Chương 42 :
Trúc Ảnh Giao Phong Sáng hôm sau.
Sương còn vương đầu trúc, nắng mới phủ mỏng lên mái ngói Băng phủ.
Huyền Phù (kỳ thực Thành Côn)
khoác đạo bào màu tro, tay nâng bái thiếp qua tiền môn.
Gia nhân dẫn vào khách sảnh;
Thị nữ đặt khay trà trúc xanh, cúi chào cáo lui, chi dặn:
“Xin đạo trưởng an tọa, gia chủ sẽ ra ngay.
“ Khách sảnh bài trí thưa mà tỉnh:
án kỷ sơn then, bình nghĩnh xuân cắm mấy cành trúc non;
trên vách treo thư họa của Băng Tuyển lão sư—mực tàu nhẹ như sương, hồi phong mềm cuỗ nét;
xen vào đôi bức của môn sinh, ý vững dẫu mực còn non.
Mùi đàn hương lẫn hương trà, thoảng như gió chạm áo.
Tiếng bước chân khẽ.
Một đôi phu phụ trung niên tiến vào:
nam tử Phương chính, dung mạc ôn nghĩ;
Băng phu nhân áo lụa khói nhạt, trâm bích gài tóc.
Cả hai chắp tay:
“Đạo trưởng phải chăng từ Huyền Hạc quán núi Minh Son?
Tại hạ Băng Tĩnh Khiêm, còn đây là phu nhân của tại hạ.
Sao không thấy Tống chân nhân đồng hành cùng đạo trưởng?
”
Huyền Phù khom người:
“Bần đạo Huyền Phù, đệ tử Huyền Hạc quán.
Sư phụ—chưởng môn bản phái—nhận thiệp mời nhập kinh nên sai bần đạo tới trước, lo thiết đàn pháp sự cho Băng lão sư.
Chờ người hồ giá, ắt sẽ đích thân bái phỏng.
” Băng Tĩnh Khiêm vội đáp lễ:
“Thì ra như vậy.
Trước kia Tống chân nhân đôi phen quang lâm, tại hạ ít gặp, chưa đặng tương kiến đạo trưởng — thất kính.
Xin mời an tọa.
” Chén trà thanh tùng đưa sang, hương khởi thành sợi mỏng.
Huyền Phù nâng chén:
“Bần đạo xin phúng điếu.
Đức hạnh và thanh danh của Băng Tuyền lão sư, bần đạo cũng từng ngưỡng vọng.
Được phụng sự pháp sự lần này, là vinh của bần đạo.
” Băng Tĩnh Khiêm nói:
“Đạo trưởng viễn lai chẳng quản, Băng mỗ cùng gia quyến cảm kích.
Trong phủ đã liệu phòng tẩy trần, thỉnh đạo trưởng an nghỉ;
buổi chiều xin cùng dùng bữa để tiện đàm.
” Đoạn quay sang phu nhân:
“Phiền phu nhân dẫn đạo trưởng dạo một vòng, nhân tiện thỉnh xem qua phong thủy.
” Băng phu nhân gật đầu.
Huyền Phù phẩy phất trần, theo giai nhân vào cất hành lý rồi trở lại Phu nhân mời qua sân đình phía tây viện:
nền đá xanh rêu, bóng tùng cổ thụ che mát;
hòn non bộ rỉ nước như tơ, róc rách chuyền vào hồ cạn, đàn chép vàng lững lờ—vảy bắt nắng lóe như hỏa.
Rặng trúc theo hiên lay nhẹ, tiếng lá va nhau thanh như ngọc.
Điểm tâm bày nhã:
măng đầu mùa hấp mềm rưới tương nhẹ, bên là đĩa muối mè rang;
ấm trà ướp hoa tùng, vị đầu lưỡi mát ngọt, dư âm hàn thanh.
Huyền Phù nhấp một ngụm, mắt kín đáo lướt qua phương vị sân— thế thủy, thế thạch, tùng trúc phối trí— đều ổn mà không phô.
Băng phu nhân địu giọng:
“Trong phủ mọi bề còn so sài, kính thỉnh đạo trưởng chỉ giáo.
” Huyền Phù nhu hòa:
“Phủ đường thanh tĩnh, tùng trúc ứng thủy, khí mạch thư thả—đã là nhã cư.
Đợi bần đạo tuần thị thêm đôi chỗ.
” Đang chuyện trò ở sân đình, ngoài hành lang đá xanh bỗng vang tiếng bước đều.
Một thiếu niên hơn hai mươi tuổi rẽ qua rặng trúc, tay áo còn cuốn gọn sau buổi tập quyền, hơi thỏ ấm mà trật tự.
Dáng y cao, lưng thẳng như cán bút;
gương mặt anh tuấn, đường nét trong sáng;
giữa cung cách thư sinh lại hàm ý phong nhã, khiến người đối diện dễ sinh thiện cảm.
Y dừng trước thềm, vòng tay:
“Nhi tử bái kiến mẫu thân.
” Đảo mắt thấy khách lạ khoác đạo bào, y nghiêng mình:
“Xin cho vãn bối được hỏi, đạo trưởng danh tính là.
?
Băng phu nhân mỉm cười:
“Đây là Huyền Phù đạo trưởng, đệ tử Huyền Hạc quán núi Minh Sơn.
Đạo trưởng tới trước để1lo pháp sự cho ngoại tổ phụ con.
Doãn Trung, con vừa tập xong cũng đúng lúc—dẫn đạo trưởng dạo quanh một vòng, nhân tiện giới thiệu các nơi trong phủ.
” Băng Doãn Trung lĩnh mệnh, chắp tay với khách:
“Văn bối Doãn Trung.
Kính thỉnh đạo trưởng quá bộ.
” Qua khỏi hiên tây, hai người song hành dọc hành lang lát đá.
Lá trúc chạm nhau thì thầm, phong linh dưới mái khẽ rung, tiếng trong như giọt ngọc.
Vượt một khúc cầu nhỏ bắc ngang hồ cạn, Băng Doãn Trung vừa chỉ dẫn phương vị vừa nói nhã nhặn.
Huyền Phù đi bên, phất trần nghiêng nhẹ, mắt theo dòng nước chảy từ hòn non b:
ra mương thoát thủy ẩn dưới gờ cỏ.
Đi được mươi trượng, Huyền Phù mỉm cười, giọng thấp:
“Bần đạo mạo muội hỏi một điểu.
Khi nãy thính văn công tử xưng là “ngoại tổ phụ”.
Vì có ch lại dùng chữ ngoại?
Doãn Trung khẽ gật, bước chậm lại nơi bóng tùng mát, đáp rõ ràng:
“Gia phụ thuở nhỏ thân thế mịt mờ.
Năm lên ba, lão nhân gia—ngoại tổ của vãn bối — đi qua bò suối sau thôn gặp thấy, bèn bồng về nuôi dạy.
Khi ấy chưa rõ gốc tích, chỉ đặt cho danh tự là Tĩnh Khiêm, ngoài hai chữ ấy chẳng có họ.
Về sau, ngoại tổ mới sinh ra mẫu thân của vấn bối.
Hai người lớn lên cùng mái nhà, tình thâm nghĩa trọng;
đến lúc kết tóc, gia phụ theo lễ quy tông nhập họ, bái đường rồi mang họ Băng.
Bởi vậy vãn bối mới xưng “ngoại tổ phụ'.
” Họ ngang qua một hành lang có cửa sổ mở cao.
Vừa đi Băng Doãn Trung vừa giới thiệu Từ đó nhìn nghiêng thấy hồ cạn lấp lánh, đàn chép vàng quẫy đuôi như rắc mạt nắng.
Bờ đối diện, khóm thủy trúc mọc dày, gió quất thành làn sóng lăn tăn.
Dưới chân, gạch thanh nung cũ in dấu mòn nơi góc— vệt thời gian mờ mà ấm.
Huyền Phù gật đầu, đưa mắt theo lối gạch sạch sẽ chạy tới đầu hồi:
“Phủ cư nề nếp.
Thủy tụ ở tiền, mộc vượng ở tả, thổ bình ở trung— khí mạch thong dong.
Lạ thêm giếng gần viên dược, thủy dưỡng mộc, sinh sinh bất tuyệt— khó chê.
” Qua sân luyện võ, cát vàng rải phẳng, ba cọc gỗ dựng thẳng, dây treo bao cát còn đu đưa vì gió.
Băng Doãn Trung sải bước bên cạnh, mắt liếc qua dáng đi của Huyền Phù —bộ pháp thong dong mà mũi chân đặt vững, gối mở, eo giữ trung, như người quen tấn pháp.
Y mỉm cười hỏi:
“Đạo trưởng có luyện võ chăng?
Nhìn thân pháp an định như vậy, e cũng là người từng tập qua.
” Huyền Phù hơi khựng lại.
Cảnh sân thanh nhã —bóng tùng in mát, tiếng phong linh trong trẻo— khiến y phút chốc thư thái mà quên mình vốn là đại nội mật thám;
suýt nữa đã lơi tay phòng bị.
Y cũng ngạc nhiên:
ở tầm tuổi như Doãn Trung mà ánh mắt đã trầm, quan sát đến gân gót người đi đối diện.
Lúc này nếu thoái thác thì thất nhã.
Y mỉm cười:
“Bần đạo cũng có tập đôi chút để cường tráng.
Ở Huyền Hạc quán, sư huynh đệ vẫn luyện mấy đường quyền và bộ pháp cho tâm an tĩnh.
” Đôi mắt Doãn Trung sáng lên, máu tay chân như động:
“Có thể cho tại hạ mở rộng tầm mắt được chăng?
Nghe danh Huyền Hạc quán có nhiều cao thủ, nay đặng gặp, kính mong đạo trưởng thành toàn.
” Trong bụng Huyền Phù khẽ rủa một tiếng, ngoài mặt vẫn hòa hoãn:
“Được.
Mời công tử.
” Hai người bước vào bãi tập.
Huyền Phù cởi áo khoác ngoài, gấp gọn lên ghế dài, buộc lại dải tay áo cho khỏi vướng.
Y ra giữa sân, đứng tấn trung bình— chân trước mở nửa bộ, chân sau trụ chắc, hông thu, lưng thẳng.
Một hơi thở trầm xuống đan điền, y khai thức bằng một vòng thủ chậm:
tay trái dẫn, tay phải hộ tâm, thân nghiêng nhẹ.
Bộ quyền y thi triển là thứ mới pha—mấy ngày qua lược khảo thư quyển của huyền phủ để “mượn khí” hòa với thân pháp á-m s:
át của mật thám nội đình:
động tác khoan thai mà mạch lực ngầm xuyên, hư thực đổi bất chợt.
Băng Doãn Trung nhìn đến say, rồi chắp tay cúi người:
“Xin đạo trưởng chỉ giáo.
” Dứt lời, y lao vào như gió nép hiên:
chân trái tiến nửa bộ, vai phải rút, lòng bàn tay thăm chiêu vào cổ tay đối thủ, tay kia giữ đường ngực— một đòn thử sức nhanh mà gọn, không phô trương mà đã có thế khóa.
Gạch sân dưới chân lạch cạch, bóng tùng đổ nghiêng;
bụi cát mịn khẽ bốc khi mũi giày Doãn Trung chạm đất, mở màn cho một hồi giao thủ thanh mà hiểm.
Huyền Phù đứng giữa sân, chân trụ vững, hơi thở trầm đều.
Bộ quyển y vừa khai thức còn lưu dư âm—mềm mại như gió, nhưng ẩn chứa lực đạo ngầm.
Đối diện, Băng Doãn Trung khẽ nghiêng người, mắt sáng rực, khóe môi nhếch nụ cười thích thú.
` tiến nửa bộ, tay phải vung nhẹ, chiêu đầu tiên là một đòn thăm dò:
lòng bàn tay mở, đánh vào vai trái Huyền Phù, lực đạo vừa phải, mang ý giao lưu.
Huyền Phù nghiêng vai, chân trái lùi khẽ, tay phải đưa lên hóa giải.
Động tác y nhẹ nhàng.
như cành trúc uốn theo gió, không một chút phản kích.
Là mật thám nội đình mang thân phận giả, y cẩn trọng từng chiêu, tránh làm tổn thương thiếu niên trước mặt.
Băng Doãn Trung thấy đối thủ chỉ thủ, đôi mày khẽ nhướn, nụ cười càng rõ.
Y đổi thế, chân phải bước ngang, tay trái vẽ đường cong, đánh thẳng vào ngực Huyền Phù—vẫn là chiêu giao lưu, nhưng lực đạo đã tăng thêm vài phần.
Cát dưới sân bốc lên, một chiếc lá trúc rơi vào đường quyền, bị kình phong cuốn bay.
Huyền Phù nghiêng người, tay áo đạo bào phất nhẹ, hóa giải đòn đánh bằng một vòng thủ mềm mại.
Y giữ lực đạo vừa đủ, chỉ đẩy lùi ý công của đối thủ, không phản đòn.
Nhưng trong lòng y thầm nhủ:
Băng Doãn Trung tuy trẻ, nhưng bộ pháp vững chãi, chiêu thức mạch lạc, rõ ràng được chân truyền từ Băng Tuyển lão sư.
Doãn Trung càng đánh càng khoái chí.
Máu nóng sôi trào, mắt sáng như ngọn lửa.
Y cười lớn, giọng vang trong không gian thanh tĩnh:
“Đạo trưởng quả nhiên cao minh!
Văn bối xin lĩnh giáo thêm vài chiêu!
” Dứt lời, y tăng tốc.
Chân trái xoay, thân pháp như chim cắt lướt gió, hai tay luân phiên xuất chiêu:
một đòn vào vai, một đòn khóa cổ tay, rồi bất chọt tung cước vào hạ bàn.
Mỗi chiêu đều nhanh, gọn, nhưng vẫn giữ nét phong nhã, không sát ý.
Lá trúc rơi dày hơn, bị kình phong cuốn thành vòng xoáy trên mặt cát.
Nắng sớm chiếu nghiêng, bóng hai người nhảy múa trên sân như bức họa sống động.
Huyền Phù bắt đầu thấy vất vả.
Chiêu thức của Doãn Trung càng lúc càng sắc bén, lực đạo dồn đập như sóng vỗ.
Y phải đồn sức hóa giải, tay trái dẫn đòn, tay phải hộ thân, chân xoay chuyển liên tục để giữ thế.
Mỗi lần đỡ, y cảm nhận được nội lực thuần hậu từ quyền phong của thiếu niên, khiến yÿ thầm kinh ngạc.
Trong bụng, Huyền Phù nghĩ:
“Thiếu niên này tuổi còn trẻ mà võ công đã tỉnh tiến thế này.
Nếu cho y thêm vài năm khổ luyện, e rằng ta khó là đối thủ!
” Qua vài hiệp, không khí sân ấm dần, ánh nắng đậm hơn, phủ lên vai áo hai người một lớp vàng óng.
Tiếng phong linh ngân dài, hòa cùng tiếng lá trúc xào xạc.
Băng Doãn Trung bất chọt lùi lại, tung chiêu mạnh nhất:
hai tay vung đồng thời, quyền phong như sóng cuộn, nhắm thẳng ngực Huyền Phù.
Đây không còn là giao lưu, mà mang ý ép đối thủ xuất chiêu thật.
Huyền Phù khẽ nhíu mày, chân phải xoay nhẹ, thân hình nghiêng như bóng trăng lướt nước.
Tay y vẽ vòng tròn, hóa giải quyền phong trong chớp mắt, đồng thời điểm nhẹ vào cổ tay Doãn Trung, khiến y thoáng mất thăng bằng.
Đòn điểm nhẹ như lông hồng, nhưng đủ khiến thiếu niên nhận ra chênh lệch.
Cát sân khẽ rung, một chiếc lá trúc rơi xuống, nằm lặng bên mũi giày Huyền Phù.
Băng Doãn Trung dừng lại, hơi thở vẫn đều, nhưng mắt sáng vẻ thán phục.
Y thu quyền, chắp tay cúi đầu:
“Đạo trưởng quả là cao nhân!
Văn bối đã thử hết sức, nhưng chiêu thức của đạo trưởng như nước chảy mây trôi, không kẽ hở.
Văn bối xin nhận thua, cảm tạ chỉ giáo!
” Huyền Phù mỉm cười, phất nhẹ phất trần, đáp lễ:
“Công tử thân pháp tỉnh diệu, nội lực thuần hậu, quả là hậu duệ của Băng Tuyền lão sư.
Bần đạo chỉ may mắn hơn chút Ít, đâu dám nhận lời khen.
” Chiểu hôm ấy, Băng Tĩnh Khiêm hồi phủ.
Trời đã xế, nắng xiên qua song tiện, bóng trúc đổ loang trên nền gạch.
Sau khi cùng Huyền Phù dùng cơm chiều thanh đạm, chủ khách chuyển sang khách sảnh.
Lư trầm trên án kỷ tỏa khói mảnh như tơ;
gió hiu hiu dưới mái làm phong linh khẽ rung.
Băng phu nhân xin phép lui về nội thất, trong phòng còn Băng Tĩnh Khiêm và Doãn Trung hầu trà.
Băng Tĩnh Khiêm nâng chén, nhấp một ngụm rồi hỏi hòa hoãn:
“Đạo trưởng đã dạo quanh phủ.
Thấy phong thủy thế nào, có điều chi cần cải chính chăng?
Huyền Phù mỉm cười đáp:
“Cục thế hài hòa.
Thủy tụ tiển, tùng trúc ứng mộc, thổ bình ở trung;
giếng gần viên dược, thủy dưỡng mộc— khí mạch thư thả.
Chỉ nên giữ hỏa môn sạch sẽ, miệng giếng thường lau để tránh xung thủy hỏa;
ngoài ra thực không cần đổi.
” Băng Tĩnh Khiêm gật đầu, lại hỏi:
“Vậy khi nào có thể thiết đàn làm pháp sự cho tiên sư?
Huyền Phù khép tay áo, như bấm đốt ngón tay, giọng thong thả:
“Nếu gia chủ thuận, sáng mai bần đạo xin vào từ đường hành lễ trước, an thần vị, tấu cáo tổ tông.
Qua hai ngày, thỉnh dẫn bần đạo ra mộ phần của Băng Tuyền lão sư làm thêm một khóa siêu độ— đến đó thì vẹn sự.
” Băng Tĩnh Khiêm đứng dậy đáp lễ:
“Đa tạ đạo trưởng.
Mọi sự xin theo lời người sắp đặt.
Sáng mai, giờ tốt, tại hạ sẽ mở cửa từ đường chờ sẵn.
” Doãn Trung rót thêm trà.
Ánh chiều rây qua rèm tre, khói trầm uốn lượn, tiếng phong linh lanh lảnh như hạt châu chạm nhau —.
cả khách sảnh chìm trong một vẻ an nhã yên lành.
Đêm xuống, trăng non treo lửng, gió mát lùa qua rặng trúc.
Trong khách sảnh, rèm sa hạ thấp, đèn đầu đặt trên án kỷ tỏa ánh vàng êm.
Lư trầm thở khói mảnh như tơ.
Băng Tĩnh Khiêm và Băng phu nhân ngồi ngay.
ngắn;
Huyền Phù chỉnh tay áo, khẽ gõ khánh một tiếng.
trong, rồi bắt đầu giảng.
Trong phòng nghị tạm, đèn dầu hạ thấp.
Viên Kính Dạ ngồi bên án, tay khum chén trà.
Ba toán tuần do y phái đi lần lượt hồi báo.
Toán thứ nhất quỳ xuống thưa:
“Bẩm Đề đốc, thuộc hạ đã hỏi lại tửu quán hôm qua.
Quả có việc Lưu Tam gặp một vị đạo sĩ tại đó.
Hai người nói chuyện riêng, chủ quán ở xa không rõ nội dung.
Chỉ thấy Lưu Tam sau cùng móc bạc đưa cho vị ấy.
” Toán thứ hai bẩm:
“Quanh khu chợ và miếu, chưa thấy kẻ tình nghi, không có thu hoạch đáng kể.
Chỉ biết gần đây Băng Tuyển lão sư vừa tạ thế, khách thập phương tới phần mộ khá nhiều;
người này uy vọng cao trong huyện.
” Toán thứ ba chắp tay:
“Thuộc hạ đã vào Thảo Linh thôn.
Trước ngày Lưu Tam g-ặp nạn, y đem nhà và khế đất đưa trưởng thôn giữ làm vật vay, có một nông phu cùng chính trưởng thôn làm chứng.
Hỏi nguyên do, Lưu Tam không nói, chỉ thấy thần sắc phấn khởi khác thường.
Trong mấy ngày gần đây, thôn ấy không có ai trử v-ong ngoài cha con Lưu Tam và cái xác cháy trong nhà.
” Nghe xong, Viên Kính Dạ trầm ngâm, ánh mắt mảnh như lưỡi đao mỏng.
Y khẽ gõ ngón tay lên mép án, chậm rãi xâu chuối:
“Lưu Tam cứu Thành Côn, rước về nhà chữa trị.
Vốn người này ăn tiêu chắt chiu lo cho con;
gần đây lại phóng tay, có kẻ hỏi thì đáp “cứu người giàu”.
Trưa gặp đạo sĩ ở tửu quán và đưa tiền;
đến chiều chạy cầm khế nhà, miệng bảo “sắp thăng quan phát tài;
đêm thì phát sinh án mạng.
” Y ngẩng đầu, giọng xuống thấp:
“Vị đạo sĩ kia—e không đơn giản.
” Viên Kính Dạ dằn chén trà, ra lệnh:
“Trong hai ngày tới, rà soát xem có đạo sĩ nào đi qua Thảo Linh thôn.
Lấy Lưu Tam và nơi đạo sĩ xuất hiện làm trung tâm, mở rộng vòng tìm.
Bám tửu quán hôm qua mà lần dấu —hỏi kỹ giờ giấc, dáng mạo, giọng nói.
Vào miếu, chùa, quán trọ gần đấy, so sổ khách.
Ai bán giấy bút, hương đèn quanh chợ, cũng hỏi qua.
” ` khựng một nhịp, thêm:
“Ta có suy đoán:
cái xác cháy trong nhà Lưu Tam, rất có thể chính là vị đạo sĩ ấy.
Nguyên do chưa rõ, nhưng hướng này phải nắm.
” Bọn thuộc hạ đồng thanh tuân lệnh, tản ra như bóng.
Phòng nghị lại yên.
Viên Kính Dạ nâng chén, uống một ngụm— trà đã nguội.
Cơn đau đầu lạ nhói lên phía thái dương.
Y day nhẹ giữa mày, mắt vẫn dõi qua bức rèm lay trước gió, trong đầu lặp lại từng mảnh sự việc như sợi tơ khói:
đạo sĩ, khế đất, bạc.
rồi lặng lẽ đứng dậy, gọi thêm một người thân tín:
“Đem bản đồ thôn xóm tới đây.
Ta muốn vẽ lại đường đi của Lưu Tam— từng canh giò một.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập