Chương 43: Tùng Lâm Quyền Ảnh - Đao Toái Tùng Gian

Chương 43 :

Tùng Lâm Quyền Ảnh – Đao Toái Tùng Gian Sau buổi nghị sự tại Kim Loan, triều cục rối ren như tơ vò, mỗi sợi đều dẫn đến những âm mưu chồng chéo.

Tứ hoàng tử Cảnh Chân bận rộn hơn cả, sớm tối ra vào Lễ bộ, tự tay duyệt văn thư, kiểm lễ trượng, đốc thúc điển nghĩ.

Trong lòng Cảnh Chân, áp lực đè nặng như núi:

buổi thiết triều là cơ hội để y tỏa sáng, nhưng cũng là lưỡi dao kề cổ, bởi y biết rõ hai hoàng huynh không bao giờ để y yên.

“Nếu te sơ suất, cả triều sẽ thấy ta bất năng,” y nghĩ, tay siết chặt quyển văn thư, lòng vừa quyết tâm vừa lo âu.

Bọn thuộc viên thấy y hòa nhã mà nghiêm, dăm bữa nửa tháng đã chịu mở lòng;

Cảnh Chân nhân đó kéo gần khoảng cách với Lễ bộ, trong mắt có vẻ mệt nhưng ý chí càng thêm cương.

Trong thư thất Nhị hoàng tử Cảnh Hiển, rèm sa hạ thấp, mực trên văn điển còn thơm.

Lý Liên ngồi chép bên án, bút lông điểm đạm;

Cảnh Hiền đứng tựa song cửa, tay nâng chén trà, mục quang trầm tĩnh, khóe môi phảng phất nụ cười lạnh.

"Những ngày này Tứ đệ lợi việc chủ trì mà kết tình với Lễ bộ,"

Cảnh Hiền nói chậm, giọng không cao không thấp.

"Phải nhân buổi thiết triều đánh thẳng vào y.

Chỉ cần ngoài điện sinh rối, để thiên hạ chê Hình bộ trong tay y bất năng — thế là đủ.

"

Lý Liên đặt bút, cúi mình:

"Điện hạ minh giám.

Thuộc hạ sẽ rải lời đồn khắp phường chợ:

ngày thiết triều phát gạo, phát bạc cho dân nghèo.

Dân tụ như nước, cửa điện ắt tắc.

Người của ta trà trộn— phường phu gánh gạo, người kéo xe, bọn bán hương đèn —đã bôi trơn miệng lưỡi cả rồi.

Đến lúc chen chúc, chỉ cần vài kẻ cố ý tranh lối, cãi chỗ, kêu 'mất thiệp' ngay chỗ soát là hàng ngũ rối loạn.

"

Cảnh Hiền gõ nhẹ mép án, mắt hơi khép lại:

"Nhưng miệng đòi phải kết tội đúng chỗ.

"

Lý Liên đáp rõ từng chữ, ánh nhìn sắc như kim:

"Ngoài phố ai cũng nói buổi ấy do Tứ hoàng tử Cảnh Chân chủ trì;

còn thiệp mời là do người của Hộ bộ phát.

Khi hỗn tạp nổi lên, thiên hạ sẽ mắng Hình bộ của Tứ hoàng tử không giữ nổi phép trước điện.

Còn phần Hộ bộ, ta phát 'đúng lệ' lại khéo gieo tiếng 'biết thương dân' mũi dùi tự nhiên dồn sang Hình bộ.

"

Cảnh Hiển trầm ngâm một thoáng, rồi dặn:

"Không để thành trọng án, không đổ máu.

Ta chỉ cần lễ nghĩ loạn nhịp để Hình bộ lộ kém.

Khi ấy Lại bộ của Cảnh Túc tất dựa phép 'kiểm' mà thuyên chuyển người Hình bộ;

Tứ đệ thấy người bị đổi, tất oán Đại huynh— mũi giáo quay ngang, hai bên tự nghi ky.

"

Lý Liên chắp tay, giọng rành rọt:

"Thuộc hạ đã liệu đường tiến thoái.

Chỉ cần binh lính nhà môn vừa can, người của ta lập tức rút, để tiếng oán còn lại chỉ nhắm vào Tứ hoàng tử.

"

Cảnh Hiền khép nắp nghiên, hơi nghiêng đầu, nụ cười nhạt hằn trên môi:

"Khởi sự đi.

Đến ngày thiết triều, để thiên hạ tự nói thay ta.

"

Cũng khi ấy, tại phủ Đại hoàng tử Cảnh Túc, hương trầm phảng phất trên án cờ.

Hoàng Phương cùng Điện hạ đối cuộc;

ngoài hiên bóng cá lảy tấm trên mặt hồ.

Cảnh Túc thong thả đẩy một quân, mắt dõi theo những vệt khói trầm:

"Nhị đệ vì có gì lại chấp bút tế điển cho ta?

Chẳng phải nâng uy của ta u?

"

Hoàng Phương mỉm cười rót trà, giọng ôn hòa mà giấu lưỡi dao mảnh:

"Điện hạ đọc, nhưng lời là của Nhị hoàng tử.

Tới ngày, miệng đời sẽ nói 'văn của Nhị hoàng tử, đọc từ miệng Đại hoàng tử' Điện hạ đọc càng hay, danh văn của y càng thịnh—mượn miệng người mà dựng danh cho mình.

"

Cảnh Túc gật nhẹ, đặt quân

"cạch"

một tiếng:

"Cũng có lý.

Có kế nào khiến hai vị hoàng đệ đều khó xử chăng?

"

"Xin cho thuộc hạ nghĩ thêm một, hai ngày —"

Hoàng Phương còn chưa dứt lời, gia nhân hạ giọng vào bẩm:

"Bẩm Điện hạ, Mục đại nhân cầu kiến.

"

"Truyền.

"

Chốc lát, Mục Trọng Kham vào hành lễ, tay dâng một quyển sơ đồ:

"Hộ bộ vừa chuyển danh sách cùng sơ đồ chỗ ngồi sang Lại bộ nhờ giám duyệt.

"

Cảnh Túc mở ra, mắt thoáng sáng, ngón tay gõ nhịp lên mép án:

"Có cách để Hộ bộ vướng chân, Hình bộ thì mang tiếng.

"

Y chỉ mấy vị trí trên sơ đồ, khóe môi nhếch cười:

"Trong triều mấy đôi vốn bất hòa— Thái sư Trọng Nghị với Tả tướng Tôn Kính Nghiêu;

Trấn Nam Tiêu Viễn Sơn với Trấn Bắc Mạnh Thiên Hùng;

Công bộ Tô Khải Minh với Binh bộ Lưu Tương Trì.

Nếu trên thiệp mời sắp họ ngồi kể, đến khi vào điện ắt sinh ngại ngùng, lời qua tiếng lại.

Mà ngoài phố vốn bảo chủ trì là Tứ hoàng tử Cảnh Chân, còn thiệp mời do người của Hộ bộ — tức phe Nhị hoàng tử —phát ra.

Thế thì chỗ ngồi lộn xôn, miệng đời sẽ khó chịu Hộ bộ;

còr rối trước điện, tất bực Tứ hoàng tử vì Hình bộ 'không trị nổi trật tự.

"

Mục Trọng Kham thoáng do dự rồi cúi đầu thấp hơn, giọng hạ xuống một bậc:

"Hộ bộ đang chuyển cả xấp thiệp sang Lại bộ để 'kiểm'.

Nếu chúng thần táy máy trên vài tất rồi trả như cũ;

đến ngày ấy, người của thần lại 'dẫn chỗ' cho đúng, các vị kia dẫu giận cũng.

chỉ đành ngậm bồ hòn— lời oán sẽ trút sang Tứ hoàng tử và Hộ bộ.

"

Cảnh Túc khép sơ đồ, chắp tay sau lưng bước ra bậc hiên.

Gió từ hồ thổi vào, lay nhẹ vạt áo triều lam;

trong mắt y ánh lên vẻ vui thú của kẻ ngồi ngoài cuộc cờ mà nắm dây cả bàn:

"Nhất mũi, song đích.

Cứ thế mà làm.

Để xem Tứ đệ chịu tiếng bất năng, Nhị đệ chịu tiếng hậu đậu —.

còn ta, chờ thiên hạ tự nói.

"

Tối hôm ấy, tại phủ Tứ hoàng tử Cảnh Chân.

Sau một ngày bận rộn ở Lễ bộ, Cảnh Chân hồi Phủ, dùng cơm xong thì vào thư phòng đọc sách.

Thấy mưu sĩ Tần Lan từ ngoài bước vào, y khẽ cười:

“Tần tiên sinh mấy nay vất vả theo ta, xong chuyện này e cũng xuống được vài cân.

” Tần Lan cười phụ họa, bẩm:

“Điện hạ, hôm nay mật thám tra được:

trong phủ Trưởng hoàng tử có Mục đại nhân cầu kiến;

còn bên phủ Nhị hoàng tử thì không thấy ai ra vào.

” Cảnh Chân xoa mắt:

“Hai vị hoàng huynh của ta đều chẳng phải hạng an phận;

thế nào họ cũng gây rắc rối cho ta” Y vừa nói vừa cười:

“Tần tiên sinh có cao kiến gì cho hai vị hoàng huynh của ta không?

Tần Lan đáp:

“Tại hạ quen dùng độc kế, chỉ sợ gây họa lớn.

” Hắn quan sát Cảnh Chân, biết y không thích mưu bẩn nhưng vẫn sẽ nghe.

y nói tiếp :

“Chỉ cần Điện hạ đồng ý, ván cờ này ta nắm chắc,” lòng đầy tự tin.

Cảnh Chân nhìn thẳng:

“Nói thử.

” Tần Lan nói rành rọt:

“Chỉ cần Điện hạ mua chuộc cho tại hạ một quan ty nhỏ nhoi trong Hộ bộ, thì kế sẽ thành;

không những thế còn khiến hai hoàng tử bị quở trách nặng nề” Cảnh Chân thoáng chau mày.

Y quá hiểu con người mưu sĩ này.

Nhó năm xưa, Cảnh Chân gặp Tần Lan đúng lúc hắn bị giải ra pháp trường;

hôm ấy y chỉ quá bộ đi ngang mà hữu duyên đối diện.

Tần Lan bảo:

“Điện hạ không có cốt cách đế vương, mai sau làm trò cười cho thiên hạ.

” Hộ vệ định rút đao, Cảnh Chân ngăn lại, chỉ hỏi hai chữ:

“Vì sao?

Tần Lan cười:

“Vì bên cạnh Điện hạ không có người mưu cục triều, tính việc ngoài điện cho Điện hạ.

” Cảnh Chân khi ấy nói:

“Kẻ muốn làm môn khách của ta nhiểu vô kể, cần gì phải lấy ngươi.

” Y quay gót, Tần Lan lại bật cười:

“Người ta bảo Tứ hoàng tử là bậc minh chủ;

tại hạ sai lầm.

rồi.

Kẻ minh chủ đến tài người khác còn không hỏi tới, sao xứng hai chữ “minh chủ?

Đêm đó, Cảnh Chân âm thầm dùng kẻ khác thế mạng cứu hắn;

sau một đêm đối thoại, y hoàn toàn bội phục Tần Lan—chỉ có điểu, vị mưu sĩ này không phải hạng “thiện nam tín nữ”.

Trở lại thực tại, Cảnh Chân nói ngắn gọn:

“Được.

Ta sẽ chuẩn bị cho ngươi.

” Tần Lan nghe vậy, khóe môi khẽ mỉm cười.

Buổi trưa tại Tuy Châu, cách huyện Bình Giang còn vài ngày đường.

Bìa rừng cạnh dòng suô lấp lánh, Cổ Xuyên và Băng Linh dựng tạm lều vải đơn sơ dưới bóng tùng rợp mát.

Y vừa thả câu bắt được mấy con cá suối vảy bạc, tẩm muối và lá rừng, đặt trên than hồng nướng thơm lừng.

Lửa trại cháy đều, khói mỏng bay lượn, hòa quyện với ánh nắng vàng rực xuyên qua tán lá, hắt bóng loang lổ lên những thân cây sần sùi quanh đó.

Thấy củi sắp tàn, Băng Linh vội giành chân đứng dậy:

“Để ta đi lấy củi.

” Cổ Xuyên khoát tay cười nhẹ:

“Cô nương cứ nướng cá, để ta đi” Nhưng Băng Linh lắc đầu, ánh mắt thoáng e ngại vì sự chu đáo của y.

“Ngươi cứ ở đây, ta đi nhanh thôi,” nàng nói, khoác tay áo rồi rào bước men theo lùm cây, dáng mảnh mai khuất dần sau bụi lá xanh rậm rạp.

Gió rừng chọt thổi qua, mang theo hơi mát từ suối, cuốn theo mùi đất ẩm và lá khô.

Tiếng lá xào xạc hòa cùng tiếng nước chảy róc rách, như kể những câu chuyện mơ hồ.

Từ bụi rậm đối diện, một bóng đen động đậy, rồi một “cái đầu gấu” khổng lồ nhô ra, đôi mắ lóe sáng dưới ánh nắng, lông lá rậm rì che gần kín mặt.

Cổ Xuyên giật mình, tim đập nhanh, mồ hôi lấm tấm trên trán.

“Gấu ở đây sao?

Giữa ban ngày?

y nghĩ, tay vội chộp thanh đao bên hông, lùi hai bước, chân hơi run nhưng vẫn giữ thế phòng thủ.

Lòng y thoáng lo, không chỉ vì “con thú” trước mặt, mà còn vì Băng Linh đang ở đâu đó trong rừng.

Gió thổi mạnh, lửa trại chập chờn, ánh nắng nhảy nhót làm bóng cây lay động như ma quái.

Cổ Xuyên nheo mắt da gà nổi lên khi bóng dáng kia đứng thẳng dậy—khổng lồ, cao hơny đến hai cái đầu, to lớn hơn cả Hoa Hùng mà y từng thấy trong lôi đài.

Nhưng dưới ánh trưa, y nhận ra đó không phải gấu:

một đại hán, tay chân thô kệch như thâr cây, bắp thịt cuồn cuộn, khuôn mặt góc cạnh chìm trong bóng lá, chỉ đôi mắt sáng quắc nhìn thẳng vào y.

Dáng vẻ ấy không phải thú, nhưng vẫn toát lên sự bất thường, khiến lòng Cổ Xuyên lạnh đi.

Tiếng đại hán vang trầm như đá lăn trên sườn đổi:

“Tiểu huynh đệ, có thể nhượng cho tại hạ con cá kia chăng?

Bạc sẽ bồi.

” Bụng y kêu “ọt ot” rõ to, phá tan sự tĩnh lặng của rừng.

Cánh tay to bè vươn qua đống lửa, nhắm vào con cá nướng.

Cổ Xuyên thoáng hoảng, nhưng bản năng võ giả trỗi dậy.

lòng bớt sợ nhưng.

vẫn cảnh giác cao độ.

“Chưa có sự đồng ý mà dám vươn tay!

” y quát khẽ, vung đao chém mạnh, lực đạo dồn cả vào lưỡi thép.

“Keng!

” Tiếng kim loại v-a chạm sắc lạnh vang lên, cánh tay Cổ Xuyên rung bần bật, tê rần như bị chấn ngược.

Trên sống đao, một vệt nứt nhỏ hiện ra, lấp lóe ánh nắng.

Đại hán giơ cổ tay đỡ thẳng đòn—trên cổ tay là giáp tay dày cộp, chất liệu lạ lùng, ánh kim lóe lên như bạc.

Y cười khà khà, giọng trầm đục:

“Tiểu huynh đệ, đao tốt đấy, nhưng chưa đủ bén!

” Nắng trưa tại Tuy Châu rực rỡ, xuyên qua tán tùng, phủ ánh vàng loang lổ lên bìa Từng cạnh dòng suối.

Lửa trại tí tách, mùi cá nướng thơm lừng hòa lẫn với hơi đất ẩm từ rừng sâu.

Cổ Xuyên đứng đối diện đại hán khổng lồ, tim đập thình thịch, tay siết chặt chuôi đao đã nứ một vệt.

Ánh mắt y sắc lại, nỗi sợ ban đầu tan biến, thay bằng ngọn lửa chiến ý bùng lên trong lồng ngực.

“Kẻ này không đơn giản, ta phải tốc chiến khiến hắn hao sức mới được!

” y nghĩ, chân trụ vững, hơi thở dồn dập nhưng đầy quyết tâm.

Cổ Xuyên nghiến răng, lao tới như mãnh hổ, nhảy bật lên cao, hai tay nắm chặt chuôi đao, bé một nhát chí mạng từ đỉnh đầu đại hán.

Lưỡi đao xé gió, ánh thép lóe sáng như tia chớp giữa trưa.

Đại hán chợt cười khà, tiếng cười trầm đục như sấm rền từ hang sâu.

Y khép hai tay giơ lên cao, giáp tay lấp lóe ánh kim.

“Keng!

” Tiếng kim loại v-a chạm chói tai vang vọng, rung chuyển cả lùm cây gần đó.

Thanh đao của Cổ Xuyên không chịu nổi lực chấn kinh hồn, vỡ tan thành từng mảnh, những mảnh thép lấp lánh bay tứ tán, rơi xuống đất như mưa bạc.

Cổ Xuyên tiếp đất, chân trượt trên cỏ ẩm, nhưng y không chùn bước.

Máu nóng sôi trào, ÿ gầm khẽ, thân hình như mũi tên lao thẳng vào đại hán.

Đại hán đứng vững như núi, đôi mắt sáng quắc dõi theo từng động tác của Cổ Xuyên, nhưng không hề phản công.

Y chỉ giơ tay trái chắn trước ngực, tay phải hơi khép, thân pháp thong dong như cành tùng lay trước gió.

Cổ Xuyên tung quyền, chiêu thức nhanh như chớp, mỗi đòn đều đồn hết nội lực, nhắm vào.

ngực, vai, và hạ bàn đối thủ.

Quyền phong gào thét, cuốn lá khô trên mặt đất xoáy thành vòng.

Nhưng đại hán chỉ nghiêng người, tay áo rộng phất nhẹ, hóa giải từng đòn một cách dễ dàng.

Mỗi lần Cổ Xuyên đánh tới, y cảm nhận được sự chênh lệch:

như đấm vào bức tường đồng, lực đạo của mình bị nuốt chửng, không để lại chút dấu vết.

Cổ Xuyên nghiến răng, lùi nửa bước rồi bất ngờ xoay người, tung một cước quét ngang vào đầu gối đại hán.

Đòn này nhanh như gió lốc, mang theo ý chí quyết chiến.

Đại hán chỉ nhấc chân, dùng giáp gối chặn nhẹ— tiếng “cạch” khô khốc vang lên, Cổ Xuyên cảm thấy chân mình như đá vào tảng đá, đau nhói tận xương.

mồ hôi lăn dài trên trán, nhưng đôi mắt vẫn cháy bỏng, không chịu khuất phục.

Bất chọt, đại hán động.

Y lao tới, nhanh như báo săn, tung một cú đấm thẳng vào ngực Cổ Xuyên.

Quyền phong rít lên, không khí như bị xé toạc, mang theo sức mạnh hủy diệt.

Cổ Xuyên giật mình, bản năng võ giả trỗi dậy, y nghiêng người né sát rạt, cảm nhận luồng gió lạnh buốt lướt qua má.

“Bùm!

” Cú đấm của đại hán trượt mục tiêu, đập thẳng vào gốc tùng cổ thụ sau lưng.

Tiếng nổ khô khốc vang lên, cành lá tùng rơi lả tả như mưa xanh, bụi gỗ bay mù mịt, để lại một lỗ thủng sâu hoắm trên thân cây, vỏ gỗ nứt toạc, lộ cả lõi đỏ bên trong.

Mùi nhựa tùng nồng nặc lan tỏa, hòa với không khí căng thẳng.

Cổ Xuyên nuốt nước bọt, mắt mở to, tim đập thình thịch.

“Một quyền mà mạnh đến thế?

Nếu trúng, ta không chết cũng tàn!

” y nghĩ, lòng thoáng rùng mình, nhưng chiến ý vẫn không tắt.

Y lùi lại, hít sâu, điều hòa hơi thở, rồi lại lao lên.

Hai tay y tung liên hoàn quyền, mỗi đòn đều dồn hết sức bình sinh, nhắm vào cổ, ngực, và sườn đại hán.

Quyền ảnh chồng chất, như sóng cuộn trên dòng suối, cuốn theo lá khô và bụi đất.

Nhưng đại hán vẫn chỉ thủ, thân pháp linh hoạt đến kỳ lạ:

lúc nghiêng người tránh, lúc giơ tay hóa giải, không một đòn nào của Cổ Xuyên chạm được vào y.

Mỗi lần tay Cổ Xuyên chạm vào giáp tay của đối thủ, y cảm nhận được lực phản chấn như sóng ngầm, khiến khớp xương đau nhức.

Nắng trưa chiếu nghiêng, ánh sáng lấp lóe trên giáp tay đại hán, như cười nhạo nỗ lực của Cổ Xuyên.

Lá tùng và lá khô rơi dày hơn, phủ mặt đất như tấm thảm hỗn loạn.

Tiếng suối róc rách bên cạnh giờ như tiếng cười khẽ của rừng, chứng kiến màn giao đấu kịch liệt.

Cổ Xuyên thở hổn hển, mồ hôi thấm đẫm áo,y cắn răng lao tới lần nữa, tung một đòn quyền cuối cùng, nhắm thẳng vào mặt đại hán.

Đại hán chỉ nghiêng đầu, tay phải vươn ra, nhẹ nhàng bắt lấy cổ tay Cổ Xuyên.

Lực nắm mạnh như gọng kìm, khiến y không thể động đậy.

Đại hán cười khà, giọng trầm:

“Tiểu huynh đệ, sức mạnh khá lắm, nhưng còn non!

“ Y buông tay, lùi lại, vẫn không phản công, dáng vẻ ung dung như chưa từng đốc sức.

Cổ Xuyên đứng sững, ngực phập phồng, tay phải run rẩy vì kiệt lực.

Y nhìn lỗ thủng trên gốc tùng, rồi nhìn đại hán, lòng vừa thán phục vừa cảnh giác.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập