Chương 46:
Hồng Phủ Dạ Mưu Sau khi dùng chút cơm và rời khỏi Băng gia, Huyền Phù không theo lối cổng chính mà rẽ qua con đường.
vắng dưới tàn trúc.
Đi được một quãng, phía trước có hai người tiến đến, tay cắp bức họa truy nã Thành Côn.
Vài câu tra hỏi qua loa, một kẻ bỗng cau mày, nhìn kỹ gương mặt Huyền Phù như thấy quen trên họa quyển.
Chưa kịp hô hoán, lưỡi thép đã lóe.
Huyền Phù ra tay bất ngờ, mũi đao xuyên bụng kẻ ấy.
Tên còn lại biến sắc, quay người bỏ chạy.
Huyền Phù định tăng tốc đuổi theo, song kẻ b:
ị thương ôm chặt lấy áo, máu thấm nóng, cản trở từng bước.
Bất đắc dĩ, Huyền Phù hất mạnh, buông mồi, lướt mình trốn vào rặng tre, mất hút theo lối tắt.
Chừng một khắc sau, Viên Kính Dạ cùng thuộc hạ tới nơi.
Xác người nằm co bên vệ đường, cạnh đó là bức họa vấy bùn.
Viên Kính Dạ quỳ nửa gối, đưa tay rà trên nền đất:
dấu giày in sâu, mũi hướng về đông, giữa dấu còn vệt máu loang thành chuỗi hạt.
Viên Kính Dạ đứng dậy, giọng ngắn gọn:
"Đuối!
"
Rồi dẫn cả đội men theo dấu vết.
Bên này, Huyền Phù chạy vượt một dặm thì thấy một trấn nhỏ hiện ra trong sương trưa.
Y bước vôi vào tửu lâu đầu trấn, chọn thẳng cầu thang gỗ lên lầu, định vào phòng trên thay y phục, thuận tiện quan sát động tĩnh phía dưới.
Vừa tới hành lang, nơi phòng kế bên vọng ra tiếng nữ nhân rít khàn:
"Tên Băng Tĩnh Khiêm cứng đầu cứng cổ, cô phải làm chủ cho con.
Giọng phụ nhân đáp lại, êm mà lạnh:
"Sẽ bảo dượng con đứng ra.
Không để Huy nhi chịu oan ức.
Ăn chút gìđi.
Huyền Phù dừng bước.
Qua khe cửa, tiếng thở gấp của nam tử trẻ chen vào:
"Cô phải làm chủ cho con.
Thì ra chính là cô cháu nhà họ Hồng, Hồng Hải Huy đang ở phòng kề cận.
Dưới lầu, tiếng giày đinh nện sàn, đao va xích sắt khe khẽ:
hai bộ khoái thủ dưới bậc, bốn gie đinh đứng rải quanh sảnh.
Huyền Phù hết đường lui, bèn chỉnh tề y phục, đẩy cửa bước ra hành lang.
Y quay thân, đi thẳng sang phòng bên, khẽ ấn then, cửa kẽo kẹt mở.
Trong phòng, Hồng cô giật mình thất sắc:
"Ngươi là ai?
Tiếng chân rầm rập dưới lầu;
hai bộ khoái đã vội phi lên bậc gỗ.
Huyền Phù chỉ khẽ mỉm cười, mục quang dừng nơi Hồng Hải Huy:
"Tại hạ có thể giúp công tử.
Hồng Hải Huy liếc qua lưỡi mắt của Huyền Phù, trong thoáng chốc do dự rồi quát nhỏ:
"Thoái"
Hai bộ khoái nhận lệnh, khép cửa đứng ngoài, lặng lẽ canh giữ.
Ngoài đường, Viên Kính Dạ cùng thuộc hạ đuổi tới.
Viên Kính Dạ phất tay:
"Tản ra mà hỏi— vừa rồi có đạo sĩ nào vào đây chăng?
Bọn thủ hạ lập tức tỏa đi khắp ngõ chợ.
Viên Kính Dạ chọn vào thẳng tửu lâu với một người theo hầu, ngồi tạt bên án gỗ, nhấp ngụn trà, chậm rãi hỏi chuyện.
Chủ quán chỉ cười nhạt, tiểu nhị cúi đầu bưng ấm, lời đáp quanh c‹ như khói.
Hóa ra trước đó một khắc, Huyền Phù đã ghé quầy, ghé tai dặn nhỏ:
"Người của Huyền Hạc Quán, việc liên can Thiên Cơ, xin chớ hỏi nhiều.
Hậu nhật tất có phúc đức,có ai hỏi thấy ta không đều lắc đầu không biết.
Lời còn vương hơi, bạc trắng đã rơi tạch vào khay gỗ.
Chủ quán nể danh, tiểu nhị nể bạc, đề 1m như thóc.
Trên lầu, gió lùa màn lụa, tiếng người trong phòng hạ thấp.
Hồng cô nghiêng mặt, ánh mắt nghỉ hoặc vẫn chưa tan.
Hồng Hải Huy chống tay lên án, nói khẽ:
"Nếu quả có thể giúp, nói rõ điều kiện.
Huyền Phù đứng nghiêng mình nửa bóng, khóe môi dọn một nụ cười như có như không:
"Việc thiên hạ, chỉ cần đúng người, đúng thời.
Huyền Phù khẽ phất cây phất trần, giọng trầm tĩnh mà ẩn ý:
"Bần đạo xin tự bái, tại hạ là Huyền Phù, đệ tử Huyền Hạc quán.
Khi nãy tại Băng phủ, bần đạo đã chứng kiến công tử cùng Băng gia phát sinh t-ranh c:
hấp.
Nghe nói công tử đang mang thương tích, bần đạo có một bí pháp, có thể giúp công tử khôi phục phong độ nam nhi.
Nghe đến
"khôi phục phong độ nam nhi"
đôi mắt Hồng Hải Huy sáng rực như đuốc, ÿ không kìm nổi kích động, tay siết chặt thành quyền, giọng run:
"Chân nhân, lời ấy là thật?
Huyền Phù mỉm cười hiển hòa:
"Thiên cơ bất khả lộ, nơi đây không tiện bàn luận.
Bần đạo vừa rời Băng phủ, nay lại cùng công tử ở chốn tửu lâu này, e rằng bất tiện.
Hay là tìm nơi khác để đàm đạo?
Hồng Hải Huy cười lớn, giọng vang như chuông đồng:
"Chân nhân lo gì!
Có Hồng mỗ tại đây, Băng gia dám làm gì!
Huyền Phù khẽ lắc đầu, giọng trầm hơn:
"Dưới lầu tửu lâu có người của Băng gia.
Công tử thì không ngại, nhưng Huyền Hạc quán bần đạo lại liên lụy.
Nếu công tử không thuận, bần đạo xin cáo từ.
Hồng Hải Huy vội phất tay:
"Được, được!
Mời chân nhân đến tệ phủ!
Nói đoạn, Huyền Phù dặn Hồng Hải Huy chuẩn bị một bộ y phục khác cùng vài dụng cụ cầ thiết.
Vào phòng, y khéo léo cải trang, thay bộ đạo bào bằng y phục thường dân, rồi cùng Hồng Hải Huy và cô y rời tửu lâu.
Khi bước xuống lầu, tim Huyền Phù khẽ thắt khi thoáng thấy Viên Kính Dạ ngồi nơi góc tối, ánh mắt sắc lạnh như dao.
May thay, Viên Kính Dạ thấy đoàn người quan phủ đông đảo, không dám nhìn lâu vì e ngại bất lợi.
Thành Côn, ẩn dưới lớp cải trang, lướt qua y mà không bị phát hiện.
Ra khỏi tửu lâu, Huyền Phù cùng Hồng Hải Huy và cô y thẳng tiến Hồng phủ.
Đến Hồng phủ, cô của Hồng Hải Huy cùng các bộ khoái trở về huyện nha, chỉ còn Hồng Hải Huy và Huyền Phù ngồi lại nơi sân đình, dưới nắng trưa ấm áp, ánh sáng lấp lánh trên mặt hồ, chim sẻ ríu rít trên cành tùng.
Rượu qua ba chén, Huyền Phù khẽ hỏi về gia cảnh và mối ân oán với Băng gia.
Hồng Hải Huy đứng bật dậy, ánh mắt xa xăm, giọng đầy oán khí:
"Tổ phụ tại hạ cùng ngoại tổ phụ Băng gia vốn là tri giao.
Từ thuở nhỏ, hai nhà đã định hôn ước giữa tại hạ và Băng Linh, nhưng ả luôn khinh khi tại hạ.
Phụ mẫu tại hạ đã quy tiên ba năm trước, còn người kia là cô cô, phu quân bà là tri huyện vùng này.
Cách đây ít lâu, trong một lần du ngoạn, tại hạ chỉ muốn thân cận với Băng Linh, nào ngờ ả tiện nhân ấy đá nát chỗ yếu của tại hại Khi được đưa về phủ, tại hạ chỉ còn nửa cái mạng, chỗ đó đã không còn tác dụng.
Cô cô huy động bộ khoái và gia đinh đến Băng gia đòi công đạo, nhưng uy vọng của Băng Tuyền quá lớn, lại thêm Băng Linh đã bỏ đi, nên tại hạ chẳng thể làm gì ả.
Nay ả trở về, tại h;
thể phải khiến ả trả giá!
Y nói đến đây, đôi mắt đỏ ngầu như máu, răng nghiến ken két, chiếc khăn lụa trong tay bị y xé toạc thành mảnh vụn, bay lả tả như cánh bướm tan tác dưới nắng.
Tay y đấm mạnh vào cột đình, tiếng gỗ rung lên, lộ rõ bản tính hung bạo, như thú dữ bị dồn vào chân tường, sẵn sàng căn xé bất kỳ ai cản trở.
Huyền Phù trong lòng cười lạnh:
"Thì ra là một tên hái hoa tặc!
Nhưng ngoài mặt, ÿ vẫn giữ vẻ đồng cảm, ánh mắt chăm chú, như thấu hiểu nỗi đau của đối phương.
Hồng Hải Huy chọt quay lại, chỉ ngón tay run run về phía Huyền Phù:
"Chân nhân, bí pháp ngài nói, liệu có thật?
Ánh mắt y cháy bỏng, như sói đói nhìn mồi ngon.
Huyền Phù gật đầu, rút từ tay áo một viên dược hoàn đen nhánh, dặn:
"Công tử hãy đập nát viên này thành bột mịn, đốt lên và hít khói.
Đan dược này sẽ giúp công tử khôi phục phong độ nam nhi, nhưng chỉ là trị ngọn, phần gốc còn cần thời gian nghiên cứu.
Hồng Hải Huy nôn nóng, lập tức gọi một nha hoàn vào phòng.
Y hành động như thú săn mồi:
kéo lê cô nha hoàn tội nghiệp vào góc khuất, tay siết chặt cổ tay cô ta khiến cô kêu lên đau đớn, mắt y đỏ rực như lửa, hơi thở gầm gừ như sói đói.
` đập nát viên dược, đốt lên, hít sâu làn khói mờ ảo.
Khí huyết y lập tức sôi trào, như có ma lực trỗi dậy, khiến y cảm thấy cơ thể sung mãn.
Mắt y căng đỏ, chỗ yếu lâu nay bất động bỗn có phản ứng.
Y gầm lên, lao tới cô nha hoàn, xé toạc áo quần cô ta một cách thô bạo, tiếng vải rách vang lê:
như tiếng kêu cứu đứt đoạn.
Nha hoàn hoảng loạn, khóc lóc van xin, nhưng tiếng khóc chỉ càng kích thích thú tính trong y.
Y cười man rợ, tay bóp chặt cổ cô ta, siết mạnh đến mức cô ngạt thở, thân thể dần mềm nhũn.
Sau nửa canh giờ điên cuồng, y thỏa mãn đứng dậy, cảm giác như đã lấy lại phong độ Tam nhĩ, dù chưa trọn vẹn.
Mặc kệ cô nha hoàn nằm đó, cứng ngắc, hai mắt trắng dã, không mảnh vải che thân, Hồng Hải Huy mặc lại ÿ phục, bước ra gặp Huyền Phù,ánh mắt tràn ngập sự sùng bái, như xem y là thần tiên giáng thế.
Thực ra, viên dược hoàn.
Huyền Phù đưa là ngũ thạch tán trộn rượu mạnh, thêm bột mì vo thành viên, phơi khô—một loại dược dùng tra khảo tù nhân của Đại Yên, khiến người dùng.
rơi vào ảo giác, kích thích dục vọng.
Hồng Hải Huy, bị khói thuốc mê hoặc, tưởng mình đã khôi phục bản lĩnh.
Y nôn nóng xin thêm, nhưng Huyền Phù từ chối:
"Đan dược này điểu chế khó khăn, nguyên liệu hiếm, hiện chỉ còn vài viên.
Ngày mai bần đạo sẽ đưa thêm cho công tử.
Hồng Hải Huy miễn cưỡng gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn cháy bỏng, như thú dữ chưa no mồi, liếc về phía sân sau với ý đồ khó lường.
Chiểu muộn ấy, Huyền Phù trở về phòng, ra lệnh Hồng Hải Huy cung cấp một nữ nhân xinh đẹp để y
"nghiên cứu bí pháp".
Hồng Hải Huy, giờ xem Huyền Phù như cứu tỉnh, lập tức tuân lệnh, sai người sắp xếp.
Cùng lúc, tại tửu lâu, Viên Kính Dạ sôi sục cơn giận.
Khi thuộc hạ báo có vị đạo trưởng vào tửu lâu, y lập tức ra lệnh lục soát.
Y quát lớn, đuổi hết khách khứa và tiểu nhị ra ngoài, khóa chặt cửa quán, rồi mới lôi chủ quán và tiểu nhị vào góc tối, tay siết chặt cổ áo chủ quán, giọng gầm gừ như hổ gào:
"Nói mau!
tên đạo trưởng ấy đâu?
Mắt y đỏ ngầu, sát khí tỏa ra khiến tiểu nhị run lẩy bẩy, mổ hôi lạnh túa ra như tắm.
au khi đe dọa đến mạng sống, cả hai khai ra vị trí phòng của đạo trưởng.
Nhưng khi bọn thuộc hạ xông vào, Thành Côn đã biến mất.
Viên Kính Dạ đấm mạnh vào bàn gỗ, tiếng
"rắc"
vang lên, bàn nứt toạc đôi, mảnh vụn bay tứ tán.
Mặt y đỏ bừng, mạch máu nổi rõ trên trán, mắt long sòng sọc như muốn nuốt sống kẻ đối diện.
Y chợt nhớ lại đám người quan phủ đi đông, bèn hỏi chủ quán.
Chủ quán run rẩy đáp:
"Đó là phu nhân tri huyện, còn công tử bên cạnh là cháu bà, đi về hướng bắc, cách đây ba trăm dặm là huyện nha.
Thuộc hạ định giết người diệt khẩu, nhưng Viên Kính Dạ quát:
"Thôi!
Mở cửa, theo hướng bắc mà đuổi, ta phải bắt bằng được tên đạo trưởng đó!
Y nhảy lên ngựa, tay siết chặt roi đến mức roi đứt đôi, máu dồn lên mặt, cơn giận như ngọn lửa thiêu đốt, thúc ngựa lao vrút vào chiều tà, theo hướng bắc truy đuổi.
Tại Băng gia, cửa phòng Băng Linh then cài chặt, từ trong vắng ra tiếng nấc khe khẽ, như gió thoảng qua trúc, thê lương mà ẩn nhẫn.
Ngoài sân đình, nắng trưa lấp lóa trên nền đá xanh, Băng Doãn Trung kéo Cổ Xuyên ngồi xuống ghế mây, rót một chén trà thanh tùng, hương trà thoảng bay mà mặt y trầm như giếng sâu không đáy.
Y cầm chén, ngón tay khẽ run, ánh mắt đượm buồn, như mang nỗi u uẩn khé giãi bày.
Cổ Xuyên hỏi:
“Rốt cuộc là thế nào?
”
Băng Doãn Trung lặng thinh một lúc, ánh mắt dán vào chén trà, như nhìn xuyên qua làn khó mỏng, rồi mới chậm rãi kể, giọng trầm thấp mà đầy áp lực:
“Hôm ấy, Băng Linh muội muội đi ngang phố chợ, vô tình nghe bọn bằng hữu của Hồng Hải Huy nhậu nhẹt ngoài quán.
Chính miệng tên Hồng Hải Huy kia lớn tiếng khoe khoang:
“Băng Linh thì có gì đáng cưới?
Thô kệch, lạnh lùng, chỉ là thứ đồ chơi.
Nếu ả sĩ mê ta, dùng chán rồi sẽ cho bọn huynh đệ hưởng Băng Linh nghe được, lòng như bị dao cắt, nhưng muội ấy giấu nỗi đau, chỉ lặng lẽ về phủ, quỳ xin ngoại tổ phụ hủy hôn ước.
” Y ngừng lại, hít sâu một hơi, ánh mắt tối sầm như mây giăng trước bão:
Vài ngày sau, Hồng Hải Huy mang lễ vật đến Băng phủ, tỏ ý tạ lỗi, mời Băng Linh đến tửu lầu dưới Tùng Trúc Băng Trang để chuộc tội.
Muội ấy thấy y tỏ vẻ thành khẩn, bèn nhận lời, hy vọng hóa giải ân oán.
Nào ngờ, tên khốn ấy hạ dược trong rượu, mưu toan làm chuyện bỉ ổi.
May thay, hôm đó tại hạ cùng vài bằng hữu đang ở phòng bên, chọt nghe tiếng ghế đổ, liền phá cửa xông vào.
Ba bốn tên cầm thú của hắn bỏ chạy tán loạn, tại hạ vội dìu Băng Linh về phủ, lòng muội ấy như đrã chết đi một nửa.
Băng Doãn Trung nắm chặt chén.
trà, khớp tay trắng bệch, như muốn bóp nát chén sứ trong tay.
“Từ dạo ấy, Băng Linh trở nên lạnh lùng, ít nói, như bóng hình lặng lẽ trong phủ.
Tại hạ muốn kể hết cho người nhà, nhưng muội ấy ngăn lại, bảo ngoại tổ phụ tuổi cao, sợ người không chịu nổi cú sốc.
Tại hạ đành im lặng, lòng như lửa đốt.
Nào ngờ Hồng Hải Huy lại vin vào hôn thư, một mực ép cưới.
Ngoại tổ phụ chưa hay nội tình, còn khuyên Băng Linh “thuật theo ý người lóm'.
Tại hạ đau lòng, nhưng không dám trái lời muội ấy” Y ngừng lại, mắt thoáng đỏ, giọng trầm xuống, như kể lại một v-ết thương chưa lành:
“Một hôm, Băng Linh xuống huyện mua đồ, Hồng Hải Huy dẫn người đuổi theo, gây sự giữa phố.
Trong cơn phần uất, muội ấy ra tay, đá thẳng vào hạ bộ hắn, khiến máu chảy không ngừng.
Chuyện bại lộ, tại hạ đành thưa hết với người nhà.
Hồng Hải Huy có cô là phu nhân tri huyện, ý muốn kéo Băng Linh vào nha môn làm áp.
Hết kế, ngoại tổ phụ viết thư, bảo muội ấy tạm lánh xa.
Sau này, Cổ huynh đệ cũng đã thấy, mọi chuyện ra nông nỗi này.
” Nói đoạn, Băng Doãn Trung đặt chén trà xuống, tay vẫn run nhẹ, ánh mắt đượm vẻ bất lực xen lẫn phẫn nộ.
Gió trưa thổi qua sân đình, lá trúc lay nhẹ, phát ra tiếng xào xạc như tiếng thở dài của đất trời.
Cổ Xuyên im lặng, lòng nặng trĩu, mắt dõi về phía cửa phòng đóng kín của Băng Linh.
Tại kinh thành, nắng trưa dịu xuyên qua tán trúc, loang lổ trên sân đình Tả Thừa tướng phủ.
Đỗ Kỳ và Mạnh Thiên Hùng vừa yết kiến Tả Thừa tướng Tôn Kính Nghiêu.
Hiểu ý, Mạnh Thiên Hùng cùng Mạnh Thiên Bình —ái tử của Mạnh Thiên Hùng —cáo lui về thư phòng nghỉ ngơi, nhường lại tịnh địa cho thầy trò.
Hà Kính Liêm- môn hạ khác của Tôn Kính Nghiêu, nán lại vấn an vài câu với sư huynh Đỗ Kỳ, rồi cũng khéo léo cáo từ, biết Đỗ Kỳ còn điều cần bẩm riêng cùng ân sư.
Khi bóng Hà Kính Liêm khuất sau hành lang, sân đình chỉ còn hai thầy trò;
gió lay lá trúc, tiếng chim vắng từ vườn sau, cảnh tịch mịch mà nghiêm.
Đỗ Kỳ đứng chắp tay, mục quang sắc mà nét mỏi mệt sau hành trình vẫn chưa tan.
Tôn Kính Nghiêu ngồi nơi án gỗ mun chạm khắc, khẽ vuốt chòm râu bạc, thần sắc trầm tư như soi thấu triều cục.
Đỗ Kỳ bèn thuật lại tường tận việc Hắc Nham Khẩu cùng Đồ huyện Sóc Phương cái giá đã trả— lời lẽ trầm mà rõ, như khắc lên đá.
Nghe xong, Tôn Kính Nghiêu khẽ thở dài, giọng nặng như đá đè:
“Làm đến bước này, e khi lão phu quy tiên, mười tám tầng địa ngục đã mở cửa chờ.
” Đỗ Kỳ mỉm cười nhạt, giọng ôn hòa mà kín mưu:
“Ân sư chớ nói vậy.
Vì đại cuộc mà thôi;
đôi khi hy sinh là điều khó tránh.
” Trong dạ Đỗ Kỳ, Dương Tổng binh là mất mát lớn— không chỉ vì tài năng mà vì trung nghĩa hiếm có.
Nhưng để giữ thế giữa triều, Đỗ Kỳ buộc phải bước qua lằn ranh đạo đức.
“Nếu không hành động, e cả đồ nhi lẫn ân sư đều bị kẻ khác đạp xuống.
” Ýchí thoáng lóe, vẫn còn một máy bất an.
Tôn Kính Nghiêu phất tay, giọng trầm ổn:
“Lời bẩm tấu với Thánh thượng, đổ nhi đã chuẩn bị chăng?
Hôm ấy triều đình hỏa tốc truyền triệu, Thánh thượng đại nộ, trong ngự thư phòng vật dụng cũng chẳng còn nguyên vẹn.
” Y nhớ lại cơn lôi đình của bậc chí tôn, trong tâm chợt rùng mình, song ngoài mặt vẫn điềm tĩnh như núi.
Đỗ Kỳ cúi mình thưa:
“Ânsư yên tâm, tấu bẩm đều đã chu toàn.
Chỉ e việc này vạ lây đến ân sư.
Thành thật mà nói, đồ nhi cũng chẳng thấy dễ chịu;
chỉ tiếc Dương Tổng binh —bậc trung can nghĩa đảm — Đại Mạc lại mất một anh hùng.
” Lòng Đỗ Kỳ nặng trĩu;
không phải hối hận, mà vì cái giá của mưu kế quá đắt Tôn Kính Nghiêu lim dim mục quang, như cân thiên hạ trong một hơi thở:
“Đang yên lại có kẻ dèm pha bên tai Thánh thượng.
Việc này, đồ nhi làm rất ổn.
Cứ yên tâm, sau lưng có vi sư, chớ nghĩ nhiều.
” Trong thâm tâm, Đỗ Kỳ là cánh tay đắc lực mà cũng như dao hai lưỡi.
“Người sáng trí, nhưng lòng trung nghĩa liệu bền?
Ánh mắt Tôn Kính Nghiêu kín đáo dò xét.
Đỗ Kỳ chắp tay:
“Đa tạ ân sư.
” Lời bảo chứng của Tôn Kính Nghiêu như tấm khiên vững chãi, song Đỗ Kỳ hiểu rõ ván cờ triều đình không để ai yên.
“Sẩy một bước là rơi vực thắm.
” Nụ cười vẫn nhã, tâm lại chẳng rời cục diện.
Tôn Kính Nghiêu gật đầu, khóe môi hiện nụ cười hiếm hoi:
“Lâu tổi thầy trò chưa luyện thư pháp, họa pháp.
Hôm nay, vi sư muốn xem Đỗ đại nhân lâu ngày tiến bộ đến đâu.
” Đỗ Kỳ cười sang sảng:
“Tả Thừa tướng quá lời, vãn bối nào dám từ chối.
” Hai thầy trò cùng hướng án thư.
Nắng trưa xiên qua hiên, lá trúc rung nhẹ—như chứng kiến một phen đồng tâm giữa quyền thuật và đạo nghĩa.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập