Chương 14:
Trong lòng luôn có sông sâu khó thấy Trong phòng, A Cửu thở ra một ngụm trọc khí, trên người đẩy ra thêm một tầng chất bẩn:
“Phù, cuối cùng cũng đột phá luyện khí kỳ tầng tám rồi!
” Hắn nhảy xuống hồ nước bơi một vòng, sau đó trở lại nhà tre, lấy ra ba thanh ám khí được mua ở Bách Binh các.
A Cửu tập trung cao độ điều khiển từng thanh ám khí:
“Ngưng khí thành tơ, cách không khống vật, đi” Điều khiển một thanh ám khí nhỏ, đỡ tốn linh lực hơn rất nhiều so với khống chế phi kiếm.
A Cửu điều khiển thanh ám khí đầu tiên bay vun v-út, chỉ thấy một bóng mờ liên tục bay theo đủ loại quỹ tích, trong căn phòng tre nhỏ.
“Phập, phập” Trong nháy mắt, thanh ám khí xuyên qua tường tre rỔi lập tức quay trở về mà không có chút độ trễ nào, trên tường cũng có thêm hai lỗ thủng nhỏ.
A Cửu thần sắc vui vẻ:
“Đột phá luyện khí tầng tám, quả thật năng lực khống chế linh lực lại tăng một bậc!
Tiếp theo xem thử cùng lúc khống chế hai, ba thanh ám khí đã ổn định chưa nào!
” Hai thanh ám khí bay vù vù trong không gian, vẫn tương đối ổn định, chỉ là không đủ lĩnh hoạt so với khống chế một thanh.
Tới khi thiếu niên cố gắng cùng lúc điều khiển ba thanh ám khí, chỉ trong vài hơi thở ba thanh ám khí lập tức bay loạn xạ, còn suýt chút nữa lao vào ngực hắn.
A Cửu lau mồ hôi:
“Cùng lúc điều khiển ba thanh ám khí thật sự là quá khó khăn, với trình độ hiện tại của ta thì tạm thời vẫn không nên thử lại, nếu không sẽ thê thảm vô cùng!
” Muốn điều khiển cùng lúc nhiều v-ũ k:
hí, cần phải rèn luyện nhất tâm nhị dụng, hay là nhất tâm đa dụng, vô cùng khó khăn.
Hiện tại thiếu niên chỉ là luyện khí kỳ, cho dù có rèn luyện tới mấy, cường độ thần hồn vẫn chưa đủ khả năng chịu được.
Ítnhất cũng phải chờ tới trúc cơ kỳ mới có thể tính tiếp.
A Cửu ổn định tâm tình, xếp bằng củng cố tu vi.
Sau đó mới ra ngoài, bắt đầu tập luyện Cửu Vân Vô Ảnh.
Sau khi đi thế tới thấm mệt, hắn lại lấy ra Hắc Vân kiếm, nương theo kiếm pháp của Sơn lão giả truyền thụ mà luyện tập.
Tới tờ mờ tối, như thường lệ, lúc này hắn mới luyện tập độn thổ, tránh cho có kẻ dòm ngó.
Hiện giờ hiểu biết về thế giới bên ngoài còn quá ít, chiêu độn thổ để giữ lại cái mạng nhỏ, tuyệt đối không thể để ai biết được.
Độn thổ hắn thi triển ra đã tăng tiến không ít, hiện tại trong một hơi thở đã độn xa bảy, tám trượng rồi.
Sáng hôm sau, tiết trời trong lành.
Chiêu Hoa phủ.
Tiểu cô nương ngồi trên ghế lúc lắc lư qua lại, trong tay lật một cuốn sách cũ, bên trong ghi chép những chuyện giang hồ võ hiệp đặc sắc.
Thư phòng của tiểu cô nương, có thể nói sách vở, thẻ tre chất thành tầng, như một thư viện nhỏ.
Trong đó còn có đủ loại vật dụng, đều được chế tác bằng gỗ tĩnh xảo.
Trên tường có treo một bức tranh thuỷ mặc, hai bên là một cặp câu đối, nét chữ uyển chuyển vô cùng.
“Thư hương nhập mộng, cầm thanh tế”
“Hoa ảnh phù song, nguyệt ảnh tà” Bên hông còn có một mái hiên, dẫn thẳng tới một vườn hoa rực rỡ, ong bướm dập dờòn.
Lúc này, tỳ nữ Tiểu Ngọc bộ dạng hót hải chạy lại nói nhỏ, nàng liền rời khỏi ghế trúc, không quên nhét sâu cuốn sách trong tay vào một chồng sách trên kệ.
Nàng bước ra cửa, khẽ thi lễ:
“Phụ thân, gần đây người nhiều việc, sao còn bót thời gian tới nơi này!
” Vũ Khiếu Thiên chậm rãi nói:
“Chẳng lẽ, ta không thể đến thăm con gái mình sao!
Tới thư phòng, nay ta xem thử con tu dưỡng tới đâu rồi!
Vũ Khiếu Thiên là người nghiêm cẩn, sống theo lễ chế, cách nuôi dạy con cái cũng phân minh rạch ròi.
Dạy con trai không sót binh pháp thao lược, võ đạo, kiếm pháp, kinh sách thánh hiền.
Dạy.
con gái cũng không thể không học kinh sách thánh hiền, lễ nghĩa trái phải.
Gian thư phòng tương đối tĩnh lặng, chỉ có tiếng trò chuyện của hai người.
“Phụ thân, đây là thơ từ là con viết trong mấy ngày gần đây!
”
“Nét bút của con tốt hơn năm ngoái nhiều, rất tiến bộ!
“Còn đây là bức Sơn Thuỷ con vẽ!
“Đường nét hài hoà, rất đẹp!
“Loan phiến này là con thêu!
“Con khéo tay gần bằng mẫu thân con rồi!
“Con hay tới Nguyệt Cầm lâu, bữa nay đã đàn thêm được khúc nào mới chưa, đàn cho ta nghe thử!
“Phụ thân, để con đàn khúc Mai Hoa Tam Lộng 1 Tiếng đàn du dương, như gió xuân ấm áp, lại có chút man mác nao lòng.
“Gió nhẹ chạm đầu cành, mai rung như khẽ cười trong mộng.
”“Trăng ngà soi qua tóc, người mim cười dạo khúc tơ xuân.
Vũ Khiếu Thiên nhắm mắt trầm ngâm, có phần thất thần, khi tiếng đàn dứt mới mở mắt ra:
“Rất hay, nữ tử vừa phải hiểu tam tòng tứ đức để có một thân đoan chính.
Vừa phải biết lễ nghĩa sách vở để mở mang đầu óc.
Có như thế, sau này con mới trở thành một bậc phu nhân danh giá được!
“Vâng phụ thân, con luôn ghi nhớ những.
điều người dạy!
” Vũ Khiếu Thiên đứng dậy, thấp giọng nói:
“Được rồi, chút nữa ta còn việc phải giải quyết, không ở đây lâu được!
” Tiểu cô nương đáp khẽ:
“Phụ nhân chú ý giữ gìn sức khoẻ, tóc người lại bạc thêm nhiều rồi!
Vũ Khiếu Thiên bước ra thềm cửa, đột nhiên ngừng lại nói:
“Con đừng nghĩ ta không biết chuyện con lén lút luyện kiếm.
Tiểu thư Vũ gia, suốt ngày chạy đông chạy tây, tập võ luyện kiếm, còn ra thể thống gì!
” Tiểu cô nương hơi cúi đầu.
Vũ Khiếu Thiên lại nói tiếp:
“Chuyện lúc trước ta dặn con thế nào rồi, có hỏi ra được sư thừa của hắn không?
Vũ Hoa Linh đáp:
“Hắn là bằng hữu của con, điều gì hắn không muốn nói con cũng sẽ không hỏi!
Nhưng mà, hắn quả thật là bị đuổi xuống núi, thời gian tới cũng không thể quay về.
Hắn có ơn cứu mạng con với ca ca, mong người đừng tính toán gì hắn!
“Việc ta làm cũng là vì Vũ gia, tự ta có tính toán!
” Vũ Khiếu Thiên chậm rãi rời khỏi, nói vọng ra sau:
“Ta mới mời một vị danh y tới từ kinh thành, sóm mai sẽ đến xem bệnh cho con.
Có lẽ, có chút hy vọng!
” Tiểu cô nương vành mắt đỏ hoe, giọng nói mềm mại:
“Phụ thân đi thong thả!
” Vũ Khiếu Thiên vừa đi, thiếu niên lại tới, trong tay còn cầm hai cuốn sách khi trước mượn nàng.
Thiếu niên chăm chú lật từng trang sách.
Bàn gỗ trước mặt hắn lúc này đã ngổn ngang một chồng sách vở, thẻ tre.
Bên cạnh, tiểu cô nương buộc tóc đuôi ngựa, ngồi trên chiếc ghế trúc nhỏ, buồn chán.
lắclư qua lại:
“Ngươi định đọc tới khi nào, ta viết hon ba trăm chữ rồi mà ngươi còn chưa đọc xong nữa!
Mau lên, sắp đến giờ Nguyệt Cẩm Lâu tổ chức đàn hát rồi!
” Tiểu cô nương lúc này cảm thấy vô cùng hối hận, lại tự mua dây buộc mình.
Thiếu niên đọc sách rất chú tâm, tiểu cô nương không có kiên nhẫn, hắn đã quen rồi:
“Chờ chút, ta xem nốt cuốn sách này là xong!
” Thiếu niên đầu đất này ban đầu cái gì cũng không biết, luôn hỏi những thứ đơn giản.
Không ngờ hắn học càng ngày càng nhanh, trong thời gian ngắn đã hỏi tới những thứ mà nàng.
không rõ.
Khiến có lúc nàng hoài nghỉ thiếu niên này đang giả ngốc nữa.
Tiểu cô nương có phần giống như người đọc sách lâu năm, chính nhân quân tử, đã hứa là làm, đã ngoéo tay là phải thực hiện.
Nhưng mà thực hiện như nào, thi thoảng nàng cũng mơ hồ không rõ.
Thiếu niên lấm lem lúc trước, bây giờ đã có phong phạm của con cháu thế gia nhà giàu.
Nói là ngọc thụ lâm phong cũng không quá đáng.
Tiểu cô nương bực bội, một bụng uỷ khuất.
Nàng chu cái miệng nhỏ ra, bất mãn nói:
“Ngươi nói vậy đã lần thứ ba rồi!
Vũ Hoa Linh nhìn cuốn sách trên tay thiếu niên vẫn còn mấy chục trang chưa đọc, lại nhìn ra vườn hoa, tiếp tục lắc lư trên ghế.
Sau khi thiếu niên hỏi thêm vài câu, thời gian ước chừng một chén trà.
Hắn mới cẩn thận gất sách lại:
“Ha ha, gần đây làm phiền muội nhiều rồi, coi như ta thiếu muội thêm một nhân tình đif” Tiểu cô nương mặt mày hón hở, nhanh chóng chạy đi, tới ngưỡng cửa liền quay đầu lại:
“Ngươi nhớ đó!
À, ngươi có muốn tới Nguyệt Cầm Lâu nghe đàn cùng ta không!
” A Cửu khẽ lắc đầu, chút nữa hắn cũng phải đi một nơi:
“Muội đi cùng Tiểu Ngọc đi, bây giờ ta có việc bận rồi!
” Tiểu cô nương khẽ hừ lạnh, vạt áo tung tăng rời khỏi:
“Hừ, Nguyệt Cầm lâu rất nhiều nữ nhân xinh đẹp, thật uổng cho tên đầu gỗ ngươi.
Tiểu Ngọc đâu rồi, mau mau đưa ta xuống phố!
” Mạo Hiểm hội toạ lạc giữa một ngã tư sầm uất, bốn phía người qua kẻ lại như nước chảy, xe ngựa chen chúc không ngót.
Tiểu nhị áo xanh tiễn ba nam tử đội nón rộng vành, bên hông giắt đao:
“Chúc chuyến liệp sá lũ sói ở phía đông của các vị thuận buồm xuôi gió!
” Hắn định đi vào, đột nhiên thấy một thiếu hiệp khí độ bất phàm, liền niềm nở chạy lại chào đón:
“Thiếu hiệp, ngài là tới nhận nhiệm vụ, hay là gửi yêu cầu?
Thiếu niên lưng đeo hắc kiếm đáp lời:
“Trước hết ta tới nơi nhận nhiệm vụ xem một chút!
” Tiểu nhị khom người làm động tác mời:
“Thiếu hiệp bên này!
” Trước đó A Cửu đã biết đại khái cách thức hoạt động của Mạo Hiếm hội, nhưng hôm nay tới nơi mới thực sự mở mang tầm mắt.
Sảnh lớn Mạo Hiểm hội chia làm hai khu.
Một bên là nơi đăng thông báo, để các mạo hiểm giả có thể nhận nhiệm vụ.
Một bên là nơi kiểm duyệt thân phận, cũng là nơi bất cứ ai có thể gửi yêu cầu, chỉ cần có tiền là được.
Trên bảng gỗ, lúc này có mười mấy tờ thông báo.
“Võ tặc Chu Khải có tu vi ngũ cảnh, làm hại con gái quan phường Vạn Hoà.
Bắt sống lĩnh ba trăm lượng bạc, c:
hết lĩnh hai trăm mươi lượng bạc.
Yêu cầu mạo hiểm giả Kim cấp!
“Thuỷ Lưu trại phía tây bắc tám mươi dặm, xuất hiện hai con trăn lớn dài năm trượng, ăn người ăn vật.
Cần mạo hiểm giả diệt trừ, lĩnh một trăm năm mươi lượng bạc.
Yêu cầu mạo hiểm giả Bạch cấp trở lên!
“Hàn Sương lĩnh phía đông nam một trăm dặm.
Tổ đội Thiên Ưng thu nhập thảo dược đã hai tuần chưa về.
Cần mạo hiểm giả tới Hàn Sương lĩnh tìm người.
Nhận nhiệm vụ lĩnh trướ ba mươi lượng bạc, tìm được tin tức lĩnh thêm ba mươi lượng bạc, đưa được người về lĩnh một trăm năm mươi lượng bạc.
“Lấy thủ cấp đầu lĩnh Lang Nha hội, lĩnh một trăm lượng bạc.
Nhiệm vụ không giới hạn người nhận!
“Cần tình báo chỉ tiết về hổ lớn mới xuất hiện trong rừng Vũ Lâm, lĩnh hai mươi lượng bạc.
“Tuyển phu quân cho nhị tiểu thư Phan gia, hồi môn hai trăm lượng bạc.
Yêu cầu nam tử dưới ba mươi tuổi, cao trên năm thước, thực lực võ giả nhị cảnh trở lên!
“Đường Tĩnh Dương ban đêm xuất hiện sự việc quỷ dị, cần pháp sư trừ tà, lĩnh hai mươi lượng bạc” Trước bảng thông báo đứng không ít mạo hiểm giả, bàn luận xôn xao.
“Trước ta từng uống rượu với Chu Khải này một lần, có khuyên nhủ hắn đi đêm lắm có ngày gặp ma.
Không ngờ nay lại đụng tới cả tứ tiểu thư quan phường Vạn Hoà, thật là hết cứu a!
“Chậc, chậc.
Hàn Sương lĩnh gần đây sương dày lên không ít, tuy nơi này hung thú không mạnh, nhưng lại nhiều độc trùng rắn rết, quả thật có hơi mạo hiểm”
“Nhị tiểu tư Phan gia tuyển phu quân, điều này cũng được?
“Tất nhiên, chỉ cần trong tay ngươi có tiền, lên đây tuyển thê thiếp cũng được”
“Hắc hắc, nghe nói nhị tiểu thư Phan gia quốc sắc thiên hương, nghiêng nước nghiêng thành nặng chừng tám mươi cần, cũng không biết vị võ hiệp nào sẽ được hưởng phúc!
” Thiếu niên vừa nghe ngóng đủ loại tin tức, vừa quan sát kĩ càng bảng thông báo.
Hắn kết hợp với hiểu biết trước đó, lúc này đưa ra một kết luận.
Phạm vi xung quanh khoảng hai, ba trăm dặm sẽ có vài nơi linh khí dồi dào, xuất hiện yêu thú.
Nếu hắn vòng quanh những nơi này vài lần, hẳn là sẽ tìm được chút manh mối về tiên gia núi cao.
Đột nhiên, hắn chú ý một tờ thông báo “Vũ gia tổ chức bắt Sơn Dương phía tây nam trăm dặm, cần thêm năm mạo hiểm giả giỏi săn bắn, lĩnh một trăm lượng bạc!
” Trong thành có một tháp chuông lớn, cao mười mấy trượng.
Đây cũng là công trình cao nhất trong Vũ Lâm thành.
Tối xuống, trăng tròn vành vạnh.
Trong tháp chuông, nam tử canh gác mặc áo giáp bán phần, đã dựa vào tường ngủ say từ lúc nào.
Trên mái, lại có một thiếu niên để tay sau gáy, đưa mắt ra xa.
Hắn nằm đó, từ lúc phố phường nhộn nhịp huyên náo, tới khi phần lớn nhà đã đóng cửa tắt đèn, chỉ rải rác chút đèn đuốc, còn không sáng bằng sao trên trời.
Cũng đã một năm rồi, hắn đã va vấp giang hồ không ít, có vẻ là thế.
Không biết giờ này Hắc thúc đang làm gì, nhàm chán bế quan mười ngày, một tháng, vài tháng.
Hay lại đạp gió ra ngoài dạo chơi, kiếm mấy thứ kì lạ đem về.
Không biết Đại Hắc, Nhị Hắc,.
bây giờ thế nào, bọn chúng thiếu đại ca, không biết có còn đấu đá nhau nữa không.
Thiếu niên nhanh chóng gạt chuyện này sang một bên.
Trước mắt, vẫn nên suy tính hành trình phía trước thì hơn.
Con đường tu hành phía trước, đâu thể ở nơi này được mãi.
Phàm nhân trải qua sinh, lão, bệnh, tử, vỏn vẹn chưa tới trăm năm.
Mà tu sĩ chỉ mới trúc cơ, tuổi thọ đã gần gấp đôi rồi.
Huống hồ đạt tới kim đan kỳ tuổi thọ đã lên tới bốn, năm trăm năm, như Hắc thúc sống cả ngàn năm cũng không thành vấn để.
Không biết sau này ngoảnh lại, nơi nhộn nhịp này sẽ như thế nào.
Những người hắn quen biết, hay tiểu cô nương nay tóc đã dài, phải tết đuôi sam kia, mấy chục năm sau lại như thế nào.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập