Chương 4: Bàn Cờ Đảo Ngược

Chương 4 :

Bàn Cờ Đảo Ngược Trong gian nhà tối, ánh đèn dầu chập chờn, bóng người đổ dài lên vách đất.

Vợ chồng Dương Nghĩa bị trói chặt, dây thừng hằn sâu vào cổ tay, máu đã rịn ra loang đỏ.

Cổ Xuyên ngồi đối diện, đoản kiếm đặt ngang đầu gối, song mục hàn lãnh, giọng khàn khàn như gió rít đêm đông:

"Ta hỏi lại lần nữa.

A Ngũ hiện ở đâu?

"

Dương Nghĩa ngẩng đầu, cười khằng khặc, tiếng cười như sắt đá nghiến vào nhau:

"Hừ!

Ngươi nghĩ ta biết sao?

Đứa nhỏ ấy đi đâu, liên can gì đến ta?

Chớ có vu oan.

"

Thẩm Dương cũng vội phụ họa, giọng run rẩy:

"Đúng vậy.

Xuyên nhi, vợ chồng ta nào hay biết gì.

Có lẽ nó đi đâu đó thôi.

"

Cổ Xuyên hừ lạnh, ánh thép lóe sáng trong mắt:

"Các ngươi còn muốn giả ngu?

Dương Bằng đã khai hết rồi.

"

Lời vừa thốt, Thẩm Dương lập tức biến sắc, mắt mở to kinh hoảng.

Ả run giọng, môi tím tái:

"Ngươi.

ngươi làm gì con ta?

Bằng nhi đâu rồi?

"

Cổ Xuyên chậm rãi đứng dậy, đưa mũi kiếm chạm nhẹ xuống sàn, keng một tiếng chói tai.

Giọng hắn lạnh buốt như băng:

"Hắn không c·hết.

Ta chỉ đánh ngất, trói ở bìa rừng.

Nếu các ngươi nói thật, ta sẽ thả nó ra.

Bằng không.

từ nay vĩnh viễn đừng mong gặp lại nó nữa.

"

Nghe vậy, Thẩm Dương bật khóc, vừa định mở miệng thì Dương Nghĩa gằn giọng cắt ngang, mắt lóe tia hung hãn:

"Đừng tin hắn!

Nó chỉ là con chó hoang,Xuyên nhi, ngươi còn dám dọa dẫm ta?

Ngươi chỉ là thằng oắt mồ côi rách nát, có bản lĩnh thì g·iết đi!

Giết xong, ngươi cũng chẳng sống nổi!

"

Cổ Xuyên im lặng một thoáng, rồi môi nhếch thành nụ cười lạnh lẽo.

Hắn đứng bật dậy, đoản kiếm sáng loáng chớp lên trong ánh đèn.

"Được.

Ngươi sẽ thấy ta dám làm đến đâu.

"

"Xoẹt!

"

Lưỡi kiếm cắm phập vào bắp đùi Dương Nghĩa, xoáy mạnh.

Máu phụt ra đỏ lòm, thịt xé rách, tiếng kêu gào vang rền.

"Aaaaa—!

!

"

Dương Nghĩa gào thảm, mồ hôi túa ra như mưa, gân xanh nổi chằng chịt.

Nhưng hắn vẫn nghiến răng, ánh mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Cổ Xuyên, cố tỏ ra bất khuất Máu nóng trào ra, thấm đỏ cả sàn đất.

Tiếng kêu thảm thiết của Dương Nghĩa vang vọng, song Cổ Xuyên chỉ đứng đó, ánh mắt vô tình, như nhìn một con súc sinh đang giãy c·hết.

Hắn nghiêng đầu, giọng khàn trầm, lạnh tựa gió bấc:

"Cứng miệng?

Tốt.

Để xem ngươi chịu đựng được bao lâu.

"

Nói đoạn, mũi đoản kiếm lại nhấn sâu thêm, xoáy tròn trong v·ết t·hương, tiếng xương thịt ma sát nghe rợn người.

"Áaaa—!

Aaa hhh.

!

"

Dương Nghĩa gào đến rách họng, toàn thân run bần bật, mồ hôi ướt đẫm, nhưng vẫn cố nhe răng cười gằn:

"Có g·iết.

thì g·iết!

Đừng hòng ta hé nửa chữ!

"

Thẩm Dương ngồi kế bên, mặt mày tái mét, mắt long lên vì sợ hãi.

Ả khóc rống, giọng run rẩy:

"Đừng.

đừng t·ra t·ấn nữa!

Ta.

ta sẽ nói.

"

Thẩm Dương quằn quại trong dây trói, nước mắt hòa cùng mồ hôi chảy ròng ròng.

Nhìn chồng rên xiết dưới lưỡi kiếm, cuối cùng ả òa khóc, giọng lạc hẳn đi:

A Ngũ.

nó đã bị bán cho người Hồ rồi.

Người Hồ hẹn tối nay sẽ mang nó đi qua quan đạo về phương bắc.

tất cả.

tất cả đều do chúng ta gây nên.

"

Ả bật khóc nức nở, trán rập xuống đất, máu thấm đỏ cả nền đất Cổ Xuyên lặng im một thoáng.

Rồi hắn ngẩng đầu, đôi mắt hàn lãnh không gợn chút nhân tình.

Một nụ cười lạnh lẽo nhếch nơi khóe môi, rít ra từng chữ như búa nện:

"Tha ư?

Các ngươi bán đệ ta, giờ còn mở miệng xin tha?

"

Nói đoạn, hắn cúi xuống, kéo mạnh dây thừng, siết chặt đến mức máu rịn ra từ da thịt, khiến Thẩm Dương đau đến ngất lịm.

Cổ Xuyên đứng dậy, đoản kiếm giắt vào hông, bước ra cửa.

Nhưng hắn chợt dừng lại, ngoái đầu nhìn hai vợ chồng,đôi mắt hàn quang bừng bừng sát khí:

"Nghe cho rõ.

NếuA Ngũ có mệnh hệ gì.

thì cả nhà các ngươi, đừng hòng sống sót.

"

Nói dứt, hắn xô cửa bước vào màn đêm.

Ngoài hiên, gió bấc thét gào, cuốn theo tiếng quạ kêu thê lương, như báo hiệu đêm dài sẽ nhuộm đỏ máu Ra khỏi cổng nhà Dương thị, Cổ Xuyên lao thẳng tới chợ.

Ánh đèn lồng lác đác soi những gương mặt u ám, tiếng rao đã thưa dần, chỉ còn mấy gian hàng còn sáng.

Hắn đi thẳng tới khu bán nô lệ, nơi ban ngày ồn ào tiếng khóc, tiếng rao, nhưng giờ đây chỉ còn vài dãy cũi trống trơn, cửa sắt khép im ỉm.

Trong bóng tối, dây xích lắc rắc theo gió, như tiếng quỷ hờn oán.

Cổ Xuyên đảo mắt nhìn quanh, không thấy bóng dáng A Ngũ.

Trái tim hắn nặng như chì, ngực tức nghẹn, lửa giận bừng bừng dâng tràn.

"Khốn kiếp.

đã muộn một bước.

"

Trăng đã lên cao, ánh sáng lạnh lẽo phủ khắp quan đạo.

Gió đêm thổi hun hút, trời đã tối hẳn.

Không kịp chần chừ, hắn nhanh chóng theo đúng lời Thẩm Dương khai, rảo bước về phía bắc.

Con đường dẫn tới quan đạo càng đi càng hoang vắng, hai bên chỉ còn rừng thưa và gò đất cằn cỗi.

Bóng Cổ Xuyên trải dài trên nền đất, đoản kiếm khẽ rung trong vỏ, hàn khí tỏa ra theo từng bước chân.

Đôi mắt hắn bừng lửa, hơi thở dồn dập, trong lòng chỉ có một niệm duy nhất:

"Cho dù là vực sâu muôn trượng.

ta cũng phải đem A Ngũ trở về.

"

Quan đạo hun hút dưới ánh trăng, gió bấc rít qua từng tán cây khô.

Cổ Xuyên cắm cúi bước đi, bước chân nặng mà dồn dập, tai lắng nghe từng âm thanh khe khẽ trong đêm.

Bỗng hắn khựng lại.

Cổ Xuyên cúi thấp người, ánh trăng nhàn nhạt soi rõ mặt đất.

Có vô số dấu chân nhỏ, chen chúc r·ối l·oạn.

Cạnh đó lại lẫn vào dấu móng ngựa hằn sâu, đất đá bị xới tung, cỏ dại gãy rạp còn tươm nhựa xanh

"Người Hồ.

chắc là bọn chúng.

bọn chúng chỉ vừa đi qua đây.

"

Trong đêm, gió bấc thổi hun hút, từng tiếng quạ kêu vọng xuống tựa như thúc giục.

Cổ Xuyên nghiến chặt răng, ánh mắt lạnh lùng lóe sát khí.

Hắn thầm nhủ:

"Chỉ cần theo thêm một đoạn nữa.

ta nhất định bắt kịp.

A Ngũ, ngươi phải chờ ta.

"

Đoạn, hắn rảo bước thật nhanh trên quan đạo, từng bước nện xuống đất như trống trận, bóng dáng gầy gò hòa lẫn vào màn đêm thăm thẳm, tựa loài sói cô độc truy mồi.

Đi thêm một quãng, Cổ Xuyên bỗng dừng khựng lại.

Giữa màn đêm tĩnh mịch, tiếng vó ngựa lộp cộp vang vọng, xen lẫn tiếng trẻ con khóc nỉ non thảm thiết.

Tiếng khóc yếu ớt ấy xé toạc lồng ngực hắn, khiến sát khí dâng trào, hô hấp r·ối l·oạn.

Hắn lập tức trượt người nép vào lùm cây bên quan đạo, men theo bóng tối mà tiến lại gần lẩn vào rặng cây bên đường, đôi mắt như dã thú dõi nhìn về phía trước.

Trong ánh trăng nhạt, hắn thấy hai gã người Hồ dắt ngựa đi chậm chạp.

Một tên bụng phệ, mặt đỏ gay, vừa đi vừa ôm bụng, vừa làu bàu trách móc.

Tên bụng phệ ôm bụng, mặt mũi nhăn nhó, lẩm bẩm:

"Đều tại ngươi hôm nay bắt ta uống thêm!

Nếu không vì say rượu, ta đâu có ăn nhầm thịt hỏng.

ruột gan giờ như bị dao cắt!

"

Tên gầy cao liếc xéo, hừ khẽ rồi mắng:

"Đổ cho ai?

Chính ngươi háu ăn háu uống!

Giờ làm trễ hành trình, nếu lão đại biết được, cả hai chúng ta đều toi.

Thêm nữa, bỏ một lượng bạc mua cái thằng nhóc kia.

quả thực ngu xuẩn!

"

Tên bụng phệ đỏ mặt, vung tay quát lại:

"Ngươi hiểu cái quái gì?

Thằng nhóc đó tuy gầy, nhưng còn nhỏ tuổi, dễ sai khiến.

Về tới biên cảnh, bán cho phú hộ làm đồng tử hầu hạ, ắt có lời.

"

Tên kia bật cười nhạt, giọng khàn đặc như sắt mài:

"Hừ, nhìn nó khóc ròng thế kia, e qua vài ngày thì chỉ còn cái xác khô.

Khi đó xem ngươi có lấy lại được một nén bạc không!

"

Cả hai lại cãi vã, thỉnh thoảng buông lời thô tục, tiếng cười gằn gằn vang vọng trong đêm khuya, lạnh lẽo đến rợn người.

Sau lưng chúng, bốn năm đứa trẻ bị trói nối bằng dây thừng, lảo đảo bước đi trong nước mắt.

Có đứa ngã dúi dụi, bị giật dây kéo dậy, đôi bàn chân nhỏ bé trầy rớm máu.

Trong đó, Cổ Xuyên lập tức nhận ra bóng dáng quen thuộc — A Ngũ.

Đứa bé run rẩy, mặt lấm lem nước mắt, đôi mắt đỏ hoe ngước lên trong đêm tối, tiếng khóc thút thít như dao cắt ruột gan:

"Ca.

ca.

huynh ở đâu.

cứu đệ với.

"

Hai gã người Hồ vừa đi vừa chửi rủa, chẳng mấy chốc đã dừng lại dưới một gốc tùng cổ thụ ven quan đạo.

Tên bụng phệ lôi trong bọc ra bầu rượu, vặn nắp, ngửa cổ tu ừng ực.

Rượu tràn ra khóe miệng, nhỏ tong tong xuống vạt áo nhơm nhớp.

"Khà.

!

Uống ngụm này, ruột gan mới đỡ quặn thắt!

"

– hắn gầm gừ, lau miệng rồi ném bầu sang cho đồng bọn.

Tên gầy cao đón lấy, cũng tu mấy hớp lớn, rồi cười nhạt:

"Có rượu thì còn đỡ.

Chuyến này bán bọn nhóc, đổi được bạc trắng, tha hồ mà ăn uống mấy tháng!

"

Nói đoạn, hắn giật mạnh sợi dây trong tay, lũ trẻ bị lôi xềnh xệch ngã dúi dụi.

Tiếng khóc ré lên thảm thiết.

Tên gầy vung dao, hạ giọng chửi thề:

"Im ngay!

Lũ ranh này mà còn la ó, ta xẻo lưỡi từng đứa!

"

Rồi hắn quát lớn, buộc cả bọn vào gốc tùng.

Dây thừng thô ráp siết chặt tay chân, bọn trẻ đau đến tím tái, chỉ dám nức nở khe khẽ

"Ngươi thì chỉ giỏi khoác lác!

Uống thêm đi, mai còn sức mà kéo lũ ranh này về biên cảnh.

"

Chúng vừa cười vừa nốc rượu, bầu rượu đã cạn rồi lại rót thêm, men nồng bốc lên sặc sụa.

Một lát sau, giọng cười dần khàn đi, rồi hóa thành những tiếng lè nhè.

Tên bụng phệ ngả lưng xuống đất, miệng còn lẩm bẩm mấy câu vô nghĩa, rồi ngáy khò khò như sấm dậy.

Tên gầy cao cũng không khá hơn, vừa chửi đồng bọn

"đồ vô dụng"

xong, thì đầu gục xuống, bầu rượu rơi khỏi tay, lăn lóc trên đất.

Trăng treo lơ lửng, ánh sáng bạc hắt qua khe lá, soi rõ hai thân hình to lớn đã mê man, nằm vật như hai con heo c·hết.

Trong bóng tối, Cổ Xuyên vẫn lặng lẽ ngồi yên, đôi mắt hàn lãnh, hơi thở dồn nén như sói rừng chờ thời.

Hắn chậm rãi rút đoản kiếm ra khỏi vỏ.

Lưỡi thép lóe sáng dưới ánh trăng, lạnh lẽo chẳng khác gì lưỡi liềm của tử thần.

Xác định cả bọn đã chìm trong men say, Cổ Xuyên bước chậm rãi tới gần.

Dưới ánh trăng lạnh, đôi mắt hắn lóe lên hàn quang, đoản kiếm lặng lẽ tuốt ra, lưỡi thép sáng loáng.

Đứng ngay trước thân hình đồ sộ đang ngáy khò khè, hắn bất chợt vung tay, mũi kiếm cắm phập vào cổ họng.

"Xoẹt!

"

Máu nóng phụt ra, đỏ tươi loang cả đất cỏ.

Tên người Hồ mập choàng tỉnh, đôi mắt trọn trừng, khuôn mặt dữ tợn như đã thú trúng thương.

Trong cơn giãy c:

hết, hắn gầm khàn một tiếng như trâu rống, toàn thân run bần bật.

Bàn tay to bè của hắn quờ loạn, bất ngờ chộp trúng vai Cổ Xuyên.

Sức lực của một gã vốn quen chém g·iết nơi biên tái dồn lại trong cú hất cuối cùng.

"Ầm!

"

Cổ Xuyên bị nhấc bổng khỏi đất, ném quăng thẳng vào đám trẻ bị trói dưới gốc tùng.

Tiếng khóc thét ré lên, cả bọn hoảng loạn ngã dúi dụi, dây trói kéo xiết càng thêm đau đớn.

Thân thể hắn va mạnh vào bãi đất đá, lăn lộn đau điếng Cổ Xuyên cố gắng chống tay ngồi dậy, nhưng cả người run rẩy, v·ết t·hương trong lồng ngực đau nhói, khóe miệng trào ra tia máu đỏ tươi.

Chỉ một đòn, hắn đã bị trọng thương.

Bên kia, A Ngũ kinh hãi khóc lạc giọng:

"Ca.

ca!

!

!

"

Tên mập loạng choạng vài bước, máu phun ồng ộc từ cổ họng.

Hắn còn định vung tay lần nữa, nhưng thân thể nặng nề cuối cùng sụp xuống đất, khò khè mấy tiếng rồi gục hẳn, mắt vẫn trợn trừng, c·hết không nhắm.

Trong màn đêm, hơi thở của Cổ Xuyên nặng nề, ngực phập phồng dữ dội.

Một tên đ·ã c·hết, nhưng chính hắn cũng phải trả giá, thân thể yếu ớt giờ đây b·ị t·hương nặng, khó mà tiếp tục cầm cự lâu dài.

Tiếng thét và mùi máu tanh xộc lên, làm tên người Hồ gầy choàng tỉnh.

Đôi mắt hắn đỏ ngầu, đảo qua thấy đồng bọn nằm gục trong vũng máu, cổ họng rách toạc.

"Khốn kiếp!

!

!

"

Hắn gầm rú như thú điên, liền chộp lấy thanh đại đao dựng bên cạnh, ánh thép vung lên sáng rực dưới trăng.

Cổ Xuyên vừa gượng ngồi dậy, ngực đau nhói, khóe miệng rỉ máu.

Thân thể hắn run lên vì thương tích, song bàn tay vẫn ghì chặt đoản kiếm, mắt lóe hàn quang.

Tên gầy lao tới, khí thế như vũ bão, đại đao bổ thẳng xuống, đường đao sắc lẻm xé gió rít lên chói tai.

Cổ Xuyên nghiến răng, dồn chút sức lực cuối cùng, lăn người tránh sang bên.

Đao chém phập xuống đất, đá bắn tung tóe, để lại vết rạch sâu hoắm.

Hắn thở dốc, ngực đau như xé, song vẫn cố đứng vững, đoản kiếm giơ ngang.

Tên gầy xoay người, vung đao lần nữa, mắt trợn trừng:

"Tiểu súc sinh!

Ngươi g·iết huynh đệ ta, hôm nay ta lóc xương róc thịt ngươi!

"

Cổ Xuyên biết rõ, với thân thể đang bị trọng thương, nếu liều sức chính diện, hắn chắc chắn khó địch nổi.

Đôi mắt hắn lóe tia hung hiểm, thở khàn khàn:

"Muốn lấy mạng ta.

ngươi cũng phải trả giá bằng máu!

"

Ánh trăng lạnh soi xuống quan đạo, một trận tử chiến chẳng thể tránh khỏi.

Cổ Xuyên thở hồng hộc, thân thể loạng choạng, ôm v·ết t·hương lao thẳng vào rừng rậm.

Lá khô xào xạc dưới gót chân, bóng dáng hắn nhanh chóng khuất dần trong màn đêm dày đặc.

Tên người Hồ gầy toan lao theo, nhưng mới chạy vài bước, hơi men từ rượu lại bốc ngược lên óc.

Hắn lảo đảo, suýt ngã bổ nhào.

Đứng khựng lại, hắn thở dốc, mồ hôi túa ra như mưa, trong lòng chợt dấy lên nỗi sợ vô hình.

"Khốn kiếp.

nếu cứ liều lĩnh vào rừng, chẳng may trúng phục kích.

thì chỉ có c·hết!

"

Hắn nghiến răng, dừng hẳn.

Đôi mắt đỏ ngầu vẫn dõi theo hướng Cổ Xuyên biến mất, nhưng rồi hừ khẽ một tiếng, ánh nhìn chuyển sang xác đồng bọn nằm sõng soài.

Tên gầy bước đến, khom lưng lục lọi, lôi từ ngực tên mập ra một túi da.

Trong đó leng keng vài mảnh bạc vụn và ít đồ quý lặt vặt.

Hắn nhét tất cả vào người, cười khẩy:

"Ít ra cũng không uổng một chuyến.

"

Tay trái cầm cây đuốc, tay phải siết chặt đại đao, hắn xoay người, ánh lửa bập bùng quét qua bóng tối, soi sáng cả một khoảng đất.

Ngọn lửa dừng lại, hắt thẳng vào gốc tùng.

Ở đó, bốn, năm đứa trẻ bị trói quặt tay chân, co ro như bầy chim non.

Mắt chúng mở to, lệ nhòe trên gương mặt lem luốc, cả người run lẩy bẩy.

Tên người Hồ gầy bước sầm sập tới gốc tùng, ngọn đuốc phừng phừng soi gương mặt hắn đỏ ngầu như ma quỷ.

Lũ trẻ co rúm, nước mắt giàn giụa, từng tiếng khóc thút thít vang lên như những nốt nhạc rời rạc trong đêm.

Hắn dừng lại, ánh mắt thoáng lóe lên tia nghi ngờ.

Trong đầu chợt nhớ tới khi nãy, lúc tên mập quăng thằng nhãi kia vào bọn trẻ, có một đứa bật kêu lên tiếng

"ca.

!

".

Gương mặt hắn sầm xuống, cúi thấp đuốc, soi thẳng vào từng gương mặt non nớt.

"Vừa rồi.

là đứa nào gọi 'ca'?

Nói!

Kẻ đó là ai?

!

"

Tiếng quát vang rền như sấm, khiến cả bọn giật nảy, run lên bần bật.

Một đứa bé gái òa khóc nức nở, chẳng nói được câu nào, lập tức bị hắn quát thêm, ngọn đao kề sát mặt:

"Câm khóc!

Hé một lời sai, tao chém ngay tại chỗ!

"

Lũ trẻ im bặt, chỉ còn tiếng nức nở nghẹn trong cổ họng.

Tên người Hồ lia mắt, dừng lại nơi A Ngũ.

Đứa bé mặt trắng bệch, đôi mắt hoe đỏ, nước mắt lã chã rơi.

Bàn tay run rẩy giấu vào sau lưng, nhưng thân thể gầy gò lại co giật liên hồi.

Hắn nheo mắt, dí đuốc sát mặt A Ngũ, hơi lửa nóng rát làm tóc mai xém khét, giọng khàn khàn, từng chữ như dao cứa:

"Là ngươi.

đúng không?

Thằng nhãi!

Kẻ vừa gọi ca.

là ngươi?

!

Ca ngươi là ai?

Nói mau!

"

A Ngũ run bắn, hai hàng lệ tuôn dài.

Đôi môi nó mấp máy, nhưng nghẹn ứ nơi cổ họng, chỉ bật ra tiếng nức nở:

"Ta.

ta không biết.

không biết.

"

Tên người Hồ bật cười khùng khục, nụ cười gian hiểm vang vọng giữa rừng:

"Hắc.

hắc.

không biết ư?

Vậy để ta từ từ moi ra!

"

Tên người Hồ gầy nhe răng cười gằn, ánh đao lóe sáng dưới ngọn đuốc bập bùng.

Đột nhiên hắn quay phắt sang một bé gái trong đám trẻ, đao nhọn hạ xuống không chút do dự.

"Xoẹt!

"

Lưỡi thép cắm phập vào bắp chân non nót.

Máu phụt ra, bé gái hét toáng lên, tiếng khóc xé nát màn đêm.

Nàng lăn lộn trong dây trói, đôi mắt ngập hoảng loạn và đau đớn.

Tên người Hồ bật cười khàn khàn, chẳng khác chi dã thú say mùi máu.

Hắn rút đao ra, vung tay tát mạnh vào mặt đứa bé trai kế bên.

"Bốp"' Tiếng tát vang giòn, máu mũi trào ra, thằng nhỏ khóc rống, gương mặt sưng đỏ, cả thân run lẩy bẩy.

Tên người Hồ vừa đánh vừa gầm, giọng như sấm:

"Nói mau!

Đứa nào vừa gọi 'ca'?

Kẻ nào có ca ca theo bảo vệ?

Nói, không thì tất cả sẽ lần lượt c·hết dần dưới đao của ta!

"

Đám trẻ rúm ró, tiếng khóc nức nở hòa thành một khúc ai oán thảm thiết.

A Ngũ nhìn cảnh ấy, trong lòng đau như dao cắt.

Nó cắn môi bật máu, lệ nóng tuôn trào, cuối cùng gào lên giữa những tiếng nấc:

"Đừng đánh nữa!

Là ta.

là ta gọi ca!

Ca của ta.

chính là Cổ Xuyên!

Hắn sẽ đến cứu ta, các ngươi không thể g·iết ta được!

!

!

"

Lời vừa dứt, lũ trẻ sững lại, đôi mắt đỏ hoe ngước nhìn.

Tên người Hồ trừng mắt, rồi bật cười khàn khàn, tiếng cười lạnh như gió đêm rít qua khe núi:

"Hắc hắc.

quả nhiên là ngươi!

Tốt lắm.

Vậy thì ta sẽ chờ 'ca' của ngươi đến.

để một đao c·hặt đ·ầu cả hai!

"

Ngọn đuốc hắt bóng hắn đổ dài lên vách rừng, dữ tợn chẳng khác chi ác quỷ đứng giữa địa ngục.

Cổ Xuyên ôm ngực, v·ết t·hương rỉ máu không ngừng, từng bước lảo đảo giữa rừng.

Hắn chỉ chạy được một quãng ngắn thì đôi chân đã nặng như chì, hơi thở dồn dập, cổ họng nghẹn đắng.

Cắn răng chịu đựng, Cổ Xuyên quay ngược trở lại, men theo bóng tối, ẩn mình dưới một tán cây rậm, đôi mắt dán chặt vào ánh lửa chập chờn phía trước.

Dưới gốc tùng, tên người Hồ gầy mặt đỏ bừng vì men rượu, tay cầm đuốc, tay siết chặt đao.

Hắn cười gằn, giật phắt A Ngũ ra khỏi đám trẻ, lôi xềnh xệch về phía trước.

"Ca.

ca ơi!

!

!

"

– A Ngũ gào khóc, thân thể nhỏ bé bị lôi nghiến xuống đất, hai chân trầy xước, máu rịn đỏ.

Tên người Hồ hất cằm, đôi mắt đỏ ngầu quét khắp rừng, gầm vang như dã thú:

"Cổ Xuyên!

Ngươi trốn như chó rừng trong hang sao?

Ra đây!

Ra đây mà nhận xác đệ ngươi!

!

!

"

Tiếng thét vang vọng, lũ quạ trên cành xao xác bay loạn, tiếng kêu khàn đặc hòa cùng tiếng khóc của A Ngũ, khiến cả khu rừng chìm trong bi thương và sát khí.

Trong góc tối, Cổ Xuyên run lên vì phẫn nộ.

Bàn tay hắn siết chặt đoản kiếm, đến mức máu từ lòng bàn tay rỉ ra hòa cùng mồ hôi.

Tên người Hồ gầy gầm vang, tay túm tóc A Ngũ, giật ngược lên như giơ một con gà con.

Đứa nhỏ khóc nấc, gương mặt lấm lem, đôi mắt ngấn lệ vẫn cố hướng về rừng sâu, nơi nó tin có người đang ẩn nấp.

"Ca.

huynh còn sống.

hãy chạy đi!

Đừng.

đừng lo cho đệ!

"

– A Ngũ gào khàn cổ, tiếng kêu vang dội trong đêm, run rẩy nhưng đầy quyết tuyệt.

Nghe những lời ấy, ngực Cổ Xuyên như vỡ tung, hai mắt đỏ rực, máu trong tim sôi trào.

Tên người Hồ nghe vậy càng thêm điên tiết.

Hắn gầm lên, vung tay tát mạnh, rồi lại dùng sống đao quất ngang lưng A Ngũ.

"Bốp!

Chát!

"

Tiếng xương thịt va đập chan chát, A Ngũ rên khẽ, thân thể gầy guộc co giật dữ dội.

Máu đỏ tươi trào ra nơi khóe môi, nhưng nó vẫn nghiến răng, hét lên trong nước mắt:

"Ca.

huynh đi mau!

Đệ.

không sợ.

!

!

!

"

Tên người Hồ như thú dữ bị chọc điên, miệng phun rượu, gương mặt hung tợn như ác quỷ.

Hắn nắm chặt đao, đưa lưỡi thép kề sát cổ A Ngũ, máu từ vết cắt rớm ra.

"Cổ Xuyên!

Nếu ngươi còn không ló mặt, ta sẽ c.

hặt điầu thằng nhãi này ngay trước mắt bọn trẻ, cho chúng nó nhìn thấy cảnh máu văng tung tóe!

"

Lời hắn vang vọng như tiếng chuông tử, cả rừng như đông cứng lại trong sát khí.

Trong bóng tối, Cổ Xuyên siết chặt đoản kiếm, đầu gân nổi hằn trên tay, thân thể run bần bật Sát khí trong đôi mắt hắn giờ như lửa địa ngục bùng nổ, chẳng khác chi sói đói bị ép đến bước đường cùng.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập