Chương 27: Huynh Đệ Tương Tàn

Chương 27 :

Huynh Đệ Tương Tàn Mạnh Thiên Bình giục ngựa lao qua cổng phủ đệ, vó sắt đồn dập vang trên nền đá lạnh, bụi tuyết vương vãi dưới ánh trăng mờ nhạt.

Mạnh Thiên Bình nhảy xuống ngựa, áo giáp bạc loang bụi đường, khuôn mặt hốc hác, ánh mắt rực cháy phần nộ như ngọn lửa giữa đêm đông.

Bước vào sân đình, gió bắc hun hút rít qua, mang hàn khí buốt xương, cỏ khô dưới chân kêu sột soạt.

Giữa sân, Mạnh Thiên Hành dựa cột đá, trường bào đen tung bay trong gió, tay cầm sáo trúc điệu sáo réo rắt xen tiếng cười khùng khục cổ quái, như ma quỷ trêu người, vang vọng trong bóng đêm.

Mạnh Thiên Bình sải bước tới, giọng trầm như sấm:

“Đệ đệ, ngươi còn cười được?

Dương Thúc trung nghĩa, sao ngươi dám ra tay tàn độc ở Hắc Nham Khẩu?

Nói!

Có phải ngươi cấu kết Đỗ Kỳ, khiến Tổng binh rơi vào hiểm cảnh?

Mạnh Thiên Hành buông sáo, khóe môi nhếch nụ cười quái gở, mục quang lấp lánh như hồ ly, khùng khục cười:

“Huynh trưởng, sao nóng tính thể?

Dương Chi tự chuốc họa, phản bội triều đình, c-hết là đáng.

Ta cấu kết Đỗ Kỳ ư?

Ha ha, huynh nghĩ ta có bản lĩnh sai khiến lão hồ ly ấy sao?

Tiếng cười sắc lạnh như gió đông, chọc Mạnh Thiên Bình đỏ mặt tía tai.

Mạnh Thiên Bình gầm lên, nắm tay siết chặt, lao tới tung một quyền như búa bổ thẳng ngực Mạnh Thiên Hành.

Mạnh Thiên Hành nhanh như chớp, giơ tay trái đỡ, quyền phong tít lên, lực đạo khiến lùi nửa bước, song miệng vẫn cười khùng khục:

“Huynh trưởng, quyền này nhẹ quá, ăn no chưa mà đánh?

Hai huynh đệ lao vào nhau, tay không đối chưởng, quyền cước như gió cuốn.

Mạnh Thiên Bình xuất chiêu hung mãnh, hữu quyền đấm thẳng, tả quyền móc ngang, mỗi đòn như búa tạ, gió rít theo từng cú.

Mạnh Thiên Hành thân pháp quái dị, nghiêng mình né quyền, tung cú đá thấp nhắm đầu gố huynh trưởng, miệng vẫn cười:

“Huynh chậm quá, định múa may cho ta xem à?

Mạnh Thiên Bình gầm gừ, lao tới, tung một cú lên gối nhắm bụng đối thủ, lực đạo như xé gió.

Mạnh Thiên Hành xoay người, dùng khuỷu tay chặn, nhưng.

vẫn lảo đảo, áo bào đen phất phơ;

không chửi mắng, chỉ cười khùng khục, tung quyền đáp trả, nhắm vai huynh trưởng.

Mạnh Thiên Bình nghiêng đầu né, chậm một nhịp, vai trúng quyền, đau rát, lùi hai bước.

Không dừng, Mạnh Thiên Bình.

bổ tới, hai tay khóa chặt cổ tay Mạnh Thiên Hành, kéo mạnh định vật xuống đất.

Mạnh Thiên Hành cười lớn, chân phải quét ngang, hất chân huynh trưởng, khiến ngã nghiêng, lăn một vòng trên nền đá lạnh.

Mạnh Thiên Hành bật người tung cước vào hông, nhưng Mạnh Thiên Bình lăn tránh, bật dậy đấm liên hoàn vào ngực đệ đệ;

mỗi cú như sấm vang, còn Mạnh Thiên Hành đỡ được, thân pháp linh hoạt như quỷ mị.

Giao thủ một hồi, Mạnh Thiên Bình thở hổn hển, chiêu thức r:

ối Loạn, khó địch thân pháp quái gở của đệ đệ.

Nộ khí bừng bừng, Mạnh Thiên Bình rút nỏ tay ở thắt lưng— thân nỏ sắt đen bóng, lưỡi tiễn lóe hàn quang — giương nỏ bắn vrút.

Mạnh Thiên Hành nhảy tránh;

mũi tên cắm phập vào cột đá, vụn đá văng tứ tung.

“Huynh chơi ác rồi, để ta phụng bồi!

Mạnh Thiên Hành rút một câu liêm từ sau lưng, lưỡi câu cong vrút lóe sáng, xoay tít chặn th công.

Mạnh Thiên Bình lao tới, rút dao găm giấu trong ủng, lưỡi dao sắc như răng sói, chém ngang.

Mạnh Thiên Hành nhảy lùi, vẫn cười khùng khục:

“Dao à?

Huynh gấp gáp muốn thua sóm sao?

Mạnh Thiên Hành rút thêm câu liêm thứ hai, song thủ câu liêm, lưỡi câu xoay như gió lốc.

Trận đánh bùng nổ;

dao găm và câu liêm chạm nhau, tia lửa tóe, tiếng kim loại vra chạm chói tai.

Mạnh Thiên Bình chém lia lịa, chiêu thức hung bạo, đao ảnh rít như quỷ khóc.

Mạnh Thiên Hành nhường nhịn, chỉ dùng câu liêm chặn đỡ, thân pháp như gió;

lưỡi câu quẹt qua áo giáp huynh trưởng, xé rách vải, để lại vài vết xước nông, chưa đổ huyết.

Mặc kệ, mục quang Mạnh Thiên Bình đỏ rực, xốc tới tấn công, dao găm chém dọc chém ngang, như muốn xé toạc không gian.

Trong đầu chọt hiện Dương Chi:

nụ cười hào sảng bên hốlửa, giọng trung nghĩa khi bàn quân cơ, ánh mắt trìu mến lúc tặng cung, vẻ nghiêm nghị khi dạy bắn tên.

Càng nhớ càng điên tiết;

dao găm vung như mưa sa, nhắm thẳng ngực Mạnh Thiên Hành.

Mạnh Thiên Bình gầm:

“Thiên Hành!

Ngươi còn chối cãi?

Dương Thúc chết, ngươi dám nói không liên quan?

Mạnh Thiên Hành vẫn cười khùng khục, né tránh linh hoạt, đôi câu liêm xoay tít chặn đao, không phản công mạnh, chỉ châm chọc:

“Huynh trưởng, nóng tính chỉ hại thân, ha ha!

Dương Chỉ c.

hết, một phần cũng có sự tham gia của phụ thân?

Lời ấy khiến Mạnh Thiên Bình như phát cuồng;

dao găm đâm thẳng, lưỡi thép lóe sáng dưới trăng.

Mạnh Thiên Hành lùi lại, mục quang thoáng nghiêm, giọng lạnh xen tiếng cười như Diêm La:

“Huynh trưởng, nếu muốn đánh sinh tử thế này, đừng hối hận!

” Tiếng cười ghê rợn vọng dài;

đôi câu liêm xoáy tít phát âm u u như gió rít, không khí sân đình như đông cứng.

Mạnh Thiên Hành thôi nhường, thân pháp bạo liệt như quỷ mị;

hai lưỡi hái tử thần chém xả xuống vai Mạnh Thiên Bình.

Dao găm và câu liêm keng keng chói tai, tỉa lửa bắn như sao rơi, hắt sáng khuôn diện phần nộ của huynh trưởng.

Mạnh Thiên Bình lùi lại;

lưỡi câu sạt vai, rách da thịt, huyết rỉ thành dòng nhỏ thấm đỏ tay áo.

Không lùi, Mạnh Thiên Bình tiếp tục đao thế liên hoàn;

Mạnh Thiên Hành như gió lốc, câu liêm chặn sạch mọi đường.

tấn công;

lưỡi câu lại quẹt cánh tay huynh trưởng, thêm vết rách nông, máu ứa ra.

Mạnh Thiên Bình gầm, tung một cước như sấm nện thẳng bụng Mạnh Thiên Hành;

lực đạo hung mãnh hất văng vào cột đá, miệng Mạnh Thiên Hành phun một ngụm huyết tươi.

Mạnh Thiên Hành lau miệng, vẫn cười khùng khục:

“Huynh trưởng, cước này có lực, nhưng vẫn chậm!

” Hai huynh đệ thở hổn hển;

trên áo giáp Mạnh Thiên Bình loang v:

ết m-áu nông mà rát bỏng.

Mạnh Thiên Hành lau huyết, nụ cười quái gở thoáng tắt, mục quang bớt trêu chọc, y nhìn thẳng Mạnh Thiên Bình từng chữ bắn ra như có sát khí:

“Huynh trưởng, đánh đủ rồi chứ?

Đánh nữa, ta e không kìm chế nổi, lỡ tay ngộ sát huynh đấy” Dứt lời, sắc diện Mạnh Thiên Hành bỗng nghiêm, sát khí bốc lên, hàn ý tràn ngập;

tuyết vốn lạnh càng như cắt da.

Mạnh Thiên Bình nắm chặt đao, mục quang vẫn rực lửa;

ký ức về Dương Chi thiêu đốt tâm can, song không lao lên nữa.

Sân đình im bặt, chỉ còn gió bắc hun hút, mang theo mùi máu thoang thoảng.

“Vì sao ngươi không tiếp tục, tiến lên griết c-hết đệ đệ của ngươi?

Một thanh âm uy nghiêm như chuông đồng vang phía sau Mạnh Thiên Bình.

Hàn khí ập tới;

Mạnh Thiên Bình ngoái lại, thấy phụ thân Mạnh Thiên Hùng đứng đó, mục quang như đuốc, nhìn xuyên thấu tâm can.

Mạnh Thiên Bình cúi gằm mặt, chưa kịp thưa thì Mạnh Thiên Hùng quát:

“Hai nghịch tử, còn không theo ta vào phòng!

” Mạnh Thiên Hùng sải bước, giọng lạnh như băng.

Mạnh Thiên Hành vẫn giữ nụ cười quỷ quái, liếc huynh trưởng.

Gân xanh nổi trên tay, nhưng Mạnh Thiên Bình lặng lẽ bước theo.

Trong gian thất, hai công tử ngồi tả hữu;

Mạnh Thiên Hùng cởi áo choàng lông hổ treo lên giá gỗ, rồi ngồi ghế cao, mục quang.

sắc lạnh quét qua hai hài nhi.

Lời mắng dâng tới cổ họng, Mạnh Thiên Hùng lại nuốt xuống.

Không khí trầm lặng, nặng như tảng đá đè ngực.

Mạnh Thiên Bình không nén nổi, quay sang phụ thân, giọng run run mà phẫn:

“Vì sao, vì sao Dương Thúc mang tội danh cấu kết Hồ tộc, b-uôn lậu v-ũ k-hí, ngay cả em vợ người cũng bị vu oan?

Phụ thân, có điểu gì che giấu hài nhi chăng?

Mạnh Thiên Hùng trầm ngâm, mục quang sâu thẳm, khẽ than;

giọng.

trầm như thuật bí sự đi nặng tâm can:

“Bình nhĩ, con có từng hỏi:

ở quan ngoại, mỗi mùa đông giá rét, vì sao ít người c-hết đói c:

hết lạnh?

Vì sao mười vạn đại quân luôn có lương thảo đầy đủ, quân giới sắc bén, bổng lộc chẳng thiếu?

Trong ba hài nhi, Thiên Hành với Thiên Tường ta không lo;

chỉ có con khiến ta trăn trở.

Con mang tính dịu dàng của mẫu thân, đa sầu đa cảm như Dương Chi.

Phụ thân giấu con chuyệt chúng ta hợp tác với Đỗ Kỳ và Mãnh Ưng Bộ, buôn muối, sắt, binh khí ra Phương Bắc, đổi lấy ngựa chiến, lông thú, dê bò.

Nhờ đó quân ta có áo ấm, ngựa tốt, kho lương đầy, bổng lộc không thiếu.

Đỗ Kỳ là một người kỳ tài;

hằng năm trích lợi để ta khao thưởng binh lính, giữ vững sĩ khí.

Từ chiến mã tới lương thảo đều do y âm thầm sắp xếp, để đại quân quan ngoại trụ vững trước Hồ tộc.

” Mạnh Thiên Hùng dừng, mục quang thoáng đau, giọng khàn:

“Nhưng triểu đình đã đánh hơi.

Có kẻ tố cáo, khiến ba ty—Ngự Lâm, Cẩm Y, Nội Xưởng— đồng loạt điều tra.

Dây cung kéo căng;

nếu bí mật lộ, mười vạn Ngũ Nguyên tan rã, quan ngoại rơi vào tay Hồ tộc, đầu ta khó giữ.

Bất đắc dĩ, ta và Đỗ Kỳ buộc phải chọn một “con dê thế mạng!

để có bản báo dâng triểu.

Dương Chi.

thúc ấy trung nghĩa, là ái tướng của ta;

nhưng vì đại cục, ta đành chọn thúc ấy.

Hắc Nham Khẩu là bẫy do Đỗ Kỳ giăng, vu Dương Chi tội cấu kết Hồ tộc, buôn vũ khí.

Em vợ thúc ấy, Lư Thành, cũng bị cuốn vào, c-hết oan dưới mũi tên lạnh.

Ta đau lòng khôn xiết, song không còn đường khác.

Nếu không, cả quân doanh, cả Ngũ Nguyên đều tuyệt diệt.

” Mạnh Thiên Hùng siết chặt tay, mục quang ửng đỏ:

“Còn vụ Sóc Phương, do Trát Ô Kha của Mãnh Ưng Bộ một tay dàn xếp.

Chứng cứ giao dịch mờ ám — sổ sách, thư tín buôn muối, sắt, binh khí ra bắc—đều bị y thiêu hủy hoặc trá nguy, đổ tội cho thổ phi.

` lại sai người tràn vào nha môn, phủ huyện Sóc Phương, griết người, cướp của, đốt sạch manh mối.

Dân chết oan, thành tan hoang;

nhưng nhờ vậy, triều đình tin Hồ tộc gây loạn, tăng binh lương cho ta.

Bí mật giữ được, mười vạn binh sĩ còn sống.

Bình nhi, con hiểu chăng?

Làm Soái chẳng phải ngồi cao chỉ tay, mà là gánh sinh tử muôn người.

Ta mang tội nghiệt, nhưng vì đại quân, vì quan ngoại, buộc phải bước trên con đường ác.

” Mạnh Thiên Bình lặng nghe không sót chữ;

mặt tái nhọt, phần nộ hóa đau đón rồi thành trầm tư.

Ký ức về Dương Chỉ như dao xoáy tim;

nhưng Mạnh Thiên Bình hiểu biên ải là ranh sinh tử, phụ thân gánh quá nặng.

Mạnh Thiên Bình cúi đầu, lệ rơi hai giot, giọng khàn:

“Phụ thân.

hài nhi hiểu rồi.

Nhưng Dương Thúc c-hết oan, lòng hài nhi đau như cắt.

” Mạnh Thiên Hùng khẽ than, mục quang bi ai:

“Ta biết, Bình nhi.

Nhưng đại cục đã định, con chớ can dự kéo hại thân.

Thiên Hành, con cũng lui, để phụ thân tĩnh tọa.

” Hai công tử bước ra khỏi gian thất.

Tâm trạng Mạnh Thiên Bình phức tạp như mây đen giăng trời;

không nói, cũng chẳng nhìn đệ đệ, mục quang trống rỗng, bước chân vô thức dẫn ra cổng phủ.

Thân binh đứng chờ bên ngoài;

thấy chủ tướng leo lên ngựa, toan đi theo, Mạnh Thiên Bình khoát tay, giọng thấp:

“Để ta yên tĩnh.

” Không đợi đáp, Mạnh Thiên Bình giật cương, phóng ngựa vun vrút ra khỏi phủ nha;

vó sắt dồn dập trên nền đá lạnh, bụi tuyết cuốn theo sau.

Mạnh Thiên Hành từ xa đứng nhìn,y chọt lấy tay xoa vùng bụng rồi nở nụ cười quỷ dị

"Đại ca khi nổi giận lên cũng đáng yêu thật.

H†"

Thân binh hốt hoảng vào báo Mạnh Thiên Hùng.

Vị lão soái ngồi trong gian thất, mục quang đượm buổn, thở đài:

“Để mặc nó.

Bình nhi đa cảm, việc này khó chấp nhận ngay.

Nhưng sai vài người âm thầm theo sau, chớ để nó biết, kẻo gặp nguy.

” Thân binh lĩnh mệnh, lặng lẽ chọn mấy ky sĩ tĩnh nhuệ bám theo từ xa.

Mạnh Thiên Bình cứ thế phóng ngựa, gió bắc rít gào bên tai, cái lạnh quan ngoại như cắt vào da thịt.

Không biết đi đâu, Mạnh Thiên Bình mặc cho chiến mã dẫn đường, tâm trí ngập trong ký ức về Dương Chi:

nụ cười hào sảng, lời dạy trung nghĩa, ánh mắt bất lực trước khi ngã xuống.

Ngựa phi như bay, qua những con đường phủ tuyết, qua cánh đồng hoang lạnh lẽo.

Mùa đông khắc nghiệt khiến chiến mã dần kiệt sức;

chân run rẩy rồi khụy xuống, hất Mạnh Thiên Bình té xuống nền tuyết cứng.

Mạnh Thiên Bình nằm đó, áo giáp lạnh buốt, hơi thở hóa sương.

trắng, mục quang mờ dần;

cơn đau trong lòng xé toạc tâm can, không gượng dậy nổi, dần ngất giữa tuyết trắng.

Từ xa, đám thân binh bám theo vội tiến đến.

Một người ghé kiểm tra hơi thở, thấy chủ tướng còn sống, bèn cõng lên ngựa, cẩn thận đưa về phủ.

Gió bắc vẫn rít gào, như mang theo nỗi đau của Mạnh Thiên Bình hòa vào màn đêm quan ngoại.

Trong khi Mạnh Thiên Bình chìm trong đau khổ, ngựa phi vun v-út giữa đêm đồng quan ngoại, thì tại doanh trại Cỏ Lau, Cổ Xuyên cười toe toét, ánh mắt gian manh lấp lánh như hồ ly.

Y ngồi giữa đám quân lính bên hố lửa, ánh đèn dầu lập lòe chiếu lên khuôn mặt gầy gò nhưng đầy mưu mẹo.

Tiếng xúc xắc lạch cạch trong bát sứ sứt mẻ hòa cùng tiếng đồng xu leng keng, không khí rộn ràng như hội, nhưng Cổ Xuyên chỉ nghĩ đến một mục đích:

bào mòn sức lực đám lính, vét tiền họ, để y dễ bề tẩu thoát.

Ban ngày, khi quân lính mệt mỏi sau ca gác, Cổ Xuyên ngủ bù trong lểu, dưỡng sức như mãnh thú rình mồi.

Đêm đến, khi đám lính phải thức canh gác, mắt đỏ hoe vì buồn ngủ, y lạ tỉnh như sáo, kéo họ vào sòng bạc lậu.

Y thả rồi câu, lúc đầu để họ thắng vài ván nhỏ, đồng xu kêu leng keng, khiến đám lính cười vang, tưởng gặp vận may.

Với kỹ năng bịp bọm thượng thừa từ kiếp trước, Cổ Xuyên chỉ cầr chạm tay vào bát là khiến xúc xắc ra chẵn, lẻ, hay ba mặt giống nhau như ý muốn.

Tiển lẻ trong tay đám lính dần chảy vào túi y, nhưng y khéo léo chia “cổ tức” cho vài tên lính thân tín, nhét đồng xu vào tay họ, giọng hào sảng:

“Huynh đài, cầm lấy, kéo thêm anh em trong trại đến, càng đông càng vui!

” Những tên này, mắt sáng lên, chạy đi lôi kéo đồng đội, khiến sòng bạc mỗi đêm càng đông, tiếng hò reo vang đội.

Mỗi mùa đông, khi lính tuần tra ra ngoài trong giá lạnh, được phát rượu sưởi ấm theo lệ quân doanh, Cổ Xuyên nhanh chóng tiếp cận.

Y cười thân thiện, rút đồng xu nhét vào tay họ:

“Chư vị huynh đài, tuần tra vất vả, ta mua lại bình rượu với giá cao gấp đôi, các huynh cầm bạc sưởi lòng!

” Đám lính vui vẻ bán lại, cười lớn:

“Tài Thần Y Đức, nhờ có ngươi mà chúng ta ấm cả túi!

Cổ Xuyên cất kỹ từng bình rượu, tích trữ trong lều, chờ dịp đem ra khao thưởng toàn doanh.

Mỗi tối, ÿ còn trích bạc, phát cho lính tuần tra:

“Các huynh vất vả, cầm bạc này mua thêm rượu!

” Đám lính cảm động, gọi y là “Tài Thần Y Đức” không hay y đang giăng kế.

Thấy kiếm tiền dễ, lính tuần tra càng hăng hái, mang rượu bán cho y sau mỗi ca gác, chỉ giữ lại một ngụm sưởi ấm.

Đêm đến, Cổ Xuyên dùng tiền cá cược vét từ đám lính thiếu ngủ, tiếp tục vòng lặp, khiến họ kiệt sức.

Y âm thầm tích trữ rượu và bạc, tính toán nhân lúc cả doanh mệt mỏi vì thiếu ngủ và say xin sau buổi khao thưởng, sẽ trẩu trhoát.

Trong lúc lắc xúc xắc, y bâng quơ hỏi:

“Chư vị, quan ngoại này địa thế ra sao?

Nghe nói qua Hắc Nham Khẩu đường núi gập ghềnh, có đúng không?

Tên lính râu quai nón, mặt đỏ gay vì “cổ tức” của y, cười:

“Đúng thế!

Hắc Nham Khẩu cách đây ba chục dặm, đường đá cheo leo, gió lạnh như dao cắt Qua đó là Ngũ Nguyên, rồi thảo nguyên Mãnh Ưng Bộ.

” Cổ Xuyên gật gù, nhớ lại lời Chu Tử Tiêu từng vẽ bản đồ trên đất.

Y hỏi tiếp:

“Thế Sóc Phương thì sao?

Lối nào nhanh nhất?

Tên lính áo giáp cũ đáp:

“Hai ngày đường, hướng tây bắc qua rừng Tùng Hắc Cẩn thận, vừa bị thổ phi tàn phá, giờ hoang tàn.

” Cổ Xuyên cười, lòng tính:

Tùng Hắc, lối thoát đây.

Tiếng xúc xắc lạch cạch, đồng xu leng keng, và nụ cười gian manh của y hòa quyện, như khúc nhạc ma mị giữa gió bắc lạnh lẽo.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập