Chương 25: Dĩ Trà Tạ Ân - Bất Lụy Chư Hữu

Chương 25 :

Dĩ Trà Tạ Ân – Bất Lụy Chư Hữu Thành Nam An chìm trong không khí u ám, gió bắc rít qua những con phố lát đá, mang theo hơi lạnh như lưỡi dao sắc.

Tiếng giáp sắt lách cách của quân lính và sai nha vang vọng khắp nơi, hòa lẫn với tiếng búa đập cửa và tiếng khóa sắt niêm phong.

Họ lùng sục từng ngõ ngách, phá cửa các tiệm thuộc sở hữu Hạc Vân—thương nhân b·ị b·ắt trong hỗn chiến Hắc Nham Khẩu—rồi kéo đến các cửa hiệu của những thương nhân khác, hoặc c·hết hoặc bị giam sau trận huyết chiến ấy.

Hàng hóa—vải lụa, muối, sắt, trà— bị lôi ra, chất đầy xe đẩy, trong khi các tạp dịch và trưởng quầy bị xô ngã ra đường, ánh mắt thất thần, khuôn mặt trắng bệch vì hoảng loạn.

Thảm cảnh chưa từng có trùm lên Nam An.

Một người mẹ ôm con nhỏ, gào khóc thảm thiết khi bị quân lính giằng đứa bé ra khỏi tay, đứa trẻ ngã lăn trên đất, gọi mẹ trong tiếng nức nở.

Một lão già tóc bạc, quỳ xin giữ lại cửa tiệm—tài sản cả đời—nhưng bị đá ngã, máu chảy từ khóe miệng, ánh mắt tuyệt vọng nhìn cánh cửa bị niêm phong.

Các gia đình ly tán, tiếng khóc hòa lẫn tiếng la hét, như một khúc bi ca vang vọng khắp thành.

Một đứa trẻ bò lết giữa đường, gọi cha mẹ, nhưng chỉ thấy bóng giáp sắt lạnh lùng bước qua, không chút xót thương.

Trong một quán trọ nhỏ khuất sâu trong hẻm, tiếng ồn ào từ bên ngoài lọt vào, phá tan không gian tĩnh lặng.

Y bỗng đứng phắt dậy, lông mày nhíu chặt, ánh mắt lóe lên tia bất an, như linh cảm điều chẳng lành.

Y lao ra cửa, chạy đến bảng cáo thị dán trên tường đá ngoài phố, đi sau y là ba người Cảnh Thắng, Phùng Ninh, Từ Thịnh.

Dưới ánh sáng mờ nhạt của ngọn đuốc, dòng chữ trên cáo thị hiện lên sắc nét:

"Lư Thành cấu kết với Hồ tộc cùng tì phu là Dương Chi—Tổng binh Ngũ Nguyên Quan—buôn bán v·ũ k·hí và muối sắt, chứng cứ đầy đủ.

"

Y lẩm bẩm, giọng run run:

"Ta không tin.

Lư viên ngoại không phải người làm chuyện như vậy.

Tuy ta tiếp xúc với y không nhiều, nhưng những việc như buôn v·ũ k·hí với Hồ tộc.

ta không tin Lư viên ngoại làm!

"

Y hít một hơi sâu, ánh mắt lóe lên tia nghi ngờ, nhưng nỗi lo lớn nhất trong lòng là Cổ Xuyên—đệ đệ y—người có thể đã bị cuốn vào hỗn chiến Hắc Nham Khẩu.

"A Xuyên.

đệ ở đâu?

"—y thì thầm, giọng lạc đi, bàn tay run rẩy chạm vào cáo thị.

Y quay đầu, ánh mắt hoảng loạn quét qua đám đông hỗn loạn trên phố.

Bất chợt, y lao tới, nắm lấy tay áo một sai nha đang đi ngang, nhét vội vài đồng bạc vào tay gã, ánh mắt khẩn thiết, giọng run rẩy:

"Tiểu huynh, nói cho ta biết, chuyện ở Hắc Nham Khẩu.

rốt cuộc là thế nào?

Lư Thành, Dương Chi.

có ai sống sót không?

"

Sai nha liếc đồng bạc, ánh mắt lóe lên tia tham lam, rồi hạ giọng, nói vắn tắt:

Hắc Nham Khẩu hỗn chiến, Đỗ Kỳ dẫn Cẩm Y Vệ và Nội Xưởng vây bắt Lư Thành, Dương Chi vì tội buôn muối sắt, v·ũ k·hí với Hồ tộc.

Lư Thành trúng tên c·hết t·ại c·hỗ, Dương Chi đoạn hậu, bị hắc kỵ Mạnh Thiên Hành chém c·hết.

Người của Hạc Vân b·ị b·ắt, giam ở Tham Loan.

"

Lời nói như lưỡi búa bổ xuống đầu.

Chu Tử Tiêu đứng trân tại chỗ, khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt mở to, nước mắt lăn dài trên gò má.

Y lảo đảo, trời đất như quay cuồng, tẩm nhìn mò đi, thân thể mềm nhũn, ngã vật ra.

Cảnh Thắng, Từ Thịnh và Phùng Ninh đồng thanh hét lên

"Chu huynh!

"

Cảnh Thắng nhanh như cắt, lao tới đỡ lấy y, ánh mắt lo lắng, lông mày nhíu chặt:

"Chu huynh, tỉnh lại!

"

Từ Thịnh và Phùng Ninh cũng vội bước tới, đỡ y dậy, ánh mắt cả ba đầy hoảng hốt.

Trong căn phòng nhỏ, tiếng khóc than từ ngoài phố vẫn vọng vào, hòa lẫn tiếng giáp sắt của quân lính, như khúc nhạc bi ai của Nam An.

Chu Tử Tiêu nằm đó, trong cơn mê man, hình ảnh Lư Thành ngã xuống và Cổ Xuyên tử trân giữa lằn tên đao kiếm cứ hiện lên, như lưỡi dao xoáy sâu vào lòng y.

Cảnh Thắng quay sang Từ Thịnh, giọng trầm thấp nhưng sắc bén:

"Từ huynh, ở lại trông coi Chu huynh.

"

Y bước ra ngoài phòng, Cảnh Thắng về đến phòng, lông mày nhíu chặt, giọng trầm thấp đầy quyết tâm:

"Phùng đại nhân, mau tra cho ta, chuyện này đến tột cùng là như thế nào.

"

Phùng Ninh chắp tay, ánh mắt lóe lên tia kiên định:

"Hạ quan xin làm ngay.

"

Y bước ra khỏi cửa, tà áo bay phần phật trong gió đêm.

Dưới ánh trăng mờ nhạt, Phùng Ninh khẽ ra dấu tay.

Một bóng đen lặng lẽ hiện ra từ góc hẻm—một hộ vệ áo xám, ánh mắt sắc như dao, cúi đầu cung kính.

Phùng Ninh hạ giọng, mỗi chữ như đinh đóng cột:

"Mau tra xem việc hôm nay trên cáo thị, rốt cuộc chuyện gì xảy ra.

Nhớ, hành sự âm thầm, không để ai biết!

"

Hộ vệ gật đầu, thân hình lập tức hòa vào màn đêm, biến mất như chưa từng tồn tại.

Cùng lúc, tại doanh trại Cỏ Lau phía bắc, ánh đèn trong lều Mạnh Thiên Bình chập chờn, soi lên khuôn mặt y đầy gân xanh và tơ máu.

Y ngồi trầm ngâm, tay siết chặt chuôi kiếm, ánh mắt dao động giữa nghi ngờ và đau đớn.

Nếu lời tên kia là thật, y phải đối diện với đệ đệ và phụ thân ra sao?

Tiếng vó ngựa dồn dập vang lên ngoài lều.

Một kỵ binh mặc áo giáp lao vào, quỳ xuống, giọng run rẩy:

"Bẩm Đại công tử, thuộc hạ đã đến hắc nham khẩu tra hỏi.

!

!

!

!

Dương Tổng binh và em vợ là Lư Thành cấu kết với nhau, đem v-ũ k:

hí và muối sắt đến Hắc Nham Khẩu giao dịch, b:

ị bắt quả tang tại trận.

Lư Thành trúng tên chết tại chỗ, Dương Tổng binh đoạn hậu, bị chém c.

hết.

Xác của Dương Tổng binh đang được vận chuyển về thành Tham Loan.

Chứng cứ.

vô cùng xác thực.

"

Ầm!

Mạnh Thiên Bình hất đổ bàn gỗ, chén trà vỡ tan dưới đất.

Y bật dậy, mắt trân trân nhìn tên lính, giọng gầm lên như sấm:

"Ngươi nói lại xem!

Dương Thúc, người từng dạy ta cầm cung, tại sao lại mang tội thông đồng Hồ tộc, buôn bán v·ũ k·hí?

"

Tên lính run rẩy, cắn răng bẩm:

"Bẩm Đại công tử, tin quả là xác thực.

Thuộc hạ không dám nói sai!

"

Mạnh Thiên Bình lảo đảo, bàn tay chống lên cột lều, hơi thở nặng nề.

Hình ảnh Dương Chi—người y gọi là

"Dương Thúc"

từng cười lớn bên đống lửa trại, từng chỉ bảo y cách cầm cung—giờ bị vu oan là kẻ phản quốc.

"Không.

không thể nào.

"

Y lẩm bẩm, nhưng ánh mắt lóe lên tia nghi ngờ—lời Cổ Xuyên, thái độ lạnh lùng của Mạnh Thiên Hành ở Hắc Nham Khẩu, tất cả như đám mây đen bóp nghẹt lòng y.

Y bỗng chao đảo, bước chân khập khiễng.

Đám hộ vệ xung quanh hoảng hốt, đồng thanh thét:

"Công tử!

"

Mạnh Thiên Bình giơ tay, trấn tĩnh lại, giọng lạnh như băng:

"Bố trí người ở lại canh gác hắn.

Còn lại, theo ta đến thành Tham Loan!

"

Y quay người, áo giáp bạc lấp lánh dưới ánh đèn, bước ra ngoài lầu.

Hơn hai mươi ky binh được điểm danh, vó ngựa rầm rập, lao vào màn đêm, hướng, thẳng thành Tham Loan, nơi xác Dương Chi đang được đưa tới.

Nam An, đêm đen kịt, gió bắc rít qua từng con phố, mang theo hơi lạnh như dao cắt.

Trong quán trọ nhỏ, ánh đèn dầu leo lét, soi lên khuôn mặt tái nhợt của Chu Tử Tiêu, đôi mắt y đỏ hoe, đầy tơ máu.

Tiếng khóc than từ ngoài phố vọng vào, hòa lẫn tiếng giáp sắt của quân lính tuần tra, như khúc bi ca không dứt.

Chu Tử Tiêu ngồi bật dậy, tay siết chặt dao găm giắt bên hông, ánh mắt cháy bỏng dù thân thể còn yếu:

"Ta phải đến Tham Loan.

Người của Hạc Vân bị giam ở đó, A Xuyên có thể còn sống!

"

Giọng y khàn khàn, xen lẫn đau đớn và hy vọng mong manh, như người sắp c·hết đ·uối vớ được cọng rơm.

Cảnh Thắng, đứng cạnh cửa, đập tay xuống bàn, ánh mắt tóe lửa, giọng hào sảng đậm chất giang hồ:

"Đi!

Tham Loan thì đã có gì!

Cáo thị kia toàn lời bịa đặt, ta không tin A Xuyên và Hạc Vân phản quốc.

Huynh đệ ta mà có mệnh hệ gì, ta lật tung cái nha môn ấy!

"

Y nâng thanh kiếm mới mua ở Nam An cùng Chu Tử Tiêu, ánh thép lóe lên dưới ánh đèn, toát lên vẻ chính nghĩa, khí khái.

Trước đó, Chu Tử Tiêu đã bảo:

"Hành tẩu giang hồ phải có v-ũ k:

hí hộ thân, cầm kiếm mới ra dáng chính nghĩa!

"

Cảnh Thắng nghe xong, hào hứng kéo y đi mua kiếm, giờ cầm trên tay, y thấy mình như hiệp khách trừ gian diệt ác.

Từ Thịnh và Phùng Ninh, hai văn sinh áo vải đơn sơ, liếc mắt nhìn nhau, ánh mắt thoáng hiểu ý, như đã quen trao đổi bằng cái nhìn.

Chu Tử Tiêu nắm chặt tay, ánh mắt kiên định:

"Tốt.

Khởi hành ngay đêm nay.

"

Tham Loan, trời vừa hửng sáng, sương mù dày đặc bao phủ thành, như che giấu những bí mật đen tối.

Bốn người Chu Tử Tiêu, Cảnh Thắng, Phùng Ninh, và Từ Thịnh, áo vải bụi bặm, lặng lẽ vào thành, thuê một phòng trọ nhỏ ở góc hẻm phía tây.

Cảnh Thắng đặt túi hành lý xuống sàn, tay nắm chặt thanh kiếm mới, giọng hào sảng:

"Tới Tham Loan rồi, giờ hành động thôi!

Chu huynh, ta đi với ngươi đến nha môn, xem bọn Hạc Vân bị giam ra sao.

Có ta đây, ai dám cản!

"

Y giơ kiếm lên, ánh thép lóe sáng, khuôn mặt rạng rỡ khí thế giang hồ, như thể chỉ chờ dịp xả thân.

Phùng Ninh giơ tay, giọng trầm nhưng cương quyết:

"Cảnh huynh, ngươi ở lại đây.

Nha môn không phải chỗ ngươi quen thuộc.

Để Từ huynh đi với Chu huynh, Từ huynh thông thạo việc nha môn hơn.

"

Y liếc Từ Thịnh, ánh mắt ra hiệu, rồi tiếp:

"Ta và Cảnh huynh sẽ ở đây, tìm hiểu xung quanh xem có tin tức gì đáng chú ý không.

"

Từ Thịnh gật đầu, giọng lạnh lùng nhưng điềm tĩnh:

"Phùng huynh nói đúng.

Ta đi với Chu huynh.

Cảnh huynh ở lại, đề phòng bất trắc.

"

Y chỉnh lại vạt áo, ánh mắt sắc bén, toát lên vẻ khéo léo của một văn sinh từng qua lại quan trường.

Cảnh Thắng nhíu mày, ánh mắt thoáng bất mãn, nhưng rồi cười lớn:

"Thôi được!

Ta với Phùng huynh lùng sục quanh đây, nghe ngóng chuyện gì hay ho thì báo ngay.

Nhưng nếu các ngươi gặp rắc rối ở nha môn, cứ goi, ta mang kiếm tới!

"

Y vỗ vai Phùng Ninh, đặt kiếm lên bàn, ánh mắt vẫn bừng bừng khí thế.

Chu Tử Tiêu gật đầu với Từ Thịnh, ánh mắt sắc lạnh:

"Từ huynh, đi đến nha môn.

Ta phải gặp người của đoàn Hạc Vân, xem có A Xuyên trong đó không.

"

Nha môn Tham Loan, ánh nắng yếu ớt xuyên qua màn sương, chiếu lên cánh cổng gỗ nặng nề, loang lổ vết thời gian.

Tiếng quân lính tuần tra lách cách vang vọng, không khí lạnh lẽo như ngục tù.

Đám sai nha đứng gác trước cổng, ánh mắt lườm lườm, tay cầm trường mâu, như sẵn sàng ngăn bất kỳ kẻ nào khả nghi.

Chu Tử Tiêu và Từ Thịnh, áo vải giản đơn, bước đến, ánh mắt quét qua đám sai nha, cố giữ vẻ tự nhiên.

Từ Thịnh khẽ ra hiệu cho Chu Tử Tiêu, rồi tiến tới, tay kín đáo nhét một túi bạc nhỏ vào tay một sai nha râu rậm, giọng trầm nhưng đầy ý tứ:

"Tiểu huynh, chúng ta có việc cần vào nha môn.

Có một tên trong đoàn Hạc Vân thiếu bạc của huynh đệ ta đây.

"

Y liếc Chu Tử Tiêu, ra hiệu.

Chu Tử Tiêu hiểu ý, bước lên, giọng bừng bừng giận dữ:

"Phải, tên khốn đó làm trong đoàn Hạc Vân, nợ huynh đệ ta một món lớn!

"

Y chỉ sang Từ Thịnh, ánh mắt tóe lửa:

"Ta phải vào xem hắn còn sống không, hay đ·ã c·hết toi, hại huynh đệ ta mất trắng số bạc!

"

Từ Thịnh đứng cạnh, ánh mắt lạnh lùng, phụ họa:

"Đúng vậy, ta cần thấy mặt tên đó.

Nếu hắn crhết, ta tính sao đây?

"

Sai nha râu rậm cân túi bạc trong tay, ánh mắt lóe tia tham lam, rồi cười nhạt:

"Hai vị nói thế, ta hiểu.

Nhưng trong đó là t·ội p·hạm của đoàn Hạc Vân, không dễ vào đâu.

"

Hắn nhếch môi, giọng hạ thấp:

"Thôi được, theo ta.

Nhưng chỉ được nhìn, không được làm loạn.

"

Chu Tử Tiêu gật đầu, giọng vẫn giận dữ:

"Chỉ cần thấy hắn còn sống hay không, ta không gây chuyện.

"

Sai nha ra hiệu, dẫn hai người qua cổng phụ, đi qua hành lang dài tối tăm, tường đá loang lổ, mùi ẩm mốc và máu khô nồng nặc.

Tiếng xích sắt leng keng từ các buồng giam vọng ra, hòa lẫn tiếng rên rỉ yếu ớt của tù nhân.

Chu Tử Tiêu siết chặt tay, ánh mắt quét qua từng ô cửa sắt, lòng như lửa đốt:

"A Xuyên.

đệ ở đâu?

"

Sai nha dừng lại trước một dãy buồng giam, chỉ vào trong:

"Người của đoàn Hạc Vân ở đây.

Nhìn nhanh rồi đi, đừng để bọn trên để ý.

"

Hắn đứng ngay đó, tay nắm túi bạc, ánh mắtlườm lườm, như sẵn sàng quát tháo nếu họ chậm trễ.

Chu Tử Tiêu và Từ Thịnh bước tới, ánh mắt căng thẳng quét qua những bóng người gầy gò, tiều tụy sau song sắt.

Những khuôn mặt xa lạ, đầy v·ết t·hương, ánh mắt tuyệt vọng nhìn ra ngoài, nhưng không có Cổ Xuyên.

Chu Tử Tiêu nghiến răng, giọng run run, như bị dao cứa:

"Không có.

A Xuyên không ở đây.

"

Một kẻ đứng cạnh từ nãy thoáng nghe đoạn đối thoại bèn chen lời, giọng rè rè:

"Có phải cậu thanh niên chừng mười lăm mười sáu tuổi đi cùng Lư viên ngoại không?

Nếu đúng người đó.

e là đ·ã c·hết rồi.

"

Hắn kể rành rọt:

"Thằng bé ấy đánh nhau dữ lắm rổi bị thương.

Dương Tổng binh đưa ngựa, quát bảo nó chạy.

Trước khi phóng đi đã trúng thương khá nặng.

Nó phóng theo hướng tây, nhưng chỉ một lát sau, từ phía ấy đội hắc ky của Mạnh Thiên Hành ập tới.

Chắc nó đ:

ã c.

hết dưới loạn tiễn rồi.

"

Nghe dứt, Chu Tử Tiêu bủn rủn cả người, miệng lẩm bẩm như mất hồn:

"Không thể nào.

không thể nào.

"

Y thất thần quay lưng bước ra ngoài.

Từ Thịnh theo sát, dịu giọng:

"Chu huynh bình tĩnh.

Có lẽ vẫn còn hy vọng.

"

Chu Tử Tiêu đứng khựng lại.

Từ Thịnh vuốt râu, trầm ngâm nói tiếp:

"Hay ta tới khu vực Hắc Nham Khẩu dò xem.

Nếu không thấy xác Cổ Xuyên, rất có thể y đã thoát.

"

Chu Tử Tiêu gật đầu, giọng khàn khàn nhưng dứt khoát:

"Được.

Vậy trở về phòng trọ chuẩn bị.

"

Trong lúc Chu Tử Tiêu và Từ Thịnh đến nha môn, một hộ vệ áo xám quỳ một gối trước mặt Cảnh Thắng và Phùng Ninh, giọng trầm thấp nhưng rõ ràng:

"Thuộc hạ đã tra.

Ở Hắc Nham Khẩu phát hiện giao dịch lượng muối sắt và v·ũ k·hí phương Bắc.

Đỗ đại nhân cùng hai ty và Mạnh tướng quân vây bắt, trong đó có sự cấu kết của Lư viên ngoại cùng tỷ phu y là Dương Chi—Dương Tổng binh.

Ngay tại Hắc Nham Khẩu, cả hai đã bị g·iết c·hết.

Ngoài ra, ở Sóc Phương hôm trước, Hồ tộc tràn vào nha môn và phủ huyện, g·iết người và c·ướp b·óc rất nhiều.

Hiện tại, hai ty và Đỗ đại nhân đã trở về Tham Loan, Còn về Cổ Xuyên không có thông tin của y nhưng nghe bảo trong lúc chiến đấu, Dương Tổng binh có nhường ngựa cho một thiếu niên, kêu y chạy nhanh về Nam An để báo cho người nhà Lư Thành.

Nhưng theo các nhân chứng, y đã b·ị t·hương khá nặng, sau đó quân Mạnh Thiên Hùng kéo tới, nên chắc khó sống sót.

"

Cảnh Thắng và Phùng Ninh trầm ngâm, ánh mắt đượm nét u ám.

Phùng Ninh lên tiếng, giọng trầm nhưng sắc bén:

"Ngươi có điều tra Lư viên ngoại và Dương Tổng binh là người thế nào không?

Rốt cuộc tại sao lại dẫn đến b·uôn l·ậu v·ũ k·hí?

"

Cảnh Thắng gật đầu, ánh mắt lộ vẻ nghi ngờ.

Hộ vệ tiếp tục, giọng đều đều:

"Dương Tổng binh ở Ngũ Nguyên Quan là một trong những ái tướng của Mạnh tướng quân, lập nhiều công lao hạn mã.

Nghe bảo y tính tình điềm đạm, phóng khoáng, rất thân với Đại công tử nhà họ Mạnh.

Y có em vợ là Lư Thành, một kinh thương có tiếng ở Nam An, sở hữu nhiều chi nhánh Hạc Vân trà quán ở Lương Châu, thường đi buôn về phương Bắc, chủ yếu là lá trà.

Tính tình Lư viên ngoại cũng khá tốt, chỉ tập trung buôn bán, không nghe nói có xích mích với ai.

"

Nghe xong, Phùng Ninh cau mày, ánh mắt lóe lên tia suy tư.

Y quay sang Cảnh Thắng, giọng trầm thấp:

"Vương gia, việc này e không đơn giản.

Hạ quan khẩn cầu Vương gia nhanh chóng về lại kinh thành.

Ở đây lâu, e rằng nguy hiểm đến tính mạng không chừng.

"

Cảnh Thắng vuốt hai chòm râu mép, ánh mắt thoáng cười nhạt nhưng đầy kiêu ngạo:

"Dưới chân thiên tử, kẻ nào dám to gan?

"

Phùng Ninh tái mặt, vội hạ giọng, giọng khẩn thiết:

"Vương gia, nơi đây là quan ngoại Lương Châu, cách xa kinh thành cả một hai ngàn dặm.

Nơi này có quy tắc ngầm, chúng ta không nên dấn vào chuyện này.

Việc hai ty đến đây chứng tỏ hoàng thượng phái đến.

Nếu can dự, e rằng rước phiền phức.

Huống hồ Vương phi đang hồi phủ, nếu chậm trễ, hạ quan không biết giao phó thế nào.

"

Cảnh Thắng trầm ngâm, ánh mắt thoáng tối lại.

Y ngày thường không chú ý hình tượng, nhưng hiểu rõ việc trước mắt không phải thứ y có thể nhúng tay.

Cảnh Thắng thở dài, giọng trầm:

"Đi cũng lâu rồi, cũng nên hồi triều.

Sáng mai, Phùng đại nhân ra chợ mua ít thổ sản nơi đây, đem vềlàm quà dâng cho mẫu hậu cùng hoàng huynh.

Sau đó, chúng ta xuất phát.

"

Y chợt nghĩ đến Chu Tử Tiêu, lòng nặng trĩu.

Vài ngày sống chung, y cực kỳ yêu thích vị huynh đệ đến từ nhân gian này.

Chu Tử Tiêu xem y như huynh đệ thật sự, thậm chí truyền thụ cả bí kíp giấu đáy hòm.

Y không muốn xa Chu Tử Tiêu, nhưng biết tình thế không cho phép.

Hộ vệ lặng lẽ lui ra, bóng dáng hòa vào bóng đêm.

Lát sau, Chu Tử Tiêu và Từ Thịnh trở về từ nha môn, khuôn mặt Chu Tử Tiêu tái nhợt, ánh mắt đầy tơ máu.

Y kể lại những gì nghe được ở nha môn—chuyện Hắc Nham Khẩu, cái c hết của Lư Thành và Dương Chị, và sự mất tích của Cổ Xuyên.

Cảnh Thắng cũng kể lại theo lời hộ vệ, giọng trầm thấp:

"Chu huynh, từ đây đến Hắc Nham Khẩu xa không?

"

Chu Tử Tiêu đáp, giọng khàn đặc:

"Chắc cũng phải bốn năm ngày.

"

Cảnh Thắng nhìn thẳng vào mắt y, giọng nghiêm túc:

"Chu huynh, nếu đến đó mà biết Cổ Xuyên đệ có chuyện, huynh sẽ thế nào?

"

Chu Tử Tiêu nghiến răng, ánh mắt rực cháy như lửa:

"Ta sẽ xông vào doanh trại của Mạnh Thiên Hùng, liều mạng với hắn!

"

Phùng Ninh lắc đầu, giọng trầm nhưng kiên quyết:

Chu huynh, suy nghĩ vậy là không thông suốt.

Huynh chưa kịp gặp hắn đã phải c·hết rồi.

Chưa kể, chúng ta còn không chắc Cổ Xuyên thật sự c·hết hay chỉ m·ất t·ích.

Nếu hiện tại huynh đến đó, với thời gian như thế, chỉ sợ Hắc Nham Khẩu đã được xử lý hiện trường sạch sẽ.

"

Từ Thịnh phụ họa, giọng trầm thấp:

"Chu huynh, nghe Phùng huynh đi.

Đừng liều lĩnh.

"

Chu Tử Tiêu trầm ngâm, ánh mắt tối lại, nhưng rồi y đứng dậy, giọng đầy kiên định:

"Cảnh Thắng huynh, Phùng Ninh huynh, Từ Thịnh huynh, chúng ta vốn dĩ bèo nước gặp nhau.

Qua chuyện này, Chu Tử Tiêu ta mới thấy hoạn nạn gặp chân tình.

Ta không có gì báo đáp ba vị, chỉ có thể ngay tại đây dập đầu cảm tạ.

"

Y quỳ xuống, dập đầu ba cái, rồi tiếp:

"Chuyện của ta, hãy để ta giải quyết.

Ta biết chuyến này đụng đến quan phủ, lành ít dữ nhiều.

Nhưng Chu Tử Tiêu ta từng thề, chưa bao giờ phản bội huynh đệ mình.

Vì thế, ta sẽ đi.

Các huynh không cần lo lắng cho ta.

Chén trà này thay lời tiễn biệt.

Nếu sau này còn may mắn gặp lại, ta sẽ đến tìm các huynh.

"

Cảnh Thắng chọt đỏ hoe mắt, đứng bật dậy, giọng run run:

"Chu huynh, huynh xem Cảnh Thắng ta tham sống s-ợ chết hay sao?

Ta tuy không tài giỏi, nhưng đã xưng huynh gọi đệ, dù núi đao biển lửa cũng không từ nan.

Ta đi với huynh!

"

Nói đoạn, y bước tới, ánh mắt kiên quyết.

Chu Tử Tiêu khẽ thở dài, tiến lại gần, đặt hai tay lên vai Cảnh Thắng, giọng trầm:

"Huynh đệ, Chu Tử Tiêu ta không lầm khi có người bằng hữu như Cảnh Thắng huynh.

"

Bỗng y vận lực, hai tay siết mạnh, chặt vào cổ Cảnh Thắng.

Cảnh Thắng

"éc"

một tiếng, hai chòm râu dựng đứng, mắt trợn trắng, rồi ngã vật ra.

Chu Tử Tiêu vội đỡ lấy y, đặt lên ghế.

Phùng Ninh và Từ Thịnh hoảng hốt, mồ hôi túa ra như tắm, chưa kịp mở miệng thì Chu Tử Tiêu đã nói:

"Phùng huynh, Từ huynh, hãy chăm sóc Cảnh Thắng huynh đệ.

Khi y tỉnh dậy, bảo rằng Chu Tử Tiêu xin lỗi.

"

Y chắp tay cảm tạ, ánh mắt kiên định, rồi bước ra ngoài, leo lên ngựa, phi hun hút vào màn đêm.

Phùng Ninh và Từ Thịnh vội khiêng Cảnh Thắng lên phòng, ánh mắt đầy lo lắng.

Sau khi đặt y xuống giường, Phùng Ninh gọi một hộ vệ, giọng trầm thấp:

"Cử người bá·m s·át theo Chu Tử Tiêu, xem các hành động của y.

Nếu thấy y gặp nguy hiểm, hãy cứu y.

"

Hộ vệ chắp tay:

"Thuộc hạ tuân lệnh.

"

Nói rồi, y biến mất vào màn đêm đen kịt.

Cùng lúc, tại Tham Loan, ánh đèn trong phủ nha sáng rực.

Đỗ Kỳ ngồi sau án thư, đối diện là Tạ Tường Hòa và Hạ Chấn Nham, cả ba nhấp chén trà, Trên bàn, cuộn giấy thống kê từ Hắc Nham Khẩu nằm mở—bạc trắng hơn năm mươi vạn lượng, hàng hóa và v·ũ k·hí sơ sơ gần tám mươi vạn lượng, chưa tính các cửa hiệu ở Nam An và Sóc Phương.

Tạ Tường Hòa đặt chén trà xuống, cười nhẹ, giọng đùa cợt nhưng giữ kẽ:

"Đỗ đại nhân, lần này Hắc Nham Khẩu đúng là làm chúng ta hao tâm tổn sức.

Vết thương của ngài thế nào rồi?

"

Đỗ Kỳ cười khẽ, ánh mắt giảo hoạt:

"Đỡ hơn nhiều rồi, Tạ Công.

Một mũi tên nhỏ, không làm khó được ta.

"

Y nhấp trà, giọng vui vẻ:

"Cực khổ cho nhị vị rồi, lần này thu hoạch không nhỏ.

"

Hạ Chấn Nham cười lớn, đặt chén trà xuống:

"Không dám, không dám!

Có đại nhân dẫn dắt, chúng ta chỉ việc chạy theo thôi.

"

Đỗ Kỳ đẩy hai hộp gấm trên bàn, giọng thân thiện:

"Trong sự kiện Hắc Nham Khẩu, ta xin gửi nhị vị tổng cộng bốn mươi vạn lượng bạc.

Đây là ngân phiếu, hai vị cứ đến kinh thành đổi lấy ở thương hội.

"

Tạ Tường Hòa nhướng mày, giả vờ xua tay:

"Ôi, đại nhân, thế này thì khách sáo quá!

"

Hạ Chấn Nham phụ họa, cười lớn:

"Đúng đó, đại nhân, làm gì đến mức này!

"

Đỗ Kỳ bật cười, ánh mắt sắc như dao nhưng giọng vẫn vui:

"Nhị vị đừng từ chối.

Trong chuyến bắt lần này sao có thể thiếu phần của mọi người ?

"

Y đẩy hộp gấm gần hơn, ánh mắt ra hiệu không thể chối từ.

Cả hai cười khẽ, đồng thanh:

"Vậy thì đa tạ đại nhân!

"

Họ cầm lấy hộp gấm, ánh mắt lộ vẻ hài lòng nhưng giữ kẽ.

Tạ Tường Hòa nhấp trà, bâng quơ:

"Tối nay, tại Yên Thúy Lâu, đại nhân phải đến uống một chén với bọn ta nhé.

"

Hạ Chấn Nham gật đầu:

"Phải, đại nhân giữ sức khỏe, tối nay uống cho đã!

"

Đỗ Kỳ gật nhẹ, đứng dậy tiễn hai người, giọng thân thiện:

"Tốt, tối nay gặp ở Yên Thúy Lâu.

"

Cả ba cười nói, nhưng ánh mắt mỗi người đều ẩn chứa toan tính.

Sau khi Tạ Tường Hòa và Hạ Chấn Nham rời đi, Mạnh Thiên Tường bước vào, ánh mắt cung kính:

"Đại nhân, hàng hóa ở Nam An xử lý thế nào?

"

Đỗ Kỳ ngồi xuống, giọng trầm như đá:

"Lấy ra bốn phần, cộng với năm phần từ Hắc Nham Khẩu, để hai ty đem về kinh thành báo cáo.

Số còn lại, mau bán hoặc xếp kho, chờ giao dịch tiếp theo.

"

Mạnh Thiên Tường gật đầu, ánh mắt lóe tia hiểu ý:

"Thuộc hạ hiểu.

"

Y chắp tay, lui ra, bóng dáng khuất trong ánh đèn.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập