Chương 15: Gió và trăng

Chương 15 :

Gió và trăng Tiếng kéng vang:

khắp các ngõ, báo hiệu đã tới canh ba.

Thiếu chạy băng băng trên mái nhà, nhẹ nhàng như một con mèo nhỏ.

Vũ gia trong ngoài phải mấy lớp tường, hắn cũng không rảnh rỗi đêm khuya đường đường chính chính đi vào bằng cửa.

Đột nhiên, hắn khựng lại.

Một bóng lưng quen thuộc xuất hiện trong tầm mắt, bên cạnh hồ sen.

Toà đình có một bậc tam cấp dẫn xuống hồ sen.

Vũ Hoa Linh lúc này đang ngồi tại đó, hai chân trần vung vẩy qua lại.

Đêm khuya, tiểu cô nương sút ánh trăng văng tung toé.

Đôi mắt tiểu cô nương ửng đỏ, trên má còn đọng lại hai vệt nước mắt đã khô.

Giọng nàng có phần ấm ức, càng nói càng nhỏ:

“Chỉ vì ta là con gái, liền nhất định phải học cầm kỳ thi hoạ sao, nhất định phải tam tòng tứ đức, nhất định không được học võ luyện kiểm sao!

Làm cái này cũng không được, đi chỗ kia cũng không.

được!

Đến cả chuyện đại sự cả đời, cũng không được tự mình quyết định!

” Từ trên mái đình, thiếu niên thò ngược đầu xuống:

“Trăng thanh gió mát, tiểu nữ hiệp thật có nhã hứng!

” Nhìn tiểu cô nương giật mình, tâm tình hắn có phần vui vẻ.

Đột nhiên hắn nhảy xuống, sắc mặt biến đổi:

“Là tên nào bắt nạt ngươi!

” Vũ Hoa Linh ổn định tâm tình, lấy tay lau mặt:

“Tên ngốc, ngươi hù ta suýt nữa trượt xuống hồ sen rồi!

” Thiếu niên cười trừ:

“Không phải ngươi vẫn chưa rót sao.

Mà, ngươi là gặp chuyện gì.

Không phải chiều nay vẫn còn tung tăng vui vẻ sao!

” Thiếu niên ngồi xuống, từ sau lưng lấy ra mấy cái ngó sen, cũng không rõ là hắn hái từ lúc nào.

Tiểu cô nương khẽ trừng mắt:

“Này, sao ngươi lại hái .

Ồ, hạt sen này ăn sống được ư!

” Thiếu niên tươi cười, động tác nhanh nhẹn tách từng hạt sen bỏ vào miệng:

“Tất nhiên là ăn được rồi, ngươi muốn thử không!

” Tiểu cô nương nhăn mặt, miệng nhỏ phì phì:

“Đắng quá, tức crhết ta, tới cả ngươi cũng bắt nạt ta!

” Thiếu niên không khỏi chột dạ, hắn ăn từ nhỏ tới giờ, thấy rất ngon nha.

“Sau ta sẽ cho ngươi nếm thử linh quả.

Chắc chắn ở nơi này không hề có.

Vừa ngọt, vừa mọng nước, bỏ vào miệng như tan ra, ăn vào toàn thân thư thái, thơm ngon vô cùng!

“Thật sao!

“Tất nhiên là thật, ta lừa ngươi làm gì.

Để xem nào, tính toán chắc khoảng vài tuần nữa sẽ có linh quả cho ngươi!

“Đêm khuya gió lạnh, là kẻ nào, chỉ cần ngươi nói một câu.

Ta, A Cửu, mang theo một kiếm, tới tận nhà hắn gõ cửa!

“Ta nói rồi, ta cũng không biết dạy võ!

“Cái gì, ngươi nói ta chỉ biết múa võ, ngoài ra không giúp được gì!

“Nay tâm trạng ngươi không tốt, ta lười so đo với tiểu nha đầu ngươi!

“Ngươi muốn được tự do bay nhảy như chim oanh?

Cái này ta giúp được, đảm bảo không làm ngươi thất vọng”

“Nam nữ thụ thụ bất thân là cái gì”

“Ha ha, không cần sợ, không ngã được!

“Này này, ta không thở được!

” Đêm trăng sáng, thiếu niên lướt như bay trên nóc nhà, trên lưng còn cõng theo một tiểu cô nương.

Bình thường.

hắn tính toán chi li tùng chút linh lực, giống như công tử siết chặt túi tiền.

Lúc này lại tháo đây rút ra, tiêu xài xả láng.

Tiểu cô nương ôm chặt vai thiếu niên, nhìn cảnh vật lượt qua trước mắt “Oa, ngươi là, là tông sư võ đạo?

Thiếu niên cười thần bí:

“Ngươi coi là vậy đi!

” Gió vờn quanh người, tà áo phấp phới, tóc mai bay loạn.

Tiểu cô nương từ trước tới giờ, đây là lần đầu được trải qua cảm giác kích thích như vậy.

Có phần tương tự với cuốn truyện giang hồ mà nàng từng đọc, không những thế còn bay bổng hơn nhiều.

Thiếu niên đưa nàng băng qua phố phường, trong nháy.

mắt vrút lên tường thành, sau đó ph xuống.

“Ngươi định làm gì, phía trước là sông đấy”

“Yên tâm, chuyện này ta có kinh nghiệm” Đoạn sông phía trước rộng hai mấy trượng.

Tiểu cô nương tròn mắt, nhìn thiếu niên lướt trên mặt nước như chuồn chuồn.

Nàng mới đầt còn ôm chặt vai thiếu niên, sau đó nới lỏng, rồi dang tay ra, cảm nhận không khí tươi mát.

Thiếu nữ Tiêu Ngọc là người hầu của tiểu cô nương, luôn theo nàng như bóng với hình.

Không như đa phần những người hầu khác phải ngủ ngoài cửa, hoặc nằm dưới đất, nàng được tiểu cô nương xếp cho một chiếc giường nhỏ trong phòng.

Giữa đêm, thiếu nữ Tiểu Ngọc mơ màng tỉnh dậy, đóng chặt cửa sổ ngăn gió lạnh luồn vào.

Ánh sáng lờ mờ, nàng thấy tiểu cô nương trùm chăn ngủ ngon lành, liền yên tâm ngủ lại.

Vũ Lâm thành dài rộng đại khái khoảng mười dặm.

Mặt phía đông có sông uốn quanh, dựa sát một ngọn núi tên là Vũ Nham.

Núi không lớn lắm, chỉ cao chừng hai trăm trượng.

Mặt phía nam thì dẫn tới rừng Vũ Lâm, mặt phía tây thuận theo sông lớn khoảng ba trăm dặm, sẽ dẫn tới một thành trì khác, sau đó lại phải đi thêm khoảng hai trăm dặm mới dẫn tới kinh thành Mạc Minh quốc.

Phía tây địa hình đa phần khá bằng phẳng, có sông suối chảy qua, mọc lên rất nhiều làng mạc, lúc này vẫn có thể thấy nơi đó rải rác không ít đốm sáng.

Ban đêm thắp đuốc, phòng tránh thú dữ rất hiệu quả.

Trên đỉnh núi Vũ Nham, hai bóng hình hướng về Vũ Lâm thành.

Thiếu niên nhớ núi rừng, thi thoảng sẽ leo lên đây.

Lúc này tay hắn chống cằm, trong miệng ngậm một cọng cỏ đuôi chồn.

Tiểu cô nương kê má lên đầu gối, chậm rãi thu toàn bộ cảnh vật vào trong mắt.

Trên trời trăng tròn vành vạnh, hàng vạn ngôi sao lấp la lấp lánh.

Phía dưới thì điểm những ánh đèn lấm ta lấm tấm, có mấy phần tương tự như sao tròi.

“Ngươi thật là một người tốt!

“Người tốt?

Vậy ta còn phải sửa đổi nhiều rồi!

“Sao lại thế?

“Thúc thúc nói với ta, người tốt luôn phải chịu thiệt thòi, ra ngoài giang hồ ăn thiệt lại càng lón.

Con tường tu hành phía trước dài đằng đẳng, phải trở nên quỷ kế đa đoan, tâm tư thâm trầm.

Mới có thể bước đi càng xa, sống càng lâu được!

“Hắn còn dạy gì ngươi nữa?

“Xem nào, cách thức tu luyện, kĩ năng ẩn náu, kĩ năng nói dối không chớp mắt.

nhiều thứ lắm!

“Thúc thúc ngươi thật kì lạ, bảo sao lại dạy ra ngươi như thế!

Tiểu cô nương học theo thiếu niên, lười nhác ngả người ra sau.

Trong lòng thầm nghĩ “ước g lúc nào cũng được dễ chịu như lúc này!

” Có một điều nàng không nhận ra, từ đầu tới cuối thiếu niên dùng linh lực bao phủ quanh nàng, ngăn đi gió lạnh, sương độc đêm khuya.

Sáng sóm, tiểu cô nương đá vào cái mông mềm của tỳ nữ trong phòng.

Tiểu Ngọc từ giường nhỏ, mơ màng tỉnh lại:

“Tiểu thư sao nay người dậy sớm vậy.

Đêm qua người ngủ ngon chứ!

Ủa, ta nhớ tối qua ta đóng kín cửa sổ rồi mà.

Tiểu thư, người không bị sương lạnh vào người chứ?

Tiểu cô nương hơi chột dạ:

“Nãy ta mở ra đó.

Ngươi chuẩn bị mau lên, nay ta muốn ăn bánh nước ở tiệm Tiểu MỗỄ, tới chậm sẽ đông người lắm đấy!

Vũ gia không thiếu đầu bếp giỏi, có thể nấu ra rất nhiều món ngon phong phú.

Nhưng có nhiều hương vị êm đềm, chỉ những quán nhỏ đầu đường mới có.

Gần như là một đêm không ngủ.

Vốn dĩ, đầu canh một tiểu cô nương phát bệnh, hàn khí nhập thể đau đớn vô cùng.

Bệnh tình này của nàng bắt đầu xuất hiện từ lúc sáu tuổi, cứ vài ngày vào ban đêm lại phát bệnh một lần.

Đến giờ, vẫn không có danh y nào coi ra được bệnh, kỳ lạ vô cùng.

Nhưng vẫn may mắn là trừ những lúc phát bệnh, nàng vẫn mạnh khoẻ, thậm chí lén lút luyện kiếm cũng không có vấn đề gì.

Phu thê của Vũ Khiếu Thiên vốn là một giai nhân tuyệt sắc, lúc mang thai tiểu cô nương thì bắt đầu đổ bệnh.

Nàng dùng tình mẫu tử, gắng sức sinh ra tiểu cô nương, sau đó liền không.

qua khỏi.

Vũ Khiếu Thiên nhớ thương thê tử vô cùng, tiểu cô nương lại càng lớn càng giống mẫu thân nàng.

Đó cũng là lý do Vũ Khiếu Thiên có phần nghiêm khắc với nàng như vậy.

Bởi thế sau khi phát bệnh, lại nghĩ đến chuyện đầu tối phụ thân nói, tiểu cô nương mới ấm ức ra hồ sen giải toả tâm tình.

Không biết đêm qua tiểu cô nương và thiếu niên tâm tình những gì.

Tới đầu canh năm, tiểu cô nương mới lén lút kéo cửa sổ, động tác thành thục trở về giường.

Sau khi nàng lăn qua lăr lại một hồi, không ngờ lại thấy tỉnh thần phấn chấn, thân thể linh hoạt.

Không có chút suy nhược nào, chỉ là cái bụng nhỏ bắt đầu biểu tình kêu đói.

Vũ Khiếu Thiên ngổi trong thư phòng, xem xét sổ sách.

Đột nhiên lão giả họ Sơn gõ cửa bước vào, chắp tay nói nhỏ:

“Đại nhân, thiếu niên đó hôm nay mới nhờ lão hủ cho hắn gia nhập đoàn đội!

” Vũ Khiếu Thiên hơi ngạc nhiên:

“Hắn biết thực hư chuyến đi lần này không?

Sơn lão giả lắc đầu:

“Hắn nói rằng chỉ muốn góp một chút công sức, không muốn tay chân rảnh rỗi!

” Trước khi giông bão kéo tới, Vũ gia cũng không thể khoanh tay đứng nhìn.

Lần này mặt ngoài là tổ chức ra ngoài săn thú, còn cần thuê thêm vài thợ săn lão luyện, nhưng thực chất là muốn dẫn xà xuất động.

Sau đó Vũ gia lại cho người sơ ý lộ ra tin tức mập mờ, thiếu chủ Vũ gia là Vũ Hoắc cũng tham gia chuyến đi lần này.

Vũ gia không phải quả hồng mềm, Khiếu Thiên hắn muốn xem thử, có bao nhiêu.

sóng mạnh, có bao nhiêu gió ngược chiều.

“Nhân thủ bố trí thế nào rồi?

“Nhân thủ hoà lẫn với dân thường khắp nơi, đã sớm ra ngoài thành ẩn náu, hiện giờ chỉ cần có lệnh liền sẵn sàng!

"

Vũ Khiếu Thiên một tay gõ bàn, tâm tình bất định:

“Thiếu niên này không ngờ lại đúng lúc bước vào cục, vậy thì lần này xem thử hắn có lần nữa trở thành biến số không!

” Đại cục làm trọng, cho đù sau này thiếu niên có phát hiện, trở nên bất mãn, nhưng với tâm tính cùng giao tình của hắn với Vũ gia, hẳn không phải vấn đề gì to tát

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập