Chương 5 :
Huyết Đệ Lệ Huynh Gió bấc gào rú trên quan đạo, trăng treo vằng vặc như soi tỏ cuộc tương tàn nơi nhân thế.
Từ trong rừng rậm, một bóng người lảo đảo bước ra.
Y phục rách toạc, ngực loang máu, hơi thở dồn dập nhưng ánh mắt vẫn rực lửa – chính là Cổ Xuyên.
“Ca.
!
” – A Ngũ gào khản cổ, đôi mắt đỏ hoe sáng lên trong tuyệt vọng.
Tên người Hồ gầy bật cười khùng khục, bàn tay thô ráp siết chặt cổ A Ngũ, lưỡi đao kề sát yết hầu thằng bé, chỉ một cử động nhỏ là máu sẽ tuôn trào.
“Cuối cùng cũng chui ra.
Tiểu súc sinh!
Giờ thì quỳ xuống trước mặt ta!
” Hắn gầm lên, rồi hất cằm, ánh mắt dữ tợn lóe lên dưới ánh trăng:
“Vứt v·ũ k·hí của ngươi xuống đất!
Nhanh!
Bằng không, ta sẽ cắt cổ thằng nhãi này ngay tức khắc!
” Cổ Xuyên dừng bước, mồ hôi lạnh chảy dài trên thái dương, bàn tay vẫn siết chặt chuôi đoản kiếm.
Máu từ v·ết t·hương rịn ra thấm ướt cả tay áo, nhưng đôi mắt hắn không rời khỏi A Ngũ, ánh nhìn vừa đau đớn vừa quyết tuyệt.
Tên người Hồ gằn giọng, lưỡi đao nhấn sâu thêm, một vệt máu mảnh rỉ xuống cổ A Ngũ:
“Nghe rõ chưa?
Bỏ kiếm xuống đất!
Nếu không.
ngươi chỉ còn huynh đệ trong ký ức mà thôi!
” Trăng sáng phủ lạnh, gió rít hun hút, quan đạo chìm trong im lặng nặng nề.
Tất cả như chờ đợi quyết định của Cổ Xuyên.
Người Hồ gầy mặt đỏ ngầu, men rượu còn phừng phừng, đao kề nơi yết hầu A Ngũ, gầm lên như dã thú:
“Vứt kiếm!
Nếu chẳng, ta lập tức đoạn thủ thằng nhãi này!
” Cổ Xuyên thân thể lảo đảo, máu rỉ ướt vạt áo, song mục vẫn hàn quang bức người.
Hắn cười nhạt, thanh âm khàn khàn như gió bấc rít qua khe núi:
“Muốn g·iết, cứ g·iết.
” Tên người Hồ thoáng chấn động, đao khựng lại trong chốc lát.
Cổ Xuyên tiến thêm một bộ, mũi kiếm khẽ chỉ đất, lời lẽ sắc tựa phong đao:
“Đồng bọn ngươi đ·ã c·hết dưới tay ta, chỉ còn lại ngươi.
Nếu bọn chúng trở về, thấy trẻ con bị sát, lại thấy t·hi t·hể huynh đệ vùi nơi đất lạnh.
bọn chúng sẽ nghĩ thế nào?
”
Hắn ngẩng mặt, trăng sáng soi gương mặt hàn lãnh, câu chữ như sấm nện:
“Chẳng phải là ngươi nổi cuồng sát, hạ thủ đồng bọn, rồi g·iết sạch lũ nhỏ để phi tang, đoạn bỏ trốn đó ư?
Lời rơi xuống, tên người Hồ mồ hôi vã ra như mưa, tay cầm đao run khẽ.
Cổ Xuyên nhấn thêm, thanh âm lạnh như tang chuông:
“Ngươi thử nghĩ xem, mang danh phản bội, còn có thể sống sót giữa đám lang sói nơi thảo nguyên chăng?
Trăng bạc treo cao, quan đạo hun hút, gió đêm cuốn qua, lũ quạ chao liệng kêu khàn.
Cảnh tượng u tịch chẳng khác chi địa ngục nhân gian.
Tên người Hồ gầy nghe lời uy h·iếp, trong lòng thoáng chấn động.
Bàn tay cầm đao run khẽ, song hắn lập tức gầm gừ, gương mặt hung tợn, cố giấu đi nét kh·iếp sợ:
“Hừ!
Ngươi tưởng dăm ba lời h·ăm d·ọa có thể làm ta lùi bước?
Nếu ta một đao kết liễu thằng nhãi này, còn ngươi máu chảy thành sông dưới lưỡi đao ta, ai dám nói ta là phản bội?
Nói đoạn, hắn ghì chặt A Ngũ, kéo sát vào trước ngực, lưỡi đao lạnh lẽo khứa nhẹ nơi cổ, máu đỏ rịn thành vệt.
A Ngũ run rấy, lệ nóng tuôn trào, nhưng vẫn cắn môi không dám thốt thêm một tiếng.
Cổ Xuyên đứng cách vài trượng, thân thể nặng nề, hơi thở dồn dập như gió bấc.
Hắn biết mình thương thế chẳng nhẹ, mỗi cử động đều đau xé gan ruột.
Nhưng trong đôi mắt hàn tinh, lửa giận vẫn bùng cháy.
Hắn khẽ nhếch môi, giọng khàn trầm, chậm rãi như chuông tang:
“Ngươi có thể g·iết ta.
nhưng đổi lại, chẳng còn đường thoát.
Huynh đệ ngươi c·hết, lũ trẻ kẻ mất, người b·ị t·hương, máu vương vãi khắp quan đạo.
Một mình ngươi sống sót, thử hỏi, khi trở về, bọn chúng sẽ tin lời ngươi sao?
Tên Hồ cười gằn, ánh mắt lóe hung tàn:
“Ngươi muốn dùng lời để kéo dài hơi tàn?
Được, cứ nói tiếp đi, ta nghe xem.
” Cổ Xuyên tranh thủ giây lát, hơi thở điều hòa, ngực phập phồng nặng nhọc.
Mỗi câu hắn thốt ra đều chậm rãi, trầm trọng, nhằm vừa dụ dỗ, vừa kéo dài thời gian:
“Ngươi khôn ngoan, ắt hiểu.
Nếu ta c·hết, ngươi cũng khó toàn mạng.
Nhưng nếu tha cho A Ngũ, ta có thể bảo toàn danh dự cho ngươi.
ít nhất, huynh đệ ngươi c·hết, chẳng ai biết sự thật là gì.
” Lời hắn rơi xuống, hệt như từng giọt băng lạnh, chậm rãi ngấm vào tâm trí kẻ địch.
Tên Hồ ghì chặt A Ngũ, mắt vẫn lóe hung hãn, nhưng lòng đã bắt đầu dao động.
Ngọn đuốc trong tay hắn run nhẹ, ánh lửa chập chờn, chiếu lên gương mặt hắn lúc đỏ như máu, lúc tái như tro tàn.
Tên Hồ trừng mắt nhìn Cổ Xuyên, đao vẫn kề nơi cổ A Ngũ, nhưng bàn tay cầm đuốc khẽ run, ánh lửa hắt bóng hắn lung lay trên đất.
Hắn khàn giọng hỏi, từng chữ như gió thổi qua răng:
“Nếu tha cho thằng nhãi này.
ngươi cho ta được gì?
Mạng của nó, giá trị chẳng nhỏ.
Một đao kết liễu, ngươi lập tức khuất phục, còn nhọc gì thương lượng?
Cổ Xuyên hít sâu một hơi, nén cơn đau nơi ngực, giọng khàn khàn song trầm ổn, từng câu từng chữ rót vào tai đối phương:
“Ngươi tham bạc, đúng chăng?
Vợ chồng Dương Nghĩa trong thôn vốn giàu có.
Chúng đã bị ta khống chế, chỉ chờ bàn tay vơ vét.
Nếu ngươi chịu buông đao, tha cho A Ngũ, ta sẽ cùng ngươi quay lại.
Của cải nhà chúng, vàng bạc châu báu, lương thực, hết thảy đều thành chiến lợi phẩm.
” Ánh mắt hắn sắc lạnh như dao, lại rót thêm từng lời dụ hoặc:
“Có tiền, ngươi cao chạy xa bay.
Rời khỏi nơi đây, tìm đến một bộ tộc khác, chẳng ai hay ngươi từng là kẻ phản bội.
Bạc trắng trong tay, rượu thịt mỹ nhân hưởng trọn, còn hơn lao vào chỗ c·hết, ôm hận nơi quan đạo này.
” Tên Hồ gầy nghe vậy, tròng mắt lóe sáng.
Lòng tham vốn đấy sẵn, giờ nghe lời như rót mật, bất giác hầu kết khẽ nhúc nhích.
Hắn nhìn Cổ Xuyên, rồi lại nhìn A Ngũ, lưỡi đao vẫn ghì sát nhưng đã chậm rãi nới nhẹ.
Hắn cười khằng khặc, tiếng cười gượng gạo như xương va vào nhau:
“Lời ngươi.
nghe cũng không phải không có lý.
Nhưng làm sao ta biết ngươi chẳng lừa gạt?
Cổ Xuyên hít sâu một hơi, cố nén cơn đau, ánh mắt hàn quang rực lửa.
Hắn cất giọng trầm trầm, như tiếng chuông tang gõ giữa đêm khuya:
“Ngươi giờ chỉ có hai con đường.
Hoặc tin ta, hoặc cùng ta ôm nhau mà chết Giết A Ngũ, giết ta.
ngươi chẳng thoát khỏi cái c-hết trong tay đồng bọn.
Nhưng nếu nghe lời, của cải nhà Dương Nghĩa sẽ vào tay ngươi, bạc trắng châu báu tha hồ mà tiêu xài.
” Hắn dừng lại, khóe môi nhếch khẽ, ánh mắt rọi thẳng vào mặt đối phương:
“Không tin ư?
Vậy hãy hỏi chính A Ngũ.
Thằng bé biết rõ hơn ai hết, Dương Nghĩa có giàu.
có hay không.
” Tên Hồ gầy khựng lại, ánh mắt ngờ vực.
Hắn hất cằm, lưỡi đao khẽ nhấn thêm nơi cổ A Ngũ, giọng gằn gằn:
“Nói!
Nhà Dương Nghĩa trong thôn, có thật nhiều của cải chăng?
A Ngũ toàn thân run.
rẩy, đôi mắt ràn rụa lệ, song giọng lại thành thật vang lên, nghẹn ngào:
“Đúng.
đúng vậy.
Nhà Tam Thúc có của ăn của để.
bao năm nay vẫn là hộ giàu có nhất trong thôn.
” Tên Hồ nghe vậy, tròng mắt sáng lóe, khóe môi nở nụ cười tham lam.
Nhưng trong nụ cười ấy vẫn còn chút ngờ vực chưa tan.
Hắn chép miệng, lẩm bẩm như nói với chính mình:
“Giàu có.
quả nhiên giàu có.
nhưng nếu là gian trá, ta liền một đao kết liễu cả hai, chẳng chừa đường sống.
” Tên Hồ gầy ngẫm nghĩ hồi lâu, ánh mắt lóe lên tia tham tàn.
Hắn gầm khẽ, đao vẫn ghì nơi cổ A Ngũ:
“Được!
Nếu lời ngươi là thực, ta sẽ tha cho thằng nhãi.
Nhưng trước hết, buông v·ũ k·hí xuống!
Sau đó, chính ngươi sẽ dẫn đường về thôn, tới nhà Dương Nghĩa.
” Cổ Xuyên nhướng mày, khóe môi khẽ nhếch, song mục hàn tinh bức người.
Hắn trầm giọng hỏi lại:
“Còn bọn nhỏ này?
Chẳng lẽ ngươi định tha bỏ mặc chúng bên đường?
Tên Hồ cười gằn, ánh mắt tàn độc như lang sói:
“Cột cả bọn vào gốc cây, xiết chặt dây thừng, chẳng kẻ nào trốn thoát.
Chúng sống hay c·hết, mặc trời định đoạt.
Ta chẳng phí thời gian vì lũ sâu kiến này.
” Ngọn đuốc lóe sáng trong tay hắn, chiếu lên gương mặt hiểm độc, khiến bóng hắn đổ dài trên đất, tựa ma quỷ đứng gác giữa đêm.
Cổ Xuyên hít sâu một hơi, rồi gằn giọng, từng chữ như thép:
“Trước hết.
thả A Ngũ ra, ngươi sợ một kẻ đang thương tích và một đứa nhỏ mười hai tuổi sao.
” Tên người Hồ gầy mày chau chặt, ánh mắt lóe tia do dự.
Một lúc sau, hắn khẽ hừ lạnh, lưỡi đao nhấc khỏi cổ A Ngũ, hất mạnh thằng bé về phía trước:
“Đi!
Về bên tên huynh của ngươi!
” A Ngũ loạng choạng ngã xuống, lập tức bò dậy, đôi chân run rẩy lao về phía Cổ Xuyên.
Nước mắt hòa cùng mồ hôi, thằng bé ôm lấy tay huynh, nghẹn ngào:
huynh có sao không?
Đệ.
đệ tưởng chẳng còn gặp lại huynh nữa.
” Cổ Xuyên siết chặt bờ vai gầy nhỏ, song mục hàn lãnh thoáng nhuốm bi thương.
Hắn khẽ gật, trầm giọng đáp:
“Ta vẫn còn đây.
Chỉ cần ta thở, sẽ không ai cướp được đệ đi.
” Tên Hồ ngồi xuống gốc cây, đặt đuốc sang bên, tay siết chuôi đao, ánh mắt sắc lạnh không rời hai huynh đệ.
Hắn cười gằn, giọng khàn khàn:
“Thân tình cảm động, nhưng giờ chẳng phải lúc.
Mau trói lũ nhãi kia lại!
Xiết chặt, không cho kẻ nào nhúc nhích.
Chậm trễ, ta lập tức đổi ý.
” Ngọn lửa bập bùng soi gương mặt hắn nửa sáng nửa tối, ánh mắt như dã thú rình mồi.
Cổ Xuyên khẽ cúi đầu, ánh thép trong mắt giấu sau bóng tối.
Hắn cầm lấy sợi dây thừng ném qua, bàn tay siết chặt mà run nhẹ.
A Ngũ nhìn sang huynh, lòng ngổn ngang, song vẫn lặng lẽ gật đầu, cùng nhau tiến về phía đám trẻ.
Tiếng nức nở khe khẽ vang lên.
Dưới ánh trăng lạnh, những sợi dây thừng lại một lần nữa siết lấy những cánh tay nhỏ bé, để mặc cho tên Hồ ngồi đó quan sát, khóe môi nhếch lên nụ cười tham tàn.
A Ngũ lau lệ nơi khóe mắt, nghe huynh đặn, bèn gật đầu.
Nó cầm lấy sợi dây, từng vòng từng vòng trói chặt lấy tay chân đám trẻ, xiết đến nỗi da non hằn vết đỏ.
Tiếng khóc thút thít của bọn nhỏ vang lên, song A Ngũ chỉ biết cắn răng làm theo, nước mắt lăn dài trên má.
Tên người Hồ ngồi dựa gốc cây, đao gác ngang đùi, ánh mắt sáng quắc dõi theo từng động tác.
Hắn khẽ hừ lạnh:
“Đúng vậy, xiết chặt vào.
Nếu có đứa nào thoát, ta chém cả hai huynh đệ các ngươi tại chỗ.
” Cổ Xuyên lặng lẽ nhìn, bàn tay khẽ run trên chuôi đoản kiếm giắt nơi hông, nhưng ánh mắt hắn lạnh lùng như băng.
Đợi khi A Ngũ đã trói xong, hắn mới trầm giọng cất lời:
“Đủ rồi.
A Ngũ, dìu ta trở về.
Thân ta đang thương tích, chẳng thể gắng thêm được nữa.
” A Ngũ nghe vậy, vội bước tới, vòng tay đỡ lấy huynh.
Thân thể Cổ Xuyên nặng nề, máu vẫn rịn ra từ v·ết t·hương, song đôi mắt hàn quang vẫn sáng rực trong đêm, ẩn giấu một ngọn lửa không ai có thể dập tắt.
Tên Hồ liếc nhìn, khóe môi nhếch nụ cười hiểm độc, khàn giọng bảo:
“Tốt.
Trở về đi, dẫn ta đến của cải nhà Dương Nghĩa.
Nếu lời ngươi là thật, đêm nay ta phát tài.
Còn nếu dối gạt.
” Hắn rút đao, phập một nhát xuống đất, lưỡi thép rung lên keng keng, ánh sáng trăng soi lạnh lẽo:
“.
thì đầu hai huynh đệ các ngươi, sẽ rơi trước tiên.
” Hai huynh đệ lảo đảo quay lưng đi, ánh trăng đổ dài bóng họ trên quan đạo.
Tên người Hồ gầy vác đao, tay cầm đuốc, từng bước lững thững bá·m s·át phía sau, ánh mắt sắc như dao, không phút lơi lỏng.
Đi được vài trượng, Cổ Xuyên nghiêng đầu khẽ thì thầm, thanh âm nhỏ đến mức chỉ A Ngũ nghe lọt:
“Lát nữa, che thân ta lại.
Đừng hỏi.
Huynh sẽ dồn hết sức, một kiếm này phải lấy mạng hắn.
” A Ngũ khựng bước, toàn thân run lên, mắt ngân lệ nhưng gật mạnh, ôm chặt lấy huynh như dìu kẻ hấp hối.
Tên người Hồ nhíu mày, quát khàn khàn:
“Đi nhanh!
Lề mề, ta chém tại chỗ!
” Ngọn đuốc trong tay hắn bập bùng, soi lên gương mặt tham tàn, đôi mắt đầy cảnh giác.
Hắn biết Cổ Xuyên tuy trọng thương, song vẫn chẳng dám xem thường.
Bởi vậy, đao trong tay hắn không rời khỏi thế thủ, từng bước dẫm nặng nể trên nền đất, như dã thú rình mổi.
Cổ Xuyên cúi đầu, máu từ v·ết t·hương rỉ ướt áo, bàn tay bên hông siết chặt chuôi đoản kiếm.
Trong mắt hắn, hàn quang đã ngưng tụ, chỉ chờ khoảnh khắc duy nhất để bùng nổ sát cơ.
Đi được chừng vài trượng, bỗng Cổ Xuyên khụy gối, toàn thân run lẩy bẩy.
Máu tươi từ v·ết t·hương trào ra, thấm đỏ vạt áo, hắn gục đầu, thở dốc như sắp tắt hơi.
“A.
” – A Ngũ hoảng hốt, lập tức thụp xuống, đôi tay nhỏ bé ôm lấy vai huynh, giọng nghẹn ngào:
“Ca!
Huynh.
huynh làm sao vậy?
Huynh đừng bỏ đệ mà.
” Nước mắt ràn rụa, giọng nó run run, quay đầu nhìn về phía tên Hồ, khẩn khoản van cầu:
“Đại gia.
làm ơn.
mau đến xem giúp!
Vết thương huynh đệ con.
máu chảy nhiều quá rồi.
” Tên Hồ gầy đứng cách mấy bước, ánh mắt ngờ vực, nhưng men rượu còn váng vất, lại nghe tiếng kêu khóc thảm thiết của A Ngũ, bất giác lòng chùng xuống.
Hắn nhíu mày, hừ khẽ:
“Thằng nhãi này e chẳng chống đỡ nổi.
nếu hắn c·hết dọc đường, ta còn trông mong gì vào lời hứa kia.
” Nghĩ vậy, hắn bước tới vài bước, đuốc hắt bóng dài trên đất, đao vẫn cầm chắc nhưng đã chếch xuống, ánh mắt nheo lại soi xét thân hình Cổ Xuyên đang run rẩy dưới đất.
Cổ Xuyên lúc ấy mặt tái nhợt, hơi thở dồn dập, nhưng trong khóe mắt lóe lên một tia hàn quang lạnh lẽo, như dã thú nấp trong bóng tối, chỉ chờ giây khắc đối phương sơ hở.
Tên Hồ gầy cau mày, khom lưng cúi xuống, đuốc rọi thẳng vào v·ết m·áu loang lổ trên áo Cổ Xuyên.
Đao trong tay hắn vẫn thủ sẵn, ánh mắt ngờ vực chưa dứt.
Ngay khoảnh khắc ấy — “Vút!
” Cổ Xuyên bật dậy như lang sói xổng chuồng, đoản kiếm lóe hàn quang, vạch một đường chớp lạnh giữa màn đêm.
“Xoẹt!
” Máu tươi phụt ra, lưỡi thép chỉ sượt ngang bả vai, cắt toạc da thịt tên Hồ.
Hắn rú lên một tiếng, thân thể đổ nhào ra phía sau, đuốc văng xuống đất, lửa tóe lên bụi cỏ khô.
“Khốn kiếp!
Ngươi dám!
” Tên Hồ lăn tròn tránh xa, đao vung loạn xạ, ánh thép loang loáng dưới trăng.
Vai trái máu chảy ròng ròng, nhưng men rượu kích thích khiến hắn càng thêm hung hãn.
Cổ Xuyên không chần chừ, nhân thế lao tới, đôi mắt đỏ ngầu, hơi thở dồn dập.
Toàn thân hắn tuy đầy thương tích, nhưng sát ý cuồn cuộn, nhát kiếm thứ hai đã chém xuống, tựa lôi đình giáng thẳng.
” Nhát kiếm thứ hai của Cổ Xuyên bổ xuống, lưỡi thép cắt ngang cánh tay phải của tên Hồ.
Máu tươi phụt ra như suối, đao trong tay hắn rơi xuống đất, kêu keng một tiếng vang dội giữa rừng đêm.
“Áaaa!
” – Hắn gầm rống, mắt đỏ ngầu, thân thể cao gầy lảo đảo, nhưng men rượu và cơn thịnh nộ khiến hắn không ngã quỵ.
A Ngũ đứng ngoài, hai tay nắm chặt, nước mắt trào ra.
Thằng bé vừa muốn lao tới, vừa sợ hãi run rẩy:
huynh.
huynh coi chừng!
” Đúng lúc ấy, tên Hồ dồn hết sức, gầm vang một tiếng, hất mạnh.
“Ầm!
” Cổ Xuyên bị hất văng ra xa, cả thân thể nện xuống đất, bụi đất bốc lên mù mịt.
Hắn rên khẽ, gắng gượng chống tay, máu từ ngực lại rịn ra không ngừng.
Tên Hồ mặt mày dữ tợn, mắt như thú hoang, lập tức nhào tới.
Hắn cúi rạp, bàn tay còn lại hắn chụp lưỡi đao dưới đất, giơ cao, ánh sáng đỏ hừng hực phản chiếu trên thép lạnh.
Hắn gầm lên, giọng khàn đặc, dội vang giữa rừng:
“Crhết đi, thằng súc sinh!
” Đao bổ thẳng xuống, như muốn chém nát Cổ Xuyên ngay tại chỗ.
Trong khoảnh khắc lưỡi đao giáng xuống, A Ngũ hét lớn, thân hình nhỏ bé lao ra như cánh én, ôm chặt lấy hông tên người Hồ:
“Đừng hại ca ta!
” Cú lao bất ngờ khiến tên Hồ khựng lại, cả thân thể loạng choạng rồi khụy xuống nửa bước.
Lưỡi đao lệch hướng, bổ sượt xuống đất, tóe lửa chói lòa.
“Cút đi!
” – hắn gầm vang, mặt đỏ ngầu, cơn thịnh nộ bốc lên tận óc.
Ngay sau đó, hắn vung chuôi đao, phập một tiếng nặng nề.
“Bốp!
” A Ngũ trúng ngay thái dương, mắt tối sầm, cả người choáng váng, loạng choạng ngã quỵ.
Tên người Hồ gầy hung hãn, men rượu hòa cùng máu khiến hắn như thú điên.
Hắn gầm khàn, giơ chân đạp mạnh.
” A Ngũ bé nhỏ bị hất văng, đầu va xuống đất, mắt hoa choáng váng.
Chưa kịp hoàn hồn, lưỡi đao sáng loáng đã bổ xuống.
” Một đường máu đỏ phụt ra từ vai gầy, thằng bé rú lên thảm thiết, thân thể run rẩy, đôi mắt tràn ngập sợ hãi và đau đớn.
“A Ngũ.
” Cổ Xuyên gào thét, thanh âm chấn động cả rừng đêm, như dã thú b·ị t·hương tru rống.
Hắn chứng kiến thân thể nhỏ bé của A Ngũ đổ xuống trong vũng máu, tim như bị xé toạc, hô hấp nghẹn lại.
Trong khoảnh khắc ấy, vừa sợ hãi đến tột cùng, vừa phẫn nộ cháy bỏng, máu nóng trong huyết quản hắn sôi trào.
Đôi mắt Cổ Xuyên đỏ như máu, hàn quang bắn ra ngùn ngụt.
Đoản kiếm trong tay rung mạnh, hắn gầm vang như sấm:
“Người dám.
động đến đệ ta!
Dù ngươi là trời, hôm nay ta cũng xé xác ngươi!
” Nói đoạn, toàn thân hắn dồn hết sức, như một mũi tên bật khỏi dây cung, lao thẳng vào tên Hồ với sát khí ngút trời.
Cổ Xuyên gào lên, tiếng gào tựa sấm rền.
Toàn thân hắn bật dậy, bất chấp v·ết t·hương rách toạc, máu tươi nhuộm đỏ y phục.
Đoản kiếm trong tay lóe lên hàn quang, xé toạc màn đêm.
“Phập!
” Mũi thép đâm thẳng vào ngực tên người Hồ.
Máu phụt ra đỏ lòm, bắn tung tóe, nhuộm ướt cả mặt Cổ Xuyên.
Tên Hồ trợn trừng hai mắt, miệng há hốc, cổ họng phát ra tiếng khò khè khàn đặc.
Hắn giãy giụa, đôi tay to lớn nắm chặt lấy vai Cổ Xuyên, toàn thân run bần bật.
“Ngươi.
” – tiếng nói chưa dứt đã nghẹn lại trong vũng máu dâng tràn.
Cổ Xuyên cắn chặt răng, gầm lên, hai tay siết mạnh chuôi kiếm, ép lưỡi thép lún sâu hơn, xuyên toạc qua lưng đối thủ:
“C-hết đi!
” Tên Hồ rống lên một tiếng cuối cùng, thân thể khổng lồ chấn động, rồi từ từ khuỵu xuống.
Máu từ miệng hắn phun ra thành dòng, đôi mắt đỏ ngầu tràn đầy oán độc, cuối cùng đờ đẫn, tắt lịm.
” Thân xác gục xuống, chấn động cả mặt đất, bụi cát tung mù, máu loang đỏ vệt dài dưới ánh trăng lạnh lẽo.
Cổ Xuyên vẫn đứng đó, tay nắm chặt đoản kiếm, ngực phập phồng dữ dội, song mục đỏ như lửa, sát khí cuồn cuộn chưa dứt.
Ánh trăng tàn treo vắt ngang trời, gió bấc rít qua hàng cây khô, quan đạo lặng ngắt như mồ sâu.
Cổ Xuyên quỳ rạp trên đất, hai tay ôm ghì lấy A Ngũ, thân thể bé nhỏ đang run rẩy trong máu loang.
Máu thấm đẫm vạt áo, nóng hổi nơi lồng ngực hắn, như từng nhát dao khoét thẳng vào tim.
“Đệ.
A Ngũ của ta.
đừng bỏ ca.
” — giọng hắn khàn đặc, như lưỡi dao mài vào sắt, nghẹn lại nơi cổ họng.
A Ngũ thở hổn hển, đôi môi tái nhợt khẽ nở một nụ cười ngây dại.
Nước mắt lẫn với mồ hôi, ánh mắt trẻ thơ trong veo vẫn không rời gương mặt huynh trưởng:
ca đừng khóc.
có ca ở đây.
đệ.
không sợ nữa.
” Thanh âm yếu ớt, đứt quãng như gió tàn.
Đôi mắt nó lấp lánh trong ánh trăng, tựa như muốn ghi khắc hình bóng Cổ Xuyên vào tận cùng linh hồn, dù biết trước có thể chẳng còn ngày mai.
Cổ Xuyên siết chặt thân hình nhỏ bé trong vòng tay, vai run bần bật.
Nước mắt hắn rơi xuống, hòa cùng máu tươi, từng giọt từng giọt in loang đỏ trên gò má A Ngũ:
“Không!
A Ngũ, đệ không được nhắm mắt.
Dù ta phải xé trời rẽ đất, ta cũng giữ đệ ở lại.
đừng rời bỏ ta.
” Trong vòng tay Cổ Xuyên, A Ngũ thở dốc, đôi môi tím tái mấp máy.
Mỗi hơi thở như lưỡi dao cắt nát lồng ngực nhỏ bé, máu đỏ vẫn tràn ra từ v·ết t·hương.
” – giọng nó khàn khàn, yếu ớt, mắt dần mờ đục.
“Huynh.
đừng giận.
đừng khóc.
hạnh phúc rồi.
vì.
được đi bên ca.
” Nói đến đây, khóe môi thằng bé gắng gượng nở nụ cười, ngây thơ như ngày nào, nhưng nhuốm đầy bi thương:
chỉ sợ.
sau này.
ca lại cô độc.
Ca phải sống.
thật lâu.
thay cả phần đệ.
” Lời thều thào, đứt quãng như tơ sương đứt gãy, mỗi chữ như khắc vào tim gan Cổ Xuyên.
Cổ Xuyên run rẩy, hai hàng lệ đỏ trào ra, giọng hắn khản đặc, như thú b·ị t·hương tru rống:
im đi!
Không ai được lấy đệ khỏi ta.
Ngươi còn chưa lớn, còn chưa từng nếm đủ cơm no áo ấm.
sao dám bỏ ta lại một mình?
” A Ngũ khẽ lắc đầu, ngón tay gầy guộc chạm nhẹ lên má huynh, nụ cười yếu ớt thoáng hiện, thì thầm câu cuối cùng:
” Đôi mắt nó khép lại, hàng mi run rẩy, hơi thở mong manh như tàn lửa trong gió lụi dần.
Trong đêm, Cổ Xuyên gào lên một tiếng bi thiết, tiếng gào xé rách tầng mây, vọng khắp núi rừng, bi thương đến rợn người.
Gió bấc thét dài, ánh trăng hắt xuống quan đạo hoang lạnh, nhuộm sắc máu thêm rợn người.
Cổ Xuyên ôm chặt A Ngũ trong lòng, thân thể bé nhỏ ấy đã lặng im, hơi thở mỏng manh đã dứt tựa ngọn nến tắt phụt trong gió đông.
A Ngũ.
” Thanh âm hắn run rẩy, vỡ nát như tiếng chuông sứt.
Hàng lệ nóng trào ra, nhưng mắt vẫn đỏ rực, kiềm nén như lửa địa ngục bốc ngùn ngụt trong lồng ngực.
Một lúc lâu, hắn run run đặt đệ xuống mặt đất, cẩn thận như sợ đánh thức giấc ngủ ngàn thu.
Đôi bàn tay siết lại, gân xanh nổi chằng chịt, bờ môi run rẩy thì thầm:
“Ngủ đi, A Ngũ.
Ca còn việc phải làm.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập