Chương 33: Cổ Xuyên Chiến Hoa Hùng

Chương 33 :

Cổ Xuyên Chiến Hoa Hùng Dao Mẻé dẫn dụ Băng Linh cùng Tường Thạch lách vào một góc hẻm âm u, nơi mấy Khương nhân đã ẩn sẵn sau vách rêu.

Chúng lập tức khép vòng, mắt dữ như chó sói, thế trận như miệng túi.

Gã cầm đầu khoanh tay bước ra, giọng trầm như sấm lăn qua đá:

“Các ngươi có phải đôi cẩu nam nữ muốn.

bắt sạch bọn ta chăng?

Băng Linh ngước nhìn, lập tức nhận ra đầu mục.

Hoa Hùng cao lớn, vai rộng như vách, cổ tay gân nổi cuồn cuộn, áo da sói sờn bạc mép.

Trên cánh tay trần cuốn hình xăm đầu sói há miệng chạy vòng bắp tay xuống nửa cắng—nanh trắng nhọn hoắt, mắt xếch dữ tợn, bờm lôn khắc dày như gió thảo nguyên thốc ngược.

Mực đen tuy phai theo năm tháng, song đường răng vẫn sắc, liếc một lần đã rờn gáy.

Nàng lạnh giọng:

“Bọn quan ngoại các ngươi lầm lỗi, đương nhiên phải xử theo pháp luật Đại Mạc.

Mau xưng tính danh!

“Hoa Hùng.

” Y đáp gọn lỏn, rồi gầm thét:

“Bắt lãy!

” Vòng người khép ập.

Hai tên đầu hàng lao tới như chùy.

Băng Linh chỉ nghiêng nửa vai, ngón tay bật ra hai viên bi sắt— “tạch, tạch”— trúng chính giữa trán, máu thấm tức thì.

Chúng choáng váng khựng lại, nàng đã rút đoản đao ở hông, gạt mũi thép tên kế tiếp, chẹn cổ tay hắn, đầu gối bập thẳng lên mặt.

Gã nọ hoa mắt, nàng thuận thế quét trụ, thân hắn đổ sập như khúc gỗ mục.

Bên tả, Tường Thạch ghì chặt một tên khác, đôi bên giằng co sát tường, quyền cước đan chéo đao quang loang loáng.

Trong hỗn chiến, Dao Mẻ rút lui một bước, nép sau lưng Hoa Hùng, ánh mắt láo liên, chực chờ thời điểm đánh lén.

Gió bấc quất dọc hẻm, đèn lồng chao một nhịp, sát khí dâng như mực—chỉ chờ một tiếng động nhỏ là vỡ tung.

Hai tên bị bắn trúng viên bi sắt rên rỉ, gắng gượng ngồi dậy, tay toan rút đao lao tới tấn công lần nữa.

Nhưng Hoa Hùng, giọng trầm uy quyền, quát lớn:

“Tất cả cất đao đi!

” Y ra lệnh, ánh mắt sắc lạnh quét qua đám thuộc hạ, buộc mọi người hạ vrũ krhí xuống.

Sau đó, y chỉ tay về phía Tường Thạch, sai hai tên kia cùng gã đang giằng co lao tới, thay vì dùng đao, họ chuyển sang quyền cước, tung cú đấm và đá mạnh nhắm vào bộ khoái, khiến trận chiến trở thành một cuộc đối đầu tay không đầy căng thẳng.

Trận đánh giữa Hoa Hùng và Băng Linh bùng nổ dữ dội trong ngõ hẻm chật hẹp, nơi ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn dầu xa xa chỉ đủ soi mờ những bóng người giao tranh.

Hoa Hùng, với thân hình đồ sộ như một ngọn núi, sức mạnh tựa bò mộng, lao vào với khí thế hừng hực.

Đôi tay rắn chắc của y vung lên, mỗi cú đấm như mang theo sức nặng của cả một tảng đá, nhằm đập thẳng xuống đầu Băng Linh.

Không khí rung lên dưới lực đạo, tuyết dưới chân y bị ép chặt thành những vết lõm sâu.

Nhưng Băng Linh, với thân hình mảnh mai và sự linh hoạt như một cơn gió, lách người né tránh một cách hoàn hảo.

Nàng xoay người nhẹ nhàng, chân bước theo nhịp điệu chính xác, tránh được cú đấm khiến mặt đất rung chuyển, bụi tuyết tung bay mù mịt.

Băng Linh phản công ngay lập tức, tay rút viên bi sắt giấu trong người, phóng với tốc độ kinh hoàng nhắm vào vai Hoa Hùng.

Viên bi bay vun v-út, mang theo tiếng rít sắc lạnh, nhưng Hoa Hùng, với phản xạ đáng kinh ngạc, nghiêng người tránh được, để lại một vết đỏ mờ trên da thịt rắn chắc.

Nàng không dừng lại, tiếp tục lùi lại, chân di chuyển nhanh như múa, rút đao ngắn ra khỏi thắt lưng, lưỡi thép lóe lên trong bóng tối.

Nàng chém xéo vào cánh tay y, đường đao mảnh nhưng sắc bén, nhưng Hoa Hùng gầm lên, dùng tay trái chặn lại.

Sức mạnh thô bạo của ÿ khiến lưỡi đao chỉ khứa nhẹ, tiếng kim loại cọ vào da phát ra âm thanh chói tai.

Không bỏ cuộc, y quét chân rộng, một cú đá ngang mạnh mẽ khiến tuyết bay lên như màn sương, buộc Băng Linh phải nhảy lên cao để tránh bị quật ngã.

Nàng đáp xuống đất, lăn người tránh cú đấm tiếp theo, rồi dùng mũi chân đá chính xác vào đầu gối y, khiến Hoa Hùng khựng lại một thoáng, gầm gừ vì cơn đau.

Dần dần, trận chiến chuyển hướng khi Băng Linh bắt đầu cảm thấy sức lực suy giảm.

Hơi thở nàng trở nên dồn đập, những động tác linh hoạt từng là lợi thế giờ đây chậm chạp hơn dưới áp lực không ngừng từ Hoa Hùng.

Y càng đánh càng hăng, như con thú hoang được khơi dậy bản năng, đôi mắt đỏ ngầu ánh lên sự cuồng nhiệt.

Mỗi cú đấm của y mang theo tiếng gió rít gào, lực đạo nặng nề khiến không khí xung quanh như bị ép chặt.

Băng Linh cố gắng giữ thế chủ động, né tránh và phản đòn bằng những cú đá nhanh nhẹn, nhưng Hoa Hùng như một bức tường đồng vách sắt, chịu đựng tốt mọi đòn trấn công.

Nàng trượt chân trên lớp tuyết mỏng, mất thế cân bằng trong khoảnh khắc, và Hoa Hùng nhân cơ hội lao tới như cơn bão.

Y gầm vang, tay phải chụp được chân nàng bằng bàn tay to lớn như gọng kìm, siết chặt đến mức Băng Linh cảm thấy xương cốt kêu lên đau đớn.

Với sức mạnh kinh người, Hoa Hùng ném mạnh, khiến Băng Linh bay xa vài mét, thân hình mảnh khảnh đập mạnh vào tường đá với tiếng “bịch” nặng nể.

Tuyết bắn tung tóe, bụi đất bay mù, và nàng lăn vài vòng trên nền tuyết lạnh buốt, hơi thở ngắt quãng vì cơn đau lan tỏa khắp thân thể.

Nàng cố gắng ngồi dậy, tay chống đất, máu rỉ ra từ khóe miệng, ánh mắt vẫn kiên cường nhưng cơ thể run rẩy vì kiệt sức.

Hoa Hùng bước tới, khoanh tay nhìn xuống, dáng vẻ uy nghi như kẻ chiến thắng, giọng trần vang giữa ngõ hẻm:

“Xin lỗi đi, bộ khoái!

” Băng Linh nghiến răng, cố đứng lên, nhưng cơ thí đã đến giới hạn, chỉ còn ánh mắt thách thức hướng về phía y.

Tên Dao Mẻ, đứng cạnh Hoa Hùng, chứng kiến Băng Linh ngã nhào, ghé sát tai thủ lĩnh, thì thầm với giọng điệu dâm tà:

“Ả tiện nhân này xinh đẹp lắm, đại ca hãy đánh cho ả ngất đi, rồi chúng ta cùng làm nhục ả.

” Tiếng cười thô tục của y vang lên, đầy vẻ độc ác, làm không khí ngõ hẻm trở nên ngột ngạt.

Băng Linh, ngồi chống tay trên tuyết, mặt tái nhợt, đôi mắt đen láy giờ đây ánh lên nỗi sợ hã tôt độ, Nước mắt long lanh đọng ở khóe mắt, đôi tay run rẩy siết chặt đao rơi bên cạnh, thần sắc hoảng loạn khi nghe những lời lẽ kinh khủng ấy.

Hoa Hùng khẽ đăm chiêu, đôi mày rậm nhíu chặt, ánh mắt thoáng dao động.

Y mới đặt châr đến huyện Sóc Phương, ban đầu chỉ định cảnh cáo đôi bộ khoái này để lập uy.

Nhưng nếu lăng nhục hay g-iết người của triều đình, y hiểu rõ hậu quả sẽ không thể sống só ở vùng đất này Đồng bọn bên cạnh, bị kích động bởi Dao Mẻ, hùa theo với những hành động thô bi.

Một tên xoa tay liên hồi, liếm môi đầy thèm khát, ánh nhìn dâm dục quét qua Băng Linh như muốn xé toạc lớp áo mỏng manh của nàng.

Tên khác cười hô hố, bước tới gần hơn, tay vuốt cằm, mắt sáng rực:

“Đúng vậy, Hoa đại ca!

Ảnày xinh đẹp, chi bằng huynh đệ mình cùng hoan hỉ với ả, sau đó cao bay xa chạy.

Cũng chẳng ai biết chúng ta là ai!

” Chúng nhìn nàng với ánh mắt dâm đãng, khiến Băng Linh co người lại, cơ thể run rẩy, nỗi sợ hãi tột độ khiến đôi mắt diễm lệ của nàng càng thêm long lanh, như chứa đựng cả sự tuyệt vọng.

Tuy nhiên, Hoa Hùng không ưa làm nhục phụ nữ;

y thích chinh phục họ bằng sức mạnh và.

uy danh.

Hồi còn ở bộ tộc, y đã đạt danh hiệu “Dũng sĩ mạnh nhất tộc,” và các thiếu nữ luôn nhìn y với ánh mắt ngưỡng mộ, nóng bỏng.

Y đang đắm chìm trong suy tư, cân nhắc giữa dục vọng của đồng bọn và lý trí của bản thân, thì chợt sau lưng vang lên một tiếng nói trêu chọc:

“Chà chà, vị đại ca đây chê bộ khoái bổn huyện không xinh đẹp sao?

Cả bọn quay đầu lại, ánh mắt nghi ngờ và giận dữ hướng về phía âm thanh.

Họ thấy một thiếu niên khoảng mười sáu tuổi, đứng tựa vào cột gỗ, nhoẻn miệng cười tươi rói, ánh mắt tỉnh nghịch nhưng không kém phẩn tự tin, như thể không hề sợ hãi đám người hung dữ trước mặt, trong khi Băng Linh vẫn ngồi đó, đôi tay run.

tẩy, đôi mắt diễm lệ ngập tràn nỗi sc hãi tột độ.

Băng Linh thoáng liếc ra đầu ngách, trông thấy Cổ Xuyên.

Giữa vòng vây, trên gương mặt đang căng vì hiểm cảnh bỗng lóe một nụ cười mảnh như cọng cỏ vớt kẻ sắp chìm—chỉ một chớp mắt Liền đó, nàng sực nhớ câu “không xinh đẹp” vừa vắng tai, sắc diện lập tứclạnh như băng;

nếu không vướng vết đau nơi sườn, e đã liều thân xông thẳng vào y.

Cả bọn đều ngoái nhìn Cổ Xuyên nên chẳng ai thấy nụ cười vụt tắt ấy.

Tường Thạch thì nằm ép bên vách, thở đốc, mặt mũi sưng vù, mắt còn hoa—không thấy gì.

Cổ Xuyên vừa đáp khỏi bờ tường thấp đã bắt được thoáng cười kia.

Y sững một nhịp, đưa tay xoa mắt, lầm bầm:

“Hay là rét quá nên hoa mắt?

Ngẩng lên, chỉ còn ánh nhìn sắc như đinh của Băng Linh chiếu thẳng tới.

Y khẽ thở dài:

“Hóa ra gió bấc trêu người.

” Dao Mẻ thấy y mặc y quan sai dịch, lại trẻ, liền quát:

“Nhóc con, nơi này không phần ngươi.

Cút!

—Khoan, đại ca, chính hắn đi cùng ả hôm trước!

” Hoa Hùng trầm mặt, mắt vàng nhạt khép hẹp:

“Tiểu huynh đệ, muốn sống thì lùi.

Bọn ngươi ban ngày đánh người của ta, tối lại đuổi tới hang—hôm nay ta xử trí cho khỏi nhục mặt thủ hạ.

” Cổ Xuyên kéo lại vạt áo, sửa dây thẻ, chắp tay thi lễ, giọng mềm:

“Vị đại ca, xin thương nghị một lời.

Tại hạ vốn chẳng ưa đao gậy, thấy huyết là chóng mặt.

Hay đổi sang hỏi-đáp hai câu.

Tại hạ nói sai, tự lùi ba bước;

nói trúng, chư vị nhường đường —đỡ sinh chuyện lớn.

” Hoa Hùng hất cằm:

“Nói “ Cổ Xuyên tay hờ trên chuôi côn gỗ giấu dưới vạt áo, mắt lướt qua Băng Linh như bảo “giữ hơi” rồi thong thả cất tiếng:

“Một:

kẻ giữa chợ b:

ị brắt— đích thị người của các vị chăng?

Trước lúc b:

ị bắt, hắn làm việc gì”

“Hai:

nếu quả là hắn động thủ móc túi, nha môn giữ người là theo luật.

Các vị nay tụ đám chặn hẻm, trước mặt bao dân—định bắt luôn bộ khoái đem đi ư?

Vòng vây khựng một nhịp.

Vài Khương nhân nhìn nhau;

Dao Mẻ liếc trộm, mép run—rð ràng chuyện “b:

ị đánh oan” y đã thổi phồng, còn giữa chợ thì quả có móc túi.

Hoa Hùng nheo mắt, nhìn xoáy Dao Mẻ:

“Hắn nói đúng mấy phần?

Dao Mẻ lắp bắp:

“Ta.

ta chỉ.

bọn họ ra tay nặng.

” Tên đồng bọn trong đám hất cằm, nói xóc:

“Đại ca, nói nhiều với hắn làm gì—để tụi đệ cho hắn biết thế nào là lễ độ!

” Lời chưa dứt, cả bọn đã lao ập tới.

Đao loáng, thừng quất “soạt soạt” gót giày dập đá “tạch tạch”.

Cổ Xuyên khẽ lắc đầu, thở ra một tiếng:

“Nói miệng rốt cuộc cũng không được.

” ` thò tay vào túi lót, búng ra một mê dược hoàn, nghiêng người lao lên.

Bước chân lách gió, vai trượt qua mũi đao, tay trái che nửa mặt, tay phải hất viên hoàn rơi “phập” xuống nền gạch ẩm;

lửa điểm “tạch” khói xanh nhạt bốc lên, loang nhanh theo luồng bấc.

“Che mũi!

” Cổ Xuyên quát ngắn về phía Băng Linh.

Khói thuốc mát-hăng quên lấy vòng vây.

Hai tên xông đầu hít phải, mắt tròng đỏ ngầu, chân chệch nhịp;

kẻ thứ ba vừa toan chém đã khựng, bàn tay buông lỏng, đao rơi “keng“.

Dao Mẻ lùi phát, miệng còn định chửi, tiếng đã líu, người loạng choạng đập lưng vào vách.

Đây chính kế Chu Tử Tiêu từng dạy;

từ lần trúng mê dược, Cổ Xuyên luôn giắt sẵn phòng bất trắc—hôm nay thuận tay đem dùng.

Khói mỏng tràn khắp hẻm, bọn kia lần lượt rũ như cỏ dầm sương.

Trong ngõ hẻm mờ tối, khói mê dược tan dần, để lại bọn Khương tộc nằm rải rác bất trinh.

Hoa Hùng, đứng giữa đống hỗn loạn, nhìn đồng bọn té xỉu, chỉ còn mình y đứng vững.

Đôi mắt vàng nhạt của y thoáng bừng lên cơn giận, giọng trầm vang như sấm:

“Tiểu tử thối, ngươi dùng ám khí trông hèn hạ lắm!

Hôm nay lão tử sẽ giải quyết ngươi!

” Nói đoạn, y lao tới như một con thú hoang, đôi tay rắn chắc vung mạnh, nhắm thẳng vào Cổ Xuyên.

Băng Linh, vẫn ngồi dựa tường, cơ thể đau nhức nhưng ánh mắt sắc lạnh, chọt nhận ra Cổ Xuyên đang đối mặt với nguy hiểm.

Dù bình thường y hay đùa cợt, không đứng đắn, nhưng hôm nay y đã đến cứu nàng và Tường Thạch.

Một cảm giác bất ngờ thoáng qua, nàng không kìm được, hét lớn:

“Cẩn thận!

” Tiếng gọi vang lên trong không khí lạnh giá, đầy lo lắng.

Cổ Xuyên, nghe tiếng hét, vội nghiêng người né cú đấm nặng như búa của Hoa Hùng, gió đòn quạt qua mặt làm tóc mai ÿ bay loạn.

Y cười khẩy, không quên trêu ghẹo:

“Băng bộ khoái thấy lo cho tại hạ ư?

Chẳng lẽ phải lòng tại hạ rồi?

Giọng y nhẹ nhàng, mang theo chút tỉnh nghịch, mắt lấp lánh nhìn về phía nàng.

Băng Linh thoáng ngạc nhiên, mặt thoáng đỏ, nhưng ngay lập tức cắn môi, giận dữ hét lên:

“Đồ vô sỉ nhà ngươi, Cổ Xuyên!

” Tiếng quát của nàng vang đội, xen lẫnsự phẫn nộ, làm không khí càng thêm căng.

thẳng.

Nàng siết chặt đao, dù cơ thể yếu ớt, ánh mắt vẫn bừng bừng lửa giận hướng về y.

Hoa Hùng gầm lên, không để Cổ Xuyên đắc ý lâu, tung thêm một cú đá mạnh về phía y.

Cổ Xuyên lách người, tay rút côn gỗ ra, sẵn sàng đối đầu, nhưng khóe môi vẫn nhếch lên một mụ cười ngây ngô, như thể không hề để tâm đến con thịnh nộ của cả hai người trước mặt.

Hoa Hùng — thân đồ sộ như ngọn núi— gầm lên giận dữ, lao vào như thú bị chọc.

Quyền vung như chùy, mỗi cú đấm nặng tựa tảng đá nện thẳng ngực đối thủ;

đất dưới chân rung lên, tuyết bị ép chặt thành những vết lõm sâu.

Cổ Xuyên mảnh khảnh mà linh hoạt như con sóc.

Y nghiêng vai tránh cú đấm đầu, gió quyềt quạt qua làm vạt áo bay phần phật, còn thong dong trêu nhạt:

“Từ từ thôi, tại hạ có griết song thân huynh đâu mà đánh gấp thế!

” Hoa Hùng càng giận, quét một đường cước ngang, bụi tuyết bốc lên thành màn sương.

Cổ Xuyên nhảy vọt, xoay người giữa không trung, đáp xuống nhẹ như lá, lại cợt:

“Huynh dùng sức quá tay, lát nữa ta cõng huynh về nha môn biết cõng chỗ nào?

Quyền cước chuyển dồn đập.

Hoa Hùng tung nắm đấm liên hoàn, mỗi cú đều mang theo tiếng gió rít, nhắm đầu, vai, sườn.

Y chụp cổ toan khóa, nhưng Cổ Xuyên lùi nhanh, lấy côn gỗ gat xéo cho lệch hướng, miệng vẫn lả lướt:

“Hình xăm đầu sói kia khắc từ thuở nào, tốn nhiều mực chăng?

Trông dữ thật.

” Ánh mắt y lướt qua mảng xăm há miệng trên bắp tay đối thủ, chân thì rào vòng, tránh gọn cú đấm kế tiếp.

Hoa Hùng gầm, không buồn đáp, tăng tốc như sét.

Tay phải chụp sượt vai Cổ Xuyên— nhưng y đã xoay hông, mũi côn hích nhẹ hông kẻ kia, làm bước chân khựng một nhịp.

Hai bên quần thảo, tiếng da thịt va vào đá lẫn tiếng hơi thở nặng nề.

Tường hẻm loang lổ thêm vết nứt, bụi vôi lả tả.

Mồ hôi đã chảy dọc thái dương Cổ Xuyên;

y hiểu kéo dài nữa sẽ hao khí.

Bên kia, dẫu liên tiếp hụt đòn, Hoa Hùng vẫn áp thế, quyền nào quyền nấy để lại dấu ấn quanh vách đá.

Bất chợt, y thét:

“Tiểu tử!

Hôm nay nếu ta không xé xác ngươi, từ nay gọi ngươi một tiếng đại ca!

” Nói đoạn, quyền phải như búa trời nện xuống.

“Rắc!

—côn gỗ gãy toạc, mảnh vụn bay tung, rải trên nền tuyết.

Cổ Xuyên bật lùi, nụ cười mỏng tắt, giơ tay:

“Khoan!

” Hoa Hùng khựng nửa nhịp, mày rậm nhíu lại:

“chuyện gì?

—y gầm.

Cổ Xuyên thở hổn hển, lau mồ hôi, mặt tỉnh khô:

“Mộệt quá, cho nghỉ.

một hơi.

“Nghỉ cái đầu ngươi!

—Hoa Hùng quát, lại ập tới, đôi tay vung như gọng kìm muốn nghiền nát.

Từ đây chỉ còn tay không.

Cổ Xuyên hạ trọng tâm, lùa cổ tay đối phương cho lệch trục, lách dưới đòn, khi lại xỏ sau lưng đẩy một cái cho người kia trượt dài.

Mỗi pPhen Hoa Hùng quét cước như cột nhà, y hoặc cúi lưng mỏng như sậy, hoặc nhón mũi điểm hờ vào gối cho tê điếng, rồi vòng ra ngoài, giữ vòng tròn an toàn, lấy nhu chế cương.

Khi quyền đối phương nện hụt “ầm” xuống nền gạch, y thừa thế đẩy lưng làm mất trụ, thân núi lại chúi về trước, tuyết tung tóe.

Lúc ấy, nơi mép hẻm, Băng Linh đứng.

thẳng, tay siết đốc đao, mắt đen không chớp.

Thoạt đầu, nàng giận đến run:

giữa cảnh này hắn còn đùa!

Nhưng qua mấy hiệp, thấy y lấy nhẹ thắng nặng, thân ảnh lướt như gió bấc rẽ sậy ánh mắt nàng thoáng xao—kinh ngạc lóe rồi tắt.

Nhớ câu “không xinh đẹp” từng chạm tai, sắc diện nàng lại lạnh, m‹ũi d-ao hờn đẩy góc môi xuống.

Dẫu vậy, khi thân hắn bất thần chắn nghiêng giữa nàng với cơn quyền phong như búa, khi giọng cọt kia hóa thành cái dáng “để ta bảo vệ” nơi đáy mắt nàng vẫn vô tình lóe một hạt ấm, nàng lập tức tự nén, mím môi thành đường mảnh, chỉ khẽ nghiêng người che bớt luồng gió ngược.

Trung cuộc, hơi thở Hoa Hùng phì ra mảng khói trắng, quyền càng nặng càng chậm.

C ổ Xuyên đổi nhịp, bất ngờ áp gần:

tay trái giật cổ tay, tay phải điểm hờ mấu vai, mượn đà quăng.

Thân khổng lồ chúi xuống, lăn nửa vòng trên tuyết, in rãnh dài.

Y gầm khàn, quỳ mộ gối, chống tay gượng dậy, ngực phập phồng.

Hoa Hùng chộp lấy thanh đao bên cạnh, lưỡi thép lóe sáng dưới ánh đèn dầu mờ ảo, giọng gầm gừ đầy sát khí:

“Tiểu tử, ta chém ngươi thành mười tám khúc!

” Cổ Xuyên, mắt thoáng nghiêm lại, la lên:

“Đang tay không mà huynh đài, sao tự nhiên dùng v:

ũ khí vậy?

Sao đáng mặt nam tử hán!

“Đáng con mẹ ngươi!

” Hoa Hùng đáp, lao tới như mãnh hổ, thanh đao vung cao, chém từ trên xuống với sức mạnh kinh người, gió rít theo lưỡi thép khiến không khí rung động.

Cổ Xuyên chọt quay lưng bỏ chạy, chân bước nhanh như gió, đến gần cột trụ gỗ lớn trong ngõ hẻm.

Y dựa lưng vào cột, ánh mắt lóe lên tia tĩnh quái.

Hoa Hùng chém một đao từ trên cao xuống, lưỡi thép nhằm thẳng đầu y, tiếng gió rít vang vọng.

Cổ Xuyên đột ngột ngồi thụp xuống, thanh đao bổ trúng cột gỗ, mảnh vụn bay tứ tung, tiếng “rắc” vang lên chói tai.

Không chần chừ, Cổ Xuyên búng người lên như lò xo, tay phải tung đấm mạnh vào cổ Hoa Hùng, lực đạo dồn hết khiến y khựng lại, khó thở.

Tiếp theo, cú đấm thứ hai nhắm vào tâm khảm y, âm thanh “bốp” nặng nề vang lên, Hoa Hùng oẹ một tiếng, thân hình rung lên.

Cú đấm thứ ba thẳng vào bụng, làm y ôm chặt vùng giữa, mặt nhăn nhó vì đau.

Cuối cùng, Cổ Xuyên bồi thêm một cú đá vào hạ bộ, chân y quét ngang như lưỡi hái, khiến Hoa Hùng trọn trắng mắt, cơ thể run lên vì đau đón tột độ.

Y ngã ngang ra đất, nằm thở khò khè, trước khi xỉu hẳn buông một câu chửi yếu ớt:

“Ngươi chơi bẩn.

” Cổ Xuyên ngồi bệch xuống đất, thở phì phò như trâu kéo cày, mồ hôi túa ra thấm ướt áo bào, tay chống gối, nhìn Hoa Hùng nằm bất động mà khẽ lắc đầu:

“Huynh đài, ta nói rồi mà, tay không mới công.

bằng.

” Cổ Xuyên, sau khi hạ gục Hoa Hùng, thoáng nhìn sang Băng Linh, giơ hai ngón tay làm dấu “victory“ với nụ cười ngây ngô.

Băng Linh, dù không hiểu ý nghĩa, cũng nhận ra y đang khoe mẽ, bĩu môi khinh thường, quay mặt nhìn chỗ khác, ánh mắtlạnh lùng tránh né.

Cổ Xuyên tiến tới chỗ Tường Thạch, kiểm tra tình trạng của y, rồi lấy dây gai từ thắt lưng, thêm dây trên người mình, trói chặt tay chân bọn Hoa Hùng lại, đảm bảo chúng không thể vùng vẫy khi tỉnh dậy.

Xong việc, y quay lại gần Băng Linh, nhưng ý thức được khoảng cách an toàn, y dừng lại cách nàng một đoạn.

Ngồi xuống, y nhìn chằm chằm vào nàng, ánh mắt không đứng đắn lắm, đặc biệt khi y phục của Băng Linh rách rưới sau trận giao chiến với Hoa Hùng, để lộ vài mảng da trắng ngần.

Băng Linh như điên tiết, gằn giọng:

“Ngươi có tin ta móc mắt ngươi không?

Cổ Xuyên vội “e hèm” một tiếng, chỉnh đốn lại vẻ mặt, nói:

“Băng cô nương, giữa chúng ta có phải hiểu lầm gì đó không?

Tại hạ vốn dĩ không cố ý.

” Nhưng chọt nhớ lại cảm giác chạm vào nàng hôm trước, khóe miệng y bất giác nhếch lên một nụ cười, khiến Băng Linh trông thấy, nàng hét lên:

“Ta griết ngươi, ta sẽ giết ngươi!

” Y tằng hắng giọng, vội vàng xin lỗi:

“Tại hạ xin cô nương bỏ qua, tại hạ không giỏi ăn nói lắm, cô nương đừng giận.

Bản thân cô nương đang b:

ị thương, để tai hạ giúp cô nương.

” Đoạn, y tiến gần hơn, nhưng Băng Linh lập tức quát:

“Vô sỉ!

Ngươi mà lại gần ta, ta giết ngươi!

” Nàng giơ thanh đao, định chém, nhưng Cổ Xuyên nhanh tay đánh bật lưỡi đao ra, đao rơi “keng” xuống đất.

Trước khi nàng kịp phản ứng, y bồng nàng lên, nói:

“Để ta ẵm cô nương đi tìm đại phu.

” Băng Linh vùng vẫy, nhưng sức lực yếu ớt vì trận chiến vừa qua khiến cơ thể đau đớn tột độ Cổ Xuyên buông thêm một cầu châm chọc:

“Băng cô nương, cô nương vùng vẫy thế:

này ta ẵm không nổi, cô nương không nhẹ lắm đâu.

” Lời nói như giọt nước tràn ly, Băng Linh khựng lại, hai hốc mắt trào nước mắt, chợt khóc nức nở như một đứa trẻ.

Đây là lần đầu tiên Cổ Xuyên thấy nàng rơi nước mắt, y bối rối, vội đặt nàng xuống, rồi chuyển sang cõng nàng trên vai, bước ra ngoài.

Dù Băng Linh vẫn khóc, nàng không còn phản kháng, chỉ để mặc y mang đi,chọt băng linh thấy mệt,thriếp đi trên lưng Cổ Xuyên Trong lòng Cổ Xuyên thầm nghĩ:

“Quả nhiên size C,” nhưng y không dám nói ra, chỉ tập trung bước đi.

Lúc này, Tường Thạch từ từ mở mắt, đầu óc mơ màng vì b:

ị đánh hội đồng.

Nhìn quanh, y chỉ thấy bọn Khương tộc nằm la liệt, Băng Linh và Cổ Xuyên đã biến mất.

Tầm nhìn mò mịt, y lẩm bẩm:

“Tại sao ta lại nằm ở đây nhi?

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập