Chương 32 :
Tương Ngộ Vĩ Oán – Tương Cứu Vi Duyên Gió bấc lùa dọc phố, cờ hiệu ở đầu chợ giật phần phật, kêu lên những âm thanh khô khốc trong không khí lạnh lẽo.
C ổ Xuyên khoác áo sai dịch, sải bước theo sau Băng Linh, tay khẽ gõ nhịp vào thẻ gỗ bên hông, miệng cười toe toét, chào hỏi mọi người từ tam giáo cửu lưu ha bên đường.
Đám người gặp y, từ thương nhân đến phu khuân vác, đều gật đầu đáp lỗ, ánh mắt vừa kính nể vừa thân thiện.
Băng Linh đi lặng như bóng ma, đôi mắt dài đen láy nhưng lạnh lùng, liếc ngang qua Cổ Xuyên như muốn đoạt mệnh, bước chân đểu đặn không chút dao động.
Tới quãng ngã ba, mấy người buôn cá, thợ rèn, phu đẩy xe đồng loạt khom lưng:
"Băng bộ khoái vạn an!
Cổ sai dịch vạn an!
"
Băng Linh chỉ gật khẽ, không dừng bước, dáng vẻ kiêu ngạo nhưng.
đầy uy quyền.
Hành động.
bắt crướp hôm qua của nàng đã lan khắp chợ, trở thành câu chuyện đầu môi.
Một bà bán ven đường bưng rổ trái cây lên, kính cẩn mờòi:
"Bộ khoái dùng trái cây cho ấm bụng!
Băng Linh khéo léo rút tay, giọng lạnh nhạt:
"Tâm ý nhận rồi, vật thì miễn.
Nói xong, nàng định bước tiếp.
Cổ Xuyên nhanh tay vồ luôn hai trái táo, cười híp mắt lắc đầu:
"Thôi thì để ta giữ giùm, kẻo phí.
Y lén bỏ mấy đồng vụn vào đáy rổ, ấn sâu để không ai thấy.
Băng Linh liếc xéo, mắt lạnh như sương:
"Ngươi tự mà ăn.
Rồi nàng sải chân nhanh hơn, tà áo bay nhẹ trong gió.
Cổ Xuyên thong thả đuổi kịp, đưa một trái táo ngang tầm mắt nàng:
"Táo này giòn, cắn một miếng, lạnh cũng lui nửa phần.
"Ta nói rồi, ngươi tự ăn,"
giọng nàng dứt khoát, không quay đầu.
Y nhún vai, cắn
"rốp"
một cái, mùi táo thơm lừng lan tỏa.
Vừa nhai vừa nheo mắt:
"Băng bộ khoái nhìn ta làm chi ghê rứa?
Nếu ta lỡ phạm điều gì, xin chỉ giáo;
bằng không, nhìn mãi e ta lúng túng mà.
đẹp thêm.
Gió bấc kéo qua hẻm, đèn dầu chao bóng, không khí giữa hai người căng như dây cung.
Đến góc phố, tiếng xúc xắc
"lách tách"
rộn như mưa sỏi từ chiếu bạc vang lên.
Cổ Xuyên sáng mắt, tay gõ
"cắc"
vào thẻ sai dịch, lách người chui vào đám đông.
Băng Linh đứng mép hẻm, mắt quét qua—toàn nam nhân râu ria, mùi khói dầu lẫn rượu cặn —mày lá liễu khẽ nhíu.
Nàng kéo thẳng vạt áo, hạ thấp mũ, lặng lẽ sải bước đi tiếp, gót giày gõ đá đều đều.
Dưới ánh đèn, Cổ Xuyên xoay cổ tay tung bạc, đặt ván
"lấy may,' miệng cười híp mắt.
Nắp bát mở—thua sạch.
Y làm bộ tiếc rẻ, ngón tay lăn đồng tiền qua lại, thở dài thườn thượt, cài lại thẻ gỗ, chắp tay:
"Thắng thua vài đồng, chư vị chớ gây khẩu chiến.
Nha môn nay có nữ bộ khoái— tánh nàng ghét phường phạm pháp.
Tên cướp hôm qua bị nàng điểm trúng sườn, giờ bưng cháo còn run.
Đám bạc thủ liếc nhau, mặt tái, gật đầu dạ dạ.
Cổ Xuyên phủi tay, chạy chéo qua hẻm đuổi theo.
Đuổi kịp, y bước chếch, tay trái cầm mũ, tay phải giữ chuôi đao gỗ, cười trừ.
Băng Linh cười chế giễu:
"Cổ bộ khoái mến sòng?
Sao không đánh thêm?
Cổ Xuyên xòe tay, làm điệu
"vô tội":
"Đánh cho khuây, thắng thì cười toe, trẻ dăm tuổi.
Chớ cau mày lạnh băng mãi, e hóa thành bà cô già mùa đông.
Nàng liếc xéo, ánh mắt như lưỡi kiếm, vai giật khẽ, tay đặt lên đai lưng nhịp chân dồn dập.
Không khí lạnh thêm một bậc.
Cổ Xuyên rụt cổ, day mũi, lẩm bẩm:
"Vị băng mỹ nhân này.
người người gì lạnh lùng, khó gần gũi.
Đang tuần tra trên con đường dốc đá quanh co, một chiếc xe chở hàng đột nhiên mất phanh, lao xuống ầm ầm, bánh xe nghiến tuyết rít chói tai.
Cổ Xuyên lao tới chắn trước Băng Linh,một tay choàng ngang người cô, nhưng tay y vô tình.
chạm ngực nàng.
Cảm giác mềm mại khiến y sững người, thoáng bóp thử, thầm nghĩ:
"Chắc size C.
Băng Linh sững một nhịp, rồi mặt tái đi vì giận, và.
vì sợ muộn một tấc thì mất mạng.
Khóe mắt nàng ươn ướt, tay run lên một thoáng, đoạn ghì chặt trước ngực, nghiến răng:
"Cổ—Xuyên"' Băng Linh điên tiết, mặt đỏ gay, nước mắt giận tuôn rơi, gào:
"Ngươi dám s-àm s:
õ ta!
Nàng tung cú đấm mạnh vào người y, đá loạn xạ như muốn giết.
Cổ Xuyên hoảng hốt, vừa đỡ vừa lùi, la:
"Bộ khoái muốn giết người!
Ý né tránh, tay vung loạn, vừa chạy vừa giải thích:
"Băng Linh, ta không cố ý!
Là trai nạn, xe suýt đâm cô!
"Câm!
Nàng nghiến một tiếng, mắt hẳn tia đỏ.
Đoản đao rút
"soạt"
khỏi vỏ, ánh thép lạnh lóe.
Nàng xông tới, đường đao nhanh gọn như cắt gió.
Băng Linh mắt đỏ ngầu, không nghe, lao tới, đao vung chém xuống.
Nàng hét:
"Tai nạn cái gì!
Đứng lại!
cổ Xuyên lạng lách, nhảy qua sạp hàng, lộn qua lão ăn mày, van:
"Ta cứu cô, đừng đánh!
Đao bổ ngang, cổ Xuyên rạp người né, tóc mai bị xén
"véo"
một đường.
Y xua tay:
"Oan cho ta!
"Đứng lại!
'nàng gầm.
"Đứng lại mất đầu!
y xoay hông lách sạp khô, nhảy qua rổ táo, ôm hiên quăng mình sang lố khác.
Đao phạt
"cạch"
vào trụ gỗ, dăm tung tóe.
Băng Linh đuổi sát, gót giày
"tạch tạch,"
tà áo vẽ gió lạnh.
Đám chợ tạt sang, cổ Xuyên vin cột trượt lan can như cá sủi, ré:
"Chư vị tránh đường!
Đại bé khoái rèn luyện hạ quan!
Đao lia qua bàn thịt,
"roạt"
một góc thớt văng.
Nàng gõ tường đá tóe lửa, mùi than ẩm trộn sắt tanh xộc lên.
Y phóng qua cầu gỗ, trọt chân, bấu dây phơi áo vọt sang, lách vào hẻm hẹp.
Mũi đao
lên cọc, tim y nhảy dựng.
"Ta kéo cô tránh xel Lỗi tại tay!
y phân trần.
Cuối cùng, y mất hút trong ngõ, thở hổn hến, đưa tay vuốt mồ hôi, ngửi mùi hương thoang thoảng:
"Cũng thơm phết.
Bên kia, Băng Linh đứng giữa phố, mắt đỏ, gầm giậm chân, đao siết chặt, lùng sục từng bước nặng nề, đá tung tuyết, quyết không tha.
Chiểu xuống, sổ tuần kiểm trống tên Cổ Xuyên.
Nha môn điểm danh, y không về.
Đèn hiệu treo cao, Băng Linh đứng thềm lạnh, tay nắm mở chuôi đao, mắt quét sân.
Mỗi chỗ dừng chân, nàng chỉ hỏi đúng một câu:
"Thấy Cổ sai dịch đâu không?
Ai nấy lắc đầu.
Mắt nàng ửng đỏ vì gió lẫn bực, nhịp chân càng lúc càng dồn.
Nàng tới nhà Cổ Xuyên.
Tần Cối nghe gõ sống đao, mở then, khom người mời vào.
Gian nhà lạnh, ấm đất cạn hơi, trên án còn mảnh giấy ghi dở hai dòng sổ.
Không thấy bóng người, không thấy thẻ gỗ.
Băng Linh đảo mắt một vòng, hỏi ngắn:
"Hắn có về không?
Tần Cối đáp thật:
"Chưa thấy ạ.
Nàng không ngồi, chỉ bước qua hiên, nhìn chiếc móc treo thẻ vẫn trống, mày nhíu lại rồi xoay gót đi ngay.
Đêm ấy, nàng ghé lại lần nữa, rồi lần thứ ba—cửa vẫn lặng, chỉ cóđèn lồng hắtánh vàng nhạt lên bậc gạch ướt.
Cùng lúc ấy, chợ sau mờ khói dầu.
Chiếu bạc rộn tiếng xúc xắc như mưa sỏi.
Cổ Xuyên kéo mũ trùm thấp, ngồi nghiêng lưng, ngón tay gõ nhịp mép bát, khóe môi khảy cười.
Ván đầu ăn gọn, ván sau nhử thua một đồng, ván thứ ba trở tay đặt ngược— bạc chảy về nhu nước.
Người quanh chiếu mặt dài ra từng đoạn;
có kẻ tháo nhẫn đồng đặt tất tay cũng lún.
Chủ sòng gượng cười, mắt đã đỏ tia.
Cổ Xuyên vẫn thong thả:
thắng thì nhét bạc xuống ống tay áo, thua thì búng đồng lẻ vào rổ trầu của bà lão bên cạnh.
Ngoài kia, Băng Linh lại vòng qua phường mộc, hỏi một tiếng, không thấy;
ghé bến Đông, hỏi thêm, vẫn.
không.
Về nha môn điểm danh, tên
"Cổ Xuyên"
bỏ trống một vạch đỏ.
Mấy bổ khoái xì xào:
"Hắn ăn h:
iếp Băng bộ khoái à?
"Hay vét bạc của cô ấy?
Tin lời đồn chạy trước bước chân nàng.
Băng Linh nghe thoáng ở hành lang, vai khẽ giật, mã càng đỏ, bỗng quay ngoắt rời đi, tiếp tục lùng.
Gần canh tư, Băng Linh dừng lần chót ở cửa nhà Cổ Xuyên.
Tần Cối hé cửa, định nói gì lại thôi.
Nàng đứng dưới mái rêu một nhịp, tay vô thức chạm vào khung gỗ, rồi rút tay về, kéo thấp mũ.
"Hắn về, bảo sáng mai trình diện trước kho sổ.
Nói xong, nàng quay lưng khuất vào sương.
Ngõ Đông Hiên trở về lặng.
Trong nhà, Tần Cối chêm đầu cho đèn, lầm bầm:
"Không biết ân công đắc tội gì với vị băng mỹ nhân, mà nàng đi lùng suốt đêm.
Ngoài phố gió bất lại thổi dài:
một người đi hỏi đến khô giọng, một người giấu mình đến mòn đêm— mà tiếng trống canh vẫn đều như cũ.
Sáng sớm, gió bấc quét qua cổng nha môn.
Băng Linh vác đao đứng thẳng như cột mốc, áo choàng kéo thấp, mắt dán về lối từ chợ Đông.
Sương mỏng đọng trên sống đao rít lạnh.
Cổ Xuyên ghé nửa mặt ra khỏi hẻm, liếc về nha môn.
Đúng khoảnh khắc ấy —cả hai cùng.
ngáp.
Nàng ngáp nén, tay khẽ che môi, khóe mắt ươn ướt vì thức trắng đêm.
Y cũng ngáp dài một cái, vội đưa tay áo che, rồi khẽ thở dài, rụt đầu vào bóng tường như krẻ trộm gió.
Vào nhà, Cổ Xuyên hạ giọng:
"Tần hiền đệ, hôm nay thay ta qua kho sổ thưa giúp:
ta cảm phong hàn, xin nghỉ hai ngày, nằm liệt giường.
Tần Cối bước lại gần, thì thào:
"Cổ huynh.
đắc tội chi với Băng bộ khoái vậy?
Cổ Xuyên kéo chăn lên đến ngực, liếc nửa mắt:
"Cũng chẳng có gì to tát— chút hiểu lầm thôi.
"Tốt nhất huynh qua xin lỗi một câu.
"Ta mà vác mặt đến,"
Cổ Xuyên cười khổ,
"người ta vác đao chém trước, chưa kịp mở miệng.
` lôi trong tay áo ra một nắm bạc, ấn vào tay Tần Cối:
"Chiều ghé chợ mua ít rau, ít thịt vụn, thêm gừng với hành.
Tối ta dậy nấu.
Trưa non, gió bất lọt qua hành lang nha môn, cờ hiệu rũ xuống một nửa.
Trước bậc đá, Băng Linh ôm đao ngồi thu gọn, đầu gục lên hai gối, mũ che nửa mặt, hơi thỏ khẽ đều.
Tần Cối khẽ bước, dừng ngoài một tấc, cúi mình thưa rất nhỏ:
"Băng bộ khoái.
Nàng giật mình tỉnh, mi mắt còn nặng, hỏi ngay:
"Thấy Cổ Xuyên rồi ư?
Tần Cối thoáng lúng túng, đành đáp vòng:
tối đến giờ vẫn chưa hồi gia.
Băng Linh im một nhịp, tay khẽ đặt lên trán.
Nàng quay sang dặn:
"Phiền tiên sinh lát nữa bẩm với Hà thư lại:
hôm nay cho ta nghỉ một ngày.
Ta bị cảm phong hàn.
Nói đoạn, nàng đưa tay che miệng, ngáp dài một tiếng, rồi chống đao đứng dậy.
Bước chân nhẹ mà mỏi, nàng về gian phòng của mình, khép cửa, thả đao nơi kỷ, chui vào chăn ngủ bù.
Tần Cối ngẩn người nhìn theo, thầm nhủ:
"Cổ huynh phong hàn, Băng cô nương cũng phong hàn.
Chê ta thư sinh yếu sức—hóa ra mùa đông này ta lại khỏe hơn hai vị.
Y cười khẽ, chỉnh y sam, vào kho sổ điểm danh, bẩm lại đủ điều như lời dặn.
Đến xế chiều, trong ngõ Đông Hiên, Cổ Xuyên mới trỗi dậy.
Ở nha môn, Băng Linh cũng vừa mở mắt.
Một bên xa, một bên gần, động tác lại như bóng trong gương:
cùng đưa tay che miệng ngáp, cùng vươn vai nắn lưng, cùng hé rèm nhìn sắc trời xám nhạt.
Cả hai đều chớp mắt dịu lại, rồi dời chân khỏi giường—một người khoác áo, buộc dây thắt lưng;
một người chít mũ, tra đao vào vỏ—mùa đông vẫn gió, mà ngày mới đã khỏi.
Hai ngày tiếp, gió bấc càng dữ.
Cổ Xuyên không bén mảng đường lớn, chuyên lách vào những xó chợ rìa thành, góc quán hun khói, bãi trống sau phường mộc.
nơi tụ mấy chiếu bạc nhỏ lẻ.
Y kéo mũ trùm thấp, ngồi nghiêng lưng, lúc thắng lúc thua mà mặt vẫn cười mỏng;
ăn xong là rút, không để lại dấu.
Bên kia, Băng Linh lĩnh lệnh tuần cùng một bổ khoái trẻ.
Nàng nói gọn:
"Đi xem những tụ điểm đỏ đen.
Tên kia gật như máy, theo nàng rà từ ngõ Hậu môn đến bến Đông, lại vòng chợ sau.
Mỗi lần thấy chiếu bạc, hai người áp sát theo lối gió;
song cứ chóm đến nơi, chiếu đã tan nhu cá vẩy nước.
Người thì bảo
"vừa rồi có kẻ đội mũ trùm thấp"
người lại nói
"một bóng áo xám qua cửa sổ, mất hút.
Băng Linh cắn môi, thần sắc càng lạnh.
Tên bổ khoái trẻ kéo cổ áo, thầm run:
"Người này.
hẳn ngửi được mùi sát khí mà lẩn trước.
Sang ngày thứ ba, Cổ Xuyên hiểu lẩn trốn mãi chỉ chuốc phiền.
Y chỉnh y quan, treo thẻ, thẳng bước vào nha môn.
Vừa qua sân, y đã chắp tay chào:
"Chư vị đồng liêu vạn an.
Mấy người cười đáp.
Có kẻ vỗ vai hỏi:
"Phong hàn đã bớt chưa?
Kẻ khác chọc lét:
"Bahôm vắng tay, sòng phía tây thiếu người đếm bạc, uổng quá nha!
Cổ Xuyên chỉ cười xòa xua tay:
"Đều là lời phong trong gió.
Đang cười nói, da gáy ÿ bỗng lạnh toát.
Cổ Xuyên quay lại— thấy Băng Linh từ hành lang bước tới, mặt không một gợn, sát khí tỏa ra như băng sương đầu kiếm.
Không khí quanh sân hạ thêm một bậc;
mấy sai dịch tự giác né ra hai bên.
Đúng lúc ấy, Hà thư lại ôm sổ đi tới, giọng lanh lảnh cắt ngang:
"Hôm nay phân công:
xúc tuyết, thông rãnh, kiểm bến bãi —không để đường trượt người ngã Y la mắt qua danh sách, dằn ấn son:
"Cổng huyện phía đông— Cổ Xuyên lĩnh đội xúc tuyết, giờ Mùi điểm công!
Phường bến kho—Băng bộ khoái tuần phòng, kiểm kho than, muối, gạo dự trữ!
"Rõ!
"—hai người đáp một lượt, chẳng nhìn nhau.
Cổ Xuyên ôm xẻng gỗ, dẫn ba sai dịch ra cổng đông.
Tuyết cũ bám như vôi, y chia người phá mảng, kẻ xúc, kẻ rải tro, miệng còn trêu bọn nhỏ gánh rơm cho đỡ rét.
Chốc chốc, y ngước về phía thành nội —noi ấy, hẳn Băng Linh đang lặng lẽ rà lại từng ổ kho, gót giày gõ đá
"tạch tạch"
ánh mắt lạnh đủ soi thấu gian trá.
Điểm lại một ngày trước tên trộm hôm trước bị Cổ Xuyên và Băng Linh bắt —đã nộp phạt, ăn mấy roi nhớ đời mới được tha—ôm sườn bầm tím, cắm đầu băng qua bãi lau đến trại Hắc Phong.
Vừa lăn vào cửa trướng đã quỳ sụp:
"Đại ca Hoa Hùng!
Trong huyện có nữ bộ khoái họ Băng, tay nhanh như gió bấc, miệng nói muốn bắt cho hết người ngoại tộc, còn bảo ghét nhất là bọn người Khương!
Hắn thêm mắm dặm muối, kể rành rọt như thấy tận mắt.
Trong trướng, người đàn ông ngồi xếp bằng sau án gỗ khẽ ngẩng đầu.
Vai rộng như vách, cổ tay nổi gân, chiếc áo da sói sờn mép.
Trên cánh tay trần quấn một hình xăm đầu sói há miệng chạy vòng.
bắp tay xuống nửa cắng—nanh trắng hăm hở, mắt xếch dữ lông bờm xăm nét dày như gió thảo nguyên thốc ngược.
Mực đen đã bạc theo năm tháng, nhưng đường răng vẫn sắc, nhìn một lần đủ rờn gáy.
Mắt hắn vàng nhạt, sáng sầu như đốm lửa trong hang—đó là Hoa Hùng, Khương nhân, hiệu giang hồ gọi
"Sói Điên".
Gần đây trôi dạt đến vùng Sóc Phương, nghe tin thành vừa loạn, bến bãi đổi phiên, việc thuê mướn mờ mịt.
Một gã láu cá mới đầu quân— Dao Mẻ—rành đường ngõ huyện, thường ra chợ ngóng gió rồi đem chuyện về đồn thổi.
Hoa Hùng, hiệu
"Sói Điên"
truyền lệnh cho Dao Mẻ:
dẫn dụ Băng Linh vào chỗ đã phục sẵn, tới nơi thì vây bắt để rửa mối nhục lần trước.
Bấy giờ, Băng Linh cùng Tường Thạch đang tuần trên phố, chọt gặp lại Dao Mẻ.
Hắn thò tay lén
lấy túi bạc của một lão bà bán hàng ven đường, khiến bà hoảng vía kêu cứu.
Không chần chừ, hai người lập tức truy kích;
Dao Mẻ phóng như cá lách sóng, lẩn thẳng về ngõ nơi Hoa Hùng cùng đồng bọn mai phục.
Về phần Cổ Xuyên, vừa xúc xong tuyết ở cổng đông, tiện đường ghé qua chợ.
Một lão bà quen mặt níu áo, thì thào hỏi thăm:
"Nữ bộ khoái kia đã có gia thất chưa?
Lão nương muốn đứng ra làm mối;
hôm trước có vị thương nhân trông thấy dung mạo nàng, nhờ lão nương chuyển lời.
Cổ Xuyên mỉm cười, bụng thầm nhủ:
"Kẻ ấy quả chẳng biết giữ mạng.
Chưa kịp đáp, lão bà đã nói luôn:
"Vừa thấy nữ bộ khoái đuổi theo k-ẻ trộm, chạy về phía ngõ nọ.
Nghe vậy, cổ Xuyên ngoảnh bảo bọn sai dịch đi cùng:
"Chư huynh mang dụng cụ vềnha môn điểm công trước.
Nói đoạn, y kéo thấp vành mũ, rẽ bước về phía ngõ hẻm, trong dạ dấy lên một mối dự cảm chẳng lành.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập