Chương 44: Doãn Trung Thử Võ Cổ Xuyên

Chương 44 :

Doãn Trung Thử Võ Cổ Xuyên Bấy giờ, khi hai người vừa định lao vào lần nữa, giọng nói thanh thoát của Băng Linh bỗng vang lên giữa khoảng rừng vắng:

“Trọng lão tiền bối, là người phải chăng?

Một tiếng “Hử?

trầm như sấm đáp lại:

“Ngươi là.

“Tiểu nữ là Băng Linh, ngoại tổ phụ là Băng Tuyền.

” Nàng chắp tay cung kính.

Vị đại hán kia cười sang sảng:

“Thì ra là cháu của Băng Tuyển lão nhi!

Ngươi sao lại có mặt nơi đây?

Băng Linh kể mình nghe tin ngoại tổ phụ mất nên đang trên đường về chịu tang.

Đại hán ấy chính là Trọng Nghị;

nghe vậy liền ngồi xuống, tháo tấm nón lông gấu.

Lúcnày Cổ Xuyên mới được nhìn rõ nhờ nắng trưa xuyên qua tán lá rắc thành vảy vàng trên vai u ngực nở của y;

lưng thẳng như cán thương, mỗi nhịp thở làm lớp lông thú trên vai phập phồng nhẹ.

Mái tóc bạc quấn gọn bằng dây da, vài sợi rủ ngang thái dương lấp loáng;

chòm râu trắng dày rơi đến tận ngực;

lông mày bạc rậm như bút lông, che đôi mắt sáng và tĩnh—ánh nhìn quét đến đâu, người đứng đó tự khắc bót lời.

Gương mặt vuông vức, gò má cao, xương hàm rắn;

nơi đuôi mắt hằn những nếp khắc thẳng thớm của năm tháng.

Trên cổ và cánh tay chằng chịt sẹo cũ đã được gió cát mài nhãn.

Bàn tay to bản, khớp nổi, gân xanh hằn như dây mây, lòng tay chai dày, móng cắt cụt gọn gàng;

khi y đưa tay gạt tóc, khớp xương kêu “rắc” rất nhỏ mà dứt khoát.

Trên người là áo choàng lông thú sẵm, viền áo khâu thô bằng gân song ngay hàng;

bên trong áo vải dệt thô đã bạc, đai da cũ mòn nhưng sạch sẽ, đầu khóa đồng mờ bóng.

Ống quần phủ xuống đôi ủng da đế dày, bụi đường bám thành viền, mỗi bước đặt xuống chắc nặng, sỏi dưới chân lạo xạo.

Hơi người mang mùi nhựa thông và nắng gắt giọng nói vang trầm, khô mà ấm.

Dáng ngồi vững chãi như tảng đá giữa rừng, cằm hơi thu, vai thả lỏng—cái uy thản nhiên toát ra chỉ bằng một cái nhíu mày, một ánh nhìn nghiêng.

Đôi tay gân guốc ấy vẫn đeo một chiếc nhẫn bạc đơn sơ nơi ngón, vật duy nhất gợi nhắc về người vợ y yêu thương cả đời.

Sau lưng y khoác một túi da;

thân hình cao lớn, vai rộng như chở cả non sông, khiến không gian xung quanh bất giác lặng đi dưới cái bóng của y.

Sau đó, cả ba quây quần bên đống lửa, vừa nướng cá vừa trò chuyện.

Trọng Nghị khen tấm tắc tay nghề của Cổ Xuyên, hương khói quyện cùng vị muối, mỡ cá tí tách rơi xuống than hồng nghe giòn rụm.

Cổ Xuyên chỉ mỉm cười gật đầu cảm tạ.

Băng Linh chắp tay thưa:

“Tiển bối đã quá bộ đến Tùng Trúc Băng Trang, chiêm mộ ngoại tổ phụ chưa?

Trọng Nghị khẽ thở dài:

“Băng Tuyển cũng là cố giao mà lão yêu mến.

Chỉ tiếc chẳng kịp hội diện lần cuối.

Thiên hạ anh hùng đồng niên với lão, nay tóc đều sương trắng, kẻ còn kẻ mất, rốt cuộc chẳng còn mấy ai.

” Cổ Xuyên ngạc nhiên hỏi:

“Không ngờ ngoại tổ của cô nương lại có bằng hữu võ công cao cường.

đến vậy.

” Trọng Nghị bèn nhíu mày, cười mà rằng:

“Tiểu tử, lão phu nào biết võ.

Lão chỉ giỏi văn hơn giỏi võ.

” Cổ Xuyên nghe vậy tưởng như sét đánh bên tai, nhìn dáng người như núi của lão mà lòng khó tin.

Thấy ánh mặắt Cổ Xuyên có điều lạ, Trọng Nghị phất tay:

“Đã có không ít kẻ nhìn lão như thế, đều chẳng tin thiên phú của lão phu.

Thôi, để lão ngâm một khúc, các người nghe cho rõ.

” Rồi lão ngâm:

Tùng lâm tịch mịch nguyệt quang minh, Hỏa diệm hồng hồng cá chử sinh.

Băng Tuyển dĩ thệ hồn quy địa, Anh hùng thiên hạ thiểu đồng tình.

Sơn thủy du hành tâm tự tại, Văn chương xuất thủ bút thành tỉnh.

Tiểu tử nghi thần hà tất quái, Trọng Nghị lão hán diệp phong thanh.

Tiếng ngâm trầm hùng, chữ nghĩa rành rọt, phong cốt ung dung.

Lửa hồng chao bóng, tùng.

ảnh khẽ lay;

chỉ một khúc thơ, mà dư âm còn lắng mãi bên khe suối trưa hôm ấy.

Sau khi làm pháp sự ở Tùng Trúc Băng Trang, Huyền Phù chỉ còn chờ ngày lập đàn là xong.

Vài hôm liền, mỗi buổi sớm Băng Doãn Trung sang thỉnh giáo chiêu thức;

đến chiểu, y giảng phép dưỡng tâm cho phu thê Băng Tĩnh Khiêm.

Riết rồi chính y cũng ngỡ mình là đạo sĩ thực thụ.

Hôm ấy, y thay thường phục, xuống tửu quán dưới cổng.

Vừa an tọa nơi góc quán, đã thấy mấy kẻ dáng đấp khả nghỉ láng vảng, mắt liếc dọc ngang.

Huyền Phù ngoắc tiểu nhị lại hỏi.

Tiểu nhị ghé tai đáp nhỏ:

mấy bữa nay liên tiếp có người mang một tờ phác họa đi dò, ai chỉ được người trong tranh sẽ trọng thưởng;

dường như đang truy một kẻ tên.

Sắt Côn hay Mộc Côn gì đó.

Huyền Phù nghe xong bỗng tái mặt:

người của Đại Nội Mật Thám đã lần đến nơi này.

Y vội vã thanh toán, trở gót về Băng phủ.

Vừa bước qua cổng, y thấy trong sân có một đôi nam nữ mới hồi trạch.

Băng Doãn Trung đang đối thoại với họ.

Nữ tử dung mạo thanh lệ mà khí chất lạnh như băng sương;

nam tử anh tuấn, thần sắc trầm định.

Thấy Huyền Phù, Băng Doãn Trung mỉm cười giới thiệu:

“Đạo trưởng, đây là tiểu muội của ta — Băng Linh;

còn vị này là đồng liêu của nàng tại nha môn — Cổ Xuyên.

” Băng Linh khẽ gật đầu.

Cổ Xuyên chắp tay:

“Tại hạ Cổ Xuyên, tham kiến đạo trưởng.

” Huyền Phù cũng cúi người đáp lễ:

“Bần đạo hữu lễ.

” Nghe tiếng con gái hồi môn, Băng thị vội vã chạy ra sân, tay còn vương bột gạo đã nắm chặt tay Băng Linh.

Cổ Xuyên đứng chếch bên, chắp tay hành lễ, lời lẽ ôn hòa.

Com trưa bày gấp nơi thềm hiên;

đạm bạc mà ấm tình.

Dùng bữa xong, Băng Linh đìu Băng thị vào nội thất;

cửa khép, tiếng mẹ con hàn huyên nhỏ dần như tơ mưa.

Huyền Phù cáo mệt lui về tịnh xá.

Kỳ thực y mở rương thu xếp:

bạc vụn cùng mấy thỏi ngân cất sâu đai lưng;

bản đồ với lộ dẫn kẻ mực đỏ cuộn bọc giấy dầu;

thẻ bài thông hành lót vải xanh kẹp bên ngực;

thêm mấy gói mê hương, vài hoàn độc dược bôi sáp cho kín, chia giấu ống tay và cổ giày.

Thu thập đâu đó xong, y khép rương, nhủ thầm:

“Sáng mai sau khi lập hương án xong thì lên đường.

” Ngoại viện nơi đình trúc, Băng Doãn Trung rót trà mời khách, mỉm cười mà hỏi:

“Tiểu muội ở nha môn, e quấy rầy chư vị lắm chăng?

Cổ Xuyên đặt chén, hòa nhã đáp:

“Không dám.

Băng bộ khoái xử việc nghiêm cẩn, người trong nha đều kính.

” Đoạn Cổ Xuyên như sực nhớ điều chi, khóe mắt chợt trầm, khẽ lắc đầu, chẳng thêm lòi.

Băng Doãn Trung thấy vậy bèn cười, hứng chí nổi lên:

“Gió trưa mát mẻ, đình trúc lại rộng;

chi bằng luận võ vài chiêu cho vui mắt.

Chẳng luận cao thấp, chỉ để thông tay.

” Cổ Xuyên nghĩ đúng là huynh đệ của Băng Linh—vị tiểu thư ấy hở chút là động thủ, ca ca của nàng cũng.

chẳng khác—song sợ mất hứng, bèn thuận miệng đáp ứng, đứng dậy chắp tay:

“Đã là khách, nào đám trái ý chủ.

Xin Băng huynh chỉ giáo.

” Băng Doãn Trung lấy mũi giày vạch trên nền đất một vòng tròn lớn, thân người vừa đủ xoay trở:

“Giới luật một điểu:

ai bước ra ngoài vòng, người ấy thua.

” Hai người đối diện cúi đầu chào.

Hơi thở lắng đều như dây cung.

Băng Doãn Trung bước nửa bộ, hông trầm, tay trái hư che, tay phải quét nhẹ như thử then cửa;

Cổ Xuyên chuyển bộ nửa vòng, mũi chân lướt men rìa, vai thu gọn, ngón tay mở khép —hư thực đan xen.

Lá trúc rì rào, bóng nắng lay là.

Băng Doãn Trung bất chọt lao tới, khuỷu tay như then cài, ép Cổ Xuyên ra mép vòng.

Cổ Xuyên xoay eo, rũ vai, mượn lực trả lực, ngón tay chạm khẽ cổ tay đối phương, hóa giải đòn đánh thành vòng xoay.

Bụi cát mịn tung vệt nhỏ, song mũi giày cả hai vẫn giữ trong giới tuyến.

Băng Doãn Trung đổi thế, chân trước hư, chân sau thực, người dựng thẳng như cán thương, tay phải ấn mạnh xuống hông đối thủ.

Cổ Xuyên đáp một cú đấm ngắn, lực không nặng nhưng điểm đúng trục, khiến Băng Doãn Trung khự nửa nhịp;

cổ Xuyên lướt chéo một bước, trở lại trung tâm vòng.

Hai bên cân bằng.

Một chiếc lá rơi, đáp ngay rìa vòng.

Băng Doãn Trung liếc thấy, nhoẻn cười, đột nhiên dồn b( như sấm, tay phải khóa chặt cổ tay Cổ Xuyên, tay trái đấm thẳng vai.

Cổ Xuyên hạ thấp người, gót chân xoay nửa vòng, cổ tay nghiêng đúng một tấc, mượn thế nhượng đường;

mũi giày Băng Doãn Trung chạm rìa giới tuyến, dừng phắt.

Cả hai cùng buông tay, thụ bộ.

Băng Doãn Trung cười ha hả:

“Cao minh!

Thêm một phân là ta đã ra khỏi vòng.

” Cổ Xuyên đáp lễ:

“Băng huynh thủ pháp tinh vi, tại hạ chỉ mượn thế mà thôi.

” Tiếng “Tiếp nào!

” của Băng Doãn Trung còn vang, ánh mắt y lóe lên nét tỉnh nghịch.

Chưa dứt lời, y lao tới, tay phải đấm thẳng ngực, lực mạnh như búa bổ.

Cổ Xuyên thoáng ngạc nhiên, nhưng bản năng trỗi dậy, nghiêng người, tay trái gạt cú đấm, tay phải đấm trả vào sườn đối thủ.

Bụi đất tung lên, vòng tròn nhỏ như rung chuyển dưới bước chân hai người.

Băng Doãn Trung càng đánh càng hăng, mỗi cú đấm như gió lốc, xen kẽ những cú lên gối nhanh như chớp, nhắm vào bụng Cổ Xuyên.

Cổ Xuyên lùi nửa bước, mũi giày sát rìa vòng, rồi lập tức hạ thấp người, tung một cú đá quét ngang, nhắm vào chân trụ của đối thủ.

Băng Doãn Trung nhảy tránh, đáp xuống.

bằng một cú đấm móc từ dưới lên, suýt trúng cằm Cổ Xuyên.

Cổ Xuyên lách người, khóa cổ tay Băng Doãn Trung, dùng lực xoay mạnh, quăng y về phía rìa vòng.

Băng Doãn Trung bật người, lộn ngược một vòng trên không, hai chân chống lên như xe đạp đá liên hoàn vào ngực Cổ Xuyên, buộc Cổ Xuyên phải lùi lại, tay áo rách một đường.

Cả hai giờ không còn nhường nhịn.

Băng Doãn Trung tung cú lên gối hiểm, nhắm thẳng ngực;

Cổ Xuyên cúi người, tay phải khóa cổ tay đối thủ, tay trái đấm vào sườn, lực vừa đủ đi đẩy lùi.

Băng Doãn Trung cười lớn, xoay người quăng một cú đá hậu, mũi giày lướt sát mặt Cổ Xuyên.

Cổ Xuyên đáp trả bằng một loạt đấm liên hoàn, mỗi cú đánh nhanh như gió, ép Băng Doãn Trung phải co người phòng thủ.

Một cú đấm của Cổ Xuyên trượt qua vai, nhưng Cổ Xuyên lập tức xoay người, tung cú đá chống ngược, chân vẽ một vòng cung, suýt đẩy Băng Doãn Trung ra khỏi vòng.

Đất cát xoáy lên, lá khô bay mù mịt, không khí căng như dây đàn.

Trong nội thất, Băng Linh đang trò chuyện với mẫu thân thì một thị nữ vội vã chạy vào, thở hổn hển:

“Thưa tiểu thư, phu nhân, công tử và vị khách đang giao đấu ngoài kia, cả hai.

tay chân như muốn đoạt mạng!

” Băng Linh và mẫu thân ngơ ngác nhìn nhau.

Băng thị khẽ cau mày, lo lắng:

“Doãn Trung từ nhỏ đã hiếu võ, nhưng thế này.

e là quá đà!

” Băng Linh không đáp, đứng bật đậy, váy áo khẽ lay.

Nàng vội chạy ra ngoài, lòng vừa tò mò vừa lo lắng.

Đếnrìa Từng, nàng đứng sững, mắt mở lớn:

dưới ánh nắng loang lổ, hai thân ảnh trong vòng tròn tung hoành, quyền cước như gió lốc, bụi đất và lá khô bay mù.

Băng Doãn Trung tung một cú đấm móc, khí thế như núi;

Cổ Xuyên đáp trả bằng một cú đá chống ngược, linh hoạt như rồng lượn.

Vòng tròn nhỏ bé dường như không đủ chứa sức mạnh của cả hai.

Băng Linh nắm chặt tay, ánh mắt không rời trận đấu.

Nàng nhận ra, dù quyền cước hiểm hóc, cả hai vẫn giữ một giới hạn vô hình — không ai thực sự muốn làm tổn thương đối Phương.

Nhưng sự hăng say ấy, như hai con hổ tranh phong.

Dưới ánh nắng loang lổ xuyên qua tán trúc, trận đấu trong vòng tròn nhỏ dần đi đến hồi kết.

Băng Doãn Trung, vốn võ công đã thuộc hạng khá, nay nhờ mấy ngày được Huyền Phù chỉ dẫn mà tiến bộ thần tốc, chiêu thức ngày càng sắc bén, uy lực.

Sau vài hiệp giao tranh kịch liệt, y dồn hết nội lực vào một cú khóa tay kết hợp lên gối, ép Cô Xuyên lùi liên tục;

mũi giày Cổ Xuyên cuối cùng cũng vượt rìa vòng, bụi đất còn vương trên áo bào.

Cổ Xuyên thở hổn hển, lau mồ hôi trên trán, khẽ cười nhận thua:

“Thua huynh rồi, Băng huynh quả là cao thủ!

” Băng Doãn Trung cũng mệt mỏi, vai áo ướt đẫm mồ hôi, nhưng y cười vang ha hả, vỗ vai Cổ Xuyên:

“Thống khoái!

Cổ huynh đệ nhường ta mấy chiêu, nhưng võ học nhà ta không phải dạng vừa.

Tối nay ra tửu lầu cùng ta uống vài chén, bù cho trận này!

” Cả hai cười nói rộn ràng, tiếng cười vang vọng giữa rừng trúc, như xua tan đi sự căng thẳng ban nãy.

Băng Linh đứng bên rìa, vốn đã chứng kiến từ đầu, nghe lời mời rượu của đệ thì mặt chọt lạnh tanh.

Nàng quay.

ngoắt vào trong, váy áo lay động, không quên buông một câu sắc lẹm:

“Nam nhân ngu ngốc!

” Giọng nàng vang vọng, khiến Băng Doãn Trung khựng lại, cười trừ nhìn theo bóng khuất, nhưng rồi lắc đầu, tiếp tục cười đùa với Cổ Xuyên.

Bên này, Cổ Xuyên trở về phòng mình được sắp xếp trong phủ, một gian phòng thanh lịch đối diện thẳng với phòng của Huyền Phù.

Cổ Xuyên tắm rửa sạch sẽ, thay bộ y phục mới, lau khô mái tóc còn ướt, đang định nghỉ ngơi thì chọt nghe tiếng gõ cửa nhẹ nhàng.

Mở cửa ra, hóa ra là Huyền Phù— vị đạo sĩ áo bào xám, râu dài phất phơ, ánh mắt hiền từ như gió thoảng.

“Thí chủ Cổ, bần đạo quấy rầy.

” Huyền Phù chắp tay chào, giọng ôn tồn.

Cổ Xuyên vội đáp lễ, mỉm cười:

“Huyền Phù đạo trưởng, mời vào, mời vào!

” Cổ Xuyên mời Huyền Phù ngồi vào chiếc ghế gỗ thấp bên bàn trà, rót một chén nước ấm, rồi ngồi đối diện.

Huyền Phù khẽ gật đầu cảm tạ, rồi hỏi thăm:

“Thí chủ là người thế nào, từ đâu mà đến đây?

Cổ Xuyên cười nhẹ, đáp hệt như đã kể với Băng Doãn Trung:

“Tại hạ là người của quan phủ, là bằng hữu với băng bộ khoái nhờ sự ủy thác đến đây thăm Băng Tuyền lão sư, không ngờ gặp được cao nhân như đạo trưởng.

” Huyền Phù gật gù, ánh mắt lấp lánh như đang suy ngẫm, rồi chọt hỏi, giọng vẫn bình thản:

“Mấy nay thí chủ là người quan phủ, vậy khi đến đây có thấy điều gì lạ không?

Thú thật, bầt đạo rất thích nghe những chuyện nhân sinh để cảm thụ triết ngộ, giúp tu tâm dưỡng tính.

” Cổ Xuyên suy nghĩ giây lát, rồi kể vài chuyện trên đường:

thương nhân tranh c-hấp ở trấn nhỏ, lũ trẻ chăn trâu đánh nhau bên sông.

Chợt Cổ Xuyên nhớ ra, nhíu mày kể tiếp:

“Gần đến đây thôi, tại hạ thấy có mấy gã đại hán cầm một tờ giấy vẽ hình ai đó, hỏi han khắp nơi.

Họ bảo muốn tìm người đó để đòi nợ, hình như người ấy thiếu bạc của bọn chúng.

” Huyền Phù ngoài mặt vẫn ung dung, khẽ nhấp ngụm trà, nhưng trong bụng chợt sắc lạnh như lưỡi đao, tìm đập nhanh một nhịp.

Vị đạo sĩ cố giữ giọng bình thường, hỏi dò:

“Thí chủ có biết người bọn chúng tìm là ai không?

Cổ Xuyên lắc đầu, cười khổ:

“Không hay biết, tại hạ chỉ nghe loáng thoáng tên trên tờ giấy,cái gì côn đó, nhưng không rõ.

Họ nói người ấy thiếu bạc của bọn chúng, nên tìm để đòi thôi.

Chuyện giang hồ, ai mà chẳng có lúc khốn khó.

” Huyền Phù khẽ gật đầu, đặt chén trà xuống, ánh mắt trở lại hiển từ:

“Cảm tạ thí chủ đã kể.

Những chuyện nhân sinh quả là bài học hay cho bần đạo.

” Nói rồi, y đứng dậy chắp tay cáo từ, lui ra khỏi phòng với dáng vẻ thong dong như cũ.

Cổ Xuyên tiễn ra cửa, khép cửa lại, không hay biết rằng, đằng sau nụ cười ôn tồn ấy, Huyền Phù đang xoay chuyển muôn vàn suy nghĩ sắc bén trong lòng.

Tối hôm ấy, nhà họ Băng sum họp.

Cổ Xuyên lần đầu diện kiến Băng Tĩnh Khiêm:

vóc cao gầy, tóc điểm sương, thần sắc trầm định.

Dùng bữa xong, ông đích thân dẫn Băng Linh cùng Cổ Xuyên đến từ đường.

Ba nén hương châm đỏ, khói xanh quyện sương, đèn dầu lay ngọn trước linh vị tổ tông.

Bái xong ông quay gót về nơi đạo sĩ Huyền Phù đang thuyết pháp;

ngày mai đến mộ Băng Tuyển lão sư lập đàn tròn lễ thì rời Tuy Châu.

Trong điện, tiếng mõ chuông khoan nhặt, Huyền Phù ngồi trên pháp tọa, miệng giảng vô thường nhân quả.

Đến khi khách nghe lần lượt lui ra, y thu giọng, chắp tay tĩnh tọa.

Song càng nhắm mắt, bóng áo trắng của Băng Linh càng hiện;

hơi thở dần gấp, dục hỏa rần rật, mồ hôi rịn gáy.

Sắc mặt vẫn như thường, mà lòng đã nổi sóng Bên này, sau lễ hóa vàng, Băng Doãn Trung dẫn muội muội và Cổ Xuyên xuống tửu lầu Phúc Lai.

Ba người ngồi góc lầu, rượu ấm đưa tay, lời nói chuyện đường xa, chuyện phụ thân dưỡng bệnh.

Đến tuần rượu thứ ba, cửa lầu bật mở, gió đêm tạt nghiêng ánh đèn;

mấy khách áo đen lặng lẽ bước vào, nói với chủ quán:

“Thuê mấy gian trên lầu hai, càng tĩnh càng tốt.

” Ánh lửa hắt qua, gương mặt người đi trước hiện rõ — gầy, mục quang hẹp sắc như lưỡi đao.

Cổ Xuyên khẽ ngẩng, Băng Linh cũng thoáng nhìn:

chính là Viên Kính Dạ.

Sau lưng y là vài thuộc hạ, vạt áo cộm đao đoản.

Y chỉ phất tay, bọn dưới quyền hiểu ý lặng bước lên lầu.

Chủ quán ngạc nhiên song cũng không để ý gì nhiều

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập