Chương 38: Tiếng Lòng Vương Gia - Một Lời Tri Kỷ

Chương 38 :

Tiếng Lòng Vương Gia – Một Lời Tri Kỷ Sớm ấy mưa bụi như tơ, chuông đồng Vân Quang Tự ngân khe khẽ.

Ba kẻ che khăn dẫn Chu Tử Tiêu men theo hành lang đá xanh đến cuối dãy, dừng trước một tĩnh thất cửa gỗ khép hờ, rồi khom mình lui ra ngoài thủ hộ.

Trong phòng chỉ có một người chờ —áo du hiệp sắc thanh trúc, thắt lưng da khảm đồng, ria mép vểnh khẽ, thần sắc linh hoạt:

Cảnh Thắng.

Chu Tử Tiêu khựng bước, mừng rỡ thấp giọng:

“Cảnh huynh!

” Cảnh Thắng cũng hoan hỷ hiện rõ trên diện, lập tức đứng đậy, tiến tới nắm lấy hai vai Chu Tử Tiêu:

“Chu huynh bình an, ta mừng vô kể” Y mời an tọa, tự tay châm ấm, rót hai chung, đẩy một chung tới trước:

“Trà còn nóng.

Uống cho ấm, rồi kể cho ta hay—đường vừa qua rốt cục thế nào.

” Chu Tử Tiêu nhấp một ngụm, mùi trà thanh, khẽ đặt nắp chung “keng” một tiếng, chắp tay kể rành rọt:

“Từ giây phút cáo biệt Cảnh huynh, ta một mình một ngựa phóng thẳng hướng Bắc.

Gió bấc quất như roi, lạnh thấu xương Ta giục cương suốt mấy ngày đêm, chỉ dừng tại dịch quán hớp ngụm nước ấm, lại lên yên lao tiếp.

“Đến Hắc Nham Khẩu thì trời vừa sáng.

Dấu vó, dấu chân bị tuyết san phẳng.

Ta buộc ngựa vào gốc tùng, thân tự dò mép vực, vạch từng bụi gai, ghé trạm dịch hỏi từ lão bộc quét sân đến tiểu nhị kéo lò—ai cũng.

lắc đầu không biết về tung tích Cổ Xuyên.

“Nghĩ tới oan khí của Cổ Xuyên, ta đứng thẳng dưới Hắc Nham Khẩu, rút chủy thủ, “xoẹt một đường ngang lòng bàn tay.

Huyết nóng rỏ xuống tuyết trắng.

Ta ngửa mặt mà thệ:

“Thiên địa tác giám!

Oan này không báo, Chu Tử Tiêu thề chẳng đội trời chung với cường.

thù"” Y xòe tay ra;

một vệt sẹo hồng nhạt hiện dưới ánh đèn dầu.

Mắt sáng như lửa giữa đêm đông:

“Thể xong, rét cũng hóa nóng—trong ngực chỉ còn chữ “báo.

” Cảnh Thắng nghe đến đó, lúc thì vân ria, lúc lại đập nhè nhẹ lên bàn, mắt không chớp:

“Hảo khí!

Rồi sau?

Chu Tử Tiêu liền đứng một chân lên ghế, miệng dõng dạc kể tiếp:

“Đúng lúc ấy, ta dò được tin Mạnh Thiên Bình — đại công tử của Trấn Bắc đại tướng quân Mạnh Thiên Hùng —thường ra ngoại huyện Ngũ Nguyên uống rượu khoe khoang.

Ta bèn đơn thân nhập quán, phục ở góc tối chờ thời.

Quả nhiên, y đội gió mà tới, vai khoác cừu, dáng đi ngông ngạo, vừa đặt chân đã quát chủ quán châm rượu như chốn không người.

“Ta nốc liền mấy chén cho ấm huyết, rồi cầm chung tiến lại, trước là kính một lễ, sau bất ý bẻ cổ tay, hất thẳng rượu vào mặt hắn— đoạn “phập' một quyền nện ngay tâm khẩu.

Bọn hộ vệ thấy thế ào lên như lũ chó dữ;

ta nhấc ghế làm thuẫn, chân quét ngang, bàn án bay loạn, một tên ăn trọn một cước, bổ nhào vào mâm rượu.

Mạnh Thiên Bình vốn ỷ thế, mấy hiệp đã rối Loạn tay chân.

“Đúng lúc sắp hạ gục thì Mạnh Thiên Hành — đệ đệ của hắn—xông tới.

Hai huynh đệ một đao một câu liêm ép ta ra tận hiên.

Ta cười lạnh, “mãnh hổ địch quần hổ' có đáng gì;

bèn chuyển bộ nghênh địch, từ trong quán quần nhau ra tới ngõ, đèn lồng chao nghiêng, tuyết khô quện bụi, đao quang quyền ảnh rối như tơ.

“Dẫu vậy, ta còn chống chọi hơn mười hiệp, đánh cho đôi họ Mạnh thảm bại, lùi lại sau bậc thểm, mặt mũi thất sắc.

Thấy ta tuy trọng thương mà khí tựa hổ, chúng sinh lòng sợ, hô nhat giải vây, lẩn mất trong màn tuyết.

Ta bật cười khinh, thu tay, toan tìm nơi băng bó.

Đi chưa qua mấy con phố, mắt bỗng tối sầm, chân mềm như bún;

ngã xuống chọt thấy có người tiến đến.

Tỉnh dậy đã thấy thương thế cẩm máu, ám khí rút sạch.

Tóm lại— trận ấy phần thắng ở ta;

chỉ vì bọn họ đông người, chứ hai tên họ Mạnh, không phải là đối thủ của ta!

” Nói đến đâu, Chu Tử Tiêu múa tay đến đó:

khi thì nắm quyền đập khẽ xuống bàn gỗ “cốc” một tiếng, khi thì nghiêng vai giật khuỷu như đánh hò;

bàn tay trái vạch đường đao trong không khí, cánh áo rung như có gió trận.

Mắt y khi nheo lại, khi sáng bừng;

giọng trầm bổng dồn dập như trống dạ hành.

Đối diện, Cảnh Thắng ngồi nghiêng nửa người, hai tay đặt lên mép án;

lúc vô thức vân ria, lúc khẽ gõ ngón tay theo nhịp lời kể.

Ánh mắt khóa chặt theo từng động tác của Chu Tử Tiêu — khi chăm chú như muốn nhìn xuyên kẽ hở trận đấu, khi chọt lóe ý tán thưởng.

Đến những đoạn “đao quang kiếm ảnh” y bất giác nín thở;

nghe tới câu “thảm bại lùi rỊt” khóe môi mới giãn ra, thần sắc vừa hồi hộp vừa khoái trá, như chính mình cũng bước qua trận chiến ngang tàng ấy.

Chu Tử Tiêu liếc ra cửa:

“Ba vị ấy.

là người của Cảnh huynh chăng?

Cảnh Thắng khẽ gật, mỉm cười:

“Bọn họ là hộ vệ của nhà ta.

Chính ta nhờ họ bám theo huynh.

Còn một chuyện — thuật đọc khẩu âm hôm trước, ta đã biểu diễn cho mẫu thân xem, người rất vui“ Chu Tử Tiêu cười:

“Dọc đường họ quyết chẳng xưng chủ, hại ta bụng dạ như có mèo cào.

Mẫu thân Cảnh huynh vui, ta nghe cũng mừng theo.

” Cảnh Thắng vân ria, hạ giọng:

“Huynh đã nổi sát tâm với Trấn Bắc đại tướng quân, theo luật là trọng tội.

Sợ huynh lỡ lời, lại rước thị phi;

để bảo toàn, họ không dám nói cạn.

” Chu Tử Tiêu chấp tay:

“Thì ra Cảnh huynh lo cho an nguy của ta.

Ta còn ngờ huynh sợ lộ liên hệ mà mang họa.

Dẫu sao cũng đa tạ Cảnh huynh ra tay.

” Cảnh Thắng “hừ” nhẹ, trừng mắt mà cười:

“Cứu huynh là đạo bằng hữu, hoạn nạn tương trợ, nào nghĩ chuyện báo ân.

” Chu Tử Tiêu khom mình:

“Ta lỡ lời, xin tạ lỗi.

” Cảnh Thắng phất tay:

“Thôi, ngồi.

Ở đây chay tịnh quá, e huynh khó chịu?

Chu Tử Tiêu thở dài:

“Ngày ngày com chay tụng kinh, không rượu không thịt, ta sắp mọc rêu trong bụng.

May còn lén ra ngoài được một hai khắc, cũng may Cảnh huynh là người cứu;

đổi lại kẻ khác.

bây giờ chỉ còn lấy thân mà báo đáp Cảnh huynh.

” Khóe môi y khẽ nhếch, nửa đùa nửa thật.

Cảnh Thắng bật cười đáp ngay:

“Ta lén.

thê tử mà ra, thấy nạn thì cứu, nào đòi ấy thân báo đáp'.

” Đúng khi ấy, ngoài hành lang vang bước hài gấm khẽ khàng.

Vương phi Tiêu Phụng theo dấu Cảnh Thắng từ phủ đến Vân Quang Tự, bị thủ hạ Cảnh Thắng vì phép tắc mà đập đầu thỉnh an nên chậm một khắc;

đến lúc nàng quyết vượt qua, bọn họ khó bề bẩm báo, đành nhường lối.

Vừa tới ngạch cửa, nàng kịp nghe lọt mấy chữ “lấy thân báo đáp” với “lén.

thê tử mà ra”.

Má liễu bỗng nóng rực, mày ngài dựng ngược;

tay đặt lên then gỗ khẽ run.

Trong tĩnh thất, hương trà còn ấm, hai người kể vai đàm tiếu — chưa hay cơn phong ba đã đứng sẵn bên ngoài cửa.

Tiêu Phụng máu nóng bốc lên não, đạp phăng cửa xông vào.

Nàng rút trong người ra một đoản đao, hét:

“Con hổ ly tình!

Ta phanh thây ngươi” Đúng lúc ấy, nàng thấy Cảnh Thắng vừa Chu Tử Tiêu đang tay trong tay.

Tiêu Phụng sững lại như chết lặng, mắt mở trừng, không tin nổi điều đang xảy ra trước mắt.

Đầu óc quay cuồng:

phu quân của nàng—Cảnh Thắng —lại thích nam nhân, một kẻ có hàm ria mép ngang.

Cả người bủn rủn, nàng ngã sụp xuống nền gạch;

dao trên tay rơi kêu một tiếng “keeng”.

Bị bất ngờ, Chu Tử Tiêu và Cảnh Thắng cũng hét lên.

Cảnh Thắng ngoái lại thấy Tiêu Phụng ngã lăn, liền buông tay Chu Tử Tiêu, lao tới đỡ:

“Phu nhân!

” Hai nữ hộ vệ theo sau Tiêu Phụng đồng loạt hét:

“Vương phi!

” Cùng lúc, ba tên lạ mặt khi nãy cũng xô cửa ùa vào.

Chu Tử Tiêu thoáng giật mình, xông lên, chau mày khẽ lặp lại:

“Vương phi.

H” Cảnh Thắng bồng Tiêu Phụng đặt nhẹ lên giường, kéo chăn mỏng che ngang ngực nàng.

Y quay lại quát khẽ, bảo hộ vệ thoái lui, giữ cửa bên ngoài.

Trong phòng chỉ còn Chu Tử Tiêu, Cảnh Thắng và Vương phi nằm trên giường.

Cảnh Thắng bước tới án thư, rót một chung trà, khói nóng bốc lên mỏng như tơ.

Chu Tử Tiêt nhìn thẳng, hỏi nhỏ mà gấp:

“Cảnh Thắng huynh, việc này là sao.

!

Cảnh Thắng thở đài:

“E một lời khó nói hết.

” Y ngẩng mặt, giọng trầm hẳn:

“Ta là Mạc Cảnh Thắng.

Ta thuộc hoàng gia.

Huynh trưởng của ta chính là Hoàng đế Đại Mạc bây giò.

” Chu Tử Tiêu khựng lại nửa nhịp, mày nhíu:

“Vậy.

mẫu thân huynh kể là.

?

Cảnh Thắng gật đầu:

“Phải.

Là Hoàng thái hậu của đất nước này.

” ` đặt chung trà xuống, quay nhìn người trên giường:

“Còn nàng.

là Vương phi của ta.

Nàng tên Tiêu Phụng.

” Tiêu Phụng khẽ rên, mi mắt run run.

Cảnh Thắng ngồi mép giường, hạ giọng:

“Nàng yên tâm.

Có ta ở đây.

” Chu Tử Tiêu lùi một bước, trầm giọng:

“Vậy tại sao huynh giấu ta, huynh không xem chu tử tiêu này là huynh đệ sao.

” Cảnh Thắng bước vòng vòng trong phòng:

“Chính vì huynh đệ mới giấu Chu huynh.

Thú thật, ta thích nhất những tháng ngày bên Chu huynh — thật vui vẻ, thật sảng khoái.

” Vương phi đã tỉnh, nhưng không dám mở mắt.

Nàng tự nhủ mình đang mơ.

Lời Cảnh Thắng thốt ra khiến nàng rợn cả da gà.

Chu Tử Tiêu tiến lên, hỏi:

“Vì cớ gì huynh lại cứu sống ta?

Sao không để mặc ta c-hết dưới tay bọn họ, đỡ gây phiền phức cho Cảnh huynh?

Cảnh Thắng đáp, giọng trầm:

“Vì ta xem huynh là một người quan trọng đối với ta.

” Nghe tới đó, Tiêu Phụng bật choàng dậy.

Nàng kéo chăn, lùi sát đầu giường, mắt đỏ hoe, ngón tay run run chỉ hai người:

“Hai người nam nhân các người.

các người làm sao có thể làm chuyện như vậy!

” Nàng òa khóc.

Trong đầu chọt loé lên một ý nghĩ:

bấy lâu nay nàng chưa có con—chẳng lẽ vì Cảnh Thắng không thích nữ nhân, mà lại thích nam nhân?

Cảnh Thắng và Chu Tử Tiêu liếc nhau, đều hiểu tình cảnh trước mắt.

Cảnh Thắng nhảy dựng lên vô tình bứt phải một cọng ria mép:

“Nàng đang hiểu chuyện gì vậylui da.

!

!

7 Chu Tử Tiêu cũng khoa chân múa tay:

“Vương phi!

Người dù là vương phi cũng không được bôi nhọ Chu Tử Tiêu này.

Chu Tử Tiêu là anh hùng hảo hán, là người tình trong mộng của biết bao cô gái— không phải là thứ.

” Đoạn y nhìn sang, bỗng thấy Cảnh Thắng run bần bật, một tay chống tường.

Cảnh Thắng cũng thấy lạnh cả người, cố nén cơn rít nơi cổ họng:

“Vương phi, nàng hiểu lầm rồi.

Chu huynh là người huynh đệ ta kết giao khi đi tuần phương Bắc.

” Cảnh Thắng và Chu Tử Tiêu lần lượt kể lại duyên gặp gỡ nơi quan ngoại:

chu tử tiêu mất bạc,được chu tử tiêu cùng người huynh đệ của y là cổ xuyên cứu giúp sau đó cảnh thắng và chu tử tiêu càng nói càng hợp,nên cả hai xưng huynh xưng đệ,xem nhau như bằng hữu Tiêu Phụng lúc đầu còn ngờ nghệch, nghe hết mới hiểu ra chính mình đã hiểu lầm.

Nàng quay sang trách:

“Phu quân, tại sao chàng giấu thiếp?

Tại sao không mời Chu huynh về phủ?

Cảnh Thắng thở dài, nhìn Chu Tử Tiêu:

“Chu huynh, nếu ta mời huynh về phủ ta, nói thật cho huynh biết—lúc huynh mới tới đây, huynh có dám đến không?

Chu Tử Tiêu trầm ngâm rồi lắc đầu:

“Cảnh huynh.

à không, giờ phải gọi là Vương gia.

Vương gia, Vương phi, thú thật nếu thắc dân biết sẽ kết thân với hai vị, Chu Tử Tiêu này chắc cao bay xa chạy rồi.

Ta không thể tin nổ —vị thương nhân cá trễ lúc ấy lại là Vương gia.

” Cảnh Thắng đứng đậy, mở cửa sổ bên hông, mắt hướng rừng trúc, khẽ thở dài:

“Chu huynh, ta chỉ mong huynh đối với ta giống như khi còn ở quan ngoại.

Cảnh Thắng này từ nhỏ đến lớn, ai gặp ta cũng “Vương giaf trước, “Vương gia sau;

ngay cả câu nói đùa với ta, họ cũng không dám.

Ta bảo họ cười thì họ cười, bảo họ khóc thì họ khóc.

May thay còn Hoàng huynh với mẫu thân thương ta.

Ta biết bọn họ trước mặt cung kính, sau lưng lại khinh thường;

đôi khi lấy lòng, chứ chẳng ai thật lòng quan tâm ta thế nào.

Thú thật, khi nghe chuyện Chu huynh liều mạng báo thù cho đệ đệ— dấu hai người không chung huyết mạch, chỉ vừa mới kết giao không – vậy mà vì đệ đệ dám liều thân vào hiểm, ta bội phục vô cùng.

” Chu Tử Tiêu lúc này mới hiểu hết nỗi lòng, tự thấy mình cũng có chỗ sai, bèn thở dài, nói khẽ:

“Vương.

à, Cảnh huynh, nếu đổi lại huynh bị người ta hại, ta cũng sẽ làm thế!

” Ánh mắt Chu Tử Tiêu trở nên kiên định, thu hồi vẻ ngây ngô thường nhật:

“Cảnh huynh, Chu Tử Tiêu xem huynh như tri kỷ.

Thú thật, hoàn cảnh ta cũng.

chẳng khác bao.

Ít ra Cảnh huynh còn có người thân;

năm ta bảy tuổi, người nhà tán lạc:

có kẻ bị bán làm nô, ta thì trốn chạy giữa đồng hoang, bị chó rừng rượt, bị k-ẻ cướp đồn ép;

đói ăn rễ cỏ, khát uống nước đọng vũng lầy.

Ta lăn lộn chốn quan ngoại, nhiều kẻ chê ghét, tìm cách hãm hại,lợi dụng, rồi đuổi đi.

Ta cô độc cho đến khi gặp Cổ Xuyên—y không chán ghét ta.

Người thứ hai ta gặp được là Cảnh Thắng huynh;

vì thế ta không ngần ngại chỉ huynh tuyệt kỹ khẩu âm của mình.

Chu Tử Tiêu này thề chưa từng bán đứng bằng hữu.

Nếu một ngày Cảnh huynh thực sự gặp nguy—Chu Tử Tiêu có thể không cứu sống được nhưng nguyện sẽ cùng c:

hết với huynh, để đường xuống âm phủ huynh bớt cô đơn.

” Bên giường, Tiêu Phụng lặng lẽ ngồi nghe hai nam nhân tâm sự.

Càng nghe, nàng càng thương phu quân, lại thêm đồng cảm với Chu huynh.

Đến khi nghe lời sau cùng, Tiêu Phụng khẽ lau nước mắt—trong lòng chợt hiểu:

phu quân nàng đã tìm được cho mình một tri kỷ.

Tảng sáng, huyện đường Sóc Phương mở khoa khảo văn.

Đề do chư nho sĩ trong huyện thảo định, sau trình huyện lệnh phê chuẩn;

phàm ai đủ mười lăm trở lên, bất luận lão ấu Một tuần trước, y đã vượt qua kỳ thi vấn đáp với các câu hỏi trích dẫn vài câu trong Luận Ngữ và giải thích ý nghĩa sâu xa, đủ điều kiện tham gia kỳ thi viết hôm nay.

Tần Cối, nhỏ hơn Cổ Xuyên hai tuổi, vừa đủ tuổi dự thi, trường thi đặt tại phủ nha—noi các nho sĩ mượn làm địa điểm thi vì Sóc Phương vừa trải qua chiến loạn, học cung cũ bị tàn phá tan hoang.

Sáng sớm, ánh nắng nhạt xuyên qua những bức tường phủ nha cũ kỹ, phủ lên sân gạch nứt nẻ nơi ba mươi thí sinh thưa thớt tụ tập —có thanh niên tráng niên, có cả trung niên tóc đã điểm sương, ai nấy mang vẻ mặt trầm tư nhưng ánh mắt lấp lánh hy vọng.

Các bổ khoái chia ca trực, một nửa tuần tra quanh huyện như lệ thường, còn một nửa làm giá-m s:

át phòng thi, bước đi thong thả với ánh mắt sắc như chim ưng, kiểm tra từng góc khuất để phát giác g:

ian Lận, tiếng giày da kêu lộp cộp trên nền gạch lạnh.

Bấy giờ Cổ Xuyên cùng Băng Linh thuộc ban tuần tra, từ nha môn men phố mà đi, ngang sại “Bắc Phong” của Hoa Hùng.

Lò than âm i, hương dê nướng hòa mùi bách thảo phảng phất, khách vẫn đứng xếp hàng.

Cổ Xuyên được dịp khoe khoang vài câu công tích mình liệu định, nào ngờ Băng Linh chỉ khịt mũi, tà áo phất nhẹ, cước bộ nhanh hơn mấy phần.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập