Chương 24 :
Phong Tuyết Bôn Mệnh Bão tuyết gào thét, cuốn phăng dấu vết trên thảo nguyên hoang vu.
Cổ Xuyên thúc ngựa lao đi, vó ngựa xới tung tuyết trắng, máu từ v·ết t·hương trên vai và đùi nhỏ giọt xuống yên, thấm đỏ một vệt dài.
Mí mắt nặng trĩu, tầm nhìn mờ ảo, nhưng y cắn môi đến bật máu, vị tanh giữ y tỉnh táo.
Đằng sau, tiếng vó ngựa dồn dập—hai hắc kỵ Mạnh Thiên Hành phát hiện dấu vết, đuổi theo như sói vỒ mồi.
Một mũi tên xé gió, sượt qua tai, cắm phập vào tuyết.
Một mũi ghim vào mông ngựa, con vật hí đau, lao nhanh hơn nhưng chân loạng choạng.
“C·hết tiệt!
”—Cổ Xuyên gầm khẽ, rút kiếm quay lại, chém đứt một mũi tên bay tới.
Thân thể y rã rời, máu mất nhiều khiến tay chân tê buốt.
Một hắc ky lao lên, đao chém xéo vào lưng.
Cổ Xuyên né kịp, kiếm vung —“xoet!
⁄— chặt cổ họng gã, máu phun như suối, đầu lăn lóc trên tuyết, mắt mở trừng trừng.
Gã còn lại gào lên, đao chém xuống đầu.
Cổ Xuyên lăn tránh, tay vớ hòn đá, ném trúng mặt gã, rồi lao tới, kiếm đâm xuyên ngực, máu bắn xối xả, gã ngã xuống, giật vài cái trước khi bất động.
Cổ Xuyên thở hổn hển, máu trào qua kẽ môi, ngực rách một vệt dài, da thịt lật ra.
Y loạng choạng đứng dậy, nhưng ngựa đã gục, chân y trúng tên, đau như lửa đốt.
Bỗng tiếng vó ngựa từ xa—Mạnh Thiên Bình, vừa phái kỵ sĩ đi núi Lạc Nhạn nửa canh giờ trước, giờ dẫn thân binh đi tuần, vô tình bắt gặp.
Y dừng ngựa, quét mắt qua cảnh máu me, thấy Cổ Xuyên đứng giữa hai xác hắc kỵ, máu đỏ giáp, kiếm gãy trong tay.
Mạnh Thiên Bình thúc ngựa tiến lại gần, ánh mắt lạnh:
“Ngươi là ai?
Sao g·iết hắc kỵ?
”
Cổ Xuyên, kiệt sức, thều thào:
“Nam Am… người nhà Lư Thành… Dương tổng binh…” Y ngã vật ra, máu từ miệng trào xuống tuyết.
Mạnh Thiên Bình cau mày, không nhận ra y, nhưng nghe tên “Dương tổng binh ” lòng y nhói lên, nhớ mảnh cung gãy trong trướng.
Đúng lúc đó, kỵ sĩ từ Lạc Nhạn trở về, báo gấp:
“Bẩm công tử, núi Lạc Nhạn không có Dương Tổng binh!
” Mạnh Thiên Bình sầm mặt, ra lệnh:
“Cõng hắn về trại, chữa trị ngay!
” Thân binh cuốn Cổ Xuyên vào áo choàng, lao về khu luyện xạ phía bắc.
Mạnh Thiên Bình nhìn xác hắc kỵ, máu hòa tuyết thành vũng đỏ, lòng dâng bất an, linh cảm một bi kịch lớn.
y vội sai binh lính đem chôn cất,quay ngựa trở về doanh trại Mùng Ba, đêm đen bao trùm huyện Sóc Phương, gió bắc rít qua tường thành lở lói, mang mùi khói và máu.
Huyện chỉ có chưa đầy năm mươi sai nha, phần lớn đóng tại nha môn, số ít canh giữ phủ đệ Cao huyện lệnh, còn lại tuần tra ban đêm trên các phố lớn.
Quân binh, không đến hai trăm, gác bốn cửa huyện và tuần tra đường phố, giữ trị an.
Bất ngờ, quân của A Trát Bố Y, con trai Trát Ô Kha, từ trong huyện đánh ra, phối hợp với ba trăm kỵ mã Huyết Hùng bộ do Trát Ô Kha dẫn từ ngoài đánh vào.
Cả hai khoác cờ Huyết Hùng, mặt che khăn đen, đao cong lóe sáng dưới trăng, tập kích bất ngờ.
Quân của y không chỉ chém g·iết dân chúng mà còn ra tay với những Hồ nhân khác lạc trong huyện, đao vung xuống, máu phun như suối, đầu lăn lóc, xác ngã la liệt giữa tiếng gào thét kinh hoàng.
Trát Ô Kha thúc ngựa lao thẳng đến phủ đệ Cao huyện lệnh, phá cổng xông vào.
Cao thị, áo lụa xộc xệch, lao ra sân, quát lớn:
Dám x·âm p·hạm nha môn?
TrátÔ Kha, mặt trắng bệch, ánh mắt hung tợn, cười lạnh, vung đao—“xoet!
” —đầu Cao huyện lệnh bay v-út, máu phun thành vòi, thân ngã xuống bậc thềm, mắt mở trừng trừng đầ kinh hãi.
Y gầm lên:
“Lục soát!
C·ướp sạch, g·iết sạch!
” Quân Hồ nhân tràn vào phủ đệ, đao giáo vung loạn.
Sai nha canh giữ phủ, chỉ vài người, giương kích chống cự, nhưng b·ị c·hém ngã tức khắc, ruột lòi ra, máu trào qua kẽ miệng.
Một quân binh từ phố gần đó lao tới, đao chém trúng vai gã Hồ, nhưng bị ba lưỡi đao chém ngang, đầu lìa khỏi cổ, máu phun như suối, thân ngã xuống tuyết.
Tất cả sai nha và quân binh tuần tra, gác cửa huyện đều b:
ị chém c:
hết, xác chất đầy sân phủ và đường phố, máu chảy thành vũng.
Quân Hồ nhân c·ướp b·óc, lôi rương bạc, vải lụa ra khỏi kho phủ đệ.
Một thiếu phụ bị túm tóc, kéo lê ra sân, xé áo, đè xuống, tiếng kêu cứu thảm thiết hòa tiếng cười dâm đãng.
Một gã Hồ chém c·hết đứa trẻ lao tới cứu mẹ, đầu lăn lóc, máu phun lên mặt người mẹ, y gào khản, cắn xé kẻ s·át n·hân, nhưng bị rạch bụng, ruột trào ra, ngã xuống bên xác con.
Trát Ô Kha ra lệnh cho A Trát Bố Y:
“Đến nha môn, phóng hỏa, g·iết sạch!
” A Trát Bố Y, thân hình lực lưỡng, cầm rìu dẫn toán quân lao tới nha môn, đập phá cửa, phóng hỏa.
Lửa bùng lên, nuốt chửng sổ sách, khói đen cuồn cuộn.
Sai nha trong nha môn cố chống cự, nhưng A Trát Bố Y vung rìu, chém gãy đôi đầu một viên lại bộ, não văng ra, cười lớn:
“Đốt sạch!
” Một thiếu nữ bị ba gã đè xuống giữa sân nha môn, tiếng kêu cứu hòa tiếng cười dâm, máu từ hạ thể chảy ra, hòa tuyết đỏ.
Dân chúng chạy tán loạn, kẻ mất chân tay bò lết, kẻ ôm xác người thân gào thét, nhưng Hồ nhân chém bừa, máu chảy thành sông, xác chất chồng trên phố.
Chỉ sau hai canh giờ, Sóc Phương thành địa ngục.
Trát Ô Kha nhìn thấy thời gian không sai biệt lắm liền quát:
“Rút!
” Chúng c·ướp sạch vàng bạc, vải vóc, phóng hỏa thêm vài nhà, lao ra cửa tây, biến mất trong bóng đêm.
Dân chúng sót lại khóc lóc, ôm xác người thân, lửa cháy leo lét, khói đen che trăng.
Hàn Quang Nghị, trong trang phục lính thường, định bái biệt Mạnh Thiên Hùng trở về kinh đô thì nghe người đến báo tin Hồ nhân t·ấn c·ông Sóc Phương.
Y lặng lẽ theo đại quân, quan sát từ xa.
Nửa canh giờ sau, Mạnh Thiên Hùng dẫn quân tới, cờ tiết phần phật, bắt gặp đám Hồ nhân sót lại, ra lệnh:
“Tiễu trừ!
” Hắc kỵ lao lên, đao giáo chém xả, máu Hồ nhân phun như suối, đầu lăn lóc, xác ngã la liệt.
Một gã Hồ quỳ xin tha, nhưng giáo đâm xuyên ngực, máu trào ra miệng, ngã xuống tuyết.
Hàn Quang Nghị đứng xa, tay siết cán giáo, mắt tối sầm, chứng kiến tàn sát nhưng giữ im lặng, hòa vào đám đông.
Mạnh Thiên Hùng, mặt sa sầm, máu dính ủng, sai người:
“Báo ngay cho Đỗ đại nhân!
” Một ky sĩ lao về Hắc Nham Khẩu.
Tại Hắc Nham Khẩu, Đỗ Kỳ, Hạ Chấn Nham và Tạ Tường Hòa kiểm kê hàng hóa.
Rương muối, sắt, trà được niêm phong, một số đã chuyển về Tham Loan.
Riêng rương bạc trắng, Đỗ Kỳ kéo Tạ Tường Hòa vào góc, thì thầm:
“Khai ít lại, giữ ba phần.
” Tạ Tường Hòa tập trung quan sát các rương hàng hóa còn Hạ Chấn Nham thì đứng xa, không nghe, chỉ ghi sổ, nhưng ánh mắt thoáng nghi ngờ.
Lính hai ty thẩm vấn đám sống sót—hộ vệ Hạc Vân và vài Hồ nhân bị trói, máu me đầy mình, quỳ van xin.
Một gã Hồ khai:
“Chúng tôi chỉ nghe lệnh giao dịch với Dương tổng binh ” Nhưng câu liêm quét ngang, cổ họng rách toạc, máu phun ra, ngã xuống giật vài cái.
Kỵ sĩ từ Sóc Phương lao tới, báo:
“Huyện Sóc Phương đêm qua đã bị t·ấn c·ông Mạnh soái đang tiễu trừ Hồ phỉ tại Sóc Phương, nhưngngười trong huyện đã bị c·hết rất nhiều!
” Đỗ Kỳ cau mày, điểm toán lính, cùng Hạ Chấn Nham, Tạ Tường Hòa phi ngựa về Sóc Phương, để lại quân trông hàng.
Sáng hôm sau, họ tới Sóc Phương, trời hửng sáng, nhưng không khí nặng mùi máu và khói.
Thành tan hoang—xác người nằm la liệt, ruột gan vương vãi, đầu lìa khỏi cổ, máu khô thành vũng.
Dân chúng sống sót dọn dẹp, nhưng v·ết m·áu, dấu chân, tiếng than vẫn ám ảnh.
Nha môn được quét tước sạch sẽ, nhưng mùi máu tanh đôi khi vẫn thoảng qua.
Trong sân nha môn, Đỗ Kỳ, Tạ Tường Hòa và Hạ Chấn Nham đứng nói chuyện, giọng trầm thấp.
Đỗ Kỳ ra lệnh:
“Giải một nha lại còn sống đến đây tra hỏi!
” Một viên nha lại, v·ết t·hương được băng bó, run rẩy bước tới, quỳ xuống, kể:
“Đêm qua, Hồ nhân xông vào chém g·iết, đánh cờ Huyết Hùng bộ.
Tên cầm đầu đứng giữa sân phủ, hét to rằng Dương Tổng binh phản bội y, g·iết nhiều người của y.
Cao huyện lệnh biết chuyện mà không báo, rắp tâm hại y, nên y lao vào phủ chém c·hết huyện lệnh!
” Đỗ Kỳ nhíu mày, giọng lạnh:
“Ngươi thật sự nghe hắn nói vậy?
Nha lại run rẩy:
“Bẩm đại nhân, không phải một mình hạ quan, nhiều người nghe thấy!
” Tạ Tường Hòa và Hạ Chấn Nham khẽ liếc nhau, ánh mắt phức tạp.
Đúng lúc đó, Mạnh Thiên Hùng bước vào, giáp dính máu, tường thuật:
“Hôm qua nghe tin cứu viện, ta dẫn quân đến, nhưng đã muộn.
Hồ phỉ tàn sát khắp huyện, ta đã phái người truy kích hành tung, còn lại ở đây bảo vệ trị an và khắc phục hậu quả.
” Y dừng một lát, giọng trầm:
“Ta để Tào tham tướng phụ trách, xin cáo từ về doanh trại.
” Đỗ Kỳ, Tạ Tường Hòa và Hạ Chấn Nham giơ tay bồi lễ.
Mạnh Thiên Hùng quay đi, bóng lưng khuất sau cổng nha môn.
Hàn Quang Nghị, trong trang phục lính thường, đứng xa, tay siết cán giáo, mắt tối sầm, đứng một góc lặng lẽ quan sát, lòng dâng sóng ngầm.
Tạ Tường Hòa lên tiếng, giọng đanh thép:
“E là việc chúng ta bắt bọn chúng tại Hắc Nham Khẩu đã kích phát chúng trả thù.
Thật tội cho dân chúng!
Sau việc này, tại hạ sẽ tâu Thánh thượng, t·rừng t·rị bọn Hồ phỉ!
” Hạ Chấn Nham gật đầu phụ họa:
“Đúng vậy, bọn chúng quá tàn bạo!
” Đỗ Kỳ chợt thở dài, giọng trầm:
“Trách ta quá vô năng, để sự việc thành ra thế này.
Ta sẽ dâng biểu, mong Thánh thượng trách phạt.
” Tạ Tường Hòa và Hạ Chấn Nham vội khuyên:
“Đỗ đại nhân đã làm hết sức, việc này không trách đại nhân được!
” Đỗ Kỳ không đáp, chỉ ra lệnh với một tên thư lại:
“Thống kê số n·gười c·hết, văn thư, vật phẩm bị đốt, tài sản còn lại của huyện.
” Y quay sang hai ty:
“Chúng ta về Tham Loan.
” Nói đoạn, Đỗ Kỳ cùng Tạ Tường Hòa, Hạ Chấn Nham dẫn quân rời Sóc Phương, để lại toán lính tiếp tục khắc phục.
Nha môn tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió rít và mùi máu thoảng trong không khí.
Trong lều trại tại doanh Cỏ Lau phía bắc, Cổ Xuyên tỉnh dậy trong trướng Mạnh Thiên Bình, v·ết t·hương băng bó, nhưng lòng y cháy hận .
Y không biết mình được cứu bởi ai, cũng không biết Sóc Phương đã thành địa ngục.
Nhưng lời dặn của Dương Chi—“Nam An, người nhà Lư Thành”—vẫn là ngọn lửa dẫn đường, giữa ván cờ ngày càng khốc liệt.
Đúng lúc đó, màn lều được vén lên, Mạnh Thiên Bình bước vào, giáp bạc lấp lánh dưới ánh đèn, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao.
Y nhìn Cổ Xuyên, khóe môi nhếch nhẹ, giọng trầm nhưng đầy uy quyền:
“Tỉnh rồi à?
Cổ Xuyên giật mình, ánh mắt lóe lên tia cảnh giác.
Y cố gắng đáp, giọng khàn đặc, yếu ớt nhưng vẫn mang chút kiên cường:
“Đa tạ… cứu mạng.
” Y đưa tay vô thức sờ bên hông, nơi thường treo thanh kiếm, nhưng chỉ chạm vào khoảng không.
Mặt y thoáng biến sắc, lông mày nhíu lại, ánh mắt lộ rõ sự bất an.
Mạnh Thiên Bình nhận ra hành động đó, cười khẩy, đôi mắt lấp lóe ý chế giễu:
“Tính liều mạng à?
Không có v·ũ k·hí, ngươi định làm gì?
Y bước tới gần, tay đặt lên chuôi kiếm bên hông, giọng lạnh như băng:
“Nếu ngươi không khai ra ngươi là ai, tại sao bị hắc kỵ của đệ đệ ta t·ruy s·át, ta sẽ gọi binh lính vào đây, bắt ngươi khai bằng mọi cách.
” Cổ Xuyên ngẩng lên, ánh mắt đối diện Mạnh Thiên Bình, đôi đồng tử run rẩy thoáng qua tia tuyệt vọng.
Y nuốt khan, mồ hôi lăn dài trên thái dương, khuôn mặt tái nhợt giờ thêm phần căng thẳng.
Trong đầu y, hàng loạt ý nghĩ lướt qua như gió cuốn:
Thế là xong rồi.
Vừa thoát kiếp nạn, giờ lại rơi vào kiếp khác.
Mới đến thế giới này chưa bao lâu, chẳng lẽ phải c·hết nữa sao?
Y siết chặt nắm tay, móng tay cắm vào lòng bàn tay, cố giữ bình tĩnh, nhưng hơi thở dồn dập đã tố cáo sự sợ hãi.
Mạnh Thiên Bình đứng đó, ánh mắt chằm chằm nhìn y, như muốn xuyên thấu tâm can.
Đôi mày y nhíu lại, hàng lông mày dày tạo thành một đường sắc nét, toát lên vẻ uy nghiêm và nghi ngờ.
Bỗng y quát lớn, giọng vang như sấm:
“Người đâu!
” Ngay lập tức, hai tên lính bước vào, giáp sắt kêu lách cách, tay cầm giáo, ánh mắt sắc lạnh nhìn Cổ Xuyên.
Y giật mình, thân thể khẽ run, nhưng cố gắng trấn tĩnh, giọng run rẩy nhưng kiên quyết:
“Ngươi… có biết Lư Thành, Dương Tổng binh không?
Mạnh Thiên Bình chau mày, ánh mắt lóe lên tia nghi hoặc, môi mím chặt:
“Ta biết.
” Y nghiêng đầu, giọng trầm xuống, mang theo sự dò xét:
“Nhưng câu trả lời của ngươi liên quan gì đến hai người bọn họ?
Cổ Xuyên hít một hơi sâu, đôi mắt y đỏ hoe, lấp lánh ánh đau thương xen lẫn hận thù.
Y cắn răng, giọng lạc đi:
“Bọn họ… c·hết rồi.
” Mạnh Thiên Bình sững người, đôi mắt mở to, ánh sáng trong đó chuyển từ nghi ngờ sang giận dữ.
Y đứng phắt dậy, chỉ thẳng vào mặt Cổ Xuyên, ngón tay run lên vì cơn thịnh nộ:
“Ngươi có tin ta g·iết ngươi ngay tại đây không?
Ngươi chán sống rồi à?
Mặt y đỏ bừng, gân cổ nổi lên, giọng gầm như thú dữ, hai tên lính bên cạnh siết chặt giáo, sẵn sàng hành động.
Cổ Xuyên ngồi đó, thân thể cứng đờ nhưng sâu trong đó là sự bất khuất, như ngọn lửa không thể dập tắt.
Cổ Xuyên nuốt khan, cổ họng khô rát, ánh mắt y lướt qua Mạnh Thiên Bình, thoáng dừng lại ở hai tên lính, rồi lại quay về y.
Đôi đồng tử y mạnh mẽ, giọng nói dù yếu ớt vẫn mang theo sự kiên định:
“Ta… không nói dối.
Hắc Nham Khẩu… hỗn chiến… Dương Tổng binh và Lư Thành…” Y dừng lại, hơi thở dồn dập, khuôn mặt méo mó vì cơn đau từ v·ết t·hương và ký ức kinh hoàng.
“Bọn họ… bị Huyết Hùng bộ và hắc kỵ vây g·iết… Ta tận mắt thấy!
” Mạnh Thiên Bình sững người, ngón tay đang chỉ vào Cổ Xuyên khựng lại giữa không trung.
Đôi mắt y mở to, ánh sáng trong đó chuyển từ giận dữ sang sững sờ, rồi dần dần hóa thành một nỗi đau khó tả.
Y mím môi, lông mày giãn ra, nhưng khóe mắt khẽ co giật, như thể đang cố kìm nén một cơn sóng cảm xúc.
“Ngươi…” Y hít một hơi sâu, giọng trầm xuống, gần như thì thầm:
“Tận mắt thấy?
Ngươi nói rõ ràng đi, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?
Hai tên lính đứng sau, tay vẫn nắm chặt giáo, liếc nhìn nhau, ánh mắt lộ vẻ nghi ngờ nhưng không dám lên tiếng.
Cổ Xuyên, dù thân thể yếu ớt, vẫn cố chống tay ngồi dậy, mồ hôi lăn dài trên thái dương, khuôn mặt méo mó vì đau.
Y nhìn thẳng vào Mạnh Thiên Bình, ánh mắt cháy bỏng, như muốn truyền tải cả nỗi hận thù và sự thật:
“Hắc Nham Khẩu… Đỗ Kỳ dẫn Cẩm Y Vệ và Nội Xưởng kiểm tra hàng.
Dương Tổng binh và Lư Thành mang tội thông đồng buôn v·ũ k·hí với Hồ tộc,cẩm y vệ và nội xưởng cùng Đỗ Kỳ kết hợp Mạnh Thiên Hành vây đánh,trong Hắc Nham Khẩu loạn chiến Lư viên ngoại bị trúng tên c·hết trước mặt ta, Dương Tổng binh… bảo ta chạy, báo cho người nhà Lư viên ngoại ở Nam Am…” Y dừng lại, hơi thở hổn hển Mạnh Thiên Bình đứng lặng, khuôn mặt y dần tái đi, đôi môi mím chặt thành một đường thẳng, ánh mắt tối lại như bầu trời trước cơn bão.
Y quay mặt đi, tay siết chặt chuôi kiếm đến mức khớp ngón tay trắng bệch.
“Dương Thúc…” Y lẩm bẩm, giọng run run, như đang tự nói với mình.
Bỗng y quay phắt lại, ánh mắt sắc như dao:
“Ngươi nói thật chứ?
Nếu dám bịa đặt, ta sẽ lột da ngươi!
” Cổ Xuyên cười khổ, nụ cười méo mó trên khuôn mặt đầy mồ hôi và máu:
“Ta… còn sống đã là may mắn.
Nói dối để làm gì?
Y cúi đầu, ánh mắt chìm vào nỗi đau, giọng lạc đi:
“Dương Tổng binh… giao phó ta phải báo tin.
Ta không thể để họ c·hết oan.
” Mạnh Thiên Bình im lặng, ánh mắt y quét qua Cổ Xuyên, từ khuôn mặt tái nhợt đến v·ết t·hương loang máu.
Y vẫy tay, giọng lạnh:
“Lui ra.
” Hai tên lính cúi đầu, lùi ra khỏi lều, để lại không gian tĩnh lặng chỉ còn tiếng gió rít ngoài doanh trại.
Mạnh Thiên Bình ngồi xuống ghế gỗ, tay chống cằm, ánh mắt trầm ngâm:
“Ngươi nói Dương Thúc c-hết bởi đệ đệ ta Mạnh Thiên Hành và hai ty cùng Đỗ Kỳ.
Dương Thúc ở lại đoạn hậu cho ngươi chạy về Nam An sao?
Cổ Xuyên hít một hơi sâu, cố nén cơn đau, ánh mắt y lóe lên tia hy vọng mong manh:
“Lư Thành có gia đình ở Nam An… Dương Tổng binh dặn ta báo tin, bảo họ rời đi trước khi Đỗ Kỳ tìm tới.
” Y dừng lại, nhìn Mạnh Thiên Bình, buông giọng:
“Ngươi… có thể thả ta ra được chưa?
Mạnh Thiên Bình không đáp ngay, ánh mắt y tối sầm, như đang đấu tranh nội tâm.
Y đứng dậy, bước ra cửa lểu, quay lại nhìn Cổ Xuyên, giọng trầm:
“Nghỉ đi.
Chuyện này.
ta sẽ điều tra.
” Y vén màn bước ra, bóng lưng cao lớn khuất trong bóng tối, để lại Cổ Xuyên nằm đó, ánh mắt y nhìn lên vách lều, lòng nặng trĩu, nhưng ngọn lửa báo thù vẫn cháy bỏng.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập