Chương 29: Vương Gia Nhiếp Viêm Phụng

Chương 29 :

Vương Gia Nhiếp Viêm Phụng Sau khi thoát khỏi doanh trại Mạnh Thiên Hùng, Cổ Xuyên phóng ngựa về hướng huyện Sóc Phương, vó ngựa gõ nhịp trên con đường tuyết phủ.

Trên đường đi, y chợt nghĩ không biết có nên ghé Nam An để xem Hạc Vân như thế nào không —nơi từng là chốn an lành giờ có thể đã đổi khác.

Nhưng y lắc đầu, tự nhủ:

"Đã trôi qua nhiều ngày như vậy, e rằng nơi đó chỉ còn là mảnh ph tích.

"

Dẫu vậy, y lại nhớ đến Chu Tử Tiêu và Cảnh thắng nơi ấy, lòng thoáng dao động.

Song, y lắc đầu tiếp, tự cảnh báo:

"Nếu giờ quay lại đó, e sợ nhiều người sẽ nhận ra ta.

Hôm ấy, quá nhiều kẻ trông thấy mặt ta.

"

Cuối cùng, Cổ Xuyên quyết định nhắm thẳng về huyện Sóc Phương mà đi.

Đến nơi, Cổ Xuyên thấy huyện Sóc Phương tiêu điều, không còn không khí nhộn nhịp như trước.

Dù đường phố đã được dọn dẹp xác c:

hết và rửa sạch v:

ết máu loang lổ, đâu đó vẫn vang lên những tiếng khóc nỉ non thảm thiết khắp phố.

Những người mang vết thương chiến loạn giờ phải bò lê đi ăn xin, tay run rẩy giơ bát mẻ.

Y tìm đến một phòng trọ nhỏ, nghỉ ngơi qua đêm, để lại hai con ngựa trong chuồng.

Sáng hôm sau, y đến quan phủ xin cấp lại mộc bài và lộ dẫn.

Vì Sóc Phương vừa trải qua chiến loạn, chẳng ai thắc mắc gốc tích của y—họ chỉ hẹn y hôm sau sẽ được cấp giấy tờ.

Quan huyện mới nhậm chức, nhiệt huyết tràn đầy, mong lập chiến tích, đã phối hợp khắp nơi để tái thiết huyện.

Nhờ Đỗ Kỳ mở kho cung cấp ngân lượng, giờ đây huyện Sóc Phương dần lấy lại dáng vẻ, những công trình mới bắt đầu nhen nhóm giữa điống đrổ nát.

Chiểu hôm sau, Cổ Xuyên tới nha môn theo giấy hẹn.

Lại dịch đóng cho y mộc bài cùng lộ dẫn thông hành in son đỏ, hiệu lực trong địa giới Sóc Phương.

Bước ra sân, y thấy phướn chiêu mộ phấp phới:

"Chiêu mộ nha sai, tuần kiểm — tuổi mười sáu đến ba mươi.

"

Vì binh lính, sai nha chết quá nhiều, huyện buộc tuyển gấp vá lỗ hổng canh phòng;

lại rao thêm:

nhiều nhà tuyệt tự sau loạn, ruộng đất quy công, ai làm việc cho nha môn được ưu tiê mua lại nhà— giá rẻ— để an dân, giữ người.

Cổ Xuyên nghĩ thoáng:

trở về thôn thì yên nhưng xa tin;

ở trong huyện tiện mắttaihon.

Y tìm thư lại Hà trình bày thẳng:

"Ta muốn bán căn nhà ở thôn Phù Tảo, mua một căn trong nội huyện.

"

Hà gật đầu, dẫn qua phòng địa bạ làm biên, rồi đưa y đến hậu đường yết kiến huyện lệnh Trương Tín—vốn huyện lệnh An Thọ (cách bốn trăm dặm đồng nam)

vì xích mích hào phú mà bị đẩy sang huyện Sóc Phương đúng lúc huyện này và Hắc Nham Khẩu sinh biến.

Hai ty trước đó đã phi khoái mã tấu báo lên triểu, rồi ở lại thu thập vật chứng, nhân chứng;

nếu đợi hai ty về trình báo lên rồi việc điều quan, phê tấu vốn kéo dằng dặc mấy tháng,vì thể khi nhận được khoái mã,triều đình liền lập tức chọn người và cử đi, Trương Tín đến nơi liền phải dựng lại trật tự, lo người lo lương.

Trương Tín ngẩng lên khỏi án thư, khay son còn tươi:

"Ngươi đã có mộc bài, lộ dẫn.

Muốn ghi danh nha sai chăng?

"

Cổ Xuyên chắp tay:

"Biết đọc viết, chịu đi ca đêm.

Xin bán nhà thôn, mua căn ngõ Đông Hiêr cho tiện sai phái.

"

Trương Tín phê son gọn:

"Chuẩn.

Nhà thôn nhập công điền, cấp bạc theo lệ;

căn ngõ Đông Hiên bán ưu dân.

Việc công nộp đúng hạn thì khấu trừ vào giá nhà.

Trước mắt luân phiên tuần kiểm nhẹ.

"

Ra hiên, Hà trao thẻ gỗ nội bộ và dặn:

"Chiều nay nộp tên ở kho sổ;

đêm theo tổ dán cáo, phát chẩn.

"

Cổ Xuyên siết mộc bài trong tay.

Nhà thôn đã hóa bạc, căn ngõ Đông Hiên thành chỗ đứng sát tim huyện.

Có lộ dẫn để đi đêm, có thẻ sai dịch để đường hoàng hỏi-ghi-ra vào bến bãi;

mái ngói kia tuy dột, nhưng đứng đúng nơi để nghe tiếng gió đổi chiều trên một Sóc Phương vừa qua lửa Hà thư lại dẫn Cổ Xuyên men theo ngõ Đông Hiên.

Căn nhà mới cách nha môn một ngõ, gần các chợ hàng;

tường gạch còn đứng, mái ngói loang rêu, cửa gỗ lệch bản lề.

Hà trao chìa:

"Khóa cũ, chưa ai dọn.

Mai đội thợ đem ít ngói và bạt chống dột.

Có việc, qua nha môn một ngõ là tới.

” Trong nhà lạnh rỗng.

Gian trước phủ bụi, góc còn cái án cháy sém, trên treo sợi dây gai nửa đứt.

Cổ Xuyên vén tay áo, mượn chổi phên ngoài hiên, quét từ thềm vào tận buồng sau;

lá khô, tro vụn, mảnh vôi lạo xạo đầy nia.

Y gỡ tấm liếp, mở ô thông gió;

gió bấc xộc vào mang mùi rơm ẩm, khói xa.

Chỗ đột ở hiên, y lấy bạt rách lót tạm, chèn hai viên gạch.

Giếng chung đầu ngõ, nước lạnh buốt;

y gánh hai thùng, dầm khăn lau sạch bàn ghế, nhóm bếp nhỏ bằng than vụn, đặt ấm đất cho ấm tay.

Số bạc vơ từ đám lính Mạnh Thiên Bình vẫn còn yên trong bọc vải sáp;

y rút ít, đội mũ bông ra chợ.

Sóc Phương vào đông sau loạn, sạp thưa, tiếng rao nhỏ như sợ động.

Y mua chăn bông dày, hai gối vỏ vải gai, tấm đệm rơm mới;

thêm ấm đất, bát đũa sành, dây gai, định sắt, đầu đèn, ít muối, nhúm gừng khô, giỏ than vụn.

Về tới ngõ (cách nha môn một ngõ)

gió lùa qua mái cháy dở, phướn ở cổng nha đập phần phật.

Y trải đệm, phủ chăn, nhét gối, lắc ấm cho than bén đều.

Trên án cũ, y đặt mộc bài, lộ dẫn, khế ước;

bên cạnh là bọc bạc.

Mùi vải mới dần át mùi tro ẩm.

Y cắt dây gai làm móc treo đèn, châm bất, gài then cửa.

Chu Tử Tiêu mở mắt giữa mùi thuốc đắng và khói bếp.

Ba bóng người đứng chếch sáng, che khăn đến sống mũi.

Y gắng ngồi dậy, tay trái vịn mép giường, mắt lạnh quét một vòng.

"Các ngươi là ai?

"

Người đứng gần nhất đáp cụt:

"Người quen— thế đủ.

Không hại ngươi.

"

"Vì sao cứu ta?

"

"Vì ngươi còn việc phải làm.

Nhưng không phải lúc này.

"

Chu Tử Tiêu cười nhạt, khóe môi rách bật máu:

"Việc của ta là giết Mạnh Thiên Hùng, và nếu gặp, griết cả Đỗ Kỳ"

Gã cao lớn khoanh tay, nói khẽ mà gần:

"Với thân thể bây giờ, ngươi chỉ đi nộp mạng.

Giết được một người, cả châu sẽ đào gốc tích ngươi.

Cái người ngươi gọi là 'đệ' nếu còn sống, chính là kẻ bị lôi ra trước tiên.

"

Chu sầm mặt:

"Ngươi biết gì về hắn?

"

"Bọn ta đã điều tra về ngươi và hắn từ lâu rồi — cả hai người các ngươi không khớp huyết hệ Không phải ruột thịt.

"

Giọng hắn đều đặn như đọc sổ.

"Nhưng cái thằng ấy lanh, từng phá việc như ngươi.

Chưa dễ c-hết.

Có thể đang lẩn đi.

Mà ngươi càng gây động, nó càng nguy.

"

Y im lặng.

Mạch máu ở thái dương giật nhè nhẹ.

Ba bóng người kia không thêm một lời.

Cuối cùng, người nhỏ con nhất đặt một bọc vải lên bàn:

thuốc, bột cầm máu, ít bạc vụn, một mảnh áo bông cũ đã giặt, và một lộ dẫn dùng tên giả.

Kẻ đứng gần nhất đáp gọn, không lộ sắc mặt:

"Để bọn ta hỏi chủ nhân xem có muốn gặp ngươi không đã.

"

Nói xong, hắn đặt bọc thuốc và bát cháo nóng lên bàn gỗ, khép lại cửa sổ bạt cho bớt gió.

Cả bọn lặng lẽ lui ra, then cửa kéo

"két"

một tiếng, để Chu Tử Tiêu một mình trong căn phòng tranh, nằm tịnh dưỡng đưới ánh đèn lồng lập lòe và mùi thuốc đắng phảng phất.

Từ lúc nhận tin vương phi đang trên đường tới, Cảnh Thắng như kiến bò trên chảo nóng.

Xe đi qua mấy dải thôn xóm, ruộng đồng tuyết phủ trắng lóa mà y chẳng buồn ngó;

Vừa dừng trạm, y đã kéo Phùng Ninh, gọi Từ Thịnh, giục ríu rít:

"Cho ta một cái có!

Nói thế nào để người ta hiểu ta.

ờ.

xuất phủ đi phương Bắc là vì đại nghĩa, không phải trốn.

"

Từ Thịnh với Phùng Ninh nhìn y bằng nửa con mắt:

"Hôm ở kinh thành thì đòi c.

hết sống, khuyên thế nào cũng nhất định đi ra ngoài xông pha, hành hiệp trượng nghĩa — giờ lại bảo bọn ta nghĩ cách che chắn.

"

Phùng Ninh ho nhẹ, giọng bình thản:

"Vương gia dạo này có phải quên viết thư cho vương phi không?

"

Hai ria mép Cảnh Thắng dựng đứng.

"Đúng!

"

Y trợn mắt, rỔi quay ngoắt mắng yêu:

"Sao hai người không nhắc ta?

"

Cả hai lại nhìn ÿ bằng nửa con mắt:

"Chuyện thăm hỏi nương tử của vương gia.

lại bắtbọonhạ quan nhắc ư.

"

Nhưng nghĩ là một chuyện, họ chẳng dám mở miệng Phùng Ninh cúi đầu, giọng run run:

"Bẩm vương gia, theo tin mới nhất nhận được từ kinh thành hai ngày trước thì vương phi kh biết ngài rời phủ, dẫn theo đội cận vệ tỉnh nhuệ.

Với tốc độ này, có thể gặp vương phi không xa.

"

Từ Thịnh gật đầu, bổ sung, tay lau mổ hôi:

"Thư còn nói, vương phi đã tra xét sổ sách trong phủ, dường như nghi ngờ ngài tiêu xài quá mức trong chuyến ngao du lần này.

"

Cảnh Thắng nghe đến đây, mặt càng trắng hon, tay vô thức bứt thêm một sợi ria—

"ái da!

"— v giơ tay che miệng, nước mắt rưng rưng vì đau.

Y lẩm bẩm:

"Tiêu xài quá mức?

Ta chỉ thưởng thức chút phong cảnh, mua vài món đồ chơi, sao nàng lại làm lớn chuyện thế này!

"

Đôi mắt y đảo loạn, suy tính nhanh như chớp.

Y đứng bật dậy, bướ loạng choạng đến cửa xe, vén rèm nhìn ra đồng tuyết mờ mịt, gió lạnh thổi vào cắt da thịt.

"Phải làm sao đây?

"

Cảnh Thắng nghiến răng, giọng đầy hoảng loạn.

"Nếu vương phi bắt gặp ta, với tính cách nghiêm khắc của nàng, chắc chắn sẽ kiểm tra hết ngân lượng ta mang theo.

Ta không thể để nàng biết ta đã đi qua mấy kỹ viện ở phương bắc"

Y quay lại, quắc mắt nhìn hai người:

"Hai người, nghĩ cách ngay!

Ta không.

muốn bị nàng lôi về kinh thành tra hỏi như tội nhân!

"

Đúng lúc ấy, một tiếng vó ngựa dồn dập vang lên từ xa.

Hộ vệ ngoài xe hét lớn:

"Bẩm vương gia, có đội ky binh phía trước!

Trên cờ có hiệu lệnh của vương phủ!

"

Cảnh Thắng giật mình suýt nữa ngã ngửa lần nữa.

Phùng Ninh và Từ Thịnh cũng nhìn nhau không chớp mắt.

Cảnh Thắng túm lấy cổ áo Phùng Ninh, gằn giọng:

"Nhanh lên!

Làm gì thì làm, ta không muốn gặp nàng ngay bây giò!

"

Tiếng gió lạnh gào thét bên ngoài, hòa cùng nhịp tim đập thình thịch của Cảnh Thắng, như báo hiệu một cơn bão sắp ập đến từ phía vương phi.

Tiếng vó ngựa ngày một gần, bụi tuyết tung bay phía chân trời, khiến Cảnh Thắng càng thêm hoảng loạn.

` túm chặt tay Phùng Ninh, giọng lạc đi:

"Nhanh lên, nghĩ ra cái gì đi!

Ta.

ta bảo rằng ta đi kiểm tra dân tình, cứu tế cho vùng biên ải được không?

"

Phùng Ninh ho khan, mặt lộ vẻ khó xử:

"Vương gia, ngài còn nhớ đã chỉ tiêu những khoản như thế nào không, với cả nếu vương phi điều tra phát hiện người không có khoản cứu tế nào.

"

nói đoạn y ngập ngừng không nói nữa Từ Thịnh gật gù, thêm vào:

"Hơn nữa,trước mặt vương phi ai dám giấu.

"

nói đoạn Từ Thịnh kéo tay Cảnh Thắng

"

Ngài quên ngày trước có hộ vệ bị phát hiện che giấu cho ngài khi ngài lén đi ngắm thị nữ tắm sao"

Phùng Ninh gật đầu

"Thôi thì lắng nghe thiên mệnh vậy.

"

Chọt trước mắt xuất hiện một đội ky binh toàn là nữ, được gọi là Viêm Phụng, mặc giáp đỏ rực rỡ, ánh thép sáng ngời phản chiếu dưới ánh tuyết.

Gương mặt ai nấy đều mi thanh mục tú, nhưng đừng vì vẻ đẹp ấy mà khinh thường — đây là đội cận vệ tĩnh nhuệ của vương phi, mỗi người đều là tay cung nỏ cừ khôi.

Vương phi Tiêu Phụng, con gái của Tiêu Viễn Sơn, dẫn đầu đội, khí thế uy nghi.

Tiêu Viễn Sơn, nay ngoài năm mươi, là Trấn Nam Đại tướng quân của Đại Mạc, kế thừa sự nghiệp từ cha mình, Tiêu Viễn Bác—một Quốc công từng sánh vai cùng Tiên hoàng thời trẻ.

Tiêu Viễn Bác tiếc nuối khi Tiêu Phụng là nữ, vì tài cầm thương, xạ ky của nàng không thua kém bất kỳ võ tướng nào, dù chỉ mới hai mươi tám tuổi.

Sắc đẹp rạng ngời của nàng càng nổi bật trong bộ giáp phượng, đôi mày lá liễu sắc sảo quét qua đoàn xe ngựa của Cảnh Thắng.

Các nữ ky binh Viêm Phụng tản ra hai cánh, bao vây đoàn xe trong thế trận nghiêm ngặt.

Tiêu Phụng leo xuống ngựa, bước tới trước xe, giọng.

trầm nhưng sắc lạnh:

“Cảnh Thắng, chàng đi ra đây, thiếp biết chàng ở trong xe!

” Trong xe im phăng phắc, không ai dám lên tiếng.

Tiêu Phụng nhíu mày, tiếp tục:

“Th:

iếp đếm đến ba, nếu chàng không ra, thiếp xem trong xe không phải chàng mà là nghịc!

tặc!

” Nàng giơ tay lên, và lập tức các ky binh đồng loạt hành động—lấy cung nó, lên dây, lắp tên, nhắm thẳng vào đoàn xe.

Ấp lực khiến không khí căng như dây đàn.

Thấy vậy, Cảnh Thắng từ trong xe nhảy ra ngoài, mặt mày méo xệch, hai ria mép dựng đứng như sắp rụng.

9au y, Phùng Ninh và Từ Thịnh cũng bước ra, chắp tay hành lễ:

“Hạ quan tham kiến Vương phi!

Cảnh Thắng, như chuột gặp mèo, nở nụ cười nịnh nọt:

“Nương tử, trời đông giá rét, tại sao người lại tới đây, chẳng may nhiễm phong hàn thì sao?

Tiêu Phụng lạnh lùng nhìn y, đôi mắt sắc như kiếm:

“Phong hàn?

Thriếp không đến vì thời tiết, mà vì chàng tự ý mang một số lượng lớn ngân lượng rời phủ !

Nàng dừng lại, ánh mắt quét qua Phùng Ninh và Từ Thịnh, tồi tiếp tục:

“Thriiếp đã hỏi khắp phủ, nhưng chẳng ai biết chàng đi đâu ngoài việc ngao du sơn thủy.

Bực mình, thiếp vào cung gặp Hoàng thái hậu hỏi han, người cũng lắc đầu, bảo không rõ.

Sau đó, thiếp đến gặp Hoàng thượng hỏi tung tích chàng, nhưng người cố tình né tránh, một ngày sau mới cho yết kiến.

Hoàng thượng nói chỉ biết chàng đã rời kinh, và trước đó đã viết thư cảnh cáo chàng.

Giờ thiếp muốn biết, chàng mang ngân lượng đi làm gì, và tại sao không bẩm tấu?

Tiêu Phụng vung roi ngựa, ra hiệu cho một cận vệ mang tới một xấp giấy —chỉ là danh sách ngân lượng xuất phủ, chưa có chỉ tiết tiêu xài.

Cảnh Thắng nuốt nước bọt, tay vô thức bứt một sợi ria— “ái da!

”—y cười gượng, cố che giấu sự hoảng loạn:

“Nương tử, vi phu chỉ đi ngắm tuyết, thăm dân tình thôi mà, mang ngân lượng để chỉ dùng dọc đường, có gì đâu mà nghi ngò!

” Tiêu Phụng nhếch môi, giọng mỉa mai:

“Thăm dân tình?

Với số bạc ấy, thiếp e chàng không chỉ ngắm tuyết.

Đưa sổ sách chỉ tiêu đây, nếu không, th-iếp sẽ tra xét tận gốc!

” Nàng bước tới, ánh mắt sắc bén khiến Cảnh Thắng run lên, biết rằng lần này khó mà qua mắt.

Cảnh Thắng bỗng chỉnh lại y quan, nêu uy nghi của Vương gia.

Được Chu Tử Tiêu khuyên nhủ bấy lâu, nay y cũng mạnh dạn tiến lên một bước, trầm giọng nói:

“Vi phu nói để nàng tỏ:

hiện tại vi phu thay mặt Hoàng thượng tuần tra bắc lộ, thăm hỏi dân tình.

Mục đích chuyến này là về kinh bẩm báo.

Nàng chớ cản trở, vi phu đang hành công NG Mặt Cảnh Thắng nghiêm nghị, tựa hồ trong khoảnh khắc cao lón hơn bội phần.

Từ Thịnh và Phùng Ninh tròn xoe mắt, chẳng ngờ Vương gia bữa nay dám vùng lên tranh biện.

Tiêu Phụng cũng khẽ sững:

“Đây là Cảnh Thắng mà nàng.

biết sao?

Nàng còn đang đăm chiêu, Cảnh Thắng đã chắp tay sau lưng, bước thẳng đến trước, mắt quét qua hàng ky Viêm Phụng, TỔi quay sang Phùng Ninh:

“Phùng đại nhân, á:

-m s-át Vương gia triều đình là tội gì?

Phùng Ninh vội đáp:

“Bẩm Vương gia, đáng tội chém đầu!

” Cảnh Thắng chỉ tay về phía hàng ky:

“Các ngươi nghe rõ chưa?

Còn không mau hạ binh khí, quy phục!

” Bọn Viêm Phụng nhìn nhau, đồng loạt tuột yên, quỳ một gối trên tuyết lạnh, đồng thanh hô lớn:

“Viêm Phụng quân bái kiến Cô gia!

” Tiêu Phụng đến lúc ấy như bừng tỉnh, ngoảnh nhìn bốn phía đã thấy thuộc hạ đều hạ ngựa bái kiến.

Cảnh Thắng trong dạ,từ lúc bình sinh đến giờ đây là khoảng khắc y luôn trông ngóng:

“Chu huynh từng dạy:

làm nam tử muốn được nữ nhân để mắt, phải có khí chất;

chỉ khi mạnh mẽ, nữ tử mới phục.

Cuối cùng ta cũng làm được.

” Song vừa dứt ý nghĩ, y bỗng thấy tay chân run rẩy—chẳng rõ vì gió bấc buốt da, hay vì chín!

mình vừa làm một chuyện động trời

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập