Chương 16:
Án Mạng Vạn Hỷ Lâu Quan sai xốc đao, quát dồn:
"Đồng loạt xuất trình thẻ bài cùng lộ dẫn!
Ai thiếu, bắt về nha môn!
"
Tiếng lục lọi sột soạt.
Người trong quán kẻ đưa thẻ, kẻ chìa bài.
Cổ Xuyên cùng Chu Tử Tiêu chỉ có thẻ thân, không có lộ dẫn.
Mấy công sai liếc nhau, mặt sa sầm.
"Mới vào thành đã có án mạng, hai ngươi lại vô lộ dẫn—e là có điều mờ ám, dính đến c·ái c·hết này.
Cổ Xuyên ôm quyền, điềm tĩnh:
"Chúng ta tuyệt không liên can.
Xin cho tại hạ hai canh giờ tại chỗ, sẽ tìm ra h·ung t·hủ.
Cảnh Thắng nghe vậy nổi khí ngang, bước lên định biện.
Từ Thịnh đã kịp nắm tay áo, nghiêng mình ghé tai nói khẽ:
"Vương gia, chậm đã.
Bộ khoái cau mày:
"Không nói nhiều.
Trói sạch, giải nha môn!
Dưới thang,bọn hộ vệ chỉ chờ Phùng Ninh ra ám hiệu là cả bọn toan xông lên để giải vây,bảo vệ Cảnh Thắng thì bắt gặp cái lắc đầu nhẹ của Phùng Ninh.
Phùng Ninh tiến một bước, chắp tay:
"Vị Thẩm huynh đệ này tuổi tuy nhỏ, vừa mới đây đã gỡ một vụ mất bạc ở quán trọ.
Cho y thử cũng chẳng tổn giờ bao—nếu không ra lời, khi ấy bắt cả lũ cũng chưa muộn.
Bộ khoái gõ thước
"cộp"
nheo mắt:
"Lấy gì làm chứng?
Quá hai canh mà không ra lời—thì sao?
Cổ Xuyên ôm quyền, giọng thản nhiên:
"Hết hạn, tại hạ cùng huynh đệ cảu mình sẽ hoanh tay chịu trói, tuyệt không kháng cự nửa ngón.
Miệng không kêu oan, tay không giằng xích.
Chu Tử Tiêu hất cằm:
"Lại ký bút lục ngay tại chỗ:
chậm một khắc cũng kể là bại.
Cảnh Thắng bước ra nửa bộ, rút trong tay áo một phong ngân phiếu, đặt
"bộp"
lên bàn:
"Cảnh mỗ lấy thân làm bảo kết.
Nếu quá hạn không rõ h·ung t·hủ, một trăm lượng này nộp công môn—khỏi trả lại.
Lại xin ghi tên họ ta vào sổ.
Từ Thịnh và Cảnh Thắng đồng thanh phụ họa.
Quanh sảnh, kẻ thì gật gù, kẻ hò
"cho thử".
một tiếng:
"Được!
Nhưng hết hai canh không minh bạch—trói tất.
Hắn phất tay:
"Nam tả, nữ hữu—chia hai hàng, ghi danh, chấm giờ.
Không ai ra khỏi Vạn Hỷ Lâu.
Bộ khoái quắc mắt, thước gõ
"Bắt đầu từ ngươi.
Tên họ?
Cổ Xuyên ôm quyền:
"Tại hạ.
Thẩm Phương.
Bộ khoái cau mày chỉ vào thẻ:
"Trong lệnh bài ghi 'Cổ Xuyên'.
Vì cớ gì lại xưng 'Thẩm Phương'?
Cổ Xuyên đáp chậm rãi:
"Tại hạ cùng Chu huynh kết nghĩa mà hành tẩu giang hồ.
Năm trước gặp một vị ân nhân họ Thẩm, cứu mạng nơi đường xa.
Chẳng ngờ n·gười đ·ã k·huất.
Từ đó bọn tại hạ thường mượn chữ 'Thẩm' làm hiệu, coi như ghi nhớ ơn dày—lúc giao du giang hồ thì xưng 'Thẩm Phương' còn giấy tờ vẫn là 'Cổ Xuyên'.
Chu Tử Tiêu chắp tay phụ họa:
"Lời ấy là thật.
Ân công họ Thẩm mất ở bến Phù Lăng, chúng tôi lập bài vị, mỗi khi ra ngoài đều lấy danh 'Thẩm' để tưởng niệm.
Bộ khoái lặng một thoáng, hừ nhẹ:
"Hành tẩu thì được, nhưng trước công môn không được lẫn lộn.
Hắn quay sang lại dịch:
"Ghi:
danh chỉ trên bài là Cổ Xuyên, thường xưng Thẩm Phương do thụ ân cố nhân.
Có Chu Tử Tiêu chứng.
Rồi gõ thước một cái, phất tay:
"Được.
Cho hai ngươi canh giờ bắt đầu"
Lúc ấy Phùng Ninh lách người ra phía sau, ghé sát tai một thị vệ:
"Âm thầm tra rõ gốc gác của hai vị huynh đệ Thẩm gia Cổ Xuyên và Chu Tử Tiêu lẫn đạo trưởng kia.
Thị vệ khẽ
"vâng"
trượt mắt xuống dưới, búng ngón tay ra hiệu cho người của mình tản đi.
Bộ khoái gườm gườm, thước gõ
lên mặt bàn kê tạm.
"Khởi hỏi theo thứ tự.
Điếm chủ trước.
Điếm chủ run cổ tay, chắp tay:
"Khải bẩm.
giữa giờ Tị, Trác công lên thượng gian tây.
Trước đó một khắc có thợ đèn vác thang xin thay bấc, buộc lồng.
Tiểu nhân.
sợ đèn tắt quán ế nên thuận cho.
Cổ Xuyên hỏi dồn:
"Hắn tướng mạo thế nào?
"Áo chàm cũ, tay trái có sẹo ngang cổ tay, người sực mùi dầu cá.
ôm theo ống trúc bằng cẳng tay.
"Sau đó hắn ở đâu?
"Có đứng ở chiếu nghỉ giếng thang dòm lên.
rồi khuất.
Tiểu nhân bận khách, chưa kịp đuổi.
Bộ khoái quay phắt:
"Tiểu nhị, ngươi nghe thấy những gì lúc án phát?
Tiểu nhị ôm khay, môi run:
"Dạ.
đang dọn mạn tây thì nghe 'véo.
rắc' rồi 'choang' bể chén.
Mùi tanh như sắt nóng.
Trước đó thấy thợ đèn dựng thang chạm xà, như.
như buộc chi đó.
Cổ Xuyên gật rất nhẹ, quay sang hai thủ hạ của Trác.
"Lý Hạc, Trương Bì, từng người một.
Trương Bì cúi đầu:
"Tiểu nhân ngồi trong, gần cửa sổ.
"Bàn ghế có xê dịch?
sáng nay Lý Hạc nói Trác gia nóng, bảo kéo ghế ra sát cửa cho thoáng gió.
Mắt Cổ Xuyên lấp sáng một thoáng, trỏ sang Lý Hạc:
"Đến lượt ngươi.
Lý Hạc gân cổ:
"Ta không rời chỗ.
"Tiểu nhị thấy ngươi xuống cầu thang sau rồi lên.
"Ta.
đi giải.
"Đưa tay.
Lý Hạc miễn cưỡng chìa tay.
Cổ Xuyên rút mảnh vải trắng:
"Chà vào lòng bàn tay phải.
Vệt đen hắc hiện ra, dính bết.
Cổ Xuyên nói rành:
"Nhựa bàng.
Buộc nút thòng lọng—ngươi làm thử.
Hắn ném sợi dây gai.
Lý Hạc luồn một vòng, thắt một nút, chiều xoắn
"trái tay"
trơn tru không vấp.
Bộ khoái gằn:
"Còn chối nữa không?
Lý Hạc mím môi, mắt đảo về phía giếng thang.
Cổ Xuyên quay phắt ra hành lang:
"Hai vị áo xanh, mời.
Gã thứ nhất cười gượng:
"Bọn tôi ngồi mạn đông.
Cổ Xuyên cúi liếc mũi giày họ:
"Giày dính bụi cát đỏ của giếng thang tây.
Mạn đông lấy đâu ra cát đỏ?
Gã thứ hai chống chế:
"Chúng tôi.
đi tìm nhà xí nên.
lạc.
"Nhà xí ở đông, không phải tây.
Cổ Xuyên kẹp ở gấu áo gã thứ nhất một sợi trong suốt như tóc, giơ dưới ngọn đèn.
Sợi cước lóe lạnh.
"Giải thích tiếp đi.
Hai kẻ cứng họng.
Mồ hôi lấm tấm nơi thái dương.
Giữa lúc ấy, Chu Tử Tiêu đã lọt vào mé đông đám đông, mắt khép nửa, tai hơi ngửa như nghe bằng mắt.
Một gã đội khăn đen ở góc cột búng ngón giữa lên thân chén ba cái, ngón trỏ thoáng vuốt sống mũi rồi hất nhẹ về phía mái đông.
Môi hắn mấp máy rất khẽ.
Chu Tử Tiêu lầm rầm đủ để mình nghe:
"'Gác mái đông'.
'trượt xuống'.
'giờ'.
Ngay sau lưng
"thợ đèn"
ở chiếu nghỉ, môi hắn cũng khẽ nhúc nhích:
"'Chia—tan—ba'.
Chu không còn nhịn, bật khẽ mà sắc:
"Gác mái đông!
Kẻ ra hiệu đứng lại!
Bộ khoái giật mình ngoảnh, Cảnh Thắng đã quét ngang vòng người như cột gỗ ngã, lao về phía mái đông.
"Thợ đèn"
giật thang toan phóng, ống trúc trong tay áo lăn ra nửa vành, trong ruột lóe một khoanh cước trong nhuộm đen.
Hắn nghiến
"cạch"—Chu đã tạt một chưởng dưới cằm, viên độc bật văng, mùi hạnh đắng se sắt.
"Trói!
Bộ khoái gầm.
Xích sắt chụp xuống.
Hai công sai xốc luôn hai áo xanh, bẻ quặt tay.
Gã đội khăn đen cố len rút, Cảnh Thắng quát:
"Đứng im!
Tiếng xiềng leng keng vừa dứt, Cổ Xuyên đã về lại án sở, chỉ túi rơm đã buộc sẵn ngang
"cổ".
"Dựng cơ quan trước mặt tất cả.
Y luồn sợi gai theo rãnh xước mảnh ở mép cửa:
qua mắt đinh dẫn, ôm
"cổ"
túi rơm, miết bản lề lấm nhựa, chạy dọc chân cột, thả đầu dây xuống giếng thang nơi treo bao cát.
"Tiểu nhị, mở cửa nửa tấc.
Cánh cửa nhích—bao cát rơi
"ùm"
dây rít khô.
Vỏ vải túi rơm toạc một đường thẳng phăng, sợi trắng phụt ra như ruột.
Vài người kinh hãi ngoảnh mặt, mấy kẻ khác mắt đông cứng.
Bộ khoái tái đi:
"Thứ dây đâu ra?
Cổ Xuyên kẹp đầu sợi rút khỏi ống trúc vừa tóm được:
"Cước trong vắt tẩm dầu cá, rắc bột kính—cắt ngọt như cưa lạnh.
Nhựa bàng để giảm ma sát nơi bản lề.
Bao cát rơi kéo dây siết.
Ghế đã kéo sẵn cho cổ sát cửa.
Ai mở nhầm là c·hết.
Y quay qua thẩm tra, giọng lạnh:
"Thợ đèn—ngươi là ai?
Gã nheo mắt, nhếch mép:
"Thợ đèn thì sửa đèn.
Chu Tử Tiêu đứng chếch một bên, mắt không rời môi hắn:
"Hắn vừa chửi thầm 'ồ đồ xằng' rồi nuốt chữ 'chủ'.
Cổ Xuyên đập nhẹ ống trúc lên bàn:
"Ống trúc tiện rỗng, miệng viền mịn, mối giấu khéo.
Không phải thợ mộc phường chợ.
Ai thuê?
Gã ngậm miệng, khóe môi rỉ máu, mắt lảng.
Cổ Xuyên chỉ thẳng hai áo xanh:
"Các ngươi vì sao dính cát đỏ giếng thang tây, gấu áo vướng cước?
Gã thứ nhất cắn răng:
đứng gần.
Chu Tử Tiêu khẽ cười:
"Miệng hắn nói 'nhận—tiền' 'ba—phần'.
Còn kẻ kia vừa mấp máy 'đổi—lộ—trình'.
Bộ khoái gõ thước chan chát:
Hai kẻ nhìn nhau, ngậm tăm.
Cổ Xuyên gom lời, chỉ từng mối:
"Điếm chủ cho thay đèn;
thợ đèn dựng cơ quan;
Lý Hạc chuẩn bị vị trí, bôi nhựa, thắt mối 'thuận trái';
hai áo xanh canh đường dây, thu gom, cắt đuôi—dấu ở cát đỏ, sợi cước, và chính miệng chúng vừa 'nói không tiếng'.
Động cơ:
Trác Văn Độ quản lộ muối, sổ đen đụng lợi ích kẻ khác.
Ba đứa—một kẻ làm, một kẻ dọn, một kẻ chỉ huy bằng ám hiệu.
Bộ khoái nhìn dây cước, nhìn bao cát, nhìn vết xước và bột kính, rồi hạ thước:
"Ghi khẩu cung từng đứa.
Trói.
Chu Tử Tiêu lúc ấy mới thở ra, chắp tay:
"Ta thấy trong đám còn một kẻ ra hiệu—đội khăn đen—in tay cái ấn ba nhịp lên chén rượu.
Ấy là ám tín.
Nên giữ lại lấy khẩu cung.
Công sai kéo gã đội khăn đen ra.
Hắn vùng vằng:
"Ta chỉ.
gõ gọi tiểu nhị!
Chu nhếch khóe môi:
"Miệng ngươi vừa bảo 'đổi chỗ'.
Gã cứng họng.
Bộ khoái xốc đao, quay sang Cổ Xuyên:
"Ngươi còn gì bổ sung?
"Có.
Cổ Xuyên trỏ vào mép cửa.
"Đề nghị niêm phong cả mảng gỗ có vết cước;
thu nhựa bàng ở bản lề;
giữ ống trúc, bao cát, sợi cước đã rút.
Đấy là chứng.
Bộ khoái dằn một tiếng
"được"
phất tay.
Xích sắt lại leng keng.
Đầu người vẫn nằm nghiêng nơi bậc, tròng mắt đục dần.
Vụn bột kính bám trên sợi cước chớp lên một tia lạnh rồi tắt.
Ruồi vo ve dày như tơ, mùi tanh sắt lẫn dầu mè đè nặng dưới mái lầu.
Cổ Xuyên quay về phía Thanh Vân:
"Đạo trưởng, xin thứ cho—oan đã dứt.
Thanh Vân gật khẽ:
"Đa tạ.
Bộ khoái thu thước, trầm giọng:
"Án đã rõ.
Nhưng theo lệ:
hai người vô lộ dẫn, phải giải về nha môn, nhập sổ tạm lưu.
Đợi quê quán hồi đáp cấp lộ dẫn mới được tha.
Hắn phất tay.
Hai công sai bước tới, không tròng xiềng, chỉ buộc thừng mềm nơi cổ tay—coi như nể mặt vừa phá án.
Chu Tử Tiêu nháy mắt, cười khì;
Cổ Xuyên cúi đầu ôm quyền:
"Xin tuân.
Cảnh Thắng bật bước muốn chắn đường.
Từ Thịnh đã kịp nắm một tay, hạ giọng:
"Cảnh thắng huynh bình tĩnh.
Trước tiên tìm chỗ nghỉ, rồi liệu kế.
Phùng Ninh chặn tay kia, nói tiếp:
"Phải đó.
Đừng để rối thêm— việc giấy tờ, để ta đi đường quan.
Cảnh Thắng nghiến răng, ria mép run run, cuối cùng đành hừ nhẹ, thu bước.
Trên bậc thang, hai công sai xốc đao dẫn đi.
Chu Tử Tiêu ngoái lại, cười to:
"Yên tâm!
Ăn ngon ngủ kỹ, mai ta lại đòi rượu của các ngươi!
Cảnh Thắng giơ nắm tay đáp một cái, nén khí.
Nha môn gần đó.
Vào cửa, lại một phen ghi danh, nộp thẻ.
Bộ khoái dặn lính canh:
"Xếp họ vào thủ phòng, cơm nước cho tử tế.
Đợi văn thư hồi các ty, không được nhục đãi.
Cửa song sắt khép, bóng chiều xô vào nền gạch.
Chu Tử Tiêu ngồi phệt xuống chõng tre, huých vai Cổ Xuyên:
"Đệ yên tâm.
Ở đây có người lo ăn uống rồi.
Cổ Xuyên chỉ đành gật đầu, y lại lo sợ chuyện y đã m·ất t·ích khỏi nhà .
Ngoài cửa nha môn, Cảnh Thắng, Từ Thịnh, Phùng Ninh và Thanh Vân cùng rời đi.
Từ Thịnh nói khẽ:
"Chúng ta hãy tìm phọng trọ ở trước.
Đêm nay tại hạ viết th·iếp, sáng mai vào công đường xin thủ tịch tra cấp lộ dẫn.
Lại nhờ quen biết hỏi đường hồi văn cho nhanh.
Phùng Ninh gật:
"Tai hạ cũng sai người đi một chuyến, dò thân phận cho minh bạch.
Cảnh Thắng sầm mặt:
"Lộ dẫn cái gì—ta bỏ bạc chuộc ra cũng được!
Phùng Ninh cản:
"Không nên trái lệ.
Đây là chiếu chỉ của triều đình
Thanh Vân từ đầu đến cuối im lặng.
đoạn y xin địa chỉ quán trọ, y bảo mọi người hãy về trước,y có một số đồ muốn mua Đi ngang một quầy tạp hóa, y chợt dừng chân mua mấy gói hương trà.
Khi quay người, nơi đầu phố có một thương nhân trung niên đang bưng rổ hàng, bỗng khựng lại, nhìn chằm chằm vào mặt y như vừa nhận ra điều gì.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập