Chương 9: Long Nộ Khởi - Hạc Già Vi Động

Chương 9 :

Long Nộ Khởi – Hạc Già Vi Động Cổ Xuyên bỗng phá lên cười, tiếng cười sang sảng vang đội trong gian nhà vắng.

Hắn ngẩng đầu, đôi mắt sáng rực, giọng mang ba phần hào sảng, bảy phần thăm dò:

"Ha ha.

huynh đài hà tất phải làm vậy?

Đã là kẻ lăn lộn chốn giang hồ, đều chỉ mong có chén cơm áo vá vai, cùng nhau kiếm ăn mà thôi.

Nếu có điều chỉ chưa thuận, cũng có thể thương lượng.

Tại hạ họ Cổ, tên Xuyên.

Xin hỏi cao danh quý tính huynh đài là gì?

"

Đoản hán nghe vậy liền bật cười khặc khặc, song chẳng ngồi yên.

Hắn đứng dậy, vòng quanh gian nhà, bước chân khi thì khom thấp như chuột rình mồi, khi lại ngẩng cao đầu, lưng thẳng như muốn phô trương uy thế.

Có lúc hắn nhếch mép cười, ánh mắt láo liên giễu cợt;

thoắt cái, gương mặt lại nghiêm trang, trầm ngâm như kẻ tính toán mưu sâu kế hiểm.

Hắn cất giọng khàn đặc, rặt mùi giang hồ:

"Khà.

danh gì lớn lao đâu.

Ta đây Chu Tử Tiêu!

Hai chục năm nay lăn lộn quan ngoại, giang hồ này chẳng chỗ nào chưa bước chân.

Tài cán ư?

Chỉ e nghe xong, Cổ huynh không khỏi rùng mình.

"

Hắn giơ tay gầy guộc vỗ vào túi áo, giọng đầy tự đắc:

"Trộm cắp, móc túi, tráo vật — dễ như thò tay lấy quả táo trên sạp.

Ám khí lại càng khỏi phải bàn:

phi tiêu, độc châm, bột mê hương.

chỉ cần ta nhếch tay áo, k‹ trước mặt còn chưa kịp chớp mắt đã gục.

"

Chu Tử Tiêu nghiêng đầu, ánh mắt gian xảo, tiếp lời:

"Đường xá khe suối, lối mòn biên thảo, từ dịch trạm tới đất Hồ, Hung Nô, ta đều quen như lòng bàn tay.

Lúc cần hóa tiểu thương, lúc thành Hồ thương, khi lại đội lốt quân sĩ, chỉ đổi một tấm áo, vài câu nói, liền chẳng ai nhận ra.

"

Hắn dừng bước ngay trước mặt cổ Xuyên, ngón tay gõ nhịp nhè nhẹ lên thái dương, giọng hạ thấp đầy kiêu ngạo:

"Nhưng cái tài ta tâm đắc nhất, không phải ám khí, cũng chẳng phải hóa trang.

Mà là — đọc khẩu âm.

Bất kể ai, đứng xa đến mấy, chỉ cần môi khẽ động, ta đều có thể đoán ra đến chín phần mười lời y muốn nói.

Người chưa kịp mở miệng, ta đã biết hắn chửi tục hay thì thầm mưu tính.

Bao lần nhờ tuyệt kỹ này mà ta thoát khỏi tai họa.

ngươi bảo có đáng gọi là bản lĩnh không?

"

Nói đoạn, hắn phá lên cười khặc khặc, đôi mắt sáng quắc như kẻ nhìn thấu thiên hạ:

"Ha ha.

cho nên, Cổ huynh, ngươi có che giấu điều gì, thì trước mặt Chu Tử Tiêu này cũng khó thoát khỏi ánh mắt.

"

Cổ Xuyên ngẩng nhìn, thấy Chu Tử Tiêu hơn mình cả chục tuổi, vậy mà xưng huynh gọi đệ ngang hàng, đi qua đi lại, cười khóc chẳng theo lẽ thường.

Trong bụng hắn thoáng nghĩ:

Người này.

thần trí e chẳng được bình thường.

Chỉ sợ chính ta đã vô ý thu hút sự chú ý của hắn.

Chẳng lẽ.

hắn coi trọng ta?

Hay hắn.

thích nam nhân?

Ýniệm ấy vừa lóe lên, sống lưng Cổ Xuyên bất giác lạnh buốt.

Một luồng hàn ý chạy dọc tủy sống, ánh mắt hắn đổi khác, không còn chỉ đề phòng mà còn xen lẫn nghi hoặc, dè chừng.

Chu Tử Tiêu vẫn nhởn nhơ, lúc cười khanh khách, lúc nghiêm trang như thánh nhân.

Dáng vẻ ấy càng khiến Cổ Xuyên cảm thấy khó lường, chẳng biết đoán định thế nào.

Hắn bỗng dừng chân, chau mày.

Thấy ánh mắt Cổ Xuyên đổi khác, hắn liền nghiêng đầu, vừa gãi cằm vừa gãi đầu, giọng đầy nghĩ hoặc:

"Ê này, tiểu huynh đệ.

ánh mắt ngươi sao lại lạ thể?

Nhìn ta như nhìn quái nhân vậy, có chuyện chi chăng?

"

Khóe miệng hắn nhếch nhẹ, nửa như thật lòng thắc mắc, nửa lại như bốn cợt, càng làm người đối diện khó đoán hư thực.

Cổ Xuyên nghiến chặt răng, mắt đỏ ngầu, giọng điệu vang lớn:

"Nếu ngươi muốn g:

iết, muốn c-ướp, thì cứ việc cướp!

Nhưng nếu dám giỏ trò ô uế, điổi baại với ta.

thì nghe đây!

Dù thân này có tan xương nát thịt, hồn xuống địa phủ, ta cũng thề phá cửa Diêm La, hiện hồn về nhân thế, lùng ngươi tới tận chân trời góc biển!

Cho dù ngươi ẩn trong mành trời cuối đất, cũng chẳng thoát khỏi tay ta!

"

Chu Tử Tiêu nghe xong, như sét đánh ngang tai.

Hắn bật ngửa người ra sau, hai tay ôm đầu, mắt trợn trừng, mồm há hốc, kêu oang oang như kẻ bị trời phạt:

"Máu chó thật!

Tiểu tử ngươi dám vu cho lão tử là cái hạng cầm thú kia ư?

!

Lão tử Chu Tử Tiêu này tuy có trộm cắp, cờ bạc, rượu chè.

nhưng tuyệt đối không thèm giở trò ô uế với nam nhị!

Nếu có ngày nào ta làm cái chuyện đó.

thì cho chó ăn phân còn sạch sẽ hơn!

"

Hắn quát ầm ầm, dậm chân thình thịch như muốn nứt cả sàn gỗ.

Ánh mắt thì long sòng sọc, hai tay chỉ loạn lên trời xuống đất, trông vừa tức tối vừa nực cười Nhưng giữa cơn phẫn nộ, mặt hắn bỗng đỏ gay như kẻ uống lửa.

Hắn nghiêng người, lấy tay che miệng khụt khịt, rồi bất chọt vỗ ngực, phùng má hét lớn:

"Hừ!

Nói cho ngươi biết, Chu Tử Tiêu này đi đến đâu, nữ nhân nơi đó liền tương tư.

Từ cô nương quê mùa, đến phú gia tiểu thư, chỉ cần nhìn ta một cái liền đem ta vào giấc mộng!

Ta chính là tình lang trong mộng của thiên hạ nữ nhi!

Cả cái giang hồ này, có ai sánh nổi?

!

"

Hắn ưỡn ngực, hất cằm, ánh mắt long lanh như muốn thiên hạ phải cúi đầu thừa nhận.

Cổ Xuyên lặng người, ngẩng mặt nhìn Chu Tử Tiêu khoa trương gào to.

Hắn chớp mắt mấy cái, rồi khẽ thở phào, trong lòng như trút được tảng đá đè nặng:

Hóa ra.

gu của tên này không phải là nam nhân.

Ánh mắt Cổ Xuyên bót căng thẳng, khóe môi nhếch mia.

Tuy vẫn cảnh giác, nhưng thần sắc đã bình ổn hơn, trong bụng thầm nhủ:

Thế thì tốt.

Bằng không, đúng là ác mộng giữa ban ngày.

Cổ Xuyên nhớ đến bốn chữ

"tình lang trong mộng"

khóe môi khẽ nhếch, đôi mắt ánh lên tia trào phúng.

Hắn hừ nhẹ một tiếng, cười lạnh:

"Ha.

cái danh hiệu mà huynh đài tự xưng, e chỉ có mấy mụ phụ nhân phì nộn, bụng to thở phì phò mới si mê được thôi.

Chớ nói đến nữ nhi thiên hạ, ta sợ nghe xong còn phải cười đến gãy răng mất.

"

Nói đoạn, hắn ngẩng đầu nhìn Chu Tử Tiêu, thần sắc nửa như khinh thường, nửa như châm biếm.

Chu Tử Tiêu bực bội chống nạnh, miệng lẩm bẩm chửi thể vài câu, rồi đi tới đi lui trong gian nhà.

Bước chân lúc nặng lúc nhẹ, vai rung rung như khó nén nổi cơn tức.

Hắn xoay người, ánh mắt lóe sáng không buông tha, giọng khàn đặc cất lên, mang theo vài phần ép hỏi, vài phần hiếu kỳ:

"Được lắm, tiểu tử miệng lưỡi bén ngót!

Nhưng Cổ huynh, ta hỏi thật một câu:

vì cớ gì ngươi lại đến quán rượu, lại còn mỏ miệng hỏi chuyện thuê xe khách đi xa?

Chẳng phải muốn rời nơi đây cho sớm đó sao?

Hay là.

"

Hắn nhếch mép cười gian, rồi hạ giọng:

"Hay là ngươi vướng vào việc chi hấp dẫn, đến nổi chẳng màng hiểm nguy, phải gấp rút tính kế đường đi?

"

Cổ Xuyên hít một hơi sâu, ánh mắt trầm lại, giọng điểm nhiên mà mang theo ý né tránh:

"Ta chỉ muốn đi xa một chuyến.

thăm người thân mà thôi.

Việc nhỏ nhặt, đâu đáng để Chu huynh đa tâm.

"

Chu Tử Tiêu dừng bước, khóe miệng nhếch lên, lắc đầu la lịa:

"Khà.

người thân?

Ngươi dối được bọn phàm phu, chứ chẳng qua mắt nổi Chu Tử Tiêu này Nếu không phải có chuyện che giấu, sao phải vội vã tính đường xa?

"

Hắnhạ giọng, ngón tay gõ lách cách lên miệng.

bầu rượu, nói rành rọt từng chữ:

"Nếu không chịu thổ lộ.

ta tuyệt chẳng để ngươi đi đâu hết.

"

Cổ Xuyên chậm rãi ngẩng đầu.

Đôi mắt hắn ánh lên hàn quang, giọng trầm thấp nhưng rển vang, mỗi chữ như lưỡi đao lạn!

cắt vào tim kẻ đối diện:

"Kẻ nào biết được sự thật trước mặt ta.

đều là kẻ chết.

"

Chu Tử Tiêu thoáng giật mình, bước chân khựng lại giữa sàn, nụ cười khẩy thường trực trên môi cũng tan biến.

Ánh mắt hắn bỗng hệt như mũi giáo xuyên thẳng vào ngực Cổ Xuyên, khiến y bất giác rùng mình.

Toàn thân Cổ Xuyên căng cứng, không dám thở mạnh, chỉ cảm thấy một luồng uy áp vô hìn!

từ Chu Tử Tiêu đè xuống, nặng tựa nghìn cân.

"Tiểu tử.

nếu ngươi còn biểu hiện ra thái độ đó một lần nữa.

thì đầu ngươi sẽ rơi xuống ngay lập tức!

"

Âm cuối vừa dứt, cả gian nhà chìm trong sát khí.

Cổ Xuyên nhìn thần sắc Chu Tử Tiêu, biết hắn không hề nói đùa.

Trong lòng cân nhắc chốc lát, y chậm rãi thở ra một hơi, rồi bắt đầu kể:

"Hôm xảy ra vụ huyết án ở khe suối, ta cùng tiểu đệ vô tình chứng kiến một bọn hắc y nhân trấn công bốn kẻ lạ mặt.

Lai lịch thế nào, ta cũng chẳng rõ.

Đợi khi trận đấu kết thúc, huynh đệ ta chỉ thuận tay nhặt chút bạc vương vãi nơi đó.

Nào ngờ Dương Nghĩa cùng thê tử, vốn là thúc thẩm của ta, lại nhân lúc ta vắng nhà mà mưu toan bán tiểu đề đi.

Khi ta hay tin, lập tức tìm đến cứu, song tiểu đệ vì che chở cho ta mà m-ất mạng.

Mối huyết hải thâm cừu ấy, ta nào thể nuốt trôi.

Ta đã giết sạch bọn Hồ nhân kia, rồi ngay cả nhà Dương Nghĩa, cũng không buông tha.

"

Hắn cúi đầu, giọng chậm rãi mà nặng trĩu:

"Nếu Chu huynh còn chưa tin lời ta.

ta có thể dẫn huynh đến tận mộ tiểu đệ.

Đất còn mới đắp, bia đá còn chưa khô chữ, tuyệt chẳng chút giả đối.

"

Chu Tử Tiêu lặng thinh, nghe từng lời.

Sắc mặt chẳng đổi, chỉ có ánh mắt càng lúc càng sâu.

Khi Cổ Xuyên dứt câu, trong gian nhà chỉ còn tiếng gió lùa qua khe cửa, lạnh lẽo như dao.

Chu Tử Tiêu bước chậm tới, không nói một lời.

Bàn tay thô ráp rút con dao găm nơi thắt lưng, lưỡi thép ánh lên một vệt lạnh.

Cổ Xuyên khẽ cau mày, toàn thân căng cứng, tưởng đâu nhát đao sắp bổ xuống.

"Xoet!

"

Lưỡi dao lia qua, sợi dây trói bật tung.

Cổ Xuyên ngẩn người, hai cánh tay được tự do, trên da còn hằn vết đỏ tím.

Chu Tử Tiêu cắm ngược con dao xuống ván gỗ, xoay người ngồi phịch xuống, ngửa cổ tu một hơi rượu.

Hắn khà một tiếng dài, rồi bật cười khàn đặc:

"Khà.

tiểu tử, ngươi quả không hề tầm thường.

Lời ngươi kể, ta tin tám chín phần.

Ai dám bịa ra mối huyết thù đến mức ấy, lại nói rành rọt đến thế?

Nếu quả thật gạt ta, e chính ngươi cũng không chịu nổi cái bóng của chính mình.

"

Hắn thở ra một hơi, ném bầu rượu sang bên, đôi mắt tối sẵm, chậm rãi cất lời:

"Hừm.

nói chuyện của ngươi, lại khiến ta nhớ đến thuở nhỏ của ta.

"

Hắn dựa lưng vào cột, bàn tay gõ nhịp lên đùi, giọng chậm rãi:

"Năm ta lên bảy, nhà đã tan, người thân kẻ c:

hết, kẻ bị bán làm nô.

Ta trốn chạy giữa đồng hoang, bị chó rừng đuổi, bị kẻ cướp dồn ép.

Đói thì ăn rễ cỏ, khát thì uống nước đọng nơi vũng lầy.

Ta sống tới hôm nay, nhờ vào đủ loại mánh khóe và cả cái mạng chó chưa chịu tuyệt.

Cái danh Chu Tử Tiêu ngoài quan ngoại, chẳng ai không biết.

Nhưng.

cũng bởi vậy, ta chẳng bao giờ quên, bản thân từng là một đứa nhỏ suýt chết vì đói rét.

"

Hắn lặng đi giây lát, rồi trầm giọng:

"Tiểu tử.

nếu ngươi không dối, hãy dẫn ta đến mộ tiểu đệ.

Ta muốn tận mắt chứng kiến.

"

Cổ Xuyên ngẩng nhìn hắn.

Ngoại hình thô kệch, tính tình quái dị, song ánh mắt lúc này lại sáng lên nét chân thành.

Hắn khẽ gật đầu, đáp ngắn gọn:

"Được.

Huynh đi theo ta.

"

Cùng lúc đó, ở tại kinh thành xa xôi, một tiểu thái giám tất tả chạy qua hành lang uốn khúc, men theo hồ sen, rồi lén lút tiến vào vườn Thượng Uyển.

Trong vườn, gió sớm lay động cành ngọc lan, hương thơm nhè nhẹ lan khắp đình tạ.

Hoàng đế gần năm mươi tuổi, hai bên tóc đã hoa mai, ngồi nhàn nhã nơi ghế đá, tay nâng chén trà, mắt lặng nhìn cảnh xuân sắc.

Bên cạnh, tổng quản thái giám tóc bạc trắng, thân hình vẫn quắc thước dù tuổi gần bảy mươi dung mạo như người ngoài năm mươi.

* lặng lẽ đứng hầu, thần sắc trầm ổn.

Tiểu thái giám hấp tấp chạy vào, vòng qua khóm hoa rồi quỳ sụp xuống, ghé sát tai thì thầm Tổng quản nghe xong, mặt thoáng biến sắc, chỉ khẽ gât đầu.

Y vẫy tay đuổi người, để lại không gian chỉ còn hai người.

Hoàng đế đặt chén trà xuống, ánh mắt hướng sang, giọng trầm ổn pha chút thân tình:

"Lão bằng hữu.

có chuyện gì vậy?

"

Tổng quản thái giám cúi người, cung giọng khàn khàn:

"Khởi bẩm Bệ hạ.

đây đã là nhóm thứ ba được phái đến quan ngoại phương Bắc, nhưng đề bị người hạ sát.

Chẳng còn ai sống sót để trở về.

"

Tiếng nói vừa dứt, gió trong vườn bỗng như lạnh hơn.

Ánh mắt Hoàng đế tối lại, sát khí ẩn hiện sau vẻ uy nghi điểm tĩnh.

Ngài khẽ khép tay áo, ngồi ngay ngắn trên ghế ngọc, giọng trầm hùng như sấm, từng chữ như đinh đóng cột:

"Phái thêm nhân thủ đến quan ngoại phương Bắc!

Trầm muốn biết, dưới chân Thiên tử, kẻ nào dám cả gan vuốt râu rồng!

Hãy lập mật thư cho tri huyện nơi đó, âm thầm phối hợp điều tra việc b-uôn lậu khí giới.

Nếu nhân lực không đủ, thì liên hệ với Cẩm y vệ, để chúng trợ sức.

"

Lời vừa dứt, uy nghi xen lẫn phẫn nộ, khiến cả vườn Thượng Uyển chìm trong sát khí ngột ngạt.

Tổng quản thái giám quỳ rạp, cúi đầu thấp sát đất.

Lưng y thoáng run, khóe mắt ánh lên vẻ kinh hãi, tự biết sự việc lần này hệ trọng, tuyệt chẳng phải chuyện thường.

Y vội nuốt nước bot, lời thốt ra nửa như bóng gió, nửa lại như dè chừng:

"Nếu.

nếu lỡ việc này dính đến hàng công khanh, quý tộc, hay thậm chí vị quan chức cao quyền nào đó.

"

Chưa dám nói hết câu, y đã nghẹn lại nơi cổ.

Hoàng đế bỗng hừ lạnh, ánh mắt lóe hàn quang, tay khẽ gõ lên bàn đá, giọng nghiêm nghị mà nặng như chuông đồng:

"Tra cho trầm!

Trầm muốn xem thử, rốt cuộc con cá lớn nào dám ẩn mình sau màn!

"

Tạ Thọ Xương cúi mình lĩnh chỉ, giọng the thé ngân dài:

"Nô tài tuân mệnh.

"

Nói đoạn, y thong thả lui bước.

Thân hình cao gầy, bóng dáng khẳng khiu trải dài dưới ánh hoàng hôn trong cung cấm.

Tạ Thọ Xương – nguyên lão hai triều, từ thuở còn non dại đã được tuyển nhập cung.

Nhờ trung tâm cẩn cẩn, y được tiên hoàng sủng tín, đến khi băng hà còn đặc biệt căn dặn phải phò tá đương kim thánh thượng.

Nay y giữ chức Đại tổng quản thái giám, quyền thế chưởng quản toàn bộ nội đình, nói một câu cũng khiến trăm người run sợ.

Khuôn mặt gầy dài, tóc bạc trắng như sương phủ đôi thái dương.

Ánh mắt sâu hoắc, khi lim dim trầm mặc, khi sáng quắc bén nhọn, tựa có thể soi thấu ý niệm trong lòng người.

Trên người khoác trường bào đoạn sa tím sẵm ánh than, viền gấm tơ vàng.

Mặt vải mịn như nước, mép áo thêu kín liên vân hạc thọ – vừa trang trọng, vừa hợp niên kỷ.

Gấu áo chấm đất, theo bước đi phất phơ như sóng.

Giày gấm đen, thêu chỉ bạc hình vân mây, mỗi bước nhẹ mà dứt khoát.

Đầu đội cánh quan nhỏ bằng lụa đen, giữa cài trầm ngọc giản dị.

Hai bàn tay thường giấu trong tay áo, chỉ thoáng hiện khi cần, lộ ra móng.

sắt cong nhọn đen ánh, lạnh lẽo như nanh thú.

Dọc đường, tiểu thái giám cùng cung nữ hỗ gặp đều lập tức nép sát vào tường, cúi đầu thật thấp.

Không ai dám thở mạnh, chỉ đợi bóng dáng trường bào tím thẫm khuất hắn mới dám ngẩng mặt, trong lòng còn đập thình thịch.

Trong ánh chiều tà, Tạ Thọ Xương chẳng khác nào hạc già khoác lông gấm – bề ngoài ung dung cao quý, nhưng trong mắt kẻ khác lại là điểm gở ẩn giấu nơi thâm cung.

Y vừa bước, vừa khẽ mim cười.

Nụ cười cong môi, song chẳng chạm tới đáy mắt, để lộ khí chất giảo hoạt, hiểm độc mà uy nghiêm.

Tạ Thọ Xương bước ra khỏi hoàng cung, khoan thai leo lên chiếc xe ngựa chờ sẵn.

Sau lưng hắn là một tốp binh lính hộ vệ, xen lẫn thái giám và cung nữ theo hầu.

Trong bóng tối nơi tường thành, có một kẻ lặng lẽ ẩn mình, ánh mắt dõi theo từng cử động.

Khi đoàn xe khởi hành, hắn cũng âm thầm bá-m s-át phía sau, lẩn trong đám đông như chiếc bóng vô hình.

Bánh xe lộc cộc lăn qua con phố dài, cuối cùng dừng lại ở phía nam hoàng cung.

Tạ Thọ Xương được một tên thái giám đìu xuống, thẳng người đứng trước một tòa phủ uy nghĩ.

Trên cổng khắc ba chữ lón:

"Cẩm Y Vệ".

Kẻ theo dõi lặng lẽ nhìn một hồi, rồi khẽ xoay người.

Bóng dáng hắn dần khuất trong con ngõ nhỏ, bỏ lại phía sau đoàn xe và tòa phủ phủ đầy sát khí.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập