Chương 15: Mạnh Gia Tam Tử - Hùng Tướng Trấn Bắc

Chương 15 :

Mạnh Gia Tam Tử – Hùng Tướng Trấn Bắc Trong thành Tham Loan – trung tâm phủ nha Lương Châu – đèn dầu lặng lẽ.

Đỗ Kỳ — tri châu Lương Châu, môn sinh của Tả Thừa tướng Tôn Kính Nghiêu — đang ngồi sau án, duyệt thư văn các huyện chuyển về.

Thông phán vén rèm quỳ báo:

"Đại nhân, ngoài công môn có một cô nương xưng Oanh Nhi, dẫn theo ba người, trình lệnh bài từ kinh sư, cầu kiến.

"

Đỗ Kỳ khẽ gõ ống bút, trầm giọng:

"Cho vào.

"

Chốc lát, Oanh Nhi bước vào, theo sau là ba nữ nhân y phục gọn ghẽ.

Nàng quỳ dâng lệnh bài.

Đỗ Kỳ liếc qua, nhận biết, bèn cười ghẹo:

"Oanh Nhi muội muội, nay nhớ huynh mà tới thăm ư?

Hay ân sư có điều chi dạy bảo?

"

Oanh Nhi mặt lạnh như sương, chỉ khẽ gật đầu.

Không khí trong sảnh tức thời nghiêm lại.

Nàng bước lên một bước, cúi mình thưa rõ:

"Đỗ đại nhân, tướng gia dặn thế này:

ít ngày nữa sẽ có hai toán người từ kinh sư xuống Lương Châu, theo ý thánh thượng tra vụ b·uôn l·ậu binh khí ở Bắc tái.

Một toán là Cẩm y vệ, một toán thuộc Nội Xưởng.

Xin đại nhân cứ theo lệ mà phối hợp:

mở kho cho họ xem, đưa đủ sổ sách, điều nha dịch đi cùng, sắp xếp dịch trạm, chớ để thiếu sót.

Việc này cốt giữ yên đại cục, không cần đào bới đến tận rễ.

Khi cần, có thể an trí vài kẻ đứng ra gánh tội cho yên chuyện.

Giấy tờ qua lại sẽ có người chuyển lời.

Phần còn lại, đại nhân tùy nghi làm, miễn đúng lúc, đúng chỗ, đừng để nổi sóng.

"

Đỗ Kỳ khép lệnh bài, gật đầu:

"Ta hiểu rồi.

Muội về bẩm với vi sư:

Lương Châu sẽ phối hợp.

"

Oanh Nhi hành lễ lui ra.

Phòng án lặng đi.

Đỗ Kỳ một mình ngồi bên trường án, ngón tay gõ nhẹ lên ấn tín, mắt dõi theo ngọn đèn lay:

"Lần này.

bệ hạ thật muốn làm đến cùng sao?

"

Y chậm rãi kéo sổ, chấm bút:

trước dọn đường, sau dọn người;

sổ sách làm hai bản, lời nói một nửa.

Trong lòng đã đặt sẵn vài quân

"tế cờ"

mà vẫn không khỏi thở dài một tiếng giữa đêm dài Lương Châu.

Đỗ Kỳ gõ nhẹ lên án thư, gọi cửa:

"Truy chủ bộ Mạnh Thiên Tường đến gặp.

"

Chẳng bao lâu, một thư sinh ngoài đôi mươi bước vào, chắp tay:

"Đêm khuya đại nhân triệu kiến, xin hỏi có điều chi phân phó?

"

Đỗ Kỳ rút trong ngăn án một mật thư niêm sáp, ấn dấu tư, đẩy qua:

"Triều đình đã cử nhân mã từ kinh sư xuống tra việc b·uôn l·ậu v·ũ k·hí phía Bắc.

Công tử hãy mang bức thư này về cho gia phụ — Mạnh tướng quân.

Những điều cần nói, ta đã viết đủ trong đó.

Tuyệt đối đừng để ai hay, đi sớm về nhanh.

"

Y dừng một nhịp, hạ giọng:

"Lại chuyển lời:

nếu tiện, xin tướng quân tự chọn giờ và chỗ kín trong thành Nam An để gặp.

Ta có việc muốn bàn cho tường tận.

"

Mạnh Thiên Tường cúi sâu, nâng thư bằng hai tay:

"Hạ quan lĩnh mệnh.

Lập tức khởi trình.

"

Đèn lồng ngoài hành lang chao nhẹ.

Bóng Mạnh Thiên Tường khuất dần, còn Đỗ Kỳ ngổi lại bên trường án, ngón tay khẽ gõ, mắt tối như mực đêm.

Sau khi Mạnh Thiên Tường về tới phủ, vội điểm theo năm sáu hộ vệ, ra cổng thành trình lệnh bài rồi thúc ngựa thẳng hướng Bắc.

Ngày đêm không nghỉ, qua dăm bảy thôn trấn, đổi ngựa ở mấy dịch trạm, vượt vọng gác và hai cửa ải nhỏ;

cuối cùng y tới huyện Ngũ Nguyên.

Từ đây đi thêm nửa ngày là đến Biên thành Ngũ Nguyên;

quá Biên thành lại một ngày nữa sẽ tới Ngũ Nguyên Quan, ngoài quan ấy là thảo nguyên bát ngát.

Vào huyện thành, Mạnh Thiên Tường đưa mộc bài cùng phù hiệu, quân thủ thành liền mở cửa.

Y thúc ngựa thẳng vào phủ.

Gia nhân đón mối cương, dắt ngựa vào trong;

quản gia vội vàng ra nghênh:

"Tam công tử đã hồi phủ?

"

Thiên Tường khẽ gật:

"Phụ thân đâu?

"

Quản gia đáp:

"Tướng gia không có ở nhà, theo bình thường thì giờ này tướng gia hẳn sắp từ doanh trại hồi dinh.

Công tử trước xin tẩy trần nghỉ ngơi, tiểu nhân sẽ cho người bẩm báo.

"

Mạnh Thiên Tường khoát tay:

"Không cần.

Khi nào phụ thân về nhà, báo ta một tiếng.

Giờ ta muốn chợp mắt một chốc.

"

Một canh giờ sau, quản gia vào bẩm tướng gia đã hồi phủ, mời tam công tử nghênh kiến.

Mạnh Thiên Tường sửa sang y quan, rửa mặt súc miệng, bước nhanh tới sương phòng.

Mạnh Thiên Tường dừng chân nơi ngưỡng cửa.

Trong phòng chỉ còn tiếng giấy lật và than nổ lách tách.

Người ngồi trên thượng tọa mặc áo vải thường ngày, tóc búi cao cài chiếc trâm bạc mờ;

dáng không cần chống lưng vẫn nghiêm như đang ở doanh trướng.

Y chính là Trấn Bắc Đại Tướng Quân của vương triều Đại Mạc.

Hai bàn tay to, khớp xương nổi, rải sẹo dao kiếm cũ;

ngón cái ghì gáy quyển binh thư bìa da đã bóng, mỗi lần lật chỉ

"xoạt"

một tiếng ngắn.

Y chưa ngẩng đầu, song sức nặng từ người ấy đã trùm khắp sương phòng — khiến kẻ đứng trước cửa tự khắc nín thở, thẳng lưng.

Bên tả là án đồ binh cắm mấy lá tiêu kỳ nghiêng nhẹ, bên hữu lò than đỏ hắt ánh lên mặt chữ điền.

Mùi da thuộc phảng phất, hòa mùi tro ấm.

Ánh mắt kia vẫn cắm xuống hàng chữ, sâu và lạnh dù chưa hề nhìn ai.

Mạnh Thiên Hùng đọc thêm vài dòng nữa mới khựng tay, vẫn không ngước:

khí trận mạt sát lẩn trong hơi thở, đủ biết đây là tướng trấn Bắc vừa rời chiến địa, chỉ tạm gửi thân trong áo vải mà thôi.

Chợt Mạnh Thiên Tường cảm giác có một hơi vừa nóng vừa phà sau gáy, giọng khẽ như kim lách qua kẽ sắt:

"Tam đệ đã về rồi à?

"

Mạnh Thiên Tường rùng mình nhảy ra xa, ngoái lại thì thấy — Mạnh Thiên Hành, nhị ca của ÿ, đứng sát ngay sau lưng tự bao giờ.

Kẻ vừa áp sát là Mạnh Thiên Hành, nhị ca hơn Thiên Tường bốn tuổi.

Hắn lúc nào cũng ăn vận như đứng giữa tế đàn quân trận:

trường bào gấm đen–trắng đối sắc, thân bào đen họa văn ẩn, viền tay áo và lót cổ trắng tuyết;

đai da đen cài bội bài bạc;

kim quan mảnh viền bạc ôm trán, tóc dài buộc nửa xõa sau vai.

Chân mang ủng da quân dụng cổ chế — mũi thuyền, đế khâu thừng dày — bước một nhịp là gấu áo phất như khói.

Dưới ngực bào ẩn một lớp giáp lân mỏng sơn đen, nên ngực áo khẽ cộm;

đi gần nghe tiếng

"lách tách"

rất nhỏ.

Da tái hơi xanh, môi mỏng nhạt huyết, thái dương nổi gân;

mắt dài sâu, khóe miệng thường nhích nụ cười mảnh — trông như bệnh, kỳ thực cổ tay rắn như sắt.

Vũ khí y dùng xích thủ câu thép đen, khoen mỏng dẻo;

đầu gắn bản sắt hình bát quái.

Tính tình cổ quái, nói nhỏ mà lạnh, ưa dùng mưu kế và khổ hình với quân địch.

Dù chỉ đứng trong phủ, quanh thân vẫn rịn một luồng âm khí, y đi nhẹ như miêu không nghe tiếng động, khiến kẻ đối diện bất giác ớn lạnh mà khép nép.

Trong phủ ai cũng sợ y, dù rằng y chưa từng làm gì bọn họ.

Mạnh Thiên Hùng liếc ra cửa thấy hai nhi tử, trầm giọng:

"Vào đi.

"

Mạnh Thiên Tường thì rón rén bước đi, còn Mạnh Thiên Hành thì bước như không.

Mạnh Thiên Hành an tọa bên tả, hai tay chống cằm, mục quang dán chặt tam đệ như soi qua băng mỏng.

Mạnh Thiên Tường ngồi đối diện, lưng không dám cong mà mắt cũng chẳng dám ngước — trong phủ này, kẻ khiến y kh·iếp nhất chính là nhị ca.

Từ ấu thời,Mạnh Thiên Hành vốn cổ quái:

lúc thì lôi y ra chuồng, lấy móc câu treo gia súc còn sống, đứng đếm mấy khắc thì huyết tận;

lúc lại bắt dơi, đem xà đến giường cho y choàng tỉnh mà chạy thục mạng, rồi nấp góc cười khẩy, châm chọc:

"Tam đệ lại tè dầm.

"

Có đêm, hắn vận bạch y, bôi mặt trắng bệch, cắn sợi chỉ đỏ nơi môi, treo ngược trên xà như quỷ hiện;

Mạnh Thiên Tường hồn vía lên mây, suốt đêm chẳng dám chợp mắt.

Nhiều phen y chạy méc phụ thân, nhưng đến khi người sang, nhị ca hoặc đã tan như khói, hoặc đứng khoanh tay giữa sân, mặt mày vô can;

Mạnh Thiên Tường tức uất nghẹn cổ, nước mắt muốn trào mà chẳng biết kêu vào đâu.

Mạnh Thiên Hùng đặt binh thư xuống.

Ánh mắt trầm như mực lia ngang, dừng ở Mạnh Thiên Hành một thoáng.

Thiên Hành chỉ nhún vai, nửa cười nửa lặng.

Khi quay sang Mạnh Thiên Tường, mục quang người cha bỗng dịu, ấm như lửa than trong lò.

Nhà y có ba nhi tử:

trưởng tử là Mạnh Thiên Bình, thứ tử là Mạnh Thiên Hành, tam tử là Mạnh Thiên Tường.

Hai đứa đầu theo quân:

Thiên Bình tánh tình bình phàm, không chí tiến thủ, sợ phụ thân như sợ hổ;

bảo sao nghe vậy, việc quân giao đến đều làm cho vẹn, song văn võ chỉ thuộc hạng tầm thường.

Thiên Hành thì khác:

mưu lược lẫn võ nghệ đều tinh, chỉ có tính khí cổ quái, thất thường khó đoán.

Còn Thiên Tường không chuộng võ mà ham văn, cử chỉ nho nhã, tác phong ổn trọng.

Trong ba đứa, y thương Thiên Tường nhất.

Mỗi lần nhìn Thiên Tường, lòng lại nhớ cố phu nhân.

Năm ấy y đang chinh phạt ngoài biên, phu nhân sinh khó nơi nhà cũ;

đến khi y thắng trận hồi dinh, người đã quy tiên, chẳng kịp gặp lần cuối.

Từ đó đến nay, dù công khanh quyền quý nhiều phen muốn kết thông gia, Mạnh Thiên Hùng vẫn chẳng nạp thêm ai.

Mỗi sóm bước khỏi cửa, mỗi chiều trở về phủ, y đều dừng trước linh vị mà thắp hương cho vợ.

Tướng sĩ dưới trướng thấy vậy thường ghẹo rằng:

"Đại tướng một đời — nhất kiến chung tình.

"

Y chỉ mim cười, không biện bạch.

Mạnh Thiên Tường vội bước tới, hai tay dâng thư, thưa:

"Bẩm phụ thân, Đỗ đại nhân có thư gửi người.

Xin phụ thân định thời gian và địa điểm hội kiến tại thành Nam An.

Ngài dặn:

triều đình đã nghe phong thanh việc b·uôn l·ậu v·ũ k·hí nơi biên giới, nên đã cử người đến điều tra.

"

Mạnh Thiên Hùng bẻ niêm, quét mắt hai lượt rồi nói gon:

"Về báo Đỗ đại nhân:

đêm mười ba, canh hai, tại Tây thành Nam An, vẫn chỗ cũ.

Bảo y ta sẽ liệu sổ sách;

trong quân ta cũng sê an trí vài danh làm tế cờ cho y dùng.

"

Mạnh Thiên Hùng xoay mặt sang phía Mạnh Thiên Hành.

Lúc ấy, Mạnh Thiên Hành vẫn nghiêng người, một tay chống nơi thái dương, mắt không rời Mạnh Thiên Tường.

Mạnh Thiên Hùng khẽ nhíu mày rồi lắc đầu.

Về hành binh bày trận hay dụng mưu, nhiều phen chính Mạnh Thiên Hùng còn phải phục Mạnh Thiên Hành;

từ nhỏ y đã bộc lộ thiên tư, chỉ khổ tính khí thất thường, khiến phụ thân cũng nhọc lòng.

Tật ham trêu ghẹo huynh đệ lại càng nặng.

Từ ngày Mạnh Thiên Tường làm chủ bộ dưới tay Đỗ Kỳ, đối tượng Mạnh Thiên Hành đùa cợt chuyển hẳn sang đại ca Mạnh Thiên Bình.

Trong doanh còn truyền nhau rằng

"hôm nay Mạnh Thiên Bình bị Mạnh Thiên Hành trêu như thế nào, chịu ủy khuất ra sao.

"

Có bận Mạnh Thiên Bình đang tuần đêm trong doanh, Mạnh Thiên Hành dắt mấy thuộc hạ phục sẵn, thổi mê hương;

đến khi Mạnh Thiên Bình cùng binh lính tỉnh lại, mặt mũi đã bị vẽ thành.

mèo.

Triệu đến tra hỏi, Mạnh Thiên Hành chỉ cúi cười:

"Giả định sa trường địch dùng dị kế, đại ca thiếu cảnh giác nên trúng kế.

"

Lý lẽ chạm đúng chỗ yếu, Mạnh Thiên Hùng tuy biết con quá trớn cũng đành nén giận, khó bề trị tội.

Mạnh Thiên Tường lĩnh mệnh xong liền ra sân, tay đã đặt lên yên, chuẩn bị thúc ngựa.

Từ hành lang, Mạnh Thiên Hành bước tới, giọng nhạt như gió lạnh:

"Tam đệ đi gấp gáp thế?

Chén trà với nhị huynh còn chưa uống đã vội lên đường rồi.

"

Mạnh Thiên Tường thoáng khựng, mắt không dám nhìn,nén một hơi:

"Bẩm nhị ca, công vụ khẩn.

Tiểu đệ thất lễ.

"

Nghĩ mình sắp đi không cáo biệt, e nhị ca buồn lòng, Mạnh Thiên Tường vội nói thêm:

"Đợi phụ thân đến Nam An, kính mời nhị ca cùng người giá lâm.

Khi ấy, tiểu đệ tất bồi tội bằng ba tuần rượu.

"

Mạnh Thiên Hành bỗng ngửa cổ cười sằng sặc, tiếng cười khô và rỗng như va vào mái ngói.

Đám hộ vệ đứng cạnh Mạnh Thiên Tường đồng loạt rùng mình;

chính y cũng thấy sống lưng lạnh toát.

Mạnh Thiên Tường không dám dây dưa nửa khắc, kéo cương, quất roi.

Ngựa phóng như bay ra cổng phủ, bỏ lại sau lưng ánh mắt sâu thẳm và nụ cười khó đoán của Mạnh Thiên Hành.

Gió đường quất mặt, bụi cát dâng cao.

Trên lốt vó dồn dập, Mạnh Thiên Tường chợt mơ hồ quyết định kêu nhị ca đến nam an,liệu có vấn đề gì không?

Trở lại quán trọ, chủ quán phân trần đã lén thả hai kẻ kia trong đêm.

Mọi người làm thủ tục trả phòng.

"Thương nhân cá trê"

mời đám Cổ Xuyên sang tửu lầu tạ nghĩa.

Cả sáu người tìm đến một tửu lâu có tên là Vạn Ỷ Lâu khá có tiếng trong thành.

Đèn lồng lay nhẹ;

tiểu nhị bưng trà khai vị, thực đơn trải giữa bàn, hương rượu ấm nồng.

An tọa:

Cổ Xuyên ngồi giữa Thanh Vân và Chu Tử Tiêu;

đối diện là

"thương nhân cá trê";

hai trung niên thư sinh kèm hai bên—một cạnh Thanh Vân, một cạnh Chu Tử Tiêu.

Chén vừa rót, từng người chắp tay tự giới thiệu.

"Cảnh Thắng,"

thương nhân cá trê mỉm cười, ria mép khẽ rung,

"quê kinh sư.

Muốn sang quan ngoại dò đường làm ăn, nghe phong cảnh hữu tình nên nhân tiện chu du.

Đọc thoại bản nhiều, mến khí du hiệp, ưa kết giao anh hùng bốn bể.

"

Thư sinh bên hữu khom mình:

"Tại hạ Từ Thịnh, áo vải, thích ngao du, đề thơ làm vui.

"

Bên tả tiếp lời:

"Phùng Ninh.

Đồng sở thích, mong đi khắp non sông, lưu vài câu gió trăng.

"

Thanh Vân đạo trưởng gật khẽ:

"Bần đạo Thanh Vân, người nước Vệ.

Vào Nam An thăm bằng hữu, việc đã xong, định hồi bổn quán.

"

Đến lượt hai người đối diện.

Chàng trẻ chắp tay:

"Tại hạ Thẩm Phương, quán tại quan ngoại.

"

Người bên cạnh mỉm cười, xoa mấy cọng râu:

"Thẩm Tiêu, sư huynh của tiểu tử này.

Hữu duyên tương ngộ—chén này coi như bái kiến.

"

Cảnh Thắng nâng chén cảm tạ Cổ Xuyên đã giúp lấy lại tay nải.

Cổ Xuyên chỉ khoát tay:

"Việc nhỏ, chớ kể công.

"

Cảnh Thắng cười hỏi:

"Ba vị đi nhiều biết rộng, có chuyện gì thú vị, kể cho tại hạ mở mang?

"

Cổ Xuyên im lặng, chỉ nhấp trà.

Thanh Vân đạo trưởng bèn kể chuyện lão ông câu cá ngộ một câu

"sưởi người một bữa, trời sưởi một đời"

mọi người nghe xong gật gù.

Đến lượt Chu Tử Tiêu, y hứng khỏi thuật lại biệt tài đọc khẩu âm, chuyện phá mẹo xóc đĩa, lấy bạc của kẻ bịp rồi trả lại cho dân lương thiện— lời nói rộn ràng, tay chân vẽ hình trên không.

Cảnh Thắng nghe mà vỗ đùi bèn bet, ria mép rung như cá quẫy, cười không khép miệng:

"Diệu tuyệt!

Vậy giờ đây, Tiêu huynh có thể biểu diễn cho tại hạ được mở mắt chăng?

"

Chu Tử Tiêu liếc quanh, mỉm cười:

"Dễ thôi.

"

Chu Tử Tiêu nghiêng người, thấp giọng:

"Cảnh Thắng huynh, Từ huynh.

phiền hai vị lùi ra xa đôi chút, cứ trò chuyện bình thường, chớ nói lớn.

"

Cảnh Thắng gật đầu, kéo Từ Thịnh lùi ra chừng ba trượng.

Hai người đứng nép bên lan can lầu, đèn lồng đu đưa.

Cảnh Thắng liếc Từ Thịnh, hạ giọng đùa:

"Từ đại nhân có để ý cô nương nhà ai chăng?

Để ta làm mối.

Đến giờ vẫn giữ tấm thân.

xử nam, e uổng.

"

Từ Thịnh đỏ mặt, khẽ ho:

"Công danh mới là trọng.

Nữ nhân.

thường chỉ chuốc rắc rối.

"

Cảnh Thắng cười khì, ria mép rung rung, rồi dắt Từ Thịnh về bàn.

Chu Tử Tiêu chép miệng một tiếng, nhướng mày nhìn hai người vừa trở lại:

"Ta nghe thấy mấy chữ 'nữ nhân' 'mai mối' với.

'xử nam'.

Lại nghe Từ huynh nói 'sự nghiệp quan trọng' 'nữ nhân rắc rối'—vậy đoán thế này có phải chăng:

Cảnh huynh cố ý làm mối cho Từ huynh, để Từ huynh.

không còn là xử nam;

còn Từ huynh thì chê, rằng đường công danh trước, chuyện hồng nhan để sau?

"

Cả bàn ồ lên.

Cảnh Thắng vỗ đùi

"bèn bẹt"

cười đến rung ria.

Giữa trưa, Vạn Hỷ Lâu chật như nêm.

Hơi rượu, dầu mè, giấm chua quện đặc dưới mái, ruồi vo ve quanh đĩa cá, tiếng băm

"cộc cộc"

lẫn tiếng cười ồn.

Thanh Vân đứng dậy đi vệ sinh.

Rửa tay xong trở về, y nhầm lối:

hai cửa thượng gian kê sát, rèm liễu giống hệt nhau.

Y đưa tay nắm vòng cửa phòng kế bên, kéo hé một tấc, rồi bước qua ngưỡng.

Véo.

rắc.

Một tiếng mảnh như sợi tơ bị cưa đứt.

Bên trong, thương nhân Trác Văn Độ vừa chống tay muốn đứng dậy thì yết hầu bật ra mấy tiếng khặc.

khặc.

cổ lóe tia sáng mảnh như lưỡi cưa.

Thân người chao, thủ cấp tách khỏi vai, rơi

"cộp"

xuống bậc.

Đầu lăn nửa vòng, lưỡi thè ra, con ngươi còn tròng trắng, râu mép dính bết;

cổ cụt phun máu thành vệt quạt đỏ tươi đập thẳng lên lưng cửa, rồi đổ ồng ộc xuống rãnh gỗ.

Mùi sắt nóng xộc lên hòa khói dầu, chua loét mùi giấm nôn m-ửa, khiến cả dãy nổi da gà;

có kẻ ôm bụng quỳ rạp mà ói.

"

Giết người rồi,g·iết người rồi.

!

!

!

"

cỏ kẻ hô vang Điếm chủ mặt tái mét gào khóa then nhốt mọi người trên tầng mộc ngư dập dồn;

tuần đinh ập tới giương dây niêm.

Tiểu nhị chỉ tay run rẩy:

"Đạo.

đạo trưởng mở nhầm cửa.

mở một cái thì.

thì ngã đầu!

"

Bộ đầu lao lên trừng mắt:

"Trói đạo sĩ!

"

Thanh Vân đứng c·hết lặng, bàn tay còn mùi gỗ ẩm;

hai gia đinh đã chụp cổ tay áo y.

Cảnh Thắng bật khỏi ghế, ria mép rung bật bật:

"Khoan!

Bọn ta vô tội—có kẻ bày trò g·iết người đổ tội!

"

Cổ Xuyên không nói một chữ.

Y đi tới đi lui như đo đạc, rồi cúi rạp ở ngưỡng cửa:

mép cánh cửa hằn một rãnh xước mỏng như sợi tóc—vết cước ma sát bóng lên;

trụ cửa găm mắt đinh con mới đóng, vụn gỗ tươi rơi lấm tấm;

bản lề trên lem nhựa bàng đen, chạm nhẹ kéo ra thành sợi;

dưới bậu lăn một hạt cát nhuộm đỏ—loại cát dằn bao rơi lấy thế;

mép giếng thang phía sau in vệt quệt chéo như vật nặng vừa trượt qua.

Chu Tử Tiêu lẫn trong đám đông, chưa hé miệng, mắt khép nửa dõi theo luồng người chảy về phía cầu thang.

Bộ khoái hất cằm:

"Vòng nghi lớn—trói hết, giải nha môn!

"

Xiềng sắt leng keng sắp chụp xuống cổ tay Thanh Vân.

Cổ Xuyên ngẩng đầu, quét một vòng cửa—xà—giếng thang—đám người, giọng lạnh và sắc:

"Đừng giải.

Hung thủ.

vẫn còn ở đây.

"

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập