Chương 23: Chi Tướng Huyết Lệ

Chương 23 :

Chi Tướng Huyết Lệ Tuyết bắt đầu rơi xuống phủ trắng mặt đá Hắc Nham Khẩu, gió bấc rít như quỷ tru, cuốn theo mùi máu tanh nồng.

Không khí đặc quánh, căng như dây cung chực đứt.

Mọi ánh mắt đổ đồn vào tâm khe:

Dương Chi đứng sừng sững giữa vòng xe, giáp sắt loang máu từ những vrết thương cũ, tay siết trường giáo, gân xanh nổi dọc.

Trên ngựa, Đỗ Kỳ khoác áo chồn, nheo mắt lạnh, roi gõ nhè nhẹ lên yên, ánh nhìn quét khắp như đo đếm từng nhịp thở.

Sát bánh xe đoàn Hạc Vân, Cổ Xuyên nắm chặt chuôi kiếm, mục quang sắc như dao.

Bọn Hồ nhân dưới A Trát Bố Y lấp ló sau rương, đao cong lóe hàn quang;

hai “đoàn thương” kẹp trước sau Hạc Vân áo vải thô mà siết dây, giương nỏ gọn ghẽ chẳng khác quân ngụy trang.

Vệt bánh xe còn mới, dấu giày chồng chéo, mùi sắt gỉ lẫn huyết khí thoảng trong gió—tất cả ráp nên một tấm lưới c·hết chóc đã giăng.

Lư Thành mồ hôi lấm tấm dù trời rét, ghé sát thì thầm:

“Thẩm đệ, cục diện không ổn.

Có kẻ dẫn lộ.

Nếu loạn chiến, đoàn Hạc Vân khó toàn.

” Cổ Xuyên khẽ gật, giọng trầm:

“Viên ngoại nói phải.

Lui không kịp—chỉ còn giữ mạng, tìm kẽ hở mà ra.

” Một gã Hồ khoác da sói bỗng gầm rít:

“Dương tổng binh!

Hẹn đổi bạc lấy binh khí, nay lại dẫn quan vây bắt— muốn diệt khẩu ư?

Hắn quăng thẻ gỗ khắc chữ Huyết Hùng bộ xuống đất, chỉ thẳng Dương Chi:

“Đêm mồng Hai, Hắc Nham Khẩu—người của ngươi lập ước!

” Đám đông chao đảo, giáp va ken két, tiếng chửi rít dội vào vách đá.

Dương Chi dựng giáo, mục quang như lửa:

“Kẻ nào vu cáo?

Dương mỗ truy Hồ phỉ, bắt xe binh khí áp đến chốt—tuyệt vô chuyện đổi bạc!

Chỉ mặt chủ mưu, Dương mỗ tha mạng!

” Đỗ Kỳ nhếch môi, lời lạnh như dao:

“Đủ.

Tang vật rành rành, lời khai có chứng.

Dương tổng binh, hạ v·ũ k·hí, theo hai ty về Tham Loan thẩm tra.

Kháng lệnh—bản quan không nương tay.

” Hạ Chấn Nham đặt tay chuôi đao, giọng trầm lạnh:

“Hắc Nham binh khí chất đầy, Hồ nhân tụ tập.

Ngươi nói truy kích, cớ sao dẫn thẳng vào đây?

Hay có kẻ dẫn lộ?

Dương Chi gân tay nổi dọc cán giáo, dằn từng chữ:

“Nếu Dương mỗ thông địch, cớ gì tự áp xe binh khí tới chốt?

Rõ có kẻ giăng bẫy, đẩy Dương mỗ vào tử lộ!

” Trên gò đá, Mạnh Thiên Hành cười khùng khục, tay siết móc câu:

“Dương thúc, doanh trung không phát công văn.

Thúc tự ý rời vị trí, để tang vật chất xe—còn gì biện bạch?

Một thoáng băng lạnh lướt dọc sống lưng Dương Chi.

Y nghiêng mặt, nói thấp với Lư Thành:

“Hiền đệ, thấy chăng—có kẻ muốn đẩy Dương gia vào chỗ c·hết.

“Vút!

”—mũi tên từ vách đá xé gió, “phập!

” vào vai trái Đỗ Kỳ.

Y bật khỏi yên, áo chồn loang đỏ.

Lính Nội Xưởng ùa che, song tiếng quát của Đỗ Kỳ nổ như thuốc hỏa:

“Bị phục kích!

Tiễu trừ Hồ phỉ!

Bắt quân phản loạn!

” Hạ Chấn Nham vung đao:

“Cẩm Y—tiến!

” Tạ Tường Hòa hất tay:

“Nội Xưởng—nhập!

” Mạnh Thiên Hành vẫy cờ:

“Hắc kỵ—ép hai cánh!

” Hỗn chiến bùng như lò lửa vỡ.

Cẩm Y Vệ, Nội Xưởng, hắc kỵ ập vào vòng quân Dương Chi và đám Hồ.

Đao cong bổ xuống — cánh tay một Cẩm Y Vệ bật khỏi vai, máu phun thành tia;

thủ cấp một hộ vệ Hạc Vân lăn trên tuyết, vệt đỏ quệt dài.

Quân Dương Chi và hộ vệ Hạc Vân hóa điên:

giáo đâm, nỏ bắn, hễ ai xông đến là chém—Hồ, Nội Xưởng, Cẩm Y—không phân mặt.

Thép chan chát, xương gãy rắc rắc;

huyết khí đặc quánh như sương, tiếng gào khóc, van xin quện vào gió bấc.

Cổ Xuyên đẩy Lư Thành ra sau:

“Viên ngoại, bám xe trà, chớ rời nửa bước!

” Y lao lên, kiếm xả một đường—cánh tay gã Hồ bật khỏi khuỷu, máu xối đỏ tuyết.

Một câu liêm sạt vai, da thịt rách toạc;

Cổ Xuyên nghiến răng, đâm bồi xuyên ngực kẻ thứ hai, lưỡi kiếm rít qua xương gãy nửa thước.

Trong đầu y chỉ còn một chữ:

g·iết Dương Chi như hổ cùng đường, giáo quét ngang—thân một gã Hồ xẻ đôi, tạng phủ văng bừa.

“Phập!

phập!

”—hai mũi tên hằn vào ngực và đùi, mồ hôi lẫn máu ròng ròng, song khí huyết bốc ngược, mắt đỏ như than:

“Giữ đội hình!

” Y đâm xuyên bụng một Cẩm Y, kéo ngang;

ruột trút ồng ộc, kẻ kia gào đổ sập trên vũng tuyết đỏ.

Hạ Chấn Nham lùa người niêm rương, giọng lạnh như sắt:

“Muối, sắt, trà— tang vật đủ!

Còn ai dám chối?

Tạ Tường Hòa phất tay:

“Niêm hết rương Hạc Vân!

Kẻ chống—chém!

” Giữa lò lửa sắt và máu, Cổ Xuyên rùng mình:

Đỗ Kỳ mượn loạn ép tội cả Dương Chi lẫn Hạc Vân;

rương cấm vật át đã sắp đặt từ đầu.

Ý nghĩ lóe vụt:

giật dây ở đây.

Y lách về phía Lư Thành, lưng ướt đẫm máu:

“Viên ngoại, phá lối tây, bằng không toàn đoàn sẽ bị niêm cùng tang vật!

” Lư Thành gật mạnh, mắt đã hoe đỏ:

“Xung kích!

Giữ nong trà—rút mé tây!

” Hộ vệ Hạc Vân dàn kích mở đường, chém thẳng Nội Xưởng chắn lối.

Cổ Xuyên đi đầu, kiếm đoản mà hiểm, bổ phập cổ một tên, máu phun như mưa.

“Phập!

”—mũi tên ghim vào vai;

Cổ Xuyên bẻ gãy ten, tay áo nhuộm đỏ:

“Đi!

” Bỗng, mũi tên khác xé ngang từ vách—“phập!

”—xuyên thẳng ngực Lư Thành.

Thân y khựng, bàn tay ôm vệt đỏ loang y sam, đổ gập vào tuyết;

môi run bật hai chữ đứt quãng:

“Tỷ… phu…” Ánh mắt tắt dần.

“Thành đệ!

”—tiếng gầm xé ngực.

Dương Chi như nổ tung, trường giáo hóa thành cơn bão, hất bắn ba Nội Xưởng;

đầu một kẻ văng khỏi cổ, máu phun vồng.

Lưỡi đao Cẩm Y rạch dài cánh tay, huyết xối không dứt;

đau đớn cuộn lại thành khối, hóa sát ý đặc quánh:

“Kẻ nào cản—c·hết!

” Cổ Xuyên sững nửa nhịp.

Ngực như bị dây thừng siết nghiến;

tiếng rống nghẹn thành máu.

Y lao lên, chém quỵ chân một Hồ nhân, gạt phắt câu liêm của Cẩm Y.

Đùi bị rọc một đường dài, máu nóng tràn xuống bốt;

bước khập khiễng mà mục quang càng tối sầm:

“Ai chắn—g·iết!

” Hắc kỵ của Mạnh Thiên Hành ập xuống, móc câu xoay tít;

hắn cười lạnh, mắt lướt qua Dương Chi như kẻ ngồi khán đài.

Hạ Chấn Nham ép sát, đao bổ xuống:

“Hạ v·ũ k·hí!

” Dương Chi quét giáo, bật văng lưỡi đao;

máu ở vết tên lại rịn thêm.

Mạnh Thiên Hành phóng thẳng:

“Dương thúc, hôm nay thúc tận số!

” Dương Chi gầm, giáo xoáy thành lốc, đẩy chệch cả hai.

“Phập!

”—mũi tên nữa cắm sâu;

y vẫn cắn răng đâm xuyên vai một hắc kỵ, kéo ngang, cánh tay kia văng khỏi bờ vai, tiếng rú chói ngắt.

Cổ Xuyên nhào đến, kiếm bổ ngang Mạnh Thiên Hành:

“Lĩnh giáo!

” Móc câu quấn lấy kiếm, xích thủ chém rách ngực Cổ Xuyên, máu bắn tung.

Cổ Xuyên nghiến răng, kiếm nhắm cổ hắn, nhưng bị đẩy lùi, đùi trúng một nhát xích, máu chảy như suối, bước chân loạng choạng.

Cổ Xuyên nghiến răng, chém trả nhắm cổ, song bị bật ra;

bắp đùi lại hứng một nhát xích, nóng rực như lửa.

Xác người nằm chồng, tuyết nhuộm đỏ;

tiếng khóc hòa tiếng rống.

Một hộ vệ Hạc Vân quỳ, chưa kịp dập đầu—câu liêm đã lia ngang, thủ cấp lăn tròn.

Một Hồ nhân chém cụt chân một Cẩm Y, nhưng liền sau bị giáo xuyên ngực, máu phun thành cột.

Giữa bầy đao giáo, Dương Chi ngoảnh lại, giọng khàn lẫn máu:

“tiểu huynh đệ, ngươi đi đi!

Ngươi còn trẻ, đường còn dài.

Dương mỗ trọng ngươi—khi nguy cấp đã cố bảo toàn Thành đệ… giờ…” Y nghẹn, khóe mắt trào nước lẫn bão tuyết.

“Chạy về báo gia quyến Thành đệ tản mau, kẻo họa ngập đầu!

” Cổ Xuyên nén nghẹn, vẫn muốn c·hết kề bên;

nhưng tiếng gầm của Dương Chi như roi quất thẳng sống lưng:

“Đi!

” Y bật lên yên ngựa của Dương Chi, ghì cương.

Mạnh Thiên Hành phóng móc câu, dây thép rít tới sau lưng:

“Chạy đi đâu.

Lưu người!

” Dương Chi quát, trường giáo đập vỡ đầu móc vào vách đá, tia lửa tóe:

“Không cho phép!

” Y dồn một loạt chiêu, chặn ngang Mạnh Thiên Hành và Hạ Chấn Nham;

giáo như lưỡi hái tử thần, vạch trên tuyết một vòng huyết quang, mở cửa sống cho đoàn Hạc Vân.

Cổ Xuyên thúc ngựa phá gió tuyết, lùa phần còn lại của Hạc Vân chao qua mé tây.

Đám Hồ dưới A Trát Bố Y bám theo, nhưng trúng tiễn đổ rạp, tiếng gào thảm rền khe.

Sau lưng, quân Dương Chi thưa dần;

giáp vỡ, giáo gãy, người chưa gãy.

Dương Chi vẫn như dã thú, dùng xương thịt mở lối cho họ rút.

Đúng lúc ấy, quân Mạnh Thiên Hùng ập đến như lũ, cờ tiết phần phật, giáp sắt loang loáng.

Các xe Hạc Vân bị chặn, rương trà, muối, sắt bị niêm.

Hắc kỵ vung đao, kẻ chống cự gục xuống, tuyết đỏ thêm một lớp.

Mạnh Thiên Hùng không truy xa, để binh mã trông coi hàng, rồi dẫn đại đội dồn thẳng vào khe.

Trong khe đá, Dương Chi kiệt lực, trường giáo chống đất, máu từ khóe miệng nhỏ giọt.

Mục quang mơ hồ mà vẫn gầm thét:

“Vì sao… vì sao lại hại Dương gia và Thành đệ?

Đỗ Kỳ được lính đỡ, vai đẫm máu, lạnh lùng:

“Tang chứng, vật chứng, nhân chứng đầy đủ.

Sao gọi là vu oan giá họa?

Dương Chi ngửa cổ cười dài, tiếng cười hòa nước mắt, thê lương:

“Chinh chiến sa trường, c·hết dưới đao hồ khấu, Dương mỗ chẳng hối.

Nay c·hết trong quỷ kế, Dương mỗ chỉ hận… hận chính mình mù lòa!

” Mạnh Thiên Hành xoay móc câu, cười lạnh:

“Để điệt nhi kết liễu mạng của thúc!

” Một hồi kèn lệnh dài vang.

Cờ tiết Mạnh gia phần phật—Mạnh Thiên Hùng đã tới.

Giọng y vang như chuông đồng:

“Dương Chi, thúc thủ chịu trói!

Chịu tội còn có đường sống cho gia quyến.

Bằng không—diệt tộc!

” Dương Chi lặng đi.

Hai dòng huyết lệ chảy dài.

Y gắng ghì giọng, nhìn thẳng Mạnh Thiên Hùng:

“Mạnh soái, tám năm trước trận Hắc Nha, mạt tướng trẻ dại tham công, suýt c·hết giữa vây.

Mạnh soái kéo quân tới cứu, từ đó mạt tướng thề c·hết theo.

Mùa đông năm trước được thăng Tổng binh, chính Mạnh soái rót rượu đầu, cười nói giữa doanh… Mạnh soái từng nói:

‘Trời cho ta Dương Chi, chẳng khác mười vạn đại quân.

’ Hôm ấy mạt tướng cảm kích rơi lệ, Mạnh soái lại cười bảo như đàn bà.

” Y khục máu, nói tiếp, tiếng khàn như dao kéo trên đá:

“Mạnh soái, nếu muốn mạng mạt tướng ngoài trận, c·hết cũng không hối.

Đau nhất chẳng phải v·ết t·hương này, mà là—Mạnh soái cũng xem Dương mỗ là kẻ thông địch.

” Dương Chi ngửa mặt, gầm như sấm:

“Dương Chi, Tổng binh Ngũ Nguyên Quan—chưa từng bán nước!

Tới hơi thở cuối cùng vẫn xưng:

trung quân ái quốc!

” Y rút đoản kiếm ở hông, kề lên cổ:

“Mạnh soái, sai lầm lớn nhất kiếp này là xem người hơn cả thân tộc.

Đỗ Kỳ—dù hóa ma, Dương mỗ cũng không tha ngươi!

“Xoẹt!

”—huyết phun thành vòi.

Dương Chi gục xuống, mắt mở trừng, thân thể giật mấy cái rồi bất động.

Cả khe lặng đi.

Đỗ Kỳ bất giác lạnh dọc sống lưng;

Hạ Chấn Nham, Tạ Tường Hòa nhìn nhau, ánh mắt rối bời.

Trong đám hắc kỵ, có kẻ cúi rạp đầu, tay siết cán giáo đến bật gân xanh.

Một khắc sau, thân binh còn sót của Dương Chi đồng loạt tuốt kiếm, hô rền:

“Trung quân ái quốc!

” rồi tự tận theo chủ.

Tuyết hứng máu, đỏ thẫm như lụa nhuộm.

Tuyết rơi dày hơn, phủ kín thảo nguyên phía bắc khu luyện xạ, nơi gió lạnh cắt da cắt thịt.

Mạnh Thiên Bình đứng giữa bãi đất trống, giáp bạc lấp lánh dưới ánh trăng mờ, tay kéo căng dây cung, mũi tên nhọn hoắt chĩa thẳng về mục tiêu xa.

Đám thân binh đứng thành hàng, nín thở quan sát công tử nhà mình.

Bỗng “rắc!

” —tiếng gỗ vỡ khô khốc vang lên, cây cung gãy đôi, lưỡi dây cung quật ngược, rạch một đường dài trên tay Mạnh Thiên Bình.

Máu tuôn đỏ cả ống tay áo, nhỏ xuống tuyết trắng thành từng vệt đỏ thẫm.

“Công tử!

”—thân binh xung quanh gào lên, lao tới định đỡ.

Mạnh Thiên Bình giơ tay ngăn, ánh mắt lạnh lùng:

“Không sao.

” Y nhìn v·ết m·áu chảy dài, rồi đưa mắt xuống cây cung gãy—món quà Dương Chi tặng y ba năm trước, trong một đêm rượu tại doanh trại Ngũ Nguyên Quan.

Cảm giác mất mát khó tả dâng lên trong lòng, như có gì đó vừa bị xé toạc.

Y ngoảnh sang một thân binh, giọng trầm:

“Dương thúc hiện tại đang ở đâu?

Thuộc hạ vội đáp:

“Bẩm công tử, để thuộc hạ cho người điểu tra ngay!

” Một kỵ sĩ lập tức thúc ngựa, vó ngựa dồn dập lao về hướng núi Lạc Nhạn, bóng khuất dần trong bão tuyết.

Mạnh Thiên Bình đứng lặng, nhìn theo, lẩm bẩm:

“Sao ta lại thấy đau đón thế này.

như mất đi người thân thuộc.

” Y lắc đầu, tự cười nhạt, nghĩ mình chắc bị lây tính đa sầu đa cảm của Dương Chi sau bao năm tiếp xúc.

Phất tay, y ra lệnh:

“Bắt đầu tập xạ kích!

” Đám thân binh lập tức giương cung, mũi tên xé gió lao vào mục tiêu, tiếng dây cung bật vang hòa với gió tuyết.

Mạnh Thiên Bình quay về trướng, tay vẫn nắm mảnh cung gãy, lòng nặng trĩu.

Y ngồi xuống án thư, ánh mắt lạc vào khoảng không, như thể linh cảm được điều gì chẳng lành.

Cùng lúc, tại vùng hoang mạc phía tây Hắc Nham Khẩu, Cổ Xuyên thúc ngựa lao v·út trong bão tuyết, vó ngựa tung hoành, xới tung tuyết trắng.

Y không biết đường, chỉ nhắm hướng phía trước mà chạy, gió lạnh rít qua tai, cắt vào v·ết t·hương trên vai như lưỡi dao .

Máu từ vết tên vẫn rỉ, thấm đỏ áo, hòa với vài nhát kiếm và đao chém trên ngực, đùi.

Ý chí sắt đá giữ y tỉnh táo, môi cắn chặt đến bật máu, mắt đỏ rực, không dám chợp mắt dù mí mắt nặng trĩu.

Bỗng từ phía sau, ba gã Hồ nhân lẻn theo, mắt lóe hung quang, đao cong giương lên, nhắm c·ướp ngựa để chạy trốn nhanh hơn.

Một gã gầm lên, lao tới, đao chém xéo vào lưng Cổ Xuyên.

Y nghiến răng, xoay người trên yên, kiếm vung một đường gọn ghẽ—“xoẹt!

”—lưỡi đao xuyên ngực gã Hồ, máu phun xối xả, thân ngã lăn xuống tuyết, giật vài cái rồi bất động.

Hai gã còn lại gào thét, xông lên cùng lúc, nhưng Cổ Xuyên, dù kiệt sức, vẫn vung kiếm, chém đứt cánh tay một tên, máu bắn tung tóe.

Gã kia hoảng loạn, ngựa trượt trên tuyết, ngã lăn, bị vó ngựa của Cổ Xuyên dẫm nát đầu, óc văng ra, hòa vào tuyết đỏ.

Cổ Xuyên thở hổn hển, máu từ môi chảy xuống cằm, nhỏ từng giọt xuống giáp.

Y nhìn quanh, thảo nguyên mênh mông, không một dấu hiệu đường xá.

Chỉ có tuyết và gió, và tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực.

“Thành huynh… Tổng binh…”—y lẩm bẩm, giọng khàn đặc, mắt mờ đi vì máu và mệt mỏi.

Nhưng hình ảnh Lư Thành ngã xuống, Dương Chi gào thét giữa vòng vây, khiến y nghiến răng, thúc ngựa tiếp tục lao về phía trước, bất chấp thân thể rã rời.

Xa xa, tại Hắc Nham Khẩu, tàn cuộc vẫn chưa khép.

Xác người chất chồng, máu chảy thành dòng, nhuộm đỏ cả khe đá.

Đám Hồ nhân sót lại hoặc b·ị c·hém c·hết, hoặc bỏ chạy tán loạn, để lại rương hàng vỡ nát, muối và sắt vương vãi trên tuyết.

Quân Mạnh Thiên Hùng, sau khi chặn đoàn Hạc Vân, đã niêm phong số hàng, để lại một toán binh trông coi.

Những hộ vệ Hạc Vân còn sống bị trói, máu me đầy mình, quỳ xin tha mạng, nhưng lính hắc kỵ lạnh lùng, đao chém xuống, đầu lăn lóc, tiếng gào thét hòa vào gió tuyết.

Mạnh Thiên Hùng dẫn đại đội tiến vào khe, vó ngựa dồn dập như sấm.

Trước mặt y, Dương Chi đã ngã xuống, máu từ cổ phun ra, nhuộm đỏ một mảng tuyết.

Thân binh của y, sau khi tự vận theo chủ, nằm la liệt, kiểm gãy, giáp vỡ.

Đỗ Kỳ, vai đẫm máu, ngồi trên ngựa, ánh mắtlạnh lùng quan sát tàn cảnh.

Hạ Chấn Nham và Tạ Tường Hòa đứng bên, mặt không chút cảm xúc, nhưng ánh mắt thoáng phức tạp khi nhìn t·hi t·hể Dương Chi.

Mạnh Thiên Hùng xuống ngựa, bước tới gần xác Dương Chi, giọng trầm:

“Dương Chi… ngươi trung dũng, nhưng sai lầm quá lớn.

Ta không muốn, nhưng triều đình không tha.

” Y quay sang Đỗ Kỳ, chắp tay:

“Đỗ đại nhân, Hạ đại nhân, Tạ công, Dương Chi dù sao cũng là thuộc hạ cũ,không công lao cũng có khổ lao.

Mong các vị không làm nhục t·hi t·hể y.

” Đỗ Kỳ gật nhẹ, giọng đều:

“Đem tất cả về Tham Loan.

Hàng hóa niêm phong, kẻ sống giải đi, kẻ c·hết chôn cất.

” Hạ Chấn Nham và Tạ Tường Hòa phối hợp, sai lính cứu chữa kẻ b·ị t·hương, thu dọn xác c·hết, niêm phong rương hàng.

Xa xa, trong đám quân Mạnh Thiên Hành, Hàn Quang Nghị cúi đầu, ánh mắt tối sầm, tay siết chặt cán giáo, lòng dâng lên một cơn sóng ngầm.

Y chứng kiến từ đầu đến cuối, nhưng không nói lời nào, chỉ lặng lẽ hòa vào đám đông, tránh ánh mắt sắc lạnh của Đỗ Kỳ.

Cổ Xuyên, trên lưng ngựa, vẫn lao đi trong bão tuyết, máu từ v·ết t·hương thấm ướt yên, nhưng y không dừng.

Đằng sau, bóng Hắc Nham Khẩu đã khuất, chỉ còn tiếng gió rít và ký ức về Lư Thành, Dương Chi, và lời dặn cuối cùng:

“Báo người nhà bỏ trốn…” Y nghiến răng, cắn môi đến bật máu, giữ mình không gục ngã.

Trước mắt, núi Lạc Nhạn lờ mờ hiện ra trong màn tuyết, như một điểm tựa mong manh giữa hoang mạc.

Nhưng Cổ Xuyên biết, ván cờ này chưa khép, và những kẻ đứng sau cái bẫy Hắc Nham Khẩu vẫn đang chờ y phía trước.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập