Chương 31: Băng Linh Sơ Diện - Cổ Xuyên Thất Ngôn

Chương 31 :

Băng Linh Sơ Diện – Cổ Xuyên Thất Ngôn Sáng hôm sau, Tần Cối vào nha môn phụ Cổ Xuyên làm việc.

Bút mực trao tay, giấy bạ xếp ngay ngắn;

văn tự qua tay y, hàng mục phân minh, con số rành rọt.

Vừa làm, y vừa khép giọng hỏi Hà thư lại những lối “quản sổ, điểm dân, lập phướn, phát chẩn” mà Cổ Xuyên đã bày trước đó;

Hà đáp đâu trúng đấy, lại chỉ thêm vài mẹo phòng, gian.

Tần Cối nghe xong càng bội phục Cổ Xuyên.

Rỗi canh, hai người đem ấm trà ra hiên, đối ẩm mà đàm đạo;

Tần Cối hỏi nghĩa câu sách, Cổ Xuyên nói chuyện đời quan ngoại —việc gì cũng chậm rãi như rót trà, không khoe, không.

giấu.

Đêm đến, Tần Cối chong đèn học;

bóng y đổ dài trên vách, trang sách lật bằng đầu ngón tay nứt nẻ.

Trương Tín thấy y tháo vát siêng năng, Hà thư lại cũng mến, bèn lần lượt đem những quyển sách trong tủ nhỏ của mình cho mượn:

luật lệ huyện ly, lệ ước châu quận, một bản lược sử nhân vật biên thùy.

Tần Cối đón như bắt được vàng, luôn miệng cảm tạ, học lực càng dồn, chữ viết càng chắc.

Một bữa, y nói nhỏ với Cổ Xuyên:

“Đợi sang xuân, tiểu sinh muốn dự khoa hương theo lệ Đại Mạc:

thi huyện trước, đỗ mới dồn về trung tâm châu;

qua châu rồi mới mong lên kinh.

Tuyển chọn gắt gao, e khó.

” Cổ Xuyên cười xòa, lắc đầu:

“Ta không ham đường công danh.

Com áo ở đây đủ ấm đã là phúc.

Ngày ngày làm xong việc, tối về có rượu cạn chén, cũng tốt.

” Y thoáng quên mất mình vốn là khách từ đời khác lưu lạc tới;

nhịp sống nơi Sóc Phương, sáng sương, tối gió, hóa ra lại hợp tính.

Thỉnh thoảng y đùa với chính mình:

“Sau này có khi làm một ông nhà giàu, năm bảy thê thiếp cũng nên.

” Nói đùa thế, nhưng nhờ tay chơi sòng khéo léo và cách đối nhân xử thế mềm rắn tùy người, Cổ Xuyên được lòng cả đám sai nha lẫn hàng xóm buôn thúng bán bưng.

Đến giờ Thìn một ngày gió quẩn, Hà thư lại ghé tai:

“Cổ huynh qua công phòng một chuyến, Huyện lệnh mời.

” Cổ Xuyên theo vào.

Trương Tín đang đứng sau án, tay vuốt mép sổ, gật đầu cho ngồi.

Ông nói thẳng, giọng đều như gõ mộc:

“Gần đây việc tuần phòng nhờ ngươi mà bót rối.

Bản huyện muốn cất ngươi làm bộ khoái trông coi bắt bợ, không để ngươi dạo tuần nữa.

” Cổ Xuyên ôm quyền:

“Tuân mệnh.

” Trương Tín định để Cổ Xuyên lên làm Huyện úy, nhưng lo các nha dịch và tuần kiểm khác ganh tị, nên tạm thời để chức vụ ấy trống, chỉ thăng y làm bộ khoái trước, chờ thời cơ thích hợp.

Huyện úy cũ, dù còn sống, đã mang trọng thương từ vụ đồ sát Sóc Phương, không còn khả năng đảm đương.

Giờ Mùi, tuyết mỏng như tro phủ qua sân gạch, hơi trà từ ấm đất quẩn quanh mái hiên.

Cổ Xuyên ngồi với bọn bộ khoái mới tuyển, áo bông đen thêu chỉ xám, ngoài khoác giáp mềm da trâu đã lên nước, đai bản rộng treo lộ dẫn và còi lệnh;

cổ tay quấn băng vải, giày đinh nhồi rơm chống rét, bên án tựa một cây côn gỗ bóng ngời vì dầu tay.

Lửa than rì rầm trong lò, hơi ấm rịn ra cửa song.

Đang rót chén, một gã bộ khoái hất rèm xộc vào, thở dồn:

“Các huynh, ngoài sân có một nữ bộ khoái mới luân chuyển đến huyện này!

” Câu chưa dứt, cả bàn đã xôn xao như đàn sẻ võ tổ.

Kẻ đập bàn đánh cược “xấu” người cười hì đặt “đẹp” lại có kẻ bĩu môi “nữ nhi sao chịu nổi đêm bấc”.

Cổ Xuyên chỉ khẽ cười, thu chén, nhấtc côn, bước thong thả theo bọn kia ra sân.

Tiển viện tuyết lất phất, cờ hiệu dính một vệt băng mỏng.

Trước án phụ, Hà thư lại nhận công văn từ tay một thiếu nữ áo choàng lam trác, giáp vải ôm thân, thắt đai da hẹp, hia ngắn vương bùn đường, lưng đeo bài lệnh đồng.

Nàng đứng thẳng như tùng trước gió, tay dâng.

hồ sơ, mắt không chớp.

Trương Tín ngồi công kỷ, đón văn thư, lướt dấu mộc, ấn triện, chữ ký — mỗi hàng đều ngay ngắn, không vấp.

Hà thư lại ghé tai:

“Tuy Châu, huyện Bình Giang.

đường xa muôn dặm, rét mấy tầng, mà một mình đến đây.

” Trương Tín gật nhẹ, giọng hòa mà nghiêm:

“Cô nương chẳng hay vì cớ nào chịu nhận việc bộ khoái nơi Sóc Phương?

Thiếu nữ chắp tay:

“Tiểu nữ Băng Linh, có chút việc nhà, xin theo công văn mà đến.

Đây là thư của ngoại tổ Phụ, kính chuyển Trương đại nhân.

” Nói xong, nàng trình phong thư niêm sáp đỏ.

Trương Tín bẻ ấn sáp, mở thư.

Mới quét qua hai dòng, sắc mặt đã đổi, ngẩng lên nhìn thiếu nữ, chậm rãi thở ra:

“Thì ra.

cháu ngoại của Băng Tuyền ân sư.

” Trong thư, Băng Tuyền cậy gửi gắm:

vì gia sự bất đắc dĩ, xin cho Băng Linh tạm trú nha môn đợi ngày thuận sẽ rút về phung dưỡng.

Lại nhắc chuyện xưa:

thuở Trương Tín chưa đỗ đạt, từng theo ông học mấy thời canh, được chỉ điểm văn lược, lại chu cấp ngân lượng cho lên kinh dự thí.

Từ ấy hằng năm Trương Tín đều bái kiến;

song năm năm gần đây, chỉ thư tín qua lại, tiết tiết sai người chúc thọ.

Trương Tín gấp thư, chắp tay về phía phương xa như bái vọng:

“Ânsư dạy người, on nặng như son.

” Rồi ôn tồn hỏi han đôi câu.

Băng Linh đáp ngắn, lời ít mà rõ, chỉ nhắc:

“Ngoại tổ phụ nay đã suy, tiểu nữ bất đắc dĩ mới rời nhà.

” Khóe mắt nàng thoáng ửng, nhưng giọng vẫn vững như mũi kiếm tra bao.

Trương Tín quay sang Hà thư lại:

“An trí cho Băng cô nương một gian sau nha môn:

phòng riêng, lò than đủ ấm, bút mực giấy bạ cấp theo lệ.

Sáng mai nhập sổ, sau đó theo Cổ bộ khoái đi tuyến bến nước mà tập việc.

” Hà thư lại “dạ” một tiếng, gọi nha dịch bưng khóa, chổi, bếp lò, đi trước dọn dẹp.

Ngoài hiên, bọn bộ khoái tụm sau cột gỗ, thò đầu như lũ chòe.

Từ sau lưng, họ chỉ thấy áo choàng lam ôm dáng, tóc đen quệt chút tuyết như cánh mận sương.

Đến khi Băng Linh nghiêng mặt đón lời dặn, nét mày như họa, mắt như thu thủy, da như vỏ tuyết —mà lạnh hot cả tuyết.

Tiếng hít khẽ bật ra một lượt:

“Mỹ.

nhân!

” Có kẻ lỡ dại nhếch miệng cười nhơn nhở, tay toan làm cử chỉ thân quen.

Băng Linh thoáng liếc.

Ánh nhìn đi một vòng, chạm vào những tiếng cười nửa miệng kia như mũi d-ao lướt qua dây đàn, âm bật lên lạnh buốt.

Nàng không dừng chân, chỉ bước theo Hà thư lại, gót hia chấm tuyết nhẹ như sương, gió lay góc áo không kịp vương mùi hương.

Khi qua bậc đá, nàng buông một tiếng mỏng như tờ, rơi xuống sân gạch nghe rõ từng chữ:

“Vô si.

” Cả sân im như cắt.

Tuyết rơi xuống mép mái “tách” một tiếng nhỏ, lăn mất trong mái tranh.

Cổ Xuyên đứng ngoài rìa đám đông, tay vẫn giữ côn, khóe môi nhếch một thoáng cười:

không phải cười người, mà cười gió bấc gặp phải đá xanh.

Tuyết ngoài sân vẫn lất phất.

Đám bộ khoái tản đi như bầy chim bị vỗ, miệng cười bỗng biết ngậm.

Cổ Xuyên trở về hiên, nâng chén trà đã nguội.

Gió bấc quẩn dưới mái hiên Đông Hiên, tuyết mỏng.

rắc như tro.

Tần Cối lúp xúp chạy tới, kéo khẽ tay áo Cổ Xuyên, giọng hạ nhỏ:

“Cổ huynh, sao trong nha môn lại có nữ?

Nàng là ai vậy?

Cổ Xuyên chống côn vào cột, mắt đưa qua dải sân âm u, thong thả đáp:

“Công văn từ Tuy Châu, huyện Bình Giang.

Nàng tên Băng Linh —cháu ngoại của Băng Tuyền lão sư, ân sư năm xưa của Huyện lệnh.

Đường xa tuyết dày, một mình tới đây.

Tính khí e cứng như băng đá.

” Tần Cối chép miệng, nhìn theo phía tiển viện đã tắt đèn:

“E nữ nhân này chẳng dễ trêu chọc.

Cổ huynh cũng nên cẩn thận.

” Cổ Xuyên chỉ cười trừ:

“Giữ lễ là yên.

” Sáng hôm sau, khi Cổ Xuyên đến nha môn, y phát hiện Băng Linh đã mặc sẵn y phục bộ khoái —áo bào xanh nhạt viền chỉ bạc, áo choàng lông trắng gọn gàng, thắt lưng da đính đao ngắn—ngổi im lặng trong sảnh, dáng vẻ lạnh lùng.

Hà thư lại gọi Cổ Xuyên lại, dặn:

“Ngươi dẫn Băng Linh đi tuần tra, làm quen với quanh đây.

” Cổ Xuyên gật đầu, dẫn Băng Linh ra ngoài.

Cả hai bước đi dạo quanh huyện Sóc Phương.

Cổ Xuyên chỉ cho nàng vài chỗ quan trọng — ngõ Đông Hiên, chợ đen nhỏ, và các tuyến tuần tra thô so—miệng không ngừng giải thích;

đáp lại, nàng chỉ khẽ gật đầu.

Cổ Xuyên cùng Băng Linh men chợ chính mà đi, mắt liếc hàng, tai nghe tiếng người.

Bỗng đầu phố rộ lên tiếng kêu:

“Crướp!

Bắt lấy nó!

Một gã vô lại tóc rối, áo rách, tay lấp ló con dao mẻ, bị hai ba người đuổi sát.

Hắn đạp văng thúng bún, xô nghiêng gánh rau, rồi tông sầm vào một hài đồng đang lom khom bên vũng nước.

Đứa bé ngã chúi, trán va mép đá “cạch” một tiếng, máu ứa đỏ, khóc ré nghẹn cổ.

Cổ Xuyên vừa muốn bước tới, đã nghe Băng Linh khẽ mà dứt khoát:

“Ngươi coi đứa nhỏ.

Tên kia để ta.

“Này, cẩn thận!

” Cổ Xuyên đáp gọn, cúi sà bế thốc hài đồng khỏi mặt đất, một tay che vết trán, một tay vỗ lưng dỗ:

“Ngoan, ngoan.

” Băng Linh nghiêng người lướt đi như bóng xanh, gót hia chạm gạch không lưu tiếng.

Gã vô lại ngoái đầu, thấy áo lam đuổi sát bèn liều mạng chen qua đám người.

Băng Linh hạ cổ tay, từ trong tay áo búng ra một viên bi sắt đường bay thẳng như kẻ chỉ, “cốc” vào sau hõm gối.

Gã lảo đảo, chân khuyu, ngã sấp trượt một đoạn, bụi gạch tung lên.

“Con mẹ nó!

” Hắn quay phắt, vung dao chém bừa.

Băng Linh không lùi nửa bước, gạt cổ tay hắn lệch đường, thân xoay nửa tấc, tay trái móc chận khuỷu, bẻ quặt về sau;

đầu gối nàng điểm nhanh vào.

bắp chân.

Rắc một tiếng khô.

Gã đau thét, dao rơi lạch cạch, toàn thân rụp xuống, như bao rác.

“Trói.

” Nàng nói một chữ, hơi thở vẫn đều.

Đúng lúc ấy Cổ Xuyên ẵm đứa trẻ chạy tới, đặt bé xuống chỗ sạch, liếc qua đã hiểu, bèn rút dây gai ở thắt lưng, xoắn hai vòng cổ tay trên cướp, giật nút kẹp, ghì gã nằm sấp.

Quanh đó người bán hàng, kẻ qua đường ùn lại—mắt tròn miệng chữ O rồi vỗ tay rào rào.

Có bà già cất tiếng:

“Nữ bộ khoái bắt crướp!

Giỏi quá!

” Có gã trai trẻ vỗ đùi:

“Thân pháp như gióF Băng Linh thoáng nhíu mày, vành tai ứng hồng như chạm sương sớm.

Nét mặt vẫn nghiêm, mắt đã rơi về phía hài đồng.

Nàng quỳ một gối, rút trong người ra cuộn vải băng trắng, tay khéo mà nhanh, lau sạch vệt máu bằng góc vải đã thấm nước trong hổ bao, ép nhẹ lên vết sưng, cuốn hai vòng quanh trán, thắt nút gọn như thắt lá trầu.

Đứa bé “hic” một tiếng, mắt còn ướt mấy giọt, nhìn nàng không chớp.

Băng Linh ngẩng lên, hỏi rất khẽ:

“Đau không?

Bé mếu máo, nhưng đã nín dần.

Cổ Xuyên cười nhẹ:

“Chút nữa bôi gừng với muối, sớm mai sẽ xep.

Bé ngoan lắm.

” Nàng đứng dậy, phủi bụi nơi gối, nhìn tên cướp đã bị ghì nút, gã còn rên hừ hừ.

Băng Linh cúi xuống, lật cổ tay hắnxem khớp:

“Không gãy.

Đi được.

” Gã nghiến răng trừng mắt, vừa hé miệng chửi đã gặp ngay cái liếc lạnh như nước giếng.

Hắr rụt cổ, nuốt ực, câm bặt.

Cổ Xuyên hừ khẽ, ấn gã quỳ, cột thêm vòng dây dưới gối cho chắc, rồi quay sang đứa nhỏ:

“Nhà ở đâu?

Một phụ nhân hót hải từ cuối chợ chạy tới:

“Con taf” Nàng ôm bé, cúi đầu lạy la lịa:

“Đa tạ đại nhân, đa tạ!

” Băng Linh lắc đầu:

“Giữ ấm.

Đừng dính nước.

” Lời ít mà rõ.

Cổ Xuyên ngẩng mặt bảo đám đông:

“Giải tán, việc đã yên.

Ai mất đồ sang nha môn ghi sổ.

Về sau thấy chen lấn, nhường đường cho trẻ nhỏ trước.

” Tiếng người dạ dạ, chợ dần thưa.

Cổ Xuyên xốc trên cướp đứng dậy, quay sang:

“Băng cô nương, mời đi trước.

“Đi” Nàng đáp gọn, nhặt viên bi sắt dưới gạch, lau qua mép tay áo, nhét lại như chưa từng xuất hiện.

Khi lướt qua Cổ Xuyên, vành tai nàng còn hồng rất nhẹ, mà ánh mắt đã phẳng như mặt hồ.

Gió bấc đẩy mấy dải khói bếp ngang ngõ.

Một nam một nữ, một trước một sau, áp giải tên c-ướp về phía cổng nha.

Sau lưng họ, tiếng chợ lại nổi lên từng đợt;

dấu máu nhỏ trên mép đá đã được cuộn vải trắng che kín, như vết rét mùa đông vừa được bàn tay lạnh lùng mà ấm áp phủ lại.

Giải xong bọn kia về nha môn, ghi sổ niêm dấu đủ lệ, Cổ Xuyên và Băng Linh lại men theo phố mà đi.

Chiều đông xám như tro, gió quẩn ngang mái ngói.

Cổ Xuyên thấy sắc mặt nàng còn trắng, bèn rẽ vào một quán nhỏ ven ngõ:

cửa tre, lò đất, hơi cháo nóng phả ra thơm mùi gừng.

“Vào nghỉ chân,” y nói, đẩy rèm trúc.

Chủ quán thấy bài lệnh liền bưng lên bát mì nóng, chén trà gừng, thêm đĩa dưa muối.

Băng Linh ngồi nghiêng mép bàn, áo lam rủ thẳng, mắt nhìn chéo ra hiên.

Cổ Xuyên đưa chén trà tới, hạ giọng:

“Sự vừa rồi, hiểm quá.

VỀ sau gặp việc bắt crướp dạng ấy, cô nương.

hãy để ta đi trước.

Cô nương đứng sau là được.

Nhỡ bọn chúng có đồng đảng, dẫn đụ vào chỗ vắng toan phục kích, ta biết lấy gì giao phó với Trương đại nhân?

Lời chưa dứt, đôi mày lá liễu của nàng dựng ngược.

Nàng đặt chén xuống khay một tiếng khô, ánh mắt lạnh như mặt giếng:

“Ngươi là ai mà đòi ta đứng sau để ngươi bảo vệ?

Ta lĩnh công văn mà tới, không phải để nấp lưng nam tử.

Lúc ở hẻm, nếu ta gãy tay, là do ta, không đến lượt ngươi “giao phớ hộ.

” Cổ Xuyên ngẩn người, vội chống chế:

“Ta chỉ lo xa.

Nam tử thô mình, đòn hiểm cứ để ta đỡ.

Cô nương—”

“Đủ rồi.

” Băng Linh gạt nhẹ chiếc đũa, giọng sắc như lưỡi dao mỏng:

“Đừng lấy cái lo của nam nhân làm đây cương buộc cổ ta.

Nếu ngươi muốn làm việc, đi trước cũng được;

nhưng đừng tưởng vì thế mà ta đứng sau.

” Nói đoạn, nàng đứng dậy, phất tay áo, bước thẳng ra ngoài.

Rèm trúc bật kẽo ket, gió lùa vàc chén trà bốc thêm khói mỏng.

Cổ Xuyên ngổi lại, gãi đầu, thở khẽ:

“Nữ nhân khó hiểu thật.

Ta.

nói sai chỗ nào sao?

Y ngó bát mì còn brốc k:

hói, bỗng thấy nhạt như nước lã, bèn đặt đũa, đứng lên trả tiền, vội bước theo.

Ngoài hiên, Băng Linh đi nhanh, gót hia chấm tuyết không lưu tiếng.

Gió đông tạt một vệt hồng mỏng lên vành tai nàng, nhưng đường vai vẫn thẳng, cổ không ngoảnh.

Ra khỏi quán, gió bấc tạt nghiêng mái hiên.

Băng Linh đi trước, gót hia chấm tuyết không lưu tiếng;

Cổ Xuyên giữ nửa bước phía sau, tay cầm côn, mặt ngờ ngợ như còn chưa hiểu mình lỡ lời chỗ nào “Băng cô nương.

” y gọi nhỏ, giọng thật thà, “Khi nãy ta chỉ lo xa.

Cô nương thân gái, mặt mày như vẽ, lỡ có sứt sát.

sau này khó mà.

lấy chồng.

” Băng Linh khựng lại nửa nhịp.

Đôi mày lá liễu dựng ngược, khóe mắt thoáng vệt lạnh như dao mỏng.

Nàng quay đầu rất khẽ:

“Ngươi nói gì?

Cổ Xuyên vẫn giữ điệu bối rối, tựa hồ còn muốn giảng giải cho phải đạo:

“Ý ta.

là người ta chọn dâu hay ngó mặt trước.

Cô nương đẹp thế, lỡ kẻ grian làm bậy để sẹo— tội nghiệp.

Chẳng bằng việc hiểm cứ để ta, cô nương bớt xông pha, để.

mai này còn d kén rể—”

“Im⁄” Một chữ rơi xuống như cục băng.

Băng Linh nhìn thẳng, giọng cứng đến nứt gạch:

“Ta vào nha môn để làm việc, không để sửa soạn làm dâu nhà ai.

Sống hay sẹo, do ta.

Chồng hay không, mặc ta.

Ngươi lấy tư cách gì mà lo “kén rể hộ?

Cổ Xuyên chớp mắt, ngơ ngác như vừa bị gió quật:

“Ta.

chỉ nói cho tốt.

Nữ tử.

ai chẳng muốn—”

“Đừng đem cái muốn của ngươi đội lên đầu người khác.

” Nàng dứt lời, phất tay áo bước đi.

Vành tai thoáng đỏ, nhưng sắc mặt lạnh băng.

Cổ Xuyên gãi đầu, lầm bầm theo sau:

“Lạ thật.

ta chỉ sợ nàng đau.

Nói vậy cũng giận.

” Y ngẩng lên, vội thêm một câu mà cứ tưởng dịu:

“Thôi thì.

nếu cô nương không lấy chồng cũng không sao.

Ở nha môn, có ta.

à, có chúng ta den” Băng Linh dừng thêm một lần nữa.

Lần này nàng không quay đầu, chỉ nói chậm như nhai sỎi:

“Che cái miệng ngươi trước.

Còn ta—không cần ai che.

” Nói xong, nàng sải bước dài hơn, để lại Cổ Xuyên đứng ngẩn giữa ngõ, tay cầm côn, miệng khép lại muộn màng.

Đêm ấy, Cổ Xuyên nhóm bếp lò, rót bát trà gừng, kể cho Tần Cối nghe chuyện phát sinh trong ngày.

Y gãi đầu, thỏ dài:

“Ta rốt cuộc sai ở chỗ nào?

Tần Cối quê mùa, nào hiểu thấu tâm tư nữ nhi, song chẳng muốn để lộ mình “không biết gì” bèn khum tay vờ đăm chiêu:

“E là do thái độ Cổ huynh nói chưa khéo, khiến Băng cô nương hiểu lầm.

Để ngày mai tiểu sinh đến gặp, nói đỡ một lời.

” Cổ Xuyên ngẫm cũng phải, liền gật đầu:

“Vậy nhờ Tần hiển đệ.

” Sáng hôm sau, trong nha môn còn đọng hơi sương, Băng Linh vừa đẩy cửa phòng bước ra, áo lam phon phót, lưng đeo bài lệnh.

Tần Cối thấy thế vội lúp xúp tiến đến, chắp tay:

“Băng cô nương, chuyện hôm qua là Cổ bộ khoái lỡ lời.

Kỳ thực Cổ huynh thiện tâm, chỉ sợ cô nương gặp hiểm.

Huynh ấy còn dặn bảo rằng.

nữ nhân nên dịu dàng một chút thì mới dễ tìm được ý lang quân.

” Lời chưa dứt, đã gặp ngay một cái liếc lạnh như nước giếng.

Đuôi mắt Băng Linh khẽ nhếch, giọng mỏng mà bén:

“Tần tiên sinh thật nghĩ như vậy sao?

Tần Cố đã trót nói đành gật:

“Đúng.

đúng vậy” Chỉ nghe “ting” một tiếng, cổ tay áo của Băng Linh nhẹ hất.

Một viên bi sắt từ tay nàng búng ra, ghim vào bức vách gỗ hành lang “ cốc”— khoan một lỗ tròn, gọn như dùi thép.

Vôi vụn rơi mưa bụi.

Băng Linh thu tay áo, mắt không đổi sắc:

“Phiền Tần tiên sinh chuyển lời đến Cổ bộ khoái—nếu còn hé nửa chữ về chuyện “thành thân hay “kén rể hậu quả sẽ như bức tường này.

” Nói đoạn, nàng bước thẳng qua bậc đá, gót hia chấm tuyết không lưu tiếng.

Tần Cối nuốt khan một cái, trán rịn mổ hôi lạnh.

Y vội vàng ôm quyền cáo từ, lưng đã quay mà tim còn đập thình thịch

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập