Chương 51 :
Hồng Gia Huyết Hỏa Dưới ánh trăng lạnh lẽo, vó ngựa còn chưa kịp dừng hẳn, Cổ Xuyên đã nhảy phóc xuống đất, thân hình như mũi tên lao thẳng vào tiền sảnh Hồng gia phủ.
Lòng y như lửa đốt, đôi mắt đỏ ngầu, chẳng còn biết ai với ai.
Y chộp đại một tên gia nhân gần nhất, thanh kiếm lạnh lẽo kề sát cổ, gằn giọng:
"Hồng Hải Huy ở đâu?
Nói mau!
"
Tên gia nhân mặt cắt không còn giọt máu, môi run lẩy bẩy, ban đầu chỉ lắp bắp không thành lời.
Đến khi lưỡi kiếm ép sát da thịt, hắn hoảng loạn chỉ tay về phía hậu viện, giọng the thé:
"Tân.
tân phòng!
Ở phía sau!
Cổ Xuyên không chờ thêm, lập tức phóng đi như gió.
Viên Kính Dạ bá·m s·át theo sau, ánh mắt sắc bén, tuy khó hiểu hành động của Cổ Xuyên nhưng vẫn không chút do dự.
Lúc này, Hồng gia phủ vẫn còn hỗn loạn sau tiệc cưới, người ra về lục tục, đám hồ bằng cẩu hữu của Hồng Hải Huy lảng vảng nơi sảnh, Băng Doãn Trung nằm gục trên bàn, say khướt đến mức không biết trời đất.
Gia nhân tất bật thu dọn, vài tên bộ khoái còn lại đứng canh gác lơ là.
Tên gia nhân bị Cổ Xuyên đe dọa, sợ hãi đến mức la lớn:
"Có kẻ giết người!
Mau bắt kẻ giết người!
Theo hướng tay hắn chỉ, một đám gia nhân và bộ khoái lao lên, nhưng vừa thấy thanh kiếm trong tay Cổ Xuyên vung lên như chém gió, cả đám lập tức tách ra, chỉ dám bám theo từ xa, không ai dám tiến gần.
Viên Kính Dạ nhíu mày, nhưng vẫn giữ chặt dây cương, theo sát Cổ Xuyên như bóng với hình.
Trong một căn phòng nhỏ, Hồng thị đang thu dọn để trở về huyện phủ.
Cao huyện lệnh đã về sớm, nhưng bà ta còn nấn ná ở lại.
Nghe tiếng hô hoán ngoài sân, bà vội mở cửa bước ra, vừa thấy Cổ Xuyên cùng Viên Kính Dạ lao ngang qua, bà lập tức lao ra chặn lối, miệng định quát.
Nhưng chưa kịp thốt lời, Cổ Xuyên đã tung một cước mạnh như sấm, khiến bà ngã lăn quay ra đất, đau đớn ôm bụng.
Y chẳng buồn nhìn lại, cùng Viên Kính Dạ phóng như bay về phía tân phòng.
Hồng thị, sau cú ngã, gào lên giận dữ:
"Ngăn tên súc sinh đó lại!
Các ngươi mù mắt chó hay sao, không thấy hắn xông vào thế hả?
Đám gia nhân và bộ khoái hò hét trợ uy, nhưng ai nấy chỉ làm bộ rượt theo, chẳng ai dám thực sự tiến đến gần thanh kiếm sắc lạnh của Cổ Xuyên.
Cả hai thẳng tiến đến tân phòng, lòng Cổ Xuyên như ngọn lửa c·háy r·ừng rực, chỉ mong sao đến kịp trước khi Băng Linh gặp nguy.
Bên trong tân phòng, ánh nến cưới đã tắt ngóm, khói lửa bắt đầu bốc lên từ góc phòng, mùi cháy khét lan tỏa.
Cổ Xuyên vừa đến cửa, một tiếng thét thất thanh vang lên:
"Không.
!
Tiếng hét của Băng Linh như xé toạc màn đêm, khiến tim Cổ Xuyên thắt lại.
Không chút do dự, y lao tới, vai đâm mạnh vào cánh cửa gỗ.
"Rầm!
– Cửa vỡ tung, mảnh gỗ văng tứ tung.
Cổ Xuyên nhảy vào trong phòng,mượn ánh trăng lúc này Đập vào mắt Cổ Xuyên là cảnh tượng kinh hoàng:
Huyền Phù, mình trần nửa ngực, chi chít vết sẹo, đang đè lên người Băng Linh.
Trong tay hắn là chiếc áo yếm đỏ thắm, ánh mắt dâm tà lấp lóe, nụ cười vặn vẹo đầy khoái trá bệnh hoạn.
Băng Linh, y phục rách nát, một tay che trước ngực, nước mắt giàn giụa, gương mặt trắng bệch, ánh mắt tràn đầy kinh hoàng và tuyệt vọng.
Vừa thấy Cổ Xuyên, như gặp cọng rơm cứu mạng, nàng bất chấp tất cả, gào lên:
"Cổ Xuyên.
cứu muội với.
Cổ Xuyên, đôi mắt đỏ ngầu như muốn phun lửa, gầm lên một tiếng, thanh đoản kiếm trong tay phóng.
thẳng tới, nhắm thẳng vào ngực Huyền Phù.
Lưỡi kiếm lóe sáng dưới ánh lửa, mang theo sát khí ngút trời.
Huyền Phù giật mình, phản xạ nhanh như chớp, vội vàng né sang một bên, lưỡi kiếm sượt qua vai hắn, rạch một đường máu tươi.
Hắn lăn người đứng dậy, ánh mắt tà ác giờ thêm phần hung tợn, gầm lên:
"Tên bộ khoái khốn kiếp, dám phá hỏng chuyện tốt của ta!
Cổ Xuyên lao tới bên Băng Linh như gió lốc, tay y run run cởi phăng trường sam xanh đậm, phủ kín thân hình nàng.
Băng Linh, nước mắt giàn giụa, lập tức ôm chặt lấy cổ y, khóc nức nở:
"Cổ.
Cổ Xuyên.
Cổ Xuyên vòng tay ôm chặt lấy nàng, giọng trầm nhưng ấm:
"Không sao, có ta đây.
ta ở đây rồi.
Huyền Phù – chính là Thành Côn – vừa định xông tới, một quyền phong mạnh mẽ đã ập đến.
Y vội cúi người tránh, ngẩng lên thì thấy gương mặt gã đồng liêu cũ:
Viên Kính Dạ.
Thành Côn hoảng hốt, mắt trợn trừng:
"Ngươi.
ngươi.
sao ngươi lại ở đây?
Viên Kính Dạ lạnh lùng:
"Thành Côn, hôm nay ngươi phải trả giá.
Thành Côn thân pháp nhanh như chớp, chưởng trái đập vào ngực Viên Kính Dạ, quyền phải nhắm thẳng mặt.
Viên Kính Dạ nghiêng người, khuỷu tay gạt chưởng, đồng thời tung một cú đá ngang vào sườn.
Thành Côn lăn một vòng trên đất, bật dậy, hai tay hóa trảo chụp vào cổ họng đối thủ.
Viên Kính Dạ bắt lấy cổ tay y, xoay mạnh, khiến Thành Côn loạng choạng.
Hai người vật lộn, quyền cước v·a c·hạm vang lên
"bốp bốp"
bụi đất tung mù.
Thành Côn thấy không ổn, vừa đánh vừa lùi ra sân rộng.
Gia nhân, bộ khoái, đám khách khứa còn sót lại ùa đến xem, miệng la ó:
"Đánh!
Đánh c·hết hắn!
Băng Doãn Trung vẫn say bí tỉ, nằm gục trên bàn.
Bất chợt, một tiếng thét thảm vang lên:
"Huy nhi.
Huy nhi.
sao ngươi lại thành ra thế này?
Hồng thị lao vào, ôm xác Hồng Hải Huy, gương mặt y méo mó, mắt trợn trừng, máu khô nơi khóe miệng.
Bà gào lên, chỉ tay vào Cổ Xuyên và Thành Côn:
"Các ngươi.
các ngươi hại c·hết Huy nhi của ta!
Nói chưa dứt lời, bà ta đã ngã lăn ra b·ất t·ỉnh.
Cổ Xuyên nhẹ nhàng gỡ tay Băng Linh ra, giọng dịu nhưng kiên quyết:
"Mau ngoan ở đây chờ ta, ta còn chuyện phải giải quyết.
Y buông tay, lao ra sân.
Băng Linh dần tỉnh táo, kéo chặt trường sam của Cổ Xuyên, co mình trong góc, mắt vẫn đẫm lệ.
Thành Côn bất ngờ giật phăng thanh đao từ tay một tên bộ khoái, lưỡi đao lóe sáng dưới ánh lửa.
Viên Kính Dạ nhanh tay c·ướp lấy cây côn gỗ trong tay gia nhân, xoay một vòng chắn trước ngực.
Hai người lại lao vào nhau.
Thành Côn chém ngang, đao phong rít gió, Viên Kính Dạ dùng côn gạt
"keng"
một tiếng, mồi lửa tóe ra.
Y lùi một bước, hơi thở đã nặng nhọc sau mấy canh giờ phi ngựa, mồ hôi ướt đẫm lưng áo.
Thành Côn thấy thế, đao pháp càng ác liệt, vừa chém vừa gầm:
"Đồ âm hồn không tan!
Hôm nay cho ngươi biết chữ c·hết như thế nào!
Viên Kính Dạ nghiến răng, côn pháp như mưa, từng chiêu từng thức nhằm vào yếu huyệt:
"Mau trả lại mạng cho bao nhiêu huynh đệ đ·ã c·hết oan dưới tay ngươi!
Côn đao v·a c·hạm liên hồi, tiếng kim loại vang vọng, mồi lửa tóe ra từng đốm.
Viên Kính Dạ dần yếu thế, bước chân chậm lại, côn pháp lộ sơ hở.
Thành Côn cười gằn, đao quang lóe lên, nhắm thẳng vào cổ họng đối thủ.
Cổ Xuyên lao ra sân như mũi tên, đôi mắt đỏ rực lửa giận.
Đao quang Thành Côn lóe lên như chớp bạc, từng nhát chém rít gió lạnh, ép Viên Kính Dạ lùi dần về phía tường rào.
Cổ Xuyên không nói một lời.
Y bước thẳng đến bên tên bộ khoái gần nhất, tay phải như tia chớp giật phăng thanh đao sắc lẹm.
Lưỡi đao xoay một vòng trong lòng bàn tay, phát ra tiếng
"vù vù"
lạnh buốt, ánh sáng phản chiếu dưới ánh lửa cháy lan từ tân phòng.
Y gầm lên:
"Huyền Phù,mau đến trình diện Diêm La đi!
Thân hình Cổ Xuyên lao vào vòng chiến như mũi tên rời cung, sát khí ngút trời.
Ba người, ba v·ũ k·hí, một vòng xoáy tử thần bùng nổ giữa sân phủ.
Thành Côn vừa chém Viên Kính Dạ vừa liếc thấy bóng Cổ Xuyên, mắt lộ vẻ khó chịu.
Hắn lập tức đổi thế, đao phong quét ngang như lốc xoáy, cố mở đường lui.
Viên Kính Dạ nhân cơ hội hít sâu, côn gỗ xoay tròn như gió lốc, đập mạnh vào lưỡi đao
"keng!
– tia lửa tóe ra như pháo hoa, ép Thành Côn lùi nửa bước, đất đá đưới chân hắn nứt toác.
Cổ Xuyên từ bên phải xông tới, đao pháp nhanh như bóng ma, một nhát chém xéo, lưỡi đao rít lên, buộc Thành Côn phải nhảy lùi, trường sam rách toạc một mảng.
Thành Côn vừa đánh vừa thủ vừa lui, gầm lên:
"Hai tên chuột nhắt!
Đao trái chặn côn, đao phải đỡ kiếm, nhưng mỗi lần v·a c·hạm, cánh tay hắn lại run lên như sắp gãy.
Cổ Xuyên và Viên Kính Dạ phối hợp nhau:
Viên Kính Dạ dùng côn dài quét thấp, ép chân Thành Côn, khiến hắn phải nhảy tránh;
Cổ Xuyên dùng đao chém cao, nhắm thẳng cổ họng, đao phong sắc lạnh như muốn cắt đôi không khí.
Thành Côn lùi liên tục, lưng đã chạm tường rào, mồ hôi túa ra như mưa, ánh mắt hoảng loạn láo liên tìm đường thoát.
Hắn bất ngờ tung một nhát
"Hồi Mã Đao"
quét ngang, đao quang như ánh trăng rằm, cố mở lối chạy trốn.
Nhưng Cổ Xuyên đã lướt tới, thân pháp nhanh như quỷ mị, đao quang lóe lên như ánh trăng lạnh:
"Chạy đâu!
Lưỡi đao chém thẳng xuống, Thành Côn vội dựng đao đỡ,
một tiếng chói tai, tia lửa bắn tung, cánh tay hắn tê rần, đao suýt tuột khỏi tay.
Viên Kính Dạ nhân cơ hội, côn gỗ vung lên như rồng cuốn, đập mạnh vào sườn Thành Côn, khiến hắn loạng choạng, máu tươi rỉ ra từ khóe miệng.
Thành Côn hoảng loạn tột độ, nhảy vọt lên tường rào, chân đạp mạnh vào cột gỗ, thân hình lao ra ngoài sân sau như bóng ma.
Cổ Xuyên và Viên Kính Dạ đồng thanh đuổi theo, đao côn vung lên, bóng đen ba người lao vào màn đêm, tiếng kim loại v·a c·hạm và tiếng gào thét vang vọng khắp Hồng phủ.
Thành Côn, sống nhiều ngày trong Hồng gia phủ, đã sớm toan tính đường lui kỹ lưỡng, đường xá ngoằn ngoèo trong phủ thuộc nằm lòng như lòng bàn tay.
Trong thắt lưng hắn còn giấu hai phi tiêu tẩm độc sắc bén, lưỡi thép lấp lánh dưới ánh trăng, sẵn sàng lấy mạng kẻ truy đuổi.
Giờ đây, rơi vào thế yếu, hắn vừa đánh vừa thủ vừa lui, thân pháp linh hoạt như bóng ma, lao qua sân sau, vượt qua hành lang uốn lượn, nhảy qua bụi cây rậm rạp, hướng thẳng về phía dòng sông lạnh lẽo sau phủ – đường thoát bí mật hắn đã dò la từ lâu.
Cổ Xuyên càng đánh càng hăng, sát khí ngút trời, đao pháp như cuồng phong bão tố, mỗi nhát chém mang theo lửa giận vì Băng Linh.
Y lao tới từ bên phải, phối hợp với Viên Kính Dạ hoàn hảo:
Viên Kính Dạ vung côn gỗ dài quét ngang ngực Thành Côn, cú đánh nặng như búa tạ trúng đích, khiến hắn hộc máu, ngực lõm sâu, hơi thở đứt quãng, thân hình loạng choạng lùi lại ba bước.
Chưa kịp định thần, Cổ Xuyên nhanh như cắt, thân pháp quỷ mị lướt tới, lưỡi đao vung lên một nhát sắc lẹm, chém trúng cánh tay trái của Thành Côn.
Vết cắt sâu hoắm, da thịt lật ngửa, lộ cả xương trắng hếu, máu tươi phun ra như suối, nhuộm đỏ trường sam rách nát.
Thành Côn đau đớn rú lên như thú dữ, ánh mắt đỏ ngầu điên tiết, gầm gừ:
“Tên khốn, ta liều với ngươi!
” Trong cơn điên cuồng, Thành Côn siết chặt thanh đao còn lại, dồn hết sức bình sinh vào một nhát chém – đao phong rít gió như sấm sét, mang theo sát ý ngút trời như thái sơn áp đỉnh.
Cổ Xuyên vội dựng đao đỡ, “keng!
” một tiếng chói tai vang vọng, tia lửa tóe ra như pháo nổ, cây đao trong tay y vỡ nát thành mảnh vụn, lưỡi thép bay tứ tung.
Vết đao vẫn lao tới,Cổ Xuyên nhanh trí lách qua,đao chỉ chém trúng vai trái Cổ Xuyên, xé toạc da thịt, bay một miếng thịt, máu tươi tuôn xối xả như suối đỏ, thấm ướt cả trường sam, y đau đớn thét lớn, sắc mặt trắng bệch nhưng ánh mắt vẫn lóe lên sát khí không nao núng.
Thành Côn nhân cơ hội, liều mình ném thanh đao còn lại nhắm thẳng cổ họng Cổ Xuyên, đồng thời rút hai phi tiêu tẩm độc từ thắt lưng, ném vèo vèo như sao băng.
Viên Kính Dạ lao tới như gió, dùng côn gỗ đỡ thanh đao “keng!
” một tiếng, nhưng cùng lúc đó hai phi tiêu tẩm độc cắm phập vào vai y, Viên Kính Dạ chịu đau cắn răng lao tới nhưng Thành Côn nhanh trí lấy chân đạp mạnh vào y rồi toan xoay lưng bỏ chạy thân hình Viên Kính Dạ khá loạng choạng.
Thành Côn vừa cười gằn khoái trá, nhân lúc hỗn loạn, hắn nhanh chân lao v·út qua bụi rậm, vượt tường rào thấp, cắn răng nhảy ùm xuống dòng sông lạnh buốt sau Hồng phủ.
Nước sông cuồn cuộn cuốn phăng thân hình hắn, bóng đen chìm nghỉm trong màn đêm, biến mất không tăm tích, chỉ còn tiếng nước vỗ ì oạp vọng lại.
Cổ Xuyên và Viên Kính Dạ bất chấp thương thế, toan dí theo, nhưng Viên Kính Dạ chỉ bước được vài bước đã chống mặt ngã quỵ, độc tố khiến y thở hổn hển, tay ôm vai run rẩy.
“Mau… đuổi theo!
” Nhưng Cổ Xuyên quay đầu nhìn, Thành Côn đã chạy xa tít, bóng dáng hòa vào bóng tối sông nước.
Cổ Xuyên nghiến răng, máu từ vai vẫn tuôn, y quỳ một gối bên Viên Kính Dạ, ánh mắt đầy phẫn nộ và bất lực, gió đêm lạnh buốt thổi qua, mang theo mùi tanh của máu và khói lửa từ tân phòng.
Cổ Xuyên dìu Viên Kính Dạ trở lại sân chính, máu từ vai y vẫn rỉ từng giọt xuống nền đá, để lại vệt đỏ sẫm.
Viên Kính Dạ mặt trắng bệch, độc phi tiêu đã lan tới cổ, môi tím ngắt nhưng vẫn cố giữ lưng thẳng.
Hai người như hai ngọn đèn dầu sắp tắt giữa gió lạnh.
Băng Linh, đã được thay y phục trắng đơn sơ, ngồi co ro trên ghế đá, mắt đỏ hoe.
Hồng Hải Huy đã được khiêng ra ngoài,trong lúc Cổ Xuyên và Viên Kính Dạ đuổi theo Thành Côn,phòng tân hôn do ngọn nước trước đó rơi xuống đã bùng cháy,khiến căn phòng bị h·ỏa h·oạn,gia nhân huy động d·ập l·ửa vừa xong.
Hồng thị quỳ bên t·hi t·hể Hồng Hải Huy, tóc tai rối bù, tay vuốt gương mặt méo mó của Hồng Hải Huy, nước mắt như suối.
Hồng gia vốn chỉ còn một mạch máu, nay đứt đoạn.
Bà gào khản giọng, chỉ tay vào Cổ Xuyên:
“Các người hại c·hết Huy nhi của ta!
Ta bắt các người phải đền mạng…!
” Rồi quay sang đám gia nhân và bộ khoái:
“Xông lên!
Bắt sống chúng nó!
Ai bắt được, ta thưởng trăm lượng!
” Nghe lệnh, hơn chục gia nhân và bộ khoái rút gươm, gậy gộc rầm rập xông tới.
Nhưng chưa kịp áp sát, “rầm” — cửa chính Hồng phủ bật tung, hơn mười bóng đen ào vào như cuồng phong.
Kiếm tuốt khỏi vỏ, ánh thép lóe sáng dưới đèn lửa.
Tên cầm đầu quát lớn:
“Ai dám động đến chủ nhân của bọn ta thì bước qua xác chúng ta trước!
” Gia nhân đang hăng máu lập tức khựng lại, chân như đóng đinh.
Lưỡi kiếm lạnh buốt chỉ cách cổ họ một gang tay.
Hồng thị vẫn gào thét, nhưng tiếng bà lạc đi giữa bầu không khí căng như dây đàn.
Cổ Xuyên thở hắt ra, máu vẫn rỉ, ánh mắt lạnh lẽo quét qua đám người:
“Huyền Phù đã nhảy sông trốn.
Kẻ g·iết Hồng công tử chính là hắn.
Muốn đòi mạng, xuống đáy sông mà tìm!
” Thuộc hạ Viên Kính Dạ lập tức đỡ lấy hai người, chậm rãi lùi dần ra cổng không ai dám cản.
Băng Linh lao tới Cổ Xuyên lúc này thả lỏng tình thần chợt b·ất t·ỉnh.
Hồng thị quỳ bên xác cháu, tiếng khóc thảm thiết vang vọng khắp sân, nhưng chẳng còn ai nghe theo.
Lúc này một góc trên bàn,Băng Doãn Trung vẫn còn say ngủ miệng lẩm bẩm vài tiếng vô nghĩa.
Một con muỗi vo ve quanh tai rồi đậu lên cổ y, đốt một phát đau điếng.
Doãn Trung cau mày, giơ tay đập mạnh — trượt mất, chỉ nghe tiếng “bốp” vào chính má mình.
Y nhăn nhó, làu bàu:
“Con muỗi c·hết tiệt… để người ta ngủ yên chút không được à…”
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập