Chương 48 :
Công Đường Định Phận Từ ngày gặp Huyền Phù, Hồng Hải Huy như trúng tà:
lời đạo sĩ nói ra, y vâng dạ không sai nửa chữ.
Mỗi ngày đều chia người hoan lạc, sắc diện Hồng Hải Huy tái nhợt, gầy rộc thấy rõ Hồng thị—cô ruột, vốn coi y như cốt nhục vì phu phụ không con, lại thêm song thân Hồng Hải Huy sớm khuất —nhiều phen đến thăm đểu bị khước từ với có
"đang trị bệnh".
Nghe phong thanh chẳng lành, Hồng thị vẫn nén lời.
Hôm ấy, Hồng thị lại ghé Hồng phủ.
May sao lần này Hồng Hải Huy chịu ra nghênh tiếp.
Vừa thấy dung mạo cháu trai hao kiệt, Hồng thị thầm giật mình, song nhìn y cười nói phơi phới thì tạm yên lòng.
Đúng lúc ấy, Huyền Phù đạo trưởng thong thả bước đến.
Hồng thị vội cúi chào, Huyền Phù đáp lễ.
Hồng Hải Huy liền hết lời khoe khoang, chỉ hận không sớm được gặp chân nhân.
Hồng thị hạ giọng hỏi:
"Chân nhân, bệnh của cháu ta.
rốt cuộc thế nào?
"
Huyền Phù khẽ vuốt tràng hạt, nói như bấm quẻ:
"Phu nhân, bần đạo xem được tượng:
dăm ngày nữa là ngày đại cát.
Tật căn của Hồng công tử ắt có thể chữa.
Chỗ hạ thể vốn là chí dương của nam tử, nay tổn hại, cần cầu chính khí để bồi bổ.
Băng Tuyền lão sư khi sinh tiền đạo mạch thanh minh, danh vọng như lan;
dòng này hiệp với mệnh cách Hồng công tử rất hợp.
Hồng thị giật mình:
"Băng Tuyền đã khuất, làm sao nương cậy?
Huyền Phù mỉm cười:
"Không phải Băng Tuyển, mà là cháu ngoại của lão sư—Băng Linh cô nương.
Chỉ cần Hồng công tử cùng Băng cô nương kết duyên, mượn hạo nhiên chính khí của Băng gia, lại thêm chút tiên đan diệu dược, trong nửa năm đến một năm, phong độ nam nhi ắt hồi như cũ.
Hồng Hải Huy nghe đến đó, mục quang sáng rực, chiếc khăn tay trong lòng bàn tay bị vo ná tự lúc nào.
Hồng thị thoáng do dự:
"Băng Tĩnh Khiêm tính tình cương trực, e khó thuận gả;
huống hồ nay thân thể cháu ta.
Hồng Hải Huy nóng nảy nắm tay áo cô:
"Cô cô, con đã quyết phải cưới Băng Linh.
Cô cô làm chủ cho con!
Hồng thị thỏ dài:
"Biết rồi.
nhưng nên làm thế nào đây?
Rồi nhìn sang Huyền Phù:
"Chân nhân, có kế gì chăng?
Huyền Phù làm bộ ngẫm nghĩ, bấy chốc khẽ phất phất phất trần:
"Nếu thế gian vô kế, có thể lập đàn thỉnh tổ sư gia chỉ điểm.
Hồng thị cùng cháu trai đồng thanh:
"Làm phiền chân nhân!
Huyền Phù lại than:
"Chỉ là hiện thời pháp lực bần đạo chưa đủ để thỉnh thượng giới, chỉ có thể trước cầu nơi qu thần.
Việc này.
hao tổn không ít.
Hồng Hải Huy xua tay:
"Ngân lượng phải chăng?
Hai trăm lượng đủ chăng?
Huyền Phù lắc đầu:
"Năm trăm.
Hồng Hải Huy thoáng nhíu mày rồi gật:
"Được!
Lập tức xuất kho.
Chốc lát, bạc trắng xếp lên khay.
Huyền Phù ngoài mặt ung dung, trong dạ mỉm cười.
Y rút một lá phù, châm lửa hóa tro, ngồi ngay ngắn niệm chú.
Qua một khắc, hai mắt mở bừng, nhìn sang cô cháu họ Hồng, giọng thong thả:
"Tổ sư gia đã có lời.
Trước hết mời mấy gã thư sinh đến Tùng Trúc Băng Trang, rỉ tai thiên hạ về mối hôn giữa Hồng công tử và Băng cô nương;
lại bảo Băng cô nương, chẳng giữ khuôn.
phép, để thanh danh Băng Tuyển lão sư bị tổn.
Kế đó, phiền phu nhân thỉnh đại nhân đến Băng phủ, lấy cớ tra hỏi việc ngày trước Băng cô nương lỡ tay, khiến công tử tổn thương đến m:
ất m-‹ạng,giải vào lao ngục.
Rồi lại nói Hồng công tử vì nghĩa vẫn nguyện cưới.
Nếu bên kia chẳng thuận, bèn truyền khắp Đại Mạc, lấy dư luận làm roi.
Ép mãi, ắt phải theo.
Hồng thị và Hồng Hải Huy nhìn nhau, thần sắc mỗi người một vẻ.
Ngoài sân, gió thổi rì rào, lá trúc xao động như vỗ tay tán thành một kế sách tàn nhẫn mà khéo che đậy dưới danh nghĩa
"chính khí"
Hai ngày sau ở Tùng Trúc Băng Trang, kế sách tung tin bắt đầu phát huy.
Sáng nhất nhật, trà quán đầu chợ tụ mấy văn sinh áo dài tay thụng, kẻ gảy quạt, người giở bút, rì rẩẨm một điệu:
nào
"hôn thư Hồng-Băng từ thuở ấu thời"
"Băng cô nương phụ ước, trái khuôn nghi".
Trước văn miếu có kẻ sao chép
"hôn khế"
dán vách, dưới đề ba chữ
"Bất Tuân Ước".
Miệng người truyền miệng người, chẳng mấy chốc ai nấy đều biết.
Quá ngọ, ngay cổng Băng phủ lại mấy văn khách dựng án luận
"gia phong"
xướng họa qua lại, phường chợ xúm đông.
Băng Thị nghe, sắc mặt thoáng bạc đi.
Băng Doãn Trung nắm chặt tay, khớp ngón trắng bệch, nhưng vẫn đứng yên không động.
Cổ Xuyên lặng lẽ tựa hiên, mắt theo dòng người, không nói một lời.
Đêm nhất nhật, vách ngõ lại mọc thêm mấy tờ yết, giấy vàng mực đen, khắc ba chữ
"Cầu Công Đạo".
Gió qua trúc, tiếng xào xạc như lời xì xào chẳng dứt.
Sáng nhị nhật, lời đồn càng dày.
Trà phường, hiệu sách, quầy hương dưới chân văn miếu đề nhắc một giọng:
"Hồng công tử chí tình, dẫu thương tổn vẫn nguyện cưới;
chỉ sợ Băng phủ.
".
Câu nói chừa lưng, để người đoán đở.
Đến giữa trưa, ngoài đầu trang bỗng trống mõ dậy, cờ nha môn phướn đen chữ
"Nha"
phần phật kéo tới.
Đi đầu là Cao tri huyện,tuổi ngoài bốn mươi, mão cánh chuồn, áo gấm sẵm;
sau là thư lại cầm tráp, bộ khoái đeo xích, sai dịch tay gậy tay cờ.
Đoàn dừng trước Băng môn.
Thư lại mở tráp rút tờ trình, cao giọng:
"Căn đơn Hồng gia khiếu, Băng cô nương ngày trước lỡ tay làm Hồng công tử trọng thương, nay lại bất tuân ước cũ, khiến thanh danh Băng Tuyển lão sư tổn hại.
Nha môn chiếu luật, thỉnh Băng cô nương nhập nha chất vấn, phân minh thị phi.
Từ thềm đá, Băng Tĩnh Khiêm khoan thai bước ra, trường sam lam sẫẵm, mục quang như điện:
"Cao đại nhân việc này ắt có sự hiểu lầm,cao đại nhân chẳng thể vì dăm tờ đồn bút ngoài tường mà lôi nữ nhi Băng gia đi như vậy.
Băng Thị đứng bên, tay áo khẽ run, nhưng lưng.
vẫn thẳng.
Băng Doãn Trung chỉ siết nắm tay, gân xanh nổi nhẹ, tuyệt không đụng tới chuôi kiếm.
Cổ Xuyên vẫn im, mắt trầm như Tước giếng, dõi từ tráp văn sang mặt dân vây xem.
Cao tri huyện đứng trước Băng môn, chắp tay nhìn về hướng kinh sư, giọng đanh:
"Băng tiên sinh, việc này đúng hay sai, mời về nha môn đối chiếu.
Hôm nay nếu Băng cô nương không theo về nha môn, tức là chống mệnh pháp luật.
Nếu Băng gia quyết nhúng tay, bổn quan đành dâng tấu chương tâu rõ cùng Thánh thượng.
Băng Tĩnh Khiêm biết khó nói lý, chỉ lạnh giọng một câu rồi nín:
"Việc hôn ước, Băng gia tự xử.
” Băng Doãn Trung bước nửa bộ, siết chặt nắm tay mà không rút kiếm, nói rành rọt:
"Cao đại nhân, dù thế nào, muội muội tại hạ cũng không phải trọng phạm để áp giải như tù nhân.
Huống chi muội muội hiện là bộ khoái, cũng thuộc người của triều đình.
Cao tri huyện mỉm cười:
"Nếu Băng cô nương là người của triều đình, hắn càng hiểu lẽ công.
Vậy đừng làm khó bổn quan.
Người đâu —mau áp giải Băng Linh về nha môn!
Hai bộ khoái lập tức tiến lên.
"Ai dám!
— mắt Băng Doãn Trung bừng lửa, bước chân chặn trước bậc thềm.
Một bàn tay đặt nhẹ lên vai y.
Băng Doãn Trung ngoảnh lại—Cổ Xuyên đã đứng bên, chắp tay:
"Tại hạ Cổ Xuyên, bộ khoái huyện Sóc Phương, U Châu.
Nay cùng Băng bộ khoái về bái tế ngoại tổ.
Cao đại nhân muốn thỉnh người về nha môn, về lý không sai.
Băng Doãn Trung liếc nhìn.
Cổ Xuyên khẽ ra hiệu bảo bình tâm, rồi tiếp lời:
"Tuy nhiên, xin đại nhân chiếu lệ gửi công văn về huyện Sóc Phương, thông báo với Trương đại nhân rằng bổn huyện 'mmượn' Băng bộ khoái để điều tra.
Khi nhận được thư tín hồi đáp đồng ý, chúng tôi sẽ hoàn toàn hợp tác, không lời oán trách.
Trước mắt, chỉ có thể tra hỏi tại đây, không thể tạm giam.
Lại nữa, mới nghe một phía mà đã xem Băng bộ khoái như người có tội— đại nhân chẳng thấy quá khắt khe sao?
Cao tri huyện trầm ngâm.
Hôm nay vốn nắm đủ tin, định dựa quyền tri huyện làm khó Băng gia;
giờ nếu tay trắng quay về, khó ăn nói với trong phủ, lại e dân tình chê cười
"quan sợ thế lực".
Giữa lúc giằng co, một giọng trong mà lạnh như sương vang từ trong phủ:
"Cao đại nhân, sáng mai tiểu nữ sẽ lên công đường, cùng Hồng Hải Huy đối chứng.
Hôm nay thân thể bất an, không tiện về nha môn.
Mong đại nhân thứ lỗi.
Cao tri huyện gật đầu:
"Được—sáng mai lên công đường.
Hy vọng Băng bộ khoái không sợ tội mà bỏ trốn.
Nói đoạn, y phất tay quay kiệu.
Bộ khoái rút hàng, cờ xí dần xa.
Trước Băng môn, gió trúc lại rì rào, mấy tờ yết ngoài ngõ xột xoạt, lời đồn như b:
ị chém đứt giữa không.
Sáng hôm sau, công đường huyện nha mở.
Trên đài đường cao, Cao tri huyện uy nghi chấp chưởng.
Tả thủ là nguyên cáo Hồng Hải Huy ngồi xe lăn, bên cạnh có Hồng thị.
Hữu thủ là Băng Linh, kế đó Băng Doãn Trung, Cổ Xuyên, Băng Thị và Băng Tĩnh Khiêm.
Ngoài sân, dân chúng vây kín:
ở Bình Giang, Hồng-Băng lưỡng tộc vốn lừng lẫy — Băng gia đời đời thanh bạch, có người từng nhập triểu rồi thoái quan về dạy học, đến đời Băng Tuyển danh vọng càng vang;
Hồng gia thì điền sản phì nhiêu, điểm quán khắp chợ lớn, bao đời tri huyện đến nhậm chức muốn yên ổn đều phải nể mặt liên hôn.
"Đường mộc!
—Cao tri huyện gõ đánh
"cốc"
một tiếng —
"Hôm nay xét sự giữa hai nhà Hồng và Băng.
Đôi bên cứ theo thứ tự mà bẩm.
Hai bên lần lượt tường trình.
Xong, Cao tri huyện hỏi:
"Hồng công tử, ngươi có mang hôn thư?
Hồng Hải Huy sai người dâng.
Cao tri huyện trải giấy, xem kỹ ấn ký, gật đầu, rồi quay sang hữu thủ:
"Hôn thư này xác thực.
Băng Linh, ngươi có điều chi biện giải?
Băng Linh trầm mặc.
Việc hôn thư lập từ đời Băng Tuyền, trong ngoài Băng phủ đều hay.
Băng Doãn Trung bước ra một bộ, chắp tay:
"Bẩm đại nhân, hôn thư tuy có, song trước lúc quy tiên, ngoại tổ phụ đã cho phép Băng Linh hủy ước, vậy nên văn khếnày không còn hiệu lực.
Cao tri huyện truy vấn:
"Có bằng chứng chăng?
Băng Doãn Trung đáp thẳng:
"Hôm ấy chỉ có tại hạ cùng ngoại tổ phụ.
Hồng Hải Huy nhếch khóe môi:
"Vậy khác nào tự dựng chuyện.
"Im!
"— đường mộc lại giáng — Cao tri huyện quát —"Chỉ một lời đơn độc, chưa đủ gọi là chứng.
Huống hồ việc ngoài phố:
hôm đó nhiều người mục kích Hồng công tử b:
ị thương;
còn Băng cô nương thì rời đi, chẳng thấy tỏ ý hối lỗi, cũng không trình quan— trước pháp độ Đại Mạc, thực là khiếm phép.
Băng Tĩnh Khiêm nhích nửa bước, trầm giọng:
"Bẩm đại nhân, tiểu nữ có sai là bỏ trốn, ấy là đáng trách.
Nhưng Hồng công tử hành vi bỉ ổi trong tửu lâu, nhân chứng chẳng Ít—xim đại nhân xét cho công bình.
Cao tri huyện quay sang tả thủ:
"Thực có chuyện ấy?
Hồng Hải Huy cúi mặt, giọng ngân nghẹn:
"Hôm ấy quả có hẹn đến tửu lầu để cáo lỗi.
Bằng hữu ta đi theo, cũng là muốn ta sửa lỗi hôn trước lỡ lời.
Đang lúc uống Tượu, ta chỉ nắm tay cầu xin tha thứ, ai ngờ nàng hắt rượu vào mặt, làm ta nhục trước bạn bè.
Ta vội giữ lại muốn nàng nói một lời xin thứ, không ngờ nàng ra tay, rồi Băng Doãn Trung xông vào hợp kích.
Vài ngày kế, ta ra phố chỉ mong đòi lại công đạo, nào ngò.
con tiện nhân ấy.
Ngón tay Hồng Hải Huy run lên chỉ về phía hữu thủ, tay kia vo chiếc khăn đến nát:
"Đã hủy dòng dõi Hồng gia chúng ta!
Đại nhân, một mảnh oan khốc!
Lời dứt, y gục đầu khóc, nước mắt lã chã.
Dưới sân, tiếng xầm xì nổi lên.
Ngày thường Hồng Hải Huy cũng là hạng thư sinh hữu học, văn tài có lúc vượt cả Băng Doãn Trung;
dấu tính hạnh bất túc, cũng chưa từng lộ ác danh.
Lại thêm khi phụ thân y còn tại thế từng cùng Băng gia cứu tế thiên t-ai;
nay gặp vài kẻ móm lời, tiếng hò nghiêng lệ, dư luận bất giác ngả về phía Hồng gia.
Cao tri huyện liếc khắp công đường, giọng đều mà lạnh:
"Chiếu luật Đại Mạc, kẻ phá hủy dòng đõi người ta khiến tuyệt tự tuyệt tôn, tội nặng chẳng khác gì s-át nnhân.
Lại có hôn thư rành rành.
Nếu Hồng gia không rút đơn, bổn quan chỉ có thể theo luật mà xử.
Một tầng hàn khí như phủ xuống.
Băng Thị lảo đảo, may có Băng Tĩnh Khiêm đứng kề dìu đỡ.
Băng Doãn Trung siết chặt nắm tay, khớp ngón trắng bệch.
Cổ Xuyên cúi mắt, muốn mở lời lại không biết mở từ đâu.
Hồng Hải Huy khẽ nheo mắt ra hiệu.
Hồng thị hiểu ý, bước ra, chắp tay:
"Đại nhân, Hồng gia bọn ta nào muốn lấy mạng ai.
Chỉ cầu một chữ công đạo.
Hôn thư đã có, ý ta là Băng gia phải gả Băng Linh cho cháu ta, đời sau phụng dưỡng, làm vợ làm dâu ch‹ tròn.
Có gì để Băng Linh dễ bề thoát tội mà c-hết cho xong?
Cao tri huyện thoáng nhìn sang ái thê ngồi hàng nội đường—mấy hôm trước còn giục griết, hôm nay lại đòi cưới—lòng khó hiểu, nhưng chẳng dám trái.
Y quay lại hỏi thẳng Hồng Hải Huy:
"Ngươi không muốn truy tội đến c-hết, chỉ muốn cưới theo hôn thư—có phải?
Hồng Hải Huy gật đầu cái rụp, mục quang sáng rực, dường như chỉ chờ câu ấy.
Cao tri huyện bèn quay sang hữu thủ:
"Băng cô nương, ý thế nào?
Công đường lặng đến nghe rõ tiếng gió qua mái ngói.
Băng Linh đứng thẳng, mặt như tro nguội.
Trong đầu thoáng qua bóng Băng Tuyền, tiếng khóc lén của Băng Thị những đêm dài, cảnh Hồng gia năm bữa nửa tháng đến cửa qruấy nhiễu.
Nàng ngẩng lên, nhìn thẳng vào đài đường:
"Ta.
đồng ý gả vào Hồng gia.
Một câu rơi xuống như đá ném vào giếng cạn.
Sân dưới bỗng đặc quánh im lìm;
ngay cả Hồng Hải Huy với Hồng thị cũng sững người.
Cao tri huyện khựng mấy nhịp, rồi mới sực tỉnh, giáng đường mộc
một tiếng, tuyên:
"Vậy theo hôn thư đã lập, xử:
Băng Linh gả vào Hồng gia.
Tiếng búa vừa dứt, phấn y quan vụt rơi một sợi, dải tua cờ khẽ rung.
Ở góc công đường, Cổ Xuyên khép mắt một thoáng, rồi mở ra thật chậm—như nuốt một ngụm đắng không tên.
Sau ngày đối chất tại nha môn, Băng Linh ít giao du với người trong nhà lẫn Cổ Xuyên, khiến không khí Băng gia cô tịch như phủ sương thu.
Dù sắp đến ngày thành hôn, lụa đỏ giăng khắp trang, Hồng gia lễ vật chồng chất giữa sân;
Băng Linh thoáng trông cũng chẳng buồn ngó, chỉ lặng lẽ quay gót.
Hôm ấy, Băng Doãn Trung lại rủ Cổ Xuyên xuống huyện mua thêm đồ trang trí, vật dụng.
Mua xong, y bảo gia nhân khiêng hết về trang, còn mình cùng Cổ Xuyên ghé một tửu lầu ver hồ.
Hai người dạo này như hình với bóng, Doãn Trung xem Cổ Xuyên như tri kỷ.
Lên lầu, chọn chỗ nhìn thẳng ra mặt hồ lăn tăn và phố xá rộn ràng, gió nhẹ đưa hương rượu thoảng qua rèm trúc.
Băng Doãn Trung nâng chén, nhấp một ngụm, mày bỗng chau, giọng trầm:
“Cổ huynh đệ, tiếc rằng đệ chẳng phải muội phu ta.
Muội muội thật ngốc;
thanh danh Băng gia là gì, hạnh phúc bản thân mới là trọng.
“ Nói rồi, y siết chặt chén ngọc, mắt lấp loáng u oán, vội gắp miếng thịt hươu nướng nhai ngất nghiến như muốn nuốt cả nỗi niềm.
Cổ Xuyên cười nhạt, đầu khẽ gật, tay chọc đũa vào đĩa cá hấp, thong thả nhấp ngụm rượu ấm, điềm đạm mà bất đắc dĩ:
“Hồng Hải Huy tuy bất xứng, song cũng là kẻ có học, lại dựa thế gia.
Băng bộ khoái gả vào Hồng phủ, cả đời ắt không lo cơm áo.
Tại hạ.
cũng mừng cho cô nương” Doãn Trung cười khẩy, lắc đầu, mặt đỏ vì rượu lẫn giận, tay đập nhẹ mặt bàn, đũa còn gắp vội miếng rau:
“Lời ấy là chân tâm chăng?
”
Cổ Xuyên rót thêm, uống cạn, lau miệng, mặt nghiêm mà bất lực:
“Theo Băng huynh, tại hạ nên làm gì?
Dẫn Băng Linh bỏ trốn ư?
Chẳng nói nàng có thuận hay không, chính tại hạ cũng chẳng nhận nổi một đời lẩn trốn.
Huynh nghĩ sao?
Doãn Trung bỗng im, mắt nhìn ra hồ, tay xoay chén, sắc mặt thoáng tái, thở dài:
“Thôi, gác chuyện muội muội.
Ta có điều muốn hỏi đệ.
“Băng huynh cứ nói.
” Cổ Xuyên nghiêng bình, rót rượu cho bạn, tay kia gắp miếng thịt dê, mắt lóe tỉnh quang.
“Đệ còn nhớ Thu Nhi chăng —a hoàn bên cạnh mẫu thân ta?
Giọng Doãn Trung thấp Cổ Xuyên khựng tay, đũa dừng giữa không, mắt tối lại, rồi gât chậm “Ý huynh là.
“Ta có dự cảm:
Thu Nhi không phải đơn giản miất tích.
E là bị người sát hại.
” Nói xong, Doãn Trung đập nhẹ bàn, mặt đỏ bừng phần uất, gắp rau nhai liên hồi như trút giận.
Cổ Xuyên gật đầu, xoay chén rượu, nhấp ngụm nhỏ, mắt sắc lại:
“Tại hạ cũng nghĩ vậy.
” Y đặt miếng cá chép hấp vào chén Doãn Trung, giọng trầm ổn:
“Một người đêm tối bặt vô âm, tư trang bạc tiền còn nguyên — há gọi là bỏ trốn được?
Chỉ còn hai ngả:
hoặc bị người bắt cóc, hoặc đã bị sát hại.
” Doãn Trung gật đầu, mặt sáng lên, đũa chỉ vào đĩa thịt, giọng gấp:
“Chúng ta nói trường hợp thứ nhất trước.
” Nói đoạn, ÿ gắp miếng thịt bò nướng, nhai chậm rãi, trong mắt đã rạng hy vọng chờ lời tiếp của Cổ Xuyên.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập