Chương 18 :
Tây Thành Mật Nghị Cửa hông mở, bóng người thoắt ra bẩm báo.
Lư Thành đích thân ra ngạch môn đón khách, áo bào lụa sẫm, tay áo thu gọn, chắp tay hành lễ:
"Đạo trưởng giá lâm, thất kính.
Còn vị công tử đây.
là đệ tử của người chăng?
"
Thanh Vân nghiêng mình, giọng êm như khói trầm:
"Không dám.
Bần đạo và vị này chỉ đồng hành cho tiện đường.
Huynh đệ họ Thẩm.
Lư Thành thoáng ngượng, lùi nửa bước xin lỗi, mời vào.
Qua tiền sảnh, Thanh Vân dừng gót chốc lát, mục quang lướt nhẹ khắp gian:
án thờ xoay chếch tây, bình phong hở lùa gió, chân đăng lệch một tấc, miệng giếng trần chưa có phên.
"Viên ngoại gần đây ấn đường hơi ám, khí sắc mỏi,"
đạo trưởng hạ giọng.
"Trong vòng ba đến bảy ngày chớ đi xa sau giờ Dậu.
Gió tây xô cửa là điểm bất thuận.
Sửa mấy chỗ trong nhà, khí sẽ êm.
Người làm bưng đổ tới.
Theo lời chỉ, Lư Thành cho kéo bình phong khép lối gió, đổi chân đèn cho thẳng, xoay án thờ chếch đông-nam, thay cát bát hương mới, lấy tấm ván bán nguyệt úp nhẹ miệng giếng.
Cổ Xuyên đứng bên đỡ tay, việc đâu vào đấy, một lời cũng không thừa.
Qua tới nội thất, lão mẫu toan truyền danh, Thanh Vân vội giơ tay:
"Xin lão thái thái chớ gọi ầm.
Bần đạo đang vướng việc, e rước phiền.
Lão bà mừng rỡ, mắt long lanh:
"Chỉ cầu đạo trưởng lưu lại một hai bữa;
già này đêm chẳng an giấc, lòng như có đá đè.
Thịnh tình khó khước, Thanh Vân gật đầu.
Lư Thành lập tức sai gia nhân chạy về Vạn Hỷ Lâu, bẩm với bằng hữu:
đêm nay Thanh Vân đạo trưởng và Thẩm công tử tạm nghỉ tại tệ xá.
Chiểu ngả.
Com rượu thanh đạm.
Xong bữa, đạo trưởng đặt lư trầm, ngồi sập gụ giảng đôi điều cho lão mẫu:
"Thở ba nhịp — vào, giữ, ra— trước khi ngủ;
sáng dậy mười lượt, tâm tự yên.
Đèn đêm chớ rói đầy dầu, tránh bốc k:
hói.
Cửa tây đóng sớm nửa khắc, đừng cho gió thốc vào án.
Cổ Xuyên ngồi sau cột, theo nhịp mà đếm hơi;
đầu bớt nặng, mắt bót nóng.
Đêm đầu, trăng thượng huyền, sương mỏng giăng.
Ngoài đình vuông lát đá, Lư Thành rót trà, hạ giọng:
"Trong thành dạo này quan sai xét lộ dẫn rất gắt, nói người mất tích liên tiếp.
Khách buôn đến nhà ta cũng sợ, đi đêm đều tránh.
Thanh Vân đặt chén, mục quang thấp xuống:
"Mọi việc nên lấy cẩn trọng làm đầu.
Ba ngày kế tiếp, mỗi ngày một bài, lời giản mà lực trầm.
Ngày thứ nhất, nói về
"Tâm trụ":
"Việc đến như nước, việc đi như khói.
Tâm còn bấu, nước đục;
tâm chịu buông, khói tan.
Lão mẫu nghe xong, đêm ấy ngủ liền một giấc;
Cổ Xuyên ngồi mép chiếu tập đếm hơi, tự thấy trong ngực có chỗ đặt.
Ngày thứ hai, nói về
"Cửa":
"Cửa nhà chỉnh, cửa thân mới yên.
Đi—đứng—nói—nín, đều là cửa.
Cửa tây nhà viên ngoại đón gió trái, nên đóng sớm;
đèn đêm chỉ nửa bấc, bót khói bớt động.
Đạo trưởng dặn gia bộc giờ thắp đăng, dặn người gác môn thôi huyên náo lúc đổi canh.
Cổ Xuyên lặng ghi:
mối lớn khỏi tự việc nhỏ;
cửa yên thì người yên.
Ngày thứ ba, nói về
"Tam thủ"—giữ ba mối:
Trí—Lực—Bằng hữu:
"Trí không Lực, gãy ở nửa đường;
Lực không Trí, thành hung mà sớm tắt;
Bằng hữu không chọn, hoạn từ cửa rượu mà vào.
Người đi xa, giữ một, luyện một, chọn một—mới mong vượ truông tối.
Đạo trưởng chẳng ngoảnh lại, mà lời như đặt thẳng trước mặt Cổ Xuyên.
Cổ Xuyên vô thức siết vạt áo, trong ngực như có tiếng sắt khẽ gõ.
Mỗi đêm tan tiệc, gió mát hiu hiu, ba người lại ra đình.
Lư Thành kể chuyện đường muối, đường trà;
trạm tuần xét lộ dẫn;
những lối phải vòng bến vắng;
những chuyến đi xa của y.
Trong phủ Lư, chỉ lá hòe lật mặt dưới ánh trăng, tiếng dế rung đưới bờ gạch, hương trầm tan như mưa mỏng.
Đêm mười ba, canh hai.
Ngoại thành tây Nam An.
Một biệt phủ ẩn dưới rặng tùng, bốn phía tuần tra nghiêm ngặt.
Trong sảnh, đèn lồng bọc sa, bóng người đổ dài.
Đây là chỗ hẹn của mấy
"hoàng đế không ngai"
phương Bắc của Đại Mạc Đỗ Kỳ ngồi chủ tọa;
sau lưng là Mạnh Thiên Tường đứng chắp tay.
Bên tả:
cha con Mạnh Thiên Hùng, Mạnh Thiên Hành.
Bên hữu:
cha con tộc 9a Trát—Trát Ô Kha và A Trát Bố Y.
Đỗ Kỳ mở lời, giọng nén nhỏ:
"Như đã tỏ trong thư:
lần này triều đình phái hai mũi— Cẩm y vệ và Nội xưởng —đều rời kinh, đang trên đường tới.
Lại theo lời vi sư chuyển xuống:
nửa đêm, thống lĩnh Ngự lâm Phùng Kỳ Lệnh được bệ hạ triệu kiến rồi hồi doanh;
chính đêm ấy, phó thống lĩnh Hàn Quang Nghị lại bí mật xuất thành.
Tại hạ nghĩ quá nửa bệ hạ muốn 'hai bút cùng vẽ':
ngoài sáng—Cẩm y, Nội xưởng;
trong tối—Ngự lâm.
Với biến cố này.
Mạnh tướng quân có diệu kế nào phá giải chăng?
Y nghiêng nhìn sang Mạnh Thiên Hùng.
Mạnh Thiên Hùng nhấp ngụm trà, điểm đạm:
"Lần này bệ hạ ắt muốn truy đến tận gốc.
Không đưa được lời đáp cho thỏa, e khó dừng.
Mọ việc—xin nghe theo Đỗ đại nhân điều định.
Đoạn ông quay sang Trát Ô Kha:
"Trát Ô Kha huynh có cao kiến gì chăng?
Trát Ô Kha ôm quyền, điểm tĩnh:
"Tại hạ người quan ngoại, chẳng tường tính tình hoàng đế các vị.
Chỉ biết Đỗ đại nhân bảo S¿ Trát làm gì, chúng ta làm nấy.
Đỗ Kỳ khẽ nhíu mày, ngón tay gõ nhẹ ống bút:
"Đã đến đây, xin nói thẳng.
Việc gì cũng để một mình Đỗ mỗ trù tính— thật không hay.
Trát Ô Kha chắp tay, giọng lạnh như sương rặng tùng:
"Hoàng đế của các hạ kỳ này muốn câu một con cá lớn, thì phải để y thật sự câu được con cá y mong.
Bằng không, ắt còn điều tra lần nữa.
Theo ngu kiến của tại hạ:
xin đại nhân dựng một nơi vây bắt, cho đủ mặt—thương nhân và bọn Hồ nhân các bộ—người của tại hạ sẽ phối hợp, mang danh Huyết Hùng bộ.
Đại nhân vây mà thả mấy người Hồ;
còn tại hạ sẽ hóa trang làm người Huyết Hùng bộ, mượn cơn nóng giận g-iết huyện lệnh họ Cao, giả như lầm tưởng y tố cáo chuyện buôn bán với đại nhân nên mới đồ sát mạnh tay.
Ánh đèn lướt qua mí mắt, Đỗ Kỳ khẽ nhíu mày:
"Huyện lệnh họ Cao là tay sai đắc lực của ta.
Giết đi, cũng quá tiếc.
Trát Ô Kha nhìn thẳng, lời rơi đều như gõ mộc:
"Làm đại sự, bất câu tiểu tiết.
Việc này qua rồi, đại nhân đổi người khác.
Cốt yếu là tuyến đường về sau khải thông.
Đỗ Kỳ trầm ngâm một khắc, ngón tay gõ đầu ống bút, rồi gật:
"Được.
Đã vậy thì lập một vụ án lớn chưa từng có— một án gom cả quan binh, thương nhân và người Hồ vào cùng một khuôn.
Y quay sang Mạnh Thiên Hùng, ánh nhìn mảnh như mép đao:
"Dưới trướng Mạnh tướng quân có Tổng binh họ Dương trấn Ngũ Nguyên Quan;
Tổng binh lại có em vợ là Lư Thành.
Lần này, chọn Tổng binh và nhà Lư Thành làm dê tế cò.
Vành môi Mạnh Thiên Hùng giật khẽ, châu mày:
"Tổng binh Dương theo ta nhiều năm, lập vô số chiến công;
lại là nửa vi sư của trưởng tử Mạnh Thiên Bình.
Thấy sắc diện đổi, Đỗ Kỳ hạ giọng:
"Việc lớn không ngại tiểu tiết, xin Mạnh tướng chớ câu nệ.
Mạnh Thiên Hành nghiêng đầu, khóe miệng nhếch cọt:
"Phụ thân thấy khó ăn nói với Đại ca sao?
Mạnh Thiên Hùng liếc Mạnh Thiên Hành, lại đưa mắt sang Mạnh Thiên Tường, khẽ thở dài:
"Chuyện này chớ để Thiên Bình hay biết là được.
Đỗ Kỳ chọt quay sang Mạnh Thiên Tường, nói khẽ:
"Ngươi lập tức sai người cải trang làm thương nhân đến cửa Lư viên ngoại, đặt mua đại lượng cốc mễ, lương thực, y phục.
Bảo y sửa soạn đầy đủ, ước định nhật giờ khởi hành về huyện Sóc Phương, và nộp đủ tiền đặt cọc cho khỏi nghỉ ky.
Bên này, ta sẽ cho người dựng một đoàn thương giả:
quặng sắt lót đáy hòm, phía trên xếp bạch ngân để tiện qua ải.
Về Mạnh tướng quân, phiển tướng quân sai Tổng binh đem quân hiệp trợ ta vây bắt mấy đoàn thương nhân b-ất hợp p:
háp;
trong bọn đó, tướng quân cài sẵn đôi người.
Đến thời điểm, dựng hiện trường chống trả cho hợp lẽ.
Còn Trát Ô Kha huynh đệ, xin tuyển mấy thương nhân người Hồ, chỉnh bị rương vrũ krhí ch.
đủ số, rồi thả mồi ven Hắc Nham Khẩu để Tổng binh có cớ truy lùng.
Chúng ta lấy Hắc Nham Khẩu làm nơi điểm nã— hai bên vách dựng, đường hẹp khó thoát.
Ta cùng Nội Xưởng, Cẩm y vệ sẽ phục kích sẵn ở đó;
Mạnh tướng quân bức hậu khóa đuôi.
Lúc ấy, trong Hắc Nham Khẩu sẽ đủ nhân chứng cùng tang vật:
quan binh—thương nhân— tộc Huyết Hùng cấu kết hiện ra rành rẽ, đủ giao phó triều đình.
Ước định sơ nguyệt kỳ lai, nhất cử nhi tận— một mẻ hốt toàn bộ.
Nói đoạn, Đỗ Kỳ khẽ thở đài:
"Sau phen này, e ta với Mạnh tướng khó tránh liên can;
xin cùng dâng biểu tự trách, để triều đình tùy nghĩ trách phạt.
Đỗ Kỳ nghiêng người sang Mạnh Thiên Hùng, nói thấp:
"Lúc huyện phát sinh nguy cấp, trong huyện ta sẽ sắp đặt sẵn nhân thủ chạy thẳng tới doanh trại báo với Mạnh tướng quân.
Tướng quân nghe tin, lập tức suất quân đến, xua đuổi bọn Huyết Hùng ra khỏi thành giới, rồi phái người quay về báo lại cho chúng ta.
Khi ấy, ta cùng Cẩm y vệ và Nội xưởng đồng thời tiến nhập.
Việc trong nha môn ắt ngổn ngang, chứng vật trọng yếu phần nhiều đã bị tiêu hủy;
theo phép, Cẩm y vệ và Nội xưởng sẽ dẫn giải mấy kẻ về kinh sư chịu tội.
Kỳ này, Ô Kha huynh cũng khó tránh phải h¡ sinh vài người.
Trát Ô Kha khẽ thở đài:
"Vì đại cục, đành vậy.
Sau đó cả ba lại bàn bạc chỉ tiết kế hoạch đết tận canh năm ai nấy mới cáo từ Chu Tử Tiêu mỗi ngày dắt Cảnh Thắng ra chợ luyện mắt luyện tai:
khi nép bên sạp người buôn, khi theo sau gánh phu;
thỉnh thoảng chỉ cách nhận sắc phục người Hồ qua đường kim mũi chỉ, nẹp áo, dấu dây yên.
Từ Thịnh theo sát không rời, đôi lúc cũng góp lời.
Cảnh Thắng càng xem càng phục, xưng huynh gọi đệ, hận chẳng gặp Chu Tử Tiêu sớm hơn;
Chu Tử Tiêu như gặp tri kỷ bèn dốc hết sở học giang hồ:
lựa bóng đứng khi theo dấu, nghe hơi gió đầu ngõ, đọc khẩu hình giữa phiên chợ ồn ã.
Đêm xuống, tại quán trọ trong phòng của Phùng Ninh.
Thuộc hạ vào bái, chắp tay bẩm Phùng Ninh, lời lẽ gọn mà sáng:
"Bẩm đại nhân, manh mối đã dần rõ.
Kẻ xưng Thẩm Tiêu thực ra là Chu Tử Tiêu, nổi danh vùng quan ngoại vì tài đọc khẩu âm;
tính tình độc lai độc vãng, không thấy thân thích, chỉ biết năm xưa nhà gặp biến nên trôi dạt giang hồ.
Về Thẩm Xuyên thì mờ mịt, chưa tra được họ gặp gỡ, kết bái từ thuở nào, cũng chưa căn cớ vì sao đồng hành.
Thanh Vân đạo trưởng, dân quanh đều nói hay đi xem phong thủy dạo, vốn người nước Vệ;
vì cớ gì ở đây, tạm thời chưa dò ra.
Theo thiển kiến của thuộc hạ, e chỉ là đạo sĩ giang hồ, đi hóa duyên kiếm chút ngân lượng.
Còn kẻ tự xưng Cổ Xuyên:
đối chiếu mộc bài y trình, ngoài huyện Sóc Phương quả có một thôn có thiếu niên tên thực Dương Xuyên, tuổi trạc như hắn;
có một em trai tên Dương Trác, lại có thúc phụ là Dương Nghĩa.
Lạ ở chỗ, cả nhà thúc phụ lẫn đệ đệ y đều mtất tích bí ẩn.
Vài hôm trước lại có một tốp người Hồ vào thôn hỏi tung tích Dương Xuyên và nhà thúc phụ rồi đi ngay.
Theo lời người địa phương, nhà ấy xưa nay không ai làm bộ khoái hay ngọ tác như y từng nói;
phụ thân vốn ăn chơi lêu lổng, mẫu thân chỉ người nội trợ, thỉnh thoảng may vá kiếm thêm —cả hai đều đã khuất, hiện chỉ lưu hai huynh đệ.
Phùng Ninh khẽ vuốt râu:
"Bọn người Hồ kia là ai, đã rõ chưa?
"Bẩm, chưa biết gốc gác;
chỉ nhận ra dáng người và y phục theo lối người Hồ, đến hỏi một lượt rồi rút ngay.
Phùng Ninh trầm ngâm:
"Việc này đáng ngò.
Tiếp tục phái người tra ra thân phận Cổ Xuyên và Thanh Vân.
Riêng Cổ Xuyên, bám kỹ từng vết,tra rõ vì sao gia đình thúc phụ y và đệ đệ y lại mất tích.
Một đứa nhỏ mười lăm mười sáu mà phá án khéo đến vậy —ắt trong đó có điều không thường.
Tên thị vệ khoanh tay:
Thuộc hạ tuân lệnh"
Phùng Ninh khép quạt, giọng vẫn bằng phẳng:
"Ba bốn ngày nay có cắt bóng theo đối Cổ Xuyên cùng Thanh Vân chăng?
Thuộc hạ bước ra, chắp tay bẩm rành rẽ:
"Bẩm đại nhân, đã cắt người theo.
Hai kẻ ấy nhận lời mời của viên ngoại họ Lư—thương gia lớn nhất đất Nam An— vào phủ xem phong thủy.
Từ lúc vượt ngạch môn đến nay vẫn lưu trú trong đó.
Ban ngày, Thanh Vân giảng mấy điều điều tức, điểm huyệt an thần cho lão mẫu;
chiều thì thắp lư trầm nói chuyện đạo thuật.
Đêm đến, hai người thường ngồi dưới mái hiên đông mà hàn huyên, đếm hơi theo nhịp, thỉnh thoảng đi vòng sân một lượt rồi trở vào.
Trong suốt mấy bữa:
không đổi ngựa, không trao tay thư tín, không thấy người lạ đêm khuya ra vào.
Gia bộc Lư Phủ lâu lâu ra ngoài sau sau đó đưa tới mấy gói dược liệu và một hũ trà;
ngoài ra, chỉ là cơm canh thường lệ.
Thuộc hạ thay phiên canh ba, canh năm đều không bắt gặp động tĩnh khả nghi.
Nói tắt, ngoài việc giảng pháp và đàm đạo, chưa phát hiện dấu hiệu câu kết nào.
Phùng Ninh khép quạt, hỏi nhỏ:
"Còn việc Vương gia thường ra ngoài cùng Chu Tử Tiêu, đã dò kỹ chưa?
Thuộc hạ bước lên một bộ, chắp tay bẩm:
"Bẩm đại nhân, đã hỏi và lần theo.
Vương gia mấy hôm nay chuyên cần học thuật khẩu âm, buổi sớm luyện ở chợ cá, buổi chiều sang phố vải, đêm lại ngồi dưới mái hiên quán trà mà tậ nghe tiếng người.
Thỉnh thoảng Chu Tử Tiêu cùng Vương gia đùa giỡn đôi câu với mấy cô nương bán hàng;
Từ đại nhân lúc đầu nhiều lần can gián, nhưng Vương gia phất tay bảo lui.
Rốt cuộc Từ đại nhân đành lặng lẽ theo sau, canh chừng xa một quãng, không dám nhiều lời.
Phùng Ninh khẽ thở dài, mắt dịu đi một nấc:
"Khó cho Từ huynh rồi.
Đã thế ngươi tăng cường thêm người bảo vệ vương gia.
H!
"Thuộc hạ tuân lệnh"
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập