Chương 8: Tiềm Ảnh Chi Nhân

Chương 8 :

Tiềm Ảnh Chi Nhân Trăng tàn gió lạnh, bóng đêm phủ dày như một tầng liệm tang tóc.

Cổ Xuyên lặng lẽ đào huyệt, từng nhát đao rơi xuống đất nặng nể, như bổ thẳng vào lồng ngực hắn.

A Ngũ – chút huyết mạch hiếm hoi mà trời xanh ban cho – nay đã nằm đó, thân thể nhỏ bé lạnh cứng, chẳng còn hoi thở.

Kiếp trước hắn vốn mồ côi, chẳng một ai thương xót.

Kiếp này, vừa nếm được hơi ấm của tình thân, còn chưa kịp tận hưởng bao lâu, thì đệ đệ đã vĩnh viễn rời xa.

Một đời long đong, nay lại cô độc giữa thế gian, chẳng khác nào bị thiên mệnh đẩy đến đường cùng.

Hắn phủ kín nắm đất cuối cùng, lặng cúi đầu trước gò mộ nhỏ nhoi.

Nhặt phiến đá dựng làm bia, dao sắt khắc xuống, chữ loạng choạng mà nặng trĩu:

"A Ngũ Chỉ Mộ"

Xong, hắn dọn sạch tàn cục, gom xác cả nhà Dương Nghĩa cùng chiếc đầu lâu tên Hồ, đem c:

thùng xe c-hôn vrùi dưới lớp đất lạnh.

Một tiếng thở dài bật ra, như gió rít trong son cốc.

Mùi máu tanh còn phảng phất, khiến hắn nghẹt thở.

Hắn bước ra bờ nước, cởi bỏ y sam rách nát, lao thẳng xuống dòng sông.

Nước đêm lạnh buốt cắt da, cuốn trôi nhơ nhớp và tử khí.

Lúc đầu, giá buốt như khoan tận xương tủy, nhưng chẳng bao lâu hắn thấy khoan khoái lạ thường, như thân tâm được gột rửa, uất khí trong lồng ngực đần vơi.

Hắn thay y phục sạch, ngẩng đầu nhìn phương đông vừa ửng sáng.

Thời gian chẳng còn nhiều, hắn phải sớm quay về dọn dẹp nhà Dương Nghĩa.

Nếu có kẻ vãng lai tình cờ đến, ắt sẽ sinh phiền phức khó lường.

Ngưa giục lao vun vrút, vó sắt dội như trống trận.

May thay, từ nhà hắn đến nhà Dương Nghĩa chẳng xa, trong chốc lát đã tới nơi.

Hắn thay bộ y phục khác, lập tức quay ngựa trở lại.

Dắt ngựa vào sân, khóa chặt cổng lớn, hắn vội bước vào nhà.

Gian phòng.

vẫn sặc mùi máu lạnh, song hắn chẳng màng, lục lọi khắp nơi:

rương hòm, hộc tủ, kệ gỗ.

không sót một chỗ.

Nhà Dương Nghĩa vốn hạng khấm khá, của cải chẳng ít:

vàng bạc, trang sức, vật dụng quý giá – hắn gom hết vào tay nải.

Bụng cồn cào, hắn trông thấy trên bàn còn sót mâm cơm hôm qua.

Chẳng kịp kén chọn, hắnăn ngấu nghiến, vừa bồi khí lực, vừa nén cơn đau nơi vết thương còn rỉ máu.

Mỗi bước di chuyển trong nhà đều khiến thân thể nhói buốt, nhưng hắn nghiến răng chịu đựng, động tác dứt khoát, tuyệt không cho phép chậm trễ.

Việc xong, hắn đắt ngựa ra ngoài, cẩn thận khóa cổng lớn, khiến cảnh vật trông như chưa từng có ai đặt chân.

Về đến nhà, toàn thân rã rời, một đêm máu lửa khiến tỉnh thần hắn kiệt quệ.

Hắn tìm một góc vắng, ngả lưng xuống, mắt nặng như chì, chìm vào giấc ngủ chốc lát.

Khi tỉnh dậy, sắc trời đã sáng hẳn.

Hắn vội vã giục ngựa, lao thẳng về huyện thành.

Trong lòng rõ tựa gương:

chuyện đêm qua sớm muộn cũng bại lộ.

Hồ nhân kia tất có đồng bọn, chẳng mấy ngày sẽ tìm tới.

Hoặc giả có người trong thôn phát hiện dấu vết, hiểm họa lại càng lớn.

Bởi vậy, hắn phải sắm sửa vài món, vừa dưỡng thương, vừa tính đường lui.

Trong cõi loạn lạc, chỉ một thoáng sơ sẩy cũng đủ đưa người vào chỗ chết.

Trời sáng rực, huyện thành ồn ào như chợ hội.

Người xe chen chúc, tiếng rao hàng, tiếng bánh xe nghiến trên đá, tiếng ngựa hí hòa thành một bản hỗn âm náo nhiệt.

Cổ Xuyên xuống ngựa, dắt chậm theo dòng người, trong bụng tính sẽ ghé chợ mua ít đồ dùng.

Đi ngang một quán rượu lớn nơi đầu phố, hắn chợt thoáng thấy bảng hiệu treo cao, chữ son viết rõ:

“Có cho thuê xe khách đường dài.

” Hắn cau mày, dừng chân, dắt ngựa cột vào cọc gỗ, TỔi sải bước vào trong.

Khói men nghi ngút, tiếng cười nói om sòm.

Khách khứa ngồi la liệt:

thương buôn mặc gấm, lính thú áo giáp, xen cả mấy gã Hồ mặt rậm, mắt sâu.

Cổ Xuyên lặng lẽ quan sát, rồi đi thẳng tới quầy, ngoắc một tiểu nhị.

Tiểu nhị đảo mắt nhìn hắn từ đầu đến chân.

Thấy gương mặt còn trẻ, vóc đáng gầy gò, liền nhếch môi cười nịnh hót mà lẫn chút khinh thường, giọng lả lơi:

“Khách quan muốn hỏi xe ư?

Xe khách nhà ta chạy suốt đường quan, bắc ra trạm địch, đông xuống bến sông, xuôi nam hay sang mấy trấn nhỏ cũng có cả.

Xe to, ngựa khỏe, công tử chỉ việc ngồi yên, khỏi nhọc thân.

” Tiểu nhị vừa dứt lời, từ bàn gần đó có gã lè nhè cất tiếng:

“Ha!

Nhìn dáng công tử đây, chắc thuê xe khách là để bỏ trốn cùng tình nhân chứ gì?

Một tên khác liền tiếp lời, vỗ đùi cười hô hố:

“Không đâu!

E rằng là đang định đi xa tìm tình nhân thì có!

” Cả bàn rộ lên, một gã vung chén rượu chỉ trỏ:

“Ha ha!

Vậy thử nói xem, là nữ nhân nhà ai khiến công tử mê muội thế kia?

Lại có kẻ xen vào, giọng chua loét, cố tình châm chọc:

“Chưa chắc đâu.

biết đâu lại là nam nhân nào đó thì sao?

Ha ha!

” Tiếng cười nổ tung khắp quán, chén bát khua loảng xoảng, men rượu văng ra bàn ghế.

Tiểu nhị cũng không nhịn được, che miệng khúc khích:

“Khách quan quả thật tình sâu nghĩa nặng, phen này chắc lưu danh thiên hạ rồi!

” Trong khoảnh khắc, cả quán cùng phá lên cười, tiếng rộn rã át cả mùi men nồng.

Tiếng cười nói trêu ghẹo quanh Cổ Xuyên còn chưa dứt, chén bát vẫn khua loảng xoảng, thì ngoài cửa bỗng vang lên tiếng dép lẹp xẹp.

Một tiểu thương gánh hàng hấp tấp chạy vào, mặt mũi phấn khích đầy vẻ hiếu kỳ, giọng oang oang:

“Sáng nay vừa phát hiện phía đông huyện, gần khe suối, có vụ án mạng bốn người!

Quan phủ đã cử người đến điều tra rồi!

” Cả quán nhất thời sững lại, rồi rộ lên tiếng xì xào:

“Bốn mạng lận sao?

“Nghe nói trong đó có cả kẻ ăn mặc gấm vóc, chắc chẳng phải dân thường.

“Quan phủ nhúng tay, e rằng huyện này sắp có chuyện không yên.

” Mọi người bàn tán, kẻ chép miệng, kẻ gõ chén, vẻ mặt hứng thú chẳng khác gì nghe một mẩt chuyện chợ búa.

Ởngi quan ngoại, c-hết chóc vốn chẳng phải chuyện lạ, chỉ có việc quan phủ cử người điều tra mới khiến đám đông dậy lên hiếu kỳ.

Nghe tiểu thương thuật lại chuyện bốn cái xác ở khe suối, Cổ Xuyên chỉ thoáng nghĩ:

“Chẳng lẽ là nơi ta cùng A Ngũ từng ghé qua?

Rồi hắn lập tức dập ý nghĩ ấy, không để lộ nửa phần khác thường.

Tiểu nhị thấy hắn lặng thinh bèn bước tới, cười giả lả:

“Công tử, rốt cuộc có muốn thuê xe không?

"

Cổ Xuyên khẽ lắc đầu, giọng điểm đạm:

“Khi nào có nhu cầu, ta sẽ quay lại.

” Rời quán rượu, ccổ Xuyên dắt ngựa hòa vào dòng người tấp nập trong chợ huyện.

Hắn ghé qua vài sạp, lặng lẽ mua ít đổ lặt vặt:

một viên đá đánh lửa, vài sợi dây thừng, ít lương khô gói sẵn, một vò rượu thơm Tất cả bỏ vào tay nải và treo trên ngựa, nhìn qua chẳng có gì đặc biệt, chỉ như kẻ buôn đường xa mua đổ dùng thường nhật.

Xong xuôi, hắn dắt ngựa đi tiếp Cổ Xuyên dắt ngựa len giữa dòng người, mắt liếc thấy mấy tốp quan binh giắt đao đi tuần.

Họ dừng chân trước vài sạp hàng, giọng hỏi chẳng gắt gao, chỉ đều đều như công việc thường nhật:

“Hôm qua, có ai ra khe suối phía đồng huyện không?

Có gặp người lạ đi hướng đó chăng?

Mấy thương nhân ngẩng lên, vẻ mặt dửng dưng.

Người thì lắc đầu, kẻ thì cười nhạt đáp:

“Bọn tiểu nhân quanh năm lo bán hàng, nào để ý ai đi đâu.

” Nói đoạn, có kẻ kín đáo dúi vào tay quan binh vài đồng tiền lẻ.

Quan binh chẳng khách khí, nhét ngay vào túi, lại tiện tay bốc lấy một hai quả táo, quả lê trên sạp, vừa cắn vừa hỏi thêm đôi câu rồi bỏ đi.

Cả người bán lẫn người hỏi đều thản nhiên, không ai thấy có gì lạ.

Ởđất quan ngoại, cảnh ấy chỉ như hơi thở thường ngày, chẳng đáng để bàn.

Cổ Xuyên dắt ngựa chậm rãi qua dãy hàng đông đúc, trong lòng bỗng trỗi dậy cảm giác khó tả — như có ánh mắt vô hình vẫn dán chặt lấy lưng mình.

Hắn không quay đầu, chỉ đổi hướng sang một quầy v-ũ k:

hí bên đường.

Giả bộ tùy hứng, hắn rút thử một thanh đoản kiếm mới, ánh thép sáng lấp loáng.

Mượn gương sáng của lưỡi kiếm, hắn kín đáo đảo mắt nhìn quanh phía sau.

Người qua lại vẫn tấp nập, thương nhân mặc áo chàm, khách buôn Hồ khoác da cừu, kẻ bán rau, kẻ gánh hàng.

tất cả đều bận rộn với việc riêng, chẳng ai tỏ vẻ khác thường.

Trong gương thép, không có bóng kẻ lạ nào nổi bật.

Cổ Xuyên khẽ nhíu mày, trong mắt thoáng ánh lên tia lạnh.

Trực giác từng trải qua máu lửa nói với hắn:

“Có kẻ đang theo đõi.

chỉ là giấu mình khéo hơn mà thôi.

” Hắn trả tiền cho chủ quầy, tra đoản kiếm vào vỏ, bình thản quay đi như chẳng có gì.

Nhưng trong lòng đã căng như dây cung, sẵn sàng ứng phó khi bóng kia hiện hình.

Rời khỏi huyện thành, cổ Xuyên tung mình lên ngựa.

Con tuấn mã hý khẽ, vó sắt gõ lộp cộp trên con đường mòn loang lổ nắng sớm.

“Hay là ảo giác?

— ý nghĩ ấy thoáng hiện, nhưng bàn tay hắn vẫn vô thức đặt lên chuôi đoản kiếm bên hông.

Ngựa lao vun v:

út, nhưng trong lòng hắn như dây cung căng cứng, từng hơi thở vẫn chan đầy cảnh giác.

Cổ Xuyên dắt ngựa vào sân, đóng cửa lại rồi bước thẳng vào nhà.

Hắn nằm nghiêng trên nền đất, lưng hướng ra ngoài.

Hoi thở đều đều, như kẻ đã ngủ say.

Thời gian chậm rãi trôi qua.

Chừng một khắc sau, ngoài cửa mới vang lên tiếng then gỗ kẽo kẹt rất khẽ, kế đó là bước chân dè dặt len vào.

Bóng người lạ rón rén áp sát, từng bước dè dặt nhưng không che nổi tiếng sàn gỗ kẽo kẹt.

Hắn cúi xuống, bàn tay chậm rãi thò tới hông Cổ Xuyên, định mò lấy tiền bạc giắt trong áo.

Khóe miệng kẻ ấy nhếch lên, giọng khinh miệt thì thào:

“Ha.

nếu sớm biết ngươi chỉ là đứa con nít sống một mình, thì ta đâu cần mất công đứng ngoài chờ cả buổi.

?

Kẻ lạ cúi thấp, bàn tay chỉ còn cách vạt áo của Cổ Xuyên một tấc.

Miệng hắn vẫn nhếch cười, hơi thở phả xuống mùi rượu hôi hám.

Ngay khoảnh khắc ấy, Cổ Xuyên đột ngột trở mình cánh tay trái chụp chặt lấy cổ tay đối phương, bàn tay phải rút đoản kiếm kể thẳng vào yết hầu.

HH Tên kia biến sắc, không kịp phản ứng, thân hình nhỏ thó bị ép ngã dúi xuống nền đất.

Cổ Xuyên lạnh giọng, ánh mắt đỏ ngầu soi thẳng vào hắn:

“Ngươi là ai?

Theo đõi ta từ lúc nào?

Đoản hán nhe răng cười gượng, dù bị kiếm kể cổ vẫn chẳng mất vẻ ranh mãnh.

Hắn đảo mắt, giọng khàn đặc mà lộ ra ý giễu cợt:

“Khà.

quả nhiên ngươi không phải hạng dễ xoi.

Ta đã để mắt từ trong quán rượu rồi.

Không ngờ công tử nhỏ tuổi thế này, lại võ công chẳng tầm thường.

” Cổ Xuyên gồng sức giữ chặt, đoản kiếm kể sát vết hầu kẻ lạ mặt.

Thế nhưng chỉ chốc lát, một luồng hương ngòn ngọt lạ lẫm đã xộc thẳng vào mũi.

Mí mắt hắn trĩu nặng, hơi thở gấp gáp, đầu óc quay cuồng.

“Mê hương.

!

” Chưa kịp phản ứng, thân thể hắn đã như mất đi nửa phần khí lực.

Đoản hán cười khẩy, ánh mắt gian xảo thoáng lóe sáng.

Đợi đến khi sắc mặt Cổ Xuyên hơi tái, cánh tay run nhẹ, hắn lập tức xoay người, đạp mạnh vào ngực đối phương.

“Bich!

” Thân hình Cổ Xuyên bị hất văng ra, đoản kiếm loáng ánh sáng rồi cắm phập xuống nền gỗ.

Hắn lảo đảo, cố nhíu mắt, nhưng tầm nhìn đã nhòe dần.

Toàn thân mềm nhũn, chống không nổi.

Đoản hán nhân đó lăn người ra xa, tách khỏi tầm tay đối thủ.

Thấy Cổ Xuyên gục dần, hắn mới thong thả bò dậy, phủi bụi trên áo, khóe môi cong thành nụ cười nham hiểm:

“Khà.

gan lì đấy, nhưng non tay lắm.

” Hắn bước lại gần, đôi mắt láo liên lóe tia đắc ý, cúi xuống lôi sợi dây trong tay nải của chính Cổ Xuyên.

Chẳng mấy chốc, Cổ Xuyên bị trói chặt, cả người dựa lưng vào cột gỗ, đầu cúi xuống, hơi thẻ nặng nề.

Đoản hán thì khác hẳn.

Hắn ngả lưng ngay gần đó, hai chân duỗi dài, vẻ mặt ung dung.

Một tay bốc lương khô nhai rỘp rỘp, tay kia nâng bầu rượu, uống từng ngụm nhỏ, rượu tràn nơi khóe miệng vẫn còn bật ra tiếng cười khà khà khoái trá.

Ước chừng nửa khắc sau, mí mắt Cổ Xuyên khẽ động.

Hắn từ từ tỉnh lại, cả thân mình tê dại vì dây trói siết chặt, lưng dựa cứng vào cột gỗ.

Cổ Xuyên chau mày, giọng khàn khàn nhưng vẫn lạnh lùng:

“Ngươi là ai?

Vì sao bám theo ta tới đây?

Đoản hán nằm dài, nhai lương khô nhóp nhép, TỔi bật cười khặc khặc, giọng ranh mãnh:

“Trước khi ngươi hỏi ta, thì để ta hỏi công tử mấy điểu.

Một thằng nhóc mười bốn, mười lăm tuổi, dáng đấp chẳng có gì đặc biệt, lại dám bước vào quán rượu đông khách, miệng hỏi thẳng chuyện thuê xe đi xa.

Quan khách bốn phía đều ồn ào trêu ghẹo:

nào là bỏ trốn cùng tình nhân, nào là đi tìm nữ nhân, thậm chí có kẻ cười nhạo ngươi tìm nam nhân.

Tiểu nhị cũng hùa cười.

Thế mà ngươi.

vẫnim lặng, mặt chẳng đổi sắc, coi như không nghe thấy.

Công tử nói xem, có phải bình thường không?

Hắn ngồi đậy, lắc bầu rượu, uống thêm một ngụm, rồi tiếp tục:

“Chưa hết.

Ngay sau đó có kẻ chạy vào báo tin án mạng bốn mạng người ở khe suối phía đông.

Cả quán rượu xôn xao, bàn tán ầm ĩ, ai nấy đều hiếu kỳ.

Chỉ riêng công tử, mặt vẫn điểm nhiên, như chẳng dính dáng gì.

Một đứa nhỏ tuổi mà giữ được bình tĩnh ấy.

ta càng thấy lạ.

” Đoản hán chống tay, tiến lại gần, ngồi xổm ngay trước mặt Cổ Xuyên, ánh mắt láo liên sáng rực:

“Ra khỏi quán, ta thấy ngươi đi chợ.

Người thường mua chút thức ăn hay đồ gia dụng, còn ngươi thì gom toàn vật để đi xa:

đá đánh lửa, dây thừng, lương khô.

Lại còn cẩn thận chia ra mua nhiều sạp, không để ai chú ý.

Kẻ bình dân làm sao có thói quen ấy?

Hắn nhếch mép, chỉ ngón tay như đâm thẳng vào tim đối phương:

“Đến hàng v-ũ k:

hí, ngươi rút đoán kiếm soi gương.

Người ngoài tưởng trò trẻ con, nhưng ta nhìn ra — đó là chiêu dò xét phía sau bằng gương kiếm.

Thới quen ấy, chỉ kẻ từng đi qua máu lửa mới có.

” Đoản hán khà một tiếng, cười nham hiểm:

“Rồi khi quan binh tuần tra trong chợ, hỏi han khắp nơi, ngươi vẫn điểm tĩnh bước ngang qua, chẳng để lộ vẻ sợ hãi.

Sau đó phóng ngựa về, thân ngồi thẳng, mắt tai đều cảnh giác.

Một đứa nhỏ chưa quá mười lăm mà tâm cơ thâm trầm đến thế.

ngươi bảo, ta không hiếu kỳ sao được?

Hắn cắn thêm miếng lương khô, vừa nhai vừa nhoẻn cười, ánh mắt đán chặt vào Cổ Xuyên đầy vẻ dò xét.

Không khí trong buồng lặng ngắt, chỉ còn tiếng nhai lương khô lạo xạo.

Cổ Xuyên cúi đầu, đôi vai khẽ run, giọng nghẹn lại như kẻ sợ hãi đến cùng cực:

“Nếu.

nếu các hạ muốn tài vật, thì xin cứ lấy đi.

Bao nhiêu của cải đều trong tay nải.

chỉ xin tha cho tiểu đệ một mạng.

” Hắn ngẩng lên, mặt tái nhợt, ánh mắt lấm lét như đứa trẻ non nớt, cố tình để lộ vẻ bấn loạn.

Đoản hán nhìn hắn chằm chằm, nhai dở miếng lương khô thì bật cười khặc khặc.

Hắn nhổm người lại gần, dí ngón tay gầy guộc chỉ thẳng vào trán Cổ Xuyên:

“Giả vò.

với ta ư?

Khà.

ánh mắt ngươi tuy run, nhưng hơi thở vẫn đều, tìm chẳng loạn nhịp.

Ta lăn lộn ngoài chợ quan ngoại hai chục năm, nhìn một cái là biết ngay kẻ nào thật, kẻ nào giả” Hắn uống thêm một ngụm rượu, ánh mắt hẹp dài lóe tia tĩnh quái:

“Ngươi diễn giỏi đấy, đủ để lừa bọn quan khách say rượu hay đám phú hộ ngu si.

Nhưng muốn dọa qua mặt ta?

Còn non lắm, công tử ạ.

” Cổ Xuyên im lặng, khóe môi mím lại, song ánh mắt sâu trong lóe một tia lạnh buốt.

Trong lòng thầm nhủ:

“Đoán hán này.

không đơn giản.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập