Chương 6 :
Diêm La Khai Án Cổ Xuyên quay lại chỗ bọn hài tử khi nấy.
Hắn cúi xuống trhi tthể tên Hồ mập, lục soát khắp người nhưng chẳng thu được vật gì quý giá— túi bạc sớm đã bị tên gầy kia đoạt đi.
Ngẩng đầu nhìn hai con ngựa buộc bên cạnh, ánh mắthắn thoáng lóe lên một tia hàn quang.
Đoạn xoay người, hắn nhìn chằm chằm bọn trẻ.
Một tiểu nữ tử sắc mặt trắng bệch, vết thương nơi đùi máu rỉ không dứt, hơi thở như tơ, khó lòng giữ nổi mệnh căn.
Một tiểu nam tử mặt sưng phù vì ăn tát, tuổi tác chừng bằng A Ngũ.
Còn lại đứa lớn hơn, khoảng mười hai tuổi, run rẩy như lá trước gió.
Cổ Xuyên trầm giọng hỏi lai lịch.
Tiểu nữ tử bất tỉnh, hơi thở đứt quãng.
Đứa nhỏ lí nhí thưa:
gia thất bị Hồ nhân c-ướp phá, người thân c:
hết sạch.
Hài tử lớn nhất kia giọng run run:
bản thân b:
ị brắt cóc giữa lúc dạo chơi trong thành.
Tên hài tử lớn nhất ấy vội ngẩng đầu, giọng khẩn cầu:
“Háy đem ta về thành Nam An, nhà ta tất hậu tạ.
quyết không bạc đãi ngươi.
” Cổ Xuyên lặng thinh.
Đứa bé mặt sưng chỉ khóc thút thít, mắt đỏ hoe dõi nhìn hắn.
Đứa lớn càng thêm sợ hãi, nuốt khan nước bọt, dập đầu liên hồi:
“Xin ngươi tha mạng.
Nhà ta có của cải, tất báo đáp ngươi.
” Cổ Xuyên lạnh lùng nhặt thanh đao, đặt lên yên ngựa, đoạn rút đoản kiếm, từng bước chậm rãi tiến lại.
Giọng hắn rít lên như gió bấc:
“Các ngươi đã thấy mặt ta.
Nếu thả đi, lỡ đồng bọn Hồ quay lại, bắt được, há chẳng phải các ngươi sẽ khai ta hay sao?
”
Đứa lớn òa khóc, van vi:
“Ta.
ta nguyện làm trâu ngựa cho ngươi.
Về đến nhà, sẽ cầu gia phụ ban cho vàng bạc.
xir đừng giiết ta.
” Cổ Xuyên chẳng đáp.
Hắn bước đến gần tiểu nữ tử, nhìn thoáng qua gương mặt trắng bệch, môi nhợt nhạt.
Kiếm lạnh lóe sáng — “xoet!
“—một nhát xuyên bụng.
Thân thể nhỏ bé run lên, rồi gục hẳn, hơi thở tuyệt diệt.
Tên bé lớn kinh hãi đến nỗi tiểu tiện tràn ra, thân thể run lấy bẩy, mắt trọn trừng như hóa đá Trái lại, đứa nhỏ mặt sưng vẫn lặng im, nhìn thẳng không chớp.
“Ngươi tên gì?
—Cổ Xuyên hỏi.
“Lưu Kiệt.
“—Đứa lớn run rẩy đáp.
“Xoẹet!
” Đoản kiếm đâm thẳng vào ngực.
Máu phun như suối, bắn khắp mặt Cổ Xuyên.
Lưu Kiệt trọn mắt, môi mấp máy, song cổ họng chỉ bật ra tiếng rít khàn, đoạn ngã gục, máu loang dài theo lưỡi kiếm.
Cổ Xuyên lạnh giọng:
“Ta khinh kẻ tham sống s-ợ chết.
” Đứa bé cuối cùng run cầm cập, nước tiểu tràn xuống, mùi khai tanh bốc nồng.
Cổ Xuyên khẽ ngồi xuống, ôm chặt lấy thân thể run rẩy của đứa bé trai.
Giọng hắn trầm khàn, dẫu hàn ý vẫn còn vương trong ánh mắt “Không sao.
đừng sợ.
Ta sẽ đưa ngươi về gặp gia đình ngươi.
Ởngi ấy, ngươi sẽ đoàn tụ.
” Mũi đoản kiếm lạnh buốt từ từ xuyên qua bụng.
Đứa bé rùng mình, máu đỏ tươi trào khỏi khóe miệng.
Trong cơn hấp hối, đôi mắt nó bỗng sáng lên khác thường, nhìn thẳng về hư không phía trước, môi run run mấp máy:
“Cha.
nương.
!
Hài nhĩ.
về rồi.
” Trên gương mặt trắng bệch vì mất máu bỗng hiện nét cười thanh thản.
Trong giây lát, trong đôi đồng tử mờ đần ấy, tựa hồ có bóng dáng đôi song thân hiển từ đang dang tay đón lấy nó.
Cổ Xuyên nghiến răng ken két, rồi bật dậy.
Hắn tiến đến bên ngựa, chọn một con khỏe mạnh;
còn con kia, hắn vuốt nhẹ bờm, rồi bất ngự vung kiếm đâm thẳng cổ.
Ngựa hí vang, máu phun đỏ rực, vùng vẫy mấy bước rồi ngã rầm xuống đất, hơi thở tắt lịm, máu loang nhuộm đỏ nền đất lạnh.
Cổ Xuyên kéo đây cương, thân hình gầy gò run rẩy mà vẫn thúc ngựa lao vun v-út vào màn đêm.
Gió bấc quất bên tai, lạnh thấu cốt tủy.
Ánh trăng mờ như bị mây đen nuốt chửng, đất trời tối mịt.
Ngựa dừng nơi hai t hi thể ngổn ngang—tên Hồ gầy và A Ngũ.
Cổ Xuyên quỳ xuống, đôi tay run run cõng lấy xác đệ, nhẹ đặt lên lưng ngựa.
Thân thể nhỏ bé ấy lạnh như băng, mềm nhũn không chút sinh cơ.
Gương mặt Cổ Xuyên vặn vẹo, răng cắn chặt, bi phần đến cực độ.
Đoạn hắn quay phắt sang t:
hi thể Hồ nhân.
Ánh mắt đỏ ngẩu, sát khí ngùn ngụt.
Một nhát kiếm bổ xuống — đầu gã lìa khỏi cổ, máu phun thành vòi.
Cổ Xuyên nhặt lấy, giắt ngang yên ngựa như chiến lợi phẩm máu tanh.
Hắn lại phanh ngực gã, lưỡi kiểm xé phập qua da thịt, xương sườn vang rắc rắc.
Tay hắn thọc sâu, lôi ra trái tim còn nóng.
hổi.
Máu tươi tuôn trào, đỏ rực dưới trăng.
Ngửa mặt lên trời, Cổ Xuyên nghiến răng, nhai phập phập trái tim;
vị tanh hôi bắn tràn, rồi phun xuống đất.
“Tanh hôi.
”— giọng hắn khàn đặc.
Chưa hả giận, hắn khoét hai mắt gã, rồi lấy chân nghiền nát nhãn cầu.
Sau đó lại điên cuồng đâm chém, cho đến khi thân thể ấy nát bấy mới ngừng.
Cổ Xuyên lau máu nơi khóe môi, vỗ nhẹ vào lưng ngựa chở xác A Ngũ, rồi leo lên yên.
Đầu Hồ nhân đong đưa, tóc máu rũ xuống, phất pho trong gió như cờ tang dựng giữa đêm dài.
Hắn thúc ngựa, vó câu dồn dập, bụi đất mịt mù.
Mặt lạnh tựa băng, mắt đỏ ngầu sáng lấp lánh dưới ánh trăng tàn.
Về đến nhà, hắn run rẩy ôm lấy xác A Ngũ— gương mặt nhỏ bé kia trắng bệch, như đang say ngủ vĩnh hằng.
Hắn đặt đệ vào thùng xe, nối ngựa, buộc chặt dây thừng.
Trước khi rời đi, hắn lấy chiếc hộp gỗ;
bên trong, đầu lâu Dương Bằng còn vấy máu, tóc bết tanh nồng.
Hắn đặt nó bên cạnh thi thể A Ngũ, như minh chứng cho món nợ máu đã khỏi đầu.
Đêm ấy thôn vắng, gió bất rít qua rặng tre, chẳng một bóng người.
Nhà họ Dương vốn giàu có kiêu căng, sớm bị thôn dân xa lánh.
Bởi thế, khi xe lọc cọc dừng trước cổng Dương gia, không ai hay biết.
Cửa gỗ kẽo ket mở, gió lạnh ùa vào.
Gian nhà tối tăm, ánh trăng hắt qua song cửa soi cảnh tượng quỷ dị.
Phu phụ Dương Nghĩa bị trói chặt nơi góc nhà.
Vải thô nhét sâu trong miệng, rên rỉ ú ớ chẳng thành tiếng.
Dây thừng quấn cứng, máu từ cổ tay rịn ra, thẩm đỏ nền đất.
Dương Nghĩa dựa vào thê tử, mặt mày tái xám, mồ hôi lạnh vã như tắm.
Vết thương nơi bắp đùi vẫn rỉ máu không ngừng, loang thành vũng đỏ thẩm.
Hơi thở hắn nặng như kéo sắt, phập phồng dồn dập;
thế nhưng trong song mục vẫn ánh lên tia oán độc, trừng trừng nhìn Cổ Xuyên như muốn nuốt sống đối phương.
Thẩm thị mặt trắng bệch như giấy, phấn son loang lổ, đôi mắt sưng mọng vì khóc.
Ảnép chặt vào vai chồng.
Mỗi khi ánh mắt Cổ Xuyên quét qua, ả lại co rúm, nước mắt tuôn rơi, tiếng ú ớ nghẹn ngào trong lớp vải bịt miệng.
Cổ Xuyên bước vào, nửa thân chìm trong bóng tối, nửa thân sáng dưới ánh nguyệt quang.
Đoản kiếm nơi hông còn vấy máu chưa khô, từng giọt rơi xuống nền đất, nghe “tách, tách” như tiếng đếm của Diêm La.
Hắn đứng giữa gian nhà tối;
ánh trăng rọi nghiêng qua song cửa, gương mặt dính máu loang lổ, ánh mắt tựa hàn băng.
Hắn cất giọng trầm khàn, từng chữ rít ra như dao cắt:
“Trước khi quay về đây, ta đã làm bị thương Dương Bằng.
Nếu các ngươi chịu ngoan ngoãn đi theo, còn có cơ hội gặp lại nó.
Nếu không.
ta sẽ g:
iết phu phụ ngươi ngay tại chỗ này, rồi mặc cho Dương Bằng chảy máu đến c:
hết ngoài rừng!
” Cổ Xuyên chẳng chờ thêm, sải bước đến, nắm dây trói, kéo phăng cả hai ra ngoài.
Thân thể phu phụ kia lăn lóc trên nền đất, va vào bậc cửa phát ra những tiếng “bịch, cốp” nghe rợn người.
Ngoài sân, ánh trăng tàn soi rõ thùng xe.
Cổ Xuyên hất mạnh nắp vải che, để lộ gương mặt tái trắng của A Ngũ, thân thể lạnh ngắt nằm bất động.
Phu phụ Dương Nghĩa bị lôi xềnh xệch, quảng thẳng vào thùng xe.
Trong không gian chật hẹp, thân thể ấm lạnh của chúng chen chúc cùng trhi thể A Ngũ.
Thẩm thị kêu ú ớ trong miếng vải nhét miệng, mắt trắng dã, run rẩy đến mức toàn thân cứng đờ.
Dương Nghĩa thì nghiến Tăng ken két, đôi mắt đỏ quạch, nhưng trong đáy mắt đã hiện rõ sợ hãi.
Cả hai run rẩy, dây trói hẳn sâu vào đa thịt.
Họ co rúm người, cố cựa quậy để nép sát vào vách gỗ, như muốn tránh càng xa thân thể A Ngũ càng tốt.
Nhưng thùng xe chật hẹp, dù có giấy giụa thế nào, thi thể kia vẫn ngay bên cạnh, hơi lạnh ghì chặt lấy thần hồn.
Ngoài xe, tiếng roi vun v-út, tiếng vó ngựa dồn dập.
Cổ Xuyên ngồi vững nơi ghế.
gỗ, tay nắm chặt dây cương, ánh mắt trầm lạnh, gương mặt Phủ đầy hàn khí.
Mỗi cái quất roi, mỗi vòng bánh xe lăn, đều như tiếng trống tang thúc giục.
Bánh xe gỗ lọc cọc trên con đường sỏi, đưa cả bọn rời khỏi thôn, tiến thẳng về phía bìa rừng.
Trong màn đêm u tịch, gió bất rít qua tán cây, tiếng qua kêu não nề vang vọng.
Xa xa, chính là nơi Dương Bằng đã bỏ mạng;
máu hắn còn vấy trên cỏ lá, chưa kịp khô.
Xe cứ thế lăn vào bóng tối, kéo theo hai sinh mạng run rẩy và một thi thể lạnh ngắt, tựa nhu đoàn hồn ma trên đường về suối vàng.
Một lát sau, xe ngựa tiến đến bìa rừng.
Cổ Xuyên kéo dây cương dừng xe.
Thân thể hắn nghiêng ngả, nhưng mục quang vẫn đỏ rực như lửa địa ngục.
Hắn chậm rãi bước xuống, đôi giày thấm máu in dấu trên nền đất ẩm lạnh.
Trước hết, hắn cúi người vác lấy xác A Ngũ.
Thân thể bé nhỏ, lạnh ngắt tựa băng sương;
gương mặt non nớt đã mất đi thần thái sinh cơ.
Hắn run run ôm vào lòng, từng bước đưa vào rừng, tiến thẳng đến bên gốc cổ thụ, nơi một hồ nước nhỏ lặng lẽ ẩn mình dưới bóng tối.
Ánh trăng soi mờ mặt nước, phản chiếu hình ảnh thảm đạm.
Bên bờ, thi thể Dương Bằng còn nằm cách đó không xa.
Đoạn, hắn xoay người, quay lại phía xe.
Bàn tay nắm chặt dây thừng, kéo lê hai thân thể run rẩy —phu phụ Dương Nghĩa.
Dây trói siết chặt khiến chúng lăn lóc trên đất, va vào gốc cây, rên ú ớ trong vải nhét miệng.
Áo quần ướt đẫm mồ hôi và máu, thân thể cứng đờ vì kinh hãi.
Cuối cùng, hắn thả phịch cả hai xuống bên mép hồ, ngay cạnh trhi thể Dương Bằng.
Đêm tối mịt mùng, trăng vùi trong mây, rừng sâu như vực thắm.
Phu phụ Dương Nghĩa bị lôi đến hồ nước, bị trói chặt tay chân, ngã sấp bên bờ lạnh lẽo.
Trong bóng đêm, chúng mơ hồ thấy một thân hình quen thuộc nằm bất động nơi mép cỏ:
máu khô loang lổ, y phục rách nát.
Thẩm thị ú ớ trong lớp vải nhét miệng, nước mắt trào ra, đồn hết sức rên rỉ:
“U.
u.
Bằng nhi.
con có sao không.
?
Dương Nghĩa cũng giãy giụa, đôi mắt đỏ ngầu, thanh âm bị nghẹn lại trong cổ họng, phát ra tiếng gằn khàn khàn:
“Ư.
tỉnh lại đi.
” Nhưng thân thể kia vẫn nằm im lìm:
không một cử động, không một tiếng đáp lại.
Một cơn gió lạnh rít qua, thổi bạt mùi máu tanh hôi.
Lòng cả hai vợ chồng chọt se thắt;
linh cảm dữ dội ùa tới khiến da đầu tê dại, hơi thở nghẹn cứng.
Đúng lúc ấy, Cổ Xuyên quay trở lại.
Trong tay hắn, ánh đuốc bập bùng sáng, soi rõ bóng người gầy guộc.
Một tay hắn giơ cao, xách lủng lắng một chiếc đầu người máu me bê bết, mái tóc bết dính, mắt trọn trừng vô hồn.
Dưới nách hắn, một chiếc hộp gỗ nặng trĩu, rỉ máu thấm đỏ vạt áo.
Ngọn lửa chập chờn hắt lên khuôn mặt dữ tọn của Cổ Xuyên, cũng soi tỏ bộ mặt đã mất đầu của Dương Bằng nằm nơi đất lạnh.
Phu phụ Dương Nghĩa bấy giờ mới trọn mắt nhìn rõ.
Toàn thân run rẩy, tim gan như vỡ vụn.
Thẩm thị lăn lộn, ú ớ gào thét trong tuyệt vọng, nước mắt hòa máu lem nhem đầy mặt:
aaaaaa.
Bằng nhĩ.
trời oi.
Bằng nhi của ta.
” Dương Nghĩa thì đôi mắt đỏ quạch, muốn gào thét, nhưng vải thô nhét chặt nơi miệng khiến tiếng kêu chỉ còn u u nghẹn ngào, bi phần đến cực điểm.
Cổ Xuyên đứng lặng, nửa mặt vấy máu dưới ánh trăng, nửa mặt rực hồng trong lửa đuốc.
Thanh âm hắn khàn đặc, từng chữ rít ra lạnh lẽo:
“Muốn tìm đầu của biểu huynh hả?
Hắn đây.
” Hắn hất mạnh chiếc hộp gỗ xuống nền đất.
“Cập!
” Nắp hộp bung ra, một vật tròn lăn ra ngoài, lộc cộc trên mặt đất ẩm lạnh, vẽ nên vệt máu nhờn nhót.
Vật ấy lăn tới trước mặt phu phụ Dương Nghĩa rồi ngừng lại.
Ngọn lửa hắt sáng, soi rõ gương mặt Dương Bằng—đầu lâu nhuốm máu, tóc tai rũ rượi, đôi mắt mở trừng, đông cứng nỗi khiiếp đảm tột cùng.
Cổ Xuyên không nói thêm, dựng đống củi khô, châm đuốc.
“Bùm!
“—lửa bùng phừng phực, đỏ rực soi sáng cả khoảng đất.
Hắn nhặt lấy hai thanh cọc gỗ vót nhọn, phập mạnh xuống nền đất.
Một tay nhấc thủ cấp tên Hồ gầy, găm phập vào đầu cọc.
Máu theo vết cọc tràn xuống, nhỏ tong tong.
Tiếp đó, hắn lạnh lùng nhấtc thủ cấp Dương Bằng, ghim xuyên qua chiếc cọc còn lại.
“Phập!
” Thủ cấp chao đảo, rồi đứng sững trong ánh lửa.
Hai mắt Dương Bằng trừng trừng, con ngươi mờ đục mà vẫn ánh lên nỗi kinh hoàng, tựa như lúc c:
hết còn chưa kịp khép mi.
Thẩm thị thấy thế, tìm gan như vỡ vụn.
Ả rú lên một tiếng ú ớ từ sau lớp vải nhét miệng, toàn thân co giật.
Không màng dây trói hằn sâu, ả lăn lộn trên đất, dùng cả đầu gối, cả khuỷu tay lê lết, cố bò về phía thủ cấp nhi tử.
Lệ hòa máu loang lổ khắp mặt, từng hơi thở nghẹn ngào đứt quãng.
Dây thừng siết chặt khiến da thịt nứt toác, máu rịn ra đỏ thẫm, nhưng ả vẫn giãy giụa điên cuồng, như muốn phá tung xiềng xích để ôm lấy thủ cấp con mình.
Dương Nghĩa mặt mày xám ngắt, song con mắt đỏ ngầu.
Hắn gầm gừ trong cổ họng, cũng gắng lê tới;
máu từ vết thương nơi đùi rỉ ra, thấm đỏ vạt quần.
Toàn thân hắn run tẩy, nhưng đôi mắt vẫn gắt gao nhìn chằm chằm thủ cấp Dương Bằng, lệ nóng ròng ròng chảy xuống, hòa cùng mồ hôi và bụi đất.
Song trước mắt chúng, chỉ có thủ cấp máu me phập phồng trên cọc nhọn— ánh mắt đông cứng, trừng trừng nhìn xuống song thân, tựa hồ trách cứ, tựa hồ cầu cứu.
Thẩm thị ngửa mặt gào thét, tiếng ú ớ rền rĩ như dã thú bị cắt cổ.
Dương Nghĩa thì cắn nát môi, máu.
chảy ướt cả cằm, vẫn không ngừng bò tới, mặc cho dây.
trói xé toạc da thịt.
Trong ánh lửa bập bùng, cảnh tượng bi thảm ấy như vở tuồng địa ngục:
phu phụ — kẻ khóc kêu như loạn trí, kẻ cắn môi rên xiết—song nhi tử đã vĩnh viễn chẳng đáp lòi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập