Chương 11:
Quan Ngoại Cường Tộc Hai con ngựa song song vượt khỏi thôn, theo quan đạo mà đi.
Thay vì hướng về phương Bắc – nơi chiến trận với Hồ nhân vừa tàn khốc diễn ra – Cổ Xuyên khẽ giật cương, cho ngựa rẽ sang lối dẫn về phía thành trấn khác, nơi có nấm mộ A Ngũ.
Chu Tử Tiêu cưỡi bạch mã, dáng điệu nhỏn nhơ, tay chân múa may như kẻ hề, miệng cười toe toét:
"Huynh à, nhớ thuở xưa ta từng lén vào phủ phú hộ, ăn sạch cả bàn tiệc rượu thịt.
Đến khi lão chủ bước vào, trông thấy mầm trống trơn thì giận tím mặt, quay sang mắng, gia nhân.
Ta núp một bên, cười đến suýt rơi cả răng!
"
Y chưa dứt lời, lại vung tay hoa loạn, đổi giọng hồ hỏi:
"Đại ca biết không, có lần tiểu đệ giả ma hiện hồn, hù dọa đôi phu thê đang lúc hoan lạc.
Cả hai ngất lịm, lăn đùng xuống đất, chẳng còn mảnh vải nào che thân.
Ha ha, nghĩ lại vẫn thấy tức cười!
Chỉ thoáng sau, y lại nghiêng đầu, cười hềnh hệch:
"Ê lão đệ, ta từng lang bạt ở huyện thành, từng rình các tiểu thư quyển quý tắm bên hồ.
Da trắng như ngọc, nước chảy lấp lánh.
Nếu bằng hữu ta có mặt, ắt cũng trọn tròn mắt mà thai là tiên nữ giáng trần!
Cổ Xuyên cưỡi hắc mã, thân ngồi thẳng, nét mặt như sương phủ.
Hắn chẳng buồn đáp lời, chỉ lặng lẽ dõi mắt về đường dài phía trước.
Trong lòng, hắn ngẫm nghĩ:
"Không rõ ta có gì khiến hắn hiếu kỳ mà cứ quấn quýt chẳng rời.
Nếu cứ để y bám theo, e khó lòng yên ổn.
Phải tìm cách thoát thân.
nhưng đi đâu?
Về lại thôn cũ?
Hay xuôi Nam mưu sinh?
Hoặc thẳng tới biên ải, tự dò tìm một con đường sống còn?
Ýniệm chồng chất, càng thêm nặng trĩu.
Phía bên kia, Chu Tử Tiêu vẫn cười nói ầm 1, lúc thì gọi
"huynh"
khi thì
"đại ca"
thoắt lại
"lão đệ, bằng hữu".
Lời lẽ ríu ran như chim sẻ, khiến quan đạo vốn u tĩnh nay bỗng trở nên náo loạn khác thường.
Cổ Xuyên khẽ giật cương, ra hiệu xuống ngựa.
Hai người dắt ngựa men theo lối nhỏ, tìm một gốc cổ thụ buộc chặt, rồi lặng lẽ đi sâu vào trong.
Con đường mòn dẫn thẳng tới một hồ nước xanh biếc, mặt hồ phẳng lặng, gió thoảng qua cũng chỉ lay động sóng lăn tăn.
Cổ Xuyên đi trước, dáng người sừng sững như tượng, mắt nhìn thẳng chẳng ngoái lại.
Chu Tử Tiêu lẽo đẽo theo sau, miệng vẫn cười cợt, đôi khi buông vài câu bâng quơ cho đỡ tĩnh mịch.
Nhưng khác với lúc ở quan đạo, tay y đã buông thõng hai bên, không còn khoa chân múa tay như trước.
Trong đáy mắt lấp lóe ý cảnh giác, từng bước chân đều giữ khoảng cách vừa phải.
"Một khi theo vào rừng sâu cùng kẻ như hắn, chẳng thể nào không đề phòng,"
Chu Tử Tiêu ngẫm thầm.
Bản năng bao năm lăn lộn giang hồ khiến y chẳng bao giờ quên:
dù đối diện là bằng hữu hay đồng hành tạm thời, cũng không thể lơ là một khắc.
Phía trước, Cổ Xuyên im lìm như bóng núi, phía sau, Chu Tử Tiêu cười cười nói nói, song bên trong đã âm thầm dựng lên một tầng để phòng ngấm ngầm.
Đến trước mộ A Ngũ, Cổ Xuyên bước tới, khom người, tay khẽ xoa từng nét chữ khắc trên bia đá.
Một thoáng im lặng, hắn quay sang Chu Tử Tiêu, trầm giọng:
"Huynh tin chưa?
Lời vừa dứt, ánh mắt hắn bông sững lại.
Chu Tử Tiêu đứng yên như tượng, hai mắt nhắm nghiền, hai tay chắp trước ngực, vẻ mặt nghiêm trang tựa cao tăng nhập định.
Chốc lát, y mở mắt, chậm rãi cúi mình xá ba cái trước mộ phần.
Cử chỉ thành kính bất ngờ ấy khiến Cổ Xuyên thoáng tròn mắt, lòng dấy lên ngạc nhiên khó tả.
Chu Tử Tiêu chắp tay xá xong, liền bật cười ha hả:
"Được tồi, ta tin rồi!
Đệ và ta tìm một quán rượu nào đó thôi.
Hôm qua ta đã lỡ ăn uống của đệ, hôm nay lão ca ca này sẽ mời.
Đệ không được từ chối đâu nhé!
Nói đoạn, y bước thấp bước cao, chân tay khua khoắng, miệng ngân nga vô điệu.
Thân hình nhảy nhót, trở lại chỗ cũ, thoắt đã leo phắt lên lưng ngựa, đáng vẻ hồ hỏi như chẳng hề có chuyện gì nặng lòng.
Cổ Xuyên khẽ chau mày, song chẳng nói thêm, chỉ lặng lẽ lên ngựa, thúc cương đi theo phía sau.
Hai người cùng thúc ngựa rời quan đạo, gió bụi tung bay, thẳng hướng huyện thành.
Đến nơi, Chu Tử Tiêu không vào tửu lâu quen thuộc mà kéo Cổ Xuyên rẽ sang một quán rượu khác, nhỏ hơn, tường vách cũ kỹ, mái ngói rêu phong.
Y vỗ tay cười ha hả:
"Hôm nay đổi chỗ, uống càng mới mẻ!
Nào, vào thôi, lão ca ca ta mời!
Cổ Xuyên im lặng, chỉ gật đầu, theo y bước vào quán.
Trong quán rượu, Chu Tử Tiêu ngửa cổ cạn một bát lớn, rồi gắp miếng đậu nhét vào miệng, nhai rau ráu.
Y quay sang Cổ Xuyên, khóe môi còn dính rượu, cười hềnh hệch:
"Lão đệ, thế giờ đệ tính đi đâu, định làm gì tiếp đây?
Cổ Xuyên lặng nhìn Chu Tử Tiêu một hồi, ánh mắt trầm hẳn.
Hắn đặt chén rượu xuống bàn, giọng lạnh lùng mà chậm rãi:
"Chu huynh, chuyện huynh muốn biết, ta đã nói.
Nể tình huynh trọng nghĩa chẳng hại ta, hôm nay uống xong chén này liền bái biệt.
Về phần ta đi đâu, cũng không cần Chu huynh phải bận lòng.
Chu Tử Tiêu thoáng cúi đầu, vẻ buồn ánh qua khóe mắt.
Y khẽ thở dài, giọng trầm xuống:
"Này lão đệ.
đừng tuyệt tình vậy chứ.
Ta một mình lăn lóc chốn giang hồ vốn đã buồn, đệ cũng chỉ còn đơn độc.
Nếu ta và đệ đi cùng, ít ra cũng có người bầu bạn.
Ta biết, đệ chê ngoại hình ta, chán tính tình ta.
Nhưng Chu Tử Tiêu này có thể thể một câu:
suốt đời chưa từng bán đứng.
bằng hữu của mình.
Chu Tử Tiêu ngẩng đầu, lại bật cười, y lấy tay xoa cằm, nơi có vài cọng râu lún phún:
"Ta và lão đệ đi chung, ít ra còn có thể chăm sóc lo lắng cho nhau.
Nhìn đệ mà xem, gương.
mặt thì non choet, thân hình lại gầy guộc.
Lỡ đâu giữa đường gặp phải bọn cường đạo thì sao?
Phải rồi, giả như bọn Hồ nhân hôm trước quay lại, đệ làm sao thoát được chứ?
Nói đoạn, y khoa chân múa tay, làm điệu bộ như đang vung gươm chém giặc, trông vừa lỡ lăng vừa khôi hài.
Cổ Xuyên lặng im, mắt chỉ dán xuống chén rượu, mặt không đổi sắc.
Chu Tử Tiêu vẫn cười cọt, nói liền một hơi:
"Lão đệ, ta đây tỉnh thông quan đạo, tiếng Hồ, tiếng Khương, Đột Quyết hay Tiên Ti đều nói được cả.
Đường xá núi sông, ta rành rõi như lòng bàn tay.
Đệ thử nghĩ xem, một mình tha hương, đệ có biết nói tiếng ngoại bang chăng?
Một mình đệ, có thể chống lại được bao nhiêu người?
Ngoài mặt, cổ Xuyên vẫn lạnh lùng, nhưng trong lòng thoáng gợn sóng:
"Những điều y nói.
quả cũng không sai.
Nếu đơn độc trên đường, ta liệu xoay sở nổi sao?
Thấy Cổ Xuyên im lặng, Chu Tử Tiêu liền rèn sắt khi còn nóng, giọng dõng đạc:
"Vậy thì hai huynh đệ ta cùng đồng hành là tốt nhất!
Từ nay, đệ là tiểu đệ, ta là đại ca.
Lão ca sẽ lo liệu, chăm sóc, bảo vệ lão đệ.
Dù có bỏ mạng, ta cũng quyết giữ cho đệ được an toàn.
Vừa nói, y vừa chỉ tay thẳng vào Cổ Xuyên, rồi lại chỉ vào mình, sau đó ngón tay trỏ hướng, lên trời, quét xuống đất, như lập thệ cùng trời đất chứng giám.
Cuối cùng, Chu Tử Tiêu ưỡn ngực, hai vai thẳng tắp, ánh mắt sáng rực đầy kiên định, không còn nửa phần cọt nhả.
Cổ Xuyên hừ khẽ, khóe môi nhếch nhẹ, giọng lạnh lùng:
"Hừ, đã xưng là đại ca, vậy huynh hãy tóm tắt cho đệ nghe những bộ lạc và các vùng lãnh thổ huynh từng đi qua xem sao.
Ánh mắt hắn vẫn lạnh, nhưng trong lòng lại thấp thoáng ý dò xét, muốn xem Chu Tử Tiêu thực có bản lĩnh như lời đã khoe hay chỉ là kẻ ba hoa.
Chu Tử Tiêu trầm giọng, ánh mắt thoáng nghiêm lại, bàn tay khua khua trên không như vẽ bản đồ:
"Nơi biên thảo này nào phải chỉ vài toán du mục lẻ tẻ.
Phía bắc ra khỏi thành Cao Quan, trải dài một thảo nguyên mênh mông, bốn đại bộ lạc cùng chung một Vương đình, thế lực cực Có Huyết Hùng bộ, quân kỷ như sắt, đánh đâu máu nhuộm tới đó, tộc nhân cao to, coi chết nhẹ như lông hồng, số dân đông thứ hai.
Có Diêm Lang bộ, tung hoành như sói, quen tập kích bất ngờ, tàn bạo vô song, chuyên giỏi đánh đêm, mạnh thì tản, yếu thì hợp, khó bề phòng bị.
Có Mãnh Ưng bộ, nổi danh ky xa, mắt nhìn xa ngàn dặm, tập kích nhanh, rút lui gọn, thuật cưỡi ngựa tỉnh xảo nhất bốn bộ;
tuy dân số ít nhưng khó ai địch nổi.
Còn Hồng Diệm bộ, sống nơi núi lửa đỏ rực, tính tình cuồng bạo, ra trận như hỏa diệm thiêu sơn, là tộc đông dân nhất, thường lấy số lượng áp người.
Nói đến đây, y bỗng ngả người ra ghế, hai mắt nheo lại, hạ thấp giọng, môi cong thành nụ cười nửa miệng:
"Thếnhưng, bốn bộ ấy dẫu cường thịnh, rốt cuộc vẫn phải quỳ gối dưới trướng Vương đình Đại Khả Hãn – Sát Phá Thiên.
Người này thâm hiểm như lang già, ngoài mặt ôn hòa, nhưng.
lòng dạ khó dò, nắm quyền sinh sát trong tay.
Dưới quyền Khả Hãn, đáng sợ nhất là Diệt Hồn Quân.
Giáp của chúng nấu luyện bằng sắt hòa với xương trắng kẻ thù, mũ kết từ đầu lâu địch nhân, phủ thêm da sói.
Vũ khí được rèn chắc nặng, sắc bén bậc nhất;
ngựa dưới trướng đểu là giống khỏe nhất thảo nguyên.
Đôi mắt y ánh lên tia sắc lạnh, bàn tay nắm chặt chén rượu, nhấn từng chữ:
"Mỗi tên lính Diệt Hồn đều là tỉnh anh trong tỉnh anh, bởi hằng năm bốn bộ đều phải tiến cống nhân thủ ưu tú nhất cho Vương đình, trải qua tuyển chọn khắc nghiệt mới được nhập hàng ngũ.
Một khi Diệt Hồn Quân xuất trận, chúng đều hét lên:
'Diệt hồn không sinh, vạn kiếp bất tử.
' Đạo quân.
ấy chưa từng thua một trận nào.
Lại có câu châm ngôn trên thảo nguyên:
'Mãnh ưng trên cao, quần lang trong đêm, hỏa hồng thiêu trời, huyết hùng phá trận, diệt hồr gieo tử – thiên hạ vô địch không thể chống đõ.
"' Chu Tử Tiêu chậm rãi nói tiếp, lần này môi mấp máy chậm rãi, ánh mắt sáng rực như đang kể một truyền kỳ:
"Nếu tiểu đệ đi về phía tây nam, ra khỏi Tán Quan, nơi ấy có hai bộ tộc lớn nhất và một Vương đình khác, gọi là Thiên Tượng Vương đình.
Khác với phương.
Bắc, ở đây hai bộ lại uy hiếp Vương đình – ấy là Phong Tượng bộ và Xích Hổ bộ.
Chu Tử Tiêu lại nhảy lên ghế, ngồi xỏm, cười hểnh hệch, lấy đũa gắp một miếng rau nhai TỘp rỘPp, rỒi vừa nhai vừa vung tay diễn tả:
"Người Phong Tượng bộ thân hình vạm vỡ, nuôi tượng chiến làm binh.
Một khi xuất trận, đất rung núi chuyển, trống trận dội như sấm, bầy voi húc ngang thiên quân vạn mã, không thành lũy nào đứng vững.
Chúng cho ky binh qruấy r:
ối, tượng binh liền đâm thẳng, thế công không gì cản nổi.
Y bỗng ghé sát gần Cổ Xuyên, nhướng cao mày, đôi mắt ánh lên vẻ tỉnh quái, rồi lại ngửa người ra sau, khoan thai chậm rãi như kẻ đang thưởng trà:
"Xích Hổ bộ thì khác.
Chiến sĩ vẽ vằn hổ đỏ lên thân, tự coi là hóa thân hổ thần.
Chúng nuôi hổ cùng trận, trước khi lâm chiến liền thả hổ ra.
Tiếng gầm dữ dội khiến ngựa quân địch hoảng loạn, thừa cơ Xích Hổ xông vào, chém giết chẳng còn gì ngăn nổi.
Chu Tử Tiêu lại cười, nâng chén cụng ly với Cổ Xuyên, ngửa cổ tu một hơi dài, men rượu còn vương trên mép, giọng vang vang:
"Thiên Tượng Vương đình tọa giữa thảo nguyên, một bên tượng giảm đất, một bên hổ gầm trời.
Vương đình nhờ hai bộ mà hưng, cũng vì hai bộ mà loạn.
Người quan ngoại nơi ấy vẫn truyền nhau câu châm ngôn:
'Cưỡi voi dắt hổ, nếu đi một bước tất thành nát thân.
” Cổ Xuyên lặng im, mắt hơi khép lại, trong lòng âm thầm cân nhắc.
"Lời y nói.
đúng là khẩu khí của kẻ sống nơi quan ngoại.
Tuy không biết có bao nhiêu phần là khoa trương, nhưng tám phần mười ắt chẳng sai.
Nếu các bộ lạc cùng Vương đình kia thật sự yếu nhược, thì vương triều Đại Mạc này đã chẳng vì chúng mà chùn chân, không dấy binh mỏ rộng bờ cõi.
Hắn khẽ nâng chén rượu, nhấp một ngụm nhỏ.
Nét mặt vẫn lạnh nhạt, song bàn tay vô thức siết chặt lấy thân chén, ánh mắt thoáng lóe tia trầm ngâm.
Ngẩng đầu nhìn Chu Tử Tiêu, Cổ Xuyên vẫn thấy kẻ kia vừa cười vừa vung tay khoa trương nhưng tận sâu trong đôi mắt gã lại ánh lên sự từng trải, không hẳn chỉ là lời khoác lác.
Chu Tử Tiêu quay sang, thu tay lại, hỏi thẳng:
"Thếnào, lão đệ?
Bước kế tiếp định làm gì?
Cổ Xuyên đáp gọn:
"Đệ chưa nghĩ ra.
Vừa mới gom mấy điều huynh nói thôi, chưa có dự tính.
Hắn hỏi lại:
"Còn huynh, có nơi nào muốn đến không?
Chu Tử Tiêu lắc đầu, gương mặt thoáng buồn:
"Ta cũng không biết mục tiêu sống rốt cuộc là gì.
Ta cũng muốn làm một chuyện lớn để thiên hạ kính trọng, để người ta thôi xem thường ta.
nhưng khổ nỗi, đi đến đâu ai cũng xa lánh.
Đang lúc hai người nói chuyện, bàn bên bỗng bước vào bốn tên hồ nhân,chúng ồn ào lên tiếng Một tên khịt mũi, càm ràm:
"A Lý với A Bát c hết tiệt!
Hại chúng ta phải quay ngược lại đây tìm.
Bọn chúng xuất phát sa ta có nửa ngày, mà gần hai ngày rồi vẫn biệt tăm.
Tên khác cười hô hố, tiếp lời:
"Cũng tại thằng mập A Bát ham ăn ham uống, đau bụng lăn ra, bắt A Lý ở lại chờ nó 'giải quyết'.
ha ha!
Một gã nữa chen vào, giọng khinh khích:
"Trước khi đi ta còn nghe A Lý khoe:
A Bát bỏ gần một lạng bạc mua một thằng nhóc gầy còm.
Nhìn xanh xao thế, không biết sống nổi mấy ngày —ha ha!
Gã đội đầu sói hừ lạnh, hạ giọng:
"Hừ!
Cũng tại hai đứa đó mà thủ lĩnh A Trát Bố Y sai chúng ta quay lại lục cho ra.
Cổ Xuyên sau khi nghe bàn bên nói chuyện, tâm trạng chìm xuống đáy cốc.
Y không ngờ bọr Hồ nhân quay lại nhanh vậy;
sắc mặt thoáng thay đổi.
Chu Tử Tiêu cũng chú ý tới điểm này, chợt quay sang Cổ Xuyên:
"Không lẽ là bọn chúng?
Cổ Xuyên trầm mặt, gật đầu nhẹ.
Chu Tử Tiêu bèn cười ha hả, đặt chén
"cộp"
một tiếng:
"Để huynh sang hỏi vài câu.
Cổ Xuyên nhíu mày:
"Cẩn thận.
"Biết rồi.
Chu Tử Tiêu nheo mắt, giọng bông đùa mà bước chân lại nhẹ như mèo.
Y lắc Vai, giả say, tay vẫn vô thức chỉnh lại mép áo cho gọn, rồi lừng thững áp tới bàn bọn Hồ.
"Chư vị hảo hán,"
y cười, trộn lẫn tiếng người và vài tiếng Hồ lơ lớ,
"rượu ở đây nhạt như nước suối.
Cho tại hạ góp một bầu đỡ tẻ.
Một gã đội mũ da sói cau mắt:
"Cút.
Chu Tử Tiêu chẳng hề giận, xoay cổ tay mở nắp bầu, rót tràn chén bọn chúng, hạ giọng chuyển hẳn sang tiếng Hồ, âm sắc tron tru lạ lùng:
"Nghe nói chư vị đang tìm người?
Các vị muốn tìm ai?
Tại hạ giao du rộng, có thể giúp đôi phần.
Cứ yên tâm—xong việc ta mới nhận tiền.
Để tỏ lòng kính ý, bữa rượu hôm nay để ta mòi.
Hồ nhân nọ khi thì đưa tay chỉ trỏ, khi lại cất tiếng, giọng khàn đặc:
"Ta đang kiếm hai kẻ đồng tộc, y sam giống hệt bọn ta.
Một tên mập —mập hơn cả gã này.
Y ngoẹo đầu, chỉ gã mập đứng kể, cười ha hả.
"Còn một tên ốm nhom, cao gầy.
Chúng tên A Lý và A Bát.
Bọn ta vốn giao dịch nô lệ.
Trước lúc lên đường, chúng còn khoe đã mua được một tiểu đồng của nhà nào đó.
Rồi A Bát phát đau bụng, phải lưu lại lo tiện sự.
Bọn ta ghé chốn cũ, chủ quán bảo hai đứa ấy rời sau bọn ta nửa ngày.
Hai hôm nay lùng sục khắp, trở lại huyện thành vẫn bặt vô âm tín.
Đoạn, y khẽ nhướng mày, hỏi ngược:
"Vậy ngươi, có truy ra tung tích của chúng chăng?
Chu Tử Tiêu mỉm cười, chắp tay nói khẽ:
"Đương nhiên.
Chỉ là ta còn cần ít ngày để liên lạc.
Lời chưa dứt, một trung niên gánh bó củi hấp tấp xông vào khách điểm để giao hàng.
Sắc mặt y tái mét, mắt còn vương nét hoảng.
Điếm chủ cau mày hỏi:
"Có chuyện chi vậy?
Người kia run giọng đáp:
"Sáng nay tiểu nhân lên quan đạo phương Bắc lấy củi, lỡ đụng phải.
một tthi thể hồ nhân.
Thi thể có xác.
không đầu.
Dưới đất còn vương dấu như con ngươi bị dẫm vỡ.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập