kẻ đứng sau e thế lực chẳng nhỏ.

Nếu tra thẳng, tất đắc tội vô số người, triều đình cũng khó yên.

” Y khép quạt, ánh mắt lóe sát cơ:

“Trước mắt, khả nghi nhất là Mạnh Thiên Hùng, bao năm trấn thủ phương Bắc, nắm đại bin!

trong tay.

Thứ hai là Đỗ Kỳ, Tri châu Lương Châu, vốn địa đầu xà vùng quan ngoại, gốc rễ sâu dày.

Hai kẻ này đều chẳng dễ động đến—e sau lưng còn có kẻ trong triều nâng đỡ.

” Tạ Thọ Xương khẽ thở dài:

“Lão nô nào chẳng biết.

Nhưng Thánh thượng đã có ý tra xét, phận làm tôi há dám trái lệnh.

Việc này vốn hệ trọng, chỉ trách kẻ nào cả gan mật báo khiến Hoàng thượng lưu tâm.

” Y dừng lại, ánh mắt thoáng mệt mỏi, rồi tiếp:

“Lão nô thân cận bên long tọa, có việc không tiện ra tay trực tiếp.

Vậy phiền Tổng chỉ huy sứ Đại nhân đại giá quang lâm phủ Thừa tướng, nhờ Thừa tướng ra mặt chăng?

Ai cũng biết Đỗ Kỳ là môn sinh của Tả Thừa tướng;

nếu có sự che chở ấy, sự việc ắt dễ xoay chuyển đôi phần.

Còn Mạnh Thiên Hùng.

chuyện ấy để sau hãng bàn.

” Trong lòng Trình Uyên thoáng ý cười lạnh:

“Lão cáo già này quả không hổ là nguyên lão hai triều.

Việc trọng đại lại muốn đẩy sang ta, khiến ta đắc tội cùng Tả Thừa tướng.

Thâm độc thay.

” Ngoài mặt vẫn ôn hòa, Trình Uyên gật đầu:

“Đã là thánh ý, Trình mỗ nào dám thoái thác.

Vậy xin để Trình mỗ cực khổ một phen, bái phỏng Thừa tướng, rồi sẽ tấu lại cho Công công hay.

Phiển Công công chờ thêm ít ngày.

” Tạ Thọ Xương khom người, mim cười:

“Thật khiến Đại nhân nhọc lòng.

Nếu sự việc sau này được vén màn, lão nô ắt chuẩn bị một phần lễ mọn, coi như chút tâm ý“ Trình Uyên đáp lễ, giọng hòa nhã:

“Công công khách sáo rồi.

Chỉ mong khi trước mặt Hoàng thượng, Công công thuận miệng nói tốt vài câu cho Trình mỗ.

Trình mỗ vốn muốn một ngày thoái quan, về quê an dưỡng;

mấy chuyện t-ranh c:

hấp thế này, càng ít đụng chạm càng hay.

” Tạ Thọ Xương cười ha hả, ánh mắt thoáng lóe tia thâm trầm:

“Tổng chỉ huy sứ còn trẻ, lại anh minh thần võ như thế, sao đã nghĩ chuyện quy ẩn?

Mai sau có việc cần thương nghị, lão nô biết tìm ai?

Y chắp tay:

“Sắc trời cũng đã xế, lão nô xin cáo biệt.

” Trình Uyên đứng dậy, tay phe phẩy quạt ngà, tự mình tiễn Tạ Thọ Xương ra đến tận xa giá.

Nét mặt vẫn giữ nụ cười ôn hòa, bước đi khoan thai, phong thái thảnh thoi.

Khi xa giá của Tạ Thọ Xương vừa khuất, nụ cười trên môi Trình Uyên cũng dần tắt.

Y nghiêng đầu nhìn sang Lý Tụng Hàn, giọng trầm:

“Ngươi lập tức sai người mang danh thriếp của ta đến phủ Thừa tướng, thỉnh xem tối nay có thể bái phỏng hay không.

” Lý Tụng Hàn ôm quyền:

“Thuộc hạ tuân lệnh.

” Trình Uyên quay người, nhìn theo bóng xe ngựa dần xa.

Bàn tay vẫn phe phẩy quạt ngà, mà đáy mắt đã ánh lên nét trầm tư, như sóng ngầm cuộn dưới mặt hồ tĩnh.

Khi Tạ Thọ Xương còn ở phủ Cẩm Y Vệ, tại một biệt phủ khác trong kinh thành, một nho sinh trung niên dáng ưu nhã xuyên qua hành lang.

uốn lượn, đi thẳng ra phía ao hồ sau phủ.

Bên hồ, một lão giả tóc bạc ngả mình trên ghế dài, tay thả cần câu xuống mặt nước gợn sóng lăn tăn.

Sau lưng có hai người hầu:

một phe phẩy quạt, một châm trà rót rượu;

riêng một mỹ nữ đứng sau, dịu dàng xoa bóp vai.

Quanh ao hồ, mấy hộ vệ lặng lẽ chẩu trực, giáp trụ sáng loáng, tay đặt chuôi kiếm, ánh mắt sắc lạnh.

Lão giả khép hờ mắt, gương mặt an nhiên như chẳng vướng bụi trần.

Nho sinh còn chưa kịp cất lời, ông lão đã khẽ mở mắt, giọng ôn hòa xen ý cười:

“Liêm Nhi, con đến rổi à?

Mau lại đây xem, vi sư hôm nay câu được không ít cá.

Lát nữa, coi hãy tự tay nướng cho vi sư— tài nghệ nướng cá của con, thiên hạ khó ai sánh.

” Lời nói hiền từ, nụ cười an nhàn, song trong ánh mắt vẫn ánh lên vẻ uy nghi.

Vị nho sinh vội quỳ khấu đầu:

“Đệ tử khấu kiến sư phụ.

Hôm nay đệ tử có việc khẩn yếu cần bẩm báo.

” Lão giã phất tay:

“Được tồi, lui ra cả đi” Tất thảy đồng loạt khom mình lui khỏi ao hổ, để lại không gian yên ắng.

Chỉ còn một mỹ nữ cung trang đứng bên cạnh, đoan trang, tay cầm quạt lụa hầu cận.

Sau khi mọi người lui, Hà Kính Liêm đứng đậy ôm quyền:

“Sư phụ, đệ tử vừa trở về bẩm báo:

Tạ Thọ Xương vừa ghé phủ của Trình Uyên.

Không rõ hai người bàn chuyện cơ mật gì.

” Hà Kính Liêm vừa dứt lời, mỹ nữ bên cạnh khẽ nghiêng mình, giọng trong trẻo mà lạnh lùng:

“Chắc là chuyện chúng ta chặn giết bọn người quan ngoại hôm trước chứ gì?

Đó đã là nhóm thứ ba.

mà xem ra bọn chúng vẫn chưa có ý dừng.

” Lão giã mở mắt, giọng ôn hòa:

“Tước Nhi, vất vả cho con rồi.

” Mỹ nữ khẽ cúi đầu:

“Không có gì đâu, sư phụ.

” Tả Thừa tướng lại ngả người khoan thai trên ghế dài, tay buông cần câu, vẻ thảnh thơi mà uy nghiêm, tựa như mọi chuyện đã nằm trong lòng bàn tay.

Lão chậm rãi hỏi:

“Liêm Nhi, con còn đoán được chuyện gì nữa không?

Hà Kính Liêm trầm ngâm, rồi lắc đầu:

“Đệ tử đoán không ra.

” Lão giả khẽ thở dài, mắt trầm sâu như vực:

“Con giống như tên gọi—liêm khiết, đức độ.

Thiên hạ đều khiếp sợ Tả Thừa tướng ta đa mưu tàn độc, thế nhưng lại có một đệ tử hiển hậu như con.

Ta chỉ có ba đồ đệ:

Đỗ Kỳ kế thừa y bát của vi sư;

Tước Nhi lĩnh hội sự ranh mãnh độc ác;

còn con thì chất phác, thật thà, không giỏi quyền mưu —chỉ giỏi chuyên tâm làm việc.

Khổ nỗi quan trường hiểm ác, con lại chẳng thích làm quan, chỉ muốn ở bên lão già này mà học hỏi.

Chính vì tính khí ấy mà trong ba người, vi sư lại thương con nhất.

” Hà Kính Liêm cúi đầu, giọng nghẹn:

“Đệ tử hổ thẹn với lời dạy của sư phụ.

” Tả Thừa tướng khoác tay:

“Thôi, con hãy truyền xuống nhà bếp chuẩn bị sẵn vài món rượu thịt;

chốc nữa sẽ có khách quý ghé” Đoạn, lão hơi nghiêng người.

Tước Nhi vội bước tới, dìu sư phụ vào trong phủ, bóng dáng khoan thai mà uy nghiêm.

Tối hôm ấy, Trình Uyên thay thường phục, dẫn theo Lý Tụng Hàn cùng vài Cẩm Y Vệ thân tín, lặng lẽ đến bái phỏng phủ Tả Thừa tướng.

Vừa qua cổng lớn, đèn lồng treo cao rực sáng.

Hà Kính Liêm đã chờ sẵn, ôm quyền nghênh đón, rồi cung kính dẫn đoàn khách xuyên hành lang quanh co, thẳng đến sân đình sau phủ.

Tại đó, Tả Thừa tướng an tọa trên ghế dựa;

bên cạnh bàn tiệc bày rượu nóng và mỹ vị.

Tiếng tấu nhạc du dương, mấy ca cơ yếu điệu dâng ca múa — khung cảnh vừa tao nhã vừa u nghiêm.

Sau khi Trình Uyên và thuộc hạ tiến vào, ánh mắt lập tức hướng về vị chủ nhân uy nghi ngồi giữa đình:

Tôn Kính Nghiêu, Tả Thừa tướng đương triểu.

Tuy tuổi đã xế chiều, tóc hoa râm lẫn bạc, song dáng người vẫn thẳng, khí thế cao thẳm, thần quang ẩn sau đôi mắt sâu như vực.

Trên gương mặt già nua khó thấy nụ cười, chỉ vẻ nghiêm nghị lạnh lùng, toát khí tượng quyền thần.

Một thân trường bào sắc trầm;

chỉ nhấc tay cũng khiến kẻ khác không dám thở mạnh.

Trình Uyên tiến lên, chắp tay hành lễ:

“Đêm hôm mạo muội quấy rầy, làm phiền Thừa tướng phải đích thân tiếp đãi, vãn bối thật áy náy.

Xin có chút quà mọn kính dâng.

Thấy người tuy tuổi cao mà phong độ vẫn hiên ngang, khiến vãn bối không khỏi thẹn lòng.

” Tôn Kính Nghiêu khẽ nhếch khóe môi, giọng điểm đạm:

“Tổng chỉ huy sứ thật khéo ăn nói.

Lão phu nay đã già, đâu thể so với lớp trẻ các ngươi.

8o với thuở ta còn trai tráng, e cũng chẳng sánh bằng phong thái hiện giờ của Trình Đại nhân.

” Tôn Kính Nghiêu phất tay.

Một tiểu đồng bưng khay ngọc tiến lên rót đầy chén rượu nóng.

Lão nâng chén, chậm rãi mà vang vọng:

“Đêm nay Trình Đại nhân cùng chỉ huy sứ hạ cốđến phủ, coi như lão phu có phúc.

Nào, mờ:

cùng nâng chén.

” Trình Uyên kính cẩn nâng chén, ánh mắt ôn hòa:

“Được cùng Thừa tướng đối ẩm, là vinh hạnh cả đời của Trình mỗ.

” Tôn Kính Nghiêu đặt chén xuống, quét mắt một vòng:

“Các ngươi lui xuống cả đi.

Lão phu muốn cùng Trình Đại nhân ở lại đối ẩm.

” Đám hầu cận và ca cơ đồng loạt cúi đầu lui bước.

Tôn Kính Nghiêu nghiêng đầu nhìn sang mỹ nữ bên cạnh:

“Tước Nhị, con hãy tấu một khúc cho Trình Đại nhân, Lý Đại nhân thưởng thức.

” Đoạn lại quay sang:

“Kính Liêm, con thay ta rót rượu cho các vị Đại nhân.

” Sau khi cạn chén, Lý Tụng Hàn lặng lẽ đứng dậy, chắp tay thi lễ, rồi lấy Ta một cây sáo trúc:

“Để thuộc hạ xin góp một khúc, hầu Thừa tướng và Đại nhân.

” Tiếng sáo trong vắthòa tiếng đàn đìu đặt của Tước Nhi—một trầm một bổng, âm luật quấn.

quýt, khúc nhạc vừa khoan thai vừa u uẩn.

Trình Uyên nâng chén, chậm rãi cất lời:

“Thừa tướng, đêm nay vãn bối mạo muội đến làm phiền cũng bởi có kẻ lắm lời khiển Thánh thượng để tâm.

Văn bối được Tạ công công truyền lời:

Hoàng thượng ban thánh dụ muốn hai người chúng t:

phối hợp điều tra vụ b-uôn Lậu binh khí ở phương Bắc.

Chuyện này trọng đại, hệ liên đến biên cương xã tắc.

Văn bối thật sự không biết nên bắt đầu từ đâu — kính xin Thừa tướng chỉ điểm.

” Tôn Kính Nghiêu khẽ cười, nâng chén thong thả:

“Lão phu tuổi đã cao, đầu óc chẳng còn minh mẫn như xưa.

Những vụ án trọng đại thế này, e khó chỉ điểm điều gì.

Nay mai, lão phu cũng tính dâng sớ xin Thánh thượng cho lui về điền viên, vui thú cùng cỏ cây mây nước mà thôi.

Tổng chỉ huy sứ đã quá lời.

Tài năng, mưu lược của Trình Đại nhân, lão phu nghe danh như sấm bên tai—nào dám múa rìu qua mắt thợ mà chỉ điểm điều chi?

Trình Uyên khẽ cúi đầu, ôn tồn nói tiếp:

“Văn bối nào dám so sánh cùng Thừa tướng, chẳng khác nào lấy ánh nến yếu ớt mà so với vầng trăng sáng tỏ.

Chuyện này kính mong Thừa tướng ra tay trợ giúp, để nhanh chóng phá án, bẩm tấu Hoàng thượng, làm yên lòng xã tắc.

Sau khi mọi việc thành, vãn bối tất sẽ đích thân đến bái tạ Thừa tướng, ơn nghĩa này vãn bối quyết không dám quên.

” Đôi mắt của Tôn Kính Nghiêu thoáng trở nên tỉnh tường:

“Chẳng hay Tổng chỉ huy sứ Đại nhân muốn lão phu ra tay thế nào?

Muốn lão phu làm gì trong vụ án này?

Trình Uyên khẽ nghiêng mình, giọng ôn hòa mà cung kính:

“Theo vãn bối được biết, Tri châu Lương Châu là Đỗ đại nhân, vốn dĩ là môn sinh của Thừa tướng.

Nay có vụ án xảy ra, vấn bối tuyệt chẳng phải nghi ngờ Đỗ đại nhân.

Chỉ mong Thừa tướng hạ cố viết một bức thư, bảo Đỗ đại nhân phối hợp cùng tại hạ.

Có sự giúp sức của Đỗ đại nhân, tin rằng vụ án này sẽ chóng có kết quả, bẩm tấu Hoàng thượng càng thêm chu toàn.

” Tôn Kính Nghiêu khẽ vuốt râu, ánh mắt trầm ngâm:

“Bổn phận của hạ thần vốn là vì nước mà tận sức, chuyện đó chẳng cần lão phu phải nhiều lời.

Đỗ Kỳ nhất định sẽ nghe theo Trình Đại nhân.

Nếu Tổng chỉ huy sứ Đại nhân đã nói vậy, lão phu cũng chỉ biết gắng hết sức nhỏ bé của mình.

Tối nay lão phu sẽ viết một bức thư tay cho Đỗ Kỳ, sáng mai sai người mang đến trình cho Đại nhân.

” Trình Uyên vội cúi người thi lễ:

“Văn bối xin đa tạ.

Đêm đã khuya, không dám quấy rầy Thừa tướng, vãn bối cáo từ trước.

” Tôn Kính Nghiêu khẽ gật đầu, mỉm cười ôn hòa:

“Thong thả.

Liêm Nhi, tiễn Trình Đại nhân cùng Lý Đại nhân một đoạn.

Lão phu tuổi cao sức yếu, mong các vị lượng thứ.

” Sau khi tiễn Trình Uyên ra khỏi phủ, Hà Kính Liêm trở lại thư phòng.

Tôn Kính Nghiêu ngồi ngay ngắn, nụ cười hiền hòa:

“Liêm Nhi, thay vi sư viết một phong thư cho Kỳ Nhĩ, bảo y phối hợp cùng Cẩm Y Vệ trong vụ án này.

” Sau đó khẽ quay sang Tước Nhi, giọng điệu thong thả:

“Tước Nhi, sáng mai cử người đến gặp Kỳ Nhi, nhớ khuyên bảo cho khéo.

Nếu tình thế khó xử, cứ đẩy một hai kẻ ra chịu thay cũng được.

Miễn sao làm gon gàng, sạch sẽ, chớ để lại vết.

” Tôn Kính Nghiêu khẽ thở dài, giọng trầm thấp:

“Vi sư cũng đã mệt rồi.

đi nghỉ thôi.

” Lão khẽ phất tay.

Tước Nhi lập tức bước tới, cúi mình đỡ lấy cánh tay, nhẹ nhàng dìu Tôn Kính Nghiêu rời thư phòng.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập