Chương 7: Hoàng Tuyền Phát Thệ

Chương 7 :

Hoàng Tuyền Phát Thệ Cổ Xuyên chậm rãi bước tới, ánh lửa bập bùng soi rõ gương mặt nhuốm máu, đôi mắt đỏ ngầu như dã thú.

Y cúi xuống, giật phắt hai miếng giẻ nhét trong miệng phu phụ Dương Nghĩa, ném xuống đất.

Thẩm thị lập tức tru tréo, thanh âm khàn lạc vì khóc nhiều, vẫn dồn dập như dao cứa:

"Cổ Xuyên!

Ngươi là cầm thú đội lốt người!

Ăn cháo đá bát, cắn càn ruột thịt!

Vì chút oán hờn mà nỡ hại c·hết Bằng nhi của ta?

Trời xanh há dung cho loại nghịch tử bất nhân như ngươi?

Ngươi sẽ c·hết không toàn thây, xuống địa phủ bị Diêm Vương xé nát hồn phách, muôn kiếp chẳng thể siêu sinh!

"

Dương Nghĩa cũng gào lên, tiếng gằn rít qua kẽ răng, mục quang đỏ như lửa cháy:

"Cẩu tặc!

Cốt nhục đồng tông mà ngươi cũng hạ thủ!

Ngươi là thứ súc sinh phường hạ tiện, chỉ biết lấy máu thân nhân mà nuôi thù hận!

Loại ác đổ như ngươi sẽ bị thiên lôi đánh nát xác, quỷ thần băm thây, thiên hạ khinh nhổ, vạn cổ phi nhổ!

"

Nghe vậy, Cổ Xuyên ngẩng mặt cười dài, tiếng cười khản đặc, vang vọng cả màn đêm, chẳng khác gì quỷ khóc sói gào, bi thương rợn người.

Khóe môi y trào máu, hòa cùng giọt lệ nóng chảy dài trên má.

Y vừa cười vừa gào:

"Cốt nhục ư?

Thân nhân ư?

Các ngươi dám nói hai chữ 'thân nhân' trước mặt ta?

Chính các ngươi bán đứng A Ngũ cho Hồ nhân, tự tay g·iết đệ đệ của ta!

Hôm nay ta chỉ lấy máu trả máu, lấy oán đền oán!

"

Đột nhiên, thân thể y co giật, v·ết t·hương nơi ngực nhói buốt.

Cổ Xuyên khụy xuống, một tay chống đất, một tay ôm ngực.

Y ho khan dữ dội, từng ngụm máu tươi phun ra, đỏ tươi thấm xuống nền cỏ ẩm lạnh.

Khạc xong ngụm máu, Cổ Xuyên ngẩng lên, khóe môi nhuốm đỏ, nụ cười vừa thê lương vừa man dại.

Ánh lửa hắt lên gương mặt y, khiến nụ cười ấy chẳng khác nào nụ cười quỷ dữ.

Y chậm rãi chỉ về phía hai chiếc đầu ghim trên cọc, giọng khàn khàn mà rít lên như dao cào vào sắt:

"Các ngươi muốn tìm Bằng nhi ư?

Kia kìa.

nó ở ngay trước mặt các ngươi.

Mở to mắt mà nhìn!

Đây chính là 'hài tử ngoan' mà các ngươi vẫn nâng niu!

"

Thẩm thị trông thấy, liền gào thét đến khản đặc:

"Khônggggg.

!

Bằng nhi của ta.

Lão Thiên gia ơi, sao nỡ để nó chịu cảnh thế này!

"

Ả quằn quại dưới đất, giãy giụa như loạn, dây thừng siết chặt cổ tay, máu chảy ròng ròng, vẫn cố lết thân thể đầy máu mủ đến gần đống cọc.

Dương Nghĩa thì mắt đỏ ngầu, gân xanh nổi đầy cổ, gào lên:

"Cổ Xuyên!

Ngươi không phải người!

Ngươi là ma quỷ đội lốt người!

Dù ta có hóa thành lệ quỷ cũng phải bám lấy ngươi, khiến ngươi vạn kiếp bất phục!

"

Cổ Xuyên ngửa mặt cười dài, thanh âm vang vọng khắp bìa rừng, hòa cùng tiếng gió bấc thét gào, như tiếng Diêm La triệu hồn.

Y hít mạnh một hơi, bất ngờ chỉ thẳng mũi kiếm vào mặt Dương Nghĩa.

Mục quang y như lửa dữ thiêu đốt, giọng trầm khàn vang dội giữa đêm rừng tịch mịch:

"Dương Nghĩa!

Năm ấy tang sự mẫu thân, vì sao ngươi lại lén lút chui ra sau bếp?

Ngươi đã làm chuyện gì.

khiến người phải nhảy xuống giếng, tuyệt mệnh ngay trong đêm?

!

Đệ đệ ta còn nhỏ bị ngươi qua mặt được.

nhưng với ta, sao qua nổi mắt ta?

"

Y bật cười lạnh, nụ cười bi thảm xen lẫn máu trào nơi khóe môi, âm thanh như lệ quỷ nức nở chốn cửu u:

"Ngươi cũng chỉ là loài súc sinh đội lốt người!

Hành động của các ngươi khác gì bọn Hồ phỉ?

Một bên g·iết người c·ướp b·óc, một bên dùng thủ đoạn hèn hạ bức tử thân nhân!

Máu lạnh, lòng lang, tim sói — các ngươi có khác gì nhau đâu?

!

"

Lời chưa dứt, Cổ Xuyên thở hắt, toàn thân run lên vì phẫn nộ.

Thẩm thị giật mình, gương mặt trắng bệch, bỗng quay phắt sang nhìn phu quân.

Đôi mắt ả trợn to, ánh nhìn rợn rùng như muốn cào xé gương mặt Dương Nghĩa:

"Ngươi.

là thật sao?

Chính ngươi.

đã làm ra chuyện đó?

!

"

Ả lạc giọng, lệ hòa phấn son nhòe nhoẹt, thân thể run lẩy bẩy như lá khô trước bão.

Dương Nghĩa gượng chống, mồ hôi lạnh tuôn ròng ròng, vẫn cố nhe răng mắng chửi, giọng khàn như chó dại:

"Cổ Xuyên!

Đồ nghiệt súc!

Ngươi muốn vu oan giá họa cho ta.

!

!

!

"

Cổ Xuyên cười khùng khục, giọng như gió quỷ giữa đêm đông:

"Được lắm, Dương Nghĩa!

Hôm nay ta sẽ bắt ngươi, ngay trước mắt cốt nhục của mình, chứng kiến thê tử ngươi bị ta chà đạp, giày xéo.

Cảnh tượng này, chẳng khác gì những gì ngươi đã gây ra cho mẫu thân ta năm xưa!

Đời này, oán phải báo oán, nhục phải trả nhục!

"

Cổ Xuyên ghì chặt tóc Thẩm thị, lôi xềnh xệch ả ra sát ánh lửa.

Y ấn mạnh nàng quỳ xuống đất, một chân đạp lên vai, giọng khàn khàn mà đầy cay độc:

"Hôm nay, ta sẽ cho ngươi nếm lại.

tận mắt nhìn thê tử ngươi bị ta chà đạp dưới chân!

"

"Xoẹt!

"

— lớp áo ngoài của Thẩm thị bị xé toạc, vải rách tả tơi rơi xuống nền đất bẩn.

Thẩm thị hét lên thảm thiết, thân thể run rẩy, vùng vẫy tuyệt vọng, nước mắt hòa máu loang khắp khuôn mặt.

Nàng kêu gào, tiếng vừa nghẹn vừa đầy phẫn uất:

"Đồ súc sinh!

Cầm thú!

Ngươi sẽ bị thiên địa tru diệt!

Đồ ác quỷ!

"

Song cổ họng run rẩy, âm thanh chỉ còn như tiếng nức nở đứt quãng.

Cổ Xuyên bật cười lạnh, cúi rạp người, nhìn chằm chằm Thẩm thị:

"Ngươi cứ mắng đi.

càng mắng, ta càng muốn nghiền nát ngươi.

Đêm nay, ta sẽ khiến ngươi phải trả giá.

Sau này xuống Hoàng Tuyền, bọn quỷ cũng xa lánh ngươi!

"

"Khoannn—!

!

"

Một tiếng hét khản đặc vang lên — là Dương Nghĩa!

Hắn bất chấp dây trói, lao thẳng tới như điên dại, đôi mắt đỏ ngầu như muốn nổ tung, tròng mắt róm máu:

"Cầm thú!

Ngươi dám—!

!

!

"

Dương Nghĩa gào rít, thân như cuồng, dây trói siết rách da thịt, máu chảy ròng ròng.

Trong mắt hắn chỉ còn bóng dáng thê tử bị lôi xềnh xệch, chẳng khác dã thú mất trí.

Cổ Xuyên hừ lạnh, thân ảnh xoay phắt.

Lưỡi đoản kiếm lóe hàn quang —

"xoet!

"

— đâm phập vào bắp đùi bên kia của Dương.

Nghĩa.

"Áaaa—!

!

!

"

Tiếng hét xé gan phổi.

Máu tuôn ào ạt, nhuộm đỏ đất cát dưới chân.

Dương Nghĩa gục sấp xuống, song mục vẫn trừng trừng, răng nghiến ken két, thân thể run bần bật mà vẫn cố bò lê, từng tấc từng tấc hướng về phía thê tử.

Cổ Xuyên nheo mắt, nụ cười lạnh buốt.

Y cúi xuống, nắm cổ áo, lôi xềnh xệch Dương Nghĩa ra xa chừng mấy trượng, mặc cho bụng hắn cọ xát nền đất, máu me dây đầy vết cỏ.

"Muốn cứu ư?

Ngươi còn chưa đủ sức mà nhúc nhích.

"

Giọng y trầm khàn như ma quỷ rít bên tai.

Đoạn, Cổ Xuyên dựng thẳng hai cây cọc nhọn bên đống lửa.

Y ấn mạnh đầu gối, ghim từng cọc xuyên qua bắp đùi Dương Nghĩa —

"phập!

phập!

"

— máu phụt trào bắn tung tóe như sương đỏ.

"Áaaaaa—!

!

!

"

Dương Nghĩa rú rít, cổ họng như muốn nổ tung, toàn thân giãy giụa điên loạn.

Nhưng hai bắp đùi đã bị đóng chặt xuống đất, gân thịt xé rách, khiến hắn chẳng thể cựa quậy, chỉ còn nằm sấp, móng tay cào đất, máu hòa lẫn cát lạnh.

Cổ Xuyên đứng thẳng dậy, mắt ánh hàn quang, giọng khàn khàn mà tàn độc:

"Cứ nằm đó.

mở to mắt mà nhìn.

Đêm nay, ta để ngươi nếm tận cùng mùi vị thống khổ.

"

Cổ Xuyên ghì tóc Thẩm thị, bàn tay tựa vuốt sắt, lôi giật khiến nàng kêu la.

Y vừa xé lớp áo ngoài, giờ chỉ còn xót lại cái yếm mỏng manh nữa mà thôi.

Ánh lửa bập bùng hắt lên gương mặt y, dữ tợn như lệ quỷ.

Đột ngột, phía sau vang lên tiếng gào khàn đặc, lẫn run rẩy và cuồng loạn:

"Khoan đã—!

!

!

"

Dương Nghĩa quằn quại dưới đất, hai đùi ghim chặt bởi cọc nhọn, máu tuôn ra thành vũng.

Hắn ngẩng đầu, mắt đỏ ngầu, gương mặt méo mó, giọng khàn khàn mà đầy khoái trá bệnh hoạn:

"Đúng.

đúng là ta có tội!

Năm xưa, mẫu thân ngươi — người đàn bà đoan trang ấy — chính là nỗi khát khao cháy ruột của ta!

Mỗi nụ cười, mỗi bước đi của nàng.

đều thiêu đốt gan ruột ta!

Thế mà phụ thân ngươi — một kẻ trác táng, say rượu ôm kỹ nữ — lại được ôm ấp thân thể ấy.

Hắn có gì xứng hơn ta?

!

"

Hắn cười khùng khục, răng lấm máu, nhìn chòng chọc vào Cổ Xuyên, mục quang rít lên sự cay độc:

"Ta từng mơ.

từng tưởng tượng bao lần được xé nát y phục nàng.

được nghe tiếng khóc thét dưới thân ta.

Nhưng nàng coi ta như rắn rết, né tránh ta như né ôn dịch!

Ngươi biết không, Cổ Xuyên?

Chính vì thế.

ta càng hận, càng thèm.

càng tiếc nuối đến phát điên!

"

Hơi thở đứt đoạn, hắn vẫn gào, giọng run run pha lẫn dâm tà:

"Hôm tang sự.

ta lẻn ra sau bếp.

chặn nàng lại.

đôi mắt nàng hoảng hốt, càng làm ta khát khao!

Ta chộp lấy tay nàng, chỉ hận chưa kịp xé toang áo lụa.

Nàng vùng vẫy, nàng la hét.

Ta mất khống chế.

một cái xô tay.

và nàng rơi xuống giếng sâu!

Ôi.

thân thể nàng.

ta chưa từng chiếm được.

đến nay nghĩ lại.

vẫn hận đến nghiến nát tim gan!

!

!

"

Giọng hắn nghẹn lại, song mục vẫn rực tia dâm loạn;

vừa khóc vừa cười như kẻ điên, nhìn Cổ Xuyên không phải sợ hãi mà tràn oán độc.

Thẩm thị nghe vậy, toàn thân run dữ dội, đôi môi tái nhợt, mắt mở trừng không chớp.

Nàng lùi lại, hoảng loạn như kẻ mất hồn, miệng mấp máy chẳng thốt nổi lời.

Trong cõi lòng chỉ còn sấm dội ập xuống — sự thật ghê tởm về phu quân mình.

Lời thú nhận của Dương Nghĩa như lưỡi dao nhọn đâm xuyên tâm can.

Thẩm thị thoạt đầu c·hết lặng, đồng tử trừng lớn, gương mặt trắng bệch không còn giọt máu.

Chốc lát, toàn thân ả run bần bật, rồi bất ngờ bật cười.

Tiếng cười lanh lảnh, rợn người, khàn như quỷ khóc ma gào:

"Ha.

ha ha.

Ha ha ha ha.

Thiên địa ơi.

ha ha ha.

hóa ra.

hóa ra là vậy!

"

Nước mắt ào ạt như vỡ đê, hòa son phấn lem luốc, loang lổ thành mặt quỷ giữa ánh lửa chập chờn.

Ñ ngửa mặt nhìn trời, vừa cười vừa gào khóc, thanh âm đứt quãng như xé nát màn đêm:

"Ta.

một đời này.

một lòng một dạ coi ngươi là trượng phu.

nào ngờ ngươi chính là cầm thú!

Ngươi hại c·hết con ta.

giờ còn thú nhận chuyện ô uế!

Ngươi!

Ngươi là súc sinh mang mặt người, tâm can thối rữa, hèn hạ bỉ ổi, ô uế hơn cả loài cẩu lợn ngoài chợ!

!

!

"

Ả quay phắt đầu, nhìn thẳng Dương Nghĩa, đôi mắt chan đầy huyết lệ, vừa cười vừa gào, giọng the thé:

"Dương Nghĩa!

Mấy chục năm nay ta gọi ngươi là phu quân.

không ngờ chính ngươi là loài súc sinh, là cầm thú mang mặt người!

Ngươi.

ngươi không đáng sống!

Ngươi đáng bị phanh thây vạn đoạn!

!

!

"

Ả giãy giụa, huyết lệ ứa ra, toàn thân run như lá rụng;

tiếng cười chói tai dần hóa tiếng nấc nghẹn, rồi lại gào rú điên loạn.

Nước mắt, máu, mồ hôi hòa trộn, mặt mày biến dạng, tựa oan hồn hiện về.

Trời đất tựa hồ cũng sụp đổ theo tiếng cười khóc ấy.

Dương Nghĩa mặt mày tái xám, nghe từng lời như dao cắt nát tim gan.

Thẩm thị ngửa cổ, tiếng cười lẫn tiếng khóc, khản đặc như tiếng dã thú:

"Trời đất ơi.

Bằng nhi của ta.

còn chưa kịp lớn, còn chưa gọi được một tiếng hiếu thuận.

đ·ã c·hết thảm dưới tay súc sinh này.

!

!

!

"

"Ta đã mất đi cốt nhục, giờ lại biết kẻ bấy lâu ta thương hóa ra phường nhơ nhớp.

Ông Trời ơi, sao để ta sống mà chịu cảnh này!

Một kiếp của ta thật đáng thương.

đáng hận!

!

!

"

Á đổ người xuống đất, đầu va mạnh nền ẩm;

tiếng cười rã rời dần biến thành tiếng nấc nghẹn, rồi lại hóa gào rú.

"Con ơi.

Bằng nhi ơi.

nương theo con xuống cửu tuyền, cũng cam hơn là ở lại nhìn mặt loài súc sinh này.

!

!

!

"

Đôi mắt đỏ ngầu, lệ máu trào ra như t·hiêu r·ụi nỗi đau.

Thẩm thị trân trân nhìn t·hi t·hể Dương Bằng đã mất đầu, lại liếc qua Dương Nghĩa bị ghim chặt dưới đất, gương mặt méo mó, thống khổ đến cực điểm.

"Bằng nhi của ta.

đợi nương.

nương xuống với con đây!

!

!

"

Nói đoạn, ả nghiến răng, há miệng cắn phập đầu lưỡi.

Máu phun thành vòi, nhuộm đỏ y sam.

Thân thể run lẩy bẩy, song mục chưa kịp khép.

Trong khoảnh khắc cuối, Thẩm thị chợt quay sang, đồng tử rớm máu trừng trừng nhìn thẳng Cổ Xuyên, tiếng nghẹn đặc mà rành rọt từng chữ:

"Cổ Xuyên.

ngươi cũng chẳng khá hơn.

ngươi rồi sẽ bị báo ứng.

ta dù hóa quỷ cũng sẽ theo ngươi suốt đời.

ta nguyền rủa đời đời kiếp kiếp ngươi, Cổ Xuyênnnnn—!

!

!

"

Dứt lời, nàng gục xuống, đầu nghiêng một bên, máu tươi trào ra thành vũng.

Song mục vẫn mở trừng, không nhắm lại, dán chặt hình bóng Cổ Xuyên trong cái nhìn căm hận đến tận cùng.

Dương Nghĩa nằm sõng soài, máu từ hai bắp đùi tuôn chảy không ngừng.

Thân thể hắn run rẩy, hơi thở dồn dập như kéo sắt.

Nhưng đôi mắt đỏ quạch ấy vẫn lóe tia quang thù hận, dồn ép tới cực điểm.

Đột nhiên, hắn gồng toàn thân, cơ bắp co giật —

"rắc rắc"

— vang lên rợn người.

Hai cọc gỗ ghim sâu trong đùi gãy vụn, dây trói bị kéo căng đến rách toạc.

Máu phun xối xả, hắn chẳng buồn kêu rên, chỉ gào một tiếng thảm thiết như quỷ tru trong đêm:

"Phu nhân.

Bằng nhi.

!

!

!

"

Thanh âm ấy già nua đến não lòng, như lão nhân bạc đầu khóc than.

Trong thoáng chốc, người vốn cường tráng lại hệt như già thêm mấy chục năm;

lưng còng xuống, mặt nhăn nhúm, song mục đục ngầu phủ sương lệ.

Hắn trườn đi bằng hai cánh tay run rẩy, toàn thân bê bết máu, bò đến ôm chặt t·hi t·hể thê tử.

Gương mặt đẫm lệ vùi xuống thân thể lạnh lẽo, tiếng khóc dồn dập, khản đặc, tựa muốn khóc cạn huyết lệ.

Bỗng hắn ngẩng đầu, mục quang dại cuồng, tóc rũ rượi ướt đẫm máu, môi run rẩy thành tiếng rít ghê rợn:

"Cổ Xuyên.

ta liều mạng với ngươi!

!

!

"

Hắn trườn tới, thân thể nát bấy mà vẫn gắng gượng, tựa đã thú hấp hối.

Đôi tay đầy máu nắm chặt vạt áo Cổ Xuyên, cả người run lẩy bẩy, răng nghiến ken két, như muốn cắn xé tận cổ đối phương.

Khoảnh khắc ấy, sống lưng Cổ Xuyên chọt lạnh buốt.

Cơn rùng mình chạy thẳng từ gáy xuống chân, tim y thắt lại.

Chớp mắt, y cảm thấy sợ hãi — nỗi sợ trước sức bình sinh cuối đời của con người, thứ sức mạnh chỉ bùng nổ một lần trước khi cạn kiệt.

"Cút.

ra!

"

Cổ Xuyên nghiến răng, vung kiếm.

Lưỡi thép lóe sáng —

"xoẹt!

"

Hai cánh tay Dương Nghĩa lìa khỏi thân, máu phun như suối đỏ, bắn tung tóe khắp nơi, nhuộm cả mặt đất lẫn áo y.

"Áaaaaa—!

!

!

"

Tiếng gào xé phổi vang rền cả cánh rừng.

Máu từ hai vai tuôn xối xả, loang đỏ thân hình run rẩy.

Thế nhưng, thay vì ngã gục, hắn nghiến răng, gương mặt méo mó già nua hẳn đi, như trong khoảnh khắc đã lão thêm mấy chục năm.

Không còn tay, hắn gục xuống, dùng hai đầu gối lê lết, từng bước dập mạnh xuống bùn máu.

Hai cùi cụt cọ xát nền đất, máu đỏ in thành vệt dài.

Hắn vẫn bò tới, miệng rống gầm, hơi thở hôi tanh máu phả từng đợt:

"Cổ.

Xuyên.

!

!

!

Ta.

phải liều mạng.

với ngươi.

!

!

!

"

Trong ánh lửa bập bùng, bóng dáng Dương Nghĩa bò bằng đầu gối và hai cùi cụt, run rẩy mà vẫn gượng gạo, chẳng khác lệ quỷ đội mồ bò ra, khiến cả không gian như đông cứng.

Cổ Xuyên khựng nửa nhịp, lưng toát lạnh, chân lùi một bước theo bản năng.

Y cảm thấy sống lưng như có vạn mũi kim châm, rợn ngợp bởi sức tàn kinh hồn của kẻ sắp cạn kiệt sinh mệnh.

Dương Nghĩa rống gầm như dã thú, máu me đầm đìa, thân thể không tay vẫn dùng gối và cùi cụt bò tới, hơi thở hôi tanh phả nồng.

Mỗi bước tiến, đất bùn như run rẩy, ánh lửa như chao đảo.

"Cổ.

Xuyên.

!

!

!

"

— tiếng hét khản đặc, rền vang trong đêm tối.

Thân thể Cổ Xuyên lùi lại theo bản năng, tay run run nắm chặt đoản kiếm:

"Cút.

cút đi.

!

!

!

"

Y hét lên như kẻ bị ma quỷ bám riết, rồi vung kiếm loạn xạ.

"Xoẹt!

Xoẹt!

Xoẹt!

"

Lưỡi thép chém tới tấp vào đầu Dương Nghĩa.

Máu óc bắn tung tóe, tóc tai đẫm đỏ.

Thân hình già nua rùng lên dữ dội, nhưng song mục vẫn mở trừng trừng;

tia nhìn oán độc, bi thương như muốn khoét sâu tâm can Cổ Xuyên.

"Á—!

!

!

"

Một tiếng gầm cuối cùng, rồi Dương Nghĩa ngã ập xuống nền đất đẫm máu.

Đầu hắn toác nát, song mục vẫn mở trừng, trắng dã, bất khuất chẳng nhắm.

Cổ Xuyên lảo đảo, ngã ngồi xuống đất, tay cầm kiếm còn run bần bật.

Y thở hồng hộc, ngực phập phồng, mồ hôi lạnh đầm đìa.

Ánh mắt vẫn chưa thoát ám ảnh, như còn thấy bóng Dương Nghĩa đang bò tới trong vũng máu, oán độc không tan.

Trong đêm đen, tiếng tim Cổ Xuyên đập loạn, xen lẫn tiếng lửa nổ lách tách và mùi huyết tanh nồng, như địa ngục vừa mở toang.

Ánh lửa lập lòe soi một bức tranh địa ngục:

Thẩm thị, Dương Nghĩa, Dương Bằng — một nhà phu phụ và cốt tử — đều c·hết thảm dưới tay y.

Y quay sang nhìn t·hi t·hể A Ngũ, thân thể nhỏ bé như đang ngủ, gương mặt non nớt không còn hơi ấm.

Timy quặn thắt, ruột gan như bị xé nát.

"Đệ.

ca đưa ngươi về đất.

"

— giọng y khàn khàn, run rẩy như tiếng gió qua mồ hoang.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập