Chương 13 :
Cổ Xuyên Thẩm Tra Ký Cổ Xuyên cùng Chu Tử Tiêu men theo nẻo Nam, vượt hai ba trấn, băng qua mấy thôn xóm rồi mới vào tới huyện An Định.
Đến giờ đứng ngọ, bụng đói cồn cào, hai người ghé một phạn điếm ven chợ dùng bữa, uống bát trà nóng, nghỉ chốc lát rồi lại xuôi Nam.
Dọc đường, Chu Tử Tiêu lải nhải không dứt, tay chân múa may ngay trên yên, thỉnh thoảng còn buông câu trêu ghẹo mấy phụ nhân ven lộ.
Cổ Xuyên đành kéo vành nón, rủ khăn che kín nửa mặt, thúc ngựa đi chếch ra một bên, giữ cách nhau chừng một thân mã để kẻ qua đường khó nhận ra họ đi cùng.
Ra khỏi huyện An Định, vượt mấy thôn xóm heo hút, hai người tới thành Nam An lúc trời gần tối Cả hai xuống ngựa dắt ngựa đi vào thành.
Thành thị nơi đây dẫu đã về đêm vẫn náo nhiệt:
hàng quán đèn lồng treo đỏ, tiếng rao hòa tiếng tiêu sáo rộn ràng,đôi lúc có binh sĩ từng tốp dạo quanh phố xá Cổ Xuyên thong dong dạo bước giữa đêm Nam An, mắt ngắm những dãy đèn lồng đỏ quãng xa, tai nghe tiếng rao lẫn tiếng tiêu sáo.
Trong dạ, y chợt đem so với kiếp trước nơi phồn hoa hiện đại:
đèn điện sáng như ban ngày mà tiếng người thưa thớt, ai nấy đóng cửa trái tim.
Đi một hồi mỏi gối, hai người ghé ngồi bên một trà điếm ven đường.
Chu Tử Tiêu dọc đường ríu rít không dứt, lúc lại vung tay, lúc lại khoa chân ngay trên bậc thềm, chẳng khác gì lũ trẻ.
Gặp bọn hài đồng tụ lại ca hát, y liền hòa giọng, vỗ tay nhịp theo, rồi hết chỉ cái này lại chỉ cái kia, làm ra vẻ sành sõi lắm.
Tuy đôi lúc có phần rộn ràng đến phiền, song Cổ Xuyên nhìn bóng y nhảy nhót giữa ánh đèn, trong lòng lại bớt quạnh:
có kẻ đồng hành, chẳng đến nỗi đơn độc trên đường trường.
Hai người ghì ngựa dừng trước lữ điếm treo biển gỗ sơn đen, đôi đèn lồng đỏ lay nhẹ trong gió.
Chưởng quầy nghe vó ngựa liền bước ra trước thềm, chắp tay cười:
"Nhị vị khách quan đường xa mỏi mệt chăng?
Muốn thuê phòng, xin mời vào.
"
Vừa dứt lời, mã phu từ sân trong tất tả chạy ra, đón cương:
"Để tiểu nhân dắt vào chuồng, cho uống nước mát, tối có cỏ khô với mạch nha.
Hắn khẽ vỗ cổ hai con ngựa, dắt qua mái hiên, tiếng móng đổi sang nền đất nghe êm rịt.
Trong sảnh, chưởng quầy bày sổ, mời ghi danh.
Cổ Xuyên đưa một thỏi bạc vụn, nói gọn:
"Xin một gian yên tĩnh, gần cuối hành lang;
thêm hai chậu nước nóng tẩy trần.
Chu Tử Tiêu cười hì hì chen vào:
"Và một ấm trà đậm, ắt càng cảm tạ.
Chưởng quầy gật đầu lia lịa, xé một thẻ tre làm bài trọ, đặt lên án:
"A Thuyên!
Tiểu nhị bưng đèn đến, khom mình:
"Mời nhị vị.
Dọc hành lang gỗ thơm mùi mộc hương, ánh đèn vàng rải đều bậc thang.
Tới cửa gian phòng, A Thuyên mở then, chỉ qua:
"Chăn nệm mới phơi, chậu đồng để bên án, cửa sổ hướng sân trong—rất lặng.
Hắn đặt thêm ấm trà, nhận bạc thưởng, lại cúi chào lui.
Tắm rửa xong, Cổ Xuyên và Chu Tử Tiêu buộc đai áo, sửa tay áo, toan ra phố thì ngoài hành lang vang tiếng kêu thất thanh của một thương nhân:
"Tay nải của ta mất rồi!
Hai người liếc nhau.
Cổ Xuyên nhìn sang, Chu Tử Tiêu chỉ nhún vai, tỏ vẻ chẳng hay biết gì, rồi cả hai bước ra.
Thương nhân ấy hoảng hốt lao xuống sảnh, kéo sập then cửa trước, vòng ra hậu môn gài nốt chốt gỗ, quay phắt lại quát lớn:
"Không ai được rời khỏi đây!
Trong sảnh lúc đó người không đông:
chủ quán ngồi sau quầy cắm cúi tính sổ;
tiểu nhị lom khom lau dọn bàn ghế;
mã phu vừa lo xong việc buộc ngựa, còn phủi rơm trên tay áo;
một người dáng tiên phong đạo cốt ngồi gần cửa sổ nhâm nhi chén trà;
xa hơn, hai trung niên thư sinh cúi đầu đánh cờ, quân lách tách đều đều.
Đúng khi tiếng then chốt dứt, Cổ Xuyên và Chu Tử Tiêu cũng vừa từ thang gác bước xuống.
Chu lại khẽ nhún vai lần nữa;
Cổ Xuyên khép tay áo, mắt lướt một vòng khắp sảnh, rồi đứng nghiêng người bên mé cột, im lặng quan sát.
Điếm chủ nhướn mày, giọng kéo dài:
"Khách quan, có chuyện chi thế?
Thương nhân hốt hoảng la lên:
"Tay nải của ta bị trộm!
Không ai được bước ra ngoài—ta liều mạng chặn cửa ở đây!
Dứt lời, y dán lưng vào cánh cửa gỗ, hai tay giang ngang như chữ nhất, khuỷu tay chống hẳn vào hai bên khung.
Gót giày trượt nhẹ trên nền gạch, bụng phập phồng chạm cả then cửa.
Mặt y cố làm nghiêm như quan xử án, song mép lại run run, chòm ria rung bần bật, cánh mũi phập phồng, trông vừa căng thẳng vừa buồn cười Điếm chủ nhướn mày hỏi dồn:
"Khách quan sao lại mất?
Mất khi nào, để ở đâu?
Thương nhân thở hổn hển:
"Trước khi chợp mắt, tay nải còn đặt ngay đầu giường.
Vừa tỉnh dậy thì biến mất.
Then cửa ta cài, cửa sổ cũng khép kín!
Điếm chủ đưa tay chỉ quanh sảnh:
"Từ lúc khách quan vào trọ tới giờ, chỉ mấy vị này ở đây thôi:
hai vị khách mới (Cổ Xuyên, Chu Tử Tiêu)
vị tiên phong đạo cốt bên cửa sổ, với hai vị trung niên thư sinh đang đánh cờ.
Ngoài ra không ai ra vào, cũng chẳng ai bước khỏi quán.
Nghe vậy, thương nhân bỗng phá lên cười khô khốc;
hai ria mép rung bần bật theo tiếng cười, cái bụng tròn cũng phập phồng như trống trận, thắt lưng kêu khẽ
"két.
két".
Y sầm mặt lại, lưng vẫn dán cửa, hai tay giang ngang:
"Hay lắm!
Thế thì k·ẻ t·rộm chỉ có thể ở ngay trong số các vị đây thôi.
Khôn hồn thì giao vật ra—bằng không, ta lập tức báo quan!
Điếm chủ thấy rắc rối, vội chắp tay:
"Chư vị.
có ai lỡ cầm nhầm chăng?
Xin hoàn lại cho yên chuyện.
Mọi người đều lắc đầu.
Chu Tử Tiêu vẫn cười cợt, xoa cằm râu lởm chởm, tay khoanh trước ngực như xem kịch.
Thương nhân bỗng chỉ thẳng:
"Trong quán này, ta thấy tên này đáng nghi nhất!
Chu Tử Tiêu trố mắt, chỉ vào mặt mình:
"Ta ư?
Tên thương nhân hất cằm:
"Phải!
Tiên phong đạo cốt kia trông đàng hoàng, hai vị thư sinh có ăn học;
chỉ còn hai ngươi là khả nghi!
Chưa dứt câu, Chu Tử Tiêu đã lao xuống bậc thềm, chộp cổ áo đối phương giật mạnh.
Thương nhân cũng túm lại cổ áo lão Chu, bụng phập phồng, hai ria mép rung bần bật.
Cả hai gườm gườm nhìn nhau, mũi gần chạm mũi.
Chu nhón gót lên trước cho cao hơn nửa tấc;
thương nhân thấy thế cũng nhón theo.
Chu lại nhón thêm, y liền nhón thêm nữa.
Hai cái đầu kè kè, mắt liếc qua liếc lại dò chừng, cổ áo mỗi bên căng ra như sắp rách—căng thẳng mà trông đến tức cười.
Chu Tử Tiêu trừng mắt, vẫn nắm cổ áo đối phương, gằn giọng:
"Ta nhìn ngươi là biết hạng vừa ă·n c·ắp vừa la làng.
Hai chòm ria mép vểnh như cá trê bùn, còn bày đặt chê người khác!
Thương nhân cũng không kém phần hùng hổ, nhón gót thêm nửa tấc, trợn mắt đáp:
"Ngươi soi lại mình đi—đã lùn thì chớ, trên má lại còn một cái nốt ruồi to tướng, trông như.
con ve chó bám thịt!
Hai kẻ kẻ nhón bên này, người nhón bên kia, mũi gần chạm mũi, mắt lườm qua lườm lại.
Bên góc cửa, tiên phong đạo cốt sặc cả ngụm trà;
hai vị thư sinh đánh cờ cũng lén cười khúc khích.
Điểm chủ toát mồ hôi, vội chen vào can:
"Hai vị bớt giận, bớt giận!
Việc mất của, từ từ hỏi rõ cho minh bạch đã!
Cổ Xuyên ung dung bước xuống thềm, không nói không rằng, lách người vào giữa.
Bất thần, y thọc hai tay—mỗi tay một bên—đúng vào hốc nách của cả hai.
Chu Tử Tiêu và tên thương nhân ban đầu cố giữ mặt nghiêm, gân cổ chịu đựng.
Má giật giật, môi mím đến trắng bệch.
Một khắc sau, Chu bật
"khục—khục!
cười nấc thành tiếng;
thương nhân cũng rung lắc, hai chòm ria mép vẫy như cá quẫy.
Cả hai chịu không nổi, buông cổ áo đối phương ra cùng lúc, vừa thở hổn hển vừa ôm sườn cười rũ.
Cổ Xuyên chắp tay ôn hòa:
"Các hạ có lầm chăng.
Bọn ta vừa nhận phòng, rồi thay phiên tẩy trần;
thắt lại áo xong liền xuống sảnh, chưa đến một tuần trà.
Chủ quán với tiểu nhị đều làm chứng.
Thời gian ngắn ngủi thế, sao có thể lẻn sang phòng các hạ mà lấy đồ?
Chủ quán vội gật:
"Đúng vậy, hai vị vừa lên rồi xuống ngay.
Tiểu nhị A Thuyên lí nhí:
"Tiểu nhân bưng nước còn chưa kịp nguội cơ.
Chu Tử Tiêu bấy giờ nhón chân, trợn mắt chỉ thẳng vào thương nhân, giọng the thé:
"Nghe thấy chưa—đừng vu oan cho người tốt!
Hai chòm ria của thương nhân rung bần bật, mắt đỏ hoe như sắp khóc.
Hắn thét lạc giọng:
"Ta.
ta sẽ đi báo quan sai!
Nói rồi y lao tới cửa trước, toan nhấc then ngang.
Khổ nỗi chính y vừa đóng sập lúc nãy, then gỗ nặng trịch, nhấc không lên, hai cánh tay run lẩy bẩy—ria mép rung theo, trông thảm mà lại buồn cười.
Chủ quán hốt hoảng bước tới níu:
"Khách quan bớt giận!
Mở cửa lúc này, lỡ k·ẻ t·rộm chen ra thì sao?
Chu Tử Tiêu khoanh tay, nhón gót trêu:
"Vừa khóa xong lại đòi mở—Đồ ngốc, ngươi muốn tự tay thả k·ẻ t·rộm à?
Tên thương nhân bủn rủn ngồi bệt xuống nền gạch, vừa khóc vừa nấc, nước mắt nước mũi giọt ngắn giọt dài;
hai chòm ria mép rung như râu cá quẫy.
Y đấm ngực thùm thụp, giọng lẫn tiếng mũi:
"Vốn liếng của tiểu nhân cả đấy.
lặn lội tới đây mua hàng, mong mang về quê bán.
Nhà còn lão mẫu già yếu.
đông sắp tới rồi, phen này mất trắng, mẹ con biết lấy gì mà độ nhật.
lão mẫu lại ốm đau, thuốc thang tốn kém.
ôi trời ơi.
Y nói dở lại oà lên, bù lu bù loa như trẻ con, hơi đứt quãng, miệng run, bụng phập phồng theo từng tiếng nấc.
Hai tay y quờ quạng bấu lấy mép áo, rồi lại chắp vào nhau vái vái vào khoảng không, vừa van vỉ vừa than khóc.
Chu Tử Tiêu thoạt còn khoanh tay cười cọt, nghe tiếng khóc thảm của thương nhân thì sống mũi cay cay, khịt khịt mấy cái.
Y len lén quệt mũi, ngoảnh sang Cổ Xuyên, giọng hạ nhỏ:
"Đệ.
có cách gì không?
Cổ Xuyên không đáp, chỉ lặng nhìn lại, ánh mắt bình tĩnh.
Bấy giờ, vị khách tiên phong đạo cốt đặt chén trà xuống, thong thả nói:
"Vị thiếu hiệp kia, chẳng hay có cách nào giải quyết chăng?
Nếu có, xin vì cảnh khốn cùng của người này mà ra tay cứu giúp.
Hai trung niên thư sinh nơi góc bàn cũng đứng dậy chắp tay phụ họa.
Một người khom mình:
"Thiếu hiệp nếu tiện tay, xin phân xử cho minh bạch, cứu kẻ bĩ cực.
Người kia ôn hòa tiếp lời:
"Cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp.
Nếu thiếu hiệp chịu tra xét cho rõ, ấy là tích đức cho đất Nam An.
Cả sảnh lặng đi, chỉ còn tiếng sụt sùi của thương nhân vọng dưới mái lữ điếm.
Chu Tử Tiêu vẫn nhìn Cổ Xuyên, chờ đợi.
Cổ Xuyên phát hiện từ khi đi chung Chu Tử Tiêu,y có vẻ
chính trực
hơn trước, nhưng y lại cảm thấy ngứa tay với vụ án này,trách sao được vì kiếp trước y làm bên thẩm tra t·ội p·hạm mà.
Cổ Xuyên khẽ nói với chủ quán:
"Cho ta mượn bút mực, một tờ giấy, thêm ngọn nến.
Y trải giấy lên bàn, chấm bút ghi mấy hàng mốc thời và lối đi, rồi ngẩng lên:
"Chưa báo quan.
Trước hết, hỏi cho rõ.
Y sắp ghế thành nửa vòng, mọi người ngồi lùi ra sau.
Cổ Xuyên ngồi chính diện, Chu Tử Tiêu đứng.
chếch sau làm chứng.
Gọi từng người.
Tiểu nhị A Thuyên bước lên, mắt lấp la lấp lửng Cổ Xuyên nói chậm:
"Từ canh một đến lúc nghe kêu mất nải, ngươi làm những gì.
Kể ngắn, theo thứ tự.
A Thuyên đáp liền, rành rọt như học thuộc:
"Tiểu nhân lau bàn ở dãy đông, thay dầu đèn, bưng nước ấm cho khách rửa, sau đó quét hiên.
chưa hề ra hậu viện.
Cổ Xuyên nhìn thẳng mắt hắn:
"Thay dầu đèn bằng dầu gì?
"Dầu lạc.
"Có trộn long não chăng?
"Không.
"Bưng nước tay nào?
"Tay trái.
Cổ Xuyên đẩy chén trà sang bên trái hắn:
"Đỡ thử.
A Thuyên theo quán tính đưa tay phải đỡ, giật mình mới đổi tay.
Cổ Xuyên không vặn, đổi cách hỏi:
"Kể ngược lại.
Từ khắc này trở lùi về lúc canh điểm.
A Thuyên khựng nửa nhịp, rồi tuôn:
"Quét hiên.
bưng nước.
thay đèn.
lau bàn.
Cổ Xuyên gõ bút:
"Lúc quét hiên, ngươi dùng chổi tre hay chổi rơm?
"Chổi rơm.
"Rơm ướt hay khô?
"Khô.
Cổ Xuyên nghiêng đầu:
"Vậy vì sao gấu tay áo ngươi loang vệt bóng như mỡ?
Mùi lại ngai ngái mỡ trâu—thứ chỉ có ở chuồng ngựa, không phải ở hiên khô.
A Thuyên cười gượng:
"Chắc lúc bưng nước lỡ chạm vào tay vịn.
"Hiên đông có tay vịn bằng gỗ trơn.
Dấu miết mới nằm ở tay vịn hành lang.
dẫn xuống chuồng.
A Thuyên nín, mắt chớp.
Hắn bèn đổi đòn, tỏ vẻ sốt sắng:
"Tiểu nhân.
vừa thấy gã thấp lùn kia—"
hắn liếc Chu Tử Tiêu—
"đi qua hành lang đông trước khi kêu mất.
Chu Tử Tiêu xòe hai tay:
"Ta xuống thẳng sảnh.
Cổ Xuyên không để dây dưa, bảo A Thuyên:
"Giơ hai bàn tay.
Hắn chìa ra.
Khe móng sạch bóng, thơm mùi bồ kết.
Cổ Xuyên mỉm nhạt:
"Rửa tay kỹ quá.
Kẻ làm bếp cũng không kỳ kỹ thế.
Rửa để làm gì, ngay trước khi ta gọi hỏi?
A Thuyên cứng lưỡi:
"Vừa rửa ấm trà đổ.
"Ấm trà trong phòng này còn đầy.
Tới lượt mã phu.
Hắn bước thẳng, giọng chắc:
"Đêm nay tiểu nhân không rời chuồng.
Con bạch ngựa quấy, phải tháo yên chà dầu, đến lúc nghe kêu mới ghé cửa sảnh nhìn một cái rồi lui.
Cổ Xuyên gật:
"Ngươi thuộc chuồng lắm.
Bậc thang từ sảnh xuống chuồng bao nhiêu?
"Mười bốn.
"Khoảng cách từ chân thang đến máng thứ ba?
"Mười bước.
"Vậy sao gót giày ngươi dính phấn tro—thứ chỉ rắc ở hành lang đông để hút ẩm?
Mã phu cười nhạt:
"Gió thổi bám.
"Gió thổi mà vào tận.
cổ tay áo ngươi?
Cổ Xuyên hất cằm.
Ở cổ tay trái là một vệt đen nhờn vừa lau qua.
Mã phu nhún vai:
"Chà yên ngựa, dính mỡ là thường.
"Đúng.
Nhưng mỡ yên trộn hương tùng, không lẫn long não.
Còn đây, mùi long não ẩn dưới lớp bồ hòn—ngươi vừa kỳ rửa.
Ta xin một ấm nước sôi.
Chủ quán mang ấm.
Cổ Xuyên bảo:
"Đưa cổ tay qua hơi nước.
Mã phu hừ khẽ nhưng chìa ra.
Hơi nóng bốc lên, mùi long não lẫn hồi quế thoảng rõ.
Chu Tử Tiêu nhếch mép:
"Mùi tay nải của người ta, thơm quá ha.
Mã phu vẫn lì:
"Cánh cửa sổ phòng kia chốt vênh, gió lùa.
Hương gì chẳng lẫn.
Cổ Xuyên gật chậm:
"Ngươi nói phải—gió lùa.
Vậy nói ta hay:
song cửa sổ ấy lồng mấy thanh dọc mấy thanh ngang?
Mã phu đáp ngay:
"Ba dọc, hai ngang.
Cổ Xuyên cúi viết, rồi ngẩng lên:
"Song ấy ba ngang, hai dọc.
Ai đi ngang ngửa mắt thấy liền.
Ngươi không hề nhìn—vì lúc ôm tay nải, mắt chỉ nhìn bậc thang.
A Thuyên chen lời rất nhanh, như đã chuẩn bị:
"Không, lúc nãy tiểu nhân có thay dầu đèn ở hành lang đông.
Lỡ tay làm đổ, tiểu nhân lau ngay.
Mùi.
mùi long não chắc từ đó.
Cổ Xuyên hỏi gắt:
"Đổ ở đâu?
"Ngay đầu tay vịn.
"Đổ dầu đèn thì nền phải loang tròn.
Thế mà chỉ thấy một vệt dài đúng bằng bàn tay miết—dấu lau sạch bụi.
Ngươi không thay dầu, mà miết vệt đi để xóa dấu mỡ.
A Thuyên hạ mắt:
sợ chủ mắng bẩn.
Cổ Xuyên chuyển giọng êm như ru:
"Được.
Ta hỏi điều không dính đến mỡ.
Ban nãy, ngươi nói bưng nước ấm cho khách rửa.
A Thuyên mừng như vớ được:
"Vâng!
"Ấm nước nào, cho phòng nào?
"Phòng.
nhị vị khách mới.
Chu Tử Tiêu phá ra cười:
"Ta tự múc ở bồn tắm—tiểu nhị nào bưng cho ta?
A Thuyên nuốt khan, nhìn chủ quán.
Chủ quán lúng túng:
"A Thuyên bận lau bàn.
chắc gã khác.
"Quán chỉ có một tiểu nhị.
Cổ Xuyên chấm bút
"tách"
một tiếng.
Mã phu chợt đổi giọng đanh:
"Đại gia, tra thì tra cho công bằng.
Ta ở chuồng, còn ngươi nói mùi long não—biết đâu chính thương nhân bày mưu la làng, giấu nải để đòi bạc bồi thường?
Thương nhân đang sụt sùi ngẩng phắt:
ta thề có lão mẫu!
Cổ Xuyên khoát tay:
"Không bàn miệng thề.
Hỏi cảm giác.
Khi tỉnh dậy, lưỡi khô, đèn cạn nửa—ngươi ngủ thật.
Kẻ bày mưu giả trộm sẽ không tự làm khát đến nứt lưỡi.
Rồi y quay lại hai kẻ:
"Ta sẽ không lục soát ngay.
Chỉ hỏi thêm một câu giống nhau.
Y đặt bút xuống, giơ tay trái lên:
"Đêm nay ai trong hai ngươi chạm vào tay vịn hành lang đông bằng bàn tay.
này?
A Thuyên và mã phu nhìn nhau rất nhanh.
Cả hai cùng nói:
Quá mau, quá đều.
Cổ Xuyên mỉm cười rất nhẹ, như đã đủ.
Y thu bút, xếp giấy:
"Chưa cần báo quan.
Tới canh hai rưỡi, ta sẽ yêu cầu mở chuồng, dỡ ba bó rơm thứ hai bên trái máng nước.
Nếu không có gì, ta tự thân đưa hai ngươi đến nha môn nhận tội vu cáo.
Còn nếu có.
chuyện sẽ khác.
Hai gã ranh ma im phăng phắc, nhưng đầu ngón tay đều khẽ co lại—thứ phản xạ mà lời nói không che được.
Ở cuối sảnh, vị tiên phong đạo cốt nhìn ngọn nến chao, khẽ gật đầu.
Nến cháy lụi hai lần bấc, trống canh ngoài thành điểm sang giữa canh hai.
Ai nấy ngồi lùi ngoài rìa sảnh.
A Thuyên thỉnh thoảng xin
"ra sau một lát"
Cổ Xuyên chỉ khẽ lắc đầu:
"Đợi đến canh hai rưỡi.
Mã phu ngáp khẽ, mắt dán xuống mũi giày, cổ tay trái giấu trong tay áo.
Đủ giờ, Cổ Xuyên đứng dậy:
"Chủ quán cầm đèn.
Chu huynh đếm theo ta.
Mở chuồng — không ai đi trước ta nửa bước.
Cửa hậu hé.
Mùi ẩm, mỡ trâu và rơm khô ùa ra.
Ánh đèn quét qua dãy máng nước.
Ngựa khụt khịt, đuôi quất lốp bốp.
Cổ Xuyên đưa tay:
"Bên trái máng—bó rơm thứ nhất.
thứ hai.
Dỡ.
Chu Tử Tiêu
"dạ"
một tiếng, cúi gỡ dây rơm.
A Thuyên nuốt khan, bước lùi nửa tấc.
Mã phu bặm môi, mắt lóe lên rồi cụp xuống ngay.
Bó rơm bật ra—bên trong lộ một tay nải vải chàm, ngoài nhét trấu, dây rơm quấn giả làm bó cỏ.
Chu nhấc lên, nước thấm rịn mép vải, mùi hồi quế và long não phả ra rành rẽ.
"Đây.
Cổ Xuyên nói rất nhạt.
Thương nhân run rẩy chực nhào tới, nhưng Cổ Xuyên giơ tay chặn:
"Khoan.
Kiểm qua.
Chu Tử Tiêu mở nải:
bạc lẻ còn, khế ước ướt mép nhưng nguyên, túi quế hồi và miếng long não lót đáy vẫn ở đó.
Trong khoảnh khắc yên đặc ấy, A Thuyên quay mình toan chuồn theo lối chuồng tối.
Chu Tử Tiêu như đã chờ sẵn, một tay túm gáy áo kéo giật lại:
"Ê, đi đâu mà vội?
Mã phu hừ mạnh, nửa bước lao tới, song vị tiên phong đạo cốt chỉ khẽ xoay thân, chướng nhẹ một cái bằng cánh tay áo—mã phu trượt chân quych xuống đống rơm ẩm.
Chủ quán hoảng vía, suýt rơi đèn.
Hai vị thư sinh vội vơ dây thừng buộc yên treo cạnh vách, lóng ngóng mà siết cũng.
khá chặt.
Chu Tử Tiêu cười hì hì:
"Ván cờ tay các vị cũng dùng được việc đấy chứ!
Cổ Xuyên quay về phía thương nhân, đặt tay nải vào lòng y:
"Của đã về.
Lần sau đừng cài then cho có lệ.
Thương nhân ôm tay nải, hai ria mép mừng đến rung bần bật, hai tay y chấp tay cảm tạ:
"Ân nhân!
Ân nhân!
Cổ Xuyên phất tay:
Việc chưa xong.
Rồi nhìn thẳng hai kẻ bị giữ:
"Các ngươi ranh ma:
rửa tay xóa mùi, giả vệt dầu ở tay vịn, giấu nải vào bó rơm, còn nhúng nước để át mùi bạc.
Nhưng mùi long não bền dai, gặp hơi nóng lại nổi.
Tay vịn gỗ trơn thì không có vòng loang của dầu đèn—vệt miết mới là dấu của người xóa bụi.
Những thứ ấy, lừa người vội được, không lừa nổi mắt tỉnh.
A Thuyên quỵ xuống, lí nhí:
lỡ dại vì nợ.
Mã phu mím chặt môi, không nói.
Chu Tử Tiêu khoanh tay, nghiêng đầu nhìn thương nhân:
"Ngươi nghe rõ chứ?
Vừa ă·n c·ắp vừa la làng—không phải chúng ta.
Thương nhân đỏ bừng, lúng búng:
ta lỗi miệng.
Xin hai vị rộng lòng tha thứ.
Cổ Xuyên quay sang chủ quán:
"Đêm khuya, đưa ngay hai kẻ này trói tạm vào gian kho.
Sáng mai, người với thương nhân cùng nhau lên nha môn, giao cả người lẫn vật chứng.
Nhị vị thư sinh làm chứng;
nếu tiện, xin tiên sinh"
—y gật với vị tiên phong đạo cốt—
"ghi giùm vài hàng tường trình.
Vị tiên phong đạo cốt mỉm cười:
"Chút việc nhấc tay.
Hai thư sinh đồng thanh:
"Nguyện làm chứng.
Xếp lại mọi thứ, cả bọn quay về sảnh.
Chu Tử Tiêu gọi một bình trà nóng,rót cho Cổ Xuyên,Cổ Xuyên ngửa cổ uống ực,nãy giờ đã quá khát Bỗng vị tiên phong đạo cốt ấy lại vào ngồi cùng bàn,y chợt mở nụ cười nhìn về cả hai.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập