Chương 40 :
Tam Long Chi Đấu – Lưu Tam Đổi Vận Lễ bộ Thượng thư Liễu Nghiễm bước ra một bộ, ôm quyền tâu:
“Bẩm bệ hạ, xuân hội tháng sau cần định chủ lễ, văn tế, nghi trượng cùng lộ trình.
Hạ thần xin bệ hạ chỉ chuẩn để chư ty theo đó mà liệu biện.
” Nhị hoàng tử Cảnh Hiền tiến lên, ôm quyền:
“Bẩm phụ hoàng, long thể lao nhọc, lễ tế năm nay chi bằng ủy Trưởng hoàng huynh chủ đọc.
Trưởng hoàng huynh đức trọng, hợp điển.
Thần nhi ngu kiến như vậy.
” Trưởng hoàng tử Cảnh Túc bước ra trước, ôm quyền, sắc diện cung kính mà thoáng lúng túng:
“Bẩm phụ hoàng, thần nhi học mọn, e khó đảm đương chủ đọc văn tế.
Xin phụ hoàng vẫn thân hành thì hơn.
” Hộ bộ Thượng thư Hà Doãn Khanh (cảnh Hiền)
lập tức tiến nửa bộ, ôm quyền;
khóe môi mím nhẹ, giọng ôn mà bén:
“Bẩm bệ hạ, lễ xưa có lễ truyền ủy.
Trưởng điện hạ đức trọng, hợp điển, xin bệ hạ chuẩn giao để sĩ thứ trong ngoài cảm phục.
” Lại bộ Thượng thư Mục Trọng Kham (cảnh Túc)
theo đó tách hàng, ôm quyền;
mặt tịnh như giếng cổ, đồng tử sâu trầm:
“Bẩm bệ hạ, lễ tế tông miếu chí tôn, bệ hạ vẫn còn xuân phong đang thịnh.
Nếu ủy Trưởng điện hạ chủ đọc, hạ thần e bá tánh sẽ mất vui;
vẫn nên để bệ hạ đọc tế tự là ổn thỏa nhất, muôn dân xã tắc tất sẽ yên lòng.
” Nhị hoàng tử Cảnh Hiền bước ra, ôm quyền;
đuôi mày khẽ nhướng, khóe mắt sáng:
“Mục đại nhân, phụ hoàng tuổi tác đã cao, đứng lâu tất mỏi mệt;
nên thần nhi ngu kiến như Hà đại nhân:
Trưởng hoàng huynh chủ đọc là thuận lòng người.
” Hoàng đế Mạc Cảnh Nguyên nhìn về phía Trưởng hoàng tử:
“Túc nhi, con thấy thế nào?
Việc này con làm được không?
”
Trưởng hoàng tử Cảnh Túc trong lòng khó chịu, ngoài mặt vẫn cung kính:
“Được sự tin tưởng của phụ hoàng, thần nhi nguyện làm hết sức mình, không để phụ lòng phụ hoàng.
” Tứ hoàng tử Cảnh Chân nghĩ thầm, rồi bước ra khỏi hàng, hai tay ôm quyền:
“Bẩm phụ hoàng, thường nghe Nhị hoàng huynh văn chương tài giỏi;
thần nhi mạo muội xin phụ hoàng ân chuẩn cho Nhị hoàng huynh chấp bút viết văn tế tự, cho khỏi phụ quốc điển.
” Chưa đợi Hà Doãn Khanh tâu, Trưởng hoàng tử Cảnh Túc đã đón lời:
“Tứ hoàng đệ nói phải.
Thần nhi tài học không bằng Nhị hoàng đệ, văn chương thô thiển;
kính thỉnh phụ hoàng cho phép Nhị hoàng đệ chấp bút soạn văn tế.
Thần nhi tin rằng bài văn tế ấy sẽ hợp với muôn dân, an lòng xã tắc.
” Nhị hoàng tử Cảnh Hiền thoáng biến sắc, rồi mỉm cười nhàn nhạt:
“Được sự tin tưởng của Hoàng huynh và Tứ hoàng đệ, Cảnh Hiền này thật vinh hạnh.
Bẩm phụ hoàng, thần nhi nguyên chắp bút viết văn tế cho buổi quốc điển.
” Hoàng đế Mạc Cảnh Nguyên thầm thở dài, ngoài mặt vẫn bình, cất tiếng:
“Vậy phần chủ đọc do Trưởng hoàng tử Cảnh Túc đảm nhiệm, phần chấp bút do Nhị hoàng tử Cảnh Hiền đảm nhiệm.
Lễ bộ thừa lệnh phối xét điển chương.
” Lễ bộ Thượng thư Liễu Nghiễm ôm quyền:
“Hạ thần tuân lệnh.
Về chủ trì tổng phối trước–sau, bệ hạ vẫn muốn như mọi năm;
bệ hạ có điều chi căn dặn, hạ thần tiện bề phối hợp.
” Nhị hoàng tử Cảnh Hiền hơi nghiêng người, ôm quyền, ý cười mảnh nơi khóe môi:
“Bẩm phụ hoàng, bài trí đàn miếu, lộ tuyến xe giá, thiệp mời yến hội… việc nhiều mà gấp, lại có đổi mới.
Thần nhi dám tiến cử Tứ hoàng đệ Cảnh Chân—thông minh mẫn cán—quyền lĩnh tổng phối, các bộ thuận theo sẽ dễ thành.
Ắt với tài trí của Tứ hoàng đệ, quốc điển năm nay sẽ vượt bậc.
” Tứ hoàng tử Cảnh Chân bước ra, ôm quyền;
mặt lặng như sương, đồng tử thoáng lạnh:
“Bẩm phụ hoàng, thần nhi tài hẹp, khó xứng hai chữ ‘tổng phối’.
Việc này hệ trọng, xin để Lễ bộ trực lĩnh điển, Hình bộ an vệ;
thần nhi chỉ xin giám đồng một phần, không dám tự chuyên.
” Hình bộ Thượng thư Diêu Quảng Nghi (cảnh Chân)
nhân đó ôm quyền, mày kiếm hơi nhíu:
“Bẩm bệ hạ, Tứ điện hạ nói phải.
Hình bộ xin chuyên an vệ trước–sau;
còn tổng phối, xin bệ hạ suy xét để Tứ điện hạ khỏi gánh quá nặng, lỡ một mảy cũng thành điều tội.
không lùi, lại ôm quyền, giọng mềm mà gài:
“Bẩm bệ hạ, nhiều đầu mối dễ sinh rối.
Một mối ở Tứ điện hạ, các bộ thuận hành;
Hộ bộ chi thẳng theo sổ—ấy mới nhanh gọn.
Hạ thần xin đảm bảo khoản chi không sai một văn.
cũng ôm quyền, nét mặt bất động mà lời như chốt cửa:
“Bệ hạ minh giám.
Có Tứ điện hạ làm trục, Lại bộ mới tiện điều chương thông suốt.
Hạ thần nguyện đồng chịu trách nếu có sơ vi.
” Trưởng hoàng tử Cảnh Túc không muốn Tứ hoàng đệ “tọa sơn quan hổ đấu” bèn lên tiếng:
“Bẩm phụ hoàng, thần nhi đồng ý với hai vị Thượng thư và Nhị hoàng đệ;
tổng phối buổi lễ nên giao cho Tứ hoàng đệ.
” Tứ hoàng tử Cảnh Chân thấy khó thoái thác, cười nhẹ, ôm quyền:
“Được sự tin tưởng của nhị vị hoàng huynh và chư Thượng thư, nếu thần nhi còn thoái từ e không hay.
Thần nhi xin lĩnh chỉ.
” Hoàng đế Mạc Cảnh Nguyên trầm lặng xem các con đấu, trong lòng chán chường, nhưng chỉ khẽ gật.
Thái giám Tạ Thọ Xương nhích gần, khom người:
“Bệ hạ, mọi người đang chờ thánh ý.
” Hoàng đế đưa mắt xuống Tả Thừa tướng Tôn Kính Nghiêu:
“Tả Thừa tướng có điều chi góp ý chăng?
Tả Thừa tướng Tôn Kính Nghiêu bước khỏi hàng, tiến một bước:
“Hạ thần tán thành sắp xếp:
Trưởng điện hạ chủ đọc;
Nhị điện hạ chấp bút;
Tứ điện hạ giám đồng việc bài trí, thiệp mời, lộ tuyến;
các bộ còn lại phối hợp.
Kính xin bệ hạ chuẩn.
” Hoàng đế Mạc Cảnh Nguyên quét mắt khắp bá quan:
“Trẫm ưng chuẩn.
“Tuân chỉ!
” — tiếng đáp đồng dấy, triều nghi bãi.
Ra khỏi Điện Kim Loan, gió xuân lùa nhẹ qua bậc đá.
Trên thềm đông, Trưởng hoàng tử Cảnh Túc khép tay áo, tiến tới ôm quyền với Nhị hoàng tử:
“Nhị hoàng đệ hôm nay cất lời chu toàn, khiến ta có dịp gánh chủ lễ, tăng đôi phần thanh danh uy vọng.
Huynh xin đa tạ.
” Cảnh Hiền mỉm cười, đáp lễ:
“Huynh–đệ một nhà, nói chi cảm tạ.
Từ nay đến đại điển, mong Hoàng huynh giữ gìn long thể, dưỡng giọng cho tốt.
Chỉ sợ đến lúc đăng đàn, huynh lúng túng, đọc chẳng khéo, lại để thiên hạ chê cười.
” Cảnh Túc hơi nhướng mày, khóe môi nhạt ý cười:
“Dẫu ta đọc chưa thật khoan thai, thì với bút lực của Nhị đệ, lời văn át sẽ hay.
Ta chỉ lo Nhị đệ lao lực vì văn chương, đến ngày ấy lại sinh bệnh trước huynh, không dự quốc điển, mới là chuyện khiến sĩ lâm đàm tiếu.
” Hai người vừa đẩy đưa câu chữ, Tứ hoàng tử Cảnh Chân đã bước đến, ôm quyền.
Cảnh Hiền lập tức nghiêng người, giọng như gấm mà giấu dao:
“Dẫu văn chương chẳng được lòng hết thảy, thì đại điển vẫn còn Tứ đệ chủ tổng phối.
Bổn vương tin Tứ đệ sẽ khiến năm nay khác hẳn mọi năm.
” Cảnh Chân mim cười ôn thuận:
“Được hai Hoàng huynh đề cao, thần đệ trong lòng cũng thấy ấm.
Mỗi người một phần, chỉ mong năm nay huynh–đệ đồng tâm, khiến quốc điển vang xa, trong ngoài cùng phục.
” Cảnh Túc gật đầu:
“Tứ đệ thật vất vả.
Ta cũng ngóng trông đại điển năm nay.
Có việc cần, cứ mở miệng.
Hoàng huynh sẽ tận lực tương trợ.
” Cảnh Hiền nối lời:
“Tứ hoàng đệ nếu gặp điều khó, cứ nói với Nhị ca.
Tuy bề bộn, Nhị ca vẫn sẽ liệu giúp cho thỏa đáng.
” Cảnh Chân ôm quyền lần nữa:
“Đa tạ hai Hoàng huynh.
Nếu có việc, thần đệ tất thưa.
” Nói đoạn, ba người mỗi bên cáo từ trở phủ.
Bên thềm tây, Tả Thừa tướng Tôn Kính Nghiêu cùng Tổng chỉ huy sứ cẩm y vệ Trình Uyên đi song song ngang qua, còn nghe vẳng tiếng ba vị hoàng tử đối đáp, ý hòa mà mũi nhọn ẩn sâu.
Tôn Kính Nghiêu khẽ mỉm cười, lắc đầu một cái rồi quay người trở về phòng làm việc, Trình Uyên chỉ rút quạt, phe phẩy nhè nhẹ, đoạn cũng hồi phủ cẩm y vệ.
Dưới bậc triều môn, chư bộ lần lượt tản đi:
Lễ bộ mang sổ điển về nha xử đối chiếu;
Lại bộ gom điều chương, lập lịch tấu;
Hộ bộ mở khoán chi, lập khung tạm xuất;
Hình bộ điểm quân tuần, sắp an vệ trước–sau.
Cờ tiết gió lay, chuông canh thưa tiếng;
một ván cờ đã khai cuộc giữa trời xuân lặng lẽ.
Trong Tuyên Đức điện, Tạ Thọ Xương đứng cạnh bên dâng trà, cung kính bẩm tấu chuyện Tam hoàng tử đối đáp ngoài cung.
Mạc Cảnh Nguyên vừa nghe vừa lật tấu chương, đầu khẽ gật, bỗng ngẩng lên hỏi:
“Cảnh Duệ, Cảnh Ngang đâu?
Sáng nay sao chẳng thấy lên triều?
Tạ Thọ Xương đáp:
“Bệ hạ, Cảnh Ngang điện hạ đêm trước bị Cảnh Duệ điện hạ dắt đi uống rượu, đến nay còn phát sốt.
Thái y viện sáng nay đã vào phủ chẩn mạch.
Còn Cảnh Duệ điện hạ thì…” Mạc Cảnh Nguyên ngẩng mắt:
“Sao?
Tạ Thọ Xương bẩm:
“Điện hạ nói:
Lên điện nhìn mấy người nói gió nói mây, hư tình giả ý;
không khí ngột ngạt, ai nấy như tượng đá, khiến ta chán.
” Rồi sáng sớm đã đến quân doanh, múa đao lộng thương, cưỡi ngựa tập bắn.
” Khóe môi Mạc Cảnh Nguyên bất giác nở nụ cười:
“Tên nghịch tử ấy…” Ngừng một nhịp, y dặn:
“Truyền chỉ:
bảo hắn lập tức hồi phủ chăm Cảnh Ngang.
Đợi đến khi Cảnh Ngang khỏi bệnh, mới cho trở về.
Trong thời gian hầu bệnh, nghiêm cấm rượu.
Nếu còn uống, nói với hắn—trẫm sẽ phạt quỳ từ đường năm ngày năm đêm để sám hối.
” Tạ Thọ Xương cúi mình:
“Lão nô lĩnh chỉ, lập tức đi ngay.
” Bóng nội quan lùi khỏi điện.
Mạc Cảnh Nguyên khép bớt tấu chương, đưa tay xoa hai mắt, thở dài một tiếng.
Ý nghĩ thoáng qua như sương:
“Giá được ung dung như Cảnh Thắng… thì hay biết mấy.
” .
Trong một gian phòng trọ thanh u, đèn dầu lắc lư ánh vàng.
Viên Kính Dạ ngồi ngay ngắn, tay gõ mặt bàn, lắnghe thuộc hạ quỳ một gối bẩm:
“Bẩm Đề đốc, người của chúng ta đã lục soát khắp tửu lâu, quán trọ, y quán, thậm chí cả dịch quán, vẫn không thấy Thành Côn.
E rằng có kẻ đã cứu hắn đi.
” Viên Kính Dạ khép mi mắt, giọng trầm:
“Tiếp tục truy.
Tản ra tìm bọn du thủ lẫn sơn tặc quanh vùng, phác họa diện mạo hắn, treo thưởng rành rẽ:
ai có manh mối, trọng thưởng.
“Thuộc hạ tuân lệnh.
” Cửa khép, gian phòng trở lại tịch mịch.
Viên Kính Dạ trải giấy, chấm bút, hỏa tốc viết một phong gửi về cho Trương Trọng Phách:
xin ngầm điều người, cấp thêm ngân lượng.
Niêm phong xong, y mở hé cửa sổ, nhìn xuống phố chợ chập choạng, mắt dần lạnh như sương.
tự hỏi nếu là Thành Côn, y sẽ trốn như thế nào.
Cách đó không xa, trong một tửu quán tạp thực ồn ã, Lưu Tam ngồi đối diện một đạo sĩ áo thâm.
“Đạo trưởng, thật có thể cải số chăng?
— Lưu Tam ghé người hỏi nhỏ.
Đạo sĩ phe phẩy phất trần, hất cằm:
“Có thể.
Nhưng pháp sự hao công tổn sức.
Bần đạo còn phải đi làm pháp sự cho nhà họ Băng, không rảnh dây dưa.
Gặp đây là duyên, cáo từ.
” Lưu Tam cuống quýt níu tay:
“Tại hạ muốn thỉnh đạo trưởng về xem phong thủy gia trạch.
Nếu nên việc, xin ghi ơn muôn phần…” Đạo sĩ xoay phất trần, nhếch khóe môi:
“Tối thiểu một trăm lượng bạc.
“Một trăm lượng?
Lưu Tam bật tiếng, mặt biến sắc.
Đạo sĩ hạ giọng:
“Cho ngươi hay:
bần đạo pháp danh Huyền Phù, đệ tử chân truyền của Tống Thanh Thư—chưởng môn Huyền Hạc quán núi Hạc Minh.
Sư phụ sắp lên kinh;
bằng không hạng ngươi khó mà gặp được ta.
Thôi, chẳng phí thời gian nữa.
” Lưu Tam toát mồ hôi, lập tức đuổi theo, khom lưng khẩn khoản:
“Ta lỡ lời, xin đạo trưởng chớ giận.
Tối nay kính mời quá bộ;
đây mười lượng đặt cọc, phần còn lại mai dâng đủ.
” Huyền Phù đón bạc, sắc mặt dửng dưng mà trong mắt đã nhuộm ánh vui:
"Bỏ trăm lượng để thay đổi vận, ngày khác ngươi sẽ biết chẳng uổng.
” Dặn dăm ba món cần sắm, y phất tay bỏ đi.
Lưu Tam đứng lặng giữa bụi đèn, môi mím thành đường mỏng, rồi quay gót ra chợ mua rượu thịt, giấy đèn, nhang nến theo lời dặn, Chạng vạng, Lưu Tam trở về nhà.
Vào sân, thấy “Thạch Kính” (tức Thành Côn)
đang dạy Lưu Nguyên con của y tập đọc.
“Vết thương của các hạ thế nào?
Đỡ chưa?
— Lưu Tam hỏi, tay ôm bầu rượu.
Thành Côn ngẩng đầu, khóe môi nhạt:
“Đã đỡ nhiều.
Lưu huynh mới đi chợ về?
Để tại hạ nhóm lửa giúp.
“Thôi, Thạch huynh cứ ngồi đó.
Ta làm thoáng chốc là xong.
” Lưu Tam xăn tay vào bếp, cười:
“Ta tốn khối tiền cho thằng quỷ này ăn học, mai sau đỗ đạt ta còn nhờ cậy.
” Thành Côn chỉ mỉm cười, không đáp.
“Chút nữa có đạo trưởng Huyền Phù đến dùng cơm, sáng mai lập đàn cải số.
” — Lưu Tam đắc ý — “Mời được người, ta phải tiêu đủ trăm lượng.
” Thành Côn nhướng mày:
“Đạo sĩ ấy lợi hại lắm ư, Lưu huynh?
“Thạch huynh là người phương xa nên chưa rõ.
” — Lưu Tam hạ giọng — “Huyền Phù là đệ tử chưởng môn Tống Thanh Thư ở Huyền Hạc quán.
Quan phủ còn nể ba phần.
Gặp được y, ta là hữu duyên hiếm có đó!
Xong vụ này, ta sẽ đưa Thạch huynh về kinh gặp thân quyến.
Lúc ấy… he he… khỏi phải báo đáp long trọng đâu.
” Thành Côn hiểu ý, nhếch môi:
“Nếu tại hạ trở về, ắt có trọng lễ tạ Lưu huynh.
Ơn cứu mạng, tại hạ khắc ghi chẳng quên.
“Thế thì tốt.
” — Lưu Tam gật đầu — “Thạch huynh phụ ta coi bếp lửa một chút.
Ta vào phòng lấy vật dụng, rồi ra ngay.
Lát nữa đạo trưởng đến, phiền Thạch huynh mời vào giúp.
” Nói đoạn, y rửa tay, vào phòng, nạy tấm gạch dưới chõng, lôi ra hai tờ khế nhà–khế ruộng, giấu kỹ vào ngực, rồi vội chạy ra cửa.
Thành Côn đưa mắt nhìn theo, khẽ cười rồi lắc đầu.
Nụ cười tắt dần, sắc diện âm trầm như thép nguội:
“Xem ra… không thể ở đây quá lâu.
” Nửa canh giờ sau, Huyền Phù lần theo địa chỉ bước tới cổng sân nhà Lưu Tam.
Trời đã ngả tím, ánh đèn dầu trong hiên lấp loáng.
Thạch Kính đang cầm chổi quét sân, nghe tiếng giày liền ngẩng đầu, chắp tay mời:
“Đạo trưởng là Huyền Phù chăng?
“Bần đạo chính là Huyền Phù.
Còn thí chủ…?
“Tại hạ họ Thạch, tên Kính, bà con xa của Lưu huynh, tá túc mấy hôm.
Mời đạo trưởng quá bộ.
Lưu huynh nói đi một lát sẽ về.
” Huyền Phù đảo mắt một vòng, thấy người trước mặt áo quần tuy giản mà dáng điềm tĩnh, bất giác hỏi khẽ:
“Thạch thí chủ là người nơi nao?
“Tại hạ ở kinh thành, ít ngày nữa sẽ hồi.
Nghe Lưu huynh nhắc nhiều về đạo trưởng, chẳng hay đạo trưởng có thể cho tại hạ tường đôi điều?
Nghe hai chữ “kinh thành” Huyền Phù trong bụng thoáng mừng, phất phơ phất trần, giọng khoan thai:
“Bần đạo người Huyền Hạc Quán ở núi Hạc Minh, Sư phụ cũng là chưởng môn Tống Thanh Thư.
Sư phụ bần đạo có việc vào kinh, tiện sai bần đạo thay mặt hành pháp sự cho nhà họ Băng ở huyện Bình Giang cạnh đây.
Hôm qua đi ngang nơi đây hữu duyên gặp Lưu thí chủ, thấy số có thể dẫn, bần đạo mới nhận lời giúp đổi vận.
” Thạch Kính khẽ gật, hỏi tiếp:
“Nhà họ Băng ấy là bậc thế nào mà đạo trưởng đích thân quá bộ?
Huyền Phù vuốt cằm, mắt lim dim như lần giở chuyện cũ:
“Thí chủ chưa rõ.
Băng Tuyền lão sư ở Bình Giang là danh sư một cõi, đệ tử nhiều người làm quan trong kinh.
Người lại hiếu thiện, thường trợ lộ phí sĩ tử nghèo, mỗi năm phát gạo cứu dân bĩ cực.
Khi người còn, sư phụ bần đạo vẫn đôi phen thượng sơn hạ thủy thăm viếng.
Nay nghe người quy thiên, sư phụ bận kinh trình, bần đạo đành thay mặt dựng đàn.
Sau này sư phụ về, ắt thân hành.
“Tại hạ ở kinh cũng từng nghe tiếng nhà họ Băng.
Nếu đạo trưởng đến hành pháp, xin thay tại hạ dâng chút thành kính, coi như viếng bậc đức giả.
” Thạch Kính nói, thần sắc cung nghiêm.
“Được, bần đạo sẽ chuyển.
” Huyền Phù gật đầu.
Đúng khi ấy, Lưu Tam từ ngõ bước vào, thấy đạo trưởng đã đến bèn vội vã chắp tay:
“Đạo trưởng thứ lỗi đợi chốc lát, để ta vào bưng cơm rượu.
“Để tại hạ phụ Lưu huynh.
” Thạch Kính đáp, nhẹ tay đón mâm bát.
Bữa cơm bày giản mà nóng sốt:
một nồi canh xương, đĩa thịt mới, bát dưa muối chấm tương.
Họ an tọa, rượu rót ba tuần.
Ăn xong, Lưu Tam dâng lên một gói đồ gồm nhang nến, giấy tiền, chuông mõ, theo đúng điều Huyền Phù dặn từ trước.
Huyền Phù mở ra xem qua, khẽ gật:
“Khá lắm.
Đêm nay thời tý lập đàn.
Lưu thí chủ dọn cho bần đạo một khoảng sân yên gió;
đặt hương án hướng chính đông, treo phù vị ở án trung, kê hai kỷ hai bên để chuông và khánh.
Bát hương đặt chính giữa, nến đỏ hai cây.
Nước tịnh chuẩn sẵn, cồn rượu để cúng, gạo muối phân ba đấu.
Việc người thì gọn, việc thần thì nghi — chớ lầm vị trí.
“Được!
Ta làm ngay.
” Lưu Tam vén tay áo, sắp xếp bàn ghế, chổi chăn rộn ràng.
Còn Huyền Phù thì tay trái nâng la kinh bát quái, tay phải khẽ phe phẩy phất trần, đi chậm một vòng từ cổng vào hiên, từ gian chính sang buồng trong, mắt đo phương vị, chân dừng trước góc tây nam rồi dịch sang chính đông, miệng lẩm nhẩm can chi.
Đến bậc thềm, y ngẩng nhìn xà nhà, cau nhẹ mày như nghĩ ngợi, sau lại nở nụ cười nhạt:
“Phong thủy không tệ.
Đêm nay thành hay không, cốt ở tâm thành và mệnh hợp.
Lưu thí chủ cứ theo bần đạo mà làm.
” Thạch Kính đứng bên, im lặng nhìn bàn tay Huyền Phù xoay la kinh, khóe mắt thoáng nét trầm u.
Lưu Tam thì bận bịu chạy ra chạy vào, gương mặt phấn chấn như đã thấy trước một bầu trời khác.
Trong sân, đèn lồng mới treo đong đưa, bóng người, bóng trúc chập chờn — cuộc đổi vận một nhà, và toan tính của một kẻ, đã đồng thời khởi sự trong đêm.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập