Chương 14: Tam Phương Dị Lộ

Chương 14 :

Tam Phương Dị Lộ Vị khách tiên phong đạo cốt ngẩng nhìn Cổ Xuyên, mục quang nhu hòa mà khí thế tựa sơn, chắp tay mỉm cười:

“Thiếu hiệp niên quan hãy còn xuân, trí mưu đã thâm, chỉ mấy lời tra vấn mà chân tướng hiển lộ, bần đạo khâm phục.

Xin cho biết cao danh, để tiện xưng hô.

” Cổ Xuyên đáp:

“Văn bối từ nhỏ được gia phụ cùng tổ phụ dạy bảo, học lỏm đôi phần nghề bổ khoái, nay chỉ nhờ tặc nhân thủ pháp thô sơ, lại thêm vận may mà phá được.

Văn bối họ Thẩm, danh Phương, quán ở quan ngoại.

” Đạo nhân khẽ vuốt râu:

“Ra vậy.

Còn vị này là.

” Chu Tử Tiêu chấp tay:

“Tại hạ họ Thẩm, danh Tiêu, sư huynh của Phương.

Xin hỏi đạo trưởng pháp hiệu chi danh?

Đạo nhân hòa nhã đáp:

“Bần đạo pháp danh là Thanh Vân, người Giang Tả, xuất thân từ nước Vệ,tạm ngụ Nam An, nay hữu duyên tương kiến, thật hân hạnh.

” Cổ Xuyên hỏi:

“Không hay đạo trưởng đến Nam An vì việc gì?

Thanh Vân mỉm cười:

“Bần đạo có chút tư sự, nay đã xong, định sáng mai xuôi Nam hồi bổn quán.

Nhị vị thì sao?

Chu Tử Tiêu đáp:

“Tại hạ cùng sư đệ chỉ tiêu dao ngoạn cảnh, cũng đang men đường Nam.

” Thanh Vân khẽ gật:

“Vậy thì đồng lộ.

Nếu nhị vị không chê, xin cho bần đạo đồng hành một chặng, tùy duyên tản bộ.

” Chu Tử Tiêu cười hả hệ:

“Được thôi, thêm người thêm vui.

“ Ba người sóng vai hàn huyên chuyện đường Nam, ước chừng giờ khởi, chặng dừng, kẻ trước người sau rộn ràng dưới ánh đèn lữ điểm.

Trong phòng thương nhân “cá trễ“ giờ đây hai trung niên thư sinh khi nãy còn cười nói giờ chỉ đứng hầu trước giường, tay chắp trước bụng, mắt cúi, im phăng phắc.

Trên giường, thương nhân nằm vắt chân, chu mỏ vểnh râu đủ kiểu — lúc lấy đầu ngón tay vê ria thành hình câu liêm, lúc búng nhẹ cho rung rung, khóe mắt nheo lại ra chiều đắc ý.

Bên gối, tay nải đặt ngay ngắn;

ánh nến hắt qua, bóng râu in lên vách ngoằn ngoèo như mực vẽ.

Trong phòng tắt lặng.

Một người khẽ lên tiếng, rồi chép miệng thở dài:

“Vương gia, hành động tối nay của điện hạ thật.

khó nói cho phải.

” Người kia tiếp lời, giọng thấp mà gắt:

“Cũng tại vương gia nhất quyết ở chốn lữ điểm hèn mọn, chẳng cho thị vệ theo hầu nên mới sinh cớ sự,trước khi vô đây thì xua đuổi hết thị vệ,nghiêm cẩm không ai được theo vào.

Việc này mà truyền Ta, e thiên hạ chê cười, bệ hạ lại trách phạt.

” Vị đầu tiên cúi sâu:

“Cũng may chỉ là v-ụ trộm bạc nhỏ.

Bằng có kẻ ám thích, hạ thần biết lấy gì bẩm tạ trước bệ hạ?

Nói đoạn, y quỳ sụp bên giường, ôm lấy cẳng chân “thương nhân cá trễ” giọng như muốn khóc.

Người còn lại chắp quyền, cắn răng:

“Từ nay quyết không để vương gia tùy ý làm bậy nữa.

“Thương nhân” hất chân ra, chợt ngồi bật dậy;

hai chòm ria rung rung, cái bụng lắc lư, phì phì mấy tiếng:

“Các ngươi mở miệng “Hoàng huynh' ngậm miệng cũng “Hoàng huynh!

Lão tử sợ hắn chắc Lão tử muốn đi đâu thì đi đó, ở đâu thì ở đó—ai quản được ta?

Tên trung niên bị hất chân vội bật dậy, lau vạt áo, nghiêm mặt nói:

“Bây giờ thần sẽ viết một phong thư, nhờ thị vệ chạy trạm dâng thẳng Hoàng Thái Hậu, xin người hạ chỉ bắt vương gia hồi kinh.

Từ huynh, huynh canh giữ vương gia, không cho rời nửa bước.

” Từ huynh bước tới, đứng chắn ngay trước giường, một tay giơ ngang như chặn lối, bàn tay trống không, mặt bình tĩnh.

Nghe tới “Hoàng Thái Hậu”

“thương nhân cá trễ” lập tức co rúm;

hai chòm ria mép cụp xuống.

Y ngồi bật dậy, kéo tay áo người vừa định viết thư:

“Bình tĩnh.

có gì thương lượng.

” Rồi lại nổi nóng, gầm khẽ:

“Ngươi giỏi lắm, không coi vương gia ta ra gì!

Có tin ta gọi người.

trảm ngươi chăng?

Người kia vẫn lặng im, chỉ liếc nửa con mắt.

Từ huynh khẽ che miệng cười, rồi điều hòa:

“Phùng huynh, chuyện hôm nay đã lỡ, vương gia cũng vô sự.

” Đoạn y quay sang giường, cung kính mà dứt khoát:

“Vương gia, từ mai thuộc hạ sẽ cho thị vệ theo sát, quyết không để điện hạ tùy ý nữa.

” Sắc mặt y nghiêm lại:

“Điện hạ tự biết thân phận của mình.

Nếu có kẻ rắp tâm đối phó Thánh thượng, hay nghe Phong thanh vương gia ở đây mà gây sự, hạ thần dẫu có trăm cái đầu cũng khó gìn giữ việc Hoàng Thái Hậu phó thác.

Nếu đã chơi cho thỏa, xin điện hạ hồi kinh.

” Vương gia hai ria mép rung rung, hừ mũi:

“Hồi kinh ư?

Mới ra cung chưa đầy hai tháng, các ngươi đã khuyên ta hồi hơn hai chục bận!

Y vừa nói vừa giơ cả hai bàn tay lên trời, hai bàn chân trên giường cũng quẫy theo như trẻ con đạp nước, mặt mày hầm hầm mà trông đến buồn cười.

Phùng huynh sửa áo, hạ giọng mà dứt khoát:

“Từ huynh, qua buồng bên khiêng mền chiếu sang đây, trải ngay dưới sàn cạnh giường.

Đên nay nằm đó mà canh điện hạ, kẻo nửa đêm lại trốn.

” Y quay sang vương gia, khom người:

“Điện hạ an giấc.

Từ mai có thị vệ theo hầu, không để sơ suất nữa.

” Phùng huynh lui ra, dọc hành lang ra ám hiệu, liền xuất hiện một tên thị vệ.

Phùng đại nhân nghiêm mặt, quát khẽ:

“Ngươi thủ hộ kiểu gì mà để bọn tiểu nhị với mã phu lẻn tới cửa phòng vương gia lấy đồ cũng chẳng hay biết, lại còn thả hai kẻ lạ mặt cùng một đạo trưởng vào trọ?

Nếu điện hạ sơ suất, ngươi với ta gánh nổi không?

Thuộc hạ quỳ sụp, mồ hôi lạnh rịn trán:

“Thuộc hạ có tội.

” Nói đó rồi ngẩng khẽ, làm vẻ oan khuất;

ánh mắt u oán lướt qua Phùng đại nhân.

Phùng đại nhân chau mày “Nam nhi chi thân, sao lại ủy mị như nữ nhân,nhìn ngươi thế này ai nghĩ là thiên hộ đại nhân của ngự lâm quân không Có lời gì, nói thẳng"

Thị vệ quỳ rạp, giọng nghẹn ngào, vừa nói vừa khóc:

“Hu.

hu.

đại nhân cũng biết tính khí vương gia rồi —” ` đưa mu bàn tay quệt vội khóe mắt đỏ hoe:

“Xem mấy thoại bản giang hồ xong liền muốn làm du hiệp, trừ gian diệt ác—” Lại vò xoắn góc áo cho đỡ bứt rứt:

“Bữa trước đại nhân định báo quan địa phương đón giá, vương gia nổi giận bỏ luôn lộ trình, mắng om sòm, dọa bỏ ăn bỏ ngủ —” Y ngửa tay chỉ lên trời than thở:

“Lần nào cũng bảo “để thật tự nhiên' đuổi chúng thuộc hạ với đại nhân ra xa, còn nói tự có ví nghệ đủ khống chế kẻ ác—” Đoạn đấm thùm thụp vào ngực, thở dốc:

“Dọc đường bọn thuộc hạ khổ tâ-m h-ộ vệ, người lại chê phiền;

nơi nào ngài sắp xếp, vương gia cố ý ghé chỗ khác, bảo du hiệp không sống sung sướng.

Tiểu nhân hận đám chấp bút thoại bản ấy, hành xác bọn này:

ngày ngày ăn chẳng vô, ngủ chẳng yên, mắt căng như dây nỏ mà vẫn phải giữ khoảng cách, e lộ thân phận —” Y lại lau nước mắt:

”Ở kinh sư còn chưa khổ đến thế.

Có lần ở trọ quán, vì sợ bất trắc nên không cho ai lai vãng;

vương gia hay tin, tưởng chúng thuộc hạ cố ý làm quán vắng khách, liền bắt nằm sấp, đem thiết bảng đánh vào mông từng người.

Dù gì thuộc hạ cũng là Thiên hộ, ở kinh thành cũng là người trong mộng của mấy thiếu nữ.

chuyện này mà e đồn ra, chúng đồng nghiệp cười rụng răng, nhục không sao kể xiết.

” Phùng đại nhân cúi đầu, gật gù mấy lượt, mục quang dịu lại,y hiểu hết nỗi khổ tâm, lại thở dài một tiếng như chia nửa nỗi khổ với thuộc hạ.

Y đưa tay khẽ đỡ người kia dậy Thị vệ lại nói tiếp:

“Từ lúc tiểu nhị lén vào cho đến khi bước ra, thuộc hạ đều ở ngoài rìa quan sát.

Nếu chúng manh động hại người, thuộc hạ đã hạ thủ ngay — không đợi mệnh.

Nhưng chúng chỉ thò tay lấy mỗi cái tay nải rồi rút êm, không đụng chạm đến điện hạ.

Nghĩ việc chưa đến mức hệ trọng, thuộc hạ không dám kinh động vương gia, e lại chuốc họa thiết bảng.

Điện hạ vốn ưa chuyện “trừ gian diệt bạo” chỉ sợ phá hỏng hứng, nên thuộc hạ đành nén mà theo dõi.

” Phùng đại nhân im lặng khẽ vuốt râu như đồng tình với thuộc hạ.

Đang nói, một thị vệ khác đến bẩm báo:

“Chủ quán vừa lén thả hai kẻ kia,bọn chúng đã trốn đi từ cửa sau.

Có cần bắt tất cả bọn chúng lại không?

Phùng chỉ khoát tay:

“Không cần.

Kinh động lần nữa, e vương gia lại tùy hứng.

Thủ hộ vương gia là ưu tiên trước nhất” Rồi dặn rành rọt:

“Cử hai người thủ tiền môn, hai người giữ hậu môn;

một phục dưới mái đông, một tuần tra quanh sân.

Đổi gác mỗi nửa khắc, không ồn náo;

có động, dùng ám hiệu báo ta—không cho ai hay.

Cắt thêm hai người âm thầm để mắt đến ba khách trọ còn lại, ghi danh, không được qruấy nhiễu.

” Dặn xong, y đứng lặng một thoáng, thở hắt:

“Một lần này tùy ý.

đã quá đủ.

” Tại Kinh thành tịnh mịch.

Lý Tụng Hàn bước vào thư phòng Trình Uyên, cúi người dâng lên bức thư tay của Tả Thừa tướng.

Trình Uyên phe phẩy quạt, đón lấy, thoáng mở xem, khóe môi khẽ nhếch cười.

Y gấp thư, nó nhỏ:

"Gọi Hạ Chấn Nham vào.

"

Chốc lát, Hạ Chấn Nham cùng Lý Tụng Hàn đều có mặt.

Trình Uyên đặt quạt xuống, dặn dò gon gàng:

"Việc quan ngoại lần này, ta giao cho Hạ Chấn Nham phụ trách.

Ngươi lập tức dẫn người củ:

mình, đi thẳng đến phủ Đỗ Kỳ bái kiến, rồi theo đó mà thi hành.

"

Hạ Chấn Nham chắp tay:

"Tuần mệnh.

"

Trình Uyên gác quat lên án, nói tiếp, giọng như dao mỏng:

"Bên Nội Xưởng cũng sẽ làm y như vậy.

Con cáo già Tạ Thọ Xương —xưa nay chỉ đưa đường không tự bẩn tay.

Ngươi làm việc gì cũng nhớ báo một tiếng để Nội Xưởng cùng phối hợp.

Công văn cho họ nắm, mặt ngoài cho họ đứng tên, còn cách làm thế nào —ngươi tự quyết:

có thể mượn danh tuần xét kho, hoặc lấy cớ bảo toàn thương lộ, miễn êm.

"

Hạ Chấn Nham chắp tay cúi sâu:

"Tuân lệnh đại nhân.

"

"Lui xuống, chuẩn bị đi.

"

Hạ Chấn Nham lĩnh mệnh lui ra.

Lý Tụng Hàn cũng khom người xin phép sắp đặt nhân thủ.

Trình Uyên bước ra thềm, dừng dưới hiên, mắt nhìn về phương Bắc.

Trời chiều đổ chì, mây đen dồn từng lớp.

Y khẽ nói, như nói với gió:

"E rằng mây đen sắp vần vũ ở phương Bắc rồi.

"

Trong nghị phòng Nội Xưởng, đèn lồng che sa, khói trầm leo lét.

Trên thượng tọa là chưởng ấn đại thái giám, tay đặt cạnh ấn đồng, diện mạo lạnh như gươm rút nửa vỏ.

Dưới một bậc, Tạ Thọ Xương—tổng quản Nội Xưởng —nâng chén trà, mí mắt rủ hờ;

gương mặt gầy sắc, án!

nhìn lướt một vòng như lưỡi dao lặng.

Hai bên tả hữu bày hai hàng ghế.

Bên tả là Đề đốc Nội Xưởng Tạ Nghiêm Sâm:

tuổi gần trung niên,người khô gầy như que củi mộc, áo chẽn đen, vai hẹp, bóng mắt sâu.

Y ít nói mà tính nóng, mỗi lời nhả ra đều ngắn như lệnh, ai trót nhìn thẳng vào đồng tử ấy liền rùng mình, tưởng như chạm hơi lạnh cõi u minh.

Bên hữu là Tổng quản Ngự Tiền Tạ Tường Hòa:

kém Tạ Nghiêm Sâm bốn tuổi, thân hình đất đà, áo bào phẳng Phiu, hương phấn thoảng nhẹ;

mỗi khi mỉm cười là hai mắt híp lại tưởng như mất hẳn, tiếng ngọc bội khẽ lanh canh, lời dịu mà trơn, nhu hòa như mỡ bút.

Luận quyền trong cung, Ngự Tiền chủ lễ nghĩ, hiệu lệnh thông thiên;

song bàn đến thực quyền sinh sát nơi kinh kỳ, Đề đốc Nội Xưởng lại lấn át—một câu rơi xuống nặng bằng lưỡi đao giữa đêm.

Tạ Tường Hòa mỉm cười như gió xuân, hai mắt híp lại, cung kính thưa:

"Nghĩa phụ triệu kiến, hài nhi xin lắng mệnh—hôm nay hẳn có đại sự giao phó?

"

Tạ Nghiêm Sâm đứng thẳng, môi mím như dao khép, giọng khô lạnh:

"Xin nghĩa phụ chỉ rõ:

muốn truy ai, muốn trảm ai, hài nhi sẽ thân hành phụng làm.

"

Tạ Thọ Xương đặt chén trà xuống:

"Có kẻ mật tấu Thánh thượng:

phương Bắc dấy việc buôn lậu binh khí.

Hoàng thượng lệnh Nội Xưởng hợp cùng Cẩm y vệ đồng tra.

"

Sắc mặt Tạ Nghiêm Sâm càng trầm:

"Cẩm y vệ—bọon áo mũ hoa lệ, có làm nên trò trống gì?

"

Tạ Tường Hòa nghiêng người, vẫn nhu hòa:

"Nghiêm Sâm huynh bớt nộ.

Xin để nghĩa phụ nói hết rồi hãy luận kế!

"

Tạ Nghiêm Sâm chỉ hừ khẽ, môi mím như dao khép.

Tạ Thọ Xương giơ tay ngăn, chậm rãi nói:

"Sự vụ lần này hệ trọng, nhưng truy tra chỉ cần cho có lệ.

Tường Hòa nhị, việc này giao cho con.

Lập tức xuất phát, mang theo nhân thủ, nhớ phối hợp cùng Cẩm y vệ.

Trước hết tới bái kiến Đỗ Kỳ, tri châu Lương Châu — môn sinh của con cáo già Tôn Kính Nghiêu.

Không cần ta dặn thêm, con ắt biết phải làm thế nào.

"

Nói đoạn, y nâng chén trà hớp nhẹ.

Tạ Tường Hòa cúi mình:

"Hài nhi tuân mệnh.

"

Tạ Nghiêm Sâm hừ mũi, nói khô lạnh:

"Chút chuyện tẻ nhạt này giao cho sư đệ yêu là hợp lẽ.

"

Tạ Tường Hòa biết bị đá xéo, vẫn mỉm cười hiển hòa, mắt híp lại như trăng non:

"Được Nghiêm Sâm huynh xem là coi trọng, đệ trong lòng lại thấy mừng.

"

Tạ Thọ Xương không đáp, ngón tay khẽ gõ lên nắp chén.

Ánh trà Tung nhẹ, tựa như lòng người đang tính toán;

y nhìn vào khoảng trống trước án thư, thần sắc trầm ngẫm, mặc cho hai nghĩa tử lời qua tiếng lại chỉ như gió sạt qua rèm sa.

Trong tẩm điện, hương trầm bảng láng.

Đại Mạc Hoàng đế Mạc Cảnh Nguyên đang phê tấu chương, bút son chấm xuống từng hàng chữ như vạch định sơn hà.

Thị vệ xướng danh, Thống lĩnh Ngự Lâm Quân Phùng Kỳ Lệnh bước vào, giáp trụ lấp lánh dưới ánh đèn, quỳ rạp hành lễ.

Mạc Cảnh Nguyên không ngẩng đầu, chỉ buông giọng trầm hùng:

"Miễn lễ, khanh đứng lên đi.

"

Phùng Kỳ Lệnh cúi đầu đáp:

"Thần khấu tạ long ân.

"

Mạc Cảnh Nguyên đặt bút son, giọng trầm mà chặt:

"Trẫm có một việc giao khanh thi hành.

Nhớ giữ bí mật—bất luận Nội Xưởng, Cẩm y vệ hay bách quan, không được tiết lộ nửa chữ.

"

Ngài nâng ống lụa đen, rút một tờ mật chiếu, lại trao kèm một nửa kim phù đi đường:

"Xuất cung đêm nay.

Đến nơi mới được mở chiếu.

Nếu việc lộ, trẫm hỏi tội một mình khanh.

Phùng Kỳ Lệnh quỳ thẳng lưng, chắp tay đón chỉ, trán chạm nền ngọc:

"Thần Phùng Kỳ Lệnh thể lấy đầu đảm bảo.

Trái mệnh, trời đất không dung, xã tắc trụ lục!

"

Y rút chủy thủ, chích đầu ngón tay điểm một giọt huyết lên mép mật chiếu, dập chung với ất son rồng.

Hương trầm bảng lảng, ngọn nến không lay.

Đêm ấy, Phùng Kỳ Lệnh về đến phủ, vào thư thất khóa then, mới mở mật chiếu.

Đọc được nửa đoạn, mày đã chau chặt.

Y vỗ bàn goi quản sự:

"Truyền Phó thống lĩnh Hàn Quang Nghị tức khắc nhập phủ!

"

Chốc lát, Hàn Quang Nghị tới, áo khoác còn vương sương đêm.

Phùng Kỳ Lệnh phất tay chc mọi người lui ra, tự tay dập tắt một ngọn nến, chỉ chừa ánh đăng thấp.

Y trao mật chiếu.

Hàr Quang Nghị đọc xong, khẽ thở dài:

"Việc này nghiêm trọng.

Hoàng thượng đã giao cửa ải khó nhất cho chúng ta rồi.

"

Phùng Kỳ Lệnh trầm giọng, mắt vẫn dán ngọn đăng thấp:

"Việc này, Hoàng thượng không cho ta hé răng với bách quan, cũng không cho tâu với Nội Xưởng lẫn Cẩm y vệ.

Ấy là ngụ ý:

tin bên kia đưa lên chưa đáng tín, Người muốn chúng ta tự tay truy ra cho Người sự thật.

"

Hàn Quang Nghị gật khẽ, bước tới kẹp tờ mật chiếu trên lưỡi trâm, châm vào ngọn nến.

Lửa nuốt lấy hàng chữ son, tro cuộn lên như tơ.

Y nói nhỏ, giọng khàn:

"Sự này nếu làm thẳng tay, e huynh đệ ta khó toàn mệnh.

Trong tối ngoài sáng đều có mắt.

Phải đi mềm, đứt vết.

"

Phùng Kỳ Lệnh gõ nhịp đầu ngón tay lên án thư:

"Ý ngươi?

"

Hàn Quang Nghị ghé sát, nói rành từng chữ:

"Phương Bắc b-uôn lậu binh khí, muốn biết chỉ có hỏi hai địa đầu xà lớn một là Đỗ Kỳ (tri châu Lương Châu)

hai là tướng quần Mạnh Thiên Hùng.

Hôm trước tại hạ nghe tin vị Tạ công công ghé Cẩm y vệ, rồi Trình đại nhân lại vào phủ Tả Thừa tướng—đa nửa là triều bên kia muốn đi đường Đỗ Kỳ, vì hắn vốn môn sinh của Tả Thừa tướng.

"

Phùng Kỳ Lệnh trầm giọng:

"Thế theo ý ngươi, chúng ta men hướng tướng quần Mạnh Thiên Hùng?

"

Hàn Quang Nghị chắp tay, giọng thấp:

"Chỉ có thể như vậy.

Cẩm y vệ, Nội Xưởng tai mắt khắp nơi;

còn Ngự Lâm Quân ta chỉ trấn ỏ kinh sư, khó nắm kịp tình hình.

Thuộc hạ kiến nghị:

trước bái kiến Mạnh Thiên Hùng, hỏi tường hư thực rồi nhờ tướng quân hiệp lực.

"

Phùng Kỳ Lệnh khẽ vuốt râu, trầm ngâm một thoáng rồi dặn:

"Được.

Việc này do ngươi trực lãnh.

Nhớ đi cho kín— tốt nhất sáng mai xuất phát ngay, đừng rùm beng, đừng để ai thấy bóng.

Cứ thẳng đến doanh Mạnh tướng quân.

Lời lẽ phải khéo, chớ để tướng quân hiểu lầm.

Nếu có thể, mời tướng quân phối hợp, nói rõ chúng ta cũng chỉ bị Hoàng thượng bức mệnh, vốn không muốn nhúng tay sâu vào chuyện này.

"

Hàn Quang Nghị cúi đầu:

"Thuộc hạ tuân lệnh.

"

"Ngươi về nghĩ ngơi sớm đi.

"

Phùng Kỳ lệnh lên tiếng.

Cửa khép, Phùng Kỳ Lệnh ngả lưng vào tựa ghế, tay day ấn đường.

Y khẽ cười nhạt, lẩm bẩm như gió:

"Cẩm y vệ.

Nội Xưởng.

Ngự Lâm Quân.

Lâu rồi mới có một vụ án nhiều phe chen vai thế này.

Hai con cáo già Trình Uyên với Tạ Thọ Xương ắt cũng chỉ điều tra qua loa mà thôi.

"

Ánh đăng lay, bóng người in dài trên vách.

Y thở ra một hơi, giọng thấp:

"Chỉ mong lần này không khui ra điều gì quá sâu.

Bằng không.

tai họa chẳng nhỏ.

"

Thời cuộc vừa chuyển, ba kẻ đã âm thầm bày cuộc:

Trình Uyên tính nước sau quạt, Tạ Thọ Xương giăng lưới dưới to,Phùng Kỳ Lệnh tàng đao, ngoài mặt tỏ vẻ kính nhường nhưng thật chất toàn cáo già đội lót cừu non.

Rốt cuộc, đã lăn lộn mấy chục năm trong quan trường mà leo tới bậc ấy, hỏi ai không là cáo già?

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập